Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 53: Vợ Chồng Son, Cãi Nhau Là Chuyện Bình Thường
Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:10:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn ngẩn ở cửa, Tô Cẩm Bình chợt nhớ tới mục đích ban đầu khi nàng tới đây, liền bước lên vài bước, túm lấy cổ tay , : “Đi nào, đưa lẻn khỏi cung chơi!”
Hắn lãnh đạm rút tay về: “Không .” Đêm nay là lễ hội hoa đăng nhỉ? Tro cốt mẫu phi còn lạnh, tâm trạng mà chơi hội hoa đăng chứ?
“Ta đang nghĩ gì, tin !” Mắt nàng như lóe sáng , tỏa vẻ hấp dẫn đến chí mạng.
Hắn chịu nổi ánh mắt khẩn cầu đó của nàng, rốt cuộc vẫn gật đầu đồng ý.
…
Trong buổi yến tiệc đêm Trung thu, tiểu Lâm t.ử tới bên Hoàng Phủ Hoài Hàn, gã ghé tai gì đó, mà khuôn mặt lạnh lùng của đế vương như thoáng phủ một lớp sương mờ, lạnh lẽo như băng.
Tất cả việc đương nhiên thoát ánh mắt của Thượng Quan Cẩn Duệ và Hoàng Phủ Dạ.
Trên môi Thượng Quan Cẩn Duệ vẫn giữ nụ dịu dàng ngàn năm đổi, vô cùng tao nhã, ung dung tiếp nhận lời mời rượu từ , cũng như những ánh mắt đưa tình của đám công chúa, quận chúa xung quanh.
Không ai đột nhiên lên tiếng hỏi: “Thượng Quan đại nhân, ngài đưa Mộc cô nương mà ngài ‘Kim ốc tàng kiều’ đến ?” Ngay đó mà một tràng phụ họa vang lên.
Nụ môi thoáng cứng , vẻ dịu dàng vốn trong mắt bỗng biến mất, chỉ còn vẻ lạnh lùng đến thấu xương. Hắn cầm ly rượu lên, với vẻ vui: “Vương đại nhân, xin ngài ăn cẩn thận! Đừng bẩn danh dự của Mộc cô nương!”
Hắn dứt lời, gọi là ‘Vương đại nhân’ cũng ngượng ngùng, vội vàng dậy xin : “Hạ quan uống nhiều quá nên linh tinh, xin tả tướng đại nhân cạn hết ly rượu , tha cho sự vô ý của hạ quan!”
“Đại nhân quá lời !” Hắn khẽ đáp, uống một cạn sạch ly rượu.
Hoàng Phủ Hoài Hàn chỉ lẳng lặng ghế , như thấy tất cả những chuyện . Sắc mặt đen như mực, sắc bén như đao kiếm, bàn tay cầm ly rượu vẫn động đậy, một hồi lâu cũng nâng lên uống.
Hoàng Phủ Dạ thấy thế, liền cầm ly rượu bước tới: “Hoàng , thần kính một ly!”
Lúc Hoàng Phủ Hoài Hàn mới giật nhận thất thố, khóe môi lạnh băng cong lên: “Chỉ lúc yến tiệc, vui đùa mới thấy hồi cung!” Câu của đương nhiên là ý chế giễu Hoàng Phủ Dạ mấy tháng lên triều mặt các đại thần.
Bóng mặc xiêm y đỏ rực vẻ uống nhiều quá, ngả nghiêng lảo đảo bước tới long ỷ, đôi môi mỏng như cánh hoa đào khẽ nhếch lên, nhỏ giọng hỏi: “Hoàng , chuyện gì ?”
Hắn dùng ly rượu che miệng, nhỏ giọng đáp: “Tô Cẩm Bình và Bách Lý Kinh Hồng xuất cung, hơn nữa, khi xuất cung bao lâu cắt đuôi ám vệ!”
Đôi mắt màu tím nhạt như thoáng tia sáng lạnh, vẻ mặt vô cùng căng thẳng: “Hoàng , cần điều tra bộ kinh thành ?”
“Không cần!” Hắn nhếch môi lạnh, nếu bọn họ thật sự chạy trốn, về thì mới là lợi nhất với . Con gái Thừa tướng chạy trốn cùng Tam hoàng t.ử Nam Nhạc, nếu Tô Niệm Hoa hề cấu kết với Nam Nhạc, thì ai mà tin chứ? Việc cũng sẽ cho một lý do để diệt trừ Tô gia.
