Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 6:.3
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão phu nhân, Trần thị, Vân Dật và Bách Lý Nghị đều sợ đến ngớ ! Dù cuộc sống của bọn họ xa hoa, dù Bách Lý Nghị cũng là hoàng t.ử cao quý của một nước, nhưng bọn họ cũng từng chấn động mạnh mẽ đến như bao giờ! Chỗ … e cũng bằng nửa quốc khố chứ? Chưa thứ khác, chỉ riêng viên kim cương , một miếng nhỏ cũng là giá trời , đến chuyện một viên nặng cả cân!
Nhóm dân chúng kinh ngạc đến choáng váng, lẽ nhà giàu nhất thiên hạ cũng nhiều bạc như ! Có ai cho bọn họ vì Tam hoàng t.ử điện hạ nhốt ở Đông Lăng mà giàu như ?!
Sính lễ trời!!! Trong lòng đều chỉ còn bốn chữ — sinh lễ trời! Số sính lễ đem mua đến nửa giang sơn cũng đủ nữa!!!
Vì , tất cả thể tò mò, rốt cuộc dung mạo của vị biểu tiểu thư thế nào mới thể khiến Tam hoàng t.ử tiếc dùng sính lễ lớn như để cầu hôn?!
Bước chân lão phu nhân bất giác lảo đảo một chút, may mà Lý mama đỡ bà. Bà tham tiền tài, nhưng thấy nhiều bạc như bà vẫn thể nghĩ… Nhiều sính lễ như nếu về Vân gia bọn họ, đừng là vững ngôi vị đầu của thập đại thế gia, mà ngay cả vị đang Long ỷ cũng cho bọn họ chút thể diện. Nói động tâm thì chắc chắn thể. Mà khiến bà càng kinh hãi hơn chính là mắt quá mờ nên mới cho rằng thanh niên mặt đây xứng với cháu ngoại bảo bối của .
Sắc mặt Bách Lý Nghị cực kỳ khó coi, dù hôm nay bán hết tất cả của cải trong phủ Thất hoàng t.ử đổi lấy bạc cũng bạc lớn như thế . Hắn thật sự nghĩ hoàng của thế nào mà năng lực như !
Lúc còn chút mặt mũi nào mà dự tiệc nữa, liền với Vân vương phi: “Vân vương phi, trong phủ bản cung còn việc, cáo từ !”
“Nếu lão sẽ giữ ngài. Thất hoàng t.ử điện hạ, mời!” Lão phu nhân cũng tỏ vẻ hòa nhã với , vì bạc, mà vì khí độ. Thấy tình địch mang nhiều bạc đến như , cũng thể để bụng, mà thậm chí còn hẹp hòi tới mức tức giận bỏ về. Người như thể gì to tát !
Bách Lý Nghị để tùy tùng giao lễ vật xe ngựa của về phủ, nhưng thấy khi , trong đôi mắt thờ ơ của Bách Lý Kinh Hồng hiện lên vẻ đắc ý rõ rệt. thế, là đắc ý! Cũng chính sự đắc ý khiến mấy đại thủ hạ bên cạnh vô cùng hổ, hiện giờ điện hạ ấu trĩ tới mức nào thế !
Lại sính lễ nhiều thế , Vân vương phi nhất thời cảm thấy gì, chỉ vì sính lễ thật sự quá nhiều, nếu nhận về thể nảy sinh những hậu quả gì, bà chỉ là một phụ nữ tạm thời cũng rõ, mà chuyện cũng chuyện hậu viện thể quyết định , xem chờ con trai về bàn bạc .
“Điện hạ, việc hôn nhân lão hỏi ý của Cẩm nhi mới thể trả lời !” Bà khéo léo .
Bách Lý Kinh Hồng cũng thêm gì, thản nhiên gật đầu: “Nếu thì cứ để mấy thứ ở đây . Bản cung về !”
“Mời điện hạ!” Vân Dật cũng chỉ nhanh nhanh chóng chóng mà tiễn về, còn tiếp tục ở đây nữa thì phủ Tề quốc công bọn họ sẽ bao nhiêu ánh mắt ghen tị chọc thủng!
Bách Lý Kinh Hồng khẽ gật đầu, về xe ngựa của . Chiếc xe ngựa trắng tinh sạch sẽ rời khỏi cửa phủ Tề quốc công, để những ánh mắt kinh ngạc, khát khao.
