Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 57:: Nửa Đêm Thăm Huyền Cơ Các!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi trở về, Nam Cung Cẩm còn mời thầy t.h.u.ố.c để khám cho phu xe khiến cho ông cảm động rơi nước mắt, trong lòng dứt khoát nhận định Thừa tướng đúng là một lương thiện, một chủ ! Ông rằng chính vì ông chịu một roi giúp Nam Cung Cẩm kiếm thật nhiều tiền, nên Nam Cung Cẩm mới nhiệt tình như là vì cảm ơn ông chứ.

Phủ Thừa tướng bốn phu xe, bởi vì khi Bách Lý Kinh Hồng đến thì phủ Thừa tướng bốn chủ. Sau khi phu xe thầy t.h.u.ố.c chăm sóc vết thương thật tỉ mỉ thì lui xuống. Mà Nam Cung Cẩm thì như con bạch tuộc, quấn chặt lấy Bách Lý Kinh Hồng, khẽ hát đầy hạnh phúc, trông nhàn nhã, thảnh thơi.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Tối hôm nay sẽ tay, Huyền Cơ các.” Nàng ghé tai dự định của .

Hắn chỉ thản nhiên đáp , cánh tay trái ôm chặt eo nàng.

Sống như thế quả thật thoải mái, thế nhưng tới phiền bọn họ: “Tướng gia, Nhị Cẩu T.ử cầu kiến!”

Nhị Cẩu Tử? Là ai?! Nam Cung Cẩm ngẩng đầu lên quản gia, nàng một chút ấn tượng với tên , cũng nhanh chóng nhớ đó chính là phu xe đ.á.n.h xe cho nàng trong đầu tiên nàng ám sát. Lúc nàng ném phu xe trong sân nên tránh thoát , vì thế cảm kích nàng, bây giờ gã tìm nàng gì? “Cho !”

“Rõ!” Trong lòng quản gia cũng khó hiểu, tiểu t.ử việc gì với Thừa tướng, còn thể với ông chứ, cứ tỏ thần bí, thật kỳ quái!

Sau khi ông ngoài, Nhị Cẩu T.ử liền , thấy Nam Cung Cẩm liền quỳ xuống : “Tướng gia, tiểu nhân với ngài một việc! Mấy hôm tiểu nhân thấy Vương Nhị chuyện với một áo đen cái gì mà Hoàng thượng g.i.ế.c nhiều , bảy vị Hoàng t.ử đều là do Hoàng thượng g.i.ế.c, hoàng tộc truất ngôi của Hoàng thượng, để cho Liệt Vương gia thể lên ngôi. Hai đó chuyện với lâu, áo đen cho Vương Nhị một túi bạc, dặn đến lúc đó chứng, Vương Nhị đồng ý. Tiểu nhân luôn cảm thấy chuyện nghiêm trọng, thế nên kiềm nén vài ngày, thực sự thể chịu đựng nữa nên đến với ngài!”

Lần Tướng gia ám sát, mà còn cứu gã một mạng, chuyện lớn như thế, thể bẩm báo cho tướng gia ! Mặc dù khả năng mất mạng vì , nhưng tướng gia là ơn với gã cho nên thể nào đền đáp !

“Vương Nhị là ai?” Nam Cung Cẩm chắc chắn là từng qua cái tên .

Nhị Cẩu T.ử đáp: “Cũng là phu xe ở phủ Thừa tướng ạ, bọn họ chuyện, hình như hôm đ.á.n.h xe thấy Liệt Vương gia và ngài trong xe ngựa chuyện nhiều, chủ yếu cũng chính là việc !”

“Fuck!” Nam Cung Cẩm nhịn mà văng tục! Thật là đáng c.h.ế.t, nàng chuyện với Lãnh T.ử Hàn là xe ngựa, Lãnh T.ử Hàn nghĩ đ.á.n.h xe là của nàng cho nên chuyện thẳng thắn. Mà lúc đó nàng cũng chủ quan, quên mất đ.á.n.h xe!

“Được , , ngươi lui xuống ! Ta khác ngươi chuyện , nếu sẽ lợi cho ngươi, hiểu ?” Nam Cung Cẩm dặn dò, nhưng trong lòng đang nhanh chóng cân nhắc xem chuyện ảnh hưởng giải quyết như thế nào.

