Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 55: Lòng Quận Chúa Từ Bi Như Vậy, Phải Đi Phổ Độ Chúng Sinh Mới Đúng!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:10:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai thị tỳ nhận lệnh, đang định động thủ, thì Tô Cẩm Bình bỗng ngẩng đầu lạnh: “Nô tỳ phạm , đương nhiên sẽ Hoàng hậu của Đông Lăng xử phạt.Sao đến lượt quận chúa Bắc Minh xử lý chứ? Hơn nữa, quận chúa luôn mồm Hoàng thượng dạy dỗ nô tỳ. Nên nô tỳ thể hỏi một câu: quận chúa lấy phận gì mà mặt Hoàng thượng?”

Lời nặng nề! Ngay cả Quân Lâm Uyên cũng kinh ngạc cô gái . Dung mạo của nàng như bức tranh, khuôn mặt trái xoan xinh xắn, tinh tế, ngũ quan cũng thể tìm tỳ vết gì. Có thể là tuyệt sắc. khiến ấn tượng là khuôn mặt của nàng, mà chính là đôi mắt như thấu tất cả . Có điều, bộ y phục cung nữ , khiến cho cảm giác một viên ngọc quý che đậy. Ngắm một lúc, cũng cảm thấy buồn , xem , vị biểu lòng độc ác, luôn tự đặt ở vị trí cao của , gặp địch thủ !

Mộ Dung Song nàng cũng ngẩn , ả cứ nghĩ rằng cô nàng tiến cung một ngày biếm thành cung nữ, còn nhiều đắc tội hoàng đế, chẳng qua cũng chỉ là một cô nàng nông cạn dung mạo dụ dỗ khác, chứ kiến thức gì. ngờ chỉ một câu của nàng thể khiến ả lâm tình thế khó xử! Những lời , nếu luận nhẹ nhàng một chút, thì là Mộ Dung Song ả gả cho hoàng đế Đông Lăng, chỉ như mới tư cách mặt hoàng đế bệ hạ dạy dỗ hạ nhân. Còn nặng một chút, thì chính là Mộ Dung Song ả mơ ước đến ngai vàng của Đông Lăng!

Chuyện mà truyền ngoài, đương nhiên sẽ ai tin khả năng thứ hai, nhưng khả năng thứ nhất thì… Đối với một cô nương hôn ước gả ngoài như ả, lời đồn còn độc ác hơn cả một đao c.h.é.m thẳng cổ ả nữa! Mộ Dung Song lạnh vài tiếng, ả vốn nghĩ rằng, nếu tiện tỳ ngoan ngoãn, chịu dạy dỗ vài cái xong, thì ả còn thể để cho nàng sống thêm vài năm, tương lai sẽ trở thành trợ thủ cho , dù , mấy đàn ông năm thê bảy ? Hơn nữa, phu quân của tương lai sẽ hoàng đế, nhất định cũng sẽ phi tần . Có điều, cô nàng . Đã phận của ả, lấy lòng thì thôi, còn dám móc ả ?! Hừ, thì đừng trách ả lòng độc ác!

“Nói cũng đúng. Là bản quận chúa nhất thời nóng vội, nên mới lỡ lời. Hoàng đế của quý quốc độ lượng nhường nào, chắc cũng sẽ so đo cùng một cô gái yếu đuối, hiểu hạn hẹp như . Có điều, vị cô nương , quen mắt thế nhỉ?” Mộ Dung Song vẻ nghĩ ngợi một chút, thản nhiên .

Thấy ả cứ bám mãi tha, Tô Cẩm Bình kìm , nheo mắt phượng, trong mắt hiện rõ sát ý lạnh lùng, chỉ là, chính nàng cũng , hiện giờ lúc kích động, nếu g.i.ế.c ả thật, chỉ e giữ cái mạng nhỏ của nàng! Có điều… nàng lẳng lặng quan sát cô gái mặt một lúc, nhưng chút ấn tượng nào về ả. Nàng hướng mắt về phía đàn ông phía ả, mặc một bộ y phục màu ánh trăng, vạt áo và tay áo đều thêu hình rồng, bên hông đeo thắt lưng ngọc rồng uốn quanh, lộ một miếng ngọc bội, khuôn mặt tuấn tú, lịch lãm, dáng vẻ lãnh đạm, giống như mạ vàng. Không thể thừa nhận, đây cũng là một mỹ nam cực phẩm. Điều thu hút mắt nhất là nốt ruồi son đỏ thắm ở giữa mi tâm của ! Nốt ruồi son đỏ thắm, cùng với mỹ nhân, ở cổ đại, đây cũng là nét tượng trưng cho vẻ , điều, đặt mặt một đàn ông thì…

Hiện giờ cũng lúc để nàng nghĩ những điều , đàn ông đó, đầu mũ miện, rõ ràng là ‘hoàng đế Bắc Minh’ mà hạ nhân gọi. Chỉ là, nàng thể chắc chắn trăm phần trăm rằng từng gặp hai , vì bọn họ gây khó khăn cho nàng? Tuy nghĩ , nhưng mặt nàng cũng lộ vẻ nghi hoặc phiền não. Đối với dung mạo của Quân Lâm Uyên, nàng cũng chỉ kinh ngạc trong một giây lát lập tức thu hồi ánh mắt của . Dù , thường xuyên ở bên Bách Lý Kinh Hồng như nàng, dần dần cũng bắt đầu ‘miễn dịch’ với những thứ gọi là ‘nhan sắc’ .

