Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 60: Một Mũi Tên Trúng Ba Đích!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:10:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Cẩm Bình ả với ánh mắt thể tin nổi. Thật ngờ cô ả thể điên cuồng tới mức như , nhảy lầu á???

Mọi thấy ả kích động cũng sợ tới mức gì. Có những vị tiểu thư khuê các còn sợ tới mức mềm nhũn cả hai chân khi thấy sự điên cuồng của Mộ Dung Song, chính các nàng đều cảm thấy chuyện thật quá hoang đường! Đường đường là một quận chúa, từ hôn dùng cái c.h.ế.t để ép mặt bao , đây thực sự là chuyện trăm nghìn năm qua từng bao giờ.

“Mộ Dung Song!” Vào thời khắc , Quân Lâm Uyên còn chẳng thèm gọi ả là Mộ Dương nữa. Giọng vốn dịu dàng ấm áp bỗng trở nên vô cùng sắc bén, tàn độc, giống như con rắn hổ mang đang phun nọc độc của , ánh sáng sắc lạnh nơi đáy mắt như băm vằm Mộ Dung Song thành hàng trăm hàng nghìn mảnh nhỏ!

Tiếng quát cũng khiến sắc mặt Mộ Dung Song bình tĩnh hơn một chút. Vừa thoáng qua nét mặt của Quân Lâm Uyên, trong lòng ả thoáng sợ hãi một chút, nhưng ả , bây giờ tuyệt đối thời điểm để cho ả lùi bước, nếu , ả sẽ vĩnh viễn đ.á.n.h mất vị hôn phu của , mất mục tiêu và giấc mộng duy nhất của ả suốt mười mấy năm qua!

“Biểu ca, đừng khuyên , nếu hôm nay rút lời từ hôn , thì sẽ c.h.ế.t ở đây!” Mắt ả quét về phía bóng sắp qua hành lang tới chân cầu thang . Rõ ràng thấy những lời ả , nhưng bước chân chẳng hề dừng đến nửa nhịp, dường như hề quan tâm đến sống c.h.ế.t của ả . Hắn chỉ lưng về phía , bước nhanh chậm, như thấy trò hề lưng, dáng vẻ bước như một giữa sân vắng, thanh nhàn, thoải mái! Chỉ là, đôi môi mỏng của cong lên, lộ nụ giễu cợt, đại khái thì đây là đầu tiên để lộ sắc mặt . Hắn vốn bài xích Mộ Dung Song, hiện giờ thăng cấp lên hẳn ghê tởm!

“Sao quận chúa Mộ Dương kích động thế!” Hoàng Phủ Hoài Hàn nửa nửa . Thật , đối với , thì nếu Mộ Dung Song nhảy xuống cũng sẽ khiến Đông Lăng của gặp chút phiền phức. Có điều, đều chuyện do gây , mà là do Bách Lý Kinh Hồng, chứ chẳng liên quan gì tới . Cho nên, tính ngược tính xuôi, nếu cô ả thực sự nhảy xuống, dường như lợi ích còn lớn hơn phiền phức nhiều.

“Lòng quyết! Đừng khuyên ! Các ngươi cũng đừng khuyên ! Kinh Hồng ca ca, thật sự nhẫn tâm như ?!” Ả về phía bóng áo trắng , gào lên một tiếng thê lương. Ả hành vi của thể sẽ gây phản ứng ngược, nhưng ả thể kìm nén nỗi đau đến cào tim xé phổi trong lòng !

“Quận chúa Mộ Dương , thật cố chấp quá!” Mộc Nguyệt Kỳ nhỏ giọng , trong mắt nàng là khinh thường, là hâm mộ nữa. Có điều, cho dù là vì , thì nàng cũng chẳng thể đến mức đó !

Nghe nàng , Tô Cẩm Bình sang nàng , bất giác liếc Thượng Quan Cẩn Duệ một cái.

“Chẹp chẹp, quả nhiên là si mê say đắm, bản vương cũng nàng cảm động!” Hoàng Phủ Dạ phe phẩy quạt, sang bên cạnh Tô Cẩm Bình, cũng là vô tình cố ý, chắn mặt nàng, như sợ nàng sẽ tới .

“Huynh sợ tới đẩy ả xuống hả?” Nhìn hành động của , nàng khẽ bật , nàng ngốc thế chứ?!

“Không, sợ ả vu oan cho nàng!” Nếu để nàng tới gần đó, ai mà cô ả điên khùng sẽ gây chuyện gì?

Tô Cẩm Bình khẽ , gì, nàng vốn cũng định tới đó chứ. Lúc , Mộ Dung Song vẫn đang gào thét với bóng Bách Lý Kinh Hồng, nhưng thể khiến dừng bước.

