Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 60:: Bị Tập Kích Bất Ngờ!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ừm, qua chỗ phu nhân bế công t.ử tới đây!” Chuyện vẫn bàn bạc với Thượng Quan Nhược Tịch, liệu nàng ầm lên .

Quản gia trong cung bằng ánh mắt kỳ quái, vò đầu bứt tai về phía viện của Thượng Quan Nhược Tịch, cứ .

Bàn tay giấu trong tay áo bào của Nam Cung Cẩm lặng lẽ cử động vài cái, : “Công công , tiện nội vẫn ngủ dậy, là ông cứ một chút ?”

“Không cần Thừa tướng. Tiểu Trác Tử, ngươi cùng quản gia phủ Thừa tướng, đón tiểu công t.ử tới đây .” Lời của Nam Cung Cẩm khiến nội thị giám hoảng sợ, chỉ lo đối phương bảo chờ một chút đó đổi đứa bé thôi. Tuy Hoàng thượng công t.ử phủ Thừa tướng một nốt ruồi son trán, dễ nhận , nhưng cẩn thận chút vẫn hơn đúng ?

“Vâng, công công.” Một tiểu thái giám môi đỏ răng trắng đáp một tiếp bắt tay hình hoa lan, lắc m.ô.n.g theo.

Không lâu , Thượng Quan Nhược Tịch liền nhíu mày bế con tới, ánh mắt Nam Cung Cẩm đầy vẻ đồng ý. Tiểu Kinh Lan cũng như dự đoán gì đó, há miệng ầm lên.

Vú em lưng nội thị giám tới đón lấy, nhưng Nam Cung Cẩm bế đứa bé , bà v.ú em bằng ánh mắt khó chịu và cảnh cáo. Vú em sợ hết hồn vội vàng cúi đầu xuống, lùi một bước...

“Thừa tướng, ngài cứ yên tâm , Hoàng thượng , việc nuôi dạy và giáo d.ụ.c tiểu công t.ử sẽ đều do tâm phúc của bệ hạ xử lý, tất cả đồ ăn thức uống đều qua kiểm tra thẩm định ba . Trong hậu cung, trừ chính Hoàng thượng , thì bất cứ ai cũng phép gần tiểu công tử, ngay cả Hoàng hậu cũng thể. Còn về mấy v.ú em , cũng đều là của Hoàng thượng cả, trong hậu cung, ai bản lĩnh mua chuộc lợi dụng bọn họ. Vì thế, chắc chắn sự an của tiểu công t.ử sẽ bảo đảm, xin ngài giao đứa bé cho cha gia, cũng tiện cho cha gia mau chóng về phục mệnh!” Nội thị giám the thé giọng .

Nam Cung Cẩm lạnh lùng gã một cái, ánh mắt đó như sắc bén như b.ắ.n đao : “Ngươi thấy con trai đang ?”

“Cha gia mang vú...” Chữ “em” còn hết ánh mắt của Nam Cung Cẩm dọa cho sợ hết hồn, vội ngậm miệng .

Bàn tay mũm mĩm của tiểu Kinh Lan túm chặt lấy Nam Cung Cẩm, ánh mắt hoảng hốt ngân ngấn lệ, Nam Cung Cẩm bằng ánh mắt vô cùng đáng thương, cứ như đang đừng giao con cho đám . Bàn tay giấu tay áo bào của Nam Cung Cẩm khẽ động đậy, đó lẳng lặng sờ lên khuôn mặt tròn xoe của Tiểu Kinh Lan, : “Đàn ông con trai kiên cường! Chờ cha đến đón con về, nếu còn rơi nước mắt nữa, chúng sẽ cần con nữa !”

Cũng Tiểu Kinh Lan hiểu lời nàng mà chỉ mở to đôi mắt tròn xoe Nam Cung Cẩm, mũi sụt sịt mấy cái, như đang vô cùng tủi , ấm ức. Sau đó, Nam Cung Cẩm đưa đứa bé cho v.ú em vẻ kinh nghiệm một chút, lên tiếng phân phó: “Cẩn thận một chút, nếu con trai của mà va đập ngã , thì dù Hoàng thượng chắn mặt, bản quan cũng sẽ cho các ngươi mặt!”

“Vâng, Thừa tướng, chúng nô tỳ hiểu !” Đám v.ú em cùng lên tiếng.

