Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 56: Quận Chúa, Ngài Nên Lau Dử Mắt Đi Kìa!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:10:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên, Tô Cẩm Bình ngẩng đầu lên, vẻ ngỡ ngàng hỏi: “Hoàng thượng, nô tỳ gì sai ?” Vẻ mặt nàng trong sáng, đơn thuần như con thỏ trắng nhỏ,khiến nỡ trách móc. Tuy nàng cố tỏ bình tĩnh, nhưng trong lòng vô cùng giận dữ. Nàng tên cẩu hoàng đế sẽ bỏ qua cơ hội chèn ép nàng mà. Đừng tưởng nàng thấy khóe miệng đang cong lên của . Rõ ràng là đang trộm!!!

Lần thì đúng là nàng nghĩ oan cho Hoàng Phủ Hoài Hàn. Nụ của , vì sắp trị nàng, mà là cảm thấy nàng chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi.

Hoàng Phủ Dạ và Hoàng Phủ Dật đều cúi đầu, bả vai rung lên bần bật. Thượng Quan Cẩn Duệ cũng đưa tay lên đặt mũi, giấu vẻ thất thố của chính . Chọc tức đến như , còn thể vẻ vô tội thế , e rằng đời chỉ một nàng , thể tìm thấy thứ hai.

Khóe miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng run rẩy, nhưng vì e ngại thể diện của Quân Lâm Uyên và Mộ Dung Song, đành vẻ nghiêm khắc: “Vừa quận chúa chỉ khiêm tốn như thế, ngươi thể trả lời như ?” Hắn linh cảm rằng, sẽ từ miệng cô gái một câu trả lời khiến cho thể câu gì. Chính bản mỗi trừng trị nàng, cuối cùng cũng đều nàng phản bác đến tức c.h.ế.t ! Có điều, là tức c.h.ế.t Mộ Dung Song, nên cực kỳ thích thú khi xem kịch vui.

“Vừa nô tỳ vô tình đắc tội quận chúa, cho nên thấy nàng cất lời , nô tỳ chỉ hùa theo hưởng ứng, hy vọng quận chúa thể bớt giận mà. Sao quận chúa tức giận ạ?” Tô Cẩm Bình tỏ vẻ hoang mang, khó hiểu.

Những lời , khiến ánh mắt của trong đại điện đảo vòng quanh, cố nén cảm giác phì xuống! Giả vờ vô tội, mà thể giả vờ hảo như thế, quả thật là hiếm thấy đời!!!!

Sau khi Mộ Dung Song tỉnh táo , ả hừ lạnh : “Bản quận chúa , là vì từ nhỏ mẫu đại nhân dạy bản quận chúa, khiêm tốn, dè dặt! Không đến lượt một cung nữ nho nhỏ như ngươi chế nhạo bản quận chúa, còn dám châm chọc bản quận chúa hữu danh vô thực ?!”

Thấy Tô Cẩm Bình diễn vất vả như , Hoàng Phủ Dạ cũng cố nén , lên tiếng đúng lúc để giúp nàng một phen: “ thế, tiểu Cẩm Cẩm , quận chúa nàng dám nhận cái danh thiên hạ song xu, chẳng qua cũng chỉ là khiêm tốn thôi. Sao nàng thể tiếp lời loạn lên thế chứ?” Những câu thì như là đang giúp Mộ Dung Song, nhưng thực đang cho , Mộ Dung Song thật chỉ là một kẻ dối trá, vẻ ’ mà thôi!

Mộ Dung Song thể ý tứ ẩn giấu trong lời của chứ. Tuy ả tức giận, nhưng ả cũng , dù phận cao quý tới , cũng thể sánh bằng vương một nước, chỉ đành nhẫn nhịn bộc phát, chỉ hung hăng trừng mắt Tô Cẩm Bình, cứ xử lý ả tiện tỳ tính !!!

Nét mặt Quân Lâm Uyên bắt đầu trở nên âm u lạnh lẽo, nụ ôn hòa môi biến mất ngay khi Mộ Dung Song thất lễ ban nãy. Mỗi lời , hành động của Mộ Dung Song đều liên quan đến thể diện của Bắc Minh , ả nhục cũng khác gì Bắc Minh nhục! Nghĩ , trong ánh mắt ôn hòa của thoáng hiện lên những tia lửa nhỏ, nốt ruồi son mi tâm càng trở nên diêm dúa hơn, lạnh lùng Tô Cẩm Bình!

Tô Cẩm Bình liền vẻ, , thế, khuôn mặt xinh xắn của nàng xuất hiện vẻ vô cùng hối hận, cuống quít xin : “Xin quận chúa thứ tội, những lời ngài thật sự là quá cao thâm, kiến thức của nô tỳ vốn nông cạn, nhất thời thể lĩnh hội ! May mà Dạ vương giải thích, mới giúp nô tỳ hiểu , thì những lời ý như ! Nô tỳ tin rằng mẫu đại nhân của quận chúa, chỉ dạy quận chúa khiêm tốn e dè, mà nhất định cũng sẽ dạy quận chúa khoan dung độ lượng với khác, nên chắc quận chúa sẽ so đo với lầm nhỏ của nô tỳ .”

