Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 58:: Đòn Tâm Lý!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngoài dự đoán của Nam Cung Cẩm, bọn họ mới tránh tai mắt bên ngoài phủ Thừa tướng để trở về thì bộ kinh thành bắt đầu giới nghiêm, lý do là phát hiện thích khách hoàng cung để ám sát Hoàng thượng, binh lính truy lùng thích khách đến tận bên ngoài hoàng cung.

Ngay lập tức, bộ kinh thành đều thần hồn nát thần tính. Không bao lâu , một toán binh mã tới phủ Thừa tướng kiểm tra. Cửa phủ gõ đến vang trời, lão quản gia giật tỉnh mộng, xoa xoa mắt mở cửa, một đội Cấm Vệ quân xông ngay .

Cả phủ Thừa tướng lập tức đèn đuốc sáng trưng, Nam Cung Cẩm khoác áo lông chồn, tóc để xõa, mở cửa phòng bước , mặt vẫn còn nét ngái ngủ khiến cho ít nam giới thở nổi, trong lòng thầm cảm thán Thừa tướng đại nhân quả là tuyệt trần, chẳng trách Hoàng thượng … Khụ khụ, bây giờ đang là lúc truy lùng thích khách, lúc nghĩ đến mấy chuyện !

“Các ngươi tới đây gì?” Khuôn mặt Nam Cung Cẩm đầy vẻ hoang mang.

Phó Thống lĩnh Cấm Vệ quân : “Khởi bẩm Thừa tướng đại nhân, hôm nay trong hoàng cung thích khách đột nhập, bây giờ trốn ngoài, vì thế nên Hoàng thượng phái thuộc hạ dẫn binh lính tới bắt, mong Thừa tướng đại nhân tạo điều kiện cho!”

“Ồ? Phó Thống lĩnh nghi ngờ thích khách trốn trong phủ của bản quan ?” Đã diễn kịch, đương nhiên là diễn cho giống.

“Không ! Hạ quan ý như thế, nhưng Hoàng thượng lệnh điều tra từng nhà trong hoàng thành, ngay cả chỗ của Mạc Bắc Vương cũng thể bỏ qua!” Phó Thống lĩnh Cấm Vệ quân thật thà đáp.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Nam Cung Cẩm một lúc, vẻ vui : “Nếu như ngay cả chỗ của Mạc Bắc Vương cũng lục soát thì nơi của bản quan cũng còn gì để nữa, xin mời đại nhân! Chỉ điều là trong phủ của bản quan khắp nơi đều là đồ giá trị, đại nhân nên cẩn thận một chút, đừng hư hỏng!”

“Hạ quan rõ!” Phó Thống lĩnh Cấm Vệ quân thở dài một , địa vị của Thừa tướng ở mặt Hoàng thượng là thể coi thường , nếu đối phương thật sự cho lục soát mà cưỡng chế lục soát thì chừng chính mang vạ! Nghĩ liền đầu dặn dò thuộc hạ của : “Các ngươi nhớ, lúc lục soát thật cẩn thận, rơi vỡ đồ đạc của Thừa tướng đại nhân, còn nữa, khi xong việc xếp tất cả về đúng vị trí cũ, ?”

“Rõ!”

Trong dịch quán, nơi mà Đạm Đài Minh Nguyệt ở cũng đang diễn cảnh tượng tương tự!

Vị Mạc Bắc Vương điện hạ tuấn chỉ vòng hai tay n.g.ự.c binh lính tiến hành lục soát như thể đang xem một vở kịch vui, dường như hề tức giận chút nào.

Thống lĩnh Cấm Vệ quân bên cạnh thận trọng nét mặt , cất lời giải thích: “Mạc Bắc Vương bệ hạ, vì thích khách đầu tiên đột nhập hoàng cung, thật sự thể coi thường , Hoàng thượng tức giận nên mới lệnh kiểm tra chặt chẽ bộ hoàng thành, ngay cả tông miếu cũng bỏ qua. Hoàng thượng còn là ngày mai sẽ đích tới gặp ngài để bồi tội, mong ngài đừng trách cứ!”

“Mấy cái bọn thích khách đó, đương nhiên là bắt ngay .” Đạm Đài Minh Nguyệt để tâm nhún vai thể hiện rõ tính phóng khoáng của Mạc Bắc. trong ánh mắt sắc bén như chim ưng ẩn giấu nụ quỷ quyệt.