“Tướng gia, nô tài xin phép về phục mệnh, Hoàng thượng , nếu ngài và phu nhân nhớ tiểu công t.ử thì bất cứ lúc nào cũng thể cung thăm!” Nói xong, nội thị giám rời .

Tiểu Kinh Lan v.ú em bế, đầu Nam Cung Cẩm và Thượng Quan Nhược Tịch tội nghiệp, đôi mắt đan phượng hẹp dài vẫn còn ngấn lệ như , nhưng vì nhớ lời Nam Cung Cẩm dặn mà thằng bé cứ kiên quyết nhịn xuống . Cũng chính dáng vẻ đáng thương đó khiến Nam Cung Cẩm và Thượng Quan Nhược Tịch mà xót hết cả ruột gan.

Chờ đứa bé bế , hai mắt Thượng Quan Nhược Tịch đỏ hồng đầu Nam Cung Cẩm: “Họ đưa Kinh Lan gì?” Làm thấy dáng vẻ đáng thương như của con trai , đương nhiên trong lòng nàng vô cùng đau đớn.

Nam Cung Cẩm nàng một cái như an ủi: “Yên tâm , sáng sớm mai chính họ sẽ tự trả Kinh Lan về cho . Ta cũng đứa bé lớn lên từng ngày, thương nó kém gì cô!”

Nghe , Thượng Quan Nhược Tịch đành cố gắng bình tĩnh : “Cô chắc chắn sớm ngày mai họ sẽ đưa Kinh Lan về chứ?”

“Chắc chắn! Nếu sờ thằng bé một chút gì?” Nam Cung Cẩm vô cùng thần bí, như tính , Thượng Quan Nhược Tịch một cái: “Thôi , về nghỉ , thằng bé nhà, cô cũng thể thảnh thơi một chút. Tin , chứ?”

Có lẽ vì ánh mắt của nàng quá tự tin, cũng tràn đầy tự cao, khiến trong lòng Thượng Quan Nhược Tịch sinh cảm giác an đến kỳ lạ, gật đầu: “Vậy cô nhớ xử lý chuyện cẩn thận, Kinh Lan là...”

“Ta hiểu!” Sắc mặt Nam Cung Cẩm cũng trở nên vô cùng nghiêm nghị! Nàng rõ đối phương gì, Kinh Lan là huyết mạch duy nhất của Quân Lâm Uyên, hơn nữa... dù cho thằng bé là con trai của Quân Lâm Uyên, thì chỉ với khuôn mặt như khuôn đúc đó thôi, Nam Cung Cẩm cũng sẽ thể bỏ rơi nó quan tâm .

“Ừm!” Thượng Quan Nhược Tịch gật đầu, đó bụng đầy lo lắng về viện.

Từ đầu tới cuối, Bách Lý Kinh Hồng chỉ bên cạnh rằng, nhưng trong lòng càng quyết tâm nhanh chóng tìm Đạm Đài Minh Nguyệt, sớm giải quyết vấn đề , họ cũng sẽ con, đỡ để cho Cẩm Nhi lo lắng quan tâm cho con nhà như thế .

Hắn tuyệt đối sẽ thừa nhận đang ghen tuông với Quân Kinh Lan, !

...

“Được , cũng mệt mỏi cả đêm , nghỉ ngơi ! Ta triều !” Nói Nam Cung Cẩm ngáp một cái, chuẩn triều phục. Thật , chính nàng cũng mệt mỏi suốt cả đêm .

Bách Lý Kinh Hồng đang gì đó, thì từ ngoài cửa phủ Thừa tướng cuống quít chạy , thấy Nam Cung Cẩm, gã bèn : “Tướng gia, trong cung truyền chỉ đến, là hôm nay nghỉ thiết triều, Hoàng thượng sẽ cùng Mạc Bắc Vương du ngoạn kinh thành, buổi chiều tất cả văn võ bá quan đều mặt cùng !”

“Ta !” Đây cũng là một tin , dù bây giờ nàng cũng buồn ngủ chịu nổi nữa . Nàng ngáp dài một cái, vặn phòng. Bách Lý Kinh Hồng cũng quấy rầy nàng, hai ôm ngủ một giấc ngon lành.

Đến buổi chiều, dùng cơm trưa xong, Nam Cung Cẩm bèn ngoài cùng với tiểu thái giám trong cung, còn Bách Lý Kinh Hồng thì chịu trách nhiệm kín đáo tuyệt đối lấy tấm bản đồ bố binh thật sự về.

