Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 61:: Kế Sách Của Hách Liên Đình Vũ

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Nam Cung Cẩm và Vân Dật doanh trướng, nàng hạ lệnh để các binh sĩ chuẩn , ngày

mai sẽ rời khỏi Mạc Bắc. khi Uất Trì Thành quyết định của bọn họ, chút sầu | lo, nhưng cũng ý kiến phản bác gì.

Bởi vì từ đến nay, mỗi Mạc Bắc đột kích, phần lớn đều là cùng Vân lão Vương gia tiến đánh, cho nên hiểu Đạm Đài Minh Nguyệt hơn so với Nam Cung Cẩm và Vân Dật: Người , tuyệt đối1không gặp một chút trở ngại là sinh lòng lùi bước, trận thua t.h.ả.m ngày hôm nay thể đưa đối phương tới ý định đồng quy vu tận! Cho nên bọn họ nếu cứ lui về như thế, thì cũng là một quyết định sáng suốt! đây cũng chỉ là suy đoán của , căn cứ để xác định rõ, nên cũng nhiều,

Nam Cung Cẩm bộ dạng như gì đó thôi của , cũng ý kiến , nên nàng8hỏi : “Sao thế, ngươi ý kiến là đề nghị gì với mệnh lệnh ?”

“Mạt tướng dám! Chẳng qua là mạt tướng cảm thấy Đạm Đài Minh Nguyệt là vô cùng cao ngạo. Cuộc chiến hôm nay, mạt tướng cho rằng chỉ thể kích thích ý chí chiến đấu của chứ thoái ý, cho nên mới một chút chần chừ!” Uất Trì Thành cúi đầu xuống, giọng điệu chút kinh sợ.

Nam Cung Cấm dừng một chút, trong lòng cũng lập tức suy nghĩ, đúng thế, lúc Đạm Đài Minh2Nguyệt rời , trong ánh mắt nồng đậm phẫn hận và lệ khí, hầu như thể c.h.ế.t thôi! nếu hạ lệnh triệt binh, giờ đổi xoành xoạch thì quan tâm khó lòng mà yên , cho nên hiện nay hầu như là cách nào khác.

Đang chuẩn gì đó chợt binh sĩ tiến đến, lớn tiếng : “Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, ngoài cửa đưa tới một phong thư, là gửi cho ngài! Chúng cũng giữ kia4lại, chờ ngài xử lý!”

“Đưa thư lên đây!” Nam Cung Cẩm cũng ngẩng đầu lên.

“Rõ!” Tên binh sĩ lên tiếng đưa phong thư lên, đặt bàn phía Nam Cung Cẩm. Nam Cung Cẩm lướt qua, xác định độc, mới mở phong thư . Phía là chữ xinh ngoáy: “Yêu Nghiệt, là Yêu Vật. Có chuyện quan trọng với ngươi, hôm nay một tới bờ sông ở thảo nguyên Tây Cách Nhĩ, chờ ngươi!” Yêu Vật?! Nam Cung Cẩm chút cao hứng mà lên, nhưng nhanh, nàng cũng cảm thấy hợp lý! Nàng cầm thư nhiều , cuối cùng lạnh một tiếng! Cũng đoán cái gì! Đôi môi nở một nụ : “Uất Trì Thành, ngày mai và Vân Dật dẫn đại quân trở về, bản cung mấy ngày nữa mới về!”

“Nương nương, ngài đây là...” Uất Trì Thành chút chần chừ.

Nam Cung Cẩm đưa bức thư cho xem, Uất Trì Thành xem xong thì hỏi: “Chắc hẳn Yêu Vật là cố nhân của nương nương?” Hắn cảm thấy kỳ quái, cái gì mà Yêu Nghiệt với Yêu Vật, thể dùng tên bình thường một chút !

Nàng hừ lạnh một tiếng đầy khinh thường qua lỗ mũi: “Không Yêu Vật, chỉ là một dáng dấp giống Yêu Vật như đúc mà thôi!” Mới đầu nàng cao hứng một chút, nhưng nhanh ý thức sự bất thường, nếu Yêu Vật tìm nàng, hiện tại thể trực tiếp tìm tới đây, hẹn đến nơi khác! Hơn nữa còn vặn là bờ sông ở thảo nguyên Tây Cách Nhĩ, trùng hợp như thế chứ?

Thêm đó, nếu như là giọng điệu của Yêu Vật, nhất định nội dung bức thư sẽ là: “Tiểu Yêu Nghiệt, Yêu Vật ca ca trai lạnh lùng của ngươi tới, nhanh chóng lăn tới bờ sông ở Tây Cách Nhĩ gặp , kính dâng cho ngươi hoa cúc nhỏ của .”

Sau đó cô sẽ chờ tới đ.á.n.h cho một trận nên ! Cô gái thích tự xưng là ca ca!

Sao đột nhiên trở nên nho nhã như thể ? Cho nên nàng vững tin, gửi cho minh phong thư là Yêu Vật! Mà chuyện Yêu Vật, ngoại trừ Bách Lý Kinh Hồng, cũng chỉ Vương hậu tương lai của Đạm Đài Minh Nguyệt! Thế nên, chuyện dễ giải thích thôi!

Nàng , đây phong thư một cách vô cùng nho nhã! Đạm Đài Minh Nguyệt ý thức đức hạnh thường ngày của Nam Cung Cẩm, mới co quắp khóe miệng xuống một chút mà sửa phong thư cho thêm độ tin cậy. Kết quả là Nam Cung Cấm vẫn còn chê nó quá nho nhã!

