Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 6:.2

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên, Tô Cẩm Bình đoán sai chút nào, từ khi viện của lão phu nhân, nàng bà răn dạy cả nửa ngày, chỉ đơn giản là vì mấy chuyện lùm xùm với Bách Lý Kinh Hồng hôm nay. Không thế nào mà mấy chuyện đó đến tai lão phu nhân, vì thế bà thao thao bất tuyệt dạy bảo nàng rằng cô nương thế nào thế nào, giữ cách với nam giới

đến mức nàng chỉ gật đầu liên tục thưa “”, ngừng xin tỏ vẻ hiểu , mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn nhưng giấu nụ trong đáy mắt, ngoại tổ mẫu của nàng đúng là quan tâm đến nàng. Vân Dật uống ở đối diện bộ dạng của nàng cũng kìm nụ , trong phòng còn vẻ ma quỷ hiện giờ thành như , đúng là… Xem chính cũng nghĩ quá nhiều, cô gái đối xử với khác thế nào, nhưng đối với tổ mẫu chắc chắn là thật lòng.

Cuối cùng lão phu nhân còn tiếp: “Lần cũng gặp vị Tam hoàng t.ử điện hạ , dung mạo và khí chất đều là rồng phượng trong loài , chỉ là mắt thấy. Ta thấy hình như Thất hoàng t.ử cũng ý với cháu, nếu cữu cữu của cháu mặt, dù chính phi của Thất hoàng t.ử thì tiểu cũng vấn đề gì, cháu…”

“Được mà ngoại tổ mẫu, Thất hoàng t.ử chẳng qua chỉ nổi hứng nhất thời thôi ạ. Dù cưới cháu thật thì cũng vì cháu, mà là vì kết minh với Vân gia. Rõ ràng trong lòng bà cũng hiểu điều mà, bà còn ạ?!” Làm tiểu ?! Đùa cái gì thế?!

Nghe , lão phu nhân sửng sốt, thật sự ngờ nàng sẽ thẳng thắn như . Bà thầm tán thưởng, vỗ nhẹ tay nàng: “ là đứa bé thông minh, điều, con gái lớn sớm muộn gì cũng thành , giúp chồng dạy con, phủ Tề quốc công hậu thuẫn, dù là gả cho ai thì bà nghĩ họ cũng sẽ dám bạc đãi cháu . Có điều, nếu cháu thích Thất hoàng tử, chắc Tam hoàng t.ử sẽ đối xử với cháu ? Làm cháu vì quyền thế của Vân gia ? Dù , đối với một hoàng t.ử quyền thế về nước, nếu sự giúp đỡ của Vân gia , cũng chẳng khác nào mặt trời giữa trưa.”

“Ngoại tổ mẫu, Tam hoàng t.ử điện hạ đây quen với cháu ạ. Lúc , cũng cháu còn phận .” Tô Cẩm Bình vốn giúp cho tên , nhưng lão phu nhân thế mà nàng thì e với .

Nghe nàng lão phu nhân thoáng ngạc nhiên lập tức : “Thì , thế thì hai các cháu đúng là duyên. Trước là cùng ở Đông Lăng, cha cháu chuyện, cháu trốn đến đây, cũng về nước, đây là nhân duyên trải ngàn dặm ? Hay là để chuyện với cữu cữu của cháu, để nó thăm dò ý tứ của Tam hoàng t.ử xem, thể sớm tính toán hôn sự nhé?” Lão phu nhâ là tân tiến, thấy hai vốn là quen cũ, sự nghi ngờ trong lòng cũng biến mất.

Khóe miệng Tô Cẩm Bình giật giật vài cái, bây giờ nàng còn nghĩ đến chuyện thành mà?! Chỉ cần nghĩ đến chuyện nếu gả cho thật, ngày nào cũng gì, hoặc là tên nổi điên lên giống hôm nay thì nàng cũng thấy đau hết cả đầu : “Được mà, ngoại tổ mẫu, chuyện đừng bàn thêm nữa, nếu cữu cữu hỏi thật, khi còn nghĩ rằng cháu tha thiết gả … Chuyện nhất cứ để tùy duyên phận ạ, còn nữa, hai vị biểu tỷ còn gả, cháu gấp gáp gì ạ!”