Hoàng Phủ Dạ khẽ , cầm cây quạt chỉ xuyên qua đám , hướng về phía Mộ Dung Song: “Nàng nghĩ, ả đòi tự sát như , mấy phần thật, mấy phần giả?”

Nàng nheo mắt, cẩn thận đ.á.n.h giá vẻ mặt của Mộ Dung Song, đôi môi đỏ mọng cong lên một nụ khinh bỉ: “Thật á? Không phần nào là thật hết!” Nhìn ả vẻ thống khổ, nhưng hai tay bất giác siết chặt lan can. Nếu kỹ, căn bản sẽ phát hiện thể ả run lên, đó là sự sợ hãi đối với cái c.h.ế.t. Hơn nữa, mấy giao tranh , nàng cũng nhận thấy, tuy Mộ Dung Song kích động, nhưng tâm địa thâm sâu. Hiện giờ ả dùng cách , chẳng qua là vì ép Bách Lý Kinh Hồng đầu mà thôi.

Mộc Nguyệt Kỳ kỳ quái liếc mắt họ, trong mắt nàng , tuy hành động của Mộ Dung Song điên cuồng, nhưng nàng nghĩ rằng, nếu thật sự yêu đến tận xương tận tủy, thì việc tự t.ử cũng thể, Tô Cẩm Bình một phần thật nào chứ?

“Ha ha ha... giống y như bản vương nghĩ. Mộ Dung Song chỉ là đơn thuần thích Bách Lý Kinh Hồng như !” Hoàng Phủ Dạ lắc nhẹ cây quạt vàng tay, dáng vẻ lười biếng như đang chuyện phiếm.

Không ít đại thần bất mãn với dáng vẻ quần lụa áo là, phong lưu phóng đãng, chút để tâm tới chuyện của , nhưng cũng dám năng gì.

Tô Cẩm Bình cong môi : “Có điều, nếu Bách Lý Kinh Hồng , thì ả để chấm dứt đây?” Dù , tình hình , thì xem Bách Lý Kinh Hồng cũng định .

“Vậy thì...” thể diện của ả coi như tong!

“Nếu mà là nàng hả, thì nhảy thẳng từ đây xuống để giữ danh tiết , còn lớn giọng gào thét như thế gì cho giễu cợt chứ!” Không thiên kim nhà ai bỗng buông một câu, giọng khá lớn khiến đều nàng , sắc mặt nàng trắng bệch .

Rõ ràng Mộ Dung Song cũng , ả lạnh : “Được, thì Đông Lăng các ngươi mong c.h.ế.t như !”

Sự tình bất tri bất giác to lên, liên quan tới cả Đông Lăng. Vì thế, ít các vị đại thần vốn chỉ đang mang tâm trạng chờ xem trò vui, giờ đều sang lên tiếng với bóng lưng của Bách Lý Kinh Hồng: “Tam hoàng t.ử Nam Nhạc, quận chúa cũng chỉ vì quá si mê ngài, con gái như , thế gian khó tìm. Ngài nên ở !”

thế, đúng thế!” Tất cả đều đồng thanh .

“Tiểu Cẩm Cẩm, nàng đoán xem, sẽ gì?” Hoàng Phủ Dạ Bách Lý Kinh Hồng.

Tô Cẩm Bình nhíu mày, bằng sự hiểu của nàng thì... “Ta nghĩ, sẽ chẳng gì cả!” Có điều, nàng rằng Bách Lý Kinh Hồng vì giúp nàng xả hết cơn giận, hơn nữa, cũng cực kỳ giận dữ với việc hai Biểu ca Mộ Dung Song hôm nay liên tục gây khó dễ Tô Cẩm Bình, khiến tất cả những việc hôm nay đều vô cùng bất thường. Đã đến nước , thể chứ!

Hắn dừng bước, đầu , chỉ bên cạnh dung nhan tuyệt mỹ , cũng đủ khiến ít ngừng thử. Đôi mắt tiêu cự quét về phía họ, ngay khi nghĩ sẽ vài câu cứu vãn tình hình, hoặc trấn an Mộ Dung Song, thì đôi môi mỏng của khẽ hé mở: “Muốn nhảy, thì cứ nhảy !”

Nói xong, thẳng, thêm một nào nữa. Thái giám dẫn đường vẫn còn đang ngơ ngác tại chỗ, nên thế nào. Chờ khi gã giật hồi tỉnh, thì cả. Đứng đài Trích Tinh cao cao bóng rời , mái tóc đen dài bay bay trong gió, tay áo bào màu trắng phất phơ trong trung, bóng như tiên nhân tách biệt với đời, đoạn tuyệt trần gian mà bước ...

đài cao, vài giây ngắn ngủi ngây , cũng dần hổi tỉnh , khuôn mặt trắng bệch còn chút màu m.á.u của Mộ Dung Song, ai ai cũng cảm thấy vô cùng thương cảm!