Còn Bách Lý Kinh Hồng, bỏ chạy như , chỉ cần dẫn binh xuống phía Nam, dù là đ.á.n.h thật chỉ giả vờ, cũng đều thể đẩy Bách Lý Kinh Hồng thế bất nghĩa, vĩnh viễn xóa tên khỏi giới quyền lực của Nam Nhạc! Đây cũng chính là nguyên nhân nhiều bỏ qua chuyện thuộc hạ của lẻn cung!
Hoàng Phủ Dạ nghĩ một chút cũng hiểu ngay suy nghĩ trong lòng , khó xử : “Sao hành động ngay bây giờ, cũng vặn đ.á.n.h Tô Niệm Hoa trở tay kịp?”
“Nếu động thủ bây giờ, nếu bọn họ thì ? Cô nàng đó mồm mép lanh lợi, khéo xoay xở, đến lúc đó sẽ thành chúng chuyện bé xé to, ngược còn nhận với lão hồ ly ?” Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng kẻ ngốc chứ.
Đám đại thần khó hiểu hai , kính rượu mà kính mãi xong thế.
Hoàng Phủ Dạ cũng cảm nhận khí kỳ quái xung quanh, liền cao giọng : “Hoàng , ngài cũng đừng lấy trò nữa, giờ cưới vợ vẫn còn sớm quá, để , để !”
Nghe đám đại thần mới hiểu, thì hai đang nhỏ giọng bàn bạc việc Dạ vương cưới vợ.
Hoàng Phủ Dạ xong liền cầm ly rượu về vị trí của , một giọng lạnh lẽo vẫn truyền tới từ lưng: “Đệ cũng nên thu tâm tư đó !” Một câu hai nghĩa, khiến đàn ông mặc xiêm y đỏ rực dừng bước, khẽ , tiếp tục bước về chỗ của , gì.
…
“Nơi nàng dẫn tới, là đây ?” Giọng tuy lãnh đạm, nhưng thể hiện rõ sự… cảm động.
Có điều, cô nàng nào đó đang xổm đất bận bịu, cũng nhận cảm xúc khác trong giọng của , chỉ đáp: “Ừ! Mấy ngày , lúc rảnh rỗi Thiển Ức qua. Cô bảo ở phía Tây kinh thành một cái cây cổ thụ linh thiêng, mỗi khi tới đông chí, sẽ tới đây thắp hương cầu khẩn, những mất thể về đoàn tụ cùng gia đình. Mặc dù hôm nay là Đông chí, nhưng cũng là Trung thu, ngày mà con và mặt trăng giao hòa với . Chắc hiện giờ, cũng đang hy vọng thể gặp bà.”
Ban đầu khi Thiển Ức tới chuyện , nàng cũng để tâm lắm. Không ngờ lúc gặp chuyện , nên mới lén đưa tới đây…
Dòng qua đường đều chú ý đến một đôi nam nữ bên gốc cây . Cô gái cong miệng khẽ , xổm bên gốc cây, tay cầm thứ gì đó, vẻ như nàng chuẩn lễ tế. Còn đàn ông mặc xiêm y màu trắng, nhẹ tựa chim hồng, đắm trong ánh trăng, như một vị tiên giáng trần . Vốn ít cô gái đ.á.n.h mắt đưa tình với , nhưng mấy lời Tô Cẩm Bình to bé, cũng đủ để lọt tai …
Nghe nàng , như một dòng nước ấm rót , cũng xổm xuống, dùng đá lửa châm mấy thứ lên. Ban nãy thắc mắc, hiểu vì xuất cung, nàng liền ngay tới cửa hàng y phục, mua một bộ y phục nữ bình thường , đó dẫn mua mấy thứ , còn kéo hỏi đường tới đây nữa.
Chỗ tiền giấy, vàng mã dần dần cháy thành tro, ngọn lửa bập bùng mặt khiến suy nghĩ của hai dần bay xa…
Hắn dường như thấy khuôn mặt của mẫu phi, dịu dàng, thanh cao, nhã nhặn, cánh môi diễm lệ như đóa hoa khẽ nhếch lên, hình như bà đang , cũng giống như đang gọi tên . Đôi mắt xám bạc của như lấp lánh nước, khẽ cong khóe môi mỏng lên : “Cảm ơn!”