Uất Trì Thành tán đồng mà : “Hoàng hậu nương nương, ý của ngài, đây chính là kế sách của quân địch ! nếu là như thế thì ngài còn tới đó gì, đấy sẽ rơi bẫy của quân địch ?”

“Không hang cọp, bắt cọp con! Ta sẽ dẫn Vàng bảo vệ ! Hiện nay lệnh rút quân của là sai lầm , nhưng cứ đổi xoành xoạch, sẽ chỉ d.a.o động quan tâm. Cho nên hiện tại chúng chỉ thể rút , nhưng nếu như Đạm Đài Minh Nguyệt quan tâm gì mà điên cuồng trả thù, sẽ là hậu hoạn vô tận đối với Nam Nhạc chúng ! Mà bản cung cảm thấy, hẹn hôm nay, sẽ là một cơ hội!” Trong đầu, nàng chợt nhớ tới lời của Đạm Đài Minh Nguyệt ngày đó.

“Không nào hướng tới tự do nhiều hơn Đạm Đài Minh Nguyệt.”

Hắn rõ, trận chiến , cũng cam tâm tình nguyện! Hắn cũng hề dùng những lễ nghi của Trung Nguyên để trói buộc ý nguyện của , như khả năng hòa giải một trận chiến cần thiết ! Có một vấn đề, nếu như thể dùng phương thức hòa bình để giải quyết, cần gì cứ nhất định động binh đao chứ? Huống chi, bọn họn một xâm nhập, vốn là một quyết định sáng suốt! Thuốc nổ hiện giờ cũng dùng hết bảy tám phần, thể tiếp tục đ.á.n.h thắng cũng ! Cho nên dùng phương thức đơn giản để giải quyết, là thể hơn !

“Thế nhưng Hoàng hậu nương nương, chuyện quá mức nguy hiểm, mạt tướng nghĩ nếu Hoàng thượng , cũng nhất định đồng ý!” Uất Trì Thành thấy nàng như quyết tâm, nên vội vàng lôi Hoàng thượng , ý đồ là Hoàng hậu nương nương đổi chủ ý!

cho dù là lôi Bách Lý Kinh Hồng, cũng thể đổi quyết định của Nam Cung Cẩm! “Được , ngươi yên tâm , mạng của , rắn!” Đây chỉ là sự tự tin của nàng, mà còn đến từ giác quan thứ sáu, giống như thời điểm ở thành cổ Thiên Kỳ, dự cảm lúc đó cũng giống bây giờ như đúc, mà từ đến nay nàng đều vô cùng tin tưởng giác quan thứ sáu của , cho nên nàng mới kiên quyết như thế!

Uất Trì Thành thật sự là khuyên nổi, cuối cùng từ bỏ việc thuyết phục nàng, suy nghĩ chán nản : “Nương nương, ngài mang theo mấy bảo hộ hoặc là tiếp ứng ?”

“Không cần, Vàng là đủ ! Sau đó chuyện quân sự liền giao cho các ngươi! Chờ tin tức của bản cung!” Nam Cung Cấm một tiếng vẫy tay một cái, con sói vàng hèn mọn liền theo nàng cùng .

Uất Trì Thành tại chỗ thở dài một , vội vàng ngoài tìm Vân Dật bàn bạc, chuyện lớn thế , chắc chắn một quyết định , cần thông báo cho Hoàng thượng một chút ?

Gió thổi dọc theo bờ sông thảo nguyên, mà Nam Cung Cẩm tựa như chút sốt ruột với ước hẹn, nàng dẫn theo Vàng nhàn nhã tới bờ sông Tây Cách Nhĩ. Hiện nay nơi đó hẳn là ngang khắp đồng, thật ngờ đôi vợ chồng Đạm Đài Minh Nguyệt và Hách Liên Đình Vũ khẩu vị nặng như thế, hẹn nàng gặp mặt ở nơi đó! , lẽ vì để báo thù ngay nơi đó!

Sắp tới nơi, Nam Cung Cẩm xoay với Vàng: “Trước tiên cứ trốn trong bụi cỏ, chờ qua đó, động tác của , nếu như vung tay lên, ngươi liền lập tức chạy tới cứu , hiểu ?” Vàng đột ngột phát hiện nàng nó ở bên ngoài, thế là trong nháy mắt liền vui, nhanh chóng lắc đầu, biểu thị là vui! Thế là, Nam Cung Cấm giơ tay lên, vẻ đ.á.n.h nó, Vàng giật nảy , nuốt một chút nước bọt, rụt cổ lùi về mấy bước, vội vàng gật đầu, biểu thị sẽ lời. Lúc Nam Cung Cẩm mới hài lòng gật nhẹ đầu, trong lòng mắng Vàng tính để tiện, nhất định dùng vũ lực uy h.i.ế.p mới !

Sau đó, nàng xem xét cách đó xa, đúng như nàng đoán, đúng là một hình dạng giống Yêu Vật như đúc đang đó chờ nàng! Hôm nay, cô còn mang roi bên hông, chắc để hi vọng nàng nhận . vẻ như cô thấy Nam Cung Cẩm lâu như còn tới, cho nên nhịn tới lui tại chỗ, dáng vẻ chút lo lắng.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Nam Cung Cấm lạnh một tiếng, lộ vẻ mười phần quỷ quyệt và thần bí trong đêm tối, đó, nàng nhanh chóng mấy bước ngoài, tỏ vẻ ngạc nhiên : “Yêu Vật?!”