Mộ Dung Song rõ ràng cũng ngờ màn náo loạn của nhận kết quả như . Người thậm chí còn thèm quan tâm mà nhảy thì nhảy ’. Giọng của chẳng hề chút d.a.o động. Sao thể như thế ? Tại như thế chứ? Ả là vị hôn thê danh chính ngôn thuận của cơ mà?!!!

Khóe miệng Tô Cẩm Bình giật giật, tuy tên ngạo kiều thật, nhưng bình thường ác miệng như chứ? Hôm nay ? Liền tục cư xử khác thường, ma nhập ?!

Hoàng Phủ Dạ cạnh nàng chỉ khẽ , phe phẩy cây quạt, nhưng trong nụ của chút cảm xúc phức tạp. Tô Cẩm Bình nguyên nhân, còn rõ. Trong nhà tỏ, ngoài ngõ tường, trong cuộc u mê, ngoài cuộc sáng mắt, là thế đây...

Bách Lý Kinh Hồng bước cũng khiến tình hình ở đây đông cứng ! Bây giờ khuyên cũng chẳng nên khuyên thế nào. khuyên thì thấy ! Đau đầu thật! Nếu đến đây sẽ dính nhân vật phiền phức , thì chi bằng bọn họ cũng cáo bệnh nhà cho xong. Vừa đường gặp ả điên , thật mất hứng!

“Mộ Dương, từ hôn, là Bách Lý Kinh Hồng!” Mặt Quân Lâm Uyên sa sầm xuống. Hắn tức là, từ hôn là Bách Lý Kinh Hồng, nhưng tứ hôn là Nam Nhạc hoàng. Bách Lý Kinh Hồng chỉ là một hoàng t.ử nho nhỏ, thể nghịch ý quân vương . Cho nên, việc Bách Lý Kinh Hồng từ hôn coi như tính.

Mọi đều ý tứ của , nhưng khóe môi lạnh băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn khẽ nở nụ châm biếm. Những lời , vẻ như khuyên giải, thực là đang cho Mộ Dung Song một bậc thang mà bước xuống. Mộ Dung Song đương nhiên cũng là thông minh, đang định thuận theo sườn núi mà trượt xuống, thấy giọng Tô Cẩm Bình vang lên.

“Quận chúa c.h.ế.t như , là vì tam hoàng t.ử Nam Nhạc ?” Giọng trong trẻo mang theo một chút ý để khác phát hiện .

Mộ Dung Song ngẩn , ả nghĩ nhiều ở đây như , chắc Tô Cẩm Bình cũng chỉ khuyên bảo thôi, nên mới đáp: “ thì ?”

“Quận chúa, cũng chẳng ý trách gì ngài . nếu ngài tự sát, thì về nhà buộc sợi dây thừng cổ treo lên, hoặc đ.â.m thẳng đầu cây cột . Sao cứ bên lan can mà nhảy xuống chứ? Cuối cùng là kêu ma kêu quỷ cả ngày cũng chẳng thấy nhảy xuống. Nếu ngài c.h.ế.t thì cứ thẳng , diễn trò hề gì, khiến đều lo lắng theo!” Không c.h.ế.t ? Vậy để nàng tiễn ả thêm một đoạn đường!

Hiện giờ Mộ Dung Song vốn khó xử, lời của Tô Cẩm Bình ép ả đến đường cùng, nếu hiện giờ ả nhảy thì rõ ràng ả phạm lớn! Ả trừng mắt, hung dữ đối phương, cũng ngoài dự đoán, thấy ngay ánh mắt đầy vẻ giễu cợt của Tô Cẩm Bình, ngoài , còn cả vẻ thâm độc và tàn nhẫn nữa!

Nàng dứt lời, cũng giật hiểu . thế, nếu thật sự c.h.ế.t, thì cứ đ.â.m đầu cây cột , còn cho họ nhiều thời gian khuyên giải như chứ? Suy nghĩ kỹ mới thấy, ả chẳng qua cũng chỉ vì xem thử xem thể giữ Bách Lý Kinh Hồng . Giờ xa , ả vẫn còn đây nhảy là ?! Rõ ràng là đang cho --- ả căn bản định tự sát thật!

Vì thế, tất cả đều lộ nụ châm biếm, nếu Quân Lâm Uyên ở đây, cần vẻ một chút, thì bọn họ phất tay áo về bàn . Cô ả vốn chỉ đang đùa bỡn họ mà thôi!