Hôm nay cả Tây Võ đều trong tình trạng giới nghiêm, tất cả các nhà dân đều lục soát, chỉ là đang tìm thích khách, đó trong cung mất đồ, nhưng dù cũng chẳng ảnh hưởng gì quá lớn với họ, nên cũng quá hỗn loạn.

Nam Cung Cẩm theo tiểu thái giám đến thẳng hồ Tĩnh Nguyệt. Đã đông, các cây mai ven hồ đều đang nở rộ, những miếng băng mỏng màu trắng lóng lánh mặt hồ tỏa những tia sáng tươi , nhưng cũng chỉ là những mảnh nhỏ thôi, tảng băng nào lớn. Bên hồ một chiếc thuyền con, xem là để chờ chở Nam Cung Cẩm qua hồ.

“Thừa tướng đại nhân, mời ngài! Hoàng thượng và các vị đại nhân đều qua đó , đang chờ ở hành lang bên bờ hồ!” Nói tiểu thái giám tránh sang một bên.

Chiếc thuyền lớn nhỏ, bên một khoang thuyền, ở đó thể tránh gió lạnh. Trên thuyền một tiểu thái giám mặc đồ thái giám cầm mái chèo chờ sẵn.

Nam Cung Cẩm gật đầu, nhưng đôi mắt phượng quét lên mặt băng một cách vô cùng lạnh lùng, khóe môi cũng khẽ lạnh như như .

Nàng hừ khẽ một tiếng bước lên thuyền, đó giật cái rèm che khoang thuyền , bên trong đặt một chiếc bàn nhỏ, bàn là và điểm tâm. Nam Cung Cẩm ung dung xuống, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Thân thuyền chậm rãi lắc lư về phía , cho đến khi Nam Cung Cẩm cho rằng đám sắp c.h.ế.t ngạt nước , thì một thanh đao sắc bén mới đ.â.m thẳng từ đáy thuyền lên, nhắm chính xác chỗ Nam Cung Cẩm đang để chân! Sau đó một tên đàn ông mặc áo đen bịt mặt cũng lao từ thuyền lên. Ban đầu môi vẫn còn mỉm phục kích mặt hồ băng nửa tuần hương mới chờ cơ hội tập kích tuyệt hảo như . Bất luận thế nào, ít cũng thể khiến chân của đối phương thương một chút!

Thế nhưng, khi lên , chỉ thấy đối thủ của chỉ ung dung tại vị trí, cái chân nãy giờ đặt thuyền chờ tập kích cũng đặt lên cao, như như , đó ném miếng bánh hoa mai trong tay mắt : “Nước đó lạnh ?”

Một chiếc bánh hoa mai thì lực sát thương thể lớn bao nhiêu ? Tên áo đen còn lười chẳng thèm tránh, cầm đao c.h.é.m về phía Nam Cung Cẩm!

“A...!”, một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên!

Cũng cùng lúc đó, hơn hai mươi áo đen bay từ trong nước , trong tay cầm thanh đao sáng lòa. Tiểu thái giám chèo thuyền vẫn còn đang há hốc miệng kịp hiểu chuyện gì xảy thì c.h.é.m một đao c.h.ế.t tươi !

Còn kẻ phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết , chính là tên áo đen đang giao chiến với Nam Cung Cẩm đó. Tay ôm lấy mắt , m.á.u tươi từ từ chảy qua kẽ ngón tay! Hắn thực sự thể tin nổi, chỉ là một miếng bánh hoa mai, chỉ là một miếng bánh hoa mai thôi mà? Làm thể đ.á.n.h mù một mắt của dễ dàng như thế ?

Nam Cung Cẩm nở nụ như Tu La dậy, rút Ngư Tràng ở eo , lóe lên như chớp, đ.â.m mạnh bụng tay áo đen , khiến phanh bụng mà c.h.ế.t! Giọng khiến kinh hãi như T.ử thần vang lên bên tai : “Ta cho ngươi , vĩnh viễn đừng bao giờ coi thường đối thủ của , đừng là một chiếc bánh hoa mai, ngay cả một con kiến, cũng thể trở thành vũ khí g.i.ế.c . Có điều, kiếp ngươi còn cơ hội để học hỏi theo lời nữa !”

Dứt lời, nàng rút con d.a.o găm trong tay , m.á.u b.ắ.n bốn phía! Tay áo đen thì trợn trừng mắt lên, ngã xuống đất, c.h.ế.t nhắm mắt!

