Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 6:.1

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn cơm tối xong, Tô Cẩm Bình nhoài bàn nghĩ đủ chuyện đời, đương nhiên, chuyện đầu tiên đó là hôm nay rốt cuộc , đủ các loại hành vi khác thường và ấu trĩ khiến nàng chỉ đập c.h.ế.t luôn!

Đang mải nghĩ ngợi, chợt hạ nhân bẩm báo: “Biểu tiểu thư, đại tiểu thư tới thăm cô!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Mời!” Lại đến gây chuyện ? Có điều, hôm nay thật sự kỳ quái, còn để bẩm báo nữa chứ, nàng cứ nghĩ rằng với tính cách của vị đại biểu tỷ thì hẳn là sẽ xông thẳng tới cơ.

“Vâng!” Hạ nhân đáp lui ngoài.

Vân T.ử Y bước quả nhiên mang vẻ mặt tươi , thấy nàng liền : “Biểu , tới tìm chuyện một lát!”

“Biểu tỷ chuyện gì cần ?” Giọng điệu ôn hòa, khác thường ắt âm mưu, nàng gì?

Thấy thái độ của nàng như , sắc mặt Vân T.ử Y cứng , nhưng lập tức xem như thèm bận tâm, nha đang cầm ấm trong tay, tươi : “Đây là hôm nay biểu tỷ đích pha, mang đến cho nếm thử một chút.” Trong đó, bỏ sẵn hạc đỉnh hồng, nàng tin dùng t.h.u.ố.c độc g.i.ế.c nàng xong , phụ và mẫu sẽ bắt đền mạng. Chờ con gái c.h.ế.t , Tam hoàng t.ử điện hạ đương nhiên sẽ là của nàng .

Tách đặt xuống mặt Tô Cẩm Bình, đôi mắt phượng đảo qua tách , đôi môi đỏ mọng cong lên, đó ánh mắt chờ đợi của Vân T.ử Y, nàng bê lên, ngửa đầu một cái uống hết sạch, còn lên tiếng tán thưởng: “Trà ngon!”

Sau khi uống xong, nàng đặt tách xuống trong sự kinh ngạc của Vân T.ử Y. Vân T.ử Y ngẩn nàng một lúc lâu cũng thấy mặt đối phương thần sắc gì bình thường, càng hề dấu hiệu trúng độc khiến nàng khỏi kỳ quái, rõ ràng lúc chính thả hạc đỉnh hồng đó để hạ nhân đem nấu, chỉ sợ mùi vị đó quá nồng nàng nhận thôi, nhưng vì khi mặt uống xong hề phản ứng gì? Vì chứ?

“Đại biểu tỷ, tỷ cũng hiểu chuyện hôm nay Đại tiểu thư Mộ Dung gia đ.á.n.h kỳ lạ ?” Tô Cẩm Bình như thấy sự kinh ngạc của nàng , chỉ hì hì với nàng một chuyện khác.

“Kỳ lạ ?” Có gì mà kỳ lạ chứ? Chuyện khiến nàng cảm thấy ngạc nhiên nhất chính là vì khi uống xong hạc đỉnh hồng mà con gái mặt nàng vẫn cả.

Tô Cẩm Bình khẽ tiếp: “Từ đến giờ luôn là Lăng công t.ử ở , công chúa Bình Dương sẽ ở đó, vì đúng lúc công chúa việc hậu viện chứ? À, còn nữa, ban đầu Mộ Dung Song vốn nhằm , đang yên đang lành vì chế nhạo Lăng công t.ử như ? Tỷ nghĩ kỳ lạ ?” Giọng điệu nàng mang chút vẻ thần bí.

Với bộ dạng bí hiểm của nàng mà Vân T.ử Y vẫn manh mối thì nàng đúng là vô cùng ngu xuẩn, nàng Tô Cẩm Bình hỏi: “Đó là do ngươi thiết kế ?”