Nàng dứt lời, đám Hoàng Phủ Dạ đương nhiên ầm lên. Trong đôi mắt tím đậm của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng thoáng hiện lên vẻ thông cảm, chằm chằm cô nàng quận chúa Mộ Dương xui xẻo .

Cơn giận của Mộ Dung Song lên đến đỉnh điểm, vốn tạo cho một hình tượng , đó sẽ tiếp tục trừng trị tiện tỳ , nhưng còn trị , ả tự phá hủy thanh danh của chính . Hiện giờ cứu cũng cứu nữa!!!

“Dùng sự khoan dung độ lượng để đối đãi với ngoài” là thứ mà mỗi trưởng bối trong các gia tộc lớn dạy bảo con cháu của , cho nên, nếu ả cứ kiên quyết dạy dỗ tiện tỳ , sẽ chỉ khiến khác Mộ Dung gia nhà ả gia giáo thôi! Tuy ở trong nhà, ả là con gái chính dòng yêu thương, cưng chiều, nhưng nếu ngoài mà dám phá hủy danh dự của gia tộc, cha thể vì thương, vì chiều ả mà so đo nhiều, nhưng nếu để lão thái quân , e sẽ lột da ả mất! Cho nên, dù tức tối đến , hiện giờ ả cũng chỉ thể nuốt nghẹn trong bụng!

Tô Cẩm Bình mang vẻ mặt sợ hãi, vô tội giữa đại điện, hơn nữa, run rẩy cùng với dung nhan tuyệt mỹ , khiến ít sinh lòng thương xót. Vì thế, họ càng ưa gì thái độ ngang ngược, kiêu ngạo của Mộ Dung Song. Thật , tất cả đều nhận thức rằng, ngay từ đầu, những chuyện đều là do Tô Cẩm Bình gây sự, còn Mộ Dung Song chẳng qua chỉ phản kích mà thôi. Có điều, thiên tính của con là thương cảm với kẻ yếu, dáng vẻ khổ sở nơi nương tựa của nàng, đương nhiên ai cũng cảm thấy thương xót.

Cô nàng nào đó cúi thấp đầu giả vờ đáng thương, nhưng cũng cảm nhận rõ một ánh mắt lạnh lẽo như như quan sát . Tô Cẩm Bình từ từ ngẩng đầu lên, thấy ngay khuôn mặt lạnh lùng diễm lệ của Quân Lâm Uyên, nhướng mày ôn hòa nàng, nhưng nếu cẩn thận sẽ phát hiện sát ý ẩn giấu trong đôi mắt .

Xem , tay Hoàng đế Bắc Minh cũng là rác rưởi. Nếu như cất lời yêu cầu Hoàng Phủ Hoài Hàn g.i.ế.c , nàng tin chắc rằng tên cẩu hoàng đế sẽ chút do dự mà sai hạ nhân kéo nàng tới ngọ môn… Không, lẽ còn chẳng thèm kéo tới ngọ môn, mà trực tiếp xử trảm ngay ở cửa lầu Vọng Nguyệt mất! Vì thế, nàng hạ quyết tâm, ở góc độ mà để ý, nàng lè lưỡi, mặt quỷ trêu Quân Lâm Uyên! Sau đó vội vàng khôi phục vẻ đoan trang như cũ.

Quân Lâm Uyên ngẩn , kịp phản ứng. Biểu cảm của nàng là ? Làm mặt quỷ với ư?! Đầu lưỡi nàng chỉ thò một chút, nhưng cảm giác đáng yêu thể thành lời. Dù từng gặp nhiều các mỹ nữ khác , nhưng từng gặp cô gái như thế ! Ngây ngô, hồn nhiên cũng thấy , nhưng giữa đại điện mà dám lè lưỡi trêu … đây là đầu họ gặp đúng nhỉ? Nghĩ , sát ý trong mắt cũng dần tan biến, chẳng qua chỉ là một cô nhóc to gan một chút, cứng đầu một chút thôi, dù thế nào cũng sẽ thể gây chuyện lớn, so đo với nàng gì chứ. Vì thế, ánh mắt âm u lạnh lùng của cũng dần chuyển thành vẻ mặt chờ xem trò vui.

Đây chính là kết quả mà Tô Cẩm Bình đạt . Tỏ vẻ đáng yêu đúng lúc, khiến cho rằng nàng chỉ là một cô nhóc ngây ngô. Vì nàng thể xác định, chỉ cần tên Hoàng đế Bắc Minh nhúng tay , thì cơ bản, nàng thể nắm chắc phần thắng, đến chuyện để cho ả quận chúa lợi, mà nếu nắm bắt thời cơ, nàng còn thể khiến ả nếm mùi thất bại một chút nữa!