Những tay áo đen còn tiếng kêu t.h.ả.m thiết , còn tưởng đó là tiếng của Thừa tướng yếu ớt trói gà chặt , ngờ đó là thủ lĩnh của chúng! , chúng còn kịp xông , một xác c.h.ế.t màu đen ném từ trong khoang thuyền !

Tất cả đều kinh hãi, đó là thứ gì, thậm chí còn lo đây là ám khí, tất cả đều hẹn mà cùng nhấc chân lên, đạp xác c.h.ế.t xa!

“Tùm”, tiếng vật nặng rơi xuống nước vang lên, mà khi thứ rơi xuống nước bao lâu thì chậm rãi nổi lên, khiến mà hoảng hốt! “Đó là thủ lĩnh!”

“Là thủ lĩnh! Yến Kinh Hồng ...” Người xong bèn giật tấm rèm khoang thuyền , nhưng bên trong trống , một bóng ! Người ?!

Không là ai tinh mắt thấy ở chính giữa hồ cách đó xa, từng vòng từng vòng sóng gợn tản , dường như còn thấy hai cánh tay đang vươn lên từ chính giữa vòng gợn sóng đó, vì thế, trợn mắt chỉ về hướng : “Ở đằng ! Đuổi theo!”

Nghe , mấy tay áo đen đều nhảy xuống , bơi cực nhanh đuổi theo hướng Nam Cung Cẩm đang bơi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-60-bi-tap-kich-bat-ngo.html.]

Nam Cung Cẩm bơi trong nước hồ lạnh như băng. Nếu vì kiếp sát thủ nàng từng trải qua huấn luyện vô cùng khắc nghiệt, thì hiện giờ lẽ nàng đông cứng từ lâu ! Không nàng đ.á.n.h nổi mấy nên chạy trốn, mà lúc giao đấu, nàng võ công của mấy đó cũng chỉ là hạng hai trong giang hồ mà thôi!

Bất kể là Hoàng Phủ Hoài Hàn Mộ Dung Thiên Thu g.i.ế.c nàng, thì đều thể dùng sát thủ tầm cỡ như thế tay. Như chứng tỏ rằng, hẳn là do Mộ Dung Thiên Thu cố tình cơi nới phủ Thừa tướng của , cuối cùng mới khiến cho đám đại thần chú ý, ghen tị đến đỏ mắt, nhanh chóng diệt trừ nàng mà thôi! Nếu như , nàng sẽ dẫn dụ đám sang phía Mộ Dung Thiên Thu, để Mộ Dung Thiên Thu tra xét giúp nàng, kẻ chủ mưu đằng đám áo đen là ai, trừng trị thích đáng!

như , cũng thể để cho tên thấy truy sát, nảy sinh chút áy náy trong lòng. Sự áy náy của đế vương quý báu lắm đấy, lôi dùng sẽ nhiều tác dụng, nhất là khi giành Kinh Lan thì càng cần đến sự áy náy của đối phương! Hơn nữa, đáy chiếc thuyền đục , thủng một lỗ to, chỉ lát nữa sẽ chìm xuống, cuối cùng nàng cũng vẫn chỉ thể dùng cách bơi để đến bờ bên thôi!

Nàng bơi nhanh ở phía , mà đằng lưng, đám cũng vẫn đang đuổi theo, nước trong hồ b.ắ.n tung tóe, dễ dàng nhận thấy màn truy đuổi vô cùng kịch liệt!

Từ xa thấy nhóm Mộ Dung Thiên Thu, đám áo đen bắt đầu do dự nên tạm thời bỏ qua ở đây , vì cứ tiếp tục đuổi theo thế , nếu may mắn thì thể g.i.ế.c c.h.ế.t Thừa tướng khi Hoàng thượng thấy bọn chúng; còn nếu xui xẻo thì kết cục sẽ là Hoàng thượng phát hiện bọn chúng, đó phái g.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng!

Chúng còn đang do dự, thì Nam Cung Cẩm nhướng mày, lạnh một tiếng, mũi chân xoay chuyển trong nước dùng sức đẩy b.ắ.n xa đến mười mét, đó bắt đầu to giọng gào lên: “Hoàng thượng! Cứu thần với! Bắt thích khách!”

