Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 6:+1: Hồng Mỹ Nhân Kiêu Ngạo Toàn Tập! (1)
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:18:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Cẩm treo một nụ hết sức dâm dê đê tiện phòng. Vừa mở cửa liền ngửi thấy mùi tuyết liên thơm ngát, mà bên trong cũng bước tới cửa. Áo gấm trắng như mây như sương, eo mang ngọc đái. Dưới hàng mi dài lộ đôi mắt ánh trăng say lòng , phong hoa tuyệt đại. Nhìn thấy bộ dáng gấp gáp của cô nàng háo sắc nào đó, đáy mắt hiện lên một tia hài hước nhưng cũng gì.
Cô nàng thấy con hàng mặc xong đồ liền cảm thấy cụt hứng! Hôm nay nàng cũng phát hiện tiềm chất sắc nữ của . Phì phì…! Cái gì mà sắc nữ, nàng chính là phẩm đức cao thượng chứ!
“Rời giường?” Âm thanh vô ý mang theo chút oán trách. Sáng sớm dùng sắc dụ cho tơ tưởng chạy nhanh trở về để thỏa mãn mỹ nhân, giờ ai đó mục đích đạt liền thèm quản đến nàng nữa?
“Không mệt ?” Câu hỏi nhàn nhạt vang lên, vẫn lạnh ngắt chút ấm, nhưng để cho cô nàng thấy nét nhu tình trong đáy mắt.
Mặt Nam Cung Cẩm đỏ lựng, tuy đang quan tâm, nhưng thế nào cũng vẻ như đang nàng đói khát lắm thì , còn mệt mõi nữa chứ! “Mệt, mệt!” Gằn từng tiếng phun , thật cũng mệt thiệt chứ bộ, điều như che giấu tâm tình ác liệt của nàng!
Khóe môi gợi lên hiện một nụ cực đạm, nhanh liền biến mất, vươn tay ôm lấy eo nàng, một cỗ nhiệt khí từ tay truyền sang, chậm rãi xoa xoa hông nàng mà lòng đầy chua xót “Nghỉ ngơi chút , khỏe nàng gì sẽ phục vụ đầy đủ!”
Lời hết sức ám ! Cô nàng nghiêng đầu một cái, bổng nhận đầu tiên trong đời, nàng phát hiện cũng ngượng ngùng! Vì cái quỷ gì cứ như nàng là sắc nữ ? Không dùng sắc dụ ? Khinh quá đáng! Thật là khinh quá đáng!!! Mũi hướng lên trời “Hừ! Chàng đừng như thể ghê gớm lắm, hứng thú , bên ngoài cả đám mỹ nam đang chờ bà đây sủng hạnh kìa!!!”
Biết nàng đang giấu sự hổ cũng , chỉ là ánh mắt hiện một chút nguy hiểm và cảnh cáo. Nếu sợ nàng chịu nổi, nàng cho rằng nguyện ý rời giường? “Thoải mái ?”
Hắn quan tâm dò hỏi mà bỏ lửng luôn vấn đề đang . Ánh mắt say lòng nàng hàm chứa lưu luyến triền miên, phảng phất như tràn mật ngọt.
Trong lòng Nam Cung Cẩm dâng lên một cỗ ấm áp, cảm giác ngọt ngào nháy mắt tràn . Gật gật đầu “Thoải mái nhiều !” Sự bất mãn trong lòng cũng biến mất, thật nghĩ , cái tên đạm mạc lạnh băng mà cũng một mặt ôn nhu như , hiếm !!!
Nghĩ đến đây, cô nàng bất giác thở dài một , kích động ban đầu tan biến, chỉ còn cảm giác ấm áp cao độ “Đi thăm Kinh Lan thôi!” Nhiều ngày qua bận rộn lăn lộn giường, nàng còn qua trông thằng bé.
“Là xem con của chúng !” Ai đó vẻ mặt hết sức nghiêm túc gật đầu.