“Cũng thể là thiết kế , chẳng qua là vì tầm quan trọng của vị Lăng công t.ử đối với công chúa Bình Dương, hết là khiến trộm cây đàn tuyệt thế mà công chúa Bình Dương chuẩn tặng cho Lăng công t.ử ở hậu viện để dụ công chúa rời khỏi, đó vài câu với Mộ Dung tiểu thư, điều chỉ vì Linh nhi chấp nhận việc Mộ Dung tiểu thư hạ nhục Lăng công t.ử nên mới mời công chúa điện hạ tới cứu viện. Nói cũng chỉ là chút tài mọn dám so bì cùng ai, còn cách hai chữ “thiết kế” xa lắm.” Nàng thản nhiên , cũng như lơ đãng liếc sắc mặt đối phương, hài lòng thấy mặt Vân T.ử Y thoáng vẻ hoảng hốt.

Vân T.ử Y thể tin nổi trợn trừng mắt nàng, cách đúng là chút tài mọn thôi, nhưng ở trong phủ của công chúa mà thể trộm đàn, thì nàng thế nào? Thấy vẻ kinh hãi mặt nàng càng lúc càng rõ ràng, Tô Cẩm Bình mới tiếp: “Cho nên, đại biểu tỷ , nếu chuyện gì thì cô về . Nể mặt cữu cữu và cữu mẫu, cũng tiếp theo đ.á.n.h sẽ là cô!” Đây mới là mục đích của nàng, cô gái là đại biểu tỷ của , nếu cần thiết, nàng thật sự động đến nàng , cách nhất chính là khiến đối phương khó mà lùi!

Vân T.ử Y lùi từng bước, khi Tô Cẩm Bình như thấy ma quỷ một lúc lâu mới hoảng sợ vội vã chạy ngoài. Đi tới cửa, nàng còn bất cẩn va cánh cửa, giữ vững tiếp tục chạy điên cuồng! Nhẹ nhàng miêu tả cách hãm hại Mộ Dung Song nổi danh là một trong thiên hạ song xu của phủ Trấn quốc công, còn chút dè chừng với rằng nàng trộm đàn trong phủ công chúa, hiện giờ uống hạc đỉnh hồng cũng chuyện gì cả, đây mà là ? Nàng !!!

Linh nhi lạnh lùng : “Cô nương, cần gì nhiều với nàng như , nếu nàng điều, g.i.ế.c cũng !” Nói xong, khóe mắt cô quét đến bên cửa sổ, câu đúng là cho .

“Ra !” Tô Cẩm Bình về phía cửa sổ, .

Người ở cửa sổ do dự một chút mới lộ diện, chính là nhị biểu tỷ của Tô Cẩm Bình, Vân Lãnh Ngưng, cùng thị tỳ của bước , sắc mặt phức tạp, g.i.ế.c cũng ? Biểu thực sự tàn độc đến ?

“Nhị biểu tỷ, chuyện hôm nay, cảm ơn tỷ!” Đầu tiên là ở cửa phủ công chúa nhắc nhở Linh nhi giúp nàng, đó , đương nhiên là việc .

Vân Lãnh Ngưng kinh hãi: “Muội ?” Sáng sớm nay khi nàng qua phòng đại tỷ thấy một nha đầu cầm thứ gì đó luống cuống bước phòng đại tỷ. Nàng cảm thấy , còn thoáng dự cảm bất an, nên mới bắt nha đầu tra hỏi một phen. Ban đầu nha đầu còn chịu , cuối cùng vẫn khai, thì là vốn chuẩn hạc đỉnh hồng để hạ độc hại c.h.ế.t Tô Cẩm Bình, vì thế nàng mới cho lẳng lặng đổi bình , tránh cho đại tỷ phạm sai lầm thể tha thứ .

“Nếu tỷ giúp , thì bây giờ ở ngoài cửa sổ phòng ?” Nàng đáp mà hỏi , Vân T.ử Y đến tuyệt đối chỉ đơn giản vì mời nàng uống , dù trong tách đúng là độc, một chút khả năng nhận như nàng cũng vẫn . Đã thế, chỉ một cách giải thích duy nhất, đó là âm thầm giúp .

Vân Lãnh Ngưng khẽ đó nhẹ nhàng : “Biểu . giúp, biểu tỷ còn xin biểu bao dung cho tỷ tỷ một chút, dù cũng đều là một nhà, thể tính toán thì đừng tính toán.”