“Được ! Theo cháu, cháu hết!” Nói xong, lão phu nhân chợt đầu Vân Dật một cái, nhíu mày , “Cẩm nhi, khó khăn lắm cháu mới về bên , cũng chẳng nỡ gả cháu ngoài. Hay là cháu gả cho biểu của cháu , nhân phẩm của biểu cháu tồi, dù cũng là tướng quân trẻ đầy hứa hẹn, cháu gả cho nó cũng vẻ vang, mà chúng càng hơn. Nếu nó dám bắt nạt cháu, ngoại tổ mẫu nhất định sẽ lột da nó. Cháu mà xem, biểu cháu cũng thua kém gì Tam hoàng t.ử chứ!” Lão phu nhân chân thành.

“Phụt —.” Ngụm nước trong miệng Vân Dật phun mạnh ngoài, hiểu nổi đang yên đang lành dính cả , thấy sắc mặt Tô Cẩm Bình cũng kỳ quái như , vội xua tay: “Tổ mẫu, bà đừng đùa mà, biểu quốc sắc thiên hương thế , cháu mà xứng .”

“Ý của , chỗ cho cháu lên tiếng ?” Lão phu nhân vui .

Vân Dật , mặt cứng đờ, ngoan ngoãn ngậm miệng, thành thành thật thật cúi đầu con ngoan cháu hiền.

Quát cho Vân Dật dám nữa xong, lão phu nhân kéo tay Tô Cẩm Bình : “Cháu thấy thế nào? Không cần để ý đến ý kiến của biểu cháu, trong nhà do quyết định, còn c.h.ế.t thì tới phiên nó lên tiếng. Hơn nữa, Cẩm nhi , cho cháu , phủ Tề quốc công của chúng ai cũng là si tình, từ ngoại tổ phụ của cháu đến cữu cữu của cháu đều chỉ duy nhất một vợ chính thức, thông phòng cũng tiểu , nếu cháu gả cho biểu cháu, nó mà dám nạp để xem đ.á.n.h gãy chân nó !”

Khóe miệng Tô Cẩm Bình giật liên tục, thật sự đáp những lời thế nào, Vân Dật cũng đen mặt chỉ lao thẳng khỏi phòng ngay! Cuối cùng, Tô Cẩm Bình ho khan : “Ngoại tổ mẫu, bà đừng lôi cháu và biểu trêu đùa mà, bà để bọn cháu gặp cũng ngại ngùng ạ? Ôi chà, cháu chợt nhớ còn mấy việc ở phòng xong, cháu về đây ạ!”

Nói xong nàng cuống quít dậy chạy vội ngoài. Vân Dật cũng cảm thấy m.ô.n.g như lửa đốt, dậy : “Tổ mẫu, cháu vẫn còn việc công cần giải quyết, cháu !”

Chờ bọn họ hết , lão phu nhân mới phá lên, Lý mama lưng bà liền hỏi: “Lão phu nhân, ngài trêu ghẹo Đại công t.ử và biểu tiểu thư thế, ngài rõ… Thế là khiến hai họ đều hổ ?!”

Lão phu nhân đầu , xem tâm trạng : “Người cũng già , chỉ tìm chút việc vui vẻ thôi. Nhìn mấy đứa trẻ trêu chúng một phen!”

Lý mama bật , lão phu nhân đúng là càng già càng trẻ con!

“Mai mời Thất hoàng t.ử đến đây. Ta thích tính cách của Thất hoàng tử, chừng sự tình còn thể chuyển biến!” Lão phu nhân dậy phân phó.

“Vâng!” …

, khi chuyện rơi tai phủ Tam hoàng tử, bộ phủ hoàng t.ử đều là cảnh tượng buồn rầu u ám!!!

Bách Lý Kinh Hồng ghế chủ nhân, bên cạnh là bốn đại ám vệ đều lặng lẽ quan sát sắc mặt của điện hạ nhà .

“Tin tức chính xác ?” Hắn lạnh giọng hỏi.

“Điện hạ, tin do Dĩ Mạch báo về ạ. Nói là hình như Vân vương phi coi trọng Thất hoàng t.ử hơn một chút, cuối cùng tuy cũng Tô cô nương thuyết phục nhưng nổi ý càng thêm , Tô cô nương phản bác thế nào đành về phòng! Sau đó, Vân vương phi phân phó hạ nhân ngày mai mời Thất hoàng t.ử đến!” Diệt nhanh chóng thuật tin tức nhận một , quả thực trong lòng đầy vẻ vui, bà già c.h.ế.t tiệt đó ý đồ ngốc nghếch gì ? Hôm qua điện hạ … với Hoàng t.ử phi… lẽ còn m.a.n.g t.h.a.i tiểu chủ t.ử cho bọn họ , thể gả cho Vân Dật Bách Lý Nghị nữa chứ?!