Quân Lâm Uyên ho khan một tiếng, giọng âm u vang lên: “Ai bảo Mộ Dương tự sát vì Tam hoàng t.ử Nam Nhạc? Hôn sự hủy ? Nam Nhạc hoàng còn hạ chỉ, thì coi là hủy! Mộ Dương lý do gì mà tự sát chứ? Chẳng qua nàng cũng chỉ đùa với một chút thôi.” Từng câu từng chữ đều bảo vệ Mộ Dung Song, nhưng cũng chỉ ả mới thấy, ánh mắt ả lạnh lẽo, tàn độc thế nào.

Nghe thấy , lập tức phụ họa: “ thế, đúng thế. Quận chúa Mộ Dương chẳng qua cũng chỉ đùa với chúng một chút thôi. Mọi về chỗ . Chúng tiếp tục thơ, tiếp tục thơ!”

Tô Cẩm Bình khẽ , nghiêng đầu ‘nhỏ’ với Mộc Nguyệt Kỳ, điều, việc ‘ nhỏ’ đó, dùng chất giọng cực kỳ lớn: “Ta ngay mà, phong thái của quận chúa Mộ Dương cao như thế, tuyệt đối sẽ dễ dàng nhảy lầu . Kỳ tỷ tỷ , nghĩ là á, chắc ngài vẫn còn băn khoăn về bài thơ ‘Tương tiến tửu’ , cho nên tự hỏi vị vương phi nghìn năm một câu mà!”

Nàng dứt lời, tiếng trộm khe khẽ vang lên khắp bốn phía. Mộ Dung Song giận dữ, bước vài bước từ lan can tới, vung tay định tát mặt Tô Cẩm Bình. Hoàng Phủ Dạ nàng sẽ im mà chịu một cái tát , nên cũng tay. lúc bàn tay ả vung về phía , khóe môi Tô Cẩm Bình nhếch lên một nụ quỷ dị, nàng đang chờ chính thời khắc đây! Tô Cẩm Bình khẽ nghiêng , giống như trốn tránh, đầu nghiêng sang một bên...

Một tiếng ‘bốp!” vang lên giòn giã, cái tát của Mộ Dung Song đập thẳng mặt Tô Cẩm Thu đang cạnh Tô Cẩm Bình!

Tô Cẩm Thu ngớ , hiểu vì vô duyên vô cớ chịu cái tát , khi kịp phản ứng, hai mắt ả đỏ vằn tơ máu, hung dữ chằm chằm Mộ Dung Song. Từ nhỏ, Tô Cẩm Thu ả nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên. Tuy phụ coi trọng quyền thế hơn tính mạng của ả, nhưng dù cũng coi ả như hòn ngọc quý mà chiều chuộng. Cho tới bây giờ, ả cũng từng chịu uất ức thế ! Đương nhiên, ả hiểu rõ cái tát nhắm , nhưng nếu đ.á.n.h mặt ả, mà ả phản kích thì ả sẽ trở thành trò cho cả hậu cung mất!

Tô Cẩm Bình cũng vẻ kinh hoàng chạy tới bên Tô Cẩm Thu: “Ôi ôi, tỷ tỷ, tỷ ngay cạnh chứ. Cái tát của quận chúa thật quá nặng tay mà! Nhìn xem, mặt tỷ sưng hết cả lên . Ôi nếu tỷ cạnh , thì chắc chắn trốn!” Nàng vẻ rưng rưng như sắp , vẻ tự trách , nhưng trong mắt là nụ dương dương tự đắc. Chuyện của Thiển Ức, nàng vẫn uất nghẹn trong lòng bao ngày nay. Hôm nay chẳng qua cũng chỉ đòi chút tiền lãi mà thôi, tiền vốn, để tính! Còn Mộ Dung Song , đ.á.n.h hoàng phi mặt , Hoàng Phủ Hoài Hàn thể tha cho ả ?!

Mộ Dung Song cũng giật , cái tát hạ xuống nhầm , đ.á.n.h mặt Tô Cẩm Thu, đầu óc ả còn kịp suy nghĩ.

Hoàng Phủ Dạ đầu , cố gắng c.ắ.n chặt đôi môi đào của , tránh để thành tiếng.

Mặt Tô Cẩm Thu cùng đầy vẻ giận dữ. Nếu hỏi giờ phút ả hận ai nhất, thì cũng chỉ vị giả vờ giả vịt mặt ả nà. Có điều, khuôn mặt tuyệt mỹ của Tô Cẩm Bình đầy vẻ tự trách , khiến cho tất cả đều đồng cảm với nàng. Ôi, vốn chỉ tránh cái tát như trời giáng của cô ả quận chúa điêu ngoa , nhưng ảnh hưởng đến tỷ tỷ của . Tô Cẩm Bình, thật quá đáng thương!