Nhìn thấy sắc mặt bình tĩnh của nàng, trong mắt Quân Lâm Uyên cũng thoáng lộ vẻ tán thưởng, đối mặt với việc gây khó khăn của quận chúa và Hoàng đế nước khác, mà mặt nàng cũng hề biến sắc. Nếu lúc Mộ Dung Song đang bày dáng vẻ hận đến thấu xương, thì thật sự tìm hiểu kỹ nàng một phen. Dù , đời cũng nhiều thứ khiến cho cảm thấy hứng thú.

Mộ Dung Song câu ‘ quen mắt’ thì tỳ nữ ả liền phản ứng ngay: “Quận chúa, nô tỳ cũng thấy cô gái trông quen.”

“Thiên Mặc, ngươi thử xem?” Mộ Dung Song .

Cô gái tên Thiên Mặc bước tới, nhưng vẫn quy củ hơn những khác, ả xoay , cúi xuống, vẻ kính cẩn với Mộ Dung Song: “Quận chúa, hình như là cô gái mà gặp ở hội thả hoa đăng thì !”

Tiểu thái giám dẫn đường vốn vô cùng sốt ruột, giờ ả tỳ nữ cũng sửng sốt. Gặp Tô Cẩm Bình ở hội thả hoa đăng ? Như chẳng gián tiếp nàng lén khỏi cung ? lắc đầu ngay, đùa cái quái gì thế, thị vệ hoàng cung nghiêm ngặt như , nàng ngoài . Ra ngoài còn thể về bình yên vô sự ? Vớ vẩn thật! Không thể nào!

Tô Cẩm Bình toát mồ hôi lạnh, nếu là bình thường, nàng nhất định sẽ mặt dày mày dạn liều c.h.ế.t nhận, cũng chẳng ai thể gì nàng. Có điều, chứng cứ quá rõ ràng, tay nàng còn đang cầm hai hộp bánh quế hóa của Duyệt Ký, nếu chỉ , thì quả thực thế nào mới . Trong đầu nàng cũng dần kế sách, chỉ khẽ : “E là vị cô nương nhầm . Nô tỳ chẳng qua chỉ là một cô gái yếu đuối, thể xuất cung ? Cung nữ một tự ý xuất cung là tội c.h.ế.t, xin cô nương năng cẩn thận!”

Nghe nàng , Mộ Dung Song cũng lên tiếng phản bác ngay, chỉ lạnh một tiếng, nhận ? Ả sẽ cách khiến nàng nhận. Đang định tiếp, thì một tiếng ồn ào lớn truyền tới. Thì là yến tiệc Trung thu kết thúc, các công t.ử tiểu thư phẩm hàm gì cũng đều phụng chỉ cung tham gia hội cầu Hỉ Thước.

Lúc , Quân Lâm Uyên mới đổi sắc mặt: “Mộ Dương, yến tiệc Trung thu kết thúc . Hoàng đế Đông Lăng đợi chúng lâu, nếu vẫn nặng nhẹ, trẫm thế nào với mẫu hậu đây?”

Lời của giống như cảnh cáo ả, Mộ Dung Song cũng nóng nảy, ả vốn ỷ sự sủng ái của dì, mới thể bướng bỉnh đòi biểu ca đưa ả tới đây. vị biểu của ả, dung mạo hề kém phụ nữ, mà tâm cơ thì sâu nặng đến mức chính dì cũng thấu. Tuy ả chút thông minh, nhưng cũng dám phô trương nhiều mặt , vì ả hiểu rõ, nếu thật sự chọc giận biểu ca, e rằng cái mạng nhỏ của cũng giao luôn! Có điều, khó khăn lắm mới chờ cung nữ , dễ dàng thả nàng như , thể cam lòng ?

lúc , một giọng thánh thót như chim hoàng oanh vang lên: “A, là Tô Cẩm Bình đó ?”

Tô Cẩm Bình sửng sốt, đầu thấy ngay một cô gái mặc xiêm y màu tím, thể là sắc nước hương trời, cùng một thị tỳ đang bước tới đây. Đôi mắt như nước hồ thu, cặp lông mày thoáng khí khái hào kiệt, nhưng nàng cảm thấy con gái ác ý. Có điều, thị nữ phía nàng nàng chút thiện nào, cho nên cũng khiến Tô Cẩm Bình rõ đây là địch bạn. Chẳng lẽ là quen cũ của chủ nhân thể ? Nghĩ , nên nàng cũng lên tiếng đáp lời, tránh để ả manh mối gì.