Lúc đám áo đen đều cảm nhận một cách sâu sắc rằng gài bẫy! Nếu đối phương thực sự thoát khỏi bọn chúng, thì sớm b.ắ.n như thế , bất luận thế nào bọn chúng cũng đuổi kịp, nhưng y cố tình chờ đến lúc mới b.ắ.n như . Nếu bây giờ bọn chúng mà trốn thì chẳng mấy chốc sẽ bắt ! Nghĩ , bọn chúng vội tranh thủ thời gian ...

Hiển nhiên Mộ Dung Thiên Thu cũng thoáng kinh ngạc ngoài hồ, thấy ngay Yến Kinh Hồng đang bơi trong nước, sắc mặt trắng bệch như sắp đứt đến nơi! Hắn xa hơn, trong nước hơn mười tay áo đen cũng đang bơi đuổi theo. Hồ nước trong veo , càng cho bộ quần áo đen càng trở nên bắt mắt hơn! “Cao thủ đại nội ?!”

Vừa dứt lời, ba mươi mấy mặc y phục Ngự Lâm quân liền xuất hiện, quỳ một gối xuống đất: “Có thuộc hạ!”

“Bắt những kẻ cho trẫm. Nhớ, là bắt sống! Không bắt thì đưa đầu về gặp trẫm!” Giọng âm u tàn độc vang lên, đó, nhón chân, nhẹ nhàng lao vớt trong nước lên!

“Rõ!” Hơn ba mươi hô vang vô cùng chấn động, đó lao xuống nước. Rõ ràng võ công của họ hơn đám áo đen nhiều! Bởi vì chuyện bắt sống đám liên quan trực tiếp đến sự an tính mạng của , nên tất cả đều sức đuổi theo!

Mà Nam Cung Cẩm cứu lên, từ xuống đều ướt đẫm, mặt trắng bệch còn sắc máu, vai còn m.á.u đỏ đang rỉ , nhắc cho , vết thương của nàng rách miệng, cũng khiến cho Mộ Dung Thiên Thu từ bỏ sự nghi ngờ đối với nàng. Ban đầu vốn nghĩ võ công của tiểu t.ử tệ, thể truy đuổi t.h.ả.m hại đến thế , nhưng vết thương vai y, lập tức hiểu ngay!

Nam Cung Cẩm lảo đảo, suýt thì ngã Mộ Dung Thiên Thu, nhưng nàng cố gắng cưỡng chế cho thẳng, ngã . Môi nàng tái nhợt, run rẩy : “Hoàng thượng thứ tội, thần thất lễ!”

“Được , đừng mấy lời nhảm nhí đó, quần áo !” Nhìn bé con đông cứng thành thế , trong lòng Mộ Dung Thiên Thu cũng tức giận. Từ khi bé con đến Tây Võ, vẫn luôn nâng niu trong lòng bàn tay, mà ngay cả tay, cũng là đích , đến lượt những khác chứ! Có điều, ánh mắt nhanh chóng lóe lên một cái, đầu lướt qua đám thần t.ử của , dường như hiểu điều gì.

Sắc mặt Nam Cung Cẩm cứng , quần áo ? Sao nàng quên mất vụ cơ chứ?!

May mà Đạm Đài Minh Nguyệt đeo mặt nạ quỷ bên cạnh lúc mỉm : “Vừa khéo trẫm mang theo một bộ quần áo, thể cho Thừa tướng mượn . Để thị tỳ của trẫm đưa Yến Thừa tướng !” Trong tay cô nàng còn thứ cần, hiện giờ cũng thể để nàng Mộ Dung Thiên Thu g.i.ế.c vì bại lộ phận con gái .

Mộ Dung Thiên Thu đang từ chối khéo thì Nam Cung Cẩm lên tiếng : “Đa tạ Mạc Bắc Vương! Vậy bản quan từ chối thì thất lễ quá!”

Vừa dứt lời, một cô gái yểu điệu thướt tha liền bước tới dẫn đường cho Nam Cung Cẩm. Mộ Dung Thiên Thu đành khẽ hừ một tiếng để Nam Cung Cẩm , trong lòng thấy kỳ lạ, chẳng hai ưa gì ? Lúc còn suýt đ.á.n.h triều đình của , hôm nay ... Nghĩ , khuôn mặt tuấn tú vô song của bỗng lộ vẻ lạnh lùng.

Nam Cung Cẩm theo thị tỳ trong một gian phòng, thị tỳ cũng bê khay, đặt một bộ áo bào gấm màu bạc ánh trăng mặt nàng.