“Vâng ạ!” Nhị Cẩu T.ử đáp, lau mồ hôi trán xuống! Thật thì chính cũng cảm thấy chuyện kinh khủng, mới một chút mà cả toát mồ hôi lạnh.

Sau khi ngoài, trong phòng im lặng thật lâu, cuối cùng lạnh lùng : “Đang lo lắng cho Lãnh T.ử Hàn?”

“Ừ! Tất cả những trong hoàng tộc đều như , đơn giản là bởi vì Mộ Dung Thiên Thu là một Hoàng đế quá chuyên quyền độc đoán, cũng kính trọng bề trong hoàng tộc, cho địa vị bọn họ bằng . Do đó họ mới suy nghĩ là đổi Hoàng đế, nhưng với thực lực bọn họ mà đối đầu với Mộ Dung Thiên Thu thì khác gì lấy trứng chọi đá! Đến lúc đấy, với tính tình của Mộ Dung Thiên Thu, chắc chắn sẽ tiêu diệt bọn họ và nhất định sẽ hoài nghi Lãnh T.ử Hàn và , nếu Nhị Cẩu T.ử cho chúng thì lúc đó ngay cả c.h.ế.t như thế nào chúng cũng nữa!” Nói tới đây, chính Nam Cung Cẩm cũng cảm thấy hoảng sợ.

Bách Lý Kinh Hồng xong im lặng gì, chỉ dùng đầu ngón tay vén tóc nàng lên, nhẹ nhàng nghịch ngợm như thú vị.

Nam Cung Cẩm nhăn mặt nhíu mày, suy nghĩ cách đối phó: “Chàng xem, dứt khoát g.i.ế.c hết cả hoàng tộc và tên Vương Nhị , đảm bảo ai thể tiết lộ chuyện . Hay là phân tích lợi hại của chuyện với trưởng lão của hoàng tộc?” Việc đầu tiên là quá mạo hiểm cho nàng, nhưng việc thứ hai thì đến tám, chín mươi phần trăm là thể thực hiện ! Bởi vì đám ngu xuẩn nghĩ đến việc lấy trứng chọi đá , dù nàng khuyên nhủ như thế nào nữa thì bọn họ cũng sẽ theo, vẫn sẽ chìm đắm trong mộng tưởng lật đổ Mộ Dung Thiên Thu và phận cũng như địa vị của bọn họ tăng cao!

“Biện pháp đơn giản nhất, là...” Hắn nhưng cố ý ngừng .

Trông như là biện pháp, trong lòng Nam Cung Cẩm khỏi cảm thán, một đàn ông thông minh, nhạy bén và giỏi bày mưu tính kế ở bên cạnh kể cũng ! Thế nhưng, đang lúc nước sôi lửa bỏng mà tên còn mất hứng, úp úp mở mở như nữa.

“Biện pháp gì?” Nàng nhịn nữa hỏi.

Hắn khẽ, bóp yêu mũi của nàng một cái, giọng như khúc nhạc tiên du dương vang lên: “Để Lãnh T.ử Hàn

Để Lãnh T.ử Hàn ư?! Nam Cung Cẩm nhíu mày suy nghĩ trong chốc lát ánh mắt bỗng sáng lên! Dù thì mấy ngày nữa bọn họ cũng sẽ , nếu Lãnh T.ử Hàn đến Tây Võ vì nàng, thì để mấy hôm cũng chẳng . Mà khi Lãnh T.ử Hàn thì hoàng tộc các ngươi gây lộn kiểu gì, ngoài thấy vô cùng buồn thôi! Mộ Dung Thiên Thu hẳn sẽ nghĩ chuyện chỉ đơn thuần do hoàng tộc gây , hề liên quan đến nàng và Lãnh T.ử Hàn. Sau đó vấn đề đương nhiên sẽ giải quyết dễ dàng!

“Hay! Ta sẽ cho truyền tin để Lãnh T.ử Hàn rời ngay bây giờ!” Nam Cung Cẩm xong liền dậy ngoài dặn dò Hiên Viên Dĩ Mạch.

