Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 54: Nếu Ta Nói, Là Thích Thì Sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:10:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thiên Mặc, ngươi xem, cô ả , ?” Người phụ nữ hung dữ trừng mắt theo bóng Tô Cẩm Bình, trong mắt đầy vẻ đố kỵ, giống như đốt cháy bóng thành tro bụi .

Thị tỳ gọi là Thiên Mặc Tô Cẩm Bình cô gái bên cạnh , thật thà : “Tiểu thư, như ạ!”

dứt lời thì cô ả càng tức giận hơn, đôi môi nhếch lên lộ lúm đồng tiền, nhưng như rắn rết khiến kinh hãi. Khuôn mặt xinh vặn vẹo, lạnh lùng : “Cho theo nàng !”

“Biểu tiểu thư, ngài chạy đến đây. Thả hoa đăng thì thả lúc nào mà chẳng , cứ khăng khăng đòi thả. Chủ nhân sai chúng tìm ngài khắp nơi, nếu để lạc mất ngài, chỉ sợ dễ ăn với lão phu nhân thôi!” Một nô bộc chạy tới, năng gì kỳ lạ, nhưng bước chân vững vàng, mạnh mẽ, rõ ràng là một gia đinh huấn luyện cẩn thận!

Nhắc tới biểu , mặt cô gái cũng xuất hiện vẻ kiêng dè, nhưng cũng chỉ chợt lóe lên biến mất, gượng : “Đi thôi, còn chần chừ nữa, e sẽ kịp!”

Ở cách đó xa, một cô gái mặc xiêm y màu tím cũng về phía bên . Trên dung nhan khuynh thành lộ một nụ nhạt, về phía Tô Cẩm Bình rời , xoay về phía hoàng cung.

“Mộc cô nương, hôm nay sẽ tham gia hội cầu Hỉ Thước ?” Thị tỳ vội vàng theo nàng, nhưng trong giọng đều thể hiện rõ vẻ khó hiểu.

Cô gái khẽ , giọng trong trẻo vang lên: “Phái báo cho Tướng gia , Tô Cẩm Bình gặp nạn. Nữ quyến tranh đấu, Tướng gia thể sẽ ứng phó . Dù thế nào cũng nên tiến cung trợ giúp tướng gia một tay!”

Thị tỳ thấy , liền trợn trừng mắt: “Mộc cô nương, T.ử Diên hiểu. Không cô nương chính là cô nương trong bức tranh của Tướng gia ? Khi em đưa thư phòng của Tướng gia, vô tình thấy vài . Nếu em mà là , thì em chỉ ước gì nàng c.h.ế.t cho xong! Nếu nàng mà sống , chỉ sợ cả đời tướng gia cũng chỉ đến mỗi bức tranh mất! Người đối với tướng gia như , tướng gia cũng chẳng thấy!!!”

Bức tranh đó, T.ử Quyên, phủ Thừa tướng cùng với cô, cẩn thận ướt nó, hơn nữa, cũng chỉ ướt chút mép bên cạnh thôi, mà tướng gia hạ lệnh đ.á.n.h c.h.ế.t cô ! Không ai thể tin tướng gia thể nóng giận đến thế, nhưng thực tế, thì tướng gia thực sự như , khiến cả đám hạ nhân trong phủ đều kinh hãi, nơm nớp lo sợ suốt cả tháng trời!

Nghe cô hỏi , Mộc Nguyệt Kỳ khẽ : “Ai vì tướng gia? Chẳng qua là báo đáp ân tình thôi.” Nàng đến phủ Thừa tướng cũng là vì báo ơn, cần nàng lấy báo đáp, thì nàng giúp bảo vệ coi trọng nhất, cũng coi như là một cách báo đáp .

“Mộc cô nương, chẳng lẽ trong lòng thấy khó chịu ?” T.ử Diên đau lòng nghiêng mặt nàng. Cô hậu hạ Mộc cô nương ba năm, cho tới bây giờ cũng từng thấy chủ nhân nào dễ hầu hạ như . Rất ít khi thấy nàng giận dữ, ôn hòa với hạ nhân, nhất cử nhất động đều vì suy nghĩ cho Tướng gia. Bọn họ thật sự hiểu, một cô nương như , vì tướng gia thấy? Còn nữa, cô gái , là đang kéo tay một đàn ông hẹn hò ? Không , nhất định cô chuyện với Tướng gia, Tướng gia thể thích một cô gái hổ như chứ?!