…
“Cái gì?” Tô Cẩm Bình há hốc mồm tin Linh nhi, “Hắn điên ?”
Khóe miệng Linh nhi co rút, thật , cô cũng suy nghĩ điện hạ điên , cầu hôn thôi mà, cần long trọng hoành tráng như thế ? Thế còn khủng bố hơn cả tiền sưu thuế, tiến cống hàng năm của địa phương. Hơn nữa, theo tin tức tin cậy báo về thì hành động của điện hạ chủ yếu là vì phô bày tài lực hùng hậu của mặt tình địch, để tình địch lui binh! Vì thế, Thượng Quan Cẩm vốn nổi tiếng, giờ thành nhân vật sóng gió trong Nam Nhạc.
“Cô nương, hiện giờ Tề quốc công cùng với lão phu nhân, phu nhân và mấy vị cữu cữu, cữu mẫu của ngài đang bàn bạc về việc , ngài qua đó ?” Thật trong lòng cô vẫn mong cô nương và điện hạ mau thành , vì dù nhân mạch của cô, bằng hữu, quen nhất đều ở phủ Tam hoàng t.ử và Dạ Mạc sơn trang.
Tô Cẩm Bình , cơn giận trong lòng bừng lên, nổi trận lôi đình bật dậy, nhanh chóng lao về phía chính sảnh, đùa cái gì thế, tên ngốc đưa nhiều tiền như đến là nàng đau lòng đến c.h.ế.t ? Đây là sính lễ, tức là để dành cho nhà đẻ, cách khác, nếu cuối cùng nàng gả sang, thì bạc nàng sẽ cầm một xu nào hết, của hồi môn tuyệt đối thể bù đắp ! Nàng chỉ mới đến phủ Tề quốc công vài ngày mà, mới vài ngày thôi, vì vô duyên vô cớ tốn kém nhiều tiền như chứ?!
Vào chính sảnh, đang bừng bừng khí thế bàn tán, xem tình hình là đồng ý . Vừa thấy Tô Cẩm Bình, Tề quốc công vui vẻ : “Cẩm nhi, mẫu cháu vốn cũng thích Tam hoàng tử, giờ ngài thành ý thế nào. Không ham tiền , mà ngài thể xuất nhiều của cải như chứng tỏ cháu cũng trọng lượng trong tim ngài . Vì thế nên nghĩ hôn sự thể thành , cháu thấy ?”
Vân T.ử Y bên cạnh vò nát khăn tay của , các rương đồ trong phòng, nàng kìm mà coi chiếc khăn trong tay là Tô Cẩm Bình, khiến nàng chỉ lao sang mà bóp c.h.ế.t nàng luôn! Ngọn lửa ghen tị thiêu cháy cả lòng nàng .
những khác của Vân gia đều mang vẻ mặt vui sướng, gì thì , sính lễ hôm nay sẽ khiến phủ Tề quốc công bọn họ như hổ thêm cánh, khi tiền tiêu vặt hàng tháng của mỗi tăng gấp đôi chứ. Nên bộ phủ Tề quốc công đều vô cùng cao hứng.
Tô Cẩm Bình lạnh mặt : “Trả !” Ba chữ như sấm sét khiến ngỡ ngàng.
Người ngạc nhiên nhất chính là lão phu nhân, phản ứng tối qua của con bé rõ ràng là thích Tam hoàng tử, hôm nay trả ? Vân T.ử Y cũng giật , nhưng càng thấy căm hận hơn, dựa cái gì, dựa cái gì mà Tam hoàng t.ử đối đãi như thế nàng còn chịu nhận?
Tề quốc công nhíu mày hiểu: “Cẩm nhi, ý của cháu là gả cho Tam hoàng t.ử ? Nếu cháu cứ thẳng, sẽ cho trả về ngay!”
“Không là !” Nàng thể là vì tiếc tiền của ? Tên Bách Lý Kinh Hồng c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm , rõ ràng tiền của đều là của nàng , nàng còn đồng ý, ai cho dùng tiền của nàng chứ?! Còn sống nữa hả?!
“Không , thì vì ?” Trần thị cũng bước tới , là đương gia chủ mẫu, lo liệu ăn mặc của nhiều trong phủ như nên bà cũng càng để tâm đến phần sính lễ thể so với nửa quốc khố hơn.