Khi Hiên Viên Dĩ Mạch chuyện cũng sợ hết hồn, vội vàng rời nhanh như một trận gió. Nhìn bóng lưng cô rời , Nam Cung Cẩm cảm thấy đúng là con gái lớn lên là nhờ gì cả! Nếu như đây, nàng mà với nha đầu rằng đám Lãnh T.ử Hàn sắp gặp xui xẻo thì nha đầu sẽ hí hửng đến mức nào, chắc chắn sẽ “Bọn mà c.h.ế.t thì quá!”, còn bây giờ phát triển với Phá đến mức nên bắt đầu lo lắng cho sự an nguy của nhà chồng , aizz!

Hiên Viên Dĩ Mạch một lúc thì , mang theo một phong thư của Lãnh T.ử Hàn. Trong thư cũng đang định , chọn ngày bằng gặp ngày, nên quyết định luôn trong hôm nay, dặn Nam Cung Cẩm cẩn thận chú ý an , đặc biệt là chuyện liên quan đến Huyền Cơ các v.v…. Nét bút thì ngay hàng thẳng lối, tự nhiên phóng khoáng, nhưng mà lời phần lắm điều như mấy bà già !

Bây giờ Nam Cung Cẩm mới cảm thấy an tâm! Thấy trời tối, nàng bèn chuẩn cung cùng Bách Lý Kinh Hồng.

Tránh qua những tai mắt mà Mộ Dung Thiên Thu bố trí xung quanh phủ Thừa tướng, hai lẻn hoàng cung thành công! Trong hoàng cung thị vệ canh gác, nhưng đối với hai từng thoải mái trong hoàng cung Đông Lăng như Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng mà thì chẳng nghĩa lý gì, do đó hai tốn bao nhiêu công sức đến khu vực gần Huyền Cơ các.

Cách Huyền Cơ các xa là một cái trận pháp Ngũ Hành bát quái, Nam Cung Cẩm thông thạo về cơ quan, đường ngầm, nhưng gì về trận pháp, chính vì thế nên nàng mới cùng Bách Lý Kinh Hồng. Cả một khu rừng mai, chỉ cần nhầm một bước thì hoa mai sẽ chuyển động, bao vây trong đó, đ.á.n.h động các ám vệ. Giống như đào hoa trận đảo Đào Hoa trong truyện Anh Hùng Xạ Điêu .

Bách Lý Kinh Hồng chăm chú quan sát, nhanh chóng tìm nơi để phá trận. Giọng lạnh lùng chậm rãi vang lên: “Đi theo bước chân của , sai nửa bước nào.”

“Ừm!” Nam Cung Cẩm gật đầu, nét mặt cũng trở nên lạnh lùng hơn. Lần giống như những dịch trạm thám thính hoàng cung, phát hiện còn thể cợt với Mộ Dung Thiên Thu cho qua chuyện. Mà đến nơi cất giấu bản đồ bố binh như Huyền Cơ các thế phát hiện thì chỉ con đường c.h.ế.t! E rằng thậm chí Mộ Dung Thiên Thu còn cho nàng một cơ hội để biện minh mà sẽ tay ngay lập tức! Vì thế mà thể phạm một chút sai lầm nào!

Nàng thận trọng theo bước chân của về phía , khi lòng vòng hai mươi mấy vòng, cuối cùng cũng ngoài thành công, đây thật sự là một trận pháp vô cùng phức tạp!

Khi hình bóng hai xuất hiện bên ngoài trận pháp, ngay lập tức một loạt mũi tên b.ắ.n lén từ phía đến. Nam Cung Cẩm chăm chú quan sát bốn phía, tay nàng nhanh chóng đập lên một cây cách đó xa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-57-nua-dem-tham-huyen-co-cac.html.]

Ngay khi nàng vỗ lên cây, mấy chục mũi tên như điều khiển, kéo ngược trở , b.ắ.n nữa! Nam Cung Cẩm vỗ vỗ ngực, xem thiết kế cơ quan quả thật là tài giỏi, chờ cho bọn họ thoát khỏi rừng mai, tưởng như là an , thì ngay lập tức b.ắ.n lén một loạt mũi tên, chỉ cần sơ ý tập trung một chút là sẽ c.h.ế.t ngay tại đây!