Nghe cô hỏi , bước chân của phía hỗn loạn, nhưng bên môi vẫn nở nụ lộ lúm đồng tiền câu hồn đoạt phách, trầm giọng thở dài: “Chỉ cần bình yên, cũng sẽ thôi.”

T.ử Diên kinh ngạc, dừng bước , bỗng cảm thấy mũi cay cay, nhưng cũng gì, hai mắt nhòa lệ theo nàng.

Tô Cẩm Bình kéo Bách Lý Kinh Hồng cửa bắc hoàng cung. Dọc đường , Tô Cẩm Bình nhiều hơn hẳn ngày thường, là do lễ hội hoa đăng hôm nay gây ảnh hưởng đến nàng vì điều gì khác. Nàng ngừng nghỉ, thỉnh thoảng dừng hỏi vài câu, điều, cũng vẫn như bình thường, đáp . Tô Cẩm Bình cũng quen với tính cách của như thế, nên cảm thấy kỳ quái.

Từ xa, một gã sai vặt chỉ về phía Tô Cẩm Bình: “Công tử, ngài kìa, là hai lúc động thủ với chúng phố ?”

Tuy cô gái y phục của cung nữ, nhưng đàn ông bên cạnh nàng thì đổi gì, nên gã mới thể nhận chính xác là hai đó.

Đến cửa Bắc, hai nhảy qua tường cao .

Tên công t.ử nhà giàu đúng là gã đàn ông hôm nay Tô Cẩm Bình dạy dỗ một trận, hai nhảy trong, y liền hừ lạnh, thì chỉ là một cung nữ, y sẽ hàng trăm hàng nghìn cách g.i.ế.c nàng! Y với hạ nhân lưng: “Cho truyền lời với tỷ tỷ , điều tra xem cô nàng là ai! G.i.ế.c c.h.ế.t nàng!”

“Vâng!” Cung nữ đúng là ăn gan hùm mật gấu, dám phạm thượng công t.ử nhà . Chẹp, nàng quá xui xẻo, trèo tường công t.ử nhà bắt gặp.

Hai trốn tránh về tới Lê viên: “Huynh !” Nói xong, nàng buông tay , định về. Nếu là bình thường, nàng còn định trêu chọc một chút. hôm nay Thiển Ức còn đang ở trong phòng chờ bánh quế hoa nàng mang về nữa.

Kỳ lạ là, nàng buông tay, trở tay bắt . Cảm giác lạnh như băng khiến nàng ngẩn , thế ?

Nhìn dung mạo tuyệt của , nàng khó hiểu.

Hắn cũng ngẩn một chút, bàn tay vẫn nàng nắm lấy luôn truyền tim cảm giác ấm áp, nhất thời nàng buông đột ngột, khiến kịp thích ứng, liền lật tay giữ tay nàng theo phản xạ. Nhìn ánh mắt đầy nghi hoặc của nàng, cũng hổ, vội vàng buông tay nàng .

“Sao thế? Không luyến tiếc đấy chứ?” Giọng đầy vẻ trêu chọc, nàng luôn cảm thấy, mỗi khi đối diện với , nàng cứ giống như là đang đùa giỡn con gái nhà lành . Cứ tưởng sẽ thấy vẻ mặt tức giận của như khi, ai ngờ chỉ lãnh đạm đó, dường như thấy nàng gì.

Nghe câu hỏi của nàng, khuôn mặt bạch ngọc vẫn chút cảm xúc nào. Ánh trăng chiếu xuống khiến càng thêm vẻ thần bí, tĩnh lặng, cho đến khi Tô Cẩm Bình nghĩ sẽ gì nữa, thì đột nhiên lên tiếng: “Nếu… thì ?”

“Cái gì?!” Tô Cẩm Bình giống như gặp ma giữa ban ngày ! Nàng trợn trừng hai mắt từ xuống , vẫn xiêm y màu trắng, vẫn là dung mạo mỹ như kiệt tác của trời xanh , vẫn là khí chất thanh cao, lạnh lùng đó, nhưng mà… thể những điều như ?

Nhất định là nàng nhầm! Nghe nhầm !!!

“Không gì.” Nhìn thấy phản ứng của nàng, chỉ lãnh đạm đáp, nhắc nữa, vẻ mặt cũng trở nên xa cách hơn.

Tô Cẩm Bình kỹ mặt một lúc lâu, vốn định hỏi hôm nay gặp ma . cảm thấy hỏi như lắm. Nàng do dự một lúc, cũng từ từ phát hiện , hôm nay bình thường, ví dụ như, tuy lúc thường lãnh đạm, nhưng đôi môi mỏng vẫn cong lên một chút, nhưng hôm nay luôn mím chặt. Ví dụ như, đôi mắt xám bạc say lòng vốn tiêu cực, lúc nào cũng như tỏa sáng, , hôm nay trầm xuống. Ví dụ như cặp lông mày kiếm tuyệt , vốn luôn thẳng tắp, mày kiếm nhập tóc mai, nhưng hôm nay nhíu .