Tô Cẩm Bình một vòng, đó Tề quốc công : “Cữu cữu, cữu cữu từng nghĩ đến chuyện cây to đón gió ? Ngày hôm nay mấy thứ đưa tới phủ Tề quốc công, bao nhiêu thấy? Có tiền , thực lực của phủ Tề quốc công thể vượt xa các thế gia khác, nhưng cữu cữu thể thăm dò , vị long ỷ sẽ dùng ánh mắt gì để chúng ?”
Câu khiến sắc mặt Tề quốc công lập tức sa sầm xuống, bọn họ chỉ coi chuyện là hôn sự của con gái để bàn bạc, cũng nghĩ đến những mặt mà hề nghĩ đến phương diện ! Quả thật nếu nhận về ắt sẽ khiến Hoàng thượng sinh lòng nghi kỵ. Chỉ e chờ đợi Vân gia bọn họ là sự vẻ vang thán phục, mà là giống như cả nhà Nhạc Trọng tướng quân, gặp mối họa diệt môn! Ông thở dài một mới với Tô Cẩm Bình: “ là cháu suy nghĩ thấu đáo, mấy năm nay cữu cữu chinh chiến ở sa trường, ném hết cả mấy chuyện tranh đoạt triều đình đầu. Sính lễ chỉ thể trả về thôi, nhưng nếu trả tức là đồng ý hôn sự , cháu và Tam hoàng t.ử điện hạ…”
“Vẫn còn nhiều thời gian ạ, dù cháu cũng thể gây phiền phức cho Vân gia !” Nàng từng tiếng mạnh mẽ như cực kỳ suy nghĩ cho Vân gia, khiến lão phu nhân cảm động tới rơi nước mắt: “Cháu ngoan, đúng là cháu ngoan, vì Vân gia mà khổ cháu !”
Khóe miệng Linh nhi co rút, cô thể chắc chắn mười phần rằng vị mặt tuyệt đối vì Vân gia, chẳng qua là vì đống tiền thôi, mà nhà Vân gia còn cảm động đến như !
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-6-3.html.]
Vì thế, sính lễ hôm nay, ngay trong ánh mắt hâm mộ ghen tị oán hận và khó hiểu của các thế gia khác, trả hết! Sau khi đồ đó trả về, sắc mặt nào đó đương nhiên cũng khó coi. Có điều, theo cách hiểu của thì vấn đề ở tiền bạc, mà là vì nàng gả cho nên mới cho trả sính lễ !
“Rầm!” một tiếng, vung tay áo bào, bàn ghế trong phòng chớp mắt biến thành mảnh vụn! Nhóm ám vệ bên cạnh sợ đến mức chỉ ôm lấy mà run rẩy, đó, đàn ông mặc xiêm y trắng dậy, về phòng .
Nhóm ám vệ nuốt nước miếng một chút, cũng dám bước tới an ủi khuyên giải gì, cuối cùng ngây một lúc đều tự tản việc của .
Hôm nay, Bách Lý Kinh Hồng đóng cửa trong phòng suốt cả ngày , thức ăn thức uống đưa cũng động chạm một miếng nào khiến các đại ám vệ đều lo lắng.
Cho đến tối, Bách Lý Kinh Hồng mới từ trong phòng bước , tìm nàng để hỏi xem rốt cuộc vì mà gả cho , chợt thấy Phong và Diệt chuyện.
“Phong, điện hạ…”
“Không , tính cách Hoàng t.ử phi vốn kỳ quái, , mấy ngày nữa là thôi!” Phong mấy bận tâm đáp, nhưng vẫn thấy lo lắng vì chịu ăn cơm.
Diệt thở dài lên trời đêm, vô cùng buồn chán hỏi: “Phong, nghĩ, thế nào mới thể khiến cô nương nhà thích? Tiểu t.ử nhà cũng duyên với phụ nữ, là dạy vài chiêu ?” Hắn vẻ thuận miệng hỏi , nhưng lỗ tai dựng thẳng lên, mong chờ đáp án.
Phong sang một cái, ho khan một tiếng thật lòng: “Thật , một cách đơn giản, chính là nấu gạo thành cơm!!! Đến lúc đó mà, cô nương nhà dù cam lòng đến , thì cũng bằng lòng thôi!” Có điều, Hoàng t.ử phi nhà bọn họ là ngoại lệ, mấy lời còn .