Lời còn dứt, thấy cái gì rơi từ đầu nàng xuống, nàng ngưng mắt lên, đó là lưới chế tạo từ Thiên Tàm Ti! Xem Đạm Đài Minh Nguyệt đúng là mười phần coi trọng nàng! Vốn thể tránh, nhưng nàng lựa chọn tránh, để mặc cho tấm lưới trùm lên ! Ngay đó, chính là một mùi hương kỳ dị bay tới, t.h.u.ố.c mê đỉnh cấp của Nam Cương!

Cho dù là Nam Cung Cẩm, cũng sự chuẩn nào cho tình huống , gặp loại t.h.u.ố.c mê cũng thể nào chống , liền hôn mê bất tỉnh! Mà khi té xỉu, trong đầu nàng hiện lên hai chữ thật to: C.h.ế.t tiệt! Mà Vàng đang Nam Cung Cẩm cách đó xa, nó do dự mấy , nhưng vẫn lao , chỉ lặng lẽ theo phía bọn . Vẫn chờ chủ nhân tỉnh ! Dù cũng là Lang Vương ẩn nấp hình, Đạm Đài Minh Nguyệt cũng phát hiện !

Khi Nam Cung Cẩm tỉnh , nàng liền cảm giác nhói nhói truyền đến từ cổ tay . Mở đôi mắt mê

mang , nàng nghiêng đầu xem xét, thấy cổ tay thắt bởi một sợi dây, cũng may Đạm Đài Minh Nguyệt chỉ trói nàng một cây cột, mà treo nàng lên, nếu nhất định hiện nay nàng sẽ c.h.ử.i ầm lên!

“Tỉnh ?” Giọng phong lưu hoa lệ chậm rãi vang lên phía đối diện nàng.

Đạm Đài Minh Nguyệt giờ phút đang an vị ở phía nàng, bàn tay thon dài, nâng một chén , mặt vẫn đeo tấm mặt nạ quỷ, thoạt vô cùng nhàn nhã.

Nam Cung Cẩm giật mấy , phát hiện sợi dây thừng lúc ngâm trong thứ gì đó, càng giật mạnh thì càng trói chặt hơn, cho nên nàng tiếp tục giãy dụa nữa, đó chậm rãi nhíu mày. Giờ phút nàng cảm giác như biến thành Thượng Đế, vì năm đó Jesus đóng đinh Thập Tự Giá, cũng tư thế như nàng bây giờ! Đạm Đài Minh Nguyệt chậm rãi dậy, đặt chén xuống, đó đến mặt Nam Cung Cẩm, vươn bàn tay với những vết chai mỏng , bóp lấy cái cằm của nàng, từng chữ từng chữ khỏi miệng: “Cô gái, tính kế trẫm hết đến khác như , cảm giác thỏa mãn đúng , hả?”

Nam Cung Cẩm , lời nào.

Thấy nàng gì, Đạm Đài Minh Nguyệt cho rằng nàng bắt , cho nên cam lòng. Hắn khẽ một tiếng, thu tay : “Tức giận, nên lời nào, hả?”

Cái cằm bóp nữa, lúc Nam Cung Cẩm : “Ngươi bóp cằm của bà, ! Khục khục...” Hiện nay nàng cũng ngốc để đối phương phát hiện là cố ý mắc lừa. Mi tâm Đạm Đài Minh Nguyệt nhảy lên một cái : “Trẫm chẳng qua là bóp cằm của ngươi, cái gì mà khó ?Chẳng qua là dễ một chút thôi, gì đến mức thể chứ? “Nói như thế sẽ khiến cho giọng rõ ràng, sẽ ảnh hưởng đến hình tượng minh thần võ của !” Nam Cung Cấm nghiêng đầu, đầu vểnh lên, bộ dạng mười phần cao ngạo!

Khóe miệng Đạm Đài Minh Nguyệt giật một cái, trong chốc lát cũng phản bác ! Toàn mấy thứ ba lăng nhăng, trong đầu cô gái chỉ chứa những suy nghĩ hỗn loạn, khiến cho tắc lưỡi! “Hình tượng minh thần võ? Bị trẫm bắt tới đây, ngươi còn hình tượng thần võ gì nữa?”

“Đó là con mắt ngươi dùng nữa, cho nên mới thấy sự minh thần võ của !” Nam Cung Cẩm đ.á.n.h Thái Cực Quyền, mục đích hàng đầu hiện nay, chính là hết cho Đạm Đài Minh Nguyệt buông lỏng cảnh giác với , đó, nàng mới biện pháp phát huy. Thêm nữa, cho dù là bàn điềm kiện, cũng thể dùng trạng thái như hiện nay để bàn bạc , hiện nay chế trụ, sẽ ký một hiệp ước bình đẳng!

Quả nhiên, câu loạn thất bát tạo dứt, trong chốc lát khiến Đạm Đài Minh Nguyệt thiên đao vạn quả cô gái , ý định báo thù cho các binh sĩ của vứt đầu, thậm chí cũng bắt cô gái để gì! Sau khi đờ đẫn cứng ngắc hồi lâu, cuối cùng mới minh bạch là báo thù, nhưng sát ý đầy ngập tâm trí lúc đó mấy câu dở dở của nàng quấy cho hầu như còn!