“Vị là?” Quân Lâm Uyên ôn hòa lễ độ, là một vị đế vương, hiếm thấy cố tình thể hiện vẻ tự cao tự đại của bậc đế vương như thế.

Tiểu thái giám vội giới thiệu: “Vị là con gái của Mộc tướng quân mất, Mộc Nguyệt Kỳ, Mộc cô nương.” Gã cảm thấy nóng ruột như cả nghìn con kiến bò . Nếu dẫn tới, dù bệ hạ gì, thì tiểu Lâm t.ử công công cũng sẽ lấy cái mạng nhỏ của gã mất.

“À? Thì là con gái của Mộc lão tướng quân ?” Nhắc đến vị Mộc lão tướng quân , thể là sự kinh hãi của cả bốn nước. Một thế hệ hùng ngã xuống, đương nhiên khiến đời thương tiếc.

Mộc Nguyệt Kỳ khẽ , lễ độ : “Không ngờ Hoàng đế Bắc Minh nhớ rõ gia phụ, đúng là vinh hạnh của Mộc gia ! Không Cẩm Bình gì thất lễ với Hoàng đế và Quận chúa Bắc Minh? Tiểu nữ xin tạ nàng, mong Hoàng thượng và quận chúa nể mặt tiểu nữ, cũng coi như nể mặt gia phụ, tha cho nàng .”

Lời của nàng trọng lượng. Thanh danh của Mộc lão tướng quân chỉ hiển hách ở Đông Lăng, mà cũng khá nổi danh trong thiên hạ. Không chỉ vì tài năng quân sự kiệt xuất của ông, mà còn vì nhân cách con ông vốn quang minh lạc, dùng binh cũng dùng mánh khóe, nhưng mỗi xông pha chiến trường đều thể hóa nguy thành an, thắng trong hung hiểm, đối xử với cũng luôn cực kỳ , coi trọng nghĩa khí. Vì thế, Mộc Nguyệt Kỳ lấy lão tướng quân , khiến khác cũng tiện lên tiếng gây khó dễ nữa.

Tô Cẩm Bình khẽ nhíu mày, nàng thích thiếu ơn huệ của khác, hơn nữa, chuyện nàng cũng thể tự xử lý . Bỗng nhiên một cô gái nàng mặt, đột nhiên bán cho nàng một ân tình lớn lao, chuyện khiến cho nàng cảm thấy cảm kích, mà chỉ thấy kỳ quái! Cực kỳ kỳ quái!!!

“Mộc cô nương , bản quận chúa cũng tiện thêm gì nữa. Có điều, cung nữ to gan dám lẻn khỏi cung ngoài. Đây là trọng tội xử tử! Chuyện vốn cũng cần bản quận chúa quản, điều, trời sinh bản quận chúa tính nghiêm khắc, chấp nhận mấy cái việc xa bỉ ổi . Nếu thấy mà xử lý, còn cảm thấy thật với chính bản .” Mộ Dung Song chịu lùi đến nửa bước, lời cũng dần đổi ý vị, mang theo vẻ ghen ghét rõ rệt, nhưng dần bình tĩnh hơn.

Sau khi xong, đôi mắt của ả quét qua Mộc Nguyệt Kỳ, chịu lùi bước, thì chi bằng nên sự háo thắng của ả nổi lên, cũng chút hiếu kỳ, nếu thật sự đấu với cô gái nổi danh cùng , thì ai sẽ thắng, ai sẽ thua! Lòng háo thắng trời sinh và cái thói tự cho hơn hẳn khác khiến cho ả ném chuyện của Tô Cẩm Bình xuống vị trí thứ hai. Dù cũng chỉ là một cung nữ dòng thứ xuất, lưng quyền cũng chẳng thế, dù Tam Hoàng t.ử thật sự đưa nàng về Nam Nhạc, thì mặt ả, nàng cũng chẳng một xu trọng lượng nào hết!

Mộc Nguyệt Kỳ còn kịp lên tiếng, giọng lạnh lùng, trào phúng của Tô Cẩm Bình vang lên: “Vậy thì nô tỳ thực sự tán dương cái tính cách ghét tội ác như kẻ thù của quận chúa . Nhân phẩm của quận chúa như , tính cách như , hiếm thấy nhất là cái tính thể chấp nhận những việc xa . Từ bi nhường mà ngài phổ độ chúng sinh thì đáng tiếc quá!”

Nàng dứt lời, sắc mặt Mộ Dung Song lúc đỏ lúc trắng, phổ độ chúng sinh là ý gì? Không đang khuyên ả xuất gia ni cô ?! Ả lòng từ bi hỉ xả lúc nào? Tiện tỳ đang linh tinh cái gì thế?! Ả đường đường là một quận chúa Bắc Minh, là con gái chính dòng của phủ Trấn quốc công Nam Nhạc. Từ nhỏ đến giờ, ả từng chịu sự lăng mạ đến thế . Ả tức giận đến đỏ mắt, hung hăng trợn trừng mắt lên, trong mắt như những đốm lửa nhỏ bập bùng bập bùng thiêu đốt khác!!!