Cũng chính vì tất cả đều dùng ánh mắt thông cảm và thấu hiểu để Tô Cẩm Bình, nên ả cũng thể nào phát tác ! Ả cố nhịn cơn giận xuống, lạnh với Mộ Dung Song: “Quận chúa cũng nóng nảy quá đấy! Muội của bản cung còn nhỏ tuổi, hiểu chuyện, chọc giận tới quận chúa. Vậy mà quận chúa dám đ.á.n.h mặt bản cung ?! Ngươi cũng , bản cung đường đường là hoàng quý phi của nước Đông Lăng. Quận chúa thế là cố tình coi thường Đông Lăng và Hoàng thượng ?”

Sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn lúc cũng vô cùng khó coi. Dù tình hình hiện tại là do Tô Cẩm Bình sắp xếp, nhưng hành động của Mộ Dung Song chẳng khác nào tát mặt mặt . Dù hai nước trở mặt với , thì cũng tuyệt đối thể bỏ qua chuyện !

Dù là ở nước nào, thì mạo phạm hoàng phi cũng là tội c.h.ế.t! Hắn hừ lạnh : “Quận chúa Mộ Dương, trẫm niệm tình ngươi đường xa tới đây, thấy ngươi cư xử vô lễ cũng nể mặt Lâm Uyên tính toán nhiều. ngươi dám đ.á.n.h Hoàng quý phi của trẫm. Ngươi tội ?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-60-mot-mui-ten-trung-ba-dich.html.]

Không thể , uy quyền của bậc đế vương vẫn khiến vô cùng khiếp sợ! Hai chân Mộ Dung Song mềm nhũn , suýt nữa quỳ sụp xuống. Bàn tay giấu tay áo bào rộng của Quân Lâm Uyên bên cạnh ả siết chặt , bước lên vài bước, ‘bốp’ một tiếng, tát mạnh mặt Mộ Dung Song!

Cái tát mang mười phần sức mạnh của , khiến khuôn mặt xinh của Mộ Dung Song lập tức sưng vù lên, thậm chí còn thoáng thấy vết máu! So với bộ mặt sưng nhẹ của Tô Cẩm Thu, thì mặt ả lúc khủng bố hơn gấp nhiều ! Sau đó, sang với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoài Hàn , trẫm dạy dỗ Mộ Dương , chuyện hiểu lầm nho nhỏ , chắc Hoàng quý phi cũng quá để tâm nhỉ?”

Giờ đang ở nước Đông Lăng, nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn cố tình g.i.ế.c Mộ Dung Song, thì cũng thể ngăn . Hơn nữa, đến Đông Lăng còn mục đích quan trọng hơn, tuyệt đối thể để ả Mộ Dung Song ngu xuẩn phá hỏng ! Vì thế, chỉ thể quyết định thật nhanh, lấy lui tiến!

Cái tát của khiến đều ngỡ ngàng, ngờ Bắc Minh hoàng xử sự kiên quyết như thế. Cái tát tung , coi như dạy bảo, nếu bọn họ cương quyết chịu bỏ qua, thì thành Đông Lăng của họ rộng lượng! Khóe môi Tô Cẩm Bình và Hoàng Phủ Dạ đều cong lên, Quân Lâm Uyên , quả thật là một nhân vật đủ hung ác!

Mộ Dung Song cũng Biểu ca vì giữ mạng cho , nên cũng ngoan ngoãn một bên gì. Có điều, trong mắt ả như phong ba bão táp, chỉ mong cơ hội băm vằm Tô Cẩm Bình thành trăm nghìn mảnh nhỏ, băm xương nát thịt thì mới thể giải tỏa nỗi oán hận trong lòng. Đều tại cô ả c.h.ế.t tiệt đó, mới khiến ả mất mặt thế !

“Lâm Uyên , trẫm đương nhiên cũng tiện truy cứu nữa. Chuyện , coi như dừng ở đây .” Dừng ở đây, tức là cũng truy cứu cả khởi xướng Tô Cẩm Bình nữa. Điều đương nhiên cũng khiến Mộ Dung Song tức đến suýt c.ắ.n lưỡi!

Người vô tội nhất, chính là Tô Cẩm Thu, vô duyên vô cớ tát cho một cái, mà bây giờ lên tiếng đòi công bằng cũng . Vì thế, ả cũng hận cả ba Tô Cẩm Bình, Quân Lâm Uyên, Mộ Dung Song đến tận xương tận tủy.

Chuyện dừng ở đây, thể diện của Mộ Dung Song ả, ai sẽ đền bù?! Tô Cẩm Bình và Tô Cẩm Thu thì giờ thể trừng phạt nữa. Chỉ còn cái lên tiếng châm chọc ả lúc ả nhảy lầu . Rõ ràng lúc đó sẽ trở thành đối tượng phát tiết nhất của ả!

Ả bước nhanh vài bước đến bên cô gái , giơ cao tay lên, tát ‘bốp’ một cái thật mạnh mặt vị tiểu thư đó: “Ngươi là ai? Bản quận chúa là mà ngươi thể chế nhạo hả?”