“Ngươi cứ một mực như gì? Có phát hiện dáng dấp quốc sắc thiên hương, xinh như hoa, ...” “Ngươi nghĩ nhiều quá!” Hắn hừ lạnh một tiếng, cánh tay trong áo giật giật, trực tiếp bóp c.h.ế.t cô gái , nhưng chợt nhớ nàng hai cứu khỏi cái c.h.ế.t, bỗng nhiên chút xuống tay !

Do dự hồi lâu, cứ thế ! Đi tới cửa, vứt cho Nam Cung Cẩm một câu: “Ngươi đợi mà xem, xem xem Đạm Đài Minh Nguyệt thế nào tiêu diệt sạch quân đội của ngươi, rửa sạch sỉ nhục của Mạc Bắc !”

Mà khi khỏi doanh trướng, liền gặp Hách Liên Đình Vũ! Hách Liên Đình Vũ thấy , liền giống như một con chim sơn ca nhào , đôi mắt to lấp lánh, trong đêm tối lộ vẻ sặc sỡ lóa mắt, đầy mặt đều là vẻ lấy lòng: “Minh Nguyệt ca ca, thế nào, giúp bắt nàng đấy?”

“Không ngờ tới một nha đầu chỉ gây tai họa như ngươi, còn chút năng lực !” Đạm Đài Minh Nguyệt tán thưởng, cũng ca ngợi chế giễu.

Hách Liên Đình Vũ liền chút vui, hôm lúc nàng bọn bàn bạc đối sách, mới cô gái chính là Thừa tướng Tây Võ Yến Kinh Hồng lúc , nhớ tới đầu tiên gặp gỡ, thế nên mới biện pháp như thế. Sao giờ bắt cô gái , Minh Nguyệt ca ca vẫn còn giễu cợt ! Cô giậm chân một cái: “Minh Nguyệt ca ca!”.

“Tốt, đều là công lao của ngươi, chờ chiến tranh kết thúc, trẫm sẽ khánh công cho ngươi!” Đạm Đài Minh Nguyệt dứt lời, liền cất bước mà . Lúc Hách Liên Đình Vũ mới thở phào nhẹ nhõm, cô luôn luôn gây họa cho Minh Nguyệt ca ca, cũng coi như giúp một .

“Truyền lệnh, tất cả các tướng quân tập hợp đến vương trướng của trẫm!” Đạm Đài Minh Nguyệt lớn tiếng.

“Rõ!” m thanh một tên lính lĩnh mệnh vang lên.

Còn mi tâm Nam Cung Cẩm ở trong lều vải cũng nhảy lên một cái, hỏng bét! Mình hành động nhanh lên, hiện nay Đạm Đài Minh Nguyệt bàn bạc, tuyệt đối là thừa dịp mặt, mà tiến đ.á.n.h quân đội Nam Nhạc!

Nhìn cánh tay và chân của trói, mà cây đao thì cắm bên trong giày! Nàng lập tức cảm thấy chút đau đầu, hiện nay là đêm khuya, chỉ thể chờ khi ngoài cửa tiếng động, mới gọi Vàng đến giúp đỡ !

Chờ đợi trong lo lắng thật lâu, mỗi phút đều vô cùng gian nan. Mãi đến khi ngoài cổng chỉ còn bóng hai lên lính trông coi ở đó lắc lư, Nam Cung Cấm bỗng nhiên búng tay một cái!

Còn Vàng thì cũng đồ đần, nó một mực tiềm phục trong bụi cỏ những qua , bỗng nhiên thấy tiếng búng tay của Nam Cung Cẩm, đôi mắt màu xanh lục nheo , đầy tính chất loài sói, thấy ngoài cửa trướng bông hai tên lính, nó lượn vòng mấy bước!

Sau đó, tại phía trướng bồng, nó lặng lẽ mò !

Nam Cung Cẩm cũng thấy tiếng đào đất, , trông thấy trong lều vải, ánh nến chiếu xuống, lộ cái bóng bên ngoài vô cùng rõ ràng, chính là một con sói đang đào đất ở đó! Nàng vui mừng trong lòng, là Vàng đến !

Hiện nay, thời gian đối với nàng mà , là hết sức quan trọng, nàng nhất định khi Đạm Đài Minh Nguyệt xuất binh, chạy thoát! Đảo loạn kế hoạch của đối phương, đó nghĩ biện pháp nỗi khổ tâm trong lòng Đạm Đài Minh Nguyệt! Chỉ thể, mới khả năng hóa giải trận chiến tranh !

Sau khi Vàng đào đất ở bên ngoài hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi chui lều cái đầu, đó, là nửa , bởi vì dáng dấp nó thật sự quá lớn! Cho nên lúc chui , lều vải lắc lư mấy , binh sĩ ở cổng cũng giật , vội vàng nghiêng đầu sang chỗ khác của lều vải một chút, Vàng cũng thấy lều vải lắc lư mấy , nên ngừng trong chốc lát, dám loạn động.

Một tên binh sĩ : “Ngươi xem lều vải méo ?” “Ách, hình như một chút, lẽ là do hạ nhân lúc mắc lều ! Méo cũng gì kỳ quái!” Một lính khác đáp , dù trong phạm bên trong cũng là vương thượng tự trói , nàng thể chạy thoát .