“Muội câu đúng!” Tiếng sang sảng vang lên ngoài cửa. Vân Dật mặc y phục màu xanh lập tức bước , so với áo bào tướng quân ngày , bộ y phục hôm nay khiến vẻ thoải mái hơn nhiều, híp mắt tới Tô Cẩm Bình: “Không biểu đồng ý nể tình biểu và nhị biểu tỷ ?”

Cô gái , từ đầu tiên thấy nàng cảm thấy đơn giản. Hôm qua vì và phụ tới bẩm báo công việc với Hoàng thượng nên tham gia yến hội của công chúa Bình Dương, về chuyện Mộ Dung Song đ.á.n.h cũng chỉ loáng thoáng, mơ hồ cũng nhận vấn đề ở . Từ ánh mắt của con gái thể luồng sát khí, nếu T.ử Y thật sự đối đầu với nàng, thể sẽ c.h.ế.t đến còn mảnh xương nào!

Tô Cẩm Bình cầm bình bàn lên, như như : “Nhị biểu tỷ giúp , đương nhiên nể tình, tha cho đại biểu tỷ một hai thật cũng gì. Có điều, đại biểu lấy cái gì để đòi biểu nể tình? Thứ nhất chúng , thứ hai, biểu cũng từng thiếu ơn tình của , việc nể tình …”

“Ha ha ha…” Vân Dật nàng mà bật , chinh chiến nơi sa trường thích nhất là những tính cách phóng khoáng thẳng thắn. Cô gái mặt hề e dè như , so với sự sợ hãi vui của bình thường, thì trong lòng thấy tán thưởng nhiều hơn: “Vậy thế nào biểu mới bằng lòng nể tình biểu đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-6-1.html.]

Hắn hỏi câu , Tô Cẩm Bình liền liếc Vân Lãnh Ngưng: “Nhị biểu tỷ, cữu mẫu tìm tỷ!”

Hả? Vân Lãnh Ngưng ngẩn một chút mới chợt hiểu , đối phương câu là vì chuyện. Nàng ngượng ngùng : “Nếu thì qua bên mẫu .” Dứt lời nàng liền cùng thị tỳ của khỏi phòng.

Vân Dật kìm khẽ nhướng đôi mày kiếm, rốt cuộc là chuyện gì mà nàng tránh mặt mới ? Các cô nương bình thường đều chỉ quan tâm đến việc trong hậu viện ?

“Không ấn tượng của biểu đối với Mộ Dung Hạo thế nào?” Vân Lãnh Ngưng , Tô Cẩm Bình mới lên tiếng. Dựa tư liệu mà Linh nhi cung cấp cho nàng, hình như thời điểm trong quân ngũ, hai Vân Dật và Mộ Dung Hạo ưa gì , thậm chí còn thù riêng.

Nghe câu , sắc mặt Vân Dật liền lạnh , lúc khi còn ở trường huấn luyện, Mộ Dung Hạo luôn tìm cách đối đầu với , đó thậm chí còn cố tình b.ắ.n trượt mũi tên khi tập cưỡi ngựa b.ắ.n cung, g.i.ế.c c.h.ế.t của . Khi đó trong cơn giận dữ, từng kéo các của lao đến phủ Trấn quốc công nhưng phụ kiên quyết giữ , là phủ Trấn quốc công là bách niên vọng tộc, nếu thật sự to chuyện, phủ Tề quốc công bọn họ cũng chắc lợi thế. lúc quyết tâm báo thù, phụ thấy nhất quyết chịu , liền c.ắ.n răng đẩy biên ải rèn luyện tích lũy. Chuyện đó, thù đó, dù qua năm năm vẫn nhớ rõ mồn một!

“Biểu hỏi ý gì?” Trong mắt xuất hiện vẻ nghiền ngẫm.

Tô Cẩm Bình cũng rào đón với , đặt tách ‘cạch’ một tiếng lên bàn, giọng điệu tàn nhẫn: “Nếu cách khiến Mộ Dung Hạo c.h.ế.t chỗ chôn, biểu đồng ý phối hợp ?”

“Muội và Mộ Dung Hạo cũng thù riêng ?” Vân Dật nhíu mày.