Có điều, mẫu của vị tiểu thư , là Viên phu nhân của phủ Trấn Nam tướng quân, thời trẻ bà cũng là nữ trung hào kiệt, cũng cực kỳ dung túng, nhất là khi thấy đứa con gái mà bà nâng niu cưng chiều trong lòng bàn tay chịu thiệt thòi, bà lập tức thèm nghĩ ngợi nhiều, lao đến mặt Mộ Dung Song! Mộ Dung Song giật vội vàng phản kích! Vì thế, hai còn để ý gì tới hình tượng lao đ.á.n.h túi bụi, thậm chí còn kéo tung cả tóc , còn thu hút xem hơn cả hai đàn bà đanh đá đ.á.n.h nữa: “Tự ngươi thèm quan tâm đến thanh danh của , bày trò nhảy lầu c.h.ế.t tiệt gì đó. Con gái chỉ vài câu, ngươi dám xuống tay với nó ? Ngươi nghĩ ngươi là quận chúa Bắc Minh thì ghê gớm lắm ? Chỉ cần Viên Lệ Trân ở đây, thì ai cũng đừng mơ đến chuyện động tới một sợi tóc của con gái !”

Mọi đều trợn mắt há hốc mồn, ngờ tự dưng xuất hiện ‘tình huống đặc biệt’ . Mà cô gái Mộ Dung Song tát , lúc cũng quên cả , chỉ ngẩn mẫu của .

Thời trẻ, Viên Lệ Trân cũng chút võ công, mặc dù nhiều năm dùng đến, nhưng vẫn khá hơn nhiều so nhiều so với một vị đại tiểu thư chỉ cầm kỳ thi họa như Mộ Dung Song. Chỉ trong giây lát, cao thấp phân biệt rõ ràng.

Tóc Mộ Dung Song kéo đến rối bời, cũng càng ngày càng chịu nổi sự tấn công của Viên phu nhân, ả to tiếng quát tháo: “Con mụ điên , buôn bản quận chúa ! To gan! Làm càn!!!”

Viên Lệ Trân như ma nhập, thèm để tâm gì, chỉ lo tung quyền tung cước đ.ấ.m đá túi bụi! Khi Trấn Nam tướng quân định thần , ông sợ tới mức toát mồ hôi hột, vội vàng chạy tới định kéo phu nhân nhà . vấn đề là hai túm chặt lấy , đ.á.n.h loạn cả lên, nếu ông xông khuyên giải, cẩn thận đụng Mộ Dung Song, thì khéo còn mang tội danh sàm sỡ quận chúa. Vì thế, một hồi lâu do dự, ông vẫn thể động thủ .

Nhìn hai đ.á.n.h càng lúc càng kích động, vạt áo, búi tóc rối tung, còn thể thống gì, sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn và Quân Lâm Uyên đều khó coi như tảng đá kê nhà xí !

Tô Cẩm Bình tủm tỉm bên cạnh xem trò vui, Mộ Dung Song rơi tình trạng , trong lòng nàng cảm thấy vô cùng sung sướng!

“Đủ !” Một tiếng quát sắc lạnh vang lên, cắt đứt trò hề .

Hai đang đ.á.n.h hăng say đều ngẩn , thất lễ, vội buông đối phương . Viên Lệ Trân, phu nhân của Trấn Nam tướng quân Tưởng Chấn Hổ vội quỳ xuống nhận , lóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem: “Bệ hạ, Tưởng gia nhà chúng thần vẫn luôn trung thành với ngài, tướng quân vì Đông Lăng, chinh chiến sa trường vài chục năm nay, công lao, cũng khổ lao! Con gái bảo bối của chúng thần như hoa như ngọc, chỉ sai một câu mà quận chúa Mộ Dương nhục mặt . Thể diện của con gái quan trọng thế nào, ngài cũng , bảo con gái chúng thần mặt khác đây?”

“Vi thần quản giáo nội t.ử bất tài, xin Hoàng thượng giáng tội!” Tưởng Chấn Hổ cũng quỳ xuống.

Vợ chồng hai khiến Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng ngượng ngùng. Tưởng Chấn Hổ thể đối xử như các tướng quân khác. Mười lăm năm , chiến trường, vì bảo vệ phụ hoàng, ông may thương, mất khả năng sinh đẻ, chỉ một Tưởng Bảo Nhi là con gái duy nhất. Khi phụ hoàng băng hà, còn kéo tay động tới Tưởng gia, dặn nhất định đối xử với nhà họ Tưởng. Cho nên, nếu đổi là nhà khác, nhất định sẽ trừng phạt đích đáng, nhưng là Tưởng gia, thì thể động thủ .