Thế nên hai bọn đầu , còn Vàng sấp tại chỗ dám động đậy hồi lâu, lúc mới tiếp tục hành động, mới bài học , nên động tác của nó chậm một chút, lúc mới lắc lư lều vải, nó chui trong!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-61-ke-sach-cua-hach-lien-dinh-vu.html.]

Sau đó nó chạy đến mặt Nam Cung Cẩm, hai lời, hàm răng sói liền c.ắ.n lên dây trói chân nàng! Cũng lâu lắm, dây thừng hàm răng sắc nhọn của nó c.ắ.n đứt! Còn Nam Cung Cẩm giơ chân lên cao một trăm tám mươi độ, đó dùng sức hất mạnh, Ngư Tràng vô cùng chính xác bay vút từ trong ủng, thanh đao sắc bén c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, nhẹ nhõm cắt đứt dây thừng tay nàng!

Trước khi Ngư Tràng rơi xuống đất, Vàng nhanh chóng chạy tới ngậm lấy nó, vội vàng chạy trở ,

một tay Nam Cung Cấm thoát khỏi dây trói, cầm lấy thanh đao, cũng Vàng tán thưởng một chút, đó cắt đứt nối sợi dây thừng cuối cùng đang trói !

Một một sói liếc một cái, tới mép lều vải. Vừa mới chuẩn chui theo cái lỗ Vàng mới đào để , nhưng khéo chính là lúc binh sĩ tuần tra đến nơi , chỉ miệng lỗ : “Sao nơi một cái lỗ?”

“Không , nhưng bên trong đang giam giữ trong phạm! Các trông coi ở đây, xem!” Nói xong tiến đến cửa chính phía lều vải.

Sắc mặt Nam Cung Cẩm cứng đờ, trong lòng thầm kêu , nàng Vàng một chút gật nhẹ đầu, lăn đến bên cái bàn cách đó xa, Vàng cũng vội vàng đuổi theo và chui ! Ngươi vén rèm lều vải lên, thấy đây dây thừng mặt đất, mà cây thập tự giá ai! Hắn cảm thấy kinh hãi, gầm lên giận dữ với hai tên lính trông cửa chính: “Hai các ngươi là đồ vô dụng, trông coi kiểu gì đây? Người ?”

Ách, hai bọn xem xét bên trong! ai! “Ách, chúng , ...”

“Ta cái rắm! Nhanh bẩm báo Vương thượng!” Vừa xong, nhanh chóng xông ngoài!

Chờ cho tất cả rời khỏi lều vải, bắt đầu tìm kiếm Nam Cung Cẩm bốn phương tám hướng, khi nơi an , nàng mới sang gật đầu với Vàng, một một sói thừa dịp bóng đêm mà rời khỏi nơi !

Còn Đạm Đài Minh Nguyệt, khi tin thấy tăm Nam Cung Cẩm! Gương mặt tấm mặt nạ lập tức trở thành màu xanh xám!

“Vương thượng, hiện nay bây giờ?” Bọn bàn bạc xong thừa dịp bóng đêm, tập kích doanh trướng Nam Nhạc, thế mà hiện nay cô gái chạy thoát, chừng doanh trướng Nam Nhạc, bọn còn đ.á.n.h lén nữa ?

Đạm Đài Minh Nguyệt chỉ cảm thấy cơn tức dâng trào đến ngực, nhẫn nhịn hồi lâu mới dễ dàng đè xuống! Hắn thể ngờ mới một lúc như thế mà nàng chạy thoát, mà dây thừng đều là tự

buộc, chắc chắn dễ dàng mở , cho nên mới quá nhiều canh gác ở cửa ! Thế nhưng mà...

Dùng biện pháp bắt nàng một , khả năng dùng biện pháp giống thế mà bắt nàng hai!

Trong lúc nhất thời cảm thấy thất bại vô cùng! Nhìn một chút các tướng quân bên cạnh đang chờ đợi quyết định của , đành bất đắc dĩ : “Đều về nghỉ ngơi !” Còn xuất binh gì nữa, trốn bao lâu, nhưng dù là bao lâu, cũng nhất định về tới doanh trướng nhanh hơn bọn ! Hiện nay nếu bọn tới đó, chừng chính là chịu c.h.ế.t!

“Rõ!” Các tướng quân cũng cảm thấy vô cùng biệt khuất, mới nghĩ sẽ thắng, ngờ lập tức liền... Ai!

, bộ trông quân doanh đều từ bỏ tìm kiếm Nam Cung Cẩm, hai tên binh sĩ trông coi ở cửa trướng bông đáng thương , vì phát hiện nên cứ như thế mà chém! Đợi từng đợt từng đợt đến với rằng tìm thấy, Đạm Đài Minh Nguyệt cuối cùng cũng từ bỏ, chán nản về vương trường của , cũng tháo mặt nạ xuống, giao cho binh sĩ ở cổng, mới , liền cảm thấy bên trong! Sắc mặt nghiêm một chút, đó một bóng nhanh chóng đến mặt , bổ một đao , đương nhiên, đây chỉ là một chiêu giả vờ!

Đạm Đài Minh Nguyệt khó khăn lắm mới né , đang gọi , giọng Nam Cung Cẩm chút ngạc nhiên vang lên: “A, là ngươi!” Nàng giả vờ !

Vốn cho là nàng chạy trốn, ngờ rằng nàng trốn đến nơi nghỉ ngơi! Trong lòng Đạm Đài Minh Nguyệt vui mừng, nhưng thấy nàng như là vì thấy mà cao hứng, nên dùng một chút gật đầu: “Ừm, là , chạy trốn ?” Hắn cũng giả vờ là Đạm Đài Minh Nguyệt!