Quân Lâm Uyên nàng cũng dở dở ! Biểu của cũng bướng bỉnh, cũng thật sự thông minh, nên từng thấy biểu chịu thiệt bao giờ, ngờ hôm nay một cô gái cho tức nghẹn đến hai . Xem , lời đồn của dân gian quả nhiên là giả! Trong thiên hạ song xu(hai cô gái xinh thông minh), đó là Mộc Nguyệt Kỳ của Đông Lăng, và Mộ Dung Song của Nam Nhạc. ngoài xuất hiện một cô gái kỳ tài, dung nhan khuynh thành, chính là con gái thứ xuất của phủ Thừa tướng, khiến Dạ vương cầu hôn, Dật vương bái sư, thanh danh sớm vang xa hơn cả song xu .

Chỉ là, vị biểu mắt cao hơn đầu của chuyện , cũng vì tính cách kiêu ngạo của ả mà ai dám cho ả .

Mộc Nguyệt Kỳ vốn nghĩ là giúp đỡ thành công, ngược còn khiến cục diện trở nên căng thẳng hơn, khẽ nhíu đôi mày liễu. Không ngờ Tô Cẩm Bình xong, nàng suýt phì thành tiếng. Chẳng trách… chẳng trách tướng gia nàng bằng ánh mắt khác. Một cô gái thú vị như , nếu nàng là đàn ông, cũng sẽ chỉ hận thể cưới nàng về nương t.ử thôi. Mặc dù nàng ngược với lễ giáo bình thường, nhưng vô cùng thú vị. Nghĩ , cảm tình của nàng dành cho Tô Cẩm Bình cũng tăng thêm vài phần.

“To gan! Khi nào thì đến phiên một cung nữ nho nhỏ như ngươi dám chế nhạo bản quận chúa chứ? Xem , hôm nay dạy bảo ngươi một chút, thì ngươi thật sự học thế nào là ngoan ngoãn!” Ả luôn mồm chức danh quận chúa và cung nữ, cốt để đều hiểu , phận của Mộ Dung Song ả và cô gái khác biệt nhiều thế nào. Ả cũng tin rằng, Đông Lăng tuyệt đối sẽ vì một cung nữ nho nhỏ mà luận tội Mộ Dung Song ả!

Lúc , Tô Cẩm Bình vẻ sợ hãi đến cùng cực: “Sao quận chúa ! Dù nô tỳ mượn gan trời cũng dám dạy bảo gì lão nhân gia ngài !!!”

“Phì!!!” Quân Lâm Uyên nhịn liền phì thành tiếng, nốt ruồi son ở mi tâm cũng càng trở nên xinh tươi kiều diễm. Cô gái , quả nhiên thú vị. Mộ Dung Song cùng lắm cũng chỉ mới mười tám tuổi, đang tuổi hoa nở nhất, mà nàng gọi thành ‘lão nhân gia’! Nghe thì vẻ như đó là cách xưng hô tôn kính, nhưng thông minh thấy là ngay nàng đang sỉ nhục . Câu , thật sự khiến tức giận cũng !

Quả nhiên, Mộ Dung Song vốn đang tức giận hổ, thấy tiếng của biểu nhà , ả càng cảm thấy khó chịu vô cùng! Liếc mắt thấy nét mặt như như của Mộc Nguyệt Kỳ, ả thực sự cào xé nát Tô Cẩm Bình ! Ả lập tức gầm lên: “Con tiện tỳ nhà ngươi! Chủ nhân chuyện, gì đến lượt một nô tỳ như ngươi lắm điều nhiều chuyện? Dù chủ nhân sai, ngươi cũng chịu, còn dám kêu trời đất kêu oan ? Ngươi nghĩ ngươi vẫn còn là đại tiểu thư phủ Thừa tướng ?”

“Quận chúa đúng. Chủ nhân dạy bảo, nô tỳ . Chỉ là… quận chúa là chủ nhân của nô tỳ ?” Lời là nàng châm chọc ả tự sơn son vàng lên mặt . Một quận chúa nước láng giềng thì tư cách gì mà chạy sang hoàng cung nước khác tự xưng chủ nhân? là cực kỳ vớ vẩn!

Có điều, lời của nàng khiến Quân Lâm Uyên biến sắc, vì Tô Cẩm Bình chỉ mắng Mộ Dung Song, mà còn đ.á.n.h thể diện của Bắc Minh ! Tuy trong câu của nàng thể tìm sai nào, nhưng từng câu từng chữ đều chỉ trích Bắc Minh lượng sức, thích xen việc khác!