Cô nàng khẽ nhếch miệng, hàng thiệt là hổ, từ lúc nào thì biến thành con của bọn họ ? Ai đó tức giận c.ắ.n răng cường điệu “Đó là con của Quân Lâm Uyên, là con nuôi của , ứ của !” Hừ, chiếm tiện nghi Kinh Lan nhà hử?
“Con nuôi của nàng cũng là của luôn ?” Kinh Hồng nhàn nhạt nàng, đáy mắt ẩn ẩn ý .
Cô nàng lập tức nghẹn lời! Sao nghĩ tới vụ ??? nghĩ đến hàng mỗi thấy Kinh Lan đều luôn tỏ cái vẻ ưa thích liền cảm thấy bất an dò hỏi “Chàng sẽ đối xử với nó chứ?”
Khẽ thở dài mang theo một tia bất đắc dĩ, cha đứa bé ân với Cẩm nhi, ân tình tất nhiên cũng tính luôn lên đầu Kinh Hồng “Ta sẽ đối với nó như con ruột của !” Cho dù là võ công, sách lược trị quốc tất cả đều sẽ dạy dỗ chừa thứ gì, chỉ cần nó năng lực học là .
“Chụt!!!” một tiếng, cô nàng nào đó ịn một nụ hôn to tổ bố lên mặt , trong mắt ngập tràn vui sướng “Cảm ơn!” Theo lý thuyết, Bắc Minh và Nam Nhạc hiện tại quốc thù vì Nam Nhạc xơi mất ba châu của Bắc Minh, chừng khi lớn lên việc đầu tiên của Kinh Lan chính là choảng với Nam Nhạc, nhưng dù Bách Lý Kinh Hồng vì nàng vẫn đưa hứa hẹn, tình cảm thể cảm ơn!
“Giữa và nàng lời nào cảm tạ hết !” Ngữ điệu vẫn quạnh quẽ, âm sắc đạm mạc cao ngạo nhưng vài phần nhu hòa.
Nàng gật đầu, đổi ! Nếu là đây, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng bao giờ những lời như . Thế mà hiện tại thể , chẳng những còn thuận miệng nữa chứ, chút ngượng ngùng gò ép, tuy vẻ giống nhưng vẫn là . Có lẽ đây chính là “tình yêu khiến con đổi” trong truyền thuyết, cố tình, chỉ là trong lơ đãng hiện vài phần nhu thuận, tương tự , cũng sẽ bao giờ dám tin, Yêu Nghiệt tung hoành trong giới sát thủ sẽ một ngày bộ dáng như chim nhỏ nép như bây giờ.
……
“Hoàng thượng, phận của nam t.ử tra một điểm nào cả” Một hắc y quỳ bên chân Mộ Dung Thiên Thu bẩm báo kết quả tra xét của .
Không tra điểm nào? Có thần bí đến ?
Thấy Mộ Dung Thiên Thu gì, hắc y tiếp tục báo cáo “Chỉ tra mấy ngày bỗng xuất hiện ở Nghênh Khách Cư trong kinh thành cũng chính là ngày tiểu công t.ử phủ Thừa tướng đời. Thừa tướng và Lại bộ thượng thư Mị Văn Dạ, Hộ bộ thượng thư Mạnh Hạo Nhiên, Định Viễn Hầu Lãnh Vũ Tàn cùng uống rượu ở đó gặp gỡ. Kế tiếp Ngài đến phủ Thừa tướng, Thừa tướng liền đưa về phủ” Như thật giống như một nam sủng đơn thuần. Ở khách điếm gặp Thừa tướng, Thừa tướng thấy mỹ mạo lập tức duyệt mang về phủ nam sủng. Kỳ thật, từ lúc Thừa tướng tới Tây Võ một năm đây cũng từng xuất hiện qua .