Nam Cung Cảm thấy phối hợp như thế, như ý đến phận của , thế nên bỗng cảm thấy kinh hỉ, cũng bộ thở dài một tiếng, đó : “Nhỏ giọng một chút, tuyệt đối đừng để Đạm Đài Minh Nguyệt trốn ở chỗ ! Ngươi đừng quên, cứu ngươi hai , tức là cho dù là chủ nhân của ngươi, ngươi cũng thể bán !”

“Ừm, ! Ta bán ngươi!” Giọng Đạm Đài Minh Nguyệt mang theo ý vang lên, điều trong lúc nhất thời khiến trong lòng đang nghĩ gì, nhưng tóm cô gái hiện nay đang ở ngay trong vương trướng của , thế nào cũng trốn thoát ? Chơi đùa cũng , vặn giải tỏa cho quãng thời gian chạy trối c.h.ế.t vô cùng hậm hực và chật vật qua ? Nam Cung Cẩm lúc mới gật đầu hài lòng, đó y phục , vẻ kinh ngạc : “Sao ngươi mặc quần áo của Đạm Đài Minh Nguyệt, chẳng lẽ ngươi chính là...?” Nàng hoảng sợ mà trợn to đôi mắt!

Đạm Đài Minh Nguyệt vài bước tới chủ vị, xuống và : “Bởi vì thường xuyên ám sát Vương thượng, vì sự an của Vương thượng, tự nhiên chỉ thể giả trang thành ! Nơi chính là vương trướng của , may mắn hôm nay , nếu là , ngươi liền t.h.ả.m !”

Nam Cung Cấm cũng giống như dọa sợ, nàng vỗ vỗ n.g.ự.c : “May mắn mạng ! Có lão thiên gia trông nom!”

Đạm Đài Minh Nguyệt thế, từ chối cho ý kiến. Hắn cúi đầu xuống, bắt đầu địa đồ, bắt đầu suy nghĩ đ.á.n.h quân đội Nam Nhạc từ nơi nào! Mặc dù tính xong, nhưng chậm trễ một lúc , thuộc hạ bẩm báo vẻ như đối phương chuẩn rút khỏi Mạc Bắc, nhưng Mạc Bắc của bọn , cũng là nơi đến thì đến, thì !

Nam Cung Cẩm giả vờ đang cái gì, sải bước qua, đối diện với , mở miệng cảm thán: “Ai! Ta chủ nhân của ngươi, đầu óc bệnh ? Làm Mạc Bắc Vương , còn tiến đ.á.n.h Trung Nguyên gì?” Khóe mắt Đạm Đài Minh Nguyệt giật một cái, cái nốt ruồi nơi khóe mắt cũng chuyển thành một màu sắc quỷ quyệt, ngẩng đầu mặt nàng đang ác ý phỉ báng , nhịn như giải thích cho chính : “Vương thượng tiến công Trung Nguyên, nhất định là cái lý riêng của !”

“Có lý gì thì cũng là ngu xuẩn! Hắn cũng nghĩ một chút, liên thủ với Đông Lăng và Tây Võ tấn công Nam Nhạc, Hoàng Phủ Hoài Hàn và Mộ Dung Thiên Thu là hai lương thiện ? Có thể phân cho bao nhiêu đất đai? Hai nước đều ở Trung Nguyên, Đạm Đài Minh Nguyệt quen cuộc sống ở đây, căn bản chính là tự đưa đầu cho bắt nạt!” Nói đến chuyện , Nam Cung Cấm cũng buồn bực, đúng là nàng chỉ một nghĩ tới nếu mấy thật sự đ.á.n.h hạ Nam Nhạc, sẽ quyết định chia chác như thế nào? Có thể đ.á.n.h tranh đoạt lợi ích ?

Lời khiến cho cơ bắp mặt Đạm Đài Minh Nguyệt co quắp một trận, tuy câu tựa như vì suy nghĩ cho , nhưng cần c.h.ử.i là ngu xuẩn ? “Đó là bởi vì ngươi nỗi khó xử của !”

“Hắn chuyện gì khó xử!” Nam Cung Cấm ngửa đầu , bộ dạng hóng chuyện rõ ràng.

Còn Đạm Đài Minh Nguyệt chợt cảm thấy một tín hiệu nguy hiểm, đến mức mà đôi mắt yêu mỏ và hoa mỹ của cũng nhịn mà nheo một chút: “Ngươi tò mò ?”. “Ấy... Phải!” Nhìn bộ dạng của , Nam Cung Cẩm liền chỉ vì cái mắt mà quá hoài nghi, nhưng năng lực ứng biến của nàng cũng vô cùng cường đại! Vội vàng tỏ vẻ vô cùng hèn mọn, còn đưa thế về phía , nháy mắt hiệu : “Có đây vài ngày đoán đúng, thật sự một chân với Hoàng Phủ Hoài Hàn và Mộ Dung Thiên Thu ? Hoàng Phủ Hoài Hàn rõ lắm, nhưng Mộ Dung Thiên Thu, lúc cho rằng là nam, hầu như thể là đuổi đ.á.n.h tới cùng, dáng vẻ Đạm Đài Minh Nguyệt cũng mười phần tuấn, cho nên... hắc hắc... A ha ha ha ha...”