Chưa từng ai khiến cho cảm động và ấm áp như , dù là nàng vì mục đích gì, thì vẫn ơn nàng.
Nghe xong hai chữ , nàng cũng cong khóe miệng : “Không cần khách sáo.” Tô Cẩm Bình nàng luôn đối xử với bằng hữu của !
Đồ thờ cúng dần hóa thành tro, lửa cũng từ từ tàn . Tô Cẩm Bình : “Trong lòng thấy thoải mái hơn chút nào ? Mẹ chắc chắn cũng vẫn bận lòng về bà. Hơn nữa, cũng tin rằng, dù bà mất, nhưng bà cũng lo lắng cho .”
Hắn đầu nàng, dù đôi mắt xám bạc vẫn tiêu cự, nhưng mặt thể hiện rõ sự kinh hãi: “Bận lòng ư?” Nàng … bận lòng ử? Nàng thể thấu như thế ?!!!
“Đi thôi, chúng chơi hội hoa đăng nào! Mẹ chắc chắn cũng sẽ hy vọng sống vui vẻ.” Nàng lên, .
Hắn khựng một chút, cũng lên. Nỗi lòng bi thương nàng xoa dịu nhiều, đang định theo nàng, rời khỏi nơi , mới phát hiện hai bọn họ sớm khác vây quanh.
Tô Cẩm Bình cũng giật , vây xung quanh, tình hình là đây? Bách Lý Kinh Hồng cũng ngẩn .
Bỗng nhiên, một vị đại thẩm đưa tay quẹt nước mắt ở khóe mắt, : “Vị công t.ử , ngài đúng là phước, cưới một nương t.ử hiểu chuyện hiếu thuận như . Ngài đối xử với nàng cho thật nhé!”
“ thế, công t.ử , tướng mạo ngài phi phàm thế , mặt mũi sáng sủa đẽ thế , ngài với nương t.ử ngài đúng là tuyệt phối. Hai cứ như thần tiên giáng trần ! Ngài ngàn vạn phụ lòng nương t.ử ngài nhé!” Lại một đại thẩm khác tiếp lời.
Tô Cẩm Bình cảm giác như sấm sét đang đ.á.n.h ùng oàng đầu . Cái gì với cái gì gì thế ?
Nghe mấy lời , khuôn mặt như bạch ngọc của Bách Lý Kinh Hồng thế mà xuất hiện chút sắc hồng, điều, hai đang trong bóng đêm nên ai rõ.
Cô nàng nào đó buồn bực giải thích: “Vị đại thẩm , ngài nhầm , và chỉ là bằng hữu thôi, là vợ chồng gì gì đó !”
Nàng dứt lời, một ông lão liền : “Ha ha ha… Cả đời bao nhiêu , còn thể nhầm ? Hai các cháu là một đôi do ông trời tác hợp. Tiểu cô nương , tuy ngoài miệng cháu thừa nhận, nhưng trong lòng thích tiểu công t.ử lắm đúng ? Tiểu công tử, cháu ông già một câu, hai cháu mà, nên sớm tổ chức hôn sự thôi. Nếu cháu trời linh thiêng, cũng sẽ cảm thấy vui mừng đấy!”
Trước mắt Tô Cẩm Bình bỗng trắng xóa một mảng, nàng thích lắm á? Ai thế chứ? Nhìn lướt qua đám , trong ánh mắt đều nghiễm nhiên coi bọn họ là một đôi thần tiên quyến lữ, khóe miệng nàng co rút mạnh, bước nhanh vài bước tới, kéo tay Bách Lý Kinh Hồng, vội vàng rời .
Cả đám đều ầm lên, một vị đại thẩm còn : “Tiểu cô nương ngượng ngùng ! Bà xem, còn quên kéo vị công t.ử theo, mà còn chỉ là bằng hữu nữa chứ!”
“Thôi bà đừng nữa, cô nương da mặt mỏng, nữa càng ngượng ngùng hơn!”
Cô nàng nào đó kéo Bách Lý Kinh Hồng vài bước liền dừng , một loạt vạch đen dày đặc phủ xuống gáy, nàng kéo là vì thấy đường, sợ hả? Trí tưởng tượng của đám cổ đại cần phong phú đến thế ?!