Mộ Dung Thiên Thu vẫn trầm mặc, Yến Kinh Hồng xuất hiện cũng minh bạch, tra xét lâu cũng tra lai lịch. Bây giờ xuất hiện thêm một như , tự hỏi, liệu đem quyền lực lớn giao cho tiểu t.ử là đúng sai? Thừa tướng là Tam công đầu, quản lý ba quyền lớn về chấp chính, tiền, binh. Do gần trăm năm nay, Thừa tướng tạo phản ở các quốc gia ngày càng nhiều nên Quân vương các nước thu quyền chấp binh của họ để giảm bớt thực quyền. Yến Kinh Hồng ở Tây Võ phát triển thế lực lớn, lập thành một phái, xem như kiêu hùng một phương. Nếu y dị tâm đó chính là tai họa cho đất nước.
Bỗng nhiên nhớ tới nam t.ử đôi mắt màu bạc. Màu mắt phổ biến, thiên hạ nhiều sở hữu. Đang chuẩn phân phó thủ hạ, kịp lên tiếng thì một hắc y nhân khác xuất hiện, tay cầm một bản vẽ dâng lên cho Mộ Dung Thiên Thu “Hoàng thượng, đây là bức họa của Tô Cẩm Bình”
Cầm bức họa trong tay, Mộ Dung Thiên Thu liếc qua một cái bỗng hình luôn, mắt trợn to, thần thái ngơ ngẩn, đây chính là Tô Cẩm Bình? Vậy… Yến Kinh Hồng?! Sao giống dữ trời, căn bản chính là một ? Lúc Liệt yêu cầu hỗ trợ tìm , lười biếng giao cho thủ hạ . Dạo gần đây thấy trong triều quái quái nên mới cho tìm bức họa của Tô Cẩm Bình.
Không lẽ Tô Cẩm Bình chính là Yến Kinh Hồng? Có điều nhanh Mộ Dung Thiên Thu lắc lắc đầu phủ nhận. Không cửa!!! Nếu là cùng một , tiểu t.ử chính là con gái nhé, , biểu hiện hàng ngày chỗ nào giống nữ nhân ? Chưa đến thô lỗ bưu hãn đến mức ngay cả đàn ông thô lỗ nhất cũng chào thua. Còn nếu thật sự là nữ nhân thì thể ở chung lâu mà lộ chút sơ hở nào. À, còn , lúc tin sinh con trai, trạng thái cao hứng bừng bừng đó thì là nữ cho . Hay Liệt tìm Tô Cẩm Bình nên khi thấy Yến Kinh Hồng tương đối giống thì …
Nếu là như thì còn thể hiểu ! Trầm tư.. trầm tư… quên béng luôn vụ màu mắt của Bách Lý Kinh Hồng, khoát tay bảo thuộc hạ “Lui xuống !”
“Vâng!” Một trận hắc phong quỷ dị chợt lóe, bóng dáng hai hắc y biến mất.
Mộ Dung Thiên Thu tiếp tục bức họa trong tay, nghĩ nghĩ đến nào đó, ánh mắt màu lục gợn sóng, tuy cảm thấy hẳn là nhưng thử một chút hại gì …
……
“Mới mấy ngày gặp, như thế nào mà cứ cảm giác đứa bé lớn hơn nhiều ?” Cô nàng nào đó gào to.
Mộ Thiên Thiên và Vân Giảo Hề khóe miệng co giật, cái nhảm , mấy hôm đứa nhỏ cũng lớn như mà!
Bé Kinh Lan cũng cao hứng, khành khạch, vươn đôi tay nho nhỏ sờ sờ mặt Nam Cung Cẩm chọc cho cô nàng càng vui vẻ quên trời đất “Thằng bé tiền đồ, cận với thông minh như , về nhất định cũng sẽ thông minh tuyệt đỉnh!”
“…” Cả phòng c.h.ế.t lặng!
