Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 57:: Nhược Điểm Của Quân Mạc Bắc
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hóa nguyện vọng của Mạc Bắc Vương là báo thù!” Ngay trong nháy mắt thiên quân vạn mã
đang lao vùn vụt tới, Nam Cung Cẩm mặn nhạt mà nói1một câu. Đôi mắt yêu mỏ và hoa mỹ đào hoa của Đạm Đài Minh Nguyệt nhịn mà nàng một chút, chờ nàng tiếp, nguyện vọng báo thù của8hắn vấn đề gì ?
Còn Nam Cung Cẩm thì bỗng nhiên giơ cao thanh đao trong tay lên, ánh mặt trời chói chang, ánh lên sát cơ lạnh thấu xương, nhìn2vô cùng huy hoàng bá khí! Sau đó, nàng lớn tiếng : “Điều rõ chúng đ.á.n.h bại bọn , khiến cho bọn một mực canh cánh trong4lòng, đấy là ánh mắt thiên cận, tầm hạn hẹp! Chỉ còn tư tưởng báo thù như thế mà thôi!”
Nàng xong, Đạm Đài Minh Nguyệt suýt nữa nghẹn đến nôn m.á.u mà c.h.ế.t!
Hắn hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng tiếp lời, vung tay lên, hai quân cứ như thế mà bắt đầu đ.á.n.h ầm ầm!
Kỵ binh Mạc Bắc dũng mãnh thiện chiến, sức chiến đấu mạnh hơn thường nhiều, nhanh đó, Nam Cung Cấm nhíu lông mày ! Mặc dù bên bọn họ nhân gần như gấp đôi quân địch, nhưng khi đánh, rõ ràng là đối thủ của quân địch! Trường đạo của Đạm Đài Minh Nguyệt càng lực sát thương kinh , một đạo bổ xuống, chính là m.á.u tươi văng ba thước, c.h.ế.t mất mấy !
Chiến đấu kịch liệt, binh khí va chạm , chiến mã hí vang, cách giữ từ xa đến gần từ gần đến xa. Khoảng cách giữa sinh và tử, điểm cuối của vận mệnh, giờ phút , bộc lộ một cách mỹ. Không ai tiếp theo sẽ thế nào, cũng ai gì ở cuối con đường!
m thanh chấn động chín tầng trời, m.á.u tươi nhuộm đỏ trung! Thấy thương vong của binh sĩ Nam Nhạc ngày càng nghiêm trọng, Nam Cung Cẩm cũng cảm thấy kiểu chiến đấu , cực kỳ bất lợi đối với bên , cuối cùng, nàng chỉ thể phất tay! Ra hiệu lui binh! Tiếng trống trận vang lên, nhân mã Nam Nhạc lui về! , bọn cũng cảm giác đang chạy trối c.h.ế.t, sai, đúng là chạy trối c.h.ế.t! Đây lẽ là đầu tiên trong cuộc đời Nam Cung Cấm lựa chọn chạy trối c.h.ế.t chứ liều mạng, vì nàng , chiến trường , mỗi một quyết định của nàng, đều chỉ liên quan đến cá nhân nàng! Mà còn liên quan đến tính mạng của nghìn vạn binh sĩ, sinh mệnh của nghìn vạn , thể diện là một thứ quá sức nhỏ bé!
Còn Đạm Đài Minh Nguyệt thấy bọn họ chạy trốn, cũng hạ lệnh đuổi theo, vì rõ tính cách cực đoan của cô gái là thù tất báo, gặp mạnh thì càng mạnh, giờ đây hao tổn thể diện thế , nếu còn đuổi theo cô , kết quả cuối cùng sẽ đơn giản là chọc giận cô , cô sẽ đ.á.n.h cược sinh t.ử một , bọn cũng sẽ chiếm lợi ích quá lớn! Thế nên cúi đầu tình hình chiến đấu một chút, hài lòng, cũng lựa chọn thu binh.
Đôi mắt yêu mỏ và hoa mỹ của chằm chằm phương hướng nàng rời thật lâu, đôi môi đỏ phía tấm mặt nạ khẽ nhếch lên, đẽ gì sánh . Nam Cung Cẩm, trận chiến , trẫm thắng !
