Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 54:: Đông Lăng Hoàng Và Mạc Bắc Vương Thật Ân Ái

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:22:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy hai bộ dáng hoạn nạn gặp chân tình, Nam Cung Cẩm mới trong lúc vô tình

nàng để cho mối quan hệ của hai càng thêm chặt chẽ, thể là nàng : “Đông Lăng Hoàng và Mạc Bắc Vương quả nhiên là giúp lúc hoạn nạn, vô cùng ân ái!”

“Phụt...” Không chỉ binh sĩ Nam Nhạc cười1trộm!

Thế là hai Hoàng Phủ Hoài Hàn và Đạm Đài Minh Nguyệt đang còn chuyện tình nghĩa với , sắc mặt đồng thời phát lạnh, thể lắc một cái, dẫn ngựa của sang bên cạnh mấy bước, trong bụng cái gì đó đang cuồn cuộn trào lên! Cái gì mà giúp đỡ lúc hoạn nạn, cái gì8mà vô cùng ấn ái, đây là để hình dung tình nghĩa vợ chồng ? Cô gái cuối cùng là vô văn hóa cố tình xuyên tạc ? Với hiểu của bọn về nàng, tất nhiên là về ! “Đủ , Nam Cung Cẩm, tay !” Kiên nhẫn của Hoàng Phủ Hoài Hàn hao mòn hầu2như còn, chuyện với cô gái , mới là đầu óc bệnh!

“Ai, Đông Lăng Hoàng thể chờ đợi như thế, thì tay ! Nói đến mới nhớ, bản cũng dùng vũ khí đắt giá như thể đ.á.n.h với , thật là chút cảm giác tự trách vì bắt nạt nghèo khổ!” Nam Cung Cẩm4nói xong, mới chậm rì rì giương sáng trong tay lên!

Hoàng Phủ Hoài Hàn vốn chỉ coi trọng thể diện, cũng coi trọng hư vinh, Nam Cung Cẩm cứ lặp lặp cường điệu về sự chênh lệch giữa hai vũ khí, sự chú ý của hấp dẫn nhiều ở chuyện , cho nên nhiều ít, thật sự cảm giác tự ti! Nhất là mấy câu cùng của nàng, suýt nữa phun một ngụm máu! Khuôn mặt tuấn dật vô song của tím đen, nhảm cùng nàng nữa, trực tiếp nâng s.ú.n.g lên, b.ắ.n về phía Nam Cung Cẩm “hoàng” một tiếng!

Nam Cung Cẩm vẫn luôn chú ý động tác của , cũng nhanh chóng bóp cò súng, b.ắ.n một phát về phía ! Đồng thời, môi nàng nở một nụ lạnh, nàng gắng lặp lặp cường điệu chuyện chênh lệch giá trị của hai khẩu súng, chính là vấn đề giàu và nghèo, để tiêu trừ sự cảnh giác của Hoàng Phủ Hoài Hàn!

Nói đùa, lực sát thương của s.ú.n.g máy RPK hoàng kim thì s.ú.n.g máy RPK phổ thông thể so sánh chứ? Căn bản là cái gì thể so sánh! Mà khi sự chú ý của Hoàng Phủ Hoài Hàn hấp dẫn đến chuyện s.ú.n.g bằng vàng , và với chuyện chênh lệch giàu nghèo đó, nàng thuận tiện gây thương tích cho sẽ đơn giản hơn nhiều!

Thế là, chỉ thấy hai viên đạn bay , cũng vô cùng chính xác va chạm trung, thể hiện đầy đủ khả năng b.ắ.n s.ú.n.g siêu phàm của hai ! Vốn cho rằng, sẽ giống như lúc nãy, lực bay của hai viên đạn sẽ giống , đó hai viên sẽ rơi xuống đất! ngờ là viên đạn Nam Cung Cấm b.ắ.n , mà lấy thể sét đ.á.n.h lôi đình đ.á.n.h văng viên đạn của Hoàng Phủ Hoài Hàn , đó, vật thể tròn trịa bay nhanh về phía thế Hoàng Phủ Hoài Hàn!

Trong chốc lát, sát ý nổi lên bốn phía, sinh t.ử chỉ cách một ranh giới nhỏ!

Cũng may là năng lực phản ứng của Hoàng Phủ Hoài Hàn yếu, phi lên, viên đạn sượt qua ! Lập tức, cảm thấy cảm giác đau nhức truyền đến từ cánh tay , cũng may chỉ là trầy da, trở ngại gì! việc thương , khiến đổi sắc mặt! Viên đạn trầy da Hoàng Phủ Hoài Hàn bay tới đằng , g.i.ế.c c.h.ế.t một tên binh sĩ Đông Lăng!