Nấu gạo thành cơm ? Tim nào đó đập thịch một cái, ngước đôi mắt xám lên trời đêm, đôi môi mỏng dần nở nụ quỷ dị, lưng như mọc một chiếc đuôi thật to, phe phẩy trong gió…
Ngay đó, cơn gió nổi lên, bóng biến mất ở phủ Hoàng tử.
…
Tô Cẩm Bình đang định nghỉ, bỗng thấy ‘kẹt’ một tiếng, cửa đẩy . Sau đó, bóng thanh cao ngạo nghễ lập tức xuất hiện ở cửa. Nàng nửa nửa giường : “Có tới hỏi vì từ hôn ?”
“Không !” Giọng nhẹ nhàng truyền tới, đó từ từ đến mặt nàng. Vốn hỏi, nhưng hiện giờ đổi ý , đôi mắt như ánh trăng nàng chớp mắt, thoạt vô cùng đáng yêu.
Ặc… Tô Cẩm Bình bộ dạng của rung động, mắt đảo xung quanh mới hỏi : “Vậy tới gì?”
Hắn bước đến mặt nàng, trong mắt xuất hiện vẻ tủi : “Đau, ngủ .” Ở góc độ nàng thấy, đôi mắt lãnh đạm hiện lên tia giảo hoạt, thể là đến để… dùng sắc quyến rũ nàng ?
Tô Cẩm Bình vội vàng đưa tay lên bịt lấy mũi , tránh để m.á.u trong mũi chảy , ông trời ơi, đáng yêu quá! Có tráo đổi ? “Vậy thế nào?”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Hắn rút một chiếc bình sứ trong tay áo đưa cho nàng, giọng thanh lãnh vang lên: “Bôi t.h.u.ố.c giúp .” Nói xong, nghiêng đầu , mặt đỏ hồng.
“Được! Cởi…” còn kịp hết chữ cởi quần thì cởi . Khóe miệng Tô Cẩm Bình co rút, hôm nay hàng thế? Lần bảo cởi quần còn nhăn nhó lắm ? Sao hôm nay tích cực như ?
ánh mắt nàng lập tức thu , vì thấy thứ gì đó nên thấy khiến mặt nàng cũng đỏ lên.
Không chờ nàng tiếp, tự giác sấp lên giường nàng, đầu sang, khuôn mặt thờ ơ như thường, nhưng trong đáy mắt còn thoáng thấy bóng nước. Bộ dạng khiến tim Tô Cẩm Bình nhói lên một cái vội bôi t.h.u.ố.c cho , khi chạm m.ô.n.g , tay nàng cũng nhẹ nhàng run lên một cái. Bôi t.h.u.ố.c m.ô.n.g đàn ông đúng là quen chút nào, nàng cố nén cảm giác thoải mái trong lòng, chậm rãi bôi t.h.u.ố.c trong tay lên. lúc , ngoài cửa sổ chợt nổi gió, thổi bay vạt áo lên, che mông.
Hắn vẻ phiền toái, nhổm dậy kéo vạt áo , cởi luôn áo khoác ngoài. Cũng là vô tình cố ý, mà kéo mạnh cả áo trong khiến vạt áo mở một chút, thể thấy rõ làn da màu mật ong bên trong.
“Bách Lý Kinh Hồng, vì cứ cảm thấy hôm nay là lạ nhỉ?” Dù là vạt áo thổi m.ô.n.g thì cũng cần bộc lộ dáng vẻ như chứ? Vẻ mặt cáu kính rõ rệt, quen bao lâu nay còn thấy như thế bao giờ.
Người cứng , đó nhẹ giọng : “Đau.” Hắn xuống, nàng nữa, chờ đối phương tiếp tục bôi t.h.u.ố.c cho .
À, thôi , thì là ! Bôi t.h.u.ố.c xong, đóng nắp bình sử : “Được !” Thật cũng nghiêm trọng lắm , còn nhẹ hơn Hoàng Phủ Hoài Hàn đ.á.n.h nhiều mà.
“Ừm.” Hắn nhẹ nhàng đáp dậy, cũng đúng lúc đó, trung y trượt từ vai xuống, nửa vai lộ , mái tóc đen như mực xõa xuống đầu vai, đầu nghiêng , đường nét tinh tế tao nhã phối hợp với dáng vẻ tạo nên một hình ảnh vô cùng tươi .
“Lách tách!” Nước miếng cô nàng nào đó rơi xuống…
Quyển 2