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Mộ Dung Song c.ắ.n răng cố nén lửa giận, cuối cùng mới khẽ : “Bản quận chúa đương nhiên sẽ so đo với ngươi.” Giọng điệu bình thản, lộ chút bất mãn nào, mặt còn khoác lên một nụ hiền lành, khiến khó thể ác cảm. Trong tay ả vẫn còn đang nắm nhược điểm khác của tiện nhân , cần kiên trì giữ mãi chút chuyện nhỏ gì.

Nhìn thấy ả như , chính Tô Cẩm Bình cũng thấy tán thưởng ả, thể nhẫn nhịn, xem cũng là một nhân vật đáng gờm.

“Nếu quận chúa sẽ so đo, ngươi lui xuống .” Giọng lạnh lùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn vang lên, còn mang theo chút lo lắng mà chính phát hiện . Dù thế nào, dùng phận của nàng mà đối đầu với Mộ Dung Song, thì phần thắng cũng quá lớn, nên lui xuống sớm thì hơn.

Tô Cẩm Bình cũng lui lắm chứ, nhưng nàng tuyệt đối sẽ cho nàng lui. Quả nhiên, Hoàng Phủ Hoài Hàn dứt lời, Mộ Dung Song tiếp: “Bệ hạ Đông Lăng, bản quận chúa theo biểu đường xa tới đây, ai cũng , tới là khách. Có điều, tiểu cung nữ dám to gan lớn mật hành lễ với bản quận chúa. Chuyện cũng thể bỏ qua, nhưng bản quận chúa dạy bảo nàng vài câu, nàng ngược còn dám đề nghị bản quận chúa xuất gia ni cô. Chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà cũng dám châm chọc bản quận chúa như , xin bệ hạ Đông Lăng xét xử cho Mộ Dương.”

Mộ Dung Song cũng là một thông minh. Ả , nếu ả thẳng với Hoàng Phủ Hoài Hàn nên xử lý thế nào, thì những đạt những gì , mà còn khả năng sẽ chọc giận vị Hoàng đế . Nên ả mới dùng thái độ mềm mỏng, xin . Như , dù thế nào, cũng cho ả một câu trả lời thỏa đáng.

dứt lời, xung quanh bốn phía đều vang lên những tiếng hít khí lạnh, cung nữ , quá to gan ? Dám đề nghị quận chúa một nước xuất gia ni cô ? Chuyện , chuyện … chính đám Hoàng Phủ Dạ cũng dám tưởng tượng tới, tuy nàng to gan, nhưng đây chỉ là to gan nữa, mà là chừng mực, đây hành vi thường ngày của nàng!

Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng lạnh mặt hỏi: “Tô Cẩm Bình, ngươi nên giải thích một chút ?”

“Nô tỳ chỉ là thấy quận chúa Mộ Dương dáng vẻ như thần tiên, nhân cách cũng cực kỳ lương thiện, dễ gần, cảm giác như nàng là tiên giáng trần , từ bi hỉ xả, còn là một mang tấm lòng Bồ Tát, phổ độ chúng sinh mới đúng, thể ở nơi phàm trần vấy bẩn ? Cho nên, nô tỳ mới nhất thời xúc động, tuyệt đối chút ý bất kính nào với quận chúa.” Đùa , chỉ chút năng lực phản bác , thì cần Mộ Dung Song lên tiếng hại nàng, chính nàng cũng sẽ tự tìm chỗ c.h.ế.t thôi!

Mấy Quân Lâm Uyên và Mộc Nguyệt Kỳ hiểu rõ đầu đuôi sự việc, nàng đều run khóe môi, quả nhiên là giảo hoạt, rõ ràng là một câu giễu cợt, qua miệng nàng thành ca ngợi!

Hoàng Phủ Hoài Hàn cố nén , đầu Mộ Dung Song: “Quận chúa, nàng đấy!” Mọi là chính chịu thiệt thòi, đó nổi giận đùng đùng trừng mắt về phía mấy dám . Hôm nay bỗng nhiên ở vị trí xem, xem khác cô nàng xử lý, thậm chí còn một cảm giác nỗi đau khổ của khác. Có lẽ do cô nàng c.h.ế.t tiệt chọc tức nhiều , nên tâm lý bắt đầu xu hướng vặn vẹo!

