Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 6:: Bản Cung Đi Động Phòng Với Người Khác Cho Rồi
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Cẩm chút bất nhã chóp chép miệng, cảm thán : “Lúc bản cung chuyện, Đông Lăng Hoàng cứ luôn tỏ vẻ như gì đó, đến lúc bản cung chuyện nữa, thì Đông Lăng Hoàng cũng gì cả. Đông Lăng Hoàng đúng thật là một kỳ quặc!”
Câu của nàng khiến cho Mộ Dung Thiên Thu phun thẳng ngụm rượu trong miệng ngoài! Sau đó là một trận ho khan kịch liệt! Bốn phía xung quanh cũng đều là phun rượu, ho khan, tiếng trộm và các loại ánh mắt đồng tình Hoàng Phủ Hoài Hàn! Rõ ràng là chính Hoàng hậu của bọn liên tục, ngắt lời , nhưng vì mà nàng , bọn đều thấy là khi Hoàng hậu chuyện thì Đông Lăng Hoàng luôn luôn nhịn mà xen để thế!
Những khác trở nên như thế thì tâm trạng của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng cần ! Ánh mắt như g.i.ế.c b.ắ.n về phía cô nàng đáng c.h.ế.t , dường như chỉ lao lên mà băm vằm đối phương thành trăm ngàn mảnh cũng thể khiến cho cam tâm !
Mà Bách Lý Kinh Hồng vẫn luôn long ỷ của , tự rót tự uống, là đang nghĩ gì. như thế vẻ như tâm trạng cũng quá .
Ánh mắt Mộ Dung Thiên Thu qua, như như với : “Hôm nay trẫm và Hoài Hàn , Hạo Thiên hiền cùng tới Nam Nhạc chúc mừng, Nam Nhạc Hoàng cũng chính là chủ nhà, nhưng thể gì trong bộ yến hội, mà là một Hoàng hậu Nam Nhạc , chẳng lẽ Nam Nhạc Hoàng thành kiến gì với chúng chăng?”
Nói dễ thì câu chính là bất mãn, còn khó thì chính là châm chọc Bách Lý Kinh Hồng hiểu cấp bậc lễ nghĩa, thậm chí còn câu nào! Tiểu Miêu T.ử bên cạnh Mộ Dung Thiên Thu đầy tức giận, dáng vẻ như quất phất trần trong tay mặt Mộ Dung Thiên Thu ! Dám như thế với vị Hoàng thượng mà gã sùng bái nhất . Hừ! Nghĩ thế nên gã ngẩng đầu ngưỡng vọng lên một góc bảy mươi lăm độ, mũi vểnh lên trời, dáng vẻ vô cùng bất nhã!
Nam Cung Cẩm chút ngạc nhiên thoáng qua tên tiểu thái giám buồn , trong lòng nữa cảm thấy buồn bực, gã đấy chứ?
“Tây Võ Hoàng nghĩ nhiều quá, chỉ là trẫm, cũng là nhiều chuyện, cho nên thích nhiều.” Giọng thản nhiên vang vọng trong đại điện, mang theo sự cao ngạo lạnh lùng đặc hữu, cao quý và trầm tả nổi.
Lần tới lượt sắc mặt hai Mộ Dung Thiên Thu và Hoàng Phủ Hoài Hàn đều biến sắc! Lời ý gì? Đây là Mộ Dung Thiên Thu chuyện nãy giờ là nhiều chuyện ? Hoàng Phủ Hoài Hàn năm bảy lượt nhưng ngắt lời chẳng cũng là đồ lắm mồm ?
Nghĩ thế nên sắc mặt hai bọn lập tức biến thành tảng đá trong hầm cầu, thối ngửi !
Đám đại thần Nam Nhạc cũng chút ngạc nhiên Hoàng đế của bọn , đây bọn Hoàng thượng cũng độc miệng như thế chứ?
Còn tên Tiểu Miêu T.ử thì nhanh chóng cúi đầu xuống, trong mắt tỏa sự yêu thích vô hạn, nhịn mà lặng lẽ dịch tới gần Bách Lý Kinh Hồng mấy bước, nếu bởi vì bệ hạ bệnh thích sạch sẽ, thể tới gần hơn, thì gã thật sự mong dán luôn lên bệ hạ! Quá lợi hại!
Thế nên, Nam Cung Cẩm chút ngạc nhiên tên tiểu thái giám một chút, nghĩ là “gã đó chứ?” nữa, mà là chắc chắn đầu óc con hàng vấn đề!