May là nàng phản xạ nhanh, nàng nhớ là bọn họ kích hoạt cạm bẫy nào, nhưng vẫn b.ắ.n lén, cho nên đây như một bài kiểm tra xem bọn họ gì về bố trí cơ quan ! Nếu như thì sẽ nhanh chóng vỗ lên cây , những mũi tên đó sẽ thu về. Còn nếu vỗ lên cây thì sẽ b.ắ.n trúng, cũng sẽ đ.á.n.h động các ám vệ!

“Sao nàng cơ quan bố trí ở cây đó?” Mặt Bách Lý Kinh Hồng lộ vẻ khen ngợi, vì khi phát hiện thì cũng đúng lúc nàng hành động, cho nên thể thấy là nàng phát hiện nhanh hơn một chút.

“Mấy cơ quan kiểu thường là như chạy đua với thời gian, nếu như họ bố trí thiết điều khiển ở xa thì chắc chắn là kịp lao tới nơi thì c.h.ế.t , cho nên thiết điều khiển cơ quan ở ngay gần đây. Nhìn xung quanh là sẽ thấy!” Nam Cung Cẩm để ý lắm mà trả lời, nàng hiểu khá sâu rộng về các loại cơ quan của Mặc gia. Thu hẹp phạm vi tìm kiếm thì hiển nhiên là thể phát hiện sớm hơn một chút.

Bách Lý Kinh Hồng thế, gì. Nàng quả thật thông minh.

Một tòa cung điện cực kỳ bình thường sừng sững phía , hai nấp một cây mai trăm năm tuổi, nhắm mắt lắng tiếng hít thở xung quanh, xem nào đang ẩn nấp .

Một lúc , Nam Cung Cẩm mở mắt , khuôn mặt vui vẻ, trong lòng cũng xác định . Bách Lý Kinh Hồng cũng đồng thời mở mắt, hai liếc một cái gật nhẹ đầu.

“Ta đ.á.n.h lạc hướng bọn chúng.” Bách Lý Kinh Hồng xong liền ngoài.

Nam Cung Cẩm yên tâm giật nhẹ ống tay áo của , , nàng tỏ ý rằng hãy tin . Nam Cung Cẩm do dự một lúc gật đầu, nhẹ giọng : “Chàng đ.á.n.h lạc hướng bọn chúng xong luôn , thoát khỏi hoa mai trận như thế nào.”

Nghe Bách Lý Kinh Hồng do dự, nàng thật lâu mà gì, bảo luôn ? Mãi đến khi Nam Cung Cẩm nhịn nữa mà : “Nếu đồng ý thì để đ.á.n.h lạc hướng bọn chúng.”

“Được, để .” So với việc để nàng đ.á.n.h lạc hướng những hộ vệ thì để sẽ hơn nhiều.

Dứt lời, một bóng trắng lóe lên, lắc ngoài.

Nhóm ám vệ đang ẩn trong bóng tối thấy một bóng màu trắng xuất hiện, liền liếc một cái nhanh chóng xông tới tấn công. Mà áo trắng vẻ như giật vì sự xuất hiện đột ngột của họ, nên bỏ chạy! Chạy nhanh cũng chậm, đủ để bọn chúng đuổi theo nhưng bắt !

Huyền Cơ các là nơi cực kỳ bí mật, nên cho dù là xảy chuyện như thế nhưng nhóm ám vệ cũng thể hô hào lớn tiếng cho các thị vệ khác tới bắt , vì như thế sẽ lộ nơi giấu bản đồ bố binh! Do đó nhóm ám vệ chỉ thể cố gắng sức đuổi theo, thể nhờ tới sự giúp đỡ nào khác. Hơn một nửa lượng ám vệ đuổi theo, để một nửa ở canh chừng vì sợ kẻ địch dùng kế điệu hổ ly sơn!

Nam Cung Cẩm đang đau đầu suy nghĩ xem thế nào để thể đột nhập đ.á.n.h động tới bọn chúng, thế nào để tấn công bọn chúng, khi gây náo động lớn g.i.ế.c hết bọn chúng! Bất kể là phương án nào thì cũng đều dễ thành! Nàng nhịn mà nghĩ đến việc giá mà cũng một cao thủ võ công cao cường như Bách Lý Kinh Hồng ở đây thể đ.á.n.h lạc hướng nốt mấy giúp nàng, thì nàng cần lo bắt nữa .