Sắc mặt Mộ Dung Song đương nhiên khó coi, ánh mắt Tô Cẩm Bình cũng dần đổi. Xem , ả đ.á.n.h giá thấp đối thủ . Ả nhẹ cong đôi môi đỏ mọng, mặt thoáng vẻ âm u lạnh lẽo, nụ dần hiện khóe môi. Đối đầu với địch càng mạnh mẽ, thì ả càng bình tĩnh. Cho nên, lúc ả cũng quá tức giận, ngược còn khẽ , dịu dàng : “Nếu , bản quận chúa cũng thể thêm gì . Có điều, bệ hạ Đông Lăng, khi bản quận chúa ở ngoài cung, thấy cung nữ , nàng còn thả hoa đăng nữa. Theo Mộ Dương , dù là quốc gia nào, thì cung nữ cũng phép xuất cung một . Mộ Dương nghĩ ngài răn dạy nghiêm khắc gương cho kẻ khác mới đúng!!”

Nghe ả , trong đầu Tô Cẩm Bình thoáng hiện lên ý gì đó, nhưng vì nó biến mất quá nhanh khiến nàng kịp nắm bắt. Nàng vẫn cảm thấy kỳ quái khi quận chúa Mộ Dương cố tình gây khó dễ cho nàng. cuối cùng nàng cũng vẫn là vì lý do gì. Mọi suy nghĩ xoay tròn trong đầu nàng… đợi , xuất cung? Thả hoa đăng ? Nàng nheo đôi mắt phượng, trong lòng cũng dần rõ ràng hơn. Thì là thế!

Nhìn thấy nàng xuất cung, đương nhiên cũng thấy Bách Lý Kinh Hồng, như cũng dễ hiểu vì trong mắt ả thường toát vẻ đố kỵ, ghen ghét . Hơn nữa, ả cũng chỉ rằng thấy một nàng, kiên quyết nhắc đến Bách Lý Kinh Hồng. Cung nữ tư tình cùng đàn ông là trọng tội, c.h.ế.t cũng lột da. Nàng cũng tự kỷ đến mức nghĩ rằng quận chúa Mộ Dương nhân từ, lương thiện, để cho nàng một con đường sống nên mới bớt cho nàng một tội danh, mà là, ả giữ danh dự cho Bách Lý Kinh Hồng. Nghĩ , nàng thể băn khoăn, rốt cuộc quan hệ giữa hai là thế nào?

“To gan! Tô Cẩm Bình, ngươi dám tự tiện xuất cung?!” Hoàng Phủ Hoài Hàn vẻ giận dữ, hung hăng trừng mắt nàng. Thật , nàng xuất cung chứ. Hơn nữa, kể cả việc , thì giao thẳng cho Thận Hành tư xử lý là , cần hoàng đế tự xử lý. bây giờ nàng vẫn thể c.h.ế.t , vì nàng vẫn còn tác dụng đối với .

Tiếng quát khiến môi Quân Lâm Uyên khẽ nở nụ thâm sâu. Nếu là cung nữ bình thường, cứ lôi thẳng ngoài c.h.é.m là xong chuyện. Hoàng Phủ Hoài Hàn nhiều cho nàng cơ hội cãi . Xem , chỉ Bách Lý Kinh Hồng động tâm, mà chính vị hoàng đế cũng cảm tình đặc biệt đối với cô gái .

“Hoàng thượng, oan cho nô tỳ quá! Nô tỳ chỉ là một cô gái yếu đuối, trói gà chặt, bản lĩnh mà tránh bao nhiêu thị vệ để chạy khỏi cung chứ? Chuyện là chuyện tưởng ?” Tô Cẩm Bình vẻ hoảng sợ, Hoàng Phủ Hoài Hàn.

Khi đến câu ‘tay trói gà chặt’, khóe miệng vị hoàng đế nào đó run đến kiềm chế , trong đầu chợt nhớ tới cảnh cô nàng c.h.ế.t tiệt cướp giấy bản… Nếu nàng mà trói gà chặt, thì e rằng trong thiên hạ, sẽ chẳng nào mạnh mẽ hung hãn nữa.

“Ý ngươi là, đường đường là một quận chúa tôn quý như , oan cho một cung nữ nho nhỏ là ngươi ?” Mộ Dung Song bỗng to tiếng.

“Thân phận của Quận chúa cao quý như , đương nhiên sẽ oan cho nô tỳ. Chỉ là, vật vật giống , giống . Quận chúa nhất thời hoa mắt nhầm thì cũng gì là lạ. Nô tỳ từng tới một phương t.h.u.ố.c cổ truyền, là nếu mắt thường xuyên rõ, thậm chí đôi khi còn thấy hoa mắt tức là một loại bệnh. Loại bệnh cũng khó chữa, chỉ cần đưa tay lên khóe mắt, nhẹ nhàng lau lau vài cái, lau hết mấy bụi bặm bẩn thỉu bên trong , thì mắt sẽ lập tức sáng . Biện pháp trăm thử thì trăm hiệu quả! Có lẽ cũng sẽ tác dụng với quận chúa, lúc rảnh rỗi quận chúa thể thử xem!” Tô Cẩm Bình bình tĩnh cãi , còn quên hắt lên Mộ Dung Song một chậu nước bẩn.