“Chuyện cả hai bên đều sai, chi bằng để trẫm hòa giải, chuyện bỏ qua . Quận chúa Mộ Dương và Tưởng tiểu thư đều kinh sợ, ban thưởng trăm lượng hoàng kim, trăm thước lụa để trấn an tinh thần quận chúa và tiểu thư.” Làm thế , giữ gìn thể diện của cả hai bên.

“Tạ ơn bệ hạ!” Người nhà họ Tưởng đồng loạt tạ ơn, Tưởng phu nhân Viên thị khi đưng dậy còn trừng mắt hung dữ Mộ Dung Song, suýt nữa khiến Tô Cẩm Bình bật . Vị Tưởng phu nhân thật thú vị! Cũng đúng thời khắc , Tưởng Bảo Nhi kín đáo nháy mắt với Tô Cẩm Bình, ánh mắt tuy đơn giản, nhưng cũng đầy thiện chí, kẻ thù của kẻ thù, là bạn!

Tô Cẩm Bình cũng đáp , một trận tuyến bất giác hình thành.

Mộ Dung Song phục, liếc mắt Biểu ca nhà , thì thấy căn bản còn chán chẳng . Rõ ràng là hành vi của ả hôm nay khiến tức giận đến cùng cực, vì thế, ả đành nén giận, nghiến răng : “Vậy, tạ ơn hoàng thượng Đông Lăng!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Nghe ả , Hoàng Phủ Dạ liền cất lời giảng hòa: “Ha ha ha... chuyện coi như xong, các vị cũng đừng để tâm tới chuyện vui đó nữa, chúng tiếp tục uống rượu, tiếp tục thơ thôi. Không say về!”

Mọi đều gượng về chỗ của , Trong lòng họ đều cảm thấy, hội thơ cầu Hỉ Thước năm nay mấy phá hỏng hết , nhưng thần tử, bọn họ cũng thể , cứ bảo tiếp tục thơ, nhưng gì còn ai tâm trạng mà thơ nữa! Tình thơ ý họa đang dâng trào, đều cô ả c.h.ế.t tiệt phá vỡ !

Sau đó, các công tử, tiểu thư của một vài nhà bắt đầu xem mặt , đại nhân và các phu nhân lượt lên xin Hoàng thượng tứ hôn, Hoàng Phủ Hoài Hàn đều đồng ý hết. Chỉ đến lúc con trai trưởng của Binh Bộ thượng thư Trần đại nhân, cùng với quận chúa Lạc Nhạn của phủ An Định quận vương, cả nhà Vĩnh Yên hầu đều co rút khóe miệng.

Tuy phủ An Định quận vương cũng là vương phủ, nhưng mấy năm gần đây, lớp trẻ nào thực sự xuất sắc, gia cảnh cũng dần suy tàn, cưới quận chúa Lạc Nhạn về tuy hồi môn gì đáng giá, nhưng cũng là việc thể diện, vì thế, cả nhà phủ Vĩnh Yên hầu đều coi trọng hôn sự . Có điều, hôm nay vì chuyện của Liễu Xương Ngạn, khiến tiểu Hầu gia vô cùng lo lắng cho sự an nguy của , hứng thú thơ, vì thế mới để nhà họ Trần lợi. Đến lúc , sự oán hận đối với Tô Cẩm Bình vốn chỉ tám phần, giờ thăng cấp vọt lên tới mười phần!

Thời khắc , trong lòng Vinh phi thậm chí còn băm vằm Tô Cẩm Bình thành từng mảnh! Móng tay sắc nhọn cắm sâu lòng bàn tay. Đối với ả, thì Tô Cẩm Bình chỉ khiêu chiến với phủ Vĩnh Yên hầu của ả, mà cũng là sự khiêu chiến đối với chính Vinh phi ả đây! Hừ, thời gian vẫn còn nhiều!

Từ lúc bắt đầu yến hội đến giờ, Thượng Quan Cẩn Duệ cũng chỉ một câu lúc Mộ Dung Song xét Tô Cẩm Bình và Mộc Nguyệt Kỳ, đó vẫn luôn lẳng lặng đó. Ánh mắt của đặt Tô Cẩm Bình, mà ánh mắt của Mộc Nguyệt Kỳ đặt . Cứ như , , nọ. Tô Cẩm Bình đương nhiên thể cảm nhận ánh mắt từ bên phía chiếu tới, nàng cầm ly rượu lên, kính từ xa, tỏa khí phách của con gái giang hồ, khiến Thượng Quan Cẩn Duệ ngẩn , khẽ nhếch miệng ...

Ánh mắt của Tưởng Bảo Nhi vẫn luôn đảo qua mấy , cô chọn một thời điểm thích hợp, xuống cạnh Tô Cẩm Bình. Mộc Nguyệt Kỳ thấy các nàng như chuyện riêng, liền dậy, tới bên lan can, ngắm cảnh đêm trăng.