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Tô Cẩm Bình cũng chẳng tâm trạng mà quan tâm vị Hoàng đế Bắc Minh nghĩ thế nào. Tuy nàng thể nhận thấy cũng chẳng thích thú gì vị biểu nhà . thích đến mức nào chăng nữa, thì cũng thể giúp ngoài là nàng đây. Cho nên, đắc tội thì cứ đắc tội , dù , cùng lắm cũng là c.h.ế.t thôi. Chỉ là, dù c.h.ế.t, nàng cũng kéo bọn họ đệm lưng! Mỗi ngày của một sát thủ đều là những ngày nhuốm đầy m.á.u tanh, đối với nàng mà , c.h.ế.t chẳng gì đáng sợ, cũng chẳng là chuyện lớn khó lường gì!

Không khí như đông lạnh , Mộc Nguyệt Kỳ khẽ : “Xin quận chúa bớt giận, hôm nay là tết Trung thu, là ngày , giận dữ mệt cũng lợi gì! Cũng chỉ là một cung nữ nho nhỏ thôi mà, nếu quận chúa cảm thấy cơn tức tích tụ tiêu , thì giao nàng cho hoàng thượng xử lý là . Ta tin Hoàng thượng cũng sẽ cho quận chúa một câu trả lời thuyết phục!”

Nàng dứt lời, sắc mặt Tô Cẩm Bình trở nên vô cùng khó coi. Không Mộc Nguyệt Kỳ lòng , ác ý đây? Giao cho tên cẩu hoàng đế xử lý ? Cơ hội như còn khiến mừng đến phát điên lên ? Rơi tay ả quận chúa ch.ó má , ít nàng vẫn tự tin thể đấu võ mồm , nếu quận chúa đấu võ mồm , thẳng tay dùng vũ lực, thì nàng cũng thể đầu bỏ chạy!

Lúc , mỗi Hoàng Phủ Hoài Hàn g.i.ế.c nàng, nàng đều tìm cách cứu cái mệnh , một còn lạ, hai ba thành quen. nếu thật sự lôi đến mặt tên cẩu hoàng đế , nhiều ở lầu Vọng Nguyệt như , còn là đài cao, nàng cũng sẽ khó thể trốn , đúng là một viễn cảnh đầy khó khăn.

Mộ Dung Song liền đồng ý ngay: “Ý kiến đó tồi, cũng tránh để ngoài Bắc Minh ức h.i.ế.p khác!” Ả tin hoàng đế Đông Lăng sẽ vì một cung nữ nho nhỏ mà bỏ thể diện của chính . Sau lưng Mộ Dung Song ả, ngoài Bắc Minh , còn phủ Trấn quốc công cực kỳ quan trọng của Nam Nhạc!

Quân Lâm Uyên khẽ , ý kiến gì. Mộc Nguyệt Kỳ tuyệt đối là một cô gái ngốc nghếch. Trong lời của nàng đều là bảo vệ cô gái , thể ép nàng con đường khó khăn nguy hiểm ? Có lẽ hôm nay biểu kích thích quá nhiều, nên mất sự bình tĩnh thường ngày. Chỉ là, cũng lười nhắc nhở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-55-long-quan-chua-tu-bi-nhu-vay-phai-di-pho-do-chung-sinh-moi-dung.html.]

Mộc Nguyệt Kỳ chỉ nghĩ, ở nơi chỉ một nàng, quyền thế, ngay cả một phẩm hàm để trưng cho cũng . Nếu nhiều thêm vài câu, e rằng chính Tô Cẩm Bình sẽ chịu thiệt thòi. tới mặt Hoàng thượng thì khác, hôm nay là tết Trung thu, là ngày lành, Dạ vương, Dật vương, cùng với tướng gia cầu xin cho nàng, dù thế nào cũng vẫn hơn hai cô gái họ hăng hái chiến đấu đơn độc ở đây!

Vì thế, câu của nàng quyết định cục.

***

Chương 055.2: Quận chúa đúng là .

Tô Cẩm Bình chút tình nguyện, lẳng lặng lưng họ, hai hộp bánh quế hoa trong tay. Tuy nàng cách giải quyết, nhưng tìm cơ hội để ném nhất, thể bớt ít phiền phức. Có điều, trong đầu nàng hiện lên vẻ mặt đầy mong chờ của Thiển Ức, khiến nàng đành lòng. Thôi, dù ả quận chúa từ chui nào gây khó dễ cho nàng, thì dù hộp bánh quế hoa cũng thôi. Nàng cũng truy xét đến cùng, giờ nàng bao giờ vì bất cứ kẻ nào mà đổi ý chí của chính , giờ phá lệ vì Thiển Ức, thậm chí còn vẻ tự tìm phiền phức nữa. Nếu là , tuyệt đối ai thể tưởng tượng nàng sẽ thế !