Bách Lý Kinh Hồng lấy tay che miệng, nhẹ nhàng ho khan. Kể cả nhóc tì cũng cảm thấy điểm mất hứng, rụt tay về, thèm nữa. Lập tức mặt cô nàng nào đó liền đen như đ.í.t nồi, đây là ý gì đây? Cả đám đang xem thường ? Mắt phượng Kinh Lan ánh lên huỳnh quang lấp lánh, vô cùng tò mò về hướng Bách Lý Kinh Hồng, đó hai tay nhỏ xíu múa may về phía …
Mọi ngơ ngẩn ! Mộ Thiên Thiên và Vân Giảo Hề phận của Bách Lý Kinh Hồng, thỉnh thoảng vô tình cố ý lộ một chút thù địch nhưng rõ ràng. Nếu xét phương diện lợi ích quốc gia mà thì Kinh Lan và Kinh Hồng là hai phe đối địch mà Kinh Lan Kinh Hồng ôm nhóc? Thoáng sửng sốt, Bách Lý Kinh Hồng cũng tiềm chất khiến trẻ con thích ?
Cả bọn đang bận ngạc nhiên nên đem đứa bé qua, Kinh Lan nhất thời liền vui vẻ, chu mỏ lên oa oa lớn. Nam Cung Cẩm nhanh chóng ôm đứa bé dúi n.g.ự.c Bách Lý Kinh Hồng “Nè! Ta là nuôi mà so còn kém nào đó dựa bà đây để thăng cấp cha nuôi!”
Bách Lý Kinh Hồng đột nhiên thấy dở dở , dựa quan hệ với nàng để thăng cấp cha nuôi? Đôi tay đang ôm Kinh Lan thoáng cứng đờ nhưng định, một đôi mắt màu bạc đối diện với đôi mắt phượng hẹp dài, một lúc lâu chợt thấy trong mắt chú nhóc một tia chịu thua và khiêu khích! khi kỹ thì biến mất, trong cặp mắt trợn to của Kinh Lan đang ầng ật nước , cứ như tất cả đều là ảo giác.
“Đứa bé nhất định thường!” Ngữ khí đạm mạc mà chắc chắn khi về Kinh Lan.
Nam Cung Cẩm hiểu ý khoái trá “Con trai thể như thường !”
Mộ Thiên Thiên bên cạnh nhịn cắm một câu “Đó là con trai của mà!” Hai gì đây, kẻ xướng họa, cứ như đứa nhỏ quan hệ gì với ruột là !
Ặc…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-61-hong-my-nhan-kieu-ngao-toan-tap-1.html.]
Trên mặt hai nào đó ánh lên tia hổ, cảm giác giống như hai gã cường đạo đoạt con nhà xuất hiện. Trong lòng cô nàng thầm nhỏ giọng, gì ngon chứ, cơ hội bà đây cũng sinh một đứa, tin lớn lên bằng nhóc con !
Quân Kinh Lan oa oa vài tiếng, qua Mộ Thiên Thiên giơ tay khanh khách đòi ôm, Bách Lý Kinh Hồng cũng hoảng hồn đưa đứa bé sang vì sợ nó ngã. Đứa trẻ dù cũng là đứa trẻ, ầm ĩ trong lòng Mộ Thiên Thiên một chút ngủ khì. Nam Cung Cẩm chọt chọt lên gương mặt mịn màng, thích thú nở nụ . Thật nàng ghét trẻ con vì nàng cho rằng chúng thật phiền phức, nhưng Quân Kinh Lan như … Có đôi khi nàng nghĩ, chừng khi con nuông chiều quan tâm nó hơn Kinh Lan hoặc ngược khi con bỏ bê Kinh Lan nên nhất thời mới . Dù bây giờ nàng cũng chỉ mới mười chín, vội!!!
“Cứ hồi phục thể thật , ít lâu nữa sẽ đãi tiệc đầy tháng cho thằng nhóc. Nhất định thật rình rang mới !” Cô nàng quan niệm trẻ con còn nhỏ cũng nên quan tâm chứ.
Mộ Thiên Thiên gật đầu “Uhm!”