Sau khi binh sĩ Nam Nhạc theo Nam Cung Cẩm rời , Uất Trì Thành : “Hoàng hậu nương nương, kỵ binh Mạc Bắc quả thật là quá mạnh, chúng thể ngăn cản, cứ tiếp tục thế , chúng nhất định sẽ thua trận chiến !”
“Thua? Ngươi khỏi cũng quá coi thường !” Khuôn mặt Nam Cung Cẩm căng thẳng, nhưng đột ngột lộ nụ trào phúng. Nàng nghiên cứu t.h.u.ố.c nổ, chỉ là lượng hiện nay nhiều, cho nên hiện nay bọn họ đang ở đây đ.á.n.h trận, nhưng trong kinh thành đang một đội ngũ thần bí, dựa theo chỉ thị của Nam Cung Cẩm thành chế tạo loại vũ khí . Chờ tới lúc ở đó đại công cáo thành, đưa đồ vật tới, lúc đó chính là t.ử kỳ của Đạm Đài Minh Nguyệt!
, hiện nay nàng chắc tiến độ ở đó như thế nào, tình hình sản xuất lượng lớn đang ? Cho nên việc nàng cần hiện nay, chính là tiên cố gắng chống Đạm Đài Minh Nguyệt tiến công, ít nhất chống tới lúc t.h.u.ố.c nổ đưa tới, đó sẽ phản kích!
Uất Trì Thành cũng sự tự tin của nàng từ mà , nhưng trong lòng sự tín nhiệm hiểu nổi, và trong lòng Hoàng hậu và Hoàng thượng đều ở cùng một độ cao, đều là đối tượng sùng bái và kính ngưỡng! Hắn gật nhẹ đầu, hỏi gì thêm!
Khi trở về doanh trướng, thủ hạ báo cáo lượng binh sĩ c.h.ế.t trận, sắc mặt Nam Cung Cẩm trở nên tái nhợt dọa ! Nàng lớn tiếng phân phó Hiên Viên Dĩ Mạch: “Trở kinh thành, kiểm tra một chút xem đồ vật của còn cần bao lâu mới thể thành!”
“Nương nương, cần trở về, sáng nay khi xuất chiến, Vẫn đại nhân truyền tin đến đây, đồ vật ngài , cần một tháng nữa mới thành !” Hiên Viên Dĩ Mạch c.ắ.n môi , cũng cảm thấy sốt ruột với tiến độ chậm chạp của bọn họ, nếu cứ tiếp tục giày vò khốn khổ thế , chờ đến khi đưa món đồ đến, bên bọn họ thua sạch ! Nàng càng hiếu kỳ là bọn họ đang nghiên cứu chế tạo cái gì.
Lần , sắc mặt Nam Cung Cẩm càng nặng nề hơn, mắt phượng ráng đỏ phía chân trời xa xa, cảnh tượng đó tựa như tâm trạng sốt ruột nóng bỏng của nàng hiện tại! Thủ hạ của Đạm Đài Minh Nguyệt, quá mạnh! Không bọn họ yếu, mà là quân địch quá mạnh! Người Mạc Bắc vốn là dân tộc du mục, từ nhỏ lớn lên lưng ngựa, cho dù là sức khỏe, thể trạng thì Nam Nhạc đều thể ngăn cản!
Thực nàng lòng háo thắng quá lớn, nhưng kiên quyết giữ mảnh đất vì ! , thể , đây quả thật là đầu tiên nàng gặp một nguy cơ to lớn thế , cũng là một khảo nghiệm lớn nhất từ đến nay! Không chỉ là sự trải nghiệm đối với năng lực, mà còn là sự luyện dũng khí và tâm trí của nàng!
Binh sĩ Nam Nhạc đều cúi đầu ủ rũ, tự trách vô dụng trong lòng! Bọn họ đ.á.n.h những Mạc Bắc rợ !
Đồng thời, trong vương trướng của Đạm Đài Minh Nguyệt là thanh tiểu ngữ, một tên tướng quân râu quai nón to : “Nhìn ả đàn bà xí Nam Nhạc đầu chạy trốn, ông đây cảm thấy vô cùng thoải mái trong lòng, vẫn là Vương thượng của chúng bản lĩnh!”