Xem tên nhóc Yến Kinh Hồng đúng là bản lĩnh, cũng to gan thật! Hôm qua đưa điều kiện, hôm nay nàng trộm . Một con gái mà bản lĩnh như thế thì đến đàn ông như cũng cảm thấy thán phục!

“Minh Nguyệt ca ca, bọn họ đang gì ở đây ?” Một con gái mười lăm mười sáu tuổi mặc một bộ quần áo màu đỏ lửa, trong tay cầm một cây roi màu đỏ m.á.u chạy .

Vừa thấy giọng cô , Đạm Đài Minh Nguyệt lập tức thấy đau đầu! Hắn thật sự rõ tại xui xẻo như thế, Công chúa thế hệ của bộ lạc Kiêu Kỵ chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, kém tới gần mười tuổi! Ngày nào con nhóc cũng bám theo , càng tiếp xúc càng cảm thấy cô giống con gái của ! “Bọn họ đang điều tra thích khách, ngoan, về nghỉ ngơi !”

Thấy , còn dùng giọng dỗ dành như dỗ trẻ con đấy! Thật đau đầu!

Hách Liên Đình Vũ do dự một lúc nhắm mắt , ánh mắt hiểu chuyện gì đang xảy của Đạm Đài Minh Nguyệt, cô bỗng hé mắt nhỏ giọng : “Minh Nguyệt ca ca, thể giúp một chuyện ?”

“Gì thế?” Đạm Đài Minh Nguyệt cảm thấy thể kiên nhẫn nữa, chuyện với mấy con nhóc quả thật là mệt mỏi! Đặc biệt là khi nghĩ tới chuyện tiểu nha đầu thể cháu gái đây, lâu còn hoàng hậu của chỉ điên luôn cho .

“Là thế , vay tiền của !” Nói xong cô cũng thấy điên ruột, cái xe ngựa nào mà đắt tiền như thế, giờ cô từng thấy!

“Vay tiền?” Đạm Đài Minh Nguyệt nhíu mày, thật thể tin nổi mà nàng, từ xưa đến nay chuyện vay tiền Hoàng đế chứ?

Hách Liên Đình Vũ cũng nghẹn lời, vội vàng kể rõ ràng chuyện cô gặp , thỉnh thoảng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô còn thể hiện những biểu cảm kỳ quái nhằm bày tỏ sự khó chịu vô cùng của cô , kể xong thì cúi gập đầu xuống chờ đối phương đưa tiền cho vay.

Ngay cả Thống lĩnh Cấm Vệ quân xong cũng sửng sốt Hách Liên Đình Vũ như một đứa ngu ngốc! Chiếc xe ngựa đáng giá ngàn vàng? Thế mà cũng tin ? Ai mà ở Tây Võ mà bàn về độ keo kiệt thì nếu Thừa tướng tự nhận thứ hai, sẽ ai dám nhận thứ nhất cả! Thừa tướng đại nhân mà nỡ mua một chiếc xe ngựa giá ngàn vàng để dùng, đùa ? Nếu thế thì chuyện lên điều gì?

Chắc chắn là Thừa tướng đại nhân của bọn họ, phận cao quý, địa vị một nhưng vạn tại Tây Võ đó, thừa lúc Vương hậu tương lai của Mạc Bắc đầu tiên tới Tây Võ, quen ai, để lừa một khoản tiền ! Không , là một khoản tiền cực lớn mới đúng!

Đạm Đài Minh Nguyệt càng càng toát mồ hôi, gỗ trầm hương là cái gì, Hách Liên Đình Vũ nhưng cơ chứ? Gỗ trầm hương những hiếm khó tìm mà còn quý giá, ngay cả là Hoàng đế cũng rỗi mà dùng loại gỗ để xe ngựa! “Muội chắc chắn đấy là gỗ trầm hương?”

“Ta gỗ trầm hương là cái gì!” Hách Liên Đình Vũ vô cùng thật thà và trẻ con, hiểu rõ ý nghĩa của câu “Biết thì thưa thớt, thì dựa cột mà ”. Do đó cô hề ngượng ngùng tự nhận kiến thức nông cạn.

Khóe miệng Đạm Đài Minh Nguyệt co giật mấy cái, trong lòng lẽ tiểu nha đầu lừa! Hắn hỏi: “Xe ngựa đấy đang ở ?”