“Tướng gia, tướng…” Quản gia vọt tới, phát hiện mặt khó coi mới thấy tiểu công t.ử đang ngủ, nhanh chóng hạ thấp âm lượng báo cáo “Tướng gia, các vị Thượng thư đại nhân mời ngài đến Nghênh Khách Cư tụ tập, bọn họ đang chờ ở đó”
“Tốt!” Mấy tên kiếm nàng tất nhiên là chuyện , hơn nữa mỗi đến đó ăn nhậu đều do Mị Văn Dạ trả tiền, đây chính là một sự kiện hạnh phúc lớn lao nghen! Mà Nghênh Khách Cư là của nàng nữa, tiền là vô tay nàng đó cho nên hạnh phúc nhân đôi!! Có điều mấy bước nàng bỗng nhớ Bách Lý Kinh Hồng hiện đang ở đây, aizzz… cái …
Nghiêng nghiêng đầu , ánh mắt mang kiểu trưng cầu ý kiến.
Thấy tầm mắt ai đó quét về phía , Bách Lý Kinh Hồng chỉ nhàn nhạt gật đầu, ý bảo nàng cứ lo việc của .
Điều khiến Nam Cung Cẩm trợn tròn mắt kinh ngạc, bữa nay hàng hào phóng, dễ chuyện thế?
Dường như nghi hoặc của nàng, nhàn nhạt “Tôn trọng, tự do, tín nhiệm”
Sáu chữ chính là đưa mối quan hệ của bọn họ tới vị trí bình đẳng, tôn trọng, tự do, tín nhiệm!
Nam Cung Cẩm tươi rói, gật gật đầu thẳng ngoài. Cô nàng nào khi nàng , cái nào đó ở nhà liền lên cơn. Cho nàng tôn trọng, tự do cùng tín nhiệm là một chuyện, nhưng hễ nghĩ đến nàng ngoài tụ tập với một đám nam nhân khác xưng gọi , chè chén luyên thuyên thì trong lòng mà chịu cho nổi.
Ghen tuông của thoát khỏi cảm quan của nàng, môi đỏ tà tà , cho giả bộ bao dung rộng lượng nè, ở đó bộ tịch cho !
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Cỗ kiệu phủ Thừa tướng ngoài, dĩ nhiên là ai dám ngăn cản, quan lớn bé còn nhường đường thì phú thương quý tộc và bình dân bá tánh càng khỏi . Một đường nghêng ngang tiến về phía Nghênh Khách Cư. Mấy bên trong đang chờ, bước sương phòng ba liền ngẩng lên nàng.
Mị Văn Dạ như “Thừa tướng đại nhân của ơi, mấy ngày nay nam sủng mê hoặc dữ. Không thượng triều thì cũng thôi , đến như chúng gặp mà cũng khó khăn quá ”
Nam Cung Cẩm thừa tay độc mồm độc miệng, cũng lười quản , mấy bước đến bên bàn, rót một ly rượu ngửa cổ uống sạch đặt m.ô.n.g xuống ghế “Nói , tìm chuyện gì?”
“Chuyện tuyết tai, bộ ngươi biện pháp?” Những năm , nếu xảy chuyện như đều cho khơi thông, cũng gì ầm ĩ vì cho dù năng lực cỡ nào cũng thể ngăn cản ông Trời đổ tuyết, chỉ là Yến Kinh Hồng nhận mệnh của Hoàng thượng, nếu biện pháp thì sẽ vấn đề lớn! Rốt cuộc, bọn họ lo lắng là dân tình trãi qua tuyết tai như thế nào mà là Mạc Bắc sẽ xua quân đến quấy nhiễu, vì khơi thông cứu tế căn bản chả tác dụng qué gì.
Lãnh Vũ Tàn lạnh băng “Nếu biện pháp cũng nên cậy mạnh, Hoàng thượng là biểu của , chạy qua mấy câu là !”