Mang tâm trạng trăm mối tơ vò, cuối cùng nàng cũng bước đến lầu Vọng Nguyệt. Đám thị vệ canh ở cầu thang khó hiểu cô gái ‘yếu đuối, dễ gió thổi bay’ , cũng buồn bực hiểu vì nàng . nghĩ thì nghĩ , bọn họ vẫn hành lễ với Quân Lâm Uyên và Mộ Dung Song.

Hành lễ xong, bọn họ mới thẳng dáng vẻ của mấy . Tướng mạo của Quân Lâm Uyên hiếm , cũng ngang cơ với Dạ vương của bọn họ, chẳng qua, thì lạnh lùng diễm lệ, còn Dạ vương thì diêm dúa, lòe loẹt. Ba cô gái phía , mỗi đều tựa như tiên giáng trần, đủ khiến khác mất hồn mất vía. Mỗi đều thầm cảm thán, hôm nay đúng là ngày lành, thấy bao nhiêu là mỹ nhân!!!

Trong đại điện, yến tiệc Trung thu chấm dứt, các công t.ử tiểu thư nhà các vị đại thần cũng đều phụng chiếu cung. Có điều, tin đưa tới, quân chủ Bắc Minh tới, nên hội cầu Hỉ Thước cũng đành hoãn . chờ mãi chờ mãi cũng thấy , khiến sắc mặt văn võ bá quan cùng đám phi tần trong đại điện đều đen ! Từ lúc thông báo đến giờ, dù ba lượt cũng đủ thời gian, vẫn tới, nể mặt Đông Lăng ?

Nụ nhã nhặn thường thấy của Thượng Quan Cẩn Duệ cũng biến mất. Mọi chỉ nghĩ rằng cũng cảm thấy hành vi của Bắc Minh khiến cảm thấy lăng nhục, cho nên sắc mặt mới khó coi như . Đâu rằng, hạ nhân tuyền lời, Tô Cẩm Bình gặp nạn, đồng thời cũng trấn an rằng Mộc cô nương ở đó, chắc chắn sẽ để phát sinh chuyện gì. đến tận bây giờ vẫn tin tức gì của Tô Cẩm Bình đưa tới, Mộc cô nương đến giờ cũng thấy , xảy chuyện chứ?

Tâm trạng của yên, đương nhiên cũng tránh ánh mắt của Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ. Cả hai đều khẽ nhíu mày.

Đợi thêm một lúc lâu nữa, dung nhan tuấn tú của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng xuất hiện một nụ lạnh. Hắn hoàng đế bao nhiêu năm, trừ Tô Cẩm Bình to gan lớn mật nhiều khiến khó xử , hôm nay là đầu tiên gặp chuyện thế , chờ tới tận bây giờ mà vẫn tới. Hắn cũng lười đợi thêm, đang chuẩn vung tay tuyên bố bắt đầu hội cầu Hỉ Thước, thì một tiếng lanh lảnh vang lên từ ngoài điện: “Hoàng thượng Bắc Minh giá lâm! Quận chúa Mộ Dương đến! Mộc cô nương đến!”

Vài tiếng hô lớn vang lên, thần kinh của Thượng Quan Cẩn Duệ càng căng thẳng hơn! Quả nhiên đụng ! Đôi mắt đen như ngọc chằm chằm về phía cửa. Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ cũng nhíu mày vì sự thất thố của .

Chó đến khi bóng Tô Cẩm Bình xuất hiện trong tầm mắt của , mới như thoải mái một chút, khí tức căng thẳng bao quanh cũng biến mất hẳn.

Những chuyện, chỉ nghĩ là lo lắng cho sự an nguy của Mộc Nguyệt Kỳ, nên cũng nghĩ gì nhiều.

Ngay trong khoảnh khắc thấy Tô Cẩm Bình, Hoàng Phủ Hoài Hàn nhíu mày, trong lòng cảm thấy mệt mỏi, cô nàng cũng theo tới đây? Mặt đen , nàng gây chuyện gì chứ? Vừa ám vệ báo , nàng và Bách Lý Kinh Hồng về. Hắn vốn đang cảm thấy thật đáng tiếc, giờ về bao lâu, gây phiền phức gì cho đây?! Nghĩ , đôi mắt tím đậm của chợt lóe lên, sắc mặt cũng càng lúc càng khó coi.

Quân Lâm Uyên Hoàng Phủ Hoài Hàn, khẽ : “Trẫm mạo tới chơi, quấy rầy , mong Hoàng đế Đông Lăng phiền lòng!”

Mạo tới chơi ? Thật , ngay tại thời khắc bọn họ bước chân Đông Lăng, , cũng sai theo dõi chặt chẽ hành động của bọn họ. Không ngờ đoán nhầm, bọn họ đến để giở trò quỷ gì, thậm chí hôm nay còn tiến thẳng Hoàng cung, giống như dùng bụng tiểu nhân mà đo lòng quân t.ử ! Khóe môi lạnh băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn khẽ nhếch lên , nụ là thật giả, nhưng những ai quen với thì đều , biểu cảm là cực hạn đối với vị đế vương lạnh lùng : “Hoàng đế Bắc Minh khách khí quá! Còn ngẩn đấy gì? Mau chuẩn chỗ .”