“Tô cô nương tức giận chút nào ?” Tưởng Bảo Nhi mở to mắt, một đôi mắt to tròn giống như vô cùng thuần khiết, vô tội, cất lời dò hỏi Tô Cẩm Bình.

Tô Cẩm Bình khẽ , gì. Mục đích của Tưởng Bảo Nhi chẳng qua chỉ là nàng mặt. Nàng kẻ ngốc, dù , phận cung nữ của nàng cũng là một hạn chế lớn, để đối phó với Mộ Dung Song, sự giúp sức đương nhiên sẽ . nếu mục đích của cô lôi nàng bia đỡ đạn, thì nàng dễ chuyện như !

Thấy nàng gì, Tưởng Bảo Nhi sốt ruột: “Cô thật sự báo thù ả ? Hôm nay đại điện, từng câu từng chữ của ả đều đưa cô chỗ c.h.ế.t mà!!!”

“Vậy Tưởng tiểu thư báo thù ả ?” Nàng nửa nửa , cũng như cho cô , thả thù, chỉ bo bo giữ , dễ như !

Tưởng Bảo Nhi ngẩn , cũng hiểu ngay ý đối phương, cô nhận ngay ngoài nhanh mồm nhanh miệng, tâm tư của Tô Cẩm Bình còn sâu, liền khẽ : “Nếu hợp tác, đương nhiên sẽ chỉ lo cho riêng ! Ta một kế hoạch, Tô cô nương đồng ý phối hợp với ?”

“Ta cũng một kế, lẽ nên mời Tưởng tiểu thư phối hợp với thì hơn!” Tô Cẩm Bình nàng thích phối hợp với khác, ‘yêu nghiệt’ cũng thích phối hợp với khác. Từ đến giờ, nàng chỉ thích nắm quyền chủ động, khác khống chế.

Khóe miệng Tưởng Bảo Nhi kéo lên, nàng , cô cũng tức giận, nhưng vẫn cố nén xuống, cô nghĩ chắc đối phương kế sách hảo hơn , nên nén giận phản đối, gượng hỏi: “Không Tô cô nương kế gì ?”

“Cô ghé tai đây...”

Việc hai ghé tai nhỏ cũng khiến nhiều để ý, nhưng vì cách quá xa, nên cũng rõ các nàng gì.

Sau khi xong, Tưởng Bảo Nhi trợn mắt há hốc mồm nàng hỏi: “Đơn giản ?” Có thể như thế thật ? Đây cũng là kế sách ? Vậy thì nó sẽ là kế sách ngắn gọn nhất mà cô từng thấy!

“Có gì mà ? Trên thế gian , chuyện vốn đơn giản, cần gì nghĩ cong cong vẹo vẹo, phức tạp hóa vấn đề gì chứ? Hôm nay ả đắc tội , dạy dỗ ả một chút. Chỉ thôi!” Trước giờ nàng vốn thích chuyện quá phức tạp, , mà là , và lười!

Tưởng Bảo Nhi vẫn yên tâm: “Có điều, kế thật sự quá vụng về, chỉ e cuối cùng thành chúng tự đốt lửa thiêu mất!”

“Cứ theo lời bảo là . Chuyện giải quyết hậu quả, sẽ chịu trách nhiệm!” Tô Cẩm Bình ném một miếng bánh miệng, ăn cực kỳ sung sướng!

Nhìn dáng vẻ bất cần của nàng, hiểu Tưởng Bảo Nhi thấy cực kỳ yên tâm. Cô khẽ gật đầu, về bàn , ngay đó, Tưởng phu nhân kéo tay cô , những gì.

“Tâm trạng thế nào?” Khuôn mặt xinh của Hoàng Phủ Dạ đột ngột hiện mặt Tô Cẩm Bình.

“Không tệ!” Hôm nay tâm trạng của nàng quả thật tệ. Đánh Tô Cẩm Thu, Mộ Dung Song mất hết thể diện, còn Tưởng Bảo Nhi giúp nàng báo thù. Nàng chọc giận Mộ Dung Song, khiến ả tát Tô Cẩm Thu một cái, cuối cùng thoát tội , rõ ràng là một mũi tên trúng ba đích! Hôm nay quả là ngày lành bội thu, điều --- ánh mắt âm u lạnh lẽo đầy lửa giận của Mộ Dung Song ở phía đối diện thì... “Nếu ả như , thì tâm trạng càng hơn!”

Hoàng Phủ Dạ hiểu ngay nàng đang tới ai, khẽ : “Tiểu Cẩm Cẩm mà cũng ảnh hưởng bởi khác ?!”

“Tất nhiên là !” Đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên lạnh: “Chỉ là, , ả còn cơ hội... lộ ánh mắt như thế thôi!”

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...