Nghe nàng , đều hiểu ngay, cái phương t.h.u.ố.c cổ truyền ch.ó má gì chứ. Biện pháp mà nàng , là động tác lau dử mắt ? Nói thẳng là nàng châm chọc vị quận chúa Mộ Dương dử mắt mờ cả hai mắt, nên mới nhầm ! Nghĩ , xung quanh bốn phía đều vang lên những tiếng trộm, ngay cả T.ử Diên cũng kìm , nhỏ giọng với Mộc Nguyệt Kỳ: “Mộc cô nương, cô nương thật đúng là kỳ nhân!!!”

Câu khiến nụ mặt Mộc Nguyệt Kỳ nhạt một chút, đó cong khóe môi là vui tự giễu cợt, lãnh đạm : “Một cô gái tầm thường thể lọt mắt tướng gia !”

Nghe nàng , T.ử Diên cũng nên gì, cũng nổi nữa.

Tuy hôm nay Mộ Dung Song chịu thiệt nhiều, nhưng cũng thể chịu đựng nỗi nhục . Ả giận dữ đến xanh mét mặt, đang định phát tác thì chợt thấy một đàn ông lao từ đám các quý công tử. Chính là kẻ mà lúc nãy Tô Cẩm Bình dạy dỗ một trận. Y quỳ giữa đại điện hô to: “Khởi bẩm Hoàng thượng, thảo dân điều !” Tuy y gia thể hiển hách, nhưng quan hàm nên chỉ thể xưng là ‘thảo dân’.

Y lao , mặt Vinh phi liền biến sắc! Tên ngốc hồ đồ , ở đây gì đến lượt y lên tiếng chứ. Đã chức quan gì, còn bằng cả một viên quan thất phẩm tép riu, mà dám lao đây! Hơn nữa, trả thù việc đánh, cũng cần dùng cách . Đây thông báo cho tất cả đều , y đường đường là một đàn ông cao hơn bảy thước, mang theo mười mấy tùy tùng, mà để một cung nữ đ.á.n.h ?

Tô Cẩm Bình đương nhiên cũng nhận cái bao cỏ đ.á.n.h , nàng nhíu mày, cái bà ngoại nhà y chứ. Có cần xui xẻo thế ? Oan gia ngõ hẹp ?!!!

“Là công t.ử nhà ai?” Giọng Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh , thể hiện rõ sự vui. Từ đến giờ, vốn thích thần t.ử tuân theo quy củ. Không tuân theo quy củ chẳng khác nào coi thường uy quyền của vương thất, cho nên mới cố tình thể hiện sự vui của .

Vĩnh Yên hầu vội vàng dậy, toát mồ hôi lạnh, quỳ giữa đại điện : “Bệ hạ, đây là khuyển t.ử Liễu Xương Ngạn, cả năm cựu thần thường ở ngoài, nên quản giáo khuyển tử, dạy con cẩn thận nên mới để nó quấy rầy thánh giá, xin Hoàng thượng trị tội!” Ngay cả con trai cả của phủ Vĩnh Yên hầu, Liễu tiểu hầu gia cũng quỳ sụp xuống.

Nhìn thấy phụ trưởng của đều quỳ xuống, Liễu Xương Ngạn khó hiểu nghiêng đầu sang ông một cái, nhận ngay một cái đầy nghiêm khắc và trách cứ của ông, khiến y càng hiểu !

Nhìn cha quỳ giữa đại điện, Vinh phi cũng yên, vội dậy, quỳ xuống: “Hoàng thượng, do thần quản giáo nên mới khiến cấp bậc lễ nghĩa như thế. Thần tội!”

Cho đến lúc , Liễu Xương Ngạn mới bất tri bất giác gây họa lớn, sợ tới mức dám ngẩng đầu lên.

Lời cáo tội thật biến thành cầu xin. Giọng lạnh lùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn vang lên: “Thì là công t.ử nhà Vĩnh Yên hầu. Đứng lên cả .”

Lời của khiến sợ hãi, ẩn ý gì. Vĩnh Yên hầu sợ đến trắng mặt! Vị hoàng đế còn khó đoán hơn tiên hoàng, khiến ông vĩnh viễn ngài thật sự để ý, vẫn còn hoài nghi ông. Vì thế, ông chỉ thể lo lắng đề phòng từng chút một, cũng trói buộc chính , tránh phạm đáng . Vài thập niên nay, ông từng gì vượt quá quy củ, nhưng hôm nay để tên vô liêm sỉ gây chuyện!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-56-quan-chua-ngai-nen-lau-du-mat-di-kia.html.]

Đến lúc , Mộ Dung Song bỗng hứng thú hơn nhiều. Vì ả thấy trong ánh mắt Liễu Xương Ngạn Tô Cẩm Bình chứa đầy sự căm hận. Vì thế, ả che miệng khẽ, : “Không vị công t.ử chuyện gì? Bản quận chúa !”