“Hừ, Nam Nhạc Hoàng lý, trẫm còn công vụ cần xử lý, cáo từ !” Trên gương mặt vô cùng tuấn mỹ của Mộ Dung Thiên Thu nở một nụ tàn bạo, chút âm dương quái khí một câu như thế, trong lòng lửa giận cháy phừng phừng! Bách Lý Kinh Hồng ngươi lắm, dám năng lỗ mãng như thế, thật sự coi Mộ Dung Thiên Thu ăn chay ? Trẫm thử xem, chờ đến lúc đại quân của Đông Lăng và Tây Võ ép sát biên cảnh, ngươi sẽ đối phó như thế nào!
Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng lạnh lùng lên, so với Mộ Dung Thiên Thu, hôm nay thật sự quá xui xẻo! Không cô nàng đáng c.h.ế.t Tô Cẩm Bình đội cho cái mũ liên minh rõ ràng, còn ngắt lời sáu ! Lại hai vợ chồng châm chọc vô , nếu ngại thể diện, sớm bỏ : “Trẫm cũng cáo từ!”
Quân Hạo Thiên cũng lập tức lên : “Thiên Thu và Hoài Hàn đều cáo từ , trẫm cũng xin cáo từ!”
“Không tiễn!” Giọng cao ngạo, lạnh lùng từ phía long ỷ truyền tới.
Ba vị Hoàng đế đồng thời dậy, cõi lòng u ám ngoài cửa. Đối với Hoàng Phủ Hoài Hàn và Mộ Dung Thiên Thu mà , yến hội hôm nay khiến bọn quá tức giận, nhưng đối với Quân Hạo Thiên mà thì là quá kinh dị! Nhất là Nam Nhạc Hoàng đế và Hoàng hậu Nam Nhạc đều tùy tiện như thế, bọn họ sợ Đông Lăng và Tây Võ liên hợp tả hữu giáp công ?
Đợi đến khi ba vị Hoàng đế đều khỏi, đám đại thần cũng tự nhận thức là cũng nên xéo , sắp tới lúc Hoàng thượng và Hoàng hậu động phòng còn gì? Vân lão Vương gia dậy, sờ sờ trán của , tỏ vẻ say rượu : “Hoàng thượng, lão thần tửu lượng kém, thỉnh cầu cáo lui !”
“Vậy tất cả giải tán .” Hắn phun một câu, kết thúc yến hội . Sau đó lên, dẫn đầu một mạch, còn cả thèm chờ Nam Cung Cẩm.
Nam Cung Cẩm nhíu mày, tên nghĩ như thế nào, nhưng vẫn theo, trong lòng thầm oán trách.
Một đường theo , đến cửa ngự thư phòng, tiến , mà tên tiểu thái giám thì tủm tỉm cản ở cửa : “Hoàng hậu nương nương, pháp lệnh của Nam Nhạc quy định, Tần phi tiến ngự thư phòng, trừ khi sự ân chuẩn của Hoàng thượng!”
“Từ nay về , Hoàng hậu , cần cản.” Giọng thản nhiên của từ trong phòng truyền .
Nam Cung Cẩm trợn mắt tên tiểu thái giám một chút, cất bước tiến . Sau đó “ầm!” một tiếng, đóng cửa Ngự thư phòng , Tiểu Miêu T.ử ai oán giậm chân một cái, cầm phất trần trông coi bên ngoài cửa!
Đám thái giám canh cổng Tiểu Miêu Tử, đều một cảm giác kích động như ói máu! Ta , tổng quản đại nhân , dù thì ngài cũng là Đông Hán Đô Đốc, quản lý bộ thái giám, ngài thể đừng mấy dáng vẻ ngốc nghếch , chúng thuộc hạ theo cũng mất mặt!
…
Sau khi Nam Cung Cẩm , trông thấy cúi đầu, cầm bút, nhíu mày suy nghĩ, vẻ như đang việc công.
Nàng bước nhanh tới mặt , thở dài một , đó tỏ vẻ kiên nhẫn hỏi thăm: “Ta , như thế là như thế nào?”
“Không gì.” Một câu, thản nhiên, nếu chăm chú lắng , cơ bản là sẽ thấy.
Một sợi gân xanh giật giật trán Nam Cung Cẩm, nàng hít một thật , tự an ủi trong lòng “Hôm nay là đêm tân hôn, nên tức giận, tuyệt đối nên tức giận!” Sau đó tiếp tục : “Không gì, thế bây giờ chạy tới đây gì?”
“Làm việc chính sự.” Bốn chữ, mang theo bất cứ một chút tình cảm nào phun . Bút trong tay, từng động đậy, cứ lẳng lặng tấu chương.
Nam Cung Cẩm vươn tay, cầm lấy tấu chương đang cầm ngược , hừ lạnh một tiếng : “Ta còn là phu quân còn tài năng và sở thích như thế đấy, khi việc chính sự thích cầm ngược tấu chương !”
Phu quân?