Mà Bách Lý Kinh Hồng lưng nàng, bất giác… cong khóe môi…
Cô nàng nào đó lặng lẽ nghiến răng ken két, cuối cùng cũng giải thích nhiều, đen mặt kéo : “Bám sát một chút, đừng để lạc.”
“Ừ.” Hắn lãnh đạm đáp.
“Hội hoa đăng ở cổ đại sầm uất thật đấy!” Xung quanh tứ phía đều treo nhiều đèn lồng, đường đa phần đều là các công tử, tiểu thư, vẻ như đều đến đây để tìm đối tượng kết . Đi mấy bước thấy cảnh trao đổi khăn tay trong truyền thuyết.
Cô nàng nào đó tiếc nuối : “Chẹp, nếu sớm thế , cũng sẽ mang theo mười, hai mươi cái khăn tay, trao đổi khắp nơi luôn!”
Nàng dứt lời, sắc mặt phía nàng liền đen . Vẻ mặt vốn giận dữ cũng dần lãnh đạm . Hắn nhận , cô nàng nhiều kéo tay , tuyệt đối vì ái mộ gì , mà vì trong lòng nàng căn bản hề khái niệm nam nữ cách biệt. Cầm hơn mười, hai mươi chiếc khăn , trao đổi khắp nơi ? Nàng gả cho bao nhiêu chứ?
Đi bao lâu, một cô bé cầm lẵng hoa bước tới mặt hai , hai mắt như hai hạt đào, Bách Lý Kinh Hồng, giọng ngọt ngào vang lên: “Ca ca, mua một bông hoa tặng vị tỷ tỷ xinh .”
Trong lẵng hoa là những bông hoa cúc đủ các màu sắc, bông đỏ như lửa, bông hồng nhạt như hoa hồng, nhưng màu vàng và màu trắng. Cũng đúng thôi, đây là lễ Trung thu, ai dùng màu sắc mộc mạc như thế chứ.
Trên khuôn mặt lãnh đạm của Bách Lý Kinh Hồng thoáng vẻ lúng túng, dường như nên gì. Mà thực tế thì bình thường vốn cũng thích chuyện lắm.
Tô Cẩm Bình hổ ho khan vài tiếng, tủm tỉm với cô bé : “Vị ca ca nghèo lắm. Hắn tiền .”
Câu của nàng chỉ để hai đỡ khó xử, vẫn đỡ hơn là giải thích với cô bé sáu bảy tuổi là quan hệ của bọn họ như . hiểu , bình thường khác thì thấy cũng gì, nhưng nàng ‘nghèo lắm’, bất giác cảm thấy lòng tự trọng của sỉ nhục! Nếu mà nghèo, thì e rằng cả thiên hạ chẳng ai là tiền hết. Chỉ là, mấy lời cũng thể miệng .
Cô bé thất vọng, Bách Lý Kinh Hồng, sang Tô Cẩm Bình, dường như luyến tiếc bỏ qua cơ hội như .
Cô nàng nào đó cũng nhất thời hứng trí, lấy vài đồng tiền đưa cho cô bé: “Được , để tỷ mua một bông !”
“Cảm ơn tỷ tỷ!” Cô bé nhanh nhẹn rút một bông hoa cúc màu đỏ đưa cho nàng, vui vẻ cầm tiền .
Bách Lý Kinh Hồng gì, nàng mua hoa gì chứ? Có điều, cũng hỏi nàng, nhưng nàng tự : “Ta thích khác gọi là tỷ tỷ xinh ! Ha ha ha…”
Tiếng vô cùng dung tục khiến khóe môi giật lên. Tô Cẩm Bình cầm bông hoa , ngắm nghía một chút, đột nhiên nổi hứng thích trêu chọc, đầu đưa hoa cho : “Hoa tặng giai nhân, tiểu mỹ nhân, nhận !”
Mặt biến sắc, giật tay khỏi tay nàng, xoay bước .
“Này ! Ta , khó tính thế hả?! Ta chỉ đưa hoa cho , đó tặng cho thôi mà. Ít nhất cũng thể tự an ủi rằng bản tiểu thư cũng ái mộ! Ta , thể giữ thể diện cho chút ?” Nàng nổi cáu theo , vì tức giận, nên bông hoa cúc cũng nàng siết đến nát bét!