Tô Cẩm Bình đương nhiên mong thêm tên Liễu Xương Ngạn chứng, liền với vẻ lưu manh: “Thì quận chúa cảm thấy hứng thú như thế đối với vị công t.ử , là hai từng quen ?”

Nàng dứt lời, tứ phía đều kinh hãi! Những đôi mắt nóng bỏng gắn chwajt Mộ Dung Song và Liễu Xương Ngạn. Dù , đời vốn sự kháng cự đối với những lời đồn. Cho nên, nàng , đều lộ vẻ kích động, trong lòng thậm chí còn bắt đầu tưởng tượng, các phiên bản chuyện xưa của hai . Về lý thuyết, một kẻ là tên phá gia chi tử, tài đức, dung mạo, một là quận chúa tài mạo song , danh tiếng vang xa, hôn ước, thì dù thế nào cũng thể mối liên quan nào với . lòng , bọn họ cần là hợp lý , họ chỉ đơn thuần cảm thấy hứng thú với những thứ gọi là ‘gian tình’ mà thôi!

“Tô Cẩm Bình. Ngươi bậy bạ cái gì đó?” Mộ Dung Song vỗ bàn bật dậy! Danh dự của một con gái quan trọng đến thế nào, nếu cứ để nàng loạn lên như , hiểu lầm thành quan hệ gì, thì e rằng ả chỉ nước ngoài thành treo cổ tự tử, dùng cái c.h.ế.t để chứng minh sự trong sạch của thôi!

Đôi mắt của Quân Lâm Uyên lạnh , cô nhóc , tâm tư thật ác độc!

Liễu Xương Ngạn cũng , nhưng gì mới thể thoát khỏi tình cảnh khốn cùng .

“Nô tỳ chỉ thuận miệng hỏi thôi mà. Quận chúa phản ứng mạnh thế gì? Trong thiên hạ , các công t.ử tiểu thư cùng sở thích, cùng chí hướng, kết thành tri kỷ cũng là chuyện thường. Quận chúa kích động thế gì, chẳng lẽ vì bí mật gì đó thể để ai ?” Trong mắt Tô Cẩm Bình đầy vẻ khiêu khích, giễu cợt.

Thông qua Thiển Ức và Hạ Đông Mai, nàng nam nữ của thời đại tuy xa cách, nhưng cũng khá cởi mở. Giữa nam và nữ, ngoài tình yêu , còn thể tình bằng hữu. Đàn ông và phụ nữ thể kết tri kỷ, hẹn hò ngâm thơ đối từ với , chỉ cần cách một lớp mành là . Chuyện vốn gì lạ, nhưng phản ứng của quận chúa Mộ Dương quá kịch liệt, khiến ban đầu bán tín bán nghi, nhưng lúc thì tin đến ba phần.

“Có lẽ Hoàng thượng Đông Lăng cũng nên xem gì chứ nhỉ? Trẫm cũng !” Quân Lâm Uyên lên tiếng ngắt lời nàng, cũng nhanh chóng đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của khỏi chuyện , ánh mắt Tô Cẩm Bình càng thêm phức tạp.

Hoàng Phủ Hoài Hàn ngừng một chút, lạnh lùng : “Muốn gì thì .”

Liễu Xương Ngạn đánh, danh dự còn suýt vấy bẩn, nên lúc , ánh mắt y Tô Cẩm Bình thật sự thể chỉ dùng bốn từ ‘kẻ thù g.i.ế.c cha’ mà miêu tả , y nghiến răng : “Khởi bẩm Hoàng thượng, thảo dân cũng thấy cung nữ xuất cung!”

“À?” Chỉ một chữ hờ hững, ai thể đoán ý tứ của .

Hoàng Phủ Dạ vốn vẫn phe phẩy chiếc quạt vàng, lúc cũng nóng ruột, lên tiếng: “Không ngươi nhầm đấy chứ?”

Liễu Xương Ngạn đầy vẻ quả quyết : “Tuyệt đối nhầm. Cô ả nàng còn động thủ đ.á.n.h và hạ nhân của !”

“Phì!” Một tiếng vang lên, Tô Cẩm Bình : “Vị công t.ử buồn quá. Dù xuất cung thật, ngài đường đường là một công t.ử nhà Vĩnh Yên hầu, đương nhiên sẽ tớ theo ngài. Ta chỉ là một cô gái yếu ớt, thể đ.á.n.h ngài thương, còn đ.á.n.h cả hạ nhân của ngài nữa chứ? Chuyện vớ vẩn ?”

Nghe nàng , cũng cảm thấy những điều y thật vớ vẩn, thậm chí còn bước tới kiểm tra thử xem đầu óc y hỏng .