Sau khi chú ý tới những điểm , Tô Cẩm Bình mới phát hiện, bình thường để tâm đến tới mức nào! Nàng cũng cảm thấy hành vi giống như thầm mến của vô cùng trơ trẽn. Bỗng nhiên, đôi mắt phượng trợn trừng lên! Không là nàng sa thứ tình cảm gọi là ‘yêu thích’ trong truyền thuyết đấy chứ? Nghĩ , nàng vội vàng lắc mạnh đầu. Cái gì mà thích với thích chứ. Nhất định là nàng ở cổ đại lâu ngày nên tư tưởng cũng cổ hủ hóa !!!

Nàng vốn định bỏ chạy, nhưng vẫn yên lòng, hỏi: “Hình như hôm nay bình thường…”

“Ừm.” Nghe nàng hỏi , chỉ trầm giọng đáp, mày nhăn, mặt đổi sắc.

“Sao hôm nay cứ thấy trầm lặng hơn hẳn ngày nhỉ?” Rốt cuộc nàng cũng hiểu cảm giác là gì, đúng thế, là trầm lặng! Nàng dẫn ngoài chơi, là hy vọng tâm trạng của thể hơn một chút, nhưng vẻ như tâm trạng càng kém thế ?

“Tại hạ vẫn luôn như thế, nếu cô nương thích, thể đến!” Chỉ một câu , đẩy cách giữa hai xa vạn dặm!

Hiện giờ, Tô Cẩm Bình thật sự cảm giác bay lên tung một cước, đạp bay đến tận chân trời, đó hát vang sung sướng: “Ta đưa tiễn , xa ngàn dặm!” Cái tên , thật sự là chẳng khác gì một con sói mắt trắng, còn đổi nữa!!!

“Bách Lý Kinh Hồng, cảm thấy cá tính ? Có thấy tài giỏi lắm hả?” nàng giận đến phì , từ xuống , thật sự tát cho hai cái!

Hắn nhíu mày, vẻ hiểu ý nàng lắm. Có cá tính ? Tài giỏi ? Hắn im lặng một lát đột nhiên hỏi: “Cô nương, tại hạ cần khác thương hại.” Giọng lãnh đạm, nhàn nhạt nhưng thể hiện rõ thái độ của . Trong lòng nàng một tên là ‘yêu vật’, còn thể chứa . thế, trong con mắt đời, là kẻ mù cả hai mắt, hai bàn tay trắng, thậm chí ngay cả mẫu phi, duy nhất quan tâm đến cũng qua đời . bao giờ cần bất cứ ai thương hại , đây là sự kiêu ngạo của Bách Lý Kinh Hồng !

“Thương hại? Nếu là yêu thích thì ?” Nàng lẳng lặng chằm chằm khuôn mặt của , cũng bỏ qua khóe môi khẽ mím chặt của ngay khi nàng xong.

Nếu , là yêu thích thì ? Là yêu thích ư? Thích… ? Hàng ngàn hàng vạn câu hỏi nghẹn trong lòng đang gào thét hỏi , nhưng cuối cùng đều nén nơi cổ họng, đôi mắt xám bạc như ánh trăng vẫn tiêu cự, nhưng còn trầm xuống như lúc nữa.

Tô Cẩm Bình khẽ , thể rõ cảm xúc của . Nàng lơ đãng thốt câu , thích , cũng nhỉ? Thích, trừ về tình yêu nam nữ, còn cả tình cảm bạn bè nữa. Ai quy định rằng thích thì nhất định sẽ là yêu chứ?

“Thôi , với mấy thứ gì chứ. Huynh hiểu. Những thứ hiểu, hứng thú, vĩnh viễn chỉ chính bản mà thôi. Trừ , thì tất cả thứ đều ở cách tới ba mẫu đất. Dù là ai cũng thể tới gần nửa bước. Dù cố gắng thế nào, thì cũng chỉ như đang diễn một vở hài kịch mặt mà thôi! Bách Lý Kinh Hồng, thể rằng, m.á.u lạnh nhất mà đời Tô Cẩm Bình từng gặp. Máu của còn lạnh hơn cả .” Nàng như kích động, càng càng khó , cuối cùng cũng chẳng thèm cân nhắc gì, hết những lời trong lòng .