Sau đó, cả phòng im lặng đến quỷ dị. Bách Lý Kinh Hồng nhẹ cúi đầu như đang suy nghĩ điều gì, trong ánh mắt sáng cũng thoáng xuất hiện vẻ khốn đốn. Bộ dạng khiến tất cả đều ngạc nhiên, chuyện trong thiên hạ chuyện nào thể ngăn cản điện hạ, nhưng hiện giờ vẻ mặt hoang mang rối rắm của , bọn họ đều thể đoán điện hạ đang nghĩ gì.

Một lúc lâu , bỗng ngẩng đầu, nhẹ nhàng hỏi: “Các ngươi nghĩ, nếu ngày mai bản cung mời mà đến, tới cửa cầu hôn, liệu nàng đồng ý ?” Nói xong còn vẻ dám chắc, thậm chí khẩn trương. Vân vương phi mở tiệc chiêu đãi Thất hoàng tử, nếu cứ để như lẽ nàng sẽ thực sự cướp mất.

Mấy run khóe môi, tiếng quạ kêu bay qua lưng , chẳng lẽ nghĩ đến nửa ngày là vì đang nghĩ chuyện ? vấn đề phức tạp như bọn họ đoán ? Suy nghĩ của Hoàng t.ử phi giống với bình thường, bảo họ đoán đây? Có điều, bọn họ thể tán thưởng, ý định thật sự cao tay! Rất cao! Chờ ngày mai Thất hoàng t.ử mang lễ vật tới cửa thăm hỏi, bọn họ khuôn cả đống sính lễ thật lớn tới, đối lập như chỉ e sẽ khiến Thất hoàng t.ử hổ đến mức tìm hố mà chôn mất!

“Điện hạ, chuyện chúng thuộc hạ thực sự , điều ngài thể thử xem thế nào.” Phong tính toán một chút bước lên suy nghĩ của .

Vì thế, trong mắt nào đó xuất hiện vẻ khốn đốn, rối rắm, khẩn trương. Chờ khi cảm xúc đó tan , lên tiếng phân phó: “Đi chuẩn sính lễ. Đừng bản cung mất mặt!”

“Vâng!” Xem điện hạ thẳng tay hạ thủ! Diệt đáp lui xuống chuẩn .

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-6-2.html.]

Sáng sớm hôm , ít dân chúng đều tụ tập cửa phủ Tề quốc công để xem hình ảnh hậu hĩnh .

Lụa đỏ trải dài suốt con đường, một chiếc xe ngựa trắng tinh khôi . Phía xe là đám hạ nhân vui vẻ khiêng những chiếc thùng nặng, chỉ liếc mắt qua cũng thể đếm tới hàng trăm cái, ở đằng còn khiêng những súc lụa màu đỏ lửa, như cứ thấy giống cầu hôn nhỉ?

Bách Lý Nghị, Vân vương phi ưu ái, lúc cũng cùng một tùy tùng tới đây. Hai chiếc xe ngựa cùng dừng cửa phủ Tề quốc công, màn xe vén lên, hai đàn ông bốn mắt ! Một là ánh mắt ôn nhã chứa chút u ám, một là ánh mắt cao ngạo thêm vẻ lãnh đạm.

Sau đó, hai cùng xuống xe, tứ phía đều vang lên tiếng hít khí lạnh. Tam hoàng t.ử điện hạ! Đó là tam hoàng t.ử điện hạ!!!

Hiện giờ, chuyện của Tam hoàng t.ử điện hạ cả Nam Nhạc bọn họ ai , dung mạo tuyệt thế, tao nhã vô song, hôm qua còn vì Thượng Quan Cẩm biểu tiểu thư phủ Tề quốc công mà đấu đàn với đầu bài của sở quán Tần Lâu, khiến bao nhiêu cô nương hâm mộ Thượng Quan Cẩm c.h.ế.t , hôm nay mang nhiều đồ như thế tới đây định gì?!

Thất hoàng t.ử ở bên cạnh cũng khiến ồn ào tán thưởng, dù , khi Bách Lý Kinh Hồng về nước, thì Tứ hoàng tử, Thất hoàng tử, Vân công t.ử và Lăng công t.ử chính là tứ đại mỹ nam của Nam Nhạc.

“Tam hoàng !” Bách Lý Nghị ôm quyền chào. Vì xe ngựa ngăn cản nên thấy hàng lễ vật phía xe ngựa của Bách Lý Kinh Hồng.

“Ừ.” Hắn thờ ơ gật đầu vẻ .