Sau đó một cái chớp mắt, Hoàng Phủ Hoài Hàn rơi xuống lưng ngựa, vẻ mặt cứng đờ, như là băng tuyết vạn năm đổi! Đôi mắt màu tím đen tràn đầy ngưng trọng, hóa khẩu s.ú.n.g chỉ vật liệu chế tác khác , còn sự khác về lực sát thương! Mà sự khác biệt chỉ là một ít một chút, chỉ cần quan sát một chút thôi, mất mạng ! Cô gái cũng thật tinh quái, cố tình cường điệu chuyện chênh lệch giàu nghèo, để che đậy sự cảnh giác của , cho nên mới thể suýt nữa gây thương tích cho !

Sắc mặt Đạm Đài Minh Nguyệt cũng trầm xuống, s.ú.n.g máy RPK đủ kinh hãi! Hiện giờ vẫn còn thể thứ , thấy loại vũ khí quái vật , ai còn dám xông lên nữa? Mà ngay lúc bọn còn lấy tinh thần khiếp sợ , một tiếng “đoàng” vang lên, b.ắ.n tới Hoàng Phủ Hoài Hàn!

Lần , Hoàng Phủ Hoài Hàn thấy tiếng súng, sự chuẩn , nhanh chóng nghiêng đầu, mới thể né viên đạn, may mà thương! Khuôn mặt tuấn dật vo song trong nháy mắt trở nên tái xanh, Nam Cung Cấm cách đó xa : “Nam Cung Cấm, là đấu một súng, mà b.ắ.n lén như thế, chăng là quá đạo nghĩa ?”

“Chúng là đấu một s.ú.n.g mà, một s.ú.n.g còn còn đấu xong ? Nhớ kỹ, là một súng, chứ một viên !” Nam Cung Cẩm gật đầu xa!

Lần , trong sáng của Nam Cung Cẩm thiếu hai viên đạn! Mà Hoàng Phủ Hoài Hàn đấu với Bách Lý Kinh Hồng một viên, đấu với Nam Cung Cẩm một viên, nên trong sáng của cũng bớt hai viên đạn!

Hoàng Phủ Hoài Hàn hừ lạnh một tiếng, cầm s.ú.n.g trong : “Được! Vậy đấu một súng! Xem xem trẫm thua ngươi ?”

“Có chí khí!” Nam Cung cẩm tán thưởng, trong giọng đầy vẻ đắn, nhưng tay b.ắ.n một phát nữa về phía Hoàng Phủ Hoài Hàn!

Mà Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng hổ là nhất đại kiêu hùng, mặc dù vũ khí trong tay lực sát thương yêu hơn nhiều, nhưng nội lực cường đại của cũng để trang trí, nhanh bố trí cương phong xung quanh thành một đạo kết giới, giống như là một cơn gió ngược! Cơn gió gia tăng lực sát thương của đạn bắn, và cản tốc độ bay đạn do Nam Cung Cẩm b.ắ.n !

Thế nên khi hai viên đạn va chạm , bên nào chiếm ưu thế!

Sau đó, chính là “Đoàng!”, “Đoàng!”, “Đoàng!”... mấy chục tiếng s.ú.n.g vang lên, các viên đạn đều và giữa trung!

Cuối cùng, “Đoàng!” một tiếng, hai viên đạn cuối cùng trong sáng của Nam Cung Cẩm và Hoàng Phủ Hoài Hàn và . Sau đó, hai viên đạn rơi xuống đất, s.ú.n.g của hai vẫn còn đang chĩa đối phương của !

Lần đôi môi mỏng của Hoàng Phủ Hoài Hàn nhếch lên, cũng tính là thua ? Mà nháy mắt đó, phát hiện bờ môi Nam Cung Cẩm nở nụ quỷ dị, nụ lập tức khiến cảm giác , nhưng, nghĩ lý do đối phương lộ vẻ mặt !

, cũng đúng lúc , Nam Cung Cẩm tường thành cao cao, bỗng nhiên một nữa bóp cò súng!

Sau đó, chính là “Đoàng!”, “Đoàng!”, “Đoàng!”... mười mấy tiếng s.ú.n.g vang lên, b.ắ.n về phía Hoàng Phủ Hoài Hàn! Các viên đạn b.ắ.n tới từ bốn phương tám hướng, khiến cho Hoàng Phủ Hoài Hàn vội vàng kịp chuẩn , mặc dù nhanh chóng nhảy lên, tránh , nhưng thấy hai tiếng “Bụp!”, “Bụp!” vang lên!