Mấy câu , như một con d.a.o sắc nhọn, đ.â.m thẳng tim , đ.â.m đến mức m.á.u chảy đầm đìa!!! Những gì hiểu, hứng thú, vĩnh viễn chỉ chính thôi ? Hắn với nàng rằng, như thế, bây giờ còn nàng nữa. thể nên lời. Ngón tay thon dài giấu tay áo bào rộng thùng thình siết chặt , như đang cố kìm nén điều gì đó.

Cho đến khi nàng m.á.u lạnh, m.á.u của còn lạnh hơn cả nàng, thì cảm giác như m.á.u khắp như đông đặc , từng giọt, từng giọt dần mất ấm! Máu lạnh, m.á.u lạnh ? Bây giờ, thế nào đây? Suốt hai mươi bốn năm qua, từng bất cứ chuyện gì thể khiến nên thế nào như bây giờ. Cho tới bây giờ, cũng từng ai chỉ bằng mấy câu thể khiến đau lòng đến thế ! Trong giây phút đó, dường như hiểu nguyên nhân. Hắn cần quan tâm khác nghĩ về thế nào. Hắn chỉ quan tâm duy nhất một nàng thôi, chỉ quan tâm đến cái của nàng về mà thôi.

Tô Cẩm Bình cũng lời quá đáng, nhưng nàng thể nào khống chế tâm trạng của . Suốt hai mươi mấy năm qua, đây là đầu tiên nàng thể khống chế chính , nàng chỉ là trong n.g.ự.c như một cơn giận dữ tích tụ , dập , cũng xua . Nếu nàng còn , thì cho tức c.h.ế.t, cũng là vì chính nghẹn mà c.h.ế.t!

“Thương hại ? Huynh thể cho gì đáng thương hại ? Ít nhất còn ăn uống, tên ăn mày ven đường còn cần thương hại hơn ? Huynh mù hai mắt, nhưng trong thiên hạ cũng đầy thấy gì. Huynh nhốt ở đây, tạm thời mất tự do, nhưng thử đám phi tần nơi hậu cung, đám cung nữ như , phía sự xinh , vinh dự là cái gì? Là sống cô độc cả quãng đời còn , c.h.ế.t già trong cung. Huynh còn , nhưng thiên hạ , nào sống với con cả đời?! Huynh ? Huynh may mắn hơn tất cả chúng nhiều. Huynh phận và huyết thống khiến khác thể quá giới hạn, dung mạo rung động lòng , còn cơ hội ngủ đông nhiều năm đ.â.m cho một phát chí mạng!!! So với những khác, may mắn hơn nhiều ? Thương hại ? Huynh thể giải thích cho một chút, điểm nào cần thương hại ?”

Tuy bản nàng cũng cho rằng phận huyết thống lên điều gì. ở cổ đại , đó là nhân tố lớn nhất để quyết định tương lai một đời ! Sau khi một tràng dài, nàng cũng phát hiện , dường như luôn thể khiến cảm xúc của nàng xao động, thậm chí, đôi khi nàng còn bất tri bất giác biến thành một con mèo đạp trúng đuôi! Hơn hai mươi năm nay, từng ai khiến cho nàng dùng nhiều sự kiên nhẫn đến như , càng ai khiến nàng khuyên bảo tận tình và chân thành như thế cả. Có lẽ, hôm nay chỉ chính bình thường, mà còn cả nàng nữa!

Những lời giống như một hồi chuông đ.á.n.h mạnh đầu ! thế, thật sự cho rằng bất hạnh nhất đời . Dù bây giờ năng lực xoay mây đổi gió, dù cho hiện giờ thể cho trong thiên hạ cúi đầu phục tùng , nhưng vẫn cảm thấy trong lòng như thứ gì đó trói buộc, giống như một luồng khí u ám luôn vây quanh cơ thể , khiến từng bước, từng bước một dấn địa ngục ! hôm nay nàng những điều , mới ngộ , hình như bất hạnh như nghĩ, so với những mà nàng nhắc đến, thì lẽ chuyện bất hạnh của cũng chẳng là gì cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-54-neu-ta-noi-la-thich-thi-sao.html.]

Thấy cúi đầu gì, Tô Cẩm Bình cũng nặng lời. Mặc dù nàng đều lý, nhưng mới mất, nàng như thế cũng quá. Sau khi tỉnh táo , nàng liền lạnh lùng : “Xin , quá đáng. Sau , sẽ tới phiền nữa!”