Mị Văn Dạ phong tao lắc lắc cây quạt, mặt quỷ “Nếu thật sự biện pháp, Vũ Tàn Hoàng thượng cũng chả thèm . Ngươi thể tìm Liệt Vương gia nhờ giúp đỡ, Hoàng thượng nhất định sẽ cho Liệt Vương gia mặt mũi, chỉ là cái giá trả…. Aizzz… bằng trực tiếp tìm Hoàng thượng hiến còn hơn!”
Nam Cung Cẩm liếc mắt Mị Văn Dạ một cái, thằng đúng là miệng ch.ó phun ngà voi! nàng cũng mấy xuất phát từ quan tâm đến cho nên cũng gì, bắt đầu cầm đũa dũng cảm nhưng mất tao nhã dùng bữa “Yên tâm , mấy việc cỏn con còn lọt mắt ! Tuyết tai, lo lắng nhất chính là Mạc Bắc nhân cơ hội xâm lược. Vì tuyết tai phát sinh ở phương Nam, mà ở đó ít dân du cư của Mạc Bắc sinh sống, xảy chuyện dĩ nhiên là cướp , lúc thiên tai phòng thủ cao, đối với thiết kỵ cũng đau đầu. các ngươi quên , tuyết tai phát sinh ở Uyển Thành, mà kế Uyển Thành chính là Bình Thành, trong Bình Thành còn hai mươi vạn đại quân của Bình Nguyên Hầu a!”
Mọi xong, chẳng những thoải mái mà còn nhíu nhíu mày hơn. Lãnh Vũ Tàn trọng tâm “Bình Nguyên Hầu đó giờ coi Hoàng thượng gì , thể đem binh tương trợ?”
“Vậy còn xem Hoàng thượng bỏ ” Cô nàng đến gian trá.
Cả đám sửng sốt, nhanh liền phản ứng ! Tiểu t.ử nào thiên hạ nhất mỹ tướng, căn bản chính là nhất gian tướng nha! Kỳ Bình Nguyên Hầu t.h.ả.m !
“Vấn đề là ai thánh chỉ?” Mị Văn Dạ lập tức dự cảm , mặc kệ kẻ nào cũng đều Bình Nguyên Hầu ghi hận, mà là Lại bộ thượng thư, quản lý Lại bộ, khả năng cao sẽ Hoàng thượng phái .
Nam Cung Cẩm dùng một biểu tình khinh thường liếc “Chẳng lẽ ngươi tự tìm phiền toái? Thủ hạ của ngươi tên nào lỗ mãng hả? Kêu là !”
Kẻ lỗ mãng mà nàng đề cập chính là Đoạn Thừa Dạ, một kiểu siêu cấp công chính, bao giờ sợ đắc tội kẻ nào. Hắn phi thường khinh bỉ mối quan hệ Hoàng thượng, Vương gia và Yến Kinh Hồng ám , cho nên trong tối ngoài sáng đều xem thường nàng, vì thế tới giờ khắc mấu chốt, nàng quyết đoán quan báo tư thù!
Ba còn đều run rẩy khóe miệng. Với tài học, nhân phẩm cùng tác phong của , uy tín trong dân gian cũng thấp, cộng thêm Ngự sử đại phu hiện đang gặp nạn, khả năng sẽ lên . nếu để cho Yến Kinh Hồng dèm pha thì cả đời chỉ thể mãi ở vị trí Lại bộ thị lang bởi vì ủng hộ Bình Nguyên Hầu trong triều ít, đừng tưởng là Phiên Vương xa xa nhưng Thái phó, Đại tư mã quyền cao chức trọng đều là bạn của . Thử hỏi mấy đại tôn Phật ở chỗ , Đoạn Thừa Dạ còn khả năng thăng quan , giữ mũ ô sa là tồi ! Tiểu t.ử , thật sự là quá độc ác!!!
“Có điều chủ ý là do ngươi nghĩ , ngày mai các đại thần đều là do ngươi , Bình Nguyên Hầu chắc chắn sẽ quên đại ân của ngươi !” Vẫn là Mạnh Hạo Nhiên thực tế, lập tức liền lo lắng an nguy cho Yến Kinh Hồng.