Hắn quát đám hạ nhân. Trên lý thuyết, dù tới, thì chỗ cũng dọn xong, tình trạng hiện giờ, đương nhiên cũng khiến Quân Lâm Uyên hiểu Hoàng Phủ Hoài Hàn đang giận bọn họ tới chậm, nên mới thể hiện thái độ như . Nghĩ thông suốt nên cũng quá để tâm, chờ hạ nhân chuẩn xong chỗ thì bước tới, xuống.

Mộc Nguyệt Kỳ cũng sang phía đám nữ quyến, chỉ còn một Tô Cẩm Bình giữa đại điện.

Đêm nay vốn là một ngày lễ vô cùng vui vẻ, nhưng trong đại điện, ai tỏ vẻ vui mừng. Bắc Minh thật sự quá thất lễ! Không ít những thanh niên nhiệt huyết yêu nước ý dậy chất vấn. Quân Lâm Uyên lên tiếng khi bọn họ kịp mở miệng: “Trẫm tới trễ, xin phạt một ly, mong hoàng đế Đông Lăng bỏ qua cho cử chỉ thất lễ của Bắc Minh !” Nói xong, quét đôi mắt lạnh qua Mộ Dung Song, Mộ Dung Song cũng tự đuối lý, đành yên lặng cúi đầu.

Hoàng đế của một quốc gia xin công khai như , dù lớn đến , thì cũng còn ai chỉ trích nữa. Không khí đông cứng ban nãy cũng dịu nhiều.

Hoàng Phủ Hoài Hàn nâng ly rượu lên: “Hoàng đế Bắc Minh quá lời ! Hoàng đế Bắc Minh thể đến Đông Lăng một chuyến cũng là vinh dự lớn của trẫm, xin chứ?!”

Hai cứ đối qua đối những lời lẽ khách sáo.

Ở bên đám các quý công tử, một đàn ông thấy Tô Cẩm Bình, trong mắt liền toát vẻ phẫn nộ và oán hận! Chính là cô gái c.h.ế.t tiệt , giờ còn dám ngang nhiên mặt y ? Nghĩ , y liền nổi giận đùng đùng về phía Vinh phi.

Nhận ánh mắt của , Vinh phi chợt nhớ tới tin tức nhận ban nãy, cũng hiểu ngay Tô Cẩm Bình chính là cô gái gây khó dễ cho đường! Ả hừ lạnh một tiếng, ả đương nhiên nhiều chuyện về nàng, chẳng qua chỉ là mạng lớn một chút, miệng lưỡi giảo hoạt một chút nên mới nhiều thoát c.h.ế.t thôi. Còn dám lẻn khỏi cung, chỉ bằng lý do cũng đủ xử nàng tội c.h.ế.t ! Có điều, nàng hoàng đế Bắc Minh dẫn đây, sững giữa đại điện, cũng là vì . Cứ nên án binh bất động, xem một chút tính . Ả nhấc chén lên, ném cho một ánh mắt trấn an.

Mặt Tô Cẩm Bình đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, giữa đại điện. Đã quá nửa đêm , hai ngày hai đêm nàng ngủ, hiện giờ chỉ mau mau chóng chóng mà lên giường của thôi. ả tiện nhân no bụng rửng mỡ, vượt sông vượt biển sang đây mà gây khó khăn cho nàng! Ánh mắt độc ác âm hiểm của Mộ Dung Song cũng khóa chặt Tô Cẩm Bình, dường như lườm đến chọc thủng nàng mới chịu yên. Nhận cái đầy ác ý của ả, đương nhiên sắc mặt mà Tô Cẩm Bình dành cho ả cũng hòa nhã gì. Nàng đưa mắt, lơ đãng , mặt như mấy chữ to: “Ta chẳng thấy gì cả!”

Hoàng Phủ Dạ cũng dần nhận cơn sóng ngầm giữa hai . Mộ Dung Song hôn ước với Bách Lý Kinh Hồng, hôm nay tiểu Cẩm Cẩm đưa ngoài chơi, đúng lúc để vị hôn thê nhà bắt gặp đấy chứ? Không hiểu , trong lòng thấy vui sướng. Sao quên mất là Bách Lý Kinh Hồng còn vị hôn thê nhỉ. Với tính cách của tiểu Cẩm Cẩm, đừng cho , dù chung một chồng, cùng thê cũng chấp nhận! Nếu như , thì Bách Lý Kinh Hồng với tiểu Cẩm Cẩm cũng khả năng !

Nghĩ thế, tâm trạng của vô cùng, liền lên tiếng định dịu khí giữa hai : “Nếu bản vương nhầm, thì vị là quận chúa Mộ Dương, một trong thiên hạ song xu nhỉ?”