Nhìn ba hộp bánh quế hoa trong tay, nàng đưa một hộp cho : “Huynh cầm hộp quế hoa . Ta sẽ nhớ kỹ ân tình cứu Thiển Ức. Nếu chuyện gì cần giúp, tuyệt đối sẽ từ chối.”

Nhận hộp bánh từ tay nàng, đột nhiên nhớ tới lời của bà chủ quán : “Vợ chồng với , ai va chạm đôi ”, bỗng thấy buồn . Hắn và nàng vốn vợ chồng, ngay cả yêu cũng . Hơn nữa, trong lòng nàng còn tên ‘yêu vật’ , thể thoải mái một chút chứ? Chẳng lẽ sẽ thể bằng hữu ?

Nghĩ thông suốt , tâm trạng của cũng sáng sủa hơn nhiều. Hắn thích nàng, lẽ, còn chỉ đơn giản là ‘thích’ nữa. ai rằng thích thì nhất định ở bên ? Có đôi khi, thể ở bên cạnh thích, cũng là một điều may mắn .

“Đợi .” Hắn xong, nàng dừng bước như nghĩ, mà chỉ khựng một chút tiếp tục bước . Hắn thầm khổ, nàng giận thật . Hắn theo bóng nàng, nhẹ nhàng : “Ta cũng thích nàng.”

Những lời giống như một tia sét bổ thẳng xuống đầu Tô Cẩm Bình! Mà Tu với Phong bước Lê viên cũng trượt chân một cái, suýt nữa ngã lăn ngoài! Bọn họ thấy gì thế? Nghe thấy cái gì thế???!!! Điện hạ thích một cô gái ?! Thích á?! Ông trời ơi, giáng một tia sét xuống đ.á.n.h c.h.ế.t họ ! Đời họ tuyệt đối từng thấy lời nào kinh khủng hơn thế !!! Hơn nửa đêm , mà điện hạ nhà bọn họ thổ lộ với khác ? Ôi trời ơi!!!

Khóe miệng cô nàng nào đó run lên, đầu , dung nhan tuyệt mỹ như tuyệt tác của trời xanh , buồn bực hỏi: “Vừa cái gì?”

“Ta cũng thích nàng.” Hắn từng láo bao giờ, nhưng lúc bồi thêm một câu: “Cũng giống như nàng thích .” Tình cảm của nàng dành cho , chỉ là thích giữa bạn bè với . dành cho nàng, là tình yêu nam nữ. Có điều, nếu như , chỉ e rằng bọn họ còn thể bạn bè nữa.

Nghe , Tô Cẩm Bình cảm thấy chột một chút. Dường như cái tình cảm ‘thích’ mà nàng dành cho , nó cả một chút nôn nóng, yên lòng, cảm giác như thứ gì đó cào nhẹ tim. Nàng từng cảm giác bao giờ, cho nên cũng thể rốt cuộc nó là thứ tình cảm gì. Vì thế, , nàng cảm giác đang lừa . Tình cảm mà dành cho nàng, là bằng hữu ? Nghĩ , nàng bỗng thấy thật xa!

“Khụ khụ…” Nàng gượng hai tiếng, lảng sang chuyện khác: “Lần đầu tiên thấy nhiều như thế, giọng êm tai!” Nói xong, mắt nàng đảo trái đảo , cứ như sợ đang chột !

“Khuya , nàng về .” Giọng như chất chứa một chút quan tâm, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ gì đặc biệt, cứ như những lời là theo lẽ thường thế, quá bình thường, quá đương nhiên .

Thời khắc , Phong và Tu còn cảm xúc gì nữa, mặt buồn rười rượi về phía . Cô nàng vẻ còn hiểu rõ lắm tình trạng hiện giờ, nhưng hai ngoài cuộc bọn họ thấy rõ ràng. Vị điện hạ cao quý, tao nhã, của họ, hiện giờ lừa mất cả viên giải d.ư.ợ.c duy nhất thể chữa mắt đành, nhưng ngay cả trái tim cũng lừa mất ! Khuya , nàng về ! Ôi ôi ôi, chỉ vài chữ thôi, lãnh đạm, lãnh đạm, nhưng khiến hai họ hẹn mà cùng nổi da gà khắp ! Điện hạ dịu dàng chuyện với khác như thế từ bao giờ ???

Nghĩ , cả hai cùng rùng một cái.

Tu nhỏ giọng hỏi: “Huynh nghĩ điện hạ thật lòng là giả thôi?”

Giọng điệu của Phong mang theo sự ai oán và nức nở rõ rệt: “Huynh bao giờ thấy điện hạ đùa giỡn ?” Nếu để phủ Trấn quốc công và phủ An vương , thì đây sẽ thành tai họa ngập trời mất!!!