“Hoàng thượng!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Hoàng thượng!” m thanh hoảng sợ của Đông Lăng vang lên! Một viên đạn b.ắ.n đầu vai , mà một viên khác b.ắ.n thương cánh tay của ! Cảm giác đau nhức kịch liệt khiến cả lảo đảo, suýt nữa thì ngã khỏi lưng ngựa, cong lên, đôi con mắt màu tím đen Nam Cung Cẩm đầy lạnh lẽo, đáy mắt đầy vẻ dám tin! Sao thể như thế! Rõ ràng mỗi một phát b.ắ.n của Nam Cung Cấm đều đỡ , nhưng vì đối phương còn nhiều đạn như thế! Nam Cung Cẩm khẽ một tiếng, đáy mắt ẩn chứa vẻ khinh miệt: “Đông Lăng Hoàng đang tò mò vì trong sáng của bản cung vẫn còn đạn đúng ? Bản cũng quên cho ngươi, s.ú.n.g ngoại trừ mắt hơn s.ú.n.g máy RPK, giá trị cao hơn, lực sát thương lớn hơn, đạn cũng nhiều hơn mấy viên! Đồ nhà quê chính là đồ nhà quê, thể hiểu rõ vũ khí công nghệ cao cơ chứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-54-dong-lang-hoang-va-mac-bac-vuong-that-an-ai.html.]

Điều khiến Nam Cung Cẩm đắc ý là, mặc dù nàng giống như Yêu Vật, thiên phú kinh về chế tạo máy móc và tài năng sáng tạo cái mới, nhưng mưa dầm thấm đất, nàng cũng học xong kỹ thuật cải tiến! Không , hiện nay thành công Hoàng Phủ Hoài Hàn thương !

Chủ soái thương, Đông Lăng tự nhiên chỉ thể lựa chọn lui binh! Gương mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh lùng Nam Cung Cấm thật lâu, cuối cùng, dù trong lòng hề tình nguyện, nhưng vẫn hạ lệnh: “Rút lui!”

Trong cuộc đời ba thương, đều bởi vì cô gái ! Lần thứ nhất, ở hoàng cung Đông Lăng, vô thức đỡ cho nàng một kiếm; thứ hai, đây vài ngày thất thần nàng chiến trường, Bách Lý Kinh Hồng gây thương tích, hôm nay, nàng tự tay gây thương tích!

Cô gái , đúng là kẻ cướp của cuộc đời ! , còn một câu càng chính xác hơn, giờ phút đang ấm vang trong lòng : “Gặp cô gái đáng c.h.ế.t , chắc chắn chuyện !”. Sắc mặt Đạm Đài Minh Nguyệt cũng mười phần ngưng trọng, giọng phong lưu hoa lệ chậm chạp và trầm thấp vang lên: “Rút lui!”

, đến giờ phút , Nam Cung Cấm thể từ bỏ ý đồ? Nàng ngửa mặt lên trời to một tiếng: “Đuổi theo cho !”

Sau đó, nàng bước nhanh xuống cổng thành, cưỡi lên ngựa, dẫn binh mã nhanh chóng đuổi theo! Bách Lý Kinh Hồng cũng từ cổng thành phi xuống, vững vàng ngựa của , theo nàng cùng ngoài.

Trận chiến Nam Cung Cẩm mới thật sự là nhân vật chính! Mái tóc dài của nàng tung bay , tiếng của nàng tùy ý cất lên, tính kế lâu như thế, chính là để Hoàng Phủ Hoài Hàn mắc lừa, mà thật vất vả mới gây thương tích cho đối phương, lúc nếu đuổi theo, chẳng với bản quá ? Tên cẩu Hoàng đế năm đó ở Đông Lăng bắt nạt , còn đ.á.n.h mấy gậy, ngờ ngày thương , còn đuổi theo mà cong đ.í.t bỏ chạy? Nghĩ thế, cảm giác đắc ý trong lòng Nam Cung Cấm càng thêm dạt dào.

, ngay lúc nàng cao hứng suýt thì quên hết tất cả, một giọng trong trẻo mà trầm thấp vang lên bên tại nàng: “Cẩn thận, Đạm Đài Minh Nguyệt, là nhân vật dễ đối phó.”

Nam Cung Cẩm khẽ giật , lúc mới phản ứng ! thế, Hoàng Phủ Hoài Hàn thương nặng, dẫn binh mã rút lui, đây là chuyện bình thường, nhưng hai mươi vạn kỵ binh của Đạm Đài Minh Nguyệt lý do gì mà cứ thể , chỉ sợ chuyện đơn giản, nàng thể chủ quan khinh địch !