Nhún nhún vai tỏ cả “Ngươi cảm thấy với thực lực của , dám động ?” Không cần nàng chính là sủng thần của Mộ Dung Thiên Thu bảo vệ khắp chốn, quan trọng hơn nàng chính là nhân vật lãnh tụ của phái trẻ, ở mặt Hoàng thượng vẫn cúi đầu khom lưng nhưng mặt khác thì một đường quét ngang. Dưới thế cục triều đình, quân vương cơ trí đều dễ dàng động nàng, bởi vì chỉ cần động Yến Kinh Hồng thì sẽ mất cân bằng triều chính, một phương đắc thế, uy h.i.ế.p địa vị của Quân vương. Có điều tính nết Mộ Dung Thiên Thu quá mức tùy ý, đối với quốc gia nữa điểm cũng thèm quan tâm, chỉ cần vui vẻ là mới khiến Yến Kinh Hồng ngày ngày trong lòng phập phồng run sợ.
Vấn đề giải quyết xong, nơi nơi tĩnh lặng, chỉ còn âm thanh hét to “Uống rượu, uống rượu!”
“Ngươi cần theo !” Một tiếng gầm yêu kiều từ bên ngoài truyền đến, đó là âm thanh của Hiên Viên Dĩ Mạch. Không lâu liền bước trong phòng lưng hầu hạ Nam Cung Cẩm. Những ngày qua nàng đến thanh lâu phụ giúp Linh Nhi cũng phát hiện vui vẻ nhất chính là Băng Tâm tỷ, mấy chục thanh lâu của Tướng gia đều do tỷ quản lý thỏa mãn giấc mộng trùm thanh lâu của nàng bấy lâu.
khiến nàng khó chịu nhất là Phá, thằng cứ như bệnh, tối ngày theo đuôi châm chọc mỉa mai nàng khắp nơi khắp chốn. Một gã phiền phức! Hiện tại, cũng đang theo m.ô.n.g nàng mà kêu gào là nha đầu thúi, mãi đến khi nàng phòng mới chịu cút . Nàng thật hiểu, vì Phá cũng là thủ lĩnh như Hủy, nhưng đẳng cấp khác xa thế. Vì cái gì mà thủ lĩnh nhà ngươi đắn, trong khi nhà như một thằng ngu?
Mị Văn Dạ ngẩng đầu, thấy tiểu nha đầu liền khẽ một tiếng, sang Nam Cung Cẩm “Nha đầu nhà Thừa tướng đại nhân lớn lên thật linh tú, khiến cho hâm mộ thôi!”
Nam Cung Cẩm chút khách khí vứt ngay cho một ánh mắt xem thường! Thằng chính là một sắc lang, cứ thấy mỹ nữ là đùa giởn một phen mới chịu, nổi danh chỉ là một trong tám đại công t.ử chốn kinh thành, càng là nhất ăn chơi trác táng của Tây Võ.
Mị Văn Dạ đối xử cũng giận, chỉ là ánh mắt về phía Yến Kinh Hồng sâu hơn một chút “Thừa tướng đại nhân , ngươi nên chú ý đến nam sủng của một chút, tính tình Bệ hạ, chúng ai cũng cả đấy!”
Lấy tính nết của y, nếu kiên nhẫn, chắc là cũng phái sát thủ trực tiếp đến nhà thăm hỏi ! Có điều nàng cũng lo lắng, lấy năng lực của con hàng nhà nàng, cho dù Mộ Dung Thiên Thu tự đến cũng g.i.ế.c , nhưng vẫn cảm kích “Đa tạ Văn Dạ nhắc nhở!”
Tiếp đến, cả bọn bắt đầu hàn huyên chuyện trời đất, ba hoa chích chòe thỏa thích cho đến tận khi chạng vạng mới tan…
Quyển 3