“À, ừm!” Nàng vội đáp, nhanh chóng lao khỏi Lê viên. Nàng cảm thấy chuyện xảy hôm nay quá kỳ quái, nàng thích đẩy nàng xa vạn dặm, nhưng trong chốc lát, cũng ngờ sẽ chuyển biến lớn như , thực sự khiến nàng… sủng mà kinh sợ!!!

Đôi mắt xám bạc quét qua hướng Tu và Phong, xoay bước nhà.

Tu và Phong vẫn duy trì trạng thái kinh ngạc như rớt cằm, theo . Chuyện mà để Vẫn và Diệt mà , chỉ e là sẽ đập thẳng đầu hai một cái hỏi: Có hai uống nhầm t.h.u.ố.c , nên mới ảo giác ?!!!

Vào trong phòng, chủ tớ ba đều gì. Tu và Phong cũng quên béng luôn cả chuyện định bẩm báo, cả hai giống như hai tên ngốc trải qua phong ba bão táp, ngẩn mặt .

Tu bây giờ còn c.h.ế.t luôn cho xong. Cô nàng hiểu cái ‘thích’ của điện hạ là thế nào, nhưng theo điện hạ mười mấy năm thể hiểu chứ? Hắn chút cảm tình nào với cô nàng hết!!! Sáng sớm nay bọn họ nhận tin báo cô nàng đến tìm điện hạ, còn mang theo một cái bánh Trung thu, đó… … đợi … chẳng lẽ là…

“Điện hạ!!!” Dung mạo của Tu vốn vô cùng lạnh lùng khát máu, giờ thê thê t.h.ả.m thảm như đứa con mất , lóc : “Nếu ngài thích ăn bánh Trung thu, thuộc hạ sẽ cho đưa tới mỗi ngày mà!” Ngài thể tiền đồ như thế , chỉ vì một cái bánh trung thu mà sẵn sàng bán ?!!!

Nghe Tu , hiểu bỗng thấy buồn . Cái bánh Trung thu , đối với , thì chỉ đơn giản là một chiếc bánh Trung thu, mà nó là sự ấm áp dễ , còn ấm hơn cả đưa than ấm trong ngày tuyết lạnh nữa: “Các ngươi tới việc gì?”

Giọng của vẫn lãnh đạm như bình thường, nhưng khó nhận tâm trạng của lúc tồi.

Cũng chính vì tâm trạng tồi quá rõ ràng , mà khiến chính bản Tu cảm thấy tâm trạng của hỗn loạn đến cùng cực! Người con gái rốt cuộc điểm gì chứ? Bàn về dung mạo, tài trí, lẽ cũng tương đương với Mộ Dung cô nương, nhưng những thứ Mộ Dung cô nương , mà con gái thúc ngựa đuổi theo cũng kịp!!! Đó là huyết thống cao quý, cùng với thế lực khổng lồ của nhà đẻ!

Phong ho khan một tiếng, đẩy cái cằm sắp rơi xuống của lên, đó : “Điện hạ, Mộ Dung cô nương đến đây!” Mộ Dung Song hôn ước với điện hạ, bọn họ vốn nên gọi là “Hoàng t.ử phi tương lai”, nhưng tình cảnh hôm nay, chỉ e rằng Tam hoàng t.ử của bọn họ cùng với vị trí đương gia chủ mẫu của Dạ Mạc sơn trang, còn ai sẽ lên, cho nên, nhất là nên xưng hô kiểu đoán bừa đó thì hơn.

“Mộ Dung cô nương?” Giọng trong trẻo lãnh đạm, lạnh lùng như trăng, nhưng mang theo vẻ nghi hoặc rõ rệt, như .

Khóe miệng Phong run lên vài cái, cố gắng kìm nén tâm trạng hỗn loạn hiện giờ, : “Điện hạ, là vị hôn thê của ngài, Mộ Dung Song, con gái chính dòng của phủ Trấn Quốc công!”

“À, quên mất.” Ngón tay thon dài vươn , tự rót cho một chén .

Phong và Tu cùng đầu , cùng thấy mặt hai dòng lệ chảy dài, chuyện là thế nào thế nào thế nào đây? Điện hạ quên mất vị hôn thê của , hơn nữa, lúc những lời , ngài còn với vẻ đương nhiên như nữa! Cứ như ‘quên mất ’ là chuyện hiển nhiên, là chuyện bình thường !