“ đấy, ! Lúc đó ông đây thật sự tức giận nôn máu! Cô gái , chỉ cần mở miệng , là chuyện ma quỷ, thấy thấy tức ! Lần cuối cùng cũng dạy cho bọn họ một bài học, dũng sĩ Mạc Bắc chúng , là dũng mãnh nhất thiên hạ! Đám con cháu họ rùa ốm yếu Trung Nguyên, lấy cái gì so với chúng !” Nói xong, cao hứng uống một cạn sạch chén rượu mặt !
Nhóm tướng quân cao hứng đến quên hết tất cả, giọng phong lưu hoa lệ của Đạm Đài Minh Nguyệt lúc chậm rãi vang lên: “Thế nào? Các ngươi đang cao hứng đến quên hết cả sự sỉ nhục ? Chủ quan khinh địch thế , thể trọng dụng ?” Giọng điệu câu nặng nhẹ, đủ để nhóm tướng quân tỉnh hơn phân nửa từ trạng thái chếnh choáng! Bọn nuốt một ngụm nước bọt, vô cùng kinh hoàng Hoàng đế bệ hạ của bọn , lập tức dâng lên một cỗ hàn ý trong lòng bọn , khiến cho bọn phát run một chút!
Ngay lúc , một tên binh sĩ tiến bẩm báo: “Khởi bẩm vương thượng, đại chiến , quân t.ử vong hơn năm nghìn , trọng thương hơn tám nghìn , thương nhẹ hai vạn ! Quân địch t.ử vong hơn bốn vạn , tình trạng thương rõ!”
Dưới liệu như thế, chính xác là bọn đ.á.n.h thắng một trận! nghĩ thời điểm đất bình nguyên bên ngoài thành Lịch Dương, hao tổn bởi mưu kế của Bách Lý Kinh Hồng mười vạn kỵ binh, trong lòng bọn họ xuất hiện một dấu chấm hỏi to lớn, so với cái , chút ít kết quả thắng trận hiện nay tính là gì? Thậm chí bọn họ còn hoài nghi trong lòng, cuối cùng đây thể gọi là thắng trận ?
“Tỉnh , hả?” Đạm Đài Minh Nguyệt vui mà bọn , khuôn mặt đẽ và ưu nhã nụ cực kỳ âm trầm, như là một gốc Mạn Đà La kịch độc, khiến cho chấn kinh ớn lạnh!
Các tướng quân lập tức cảm thấy nóng rát khuôn mặt, đều quỳ một chân xuống đất : “Chúng thần tội!” Bọn thật sự quá dễ thỏa mãn, tám mươi vạn kỵ binh Mạc Bắc, mà hai mươi vạn trong đó, chính là
một đạo quân tinh nhuệ nhất của bộ Mạc Bắc, cũng là thần binh trực tiếp của Vương thượng, thanh danh “đạo quân Vương giả” ! Bách Lý Kinh Hồng bày mưu g.i.ế.c c.h.ế.t một nửa, mà bọn hôm nay g.i.ế.c mấy như thể dương dương đắc ý đến tự kiềm chế ! Thật sự là hổ!
“Biết tội là !” Hắn đặt cái ly của lên bàn, cũng chậm rãi dậy, “Đêm nay trẫm tự dẫn năm vạn tập kích, ai nguyện ý theo thì , nguyện ý, đều ở doanh trướng thỏa sức mà ăn mừng chiến thắng hôm nay của chúng ! Ban đêm trẫm ở đây, lúc các ngươi cao hứng cũng ai cắt đứt!” Lời càng khiến cho mặt các tướng quân nóng ran, hận thể giấu đầu trong quần, tất cả đều biểu lộ hổ, vô cùng hổ: “Chúng thần nguyện ý theo vương thượng!” “Hừ!” Hắn hừ lạnh một tiếng lên, nhanh chân bước ngoài, tại cổng doanh trướng, đội quân vẫn lấy kiêu ngạo! Gương mặt đẽ chậm rãi lộ nụ hài lòng. Nữ thần của , nàng nên quá coi thường Đạm Đài Minh Nguyệt , thua, trong lòng nàng chắc đang hậm hực ? Nụ của , khiến cho ít lộ vẻ si mê, mấy tên tướng quân thậm chí còn cảm giác một trận nóng bỏng nơi bụng của , vội vã dời ánh mắt chỗ khác! Vương của bọn thật là , lẽ còn hơn cả thiên hạ nhất mỹ nam t.ử Hoàng Phủ Dạ nữa! Đạm Đài Minh Nguyệt gây nên hỗn loạn, trong lúc đắc ý, chậm rãi thu hồi ánh mắt, đó, cũng đầu mà phân phó: “Còn ngay đó gì? Còn mau trở về chuẩn !”