Hắn dứt lời, vẻ mặt dữ tợn của Mộ Dung Song liền biến mất, bằng vẻ mắt khiêm tốn như tiểu thư khuê các, giấu răng, : “Thiên hạ song xu chẳng qua cũng chỉ là đời tán thưởng thôi! Mộ Dung Song cũng chỉ là một cô gái bình thường, dám nhận lời khen !” Mọi đều nàng với vẻ tán thưởng. Trên đời , con gái dung mạo xinh nhiều, con gái dung mạo xinh thông minh cũng ít, nhưng dung mạo, trí tuệ, phận còn khiêm tốn thì đúng là lông phượng, cũng là sừng kỳ lân!(Ý là cực kỳ quý hiếm)Vì thế, cảm tình của dành cho ả đều tăng vọt. Cũng ít quý công t.ử bắt đầu ghen tị với Bách Lý Kinh Hồng, một mù như thể xứng đôi với cô gái như thế !

Có điều, ngoài mặt Mộ Dung Song tỏ khiêm tốn, nhưng trong lòng vô cùng đắc ý nhận sự tán thưởng ái mộ của , những ánh mắt ghen tị của đám con gái bên . Bỗng một giọng cực kỳ hòa nhã vang lên: “Quận chúa thật đúng là ! Nói cực kỳ lý, nô tỳ cảm thấy khâm phục sâu sắc!”

“Phụt…” Hoàng Phủ Dạ phụt ngay một ngụm rượu , ho khan kịch liệt, dở dở Tô Cẩm Bình. Tiểu Cẩm Cẩm ơi là Tiểu Cẩm Cẩm, nàng đúng là, ai nàng cũng dám đắc tội!

Trong đại điện cũng vang lên những tiếng kìm nén, buồn nhưng dám . Có lẽ chính vị quận chúa Mộ Dương cũng ngờ mấy câu khiêm tốn của chế nhạo nhỉ? Ngay cả T.ử Diên Mộc Nguyệt Kỳ, vốn thành kiến với Tô Cẩm Bình, cũng nhịn , lén che miệng thầm, đến đám nữ quyến vốn Mộ Dung Song đầy ghen tị, giờ cũng vui sướng đến mức chỉ hận thể kiếm cái ghế thật cao lên để xem trò vui!

“Tô Cẩm Bình, ngươi ý gì?!” Dù Mộ Dung Song tu dưỡng đến lúc cũng chịu nổi tình cảnh nhạo ngang nhiên ngấm ngầm như bây giờ. Ả nhịn nữa, bật dậy, vỗ mạnh xuống bàn, khiến đồ bàn rung lên bần bật, cuối cùng gầm lên một tiếng, gương mặt xinh tức tối đến đỏ bừng lên! Thật , với trí tuệ thường ngày của ả, ít nhiều gì cũng thể đối đáp ngay vài câu để cứu vãn danh dự của , nhưng hiện giờ ả đang đối mặt với Tô Cẩm Bình mà ả hận đến thấu xương. Hơn nữa, từ bé đến giờ, mỗi khi ả tới , ai nâng niu ả tay chứ? Hôm nay một tiện tỳ chế giễu mặt văn võ bá quan, chuyện ả chịu nổi!!!

Cũng chính cái vỗ bàn và tiếng gầm khiến hình tượng tiểu thư khuê các của Mộ Dung Song đập nát, hơn nữa, còn thẳng cho , ả chỉ bộ tịch thôi, nên mới đời tung hô tán thưởng ả. Thật , trong lòng ả vốn cũng nghĩ như thế! Vì , ít vô cùng kinh ngạc, đồng thời lộ rõ vẻ khinh thường.

Hành động của ả cũng khiến Quân Lâm Uyên nhíu mày, ngón tay thon dài đặt nhẹ bên môi, ho khan một tiếng cảnh cáo ả.

Lúc , Mộ Dung Song mới kịp hồi hồn. Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc, đầy phức tạp của , ả hiểu ngay tiếng gầm của tự phá hủy hết tất cả hình tượng của ả, ả càng thống hận Tô Cẩm Bình hơn! Ả nghiến răng, hung dữ xuống, cũng tự trấn an , may mà Kinh Hồng ca ca tới, nên thấy bộ dạng của ả. Mấy thấy thì liên quan gì ?

Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng buồn , nhưng , hiện giờ nên phì , nếu sẽ khiến quan hệ của hai nước, , thậm chí là ba nước lâm tình trạng nước sôi lửa bỏng. Tuy sợ, nhưng khi diệt trừ lão thất phu Tô Niệm Hoa cùng với Hoàng Phủ Lam, Hoàng Phủ Thanh, nên để xảy chuyện lớn gì thì hơn. Vì thế, lạnh giọng : “To gan, chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà dám chế nhạo quận chúa một nước. Ngươi chịu tội gì?!”

Tuy , nhưng khóe môi lạnh băng bất giác cong lên, vì tin, cô gái sẽ để chịu thiệt thòi!!!

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...