Bách Lý Nghị nhớ tới lời của đối phương với ở phủ công chúa hôm qua, lúc cũng kinh hãi, nhưng hôm nay bình tĩnh . Hắn cũng cho rằng Bách Lý Kinh Hồng bản lĩnh tranh giành với , cho nên, tuyệt đối chuyện lùi bước chỉ vì vài câu của đối phương: “Tam hoàng cũng Vân vương phi mời ?”

“Không hề.” Hắn thản nhiên phun hai chữ, mặt vẫn lạnh nhạt, hề chút hổ nào vì là khách mời mà đến.

Thời khắc , Vân Dật hạ nhân bẩm báo, Đại công t.ử Vân gia, đương nhiên đón tiếp. Vừa thấy hai đối đầu ngoài cửa, sắc mặt cứng một chút, hình như tổ mẫu mời Tam hoàng t.ử thì ? bậc thềm cao nên thể thấy một hàng dài thật dài cả lẫn vật xe ngựa của Bách Lý Kinh Hồng, trong lòng đập thịch một cái, đột nhiên dự cảm .

Hắn bước xuống từng bước, ôm quyền hành lễ: “Tam hoàng t.ử điện hạ, Thất hoàng t.ử điện hạ! Tại hạ đón tiếp chậm trễ, xin thứ tội!”

“Khách khí!” Giọng lạnh tanh.

“Vân công t.ử cần khách khí!” Giọng mang theo ý .

Hắn Bách Lý Kinh Hồng hỏi: “Không Tam hoàng t.ử đến là…”

“Cầu hôn!” Bách Lý Kinh Hồng còn lên tiếng, Phong hì hì bước tới phía .

Ngay đó, đám hạ nhân liền khiêng hết vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là xếp lên phía , đặt cửa phủ Tề quốc công. Nhìn thấy đống đồ , nghĩ tới hộp quà trong tay tùy tùng phía lưng cầm, Bách Lý Nghị bỗng xúc động đập nát hộp quà đó , bàn tay cầm quạt cũng siết chặt , Bách Lý Kinh Hồng cực kỳ thiện, chắc chắn đối phương hôm nay sẽ đến nên mới cố tình chọn ngày để cầu hôn!!! là… quá đê tiện!!! Nếu như thì hôm nay mang theo sính lễ tới.

“Khụ khụ…” Vân Dật lúng túng ho khan vài tiếng, chuẩn mời bọn họ .

Lão phu nhân cũng từ trong nhà bước , đảo mắt đống rương hòm cửa, bà thoáng kinh ngạc, nhiều rương như rốt cuộc là bao nhiêu đồ đạc? Tam hoàng t.ử về nước mà nhiều tiền bạc như ?

Lúc bà mối mới phát huy công dụng của , vội vàng chạy tới với lão phu nhân: “Vân vương phi, điện hạ nhà chúng tự tới cầu hôn, mấy thứ đều là sính lễ, hai pho tượng Quan Âm ngọc trắng, mười đôi Ngọc Như ý, trăm thước lụa Thiên tàm ti, ngàn khúc Lưu Vân Cẩm Đoạn, bốn tấm da T.ử Vân Điêu, da hổ…”

Một chuỗi dài thật dài tuôn từ miệng bà mối khiến mà ngẩn sửng sốt, thứ khác , nhưng trăm thước lụa Thiên tàm ti ư? Thứ ngay cả Hoàng cung cũng chẳng mấy thước, phủ Thất hoàng t.ử chỉ hai thước là do mẫu phi Thất hoàng t.ử ban tặng. Da của T.ử Vân điêu trong cả quốc khố cũng chỉ ba tấm đúng ?

Bà mối tới , đám hạ nhân mở rương đến đấy, đầy vàng bạc châu báu, đồ ngọc nổi danh chỉ trong nháy mắt mờ mắt đời. Phải đến nửa canh giờ bà mối mới xong danh sách đó, đến cuối cùng còn bồi thêm một câu: “Một viên kim cương một cân!”

Bà mối dứt lời, Tu ở bên cạnh liền mở chiếc hộp trong tay , chỉ trong giây lát, thấy tia sáng lóa mắt tỏa , ánh sáng mặt trời, viên kim cương tỏa sáng lấp lánh, quả thực như mù mắt những ở đây!

“Vân vương phi, điện hạ nhà chúng thành tâm thành ý kết với biểu tiểu thư của quý phủ, trăm năm hảo hợp. Xin ngài đồng ý!” Bà mối nhanh miệng , chiếc khăn tay đỏ tay cũng ngừng vung vẩy, đúng là nước miếng văng tung trời.

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...