“Rõ!” Các tướng quân vội vàng , đó nhanh chóng ngoài.
Trên chiến trường Nam Nhạc với Đông Lăng, cũng đang chiến đấu hừng hực khí thế, mà bên phía Nam Nhạc, luôn vẻ ở thể thắng lợi, mặt sắp thu hồi thêm một tòa thành trì. Cũng tại lúc , hạ nhân bẩm báo với Bách Lý Kinh Hồng tình hình chiến đấu bên phía Nam Cung Cẩm, Bách Lý Kinh Hồng xong, ngược kỳ quái chút nào, chỉ gật đầu biểu thị : “Ừm, lui .”
Tên binh sĩ phái tới , cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, Hoàng thượng lời gì cần ? Chỉ một câu lui như thôi ?! Không đề nghị chiến lược gì, là mệnh lệnh nào đó, hoặc là trừng phạt chiến bại của Hoàng hậu, hoặc là phái một chút viện binh ? Hắn mới hai bước, cuối cùng cũng giọng trăm năm khó thấy của Bách Lý Kinh Hồng: “Chờ một chút.”
Tên binh sĩ vui mừng, vội vàng đầu Hoàng thượng, chờ một chỉ thị từ Hoàng thượng cao quý, ưu nhã, như thần linh gì của bọn , nhưng chỉ thấy ngước đôi mắt như ánh trăng , đó, bờ môi mỏng khẽ mở, giọng đều đều vang lên: “Nói với Hoàng hậu, cẩn thận một chút, đừng thương!”. Ừm! Còn gì nữa ? Tên binh sĩ rửa tai lắng , chờ hồi lâu mà thấy tiếp theo! Lần đầu tiên trong cuộc đời dám ngẩng đầu lên, đ.á.n.h bạo thẳng thiên nhan, vô cùng kỳ quái Hoàng đế bệ hạ của bọn , thấy cúi đầu xuống, xử lý chuyện khác!
Nói xong ư!
Như thế là xong ? Tên binh sĩ trợn to đôi mắt, kìm mà co quắp khóe miệng, dậy : “Rõ!” Sau đó ! Trong lòng bọn vốn sùng bái Hoàng đế bệ hạ, trong nháy mắt rơi xuống từ đám mây! Trong thoáng chốc, tựa như đang trông thấy tiên nhân mặt trở nên dung tục như ! Hắn mang tâm trạng buồn bực rời khỏi vương trướng Bách Lý Kinh Hồng... Sau khi , Tề Quốc Công nhíu mày : “Hoàng thượng, kỵ binh Mạc Bắc hung hãn, Hoàng hậu nương nương khả năng chống đỡ , chúng thật sự cần binh tiếp viện ?”
“Kỵ binh Mạc Bắc hung hãn, cũng nhược điểm, tối nay, nàng sẽ nhược điểm của kỵ binh Mạc Bắc.” Đối với năng lực của nàng, vẫn tín nhiệm.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Tề Quốc Công xong, lập tức cảm thấy khó hiểu, kỵ binh Mạc Bắc nhược điểm gì? Hắn đối chiến với bọn nhiều năm như , cũng thể cái gì, bọn đơn giản là cường đại như mãnh thú, thật đúng là nhược điểm ở nơi nào!
Thấy ông đang hiểu gì, Bách Lý Kinh Hồng : “Chẳng lẽ nhiều năm , Tề Quốc Công nhận khi chiến tranh, kỵ binh Mạc Bắc đặc điểm là cực kỳ tùy tiện ?” Giọng điệu một chút trách cứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-57-nhuoc-diem-cua-quan-mac-bac.html.]