Một mực đuổi theo năm mươi dặm, đ.á.n.h c.h.ế.t ít quân địch, Nam Cung Cẩm xong đến nhanh nhất, mãi cho phía xuất hiện một cánh rừng, Nam Cung Cẩm mới ngừng truy đuổi!

Trước mặt cánh rừng, vô cùng tịch mịch mà giấu giếm sát cơ! Mà kỳ quái nhất chính là, binh mã quân địch nãy thấy ai nữa cả!

Đôi môi mỏng của Bách Lý Kinh Hồng khẽ nhếch lên, đôi mắt như ánh trăng về mê chướng, hất tay áo, hình thành một cơn gió, viên đá cất giấu trong tay áo thật lâu, cứ như thế bay ngoài, đó b.ắ.n tới một cái trận nhãn!

Ngay đó, mắt bọn họ và xung quanh để biến đổi cảnh tượng, còn là rừng rậm cắt ngang phía nữa, mà là một cơn sóng to gió lớn biển cả mênh m.ô.n.g mãnh liệt bao vây bọn họ, bọn họ như là đang ở giữa trung tâm biển khơi, bên tai vang vọng tiếng sóng bốn phía, mà chân còn thể trông thấy sóng lớn khuấy động, đập bọn họ. Cảnh tượng như quá mức chân thực, chân thực đến nỗi khiến cho bọn họ quên rằng bọn họ đang đất liền, khả năng là biển cả, chân thực đến nỗi bọn họ sợ là một giây sóng biển nhấn chìm, thế nên khuôn mặt đều lộ vẻ hoảng sợ! Khi một đợt sóng lớn vỗ tới bọn họ, một giọng như là từ chín tầng trời truyền đến, mang theo âm lượng to lớn, mạnh mẽ hao nhiên vang lên giữa thiên địa: “Lui!”

Chỉ một chữ, nhưng những cơn sóng biển như hiệu lệnh, mà thật sự lời lùi phía . Lập tức đó chính là một hồi sóng im bể lặng, ngay đó, bốn phía chậm rãi khôi phục bình thường, bọn đều đang một mảnh bình nguyên, cũng chính là nơi bọn họ mới truy đuổi quân địch tới đây!

Sau khi hết thảy hư ảo chậm rãi biến mất, cảnh vật hiện càng cho tất cả binh sĩ Nam Nhạc hoảng sợ, bởi vì khi ánh mắt trở bình thường, bọn họ trông thấy quân đội Mạc Bắc đang bao vây bọn họ .

Giọng phong lưu hoa lệ của Đạm Đài Minh Nguyệt cũng vang lên đúng lúc : “Vốn cho là trận pháp thể vây khốn, thậm chí đ.á.n.h g.i.ế.c Nam Nhạc Hoàng, ngờ , đúng là trẫm xem thường các hạ !”

“Mạc Bắc Vương, ngươi cũng hổ là cao đồ của Vô Ưu Lão Nhân.” Bách Lý Kinh Hồng mặn nhạt.

Hắn xong, khuôn mặt Đạm Đài Minh Nguyệt mặt nạ biến sắc, sự phụ là ai? Im lặng hồi lâu, chợt : “Nam Nhạc Hoàng, thật tinh mắt! Chỉ là lát nữa Nam Nhạc Hoàng thế nào để g.i.ế.c khỏi chỗ !”

Ba mươi vạn binh mã bình nguyện, hai mươi vạn kỵ binh Mạc Bắc bao vây! Đối với Nam Nhạc mà , đây tuyệt đối là thế yếu! Tiểu ý khuôn mặt Đạm Đài Minh Nguyệt, càng khiến cho hoảng sợ, thậm chí là tấm mặt nạ cũng che nổi tâm tình vui sướng của !

“Mạc Bắc Hoàng thông minh, nhưng trẫm cũng kẻ ngu?” Bách Lý Kinh Hồng lạnh nhạt , dung mạo đạm mạc chút cảm xúc gì, nhưng ánh mắt như ánh trăng say lòng của hiện lên vẻ quỷ quyệt. Nam Cung Cẩm bọn họ giọng bí hiểm, lập tức cảm thấy chút nghĩ thông, ách, đây là do bản quá đần đúng ? Ý của Bách Lý Kinh Hồng, là đối phương sớm bọn họ sẽ đuối đến đây, cho nên chuẩn xong cạm bẫy và trận pháp, nhưng mới Hoàng Phủ Hoài Hàn thương, Đông Lăng rút quân, đó bọn họ mới truy kích, đây mới là sự thật, chẳng lẽ Đạm Đài Minh Nguyệt ngay cả chuyện Hoàng Phủ Hoài Hàn thương cũng thể tính ?