“Ngươi? Cô gái yếu đuối ?” Liễu Xương Ngạn trợn trừng mắt dám tin chỉ mặt nàng. Y thật ngờ vô sỉ đến mức , chỉ đầu phủ nhận tất cả, liền vội vàng với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, thảo dân chắc chắn đó là nàng. Đám hạ nhân của thảo dân cũng đều nhận nàng! Nàng cùng một đàn ông mặc xiêm y màu trắng, đàn ông đó đụng thảo dân, nàng thèm phân biệt đúng sai, liền động thủ với thảo dân!”

Cả hai đều khẳng định, tình hình đương nhiên sẽ bất lợi đối với Tô Cẩm Bình.

Có điều, y câu khiến Tô Cẩm Bình tươi như đoán , đột ngột sang hỏi Mộ Dung Song: “Quận chúa, lúc ngài gặp , thấy đàn ông áo trắng nào ?”

Mộ Dung Song giật , trợn trừng đôi mắt của như sắp tóe tia máu! Tô Cẩm Bình, đồ xa, độc địa! Nàng tuyệt đối sẽ lôi Kinh Hồng ca ca , nên mới dám hỏi như thế! Nếu cả hai đều thấy nàng, lời khai khớp, sẽ thể bao biện nữa!

thể khai Kinh Hồng ca ca chứ? Nếu đây, đường đường là Hoàng t.ử một nước vị hôn thê, cùng con gái khác ngoài hẹn hẹn hò hò. Nếu ở một gia đình bình thường, tuy cũng nhục gia phong nhưng cũng chuyện lớn khó lường gì. đây là ở hoàng gia! Chuyện mà rơi tay Nam Nhạc, thì Kinh Hồng ca ca sẽ còn hy vọng gì với ngôi vị hoàng đế nữa! Tương lai, khi ả trở thành mẫu nghi thiên hạ, chuyện sẽ thành chuyện ?!

Trong đại điện, cũng ít thể thấu điểm . Hoàng Phủ Hoài Hàn giật , cô gái , thật sự thông minh hơn nghĩ nhiều! Hoàng Phủ Dạ, Thượng Quan Cẩn Duệ, Hoàng Phủ Dật hào hứng chờ xem màn kịch . Quân Lâm Uyên nhấc ly rượu lên, như như , nốt ruồi son mi tâm càng trở nên kiều diễm.

“Quận chúa?” Thấy ả lời nào, Tô Cẩm Bình lên tiếng nhắc nhở, dường như nàng thể chắc chắn rằng ả sẽ đáp án mà nàng .

Mộ Dung Song hít sâu vài , nghiến răng ken két, cuối cùng đành : “Bản quận chúa… chỉ thấy một ngươi!” Ả như , rõ ràng là mâu thuẫn với lời của Liễu Xương Ngạn, đương nhiên cũng sẽ dễ dàng hóa giải mối nghi ngờ về việc nàng xuất cung, đồng thời thừa nhận rằng, ả nên lau dử mắt cho sạch mới !

“Nếu , tức là, một vị nhận nhầm , hoặc, cả hai đều nhận nhầm !” Lời là do Thục phi, coi Tô Cẩm Bình thành cùng hội cùng thuyền .

Liễu Xương Ngạn khó hiểu Mộ Dung Song, khóe mắt bất chợt liếc thấy bọc giấy trong tay Tô Cẩm Bình, y lạnh : “Hoàng thượng, ngài xem, tay nàng đang cầm bánh quế hoa, điểm tâm của “Duyệt Ký”. Hoàng cung thể thứ đồ !”

Lúc , đều hướng mắt về phía thứ đồ tay nàng. Không ít nhóm nữ quyến thích ăn đồ ngọt đều nhận món điểm tâm , quả thật chính là điểm tâm của Duyệt Ký, ngay cả giấy gói cũng dấu hiệu riêng.

“Ngươi còn gì để ?” Liễu Xương Ngạn tỏ vô cùng đắc ý.

Tô Cẩm Bình nháy mắt với Hoàng Phủ Dạ, đang định hiệu cho , để đưa, thì Hoàng Phủ Dật lên tiếng: “Đó là do bản vương sai đưa tới. Sao hả? Liễu công t.ử ý kiến gì?”

“Vương gia? Ngài thể…” Liễu Xương Ngạn cảm giác đầu óc của lúc thật sự đủ dùng. Chuyện liên quan quái gì đến Dật vương chứ? Vì y sự kiện cầu yến tiệc Trung thu, nếu thì y cũng sẽ hiểu ngay hành động của Hoàng Phủ Dật.

Cả nhà Vĩnh Yên hầu cũng thấy tiết mục cầu , nên mặt đều là vẻ thể tưởng tượng , nhưng những khác thì đều trộm. Không Dật vương thật giả, nhưng nếu là giả, vì giúp trong lòng thoát sự phiền phức , cũng chẳng gì là sai.