“Nhắc đến xe ngựa đấy thể rằng tên Thừa tướng đúng là một tên thần kinh! Nói cái gì mà xe ngựa hi sinh, y tiễn đưa một đoạn đường, đó thiêu chiếc xe ! Minh Nguyệt ca ca, bao giờ gặp nào kỳ quái như thế ? Rõ là một tên ngốc!” Hách Liên Đình Vũ ríu rít .

Thế nhưng Đạm Đài Minh Nguyệt xong, trong đầu chỉ còn một câu - cô mới là đồ ngu ! Nhìn thấy xóa chứng cứ ngay mặt còn gì, giờ còn là ngu ngốc! Sau đó, Đạm Đài Minh Nguyệt con nhóc từ đầu đến chân một nữa, nghĩ tới tương lai cưới một cô nàng chỉ thông minh như thế Vương hậu thì huyệt Thái Dương vô cùng đau đớn!

Tuy nhiên, tự an ủi rằng thể trí thông minh của Vương hậu thấp ít mang đến đến phiền phức cho thì ! Hắn cứ nghĩ nghĩ chuyện đó mới thể xoa dịu trái tim : “Được, , ba trăm lượng vàng sẽ trả cho Thừa tướng, về !”

Giọng điệu lạnh lùng, hiển nhiên là cạn lời với cô nàng ngu xuẩn !

Hách Liên Đình Vũ len lén sắc mặt của một lúc, vui nên vội : “Minh Nguyệt ca ca, yên tâm, khi trở về sẽ bảo phụ vương trả tiền !”

“Ừm, .” Đạm Đài Minh Nguyệt phất tay thèm , còn cảm thấy vô cùng bực bội!

Cô nàng Yến Kinh Hồng vô vùng thông minh, mà xảo quyệt cũng ai bằng, sự can đảm và mưu kế thì hiếm nào thế gian thể so sáng! Nếu một con gái như thế Vương hậu thì lo gì thể tranh giành Trung Nguyên! Dạng như Hách Liên Đình Vũ tới Tây Võ lập tức Yến Kinh Hồng lừa một vố mà Vương hậu của thì…

Bảo chịu nổi!

Buồn bực một lúc, khóe môi nở một nụ như như , Yến Kinh Hồng đúng là một thú vị!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-58-don-tam-ly.html.]

Trong phủ Thừa tướng, binh lính tới lui, lục soát mấy từ trong ngoài, từ xuống tìm thấy cái gì, cuối cùng Phó Thống lĩnh Cấm Vệ quân đành dẫn binh lính trở về.

Cùng lúc đó thì giám sát xung quanh phủ Thừa tướng cũng trở hoàng cung bẩm báo với Mộ Dung Thiên Thu, bọn họ khẳng định hề trông thấy Thừa tướng khỏi phủ. Mộ Dung Thiên Thu tin xong vẫn cảm thấy kỳ lạ, tin chuyện liên quan tới Yến Kinh Hồng!

Sau khi Nam Cung Cẩm tiễn đám thị vệ xong thì trong cung tới, là Hoàng thượng chuyện quan trọng thương lượng với nàng nên mời nàng cung để mật đàm. Nam Cung Cẩm vội gật đầu, đó vội vàng trở về quần áo. Dù đám của Mộ Dung Thiên Thu lục soát ở đây cũng tìm thấy gì. Trước khi tìm món đồ , chắc chắn sẽ gì nàng.

Mà Bách Lý Kinh Hồng thì sớm nghĩ tới sẽ chuyện nên cũng hề ngăn cản.

Lần hoàng cung phái tới một cỗ kiệu để đón Yến Kinh Hồng, xem vội vàng, Yến Kinh Hồng cũng nhiều lời, lên kiệu để bọn đưa hoàng cung.

Trong Ngự thư phòng hề một ngọn đèn nào, tối tăm. Nam Cung Cẩm khỏi nhíu mày, thấy sáng đèn, Mộ Dung Thiên Thu thực sự ở bên trong ?

Thái giám thấy nàng thì : “Thừa tướng đại nhân, Hoàng thượng đang chờ ngài ở bên trong, xin mời !”