“Điện hạ, ngài tò mò xem Mộ Dung cô nương tới đây ?” Phong gì nữa. Hắn nghĩ, tuy đàn ông năm thê bảy cũng là chuyện bình thường, nhưng điện hạ cứ ngang nhiên ném vị hôn thê của khỏi đầu nhiều hoa tiền nguyệt hạ với con gái khác như ?! Thậm chí vị hôn thê đến đây, ngài còn chẳng thèm chớp mắt lấy một cái, cũng chẳng thèm quan tâm tới đây gì… Điện hạ phản ứng như … chẳng lẽ thấy ngượng ngùng chút nào ? Bọn họ còn thấy đỏ mặt điện hạ !!!

Hắn đặt chén trong tay xuống, thản nhiên đáp: “Có liên quan gì đến ?” Hắn từng gặp cô gái , hơn nữa, còn là hôn ước mà cái vị phụ hoàng của ban cho. Nàng tới , liên quan gì đến chứ?

Câu của , khiến cho Tu và Phong vốn đang định ôm đầu ầm lên bỗng lạnh … xem , điện hạ hề coi chuyện vị hôn thê gì gì đó là chuyện nghiêm túc. chuyện gì cần bẩm báo, thì vẫn bẩm báo: “Điện hạ, mà quân chủ Bắc Minh đưa nàng tới. Trên danh nghĩa là vua Bắc Minh nhất thời hứng khởi, tới tham dự yến tiệc Trung Thu của Đông Lăng, nhân tiện dẫn theo vị hôn thê của điện hạ, để tạo cơ hội cho nàng thăm điện hạ ngày và trăng giao hòa .”

Nghe Phong xong, khuôn mặt lãnh đạm của vẫn cảm xúc gì, chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng: “À.” Cứ cáo bệnh xuất hiện thì cũng xong thôi.

Ý đồ của đương nhiên thể tránh con mắt của hai . Phong khổ một tiếng tiếp: “Điện hạ, hôm nay hai xuất cung, hình như nàng thấy. Lần tiến cung, e sẽ tìm Tô Cẩm Bình gây phiền phức.” Hy vọng như , thể lay động điện hạ.

Quả nhiên, dứt lời, mặc dù vẫn thể hiện gì ngoài, nhưng đôi mày cau

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Tô Cẩm Bình bước khỏi Lê viên, mấy bước thấy một đám chầm chậm bước từ phía tới. Hiện giờ nàng cũng tâm trạng rước phiền phức , liền cúi đầu, vẻ cung kính sang một bên, thể hiện rõ là một cung nữ quy củ.

Ai ngờ, đám tới nơi, đột nhiên ngừng , một cô gái mặc áo gấm đeo tấm lụa mỏng che mặt mặt Tô Cẩm Bình, trong mắt đầy vẻ ghen ghét và đố kỵ khó giấu !

“Song nhi, thế?” Một giọng hòa nhã vang lên, chỉ là, trong vẻ hòa nhã đó mang theo một chút lạnh lùng, nghiêm nghị. Nếu là thông thạo về y thuật, thì kỹ còn thể nhận trong giọng của đủ trung khí.

Vừa giọng , Tô Cẩm Bình cũng giật . Người đàn ông , e rằng cũng hề kém hơn Hoàng Phủ Hoài Hàn, tuy cảm giác mà mang khác, nhưng sự sắc bén, khí phách ẩn trong giọng thì khác gì Hoàng Phủ Hoài Hàn.

Một tay tiểu thái giám the thé : “Hoàng thượng Bắc Minh, quận chúa Mộ Dương, lẽ chúng nên nhanh thôi, Hoàng thượng và các vị đại nhân vẫn đang chờ hai !” Không cái vị quận chúa Mộ Dương , đường gần chịu , cứ cố năn nỉ hoàng đế Bắc Minh cùng nàng qua đường , tuy cũng xa hơn bao nhiêu, nhưng dù cũng vẫn tốn thời gian.

“Hoàng thượng biểu , Mộ Dương chỉ cảm thấy gan cung nữ nhỏ. Ta nàng một lúc lâu , mà nàng cũng chịu quỳ xuống, còn thèm hành lễ nữa, chỉ cúi đầu đó. Chẳng lẽ hoàng cung Đông Lăng chút quy củ nào ? Hay là để Bắc Minh chúng mắt, cho nên ngay cả một cung nữ nho nhỏ cũng dám kiêu ngạo mặt bản quận chúa như thế?” Bách Lý Kinh Hồng là vị hôn phu của Mộ Dung Song ả, vì giúp về nước đăng cơ, ả tốn bao nhiêu tâm tư? Ả đặt bao nhiêu cơ sở ngầm trong hoàng cung Đông Lăng , cho nên mới thể nắm tin tức về Tô Cẩm Bình, cũng phận của nàng! Chỉ là một cung nữ nho nhỏ, là con gái dòng thứ xuất đê tiện, tư cách gì mà cầm tay ? Dù nàng từ xa mà liếc Bách Lý Kinh Hồng một cái cũng xứng!!!