Nam Cung Cẩm lên tiếng hỏi: “Có vải trắng ?” Băng vải quấn n.g.ự.c của nàng cũng ướt .

Thị tỳ gật đầu: “Có!” Sau đó cô lập tức ngoài lấy, mặt chút vẻ ngạc nhiên nào, dường như hề tò mò với việc vì Nam Cung Cẩm đòi vải trắng . Xem , đây là tâm phúc do Đạm Đài Minh Nguyệt bồi dưỡng . Không lâu , cô liền mang thứ mà Nam Cung Cẩm đến, đó tự giác lui ngoài, đóng cửa !

Sau khi Nam Cung Cẩm bộ áo bào , nàng cũng nhanh chóng phát hiện đây hẳn là quần áo của Mộ Dung Thiên Thu vì bên nhiều hoa văn trang trí đại diện cho vương thất, nhưng xem cũng là quần áo mới. Đối phương cũng cẩn thận chuẩn thêm một chiếc áo khoác lông chồn để nàng mặc lên che những dấu hiệu của vương thất Mạc Bắc

Mặc xong y phục, nàng quấn kín mới ngoài. Tóc nàng vẫn còn ướt, cô thị tỳ cũng cầm một chiếc khăn lông đến lau qua cho nàng. Sờ thấy gần khô , nàng mới rùng một cái, vẻ đông cứng đến ngơ cả ngoài.

Khi nàng ngoài, đám áo đen cũng đều bắt , trong quá trình truy bắt g.i.ế.c mất hai tên, bảy tên thương, nhóm cao thủ đại nội đang nhận tội với Hoàng đế vì thành sứ mệnh. Độc d.ư.ợ.c trong miệng đám sát thủ lấy . Mộ Dung Thiên Thu phẩy tay hiệu cho họ lui xuống. Mấy chuyện , căn bản chỉ cần giữ một nhân chứng sống thôi là đủ !

Nam Cung Cẩm quấn áo lông, xuất hiện mặt Mộ Dung Thiên Thu với vẻ vô cùng đáng thương, còn hắt xì một cái rõ to, diễn cảnh cảm vô cùng tròn vai. Mộ Dung Thiên Thu mà động lòng, cảm giác bảo vệ dâng trào, đó bừng bừng lửa giận đám áo đen !

“Trẫm cho các ngươi một cơ hội, nếu bây giờ các ngươi kẻ chủ mưu, trẫm thể cho các c.h.ế.t thây, bằng , thì các ngươi xuống thủy ngục !” Giọng lạnh lẽo âm u mang theo cơn giận tàn độc vang lên.

Vừa đến thủy ngục, ánh mắt của tất cả khỏi giật giật, vì thủy ngục mà Mộ Dung Thiên Thu , cũng thủy ngục bình thường, mà là nơi trưng bày các loại dụng cụ tra tấn phạm nhân do chính vị quân vương tàn bạo chế tạo . Chỉ cần tống đó, thì ai thể sống sót , cuối cùng đều tra tấn thành một vũng máu! Cho nên, đó mới gọi là “thủy” lao!

sát thủ chuyên nghiệp, bọn chúng cũng đều đạo đức nghề nghiệp cả. Dù mất tính mạng của , bọn chúng cũng thể khai tên tuổi của thuê . Vì , tất cả đều ngậm miệng câu nào!

Mộ Dung Thiên Thu lạnh: “Không cũng thôi, mấy bộ dụng cụ tra tấn của trẫm cũng cô đơn hiu quạnh quá ! Tra tấn bọn chúng một chút , đó lôi bọn chúng trong hang rắn, ném chúng xuống đó!”

Vừa dứt lời, đám áo đen đều sợ đến trợn trừng mắt! Hang rắn… hang rắn… chẳng là sẽ...

Bọn chúng sợ hãi, nhưng đạo đức nghề nghiệp vẫn khiến bọn chúng kiên quyết giữ vững lập trường của , c.ắ.n răng một lời! đúng lúc , một tên áo đen vẻ trẻ chợt gào lên với đám xung quanh: “Cha! Cứu con với, cha ơi! Con c.h.ế.t! Cha ơi!”

Lúc , khăn che mặt của cũng rơi xuống, đám đại thần chỉ thoáng qua một cái nhận ngay đây là tiểu công t.ử nhà Hình bộ Thượng thư!