Tề Quốc Công thế, đầu tiên là sững sờ, đó thì trợn to mắt mà ! Ông bắt đầu nhớ , đó, giống như là phát hiện một bí mật to lớn, đồng thời cũng nhịn mà nuốt một ngụm nước bọt, dùng ánh mắt vô cùng sùng bái mà đầu vị đế vương trẻ tuổi . Nhược điểm của Mạc Bắc, thật sự chính là cực kỳ rõ ràng, nhưng giấu . nếu thể lợi dụng điểm mà Nam Cung Cẩm ở trong vương trường chỉ huy chuẩn nghênh chiến, bởi vì theo lẽ thường mà , hôm nay Đạm Đài Minh Nguyệt thắng trận, nên vô cùng khả năng ban đêm sẽ tập kích. Do đó, bọn họ nhất định chuẩn kỹ càng.
Giờ là ban đêm, bầu trời tô điểm bằng những ngôi , nhưng thể soi sáng mặt đất tối tăm, do đó, bộ gian đều hiện lên một vẻ khiến hoảng sợ, giống như là một bàn tay vô hình to lớn, bao phủ tâm trí ở giữa!
Bầu khí ở quân doanh Nam Nhạc cực kỳ căng thẳng, mỗi doanh trướng đều đốt một bó đuốc to, mà những nghỉ ngơi trong doanh trướng, cũng là một đêm mệt mỏi, thể yên mà ngủ , luôn chuẩn tinh thần nếu như quân địch tập kích bất ngờ, bọn họ cũng thể lập tức lên phản kích!
Cuối cùng, một hồi kèn lệnh cao vút và sắc nhọn vang lên, vang dội và chói tai phá vỡ màn đêm! Quân địch, cuối cùng đến ! Còn Nam Cung Cẩm, sớm mai phục ở nơi rừng rậm xung quanh doanh địa đóng quân, chờ quân địch tập kích, chỉ cần bọn chúng xuất hiện, sẽ gặp chính nàng dẫn quân vây đánh! Uất Trì Thành cũng Nam Cung Cẩm hạ lệnh, tùy thời hành động, đ.á.n.h lén quân doanh Mạc Bắc! Nếu Đạm Đài Minh Nguyệt thật sự đến tập kích, thì doanh trướng Mạc Bắc sẽ chủ soái bên trong, chiếm chút lợi lộc cũng là chuyện đơn giản!
Đường hẹp quanh co, binh mã Mạc Bắc nghênh ngang mà qua! Tiếng vó ngựa chấn động trời đêm, mà nơi chờ phi nước đại qua, Nam Cung Cẩm bỗng nhiên hét lớn một tiếng, nâng đao mà , phục binh bốn phía cũng xông theo ngoài! Người Mạc Bắc đầu tiên là giật , nhưng cũng phản ứng nhanh, chỉ bối rối chút nào, mà ngược cực kỳ vui vẻ và kích động! Thậm chí mấy khi xông tới binh sĩ Trung Nguyên còn lộ nụ cực kỳ khát máu!
Giờ phút , Đạm Đài Minh Nguyệt cũng thán phục sâu sắc trí thông minh của Nam Cung Cẩm, ngờ nàng đoán hôm nay tập kích, còn chuẩn mai phục ở nơi . Chỉ là, dù con đường quanh co và chật hẹp, rừng rậm mặc dù nhiều, nhưng cũng dầy đặc, cho nên tối đa cũng chỉ thể ẩn nấp hai vạn , mà chỉ thể là bộ binh, thể nào là kỵ binh . Hiện nay gặp binh mã của , cũng chiếm cái gì !
Sau đó, một viên đạn tín hiệu b.ắ.n lên trung, binh sĩ trong quân doanh Nam Nhạc cũng nhận mệnh lệnh, Vân Dật vội vàng dẫn đại quân đến đây trợ trận!
Lại là một trận c.h.é.m g.i.ế.c triển khai ban đêm! Máu me tung tóe, tình hình chiến đấu còn tàn khốc, bén nhọn hơn so với ban ngày nhiều. Dù cho bên phía Nam Cung Cẩm lực ứng phó, nhưng vẫn đau khổ phát hiện rằng bọn họ là đối thủ của đối phương!