Hắn sửng sốt một chút, ngược để ý tới lời trêu chọc của nàng với , ngẩng đầu nàng, đôi mắt như ánh trăng mang theo vẻ khác thường.
“Chàng như gì? Có do hôm nay quá xinh ?” Nam Cung Cẩm tự sướng một cách thối, để hóa giải sự ngại ngùng trong lòng .
“.” Hắn lên tiếng, tiếp tục cúi đầu xuống, tiếp tục xem tấu chương, chỉ là tai đỏ lên một chú, hôm nay đúng là nàng .
Phản ứng của ngoài dự liệu của nàng, nàng vốn cho là cái tên kiêu ngạo chuyện, ngờ lên tiếng, nhưng khi lên tiếng cúi đầu xuống là ?! “Này, rốt cuộc là thế hả?”
“Không .” Đôi mắt nhíu , ngự bút trong tay lên tấu chương, nhưng chính cũng đang cái gì.
Nam Cung Cẩm suy nghĩ thật lâu cũng nghĩ tự nhiên tên như thế! Hôm nay nàng chọc giận ? Suy nghĩ thật lâu cũng thể nghĩ , nhưng nhớ lúc ở yến hội vẻ như tâm trạng cũng quá . Nàng lạnh lùng : “Ta , là đang lấn cấn chuyện Quân Lâm Uyên đấy chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-6-ban-cung-di-dong-phong-voi-nguoi-khac-cho-roi.html.]
Có vẻ như lúc nàng Quân Hạo Thiên đầy phức tạp, ở trong lòng nghĩ bồi dưỡng Tiểu Kinh Lan thật , nàng một chút, đó sắc mặt dễ lắm.
Sau khi nàng lời , tay của run lên nhẹ một cái, một dấu đỏ tươi xuất hiện trang giấy. Hiển nhiên là Nam Cung Cẩm trúng suy nghĩ trong lòng!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Nam Cung Cẩm vô cùng buồn bực liếc một cái : “Ta mấy trăm , với là tri kỷ, là tri kỷ! Chỉ là một bạn quan trọng, một bạn quan trọng mà thôi, chẳng lẽ bằng hữu của ở đây, cũng thể nhớ một chút ? Nếu thực sự cảm thấy thoải mái, thể tưởng tượng là một con gái cũng !”
Tưởng tượng thành một con gái? vấn đề là con gái. Tên thật sự thông minh, c.h.ế.t , khiến cho ngay cả cơ hội đ.á.n.h bại cũng . Cũng khiến cho vị trí lưu trong lòng nàng là thể đổi. Hắn nghĩ, nên oán hận Quân Lâm Uyên.
Thấy vẻ như thể giải tỏa tâm sự, Nam Cung Cẩm bỗng nhiên nghiêm túc : “Thực , một chuyện vẫn một mực cho !”
Ngòi bút của dừng một chút, đó thản nhiên : “Chuyện gì?” Giống như là thèm để ý, nhưng lỗ tai tự chủ mà dựng lên.
“Thực , vẫn luôn ghen tuông! Trong lòng , trừ còn hai đàn bà, một là , một là ! Mỗi nhớ tới các nàng, đều ghen!” Nam Cung Cẩm như thật.
Hắn thế, bỗng cảm thấy dở dở , ngước mắt lên nàng, khuôn mặt đạm bạc nhưng vẻ lạnh lùng đáy mắt bớt một chút. Đây là nàng đang cho địa vị của Quân Lâm Uyên trong lòng nàng như là địa vị của mẫu phi và Hoàng trong lòng ? Nghĩ thế, lập tức cảm thấy bình thường trở , quả thật, một , địa vị của họ thể xóa nhòa trong lòng, cũng là chuyện bình thường, cần thiết ghen tuông gì.
Nghĩ thế nên liền cảm giác xua tan mây mù thấy trăng sáng. Tên Quân Lâm Uyên , xem về cần nhớ tới nữa.
Thấy vẻ nghĩ thông suốt, Nam Cung Cẩm ngáp một cái : “Ôi, bản cung thật đáng thương! Đêm tân hôn mà phu quân lai xử lý chính sự. Thôi bỏ , bản cung đành kiếm khác để động phòng cho !”
Nói xong, nàng nghênh ngang cất bước .
“Nàng dám.” Tiếng rít từ trong hàm răng của , đồng thời một bàn tay thuôn dài như ngọc nắm lấy tay nàng.