Nam Cung Cẩm gật đầu , cũng để ý nữa, bước nhanh trong, tên thái giám canh cửa nhanh nhẹn mở cửa , chờ nàng đóng cửa . Trong phòng tối, giơ tay thấy rõ năm ngón, chỉ thấy một đôi mắt màu xanh lục đang tỏa ánh sáng âm u trong bóng tối. Nếu là khác mà thấy cảnh chắc sợ tới mức tè cả quần ! nàng bình thường, nàng là Yêu Nghiệt!

Từ lúc bước , nàng hiểu Mộ Dung Thiên Thu dùng đòn tâm lý với nàng! Nếu như nàng tỏ sợ hãi, đương nhiên sẽ khai hết chuyện! Đáng tiếc là Mộ Dung Thiên Thu thứ Yêu Nghiệt nàng sợ nhất chính là bóng tối, chính nàng mới là chúa tể của bóng tối!

Nàng ngẩng đầu bước tới vài bước, khi cách đôi mắt màu xanh lục năm mét, quỳ xuống : “Thần tham kiến Hoàng thượng! Không đêm khuya Hoàng thượng triệu thần đến đây việc gì?”

“Yến khanh, khanh thật sự trẫm tìm khanh chuyện gì ?” Giọng điệu Mộ Dung Thiên Thu lạnh lẽo, trong lời cũng chút ấm áp nào, chỉ đầy vẻ tàn ác.

Nam Cung Cẩm giả ngu: “Thần thật sự , nhưng thần đoán hẳn là liên quan đến chuyện thích khách . Thần cả gan suy đoán, chắc chắn thích khách đột nhập cung để ám sát Hoàng thượng mà là để trộm cái gì đó quan trọng!”

“Yến khanh đúng là thông minh, Yến khanh lấy cái gì ?” Mộ Dung Thiên Thu thản nhiên hỏi, giọng điệu thoải mái, đây là đầu tiên khiến cho nàng đoán suy nghĩ của .

Chính cái cảm giác nắm bắt suy nghĩ của đối phương khiến cho trong lòng Nam Cung Cẩm căng thẳng, mồ hôi lạnh cũng thấm ướt lưng áo, xem là do nàng ! nàng sẽ tuyệt đối thừa nhận! “Nếu như thể , đương nhiên Hoàng thượng sẽ cho thần !”

Nàng biểu lộ sự tò mò của , nhưng cũng tỏ là quá nóng lòng, chừng mực.

Mộ Dung Thiên Thu bật một tiếng : “Trẫm cũng ngại cho khanh , chính là bản đồ bố binh! Toàn bộ cứ điểm phòng thủ của Tây Võ đều thể hiện bản đồ bố binh đó, nếu như rơi tay quốc gia khác thì chắc chắn Tây Võ chỉ con đường c.h.ế.t! Yến khanh, thứ quan trọng , trẫm chắc chắn khanh cũng hiểu rõ ràng! Trẫm tự hỏi cũng bạc đãi khanh, cho dù là chuyện thần binh bất tử, trẫm cũng sẵn lòng cho khanh thời gian suy nghĩ! Trẫm cũng mong chờ, hy vọng khanh sẽ dâng thần binh bất t.ử lên, chỉ cần chính khanh giải trừ đội quân đó cũng là giải cho trẫm một mối tai họa ngầm , trẫm sẽ so đo với khanh nữa. Ngươi hiểu rằng, đối với đế vương mà , thể để cho khác xâm phạm lãnh thổ của . Một mối tai họa ngầm lớn như ở bên cạnh thì trẫm thể chú ý cho ?”

Những lời thể hiểu là đang giải thích nguyên nhân vì gần đây tay với Nam Cung Cẩm, từng câu từng chữ đều vô cùng thành khẩn!

Trong lòng Nam Cung Cẩm cũng hiểu một chút, nếu mà đổi nàng ở vị trí của Mộ Dung Thiên Thu thì lẽ sẽ chẳng cho nàng cơ hội mà sẽ tay ngay lập tức, Mộ Dung Thiên Thu đối với nàng như cũng là tận tâm tận nghĩa ! đối với thần binh bất tử, bất luận là giải trừ bộ là dâng lên thì nàng đều ! Mà trong lòng nàng cũng rõ ràng, nàng và Mộ Dung Thiên Thu sớm muộn gì cũng sẽ đến lúc ở vị trí đối lập , nếu như bây giờ mà mềm lòng, do dự, dứt khoát thì cuối cùng những chuyện sẽ càng ngày càng loạn, càng ngày càng hỏng bét!