Nàng như là lâm trong tưởng tượng, một tay che miệng mà vô cùng hèn mọn!

Khóe miệng Đạm Đài Minh Nguyệt hung hăng co quắp mấy , vốn là ý định để ý đến nàng, nhưng nàng đúng là khiến cho dám thẳng! Cuối cùng nhịn : “Đó là bởi vì Mạc Bắc thiếu nước!”

thì cô gái cũng trong tay , cho nàng cũng !

“Mạc Bắc thiếu nước?” Sắc mặt Nam Cung Cẩm ngưng một chút, “Bên cạnh bộ lạc Tây Cách Nhĩ Mạc Bắc một dòng sông ?”

đây chỉ là một nhánh sông, đủ để nuôi sống bộ dê bò thảo nguyên Mạc Bắc, mà những quốc gia Trung Nguyên , nguồn nước nhưng nguyện ý phân cho chúng , tổ tiên chúng một mực nam chinh bắc chiến, cướp đoạt bốn phía! khi Vương thượng leo lên vương vị, quyết định sẽ giải quyết triệt để vấn đề , cho nên mới quyết định tiến công Trung Nguyên!” Đạm Đài Minh Nguyệt chậm rãi giải thích.

Khó trách! Nếu nguồn nước đủ, bãi cỏ sẽ thể phì nhiêu, mà tính tình Đạm Đài Minh Nguyệt xưa vô cùng cao ngạo, cũng thích ăn cướp khắp nơi, cho nên liền quyết định một vất vả, cả đời nhàn nhã ? “ chuyện liên quan gì đến việc tiến đ.á.n.h Nam Nhạc, chẳng lẽ Đạm Đài Minh Nguyệt nghĩ xưng vương thống nhất thiên hạ để giải quyết vấn đề ?” “Trung Nguyên cái gì chứ?” Trên mặt Đạm Đài Minh Nguyệt hiện một nụ khinh miệt, tiếp tục , “Quy củ của Trung Nguyên còn nhiều hơn cả lông dễ bò, thần kinh mới chiếm lĩnh Trung Nguyên! Đạm Đài Minh Nguyệt là hùng ưng thảo nguyên, ngấp nghé một vùng đất bó tay bó chân như thế!” Quả nhiên, giống như đúc với suy đoán của Nam Cung Cẩm! “Cho nên, điều kiện của với Đông Lăng và Tây Võ chính là nước ?”.

thế! Hiện nay trong thể cục Trung Nguyên, Nam Nhạc thể nghi ngờ chính là mục tiêu công kích! Cho nên vương thượng liên lựa chọn hợp tác với Đông Lăng và Tây Võ, chỉ cần Nam Nhạc ngã xuống, Đông Lăng và Tây Võ sẽ mở đường sông, đế nước chảy đến đây!” Nói đến đây, tâm tình Đạm Đài Minh Nguyệt vô cùng , “Đến lúc đó, liền thể khiến cho thảo nguyên chúng giàu , sẽ còn ăn no, cũng sẽ luôn luôn đến mùa thu thì cướp đoạt!”. Thấy đến chuyện , liền là bộ dạng vô cùng cao hứng, trong chốc lát cũng khiến cho Nam Cung Cấm cảm thán! Thiên hạ nhiều Hoàng đế như , nhưng một vị yêu quý con dân như thế , là chỉ một Đạm Đài Minh Nguyệt! Hoàng Phủ Hoài Hàn là vì dã tâm của , Mộ Dung Thiên Thu là vì niềm vui thú, Bách Lý Kinh Hồng và Quân Hạo Thiên đều là vì tự vệ, duy chỉ Đạm Đài Minh Nguyệt là chinh chiến vì con dân của !

Chỉ riêng tấm lòng thôi, đủ khiến cho Nam Cung Cấm tôn kích !

Nàng hồi lâu, đôi mắt bỗng sáng lên, chợt nhớ tới chuyện gì đó, đó : “Nếu Nam Nhạc đồng ý thông nước tới Mạc Bắc thì ?”

“Ngươi cái gì?!” Đạm Đài Minh Nguyệt ngước mắt lên, như là dám tin những gì mới thấy! Nam Nhạc sẽ đồng ý ? Sao thể như thế?! “Ta , nếu Nam Nhạc đồng ý đưa dòng nước đến Mạc Bắc thì ? Đồng thời cũng thông thương với Mạc Bắc, trao đổi da lông động vật và tơ lụa lương thực thì ? Vỏn vẹn mỗi nước, còn đủ để Mạc Bắc lập tức giàu , nếu tăng thêm thông thương, kinh tế hai nước sẽ phát triển lớn!” Nam Cung Cẩm trầm giọng , giống như là Mạc Bắc và Tây Vẽ trao đổi ngựa , hiện nay nàng hợp tác với Mạc Bắc một !

Có thiết kỵ của Mạc Bắc, chiến trường Thiếu Dương sẽ rơi xuống hạ phong! Cộng thêm với kiếp nàng chuyện con đường tơ lụa của triều Hán, nàng cảm thấy đáng giá bắt chước!