Đám Mạc Bắc tựa như một đám dã thú, chiến trường đại sát bốn phía hề biến sắc, cũng ít thể thực sự bọn thương! Đây thể nghi ngờ là một lực lượng chiến đấu cực kỳ cường hãn và hung mãnh! Trường đao vung lên, đ.á.n.h thắng đó! Bọn chiến trường, mạnh mẽ lao tới, kết cấu trận hình gì, nhưng tạo một trận tàn sát!
Máu tươi văng tung tóe, vô tình văng trúng mặt Nam Cung Cẩm, giờ phút , nàng mới thực sự hiểu rõ cái gì gọi là chiến tranh đẫm máu! Mắt phượng sáng long lanh của nàng đội quân hung tàn đang đồ sát binh sĩ tay , trong lòng nàng phẫn nộ, cam lòng, lửa giận bùng cháy! Giống như là thảo nguyên khô ráo đốt lửa , lửa cháy to đến nỗi mở mắt !
Gương mặt tuấn tú của Vân Dật cũng hết sức khó coi, suýt nữa nhịn mà vọt giữa quân địch, g.i.ế.c hết bộ bọn ! trong lòng rõ ràng, nếu thật sự xông , cuối cùng đại sát tứ phương, mà là bản quân địch bốn phía đại sát mới đúng!
Thấy đám Mạc Bắc tùy ý c.h.é.m g.i.ế.c, mà Đạm Đài Minh Nguyệt cũng thỉnh thoảng Nam Cung Cấm
một chút, trong mắt hiện lên vẻ đắc ý và ý cách nào che giấu, tấm mặt nạ quỷ dữ tợn mặt, cũng giống như đang trào phúng Nam Cung Cấm !
Cơn tức dâng lên tới n.g.ự.c Nam Cung Cẩm, nàng đang nổi giận, nhưng cảnh tượng tên c.h.é.m g.i.ế.c, trong đầu nàng chợt lóe lên một suy nghĩ nào đó! Sau đó, mắt nàng lóe lên một chút lấp lánh, mặt nàng cũng chầm chậm lộ nụ , xinh kinh ! Mà nụ , khiến cho Vân Dật bên cạnh nhíu mày, nàng cái gì chứ? Dưới tình cảnh mà nàng còn ?
Ngay đó, Nam Cung Cẩm nhanh chóng đầu gì đó tai Vân Dật, Vân Dật dừng , đó vội vàng an bài: Đại khái một nén hương, Vân Dật trở về, đó Nam Cung Cẩm hét lớn một tiếng: “Tất cả lệnh, lập tức ẩn rừng !”
Nàng xong, binh sĩ Nam Nhạc nhanh chóng xông trong rừng cây! Chỉ một ít chạy kịp, quân địch c.h.é.m g.i.ế.c! Trời tối như bưng, ở trong rừng rậm, khi binh sĩ Nam Nhạc ẩn nấp, binh sĩ Mạc Bắc khốn đốn đầu ngựa mấy , nhưng vẫn phát hiện ai cả! Sau khi bọn mấy vòng tại chỗ thì thu hồi ánh mắt, trong nháy mắt trong mắt bọn đầy vẻ phiền muộn! Đang chuẩn xin chỉ thị gì tiếp theo của Đạm Đài Minh Nguyệt, thì trong chốc lát, một mũi tên b.ắ.n , g.i.ế.c c.h.ế.t một trong bọn , mà cực kỳ chính xác xuyên qua đầu! Ánh mắt bọn đều xung quanh, thấy bụi cỏ khẽ động, rõ ràng phục kích ở nơi đó đ.á.n.h lén, hiện nay ai ở đó nữa! Ngay đó, mấy mũi tên b.ắ.n , b.ắ.n c.h.ế.t mấy Mạc Bắc! Dù là Đạm Đài Minh Nguyệt, giờ phút vẻ mặt cũng nghiêm túc , hiện nay là tình cảnh địch trong tối mà bọn ở ngoài sáng, tất cả thủ đoạn g.i.ế.c chiến lực cường hãn, ở thời điểm căn bản là đất dụng võ!