Sau khi Bách Lý Kinh Hồng xong, mặt Đạm Đài Minh Nguyệt lập tức hiện lên vẻ nặng nề. Vốn là và Hoàng Phủ Hoài Hàn bàn bạc kế hoạch, chính là dụ Nam Nhạc khỏi thành, đó phục kích ở mảnh bình nguyên , bốn phía trống trải, chính là nơi đ.á.n.h úp nhất! Hoàng Phủ Hoài Hàn thương, là một chuyện ngoài ý , khiến bọn bất ngờ, nhưng bọn vẫn quả quyết “chạy trối c.h.ế.t”, đối phương cũng thật sự đuổi theo. Hoàng Phủ Hoài Hàn rút lui , nên nhiệm vụ vây g.i.ế.c liền giao cho Đạm Đài Minh Nguyệt.

Trông thấy Bách Lý Kinh Hồng vây trong trận pháp “Tam Phạn Thất Biến” của , ngờ là chỉ cần một chiêu thể phá trận! , hai mươi vạn kỵ binh Mạc Bắc, tuyệt đối chỉ ba mươi vạn binh mã Nam Nhạc thể chống đỡ ! Cho nên theo nguyên tắc mà , bên bọn vẫn chiếm ít ưu thế, nhưng đối phương bình tĩnh như thế, thậm chí còn những lời như thế, đây là vì ?

Nam Cung Cẩm nhíu mày Bách Lý Kinh Hồng một chút, đột nhiên cảm thấy tên thật sự điều bí ẩn, đây mấy ngày vẻ như đang tính toán một âm mưu to lớn gì đó, tới hôm nay, trong lòng nàng cảm thấy như thể càng thêm mãnh liệt!

Binh sĩ Nam Nhạc lộ vẻ hoảng sợ, nhưng nghĩ tới vị thần của bọn họ là Bách Lý Kinh Hồng vẫn còn, bọn sẽ nhất định , cho nên vẻ mặt chậm rãi lạnh lùng !

Ngay lúc vẻ mặt của Đạm Đài Minh Nguyệt càng nặng nề hơn, nghi ngờ trong lòng cũng giải đáp. Ngay đó, từng tiếng bánh xe vang lên, đó, mấy trăm chiếc chiến xa mà giống chiến xa tới! Loại chiến xa thể che chắn binh sĩ ở bên trong, nhưng cũng cồng kềnh, ngựa thể kéo , độ cao , bảo vệ bên trong vô cùng chặt chẽ! Mà mỗi trong xe đều cảm trường thương trong tay, tiến đ.á.n.h binh mã của Đạm Đài Minh Nguyệt!

Dẫn đội, chính là Uất Trì Thành!

Nam Cung Cẩm nuốt một chút nước bọt, giờ nàng mới hiểu lúc Vàng chạy tới, cùng chuyện gì! Mà dạng chiến xa , nàng , loại ghi chép trong kho binh khí của triều đại , nhưng trong lịch sử Trung Quốc, Hàn Tín từng sáng tạo phương tiện như thế để vây khốn Hạng Vũ! Thế là, Nam Cung Cấm nuốt một ngụm nước bọt, lặng lẽ Bách Lý Kinh Hồng một chút, trong lòng lập tức sinh ít cảm giác sùng bái. Tên , dụng binh như thần, còn thể nghĩ dạng phương tiện thế , thật sự thể so sánh với Hàn Tín! khả năng khống chế điều khiến tình hình của , rõ ràng, lợi hại hơn Hàn Tín!

Trông thấy bàn tay nắm dây cương của Đạm Đài Minh Nguyệt bỗng nhiên căng cứng, Bách Lý Kinh Hồng chậm rãi : “Thật dám giấu giếm, vài trăm dặm nơi , đều là bình nguyên, bốn phía vật che chắn. Cho nên, chỉ các hạ vây khốn trẫm ở đây, trẫm cũng sớm ý tưởng giống thế.” Cho nên, những chiếc chiến xa từ mấy ngày khi di chuyển tới Lịch Dương chuẩn xong, nhưng sở dĩ đối phương lựa chọn nơi để mai phục, thì cần cảm ơn Vàng phát hiện viên đá đặc thù của trận pháp “Tam Phạn Thất Biển”! Hai bên đều vây khốn đối phương, mà địa điểm đối phương lựa chọn, nên tự nhiên là chọn cách tương kế tựu kế.

Loading...