Ngay tại lúc nàng bỗng thấy một loạt tiếng bước chân khẽ, đó là một giọng ngông cuồng vang lên bên tai nàng: “Tiểu Cẩm, khi sẽ giúp nàng một phen.”

Vừa dứt tiếng, Nam Cung Cẩm còn kịp phản ứng thấy một bóng màu đen xuất hiện.

Lãnh T.ử Hàn xuất hiện, nhóm ám vệ còn chợt mừng thầm! Quả nhiên là kế điệu hổ ly sơn ! Cho nên đa ám vệ lập tức đuổi theo Lãnh T.ử Hàn, chỉ còn ba tên võ công cao nhất đắc ý ở canh giữ. Nam Cung Cẩm nhặt lên ba cục đá dùng hết sức ném thật mạnh.

Cú ném , kể cả là cao thủ tuyệt thế như Bách Lý Kinh Hồng cũng cực kỳ cẩn thận mới thể tránh , còn mấy tên ám vệ thì cần bàn đến! Chúng còn thấy rõ là cái gì ném trúng huyệt Thái Dương c.h.ế.t ngay lập tức! Trước lúc c.h.ế.t, bọn chúng chỉ kịp nghĩ, kiếp! Kế điệu hổ ly sơn, còn nhử tận hai , lừa !

Nam Cung Cẩm chạy thật nhanh trong phòng, tới một loạt tên b.ắ.n lén. Nàng thản nhiên tránh né một cách dễ dàng, các mũi tên bay sượt qua nàng! Nàng nhấc chân lên, đặt xuống, mắt nàng chợt nhíu , đó lập tức lao khỏi cửa, nơi nàng bỗng rung lên, một loạt chông sắt nhọn hoắt xuyên lên khỏi mặt đất!

Nàng hít một thật sâu, tiếp tục , còn cơ quan nào nữa! Nàng đưa mắt quanh, nhanh chóng thấy một bức tranh, liền bước tới, khẽ bẻ cây nến nhỏ đằng bức tranh! Sau đó, bức tranh từ từ cuộn lên, lộ một chiếc hộp đặt ở bên trong hốc tường! Nam Cung Cẩm mở hộp, cầm phong thư bên trong , đang định bước bỗng dừng !

Không đúng, vì thể đến bước đơn giản như ? Nàng lập tức mở phong thư ! Bên trong đúng thật là trống trơn! Thật quá gian xảo, nếu như nàng sơ ý một chút thôi thì lấy thứ !

Nàng về phía chiếc hộp một nữa, dịch nó sang một bên, phía xuất hiện một hốc ngầm, bên trong đó một phong thư! Đây ! Nàng cầm lấy phong thư đó khỏi hoàng cung.

Sau khi Nam Cung Cẩm khỏi hoàng cung, nàng trở về phủ Thừa tướng mà là tìm một cái cây trong khu rừng bên cạnh đường cái chôn tấm vải ghi bản đồ bố binh xuống tán cây, xong xuôi mới trở về phủ Thừa tướng!

Trên đường , nàng thấy Bách Lý Kinh Hồng cùng với Lãnh T.ử Hàn đang trừng mắt , hiển nhiên là hai đều cắt đuôi đám ám vệ may gặp tại đây!

“Tốt , lấy đồ , Lãnh T.ử Hàn mau ! Ta và Tiểu Hồng Hồng cũng mau chóng trở về, một lúc nữa binh lính trong hoàng cung sẽ lục soát đấy!” Sắc mặt Nam Cung Cẩm vô cùng nghiêm túc.

Lãnh T.ử Hàn nàng một chút hỏi: “Đã giấu kỹ chứ?”

“Đã giấu kỹ .” Bách Lý Kinh Hồng trả lời nàng, còn bồi thêm một câu: “Ngươi nghĩ Cẩm Nhi là đồ ngốc ?”

Lãnh T.ử Hàn Bách Lý Kinh Hồng với ánh mắt như g.i.ế.c thật lâu, đó hừ lạnh một tiếng lao vùn vụt

Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng đầy hiểu ý cùng . Đã lấy đồ , chuyện sẽ trở nên dễ xử lý hơn…

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...