“Hoàng thượng, ý của ngài thần hiểu rõ, nhưng thần binh bất t.ử là kỷ niệm của cố nhân để cho thần… Thần thật sự cần thời gian để cân nhắc!” Giờ đây ngoài việc kéo dài thời gian nàng cũng còn biện pháp nào khác. Còn bản đồ bố binh , nàng coi như thấy gì hết.

Trong phòng tối om, yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi thể rõ tiếng hít thở của hai , cuối cùng Mộ Dung Thiên Thu thở dài một tiếng : “Yến khanh, trẫm chỉ hy vọng là do khanh , trẫm cũng hy vọng mục đích của khanh là trở thành địch của trẫm, nếu , đến cuối cùng, khanh sẽ hối hận!”

Nghe lời xong, con ngươi Nam Cung Cẩm khỏi co rút một chút, lời như lời cảnh cáo, khiến cho nàng khỏi bất an.

“Ngày mai đưa Yến Kinh Lan cung , trẫm dạy dỗ nó như dạy dỗ Hoàng t.ử !” Mộ Dung Thiên Thu dùng lời để kết thúc buổi chuyện.

Nam Cung Cẩm thoáng kinh ngạc, ý của Mộ Dung Thiên Thu là dùng Tiểu Kinh Lan con tin để uy h.i.ế.p nàng ư? Mấy kiểu giữ con tin giờ đều chỉ xuất hiện giữa các quốc gia với , từ bao giờ mà quan hệ giữa quân vương cùng với hạ thần cũng cần dùng cách chứ? Tình hình như thế rõ rằng bây giờ Mộ Dung Thiên Thu còn tin tưởng nàng nữa nhưng xuống tay với nàng. Trạng thái tâm lý cực kỳ mâu thuẫn đó khiến đưa yêu cầu như thế.

“Hoàng thượng, Kinh Lan…” Nam Cung Cẩm đang định cố gắng đổi quyết định của Mộ Dung Thiên Thu.

Mộ Dung Thiên Thu lập tức cắt lời nàng: “Yến khanh, khanh rằng trẫm thật sự nỡ động tới khanh. Nếu là khác thì sớm c.h.ế.t trăm ngàn , cho nên trẫm hy vọng khanh đừng cò kè mặc cả nữa. Trẫm thể cam đoan với khanh là chỉ cần khanh an phận thì trẫm sẽ động một cọng tóc gáy của Yến Kinh Lan!”

vấn đề là nàng khó mà an phận !

lúc , Thống lĩnh Cấm Vệ quân vội vàng , tay đang cầm mấy phong mật hàm, trình lên cho Mộ Dung Thiên Thu.

Giờ thì chỉ Mộ Dung Thiên Thu nhíu mày mà ngay cả Nam Cung Cẩm cũng nhíu mày chăm chú đồ vật tay Mộ Dung Thiên Thu.

Mặt Mộ Dung Thiên Thu hề đổi, mở những mật hàm , thái giám cũng nhanh nhẹn đốt đèn lên, ngọn nến bừng sáng, con ngươi màu xanh lục của đế vương lướt qua, nhanh hết mấy cái mật hàm, thần sắc bỗng trở nên đáng sợ. Hắn lạnh lùng mấy phong mật hàm, hung hăng đập tay thật mạnh xuống mặt bàn, đập nát long án thành từng mảnh! Tên thái giám và Thống lĩnh Cấm Vệ quân đều sợ hết hồn!

Sau đó, giọng tàn độc của hung dữ vang lên: “Mấy lão già đó! Chán sống ! Người , truyền Liệt Vương gia tới đây, nếu kháng chỉ, g.i.ế.c ngay tại chỗ!”

Con ngươi Nam Cung Cẩm khỏi co rút một chút! Giận dữ như thế hẳn là do lục soát thành mà tìm thấy bản đồ bố binh, nhưng tìm chứng cứ những ở tông miếu lật đổ Mộ Dung Thiên Thu đây mà! Nếu thì Mộ Dung Thiên Thu cũng sẽ lệnh g.i.ế.c Lãnh T.ử Hàn tại chỗ nếu chịu đến!

“Yến khanh, khanh tham gia chuyện ?” Mộ Dung Thiên Thu ném mấy phong mật hàm tới mặt Nam Cung Cẩm.

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...