Còn binh sĩ Nam Nhạc thấy biện pháp hữu dụng, nên trong lòng khỏi tăng thêm nhiều dũng khí, nhanh chóng b.ắ.n tên, mà mỗi mũi tên đều vô cùng chuẩn xác!
Nam Cung Cẩm trong bóng tối, khuôn mặt cũng tự chủ mà hiện lên một nụ , chuyện cũng mừng thầm vì nàng chuẩn . Do nàng thích đội ngũ Long Ánh Vệ thủ hạ của Hoàng Phủ Hoài Hàn , nên hạ lệnh huấn luyện thủ hạ là cung tiễn thủ! Quan trọng nhất chính nàng dùng phương pháp huấn luyện b.ắ.n tỉa để huấn luyện bọn , b.ắ.n loạn xạ để thương quân địch mà là vô cùng chú ý tới vị trí mũi tên xuyên thấu !
Huấn luyện một tay b.ắ.n tỉa, quan trọng nhất là nhất kích tất sát! Nếu như chắc chắn nhất kích tất sát, thà rằng tay, cũng bại lộ vị trí của ! Cho nên hiện nay mặc dù b.ắ.n nhiều tên, thậm chí b.ắ.n ròng nửa canh giờ, cũng mới b.ắ.n bốn năm nghìn mũi, nhưng mỗi một mũi đều vô cùng chính xác! Khuôn mặt Đạm Đài Minh Nguyệt tấm mặt nạ biến thành màu xanh xám, hạ lệnh cho lục soát, nhưng đường binh sĩ lục soát ngừng b.ắ.n c.h.ế.t! Mà cơ bản, mỗi mũi tên đều là nhất kích tất sát, cực kỳ ít mũi tên thể thành sứ mệnh lịch sử của , điều khiến cho sinh cảm giác khốn đốn trong lòng! Nam Nhạc tại nhiều Thần Tiên Thủ như thế ? Hắn hề , những là Thần Tiên Thủ gì cả! Mà tương đương với tay b.ắ.n tỉa thời cổ đại, bọn họ nhắm thật lâu, xác định tuyệt đối thể g.i.ế.c c.h.ế.t quân địch, mới tay! Chỉ là thời cổ đại s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, mà Nam Cung Cẩm cũng khả năng chế tạo , nên chỉ thể dùng cung tiễn thế:
Cho nên , bên phía Đạm Đài Minh Nguyệt tổn thất nặng nề: Nam Cung Cẩm cũng hề đổi nét mặt lấy một mũi tên từ thuộc hạ, kéo cung, cung tiễn ánh trăng lóe lên ánh sáng vô cùng lạnh lẽo, nhắm thẳng Đạm Đài Minh Nguyệt, đó, buông tay! Mũi tên bay !
Thân thể Đạm Đài Minh Nguyệt nghiêng thật nhanh về đằng , lúc mới tránh mũi tên tàn độc đến cực điểm ! Trong lòng cũng rõ ràng, nếu chậm một nhịp thôi, thì trở thành vong hồn mũi tên ! Với cảm nhận , khuôn mặt lớp mặt nạ của càng thêm khó coi, về phía Nam Cung Cẩm, như là chính xác vị trí nàng ẩn nấp! cũng tiến lên, chỉ hừ lạnh một tiếng : “Rút lui!”
Hắn xong, bốn vạn binh sĩ còn kìm nén sự phẫn nộ cam lòng theo rút lui ngoài! Bọn chỉ cảm thấy phần của trận chiến đ.á.n.h là biệt khuất, thể thống khoái c.h.é.m g.i.ế.c cũng , nhưng luôn luôn b.ắ.n lén, mắt thấy từng từng b.ắ.n c.h.ế.t, bọn thể gì, căn bản cũng đám con cháu họ rùa núp ở chỗ nào! bọn cứ như rút lui ngoài, nghĩ là bình yên vô sự, cũng thể nào! Trong rừng rậm khắp nơi đều vang lên tiếng động, rõ ràng là hành động bên trong, nhưng khổ một cái là bọn thấy ai cả. Mà những hành động của đám , cũng là để đuổi kịp bọn , lặng lẽ kéo cung, đó, bắn! Trong rừng tối mịt và tĩnh mịch, tràn đầy sát cơ ẩn núp. Binh mã Mạc Bắc rút về thật nhanh vì bọn chỉ cần chậm , dù chỉ là chậm một bước, cũng vô cùng khả năng trở thành vong hồn kế tiếp mũi tên!