Tô Cẩm Bình khẽ nhíu mày, hiểu nàng đắc tội với lúc nào. Quy củ trong hoàng cung Đông Lăng đúng là quỳ xuống hành lễ mỗi khi đám chủ nhân qua, nhưng nếu gặp , bình thường chỉ cần cúi đầu tỏ vẻ cung kính cũng . Ở ven đường nhiều cung nữ cũng như , cố tình gây phiền phức cho nàng?

Dù trong lòng trăm ngàn câu hỏi, nhưng nàng vẫn cố nhẫn nại : “Nô tỳ tham kiến quận chúa! Quận chúa đầu tới Đông Lăng, nô tỳ nên mới hành lễ đúng lúc, , tội. Nô tỳ tin là một cao quý thanh lịch như quận chúa, đương nhiên cũng sẽ đức độ mà khác thể với tới , chắc chắn sẽ so đo với nô tỳ!”

Đã tâng bốc đến thế , đám chủ nhân so đo cũng tiện so đo, đành nuốt cơn tức xuống bụng, nếu , sẽ chẳng khác nào tự nhận nhỏ nhen, hẹp hòi, để danh tiếng . khi Mộ Dung Song những lời , thì nghiễm nhiên hiểu thành Tô Cẩm Bình đang thị uy với ả! Nàng đang nhắc nhở Mộ Dung Song, là quận chúa rộng lượng, cũng đức độ đời với tới , cho nên, cũng để mặc cho tiện nhân đến quyến rũ vị hôn phu tương lai của !

Nghĩ , lửa giận như bùng lên trong lòng ả, tuy nhiên, ả vẫn để mất lý trí, chỉ lạnh một tiếng : “Hay cho ngươi nhanh mồm nhanh miệng, giảo hoạt bao biện như thế. Lẽ , bản quận chúa cũng so đo với ngươi gì, nhưng ngươi đúng là cung nữ quy củ gì hết. Dù bản quận chúa cũng tới Đông Lăng một chuyến , coi như tặng quà gặp mặt cho hoàng đế Đông Lăng, giúp dạy dỗ ngươi một chút!” Tuy mất lý trí, nhưng trong lời của ả đầy sơ hở, chỉ là, ả nghĩ cung nữ mặt chỉ là một kẻ thiếu học, kiến thức nông cạn, chút chiêu trò quyến rũ khác thôi. Cho nên, ả hề cho rằng Tô Cẩm Bình thể phát hiện sai lầm trong lời của .

Nghe mấy lời , Quân Lâm Uyên nhíu mày. Trước khi tiến cung, ám vệ bẩm báo với , đương nhiên vị biểu của đang phát tiết với tiểu cung nữ mặt . Có điều, đường đường là quận chúa một nước, ở trong hậu viện hoàng cung nước láng giềng, công khai gây khó dễ cho một cung nữ nho nhỏ, nếu để truyền ngoài thì còn thể thống gì nữa?”

Nghĩ , lạnh giọng : “Mộ Dương, Hoàng đế Đông Lăng chờ chúng lâu . Muội còn ham chơi thả hoa đăng gì đó, chúng chậm trễ nhiều, thất lễ với Đông Lăng. Nếu còn tiếp tục chần chừ nữa, e rằng khác sẽ Bắc Minh hiểu lễ nghĩa.”

Tuy nặng nề gì, nhưng cũng hề nhẹ nhàng. Lúc gọi ả là “Song nhi”, giờ cũng sửa thành “Mộ Dương” thể hiện bậc quân vương vui.

“Hoàng thượng biểu , Mộ Dương sai . Chỉ là trời sinh Mộ Dương tính cẩn thận, chịu đám… thiêu gây hại . Nếu dạy bảo một chút, chẳng chúng sẽ phụ sự thiết đãi nhiệt tình của Hoàng đế Đông Lăng ? Các ngươi, giáo huấn nàng cho !” Nói xong, ả hiệu cho hai thị tỳ lưng , hai ả đó cũng huấn luyện kỹ càng.

Tô Cẩm Bình nhếch môi lạnh, dạy bảo Tô Cẩm Bình nàng ? Còn xem ngươi tư cách !!!

Loading...