Hoàng Phủ Dật y hỏi , khuôn mặt tuấn tú của liền lạnh : “Sao hả? Ngươi nghi ngờ bản vương dối ?”

Ai cũng Hoàng Phủ Dật là sủng ái nhất! Khi tiên đế còn tại vị, chính là hoàng t.ử sủng ái nhất, khi tân đế đăng cơ, là Vương gia Hoàng thượng quan tâm nhiều nhất, đây nhổ lông đầu sư t.ử ?

“Nghịch tử! Còn mau quỳ xuống! Trước mặt Vương gia, ai cho phép ngươi hươu vượn như ?” Vĩnh Yên hầu vội vàng trách mắng quỳ sụp xuống xin Hoàng Phủ Dật: “Khuyển t.ử thiển cận, xin Dật vương thứ tội!”

Hiện giờ ông chỉ hận thể đập c.h.ế.t cái tên nghiệp chướng ! Ngay cả Dật vương mà y cũng dám đắc tội. Phải rằng, trong các vị vương gia của Đông Lăng , tuy Dật vương vẻ siêu trần thoát tục, nhưng khó trêu chọc nhất. Hắn cưng chiều đành, quan trọng nhất là, tuy Dạ vương là tàn nhẫn nhất, thì dù ngươi đắc tội , ít nhất cũng sẽ bắt ngươi c.h.ế.t ngay. Dật vương, sẽ như vấn đề gì, tha thứ cho ngươi, khiến ngươi nghĩ rằng chuyện đều . Rồi đó, sẽ đột nhiên một đám hắc y nhân từ trời rơi xuống, diệt trừ cả nhà ngươi. C.h.ế.t là đáng sợ nhất. Mà đáng sợ nhất là, ngươi luôn sắp c.h.ế.t, nhưng chính xác lúc nào c.h.ế.t! Hơn nữa, ông còn c.h.ế.t!

“Vĩnh Yên hầu , bản vương đương nhiên cũng thể tính toán gì thêm!” Hắn khẽ lắc cây quạt thủy mặc tay xuống.

Hoàng Phủ Dạ mất hứng, tên nhóc thối tiểu Cửu , nhanh chân hơn , cơ hội hùng cứu mỹ nhân như mà để thằng nhóc tranh mất!

Tô Cẩm Bình cũng bất ngờ, xem , t.ử mà nàng nhận cũng chút tác dụng!

Sau , Liễu Xương Ngạn cũng còn dám lên tiếng nữa, Mộ Dung Song dù tức tối đến cũng chỉ thể nén xuống gì nữa.

Về lý thuyết thì Tô Cẩm Bình cho rằng chuyện đều , nhưng Quân Lâm Uyên nãy giờ im lặng lên tiếng, cô gái giữa đại điện sang mấy nhà Hoàng Phủ, đôi môi xinh khẽ cong lên lạnh. Là một tiểu cô nương mười tám tuổi, khéo mồm khéo miệng, tâm tư độc địa, còn thể khiến cho mấy đàn ông nhà Hoàng Phủ quan tâm đến , tuyệt đối đơn giản! Không đơn giản, nên… cũng thể giữ !

Hắn uống hết ly rượu, lắc lắc cái ly trong tay, nửa nửa : “Hoài Hàn , trẫm cứ cảm giác hôm nay một cung nữ đùa bỡn thế nhỉ?”

Câu phát , khí đột nhiên lạnh . Lúc mới nhận điều . , chỉ là một cung nữ nho nhỏ, tư cách gì mà khiến bao nhiêu vương công đại thần, thêm cả hai hoàng đế thẩm vấn lâu như ? Theo lệ thường đều là kéo thẳng ngoài đ.á.n.h vài chục trượng là xong chuyện . câu của hoàng đế Bắc Minh, tức là dù thế nào cũng xử t.ử cung nữ !

Tô Cẩm Bình cũng biểu hiện của quá thông minh nhanh nhạy nên mới khiến Hoàng đế Bắc Minh nổi sát khí, bàn tay giấu trong tay áo giật giật, nếu thể thoát , thì cùng c.h.ế.t luôn !

Sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng xám , Quân Lâm Uyên dùng cách xưng hô “Hoài Hàn ” để như , nếu vẫn cố giữ mạng cho Tô Cẩm Bình, thì sẽ khó ăn , cũng tức là giữ thể diện cho Bắc Minh. Cho nên, lúc chính cũng cân nhắc, rốt cuộc mạng của Tô Cẩm Bình quan trọng, là quan hệ giữa hai nước quan trọng hơn!

Hắn ngừng một chút, giữa hạt cát và cục vàng, cũng sự lựa chọn riêng. Dù thế nào, nàng cũng thể quan trọng bằng mối bang giao giữa hai nước : “Lâm Uyên quan trọng hóa vấn đề . Chẳng qua chỉ là một cung nữ thôi mà! Người …”

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...