Đạm Đài Minh Nguyệt hiển nhiên là ý kiến của Nam Cung Cẩm hù dọa cho sợ hãi, mấy trăm năm qua, Trung Nguyên và Mạc Bắc đều xem thường lẫn , hầu như Trung Nguyên khinh bỉ bọn là Man Tộc, cho nên nguyện ý cho bọn thứ gì! Còn bọn thì trực tiếp tuân theo, chúng là Man tộc, liền trực tiếp cướp đoạt, qua nhiều năm như thế , nhưng cô gái cái gì ? Thông thương ? Nếu thật sự như thế, Mạc Bắc nhất định sẽ nhanh mạnh lên! “, Mạc Bắc Vương, chúng điều kiện!” Nam Cung Cảm bỗng nhiên phận của đối phương.

Đạm Đài Minh Nguyệt sửng sốt một chút, mới phận đối phương thấu! Cười khẽ một tiếng, biểu lộ vốn đang vui vẻ cũng trong nháy mắt thu : “Điều kiện gì?” Mục đích của Nam Nhạc, sẽ đơn giản .

“Điều kiện của chúng đơn giản, trong thời gian Đạm Đài Minh Nguyệt tại vị, xuất binh tấn công Nam Nhạc!” Nam Cung Cấm .

Đạm Đài Minh Nguyệt sững sờ, vốn cho rằng điều kiện của đối phương sẽ là xuất binh, hỗ trợ đ.á.n.h lui Tây Võ hoặc Đông Lăng, ngờ rằng chỉ đơn giản như thế?! “Thế nào, chịu đáp ứng ?” Ánh mắt Nam Cung Cẩm đầy ý . Lúc Đạm Đài Minh Nguyệt mới phản ứng : “Trẫm đáp ứng! Thế nhưng, ngươi chắc chắn Bách Lý Kinh Hồng sẽ đáp ứng ?” Nếu như thế, Nam Nhạc thế nào cũng là thua lỗ!

Tên gì mà đáp ứng, dù thì bọn cắt nước Đông Lăng, nàng còn đang lo lắng đều chảy hết về bắc bộ Nam Nhạc thì liệu gây lụt lội , vặn tặng cho Mạc Bắc là quá . Tên ch.ó Hàn cũng dùng nước đối sự tương trợ của Mạc Bắc ? Vậy chỉ dùng nước của Đông Lăng

mà thôi! Mà việc thông thương khiến cho kinh tế hai nước đều chỗ . Chi quân đội cường hãn của Mạc Bắc cũng rút khỏi liên minh tiến đ.á.n.h Nam Nhạc, hai bên đều tính thua thiệt, chỉ là đối với hiệp ước của Đông Lăng và Tây Võ, thì Đạm Đài Minh Nguyệt kiếm lời mà thôi!

“Hiện tại, đang ở trong tay ngươi ?” Nam Cung Cẩm vô cùng giảo hoạt, hai vấn đề thông thương và nguồn nước, Bách Lý Kinh Hồng sẽ đáp ứng, nhưng các lão thần cổ lỗ sĩ thì chắc đáp ứng! Cho nên liền để cho Đạm Đài Minh Nguyệt dùng nàng uy hiếp, nghĩ , nàng khỏi thở dài thườn thượt, chờ khi nàng trở về, bao nhiêu tiếng đang chờ nàng, nhưng vì đại cục, nàng cũng chỉ thể một chống đỡ!

ngẫm , nàng vĩ đại ?

Đạm Đài Minh Nguyệt lúc mới bắt đầu thẳng nàng, ròng rã hồi lâu, mới : “Vậy hôm nay, ngươi cũng cố ý sa lưới ?” Nếu thật sự như thế, trong lòng Đạm Đài Minh Nguyệt nên tán thưởng nàng thông minh, nên cảm động nữa.

Nam Cung Cấm gật đầu: “Không cho rằng thủ đoạn nhỏ đó, thể bắt thông minh cơ trí, tài trí hơn như chứ?”

“...” Khóe miệng co giật mấy , cảm thấy nên gì, cô gái , sợ là cả đời cũng sửa căn bệnh rắm thúi của ! “Trẫm cảm ơn , cho dù tổn hại hơn hai mươi vạn thiết kỵ trong tay các ngươi, nhưng đối với Mạc Bắc thiên thu vạn đại mà , vẫn là đáng giá!”

“Đó là do đần, tiên nên điều kiện với Nam Nhạc, cho dù hôm nay khi khai chiến, Nam Nhạc đều sẽ đáp ứng yêu cầu của ngươi!” Vốn là Nam Nhạc vài quốc gia vây công, Mạc Bắc đúng là thể tận dụng thời điểm đó để bàn điều kiện, vì để tránh cho Mạc Bắc tham chiến, Nam Nhạc tất nhiên sẽ đáp ứng! “Có điều, thế khác nào thả đá xuống giếng, đổ thêm dầu lửa chứ!” Đạm Đài Minh Nguyệt, cũng kiêu ngạo. Nam Cung Cẩm khoanh hai tay ngực, đầy trêu chọc: “Phải! Mạc Bắc Vương đúng là quân tử!” Lời , khiến cho Đạm Đài Minh Nguyệt chút hổ, khóe miệng co quắp một chút, tiếp tục chú ý tới nàng,

“Đã như thế, liền phái Nam Nhạc , ký kết hiệp nghị, cũng tiện thả bản cung về nước nữa!” Nam Cung Cẩm đắn mà , tặng thêm một câu: “Mạc Bắc Vương đừng quên chuyện đồng ý với , xuất binh đ.á.n.h Nam Nhạc!”

“Yên tâm, Đạm Đài Minh Nguyệt xưa nay là nhất ngôn cửu đỉnh!”

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...