Chờ cho tất cả binh sĩ Mạc Bắc biến mất trong tầm mắt bọn họ, binh sĩ Nam Nhạc bắt đầu lớn tiếng hoan hô!
Bọn họ thắng! Bọn họ thế mà thắng! Bọn họ thể mà chiến thắng đám Mạc Bắc , thắng đám dã thú ! Nhìn khuôn mặt biểu của bên cạnh, Vân Dật cảm thấy nhịn mà thán phục, : “Sao đột nhiên nghĩ đến chiến thuật ?”
“Chẳng lẽ nhận , kỵ binh Mạc Bắc một nhược điểm lớn, thực , nhược điểm cũng chính là điểm mạnh của bọn ! Đó chính là mạnh mẽ lao tới, g.i.ế.c! Kiểu chiến đấu chiến thuật gì cả, mỗi bọn họ đều chiến lực một địch trăm, cho nên hết sức tự tin. Thế nhưng bọn cứ như thế mà nhắm mắt lao tới, nếu tất cả chúng đều tránh , đ.á.n.h lén, là điểm mạnh của bọn đất dụng võ ?” Ưu thế lớn nhất của bọn chính là gặp liền g.i.ế.c, nhưng nếu như thấy ai thì ?
Bọn thích nhất là đội hình gì mà lao tới, nhưng khi mạnh mẽ lao tới, nếu như ai, gặp một mũi tên thì ?
Mới , nàng b.ắ.n Đạm Đài Minh Nguyệt mũi tên , sở dĩ thể né , vì chẳng qua là nàng chỉ cầm cung, là cung chứ súng, nếu như đổi là sự nhanh chóng và lực công kích cường đại của súng, nhất định thể xuyên thấu qua gáy ! Vân Dật nàng thế, mới triệt để hiểu . Hắn cũng hiểu bọn họ nhất định dùng dạng chiến thuật để chiến đấu, điều đó sẽ khiến cho Mạc Bắc ngừng tức giận đến giơ tay nhấc chân, nhưng thể gì cả, còn Nam Nhạc bọn họ thì ngừng thu lợi thế, ngừng chiêm ngưỡng đối phương tức giận nôn máu, ngừng đạt thắng lợi!
Sau khi Đạm Đài Minh Nguyệt dẫn doanh trướng, phát hiện bốn phía đều dấu chân ngựa, dấu vết đ.á.n.h rõ ràng, một tên tướng quân vội vàng chạy đến bẩm báo: “Vương thượng, khi ngài lâu, Nam Nhạc phái đến đ.á.n.h lén, cũng may thần phản ứng nhanh, bọn mới chiếm lợi gì!” Hắn cũng cảm thấy may mắn, vì đúng dịp tiêu chảy nên ở phòng thủ, mới tổn thất quá lớn!
Hắn xong, nhưng mặt Đạm Đài Minh Nguyệt lộ bất cứ sự vui vẻ nào, ngược , ném mạnh trường đao trong tay , cú ném mạnh, khiến cho thanh trường đao cắm trọn vẹn xuống đất nửa mét! Trận đ.á.n.h đúng là uất ức! Trước đ.á.n.h trận ở Mạc Bắc, bốn phía đều là thảo nguyên, cứ như thế mà dẫn quân tiến lên, c.h.é.m g.i.ế.c, gào thét mà qua, đây là chuyện thoải mái và hùng tránh đến nhường nào! Giờ đây còn trông coi doanh địa, mà dẫn binh mã tập kích, thì quân địch trốn bộ rừng!
cảm giác tức giận mà xả , khiến kìm nén đến mức nôn máu!
Đương nhiên, nôn m.á.u cảm giác của , những binh sĩ Mạc Bắc hôm nay theo tập kích, ai nôn m.á.u cả! Những tên , cái đám rùa rút đầu đó, đ.á.n.h bọn , liền trốn đ.á.n.h lén, thật sự là tức c.h.ế.t bọn !
Quyển 4