“Sao dám, phu quân nguyện ý động phòng, bản cung cô đơn khó nhịn… Ưm…” Sau đó chính là nên lời nữa. Âm thanh môi lưỡi quấn vang vọng trong đại điện, tay của cũng đồng thời kéo vạt áo của nàng, một nụ hôn triền miên, từng chút từng chút hút lấy mật ngọt trong miệng nàng, cuối cùng khiến cho chân Nam Cung Cẩm như nhũn , chỉ thể dựa , tuy là thần trí mê loạn, nhưng nàng vẫn còn một chút tỉnh táo, chật vật : “Đừng ở đây, đây là Ngự thư phòng!”
một chút ảnh hưởng đến . Hất tay áo lên, gạt hết đồ vật ngự án xuống đất, đó đặt thể mềm oặt của nàng lên bàn, nhẹ nhàng kéo một cái, quần áo rơi xuống đất.
“Cô đơn khó nhịn cơ mà? Thế thì mà chờ đến phòng tân hôn ?” Giọng thản nhiên mang theo sự mị hoặc, đôi mắt như ánh trăng say lòng lúc cũng sáng lên kinh .
Nói xong, ngón tay thon dài của thăm dò , lúc sâu lúc nông, khiến thần trí của nàng mê loạn, sắc mặt đỏ hồng, thần thái giống như màu của rượu nho thời Trung cổ, xinh đến mê . Mà trong miệng của nàng cũng phát từng tiếng từng tiếng rên nhẹ đủ để cho mất hồn.
“Ưm… Đừng, đừng ở đây mà…” Động phòng hoa chúc là ở phòng tân hôn ? Tại ở Ngự thư phòng, điều khiến nàng cảm giác tội ác lớn? Được , nàng thừa nhận, cảm giác tội ác còn một loại cảm giác kích thích nữa.
Hắn thế, vẻ như nàng thuyết phục, vì bèn bụng bàn điều kiện với nàng: “Có thể tới phòng tân hôn, nhưng, nhịn , chỉ một chút thôi, ?”
“Không…” Nam Cung Cẩm lắc đầu thật nhanh, nàng ở chỗ , chút nào cả.
Thấy thái độ của nàng hợp tác, rõ ràng khiến cho tâm trạng của : “Nếu như thế, thì ở đây luôn .” Nói xong, một tay khác chuẩn kéo cái yếm nàng xuống.
“Được! Được, đồng ý!” Nàng nhanh chóng che cái yếm của , kiên quyết thể để tên sắc ma đạt mục đích!
mà vài giây, cô gái nào đó c.ắ.n răng mắng to: “Đệch, nhà nó chứ, chỉ một chút thôi ?”
“Thật xin , nhịn .” Giọng vô tội, thái độ nhận sai vô cùng thành khẩn, biểu hiện vô cùng thánh khiết, hề giống như là đang chuyện .
“Chàng cút cho … Ưm… Đồ khốn!” Ngàn vạn lời , hợp thành một câu mắng c.h.ử.i tức giận!
Sau đó thật lâu, cô gái nào đó cảm thấy trong tim vô cùng khó chịu và tủi , nước mắt lưng tròng tố cáo: “Đêm tân hôn, là nên ở trong phòng tân hôn ? Ta thật sự thích chỗ !”
Hắn thế, thấy nàng đang đẫm nước mắt, dừng một chút, nhưng chỉ vẻn vẹn một giây , bắt đầu việc cho rằng nên . Giọng thản nhiên vang lên: “Vậy chúng xong ở đây, tới phòng tân hôn tiếp!”
“Ta XXX !” Nàng c.h.ử.i ầm lên!
Cô gái nào đó giày vò c.h.ế.t sống , lúc chỉ còn một chút sức lực, trong lòng của nàng chỉ còn một câu , đủ để khuyên bảo nghìn vạn thiếu nữ! Đó là: vĩnh viên nên tin lời đàn ông : Ta chỉ một chút xíu thôi!
…
Từng tiếng rên nhẹ và tiếng c.h.ử.i ầm ầm truyền ngoài, tên Tiểu Miêu T.ử ở ngoài cửa lau nước mắt thút thít mũi. Trời xanh ơi, Hoàng thượng mà gã sùng bái nhất, hôm nay cứ như thế mà cướp sự trong sạch! Mà gã thể cứu giá, cuộc đời thật là thê lương! Từng dòng nước mắt như ngừng tuôn từ mắt gã, cuối cùng gã thật sự nhịn sự đau khổ của bản mà hung hăng dậm chân một cái! Vẻ mặt hung thần ác sát!
Thái giám canh cổng, thái giám trực đều hốt hoảng, tổng quản đại nhân xông !
Mà tên Tiểu Miêu T.ử thì the thé giọng , đầy vẻ bi thương: “Vì ở bên trong là bản công công, thật sự là tức c.h.ế.t cha gia! Tức c.h.ế.t cha gia! Cha gia nuốt trôi cơn tức giận …”
Nói xong, gã như một trận gió chạy đến cách đó xa, xổm ở góc tường, cầm tay một cây gậy: “Cha gia nuốt trôi cơn tức ! Cha gia vẽ vòng tròn!”
“…!”
Quyển 4