Hình bộ Thượng thư cũng giật nảy , ngờ con trai nhà cũng tham dự chuyện , liền ôm ngực, bằng ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt thành thép: “Nghịch tử, nghịch tử! Sao con tham dự chuyện chứ?!”

“Con báo thù cho đại ca. Cha, cha cứu con với, cha ơi!” Thanh niên vẫn còn vẻ ngây thơ, chỉ mới chừng hai mươi tuổi, đúng tuổi sục sôi nhiệt huyết, ngựa non háu đá, cho nên trong lúc kích động đến hồ đồ, gây chuyện thế .

Mộ Dung Thiên Thu lẳng lặng lướt qua Hình bộ Thượng thư: “Lý ái khanh, chuyện ngươi định giải thích thế nào?”

Hình Bộ thượng thư con trai của một lúc lâu, cuối cùng chán nản tới mặt Mộ Dung Thiên Thu, quỳ xuống : “Khởi bẩm Hoàng thượng, chuyện là thế , con trai cả của lão thần mạo phạm Vương hậu tương lai của Mạc Bắc ở đường, đ.á.n.h đến mức chỉ còn một tàn, hạ nhân khiêng về. Thừa tướng đại nhân ngang qua đường, thấy c.h.ế.t mà cứu, để cho con của lão thần phế mất đôi chân. Lão thần thực sự nuốt trôi cục tức nên mới phái g.i.ế.c y. Lão thần cũng ngờ rằng đứa con trai út cũng nghĩ đến chuyện báo thù cho đại ca của nó gì đó mới lén lút bám theo tới đây! Lão thần tội, xin Hoàng thượng trách phạt. cũng mong Hoàng thượng thương tình con trai lão thần còn nhỏ tuổi, tha cho nó một mạng!”

Con trai cả hủy hoại , ông chỉ còn một đứa con trai nữa thôi, cho nên, ông đành ngoan ngoãn bước mà nhận tội!

Thật nực ! Nhìn lão già , Nam Cung Cẩm suýt thì bật thành tiếng. Vì nàng cứu con của lão chứ? Nàng nghĩa vụ như ? Đó là tới chuyện lúc đến đó, con của lão đ.á.n.h ngã . Nói đúng , với lập trường của hai , nhất là ở triều ngày nào lão già cũng đối đầu với , thì với tính cách của nàng, nàng Đức Maria để mà xuyên tới đây vẫn còn diễn vai lấy ơn báo oán chứ?! Hơn nữa, cho dù lão báo thù cho con trai , thì cũng nên tìm kẻ đầu sỏ là cô nàng vẻ ngoài giống Yêu Vật y như đúc mà báo thù, tìm nàng gì?

Nói thẳng là, chẳng qua lão ghen tị với lâu, thêm chuyện nên mới kích động g.i.ế.c thôi!

Nam Cung Cẩm thể nghĩ đến những điều , thì đương nhiên Mộ Dung Thiên Thu cũng thể nghĩ đến. Vì , Nam Cung Cẩm Mộ Dung Thiên Thu một cái vô cùng khó chịu, ánh mắt như đang : “Chính ngươi hại ông đây thành thế đấy!”

Trong lòng Mộ Dung Thiên Thu bất chợt cảm thấy gượng gạo, đầu lạnh lùng Hình bộ Thượng thư: “Hãm hại mệnh quan triều đình là tội c.h.ế.t! Người đầu, lôi Hình bộ Thượng thư xuống, chém!”

“Rõ!” Hạ nhân đáp kéo Hình bộ Thượng thư . Hình bộ Thượng thư kéo xuống mà ánh mắt vẫn ghim chặt Nam Cung Cẩm vô cùng tãn nhẫn. Sau khi trừng trừng y một lát, lão cầu xin Mộ Dung Thiên Thu: “Hoàng thượng, lão thần c.h.ế.t cũng gì đáng tiếc, chỉ cầu xin ngài, bỏ qua cho con trai của lão thần!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Ném hết đám hang rắn !” Mộ Dung Thiên Thu ngẩng đầu lên, phân phó, rõ ràng tất cả những lời mà Hình bộ Thượng thư cầu xin đều là vô ích mà thôi.

Hình bộ Thượng thư liền ngất xỉu ngay tại chỗ. Còn tên con trai của lão thì kêu gào t.h.ả.m thiết, lôi thẳng ...

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...