Nàng khát máu: “Không, và cả nhà Mộ Dung đều thù, biểu chỉ cần cho , bằng lòng giúp đỡ .”

“Chỉ cần liên lụy đến Vân gia, dù bỏ cả mạng sống của cũng !” Báo thù cho , sống c.h.ế.t nề hà. Nếu mấy năm nay rèn luyện nơi biên ải khiến trưởng thành lên ít, thì về đến g.i.ế.c Mộ Dung gia .

Tô Cẩm Bình thật sự ngờ vị tướng quân thiếu niên mặt tính cách cương trực đến thế, trọng nghĩa khí! Nàng : “Nếu thì phiền biểu . Có điều, biểu yên tâm, biện pháp sẽ liên lụy đến Vân gia, cũng cần mạng của biểu . Chỉ cần biểu theo lời bảo, dù Mộ Dung Hạo c.h.ế.t cũng sẽ còn cơ hội đặt chân triều đình!”

“Không là cách gì?” Cứ hỏi rõ ràng vẫn hơn.

Tô Cẩm Bình liếc Linh nhi một cái, Linh nhi hiểu ý lập tức đóng cửa . Sau đó, Tô Cẩm Bình ý định của , Vân Dật mà khóe miệng ngừng run rẩy, biện pháp như mà nàng cũng tính , thật đúng là…

Dứt lời, Tô Cẩm Bình còn đ.á.n.h giá Vân Dật: “Biểu , rằng vẫn thể báo thù là bởi vì nhân cách của quá quang minh lạc, nếu một nửa phần nham hiểm tàn độc của Mộ Dung Hạo năm đó khi mượn cớ b.ắ.n trượt để g.i.ế.c , thì đưa biên ải năm năm còn báo thù !”

Nghe nàng , ánh mắt Vân Dật lạnh : “Muội điều tra về ?” Rốt cuộc cô gái ý đồ gì? Đột nhiên đến Vân gia, còn lợi dụng tâm lý báo thù của để trừ bỏ Mộ Dung Hạo, tuy phản đối việc báo thù cho , nhưng lợi dụng cũng chuyện gì đáng để cao hứng.

“Không chỉ , mà ở đây đều điều tra. Đại biểu , nên rằng, nếu dám thẳng thắn cho , cũng coi như thực lực của , chỉ cần lựa chọn hợp tác hợp tác!” Với sự thông minh của Vân Dật chắc chắn sẽ nhanh chóng nghĩ tới chuyện điều tra , cùng với chờ đến lúc đó để đối phương sinh lòng nghi ngờ với , chi bằng tự còn hơn.

“Ta , rốt cuộc cô tới Vân gia mục đích gì? Còn nữa, cô thật sự là biểu của ?” Hắn cho phép nào uy h.i.ế.p tới nhà của .

Tô Cẩm Bình dậy tới mặt , bốn mắt : “Ta biểu của , điều ngoại tổ mẫu và cữu cữu nhận định. Còn về mục đích đến Vân gia… nếu nhị biểu tỷ phát hiện , căn bản sẽ bước Vân gia. Muốn trợ giúp chẳng qua là vì sự trợ giúp của chuyện sẽ đơn giản hơn một chút mà thôi. Đã đến thế, tin là tùy !”

Vân Dật lạnh lùng mắt nàng, ánh mắt ánh mắt của một cô nương nên , tàn nhẫn, lạnh như băng, thậm chí ngoài thù hận còn thấy cảm xúc khác. Không hiểu bỗng thấy tò mò, rốt cuộc là thù hận đến mức nào mà khiến nàng lộ vẻ mặt như ?

Một lúc lâu , Vân Dật hồi phục tinh thần, cong môi : “Tin quan trọng, điều biện pháp của quả thật thể giúp báo thù, cho nên hợp tác một cũng thể.” Nói xong mới như chợt nhớ một chuyện: “Phải , tổ mẫu gặp , tới truyền lời.” Vậy mà chuyện một hồi suýt quên mất.

“Vâng!” Đột nhiên nàng dự cảm , tự dưng lão phu nhân tìm nàng để gì?

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...