Người phía vẫn tiếp tục bước , Tô Cẩm Bình lạnh một tiếng: “Ta đếm đến ba, nếu còn tiếp tục , sẽ hôn giữa phố đấy! Một…”
Bước chân của lập tức dừng ! Hắn tin rằng với tính cách của nàng, chắc chắn là nàng !
Các ánh mắt từ bốn phía xung quanh đều hướng về phía đầy thiện ý, nụ đầy vẻ dịu dàng hai bọn họ. là một cặp đôi đáng yêu!
“Vị công t.ử , ngài đừng giận dữ nữa, vợ chồng son cãi cọ là chuyện bình thường. Thể diện của con gái nhà quan trọng thế nào, mà cô nương bất chấp thể diện đuổi theo ngài , ngài cũng nên chừng mực một chút!” Lại lên tiếng khuyên nhủ.
“ thế! thế!” Những tiếng phụ họa vang lên liên tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-53-vo-chong-son-cai-nhau-la-chuyen-binh-thuong.html.]
Hắn tức giận ? Nàng còn đang tức c.h.ế.t đây ! Chưa từng thấy đàn ông nào khó tính như , đường mà cũng cáu kỉnh với nàng, cái chim gì thế chứ?! Nàng bước tới cầm lấy tay , nghiến răng nghiến lợi về phía ‘Duyệt Ký’. Mẹ kiếp! Không chơi bời gì nữa, mua bánh quế hoa cho Thiển Ức về!
Lúc , khi nàng cầm tay , đều cầm cổ tay, nhưng bây giờ nàng cầm bàn tay . Từng dòng từng dòng tình cảm ấm áp truyền tới từ lòng bàn tay, khiến cảm thấy ấm cúng đến thể thành lời, mặt, đôi môi mỏng hé mở: “Nàng giận ?”
Người vốn đang nổi giận đùng đùng , câu , sự tức giận tràn ngập trong lòng bỗng tan nhiều. Nàng cũng đầu , : “Không.” Tuy , nhưng vẫn giận đến mức bốc khói.
Người phía nàng đáp cũng gì nữa.
“Ông chủ, đây là Duyệt Ký ?” Vừa chỉ cho nàng tới đây, biển hiệu cửa nhưng mấy chữ nàng .
Ông chủ khẽ : “Ở kinh thành ai tiệm điểm tâm Duyệt Ký của chúng . Cô nương, ngài mua món điểm tâm gì?”
“Bánh hoa quế, hai hộp ạ!” Nói xong, nàng liền buông tay , đưa tay n.g.ự.c áo tìm bạc.
Ông chủ đặt bánh quế hoa lên mặt quầy, đó hì hì : “Cô nương, bộ dạng tướng công ngài tuấn tú thật đấy! Ha ha… đúng là phúc mà!”
Vì thế, cô nàng nào đó móc tiền , sắc mặt vốn , biến thành cực kỳ khó coi! Nàng lạnh: “Nếu mà là tướng công của , thì chắc chắn sẽ tức đến hộc máu!”
Nàng dứt lời, khí bỗng trở nên gượng gạo. Ông chủ cũng gượng hai tiếng, tiện lên tiếng nữa. bà chủ quán là một nhiệt tình: “Được , cô nương , vợ chồng son cãi cũng là chuyện bình thường thôi, hôm nay là Trung thu, chuyện dù lớn đến mấy cũng nên hóa nhỏ . Hai nên vui vẻ mà dạo chơi mới đúng, đây là ngày lành một năm mới một mà! Bỏ phí sẽ đáng tiếc!”
Tô Cẩm Bình đang định nhiệt tình giải thích rằng nàng và đàn ông ngạo kiều chuyện gì, thì một giọng trong trẻo lạnh lùng cao ngạo vang lên chặn những điều nàng : “Cảm ơn bà chủ.”
Hắn dứt lời, Tô Cẩm Bình liền ngoắt sang, như gặp quỷ! Mà khuôn mặt lãnh đạm của cũng chút cảm xúc nào, chỉ đầu , dường như cũng ngượng ngùng. Bà chủ thấy trạng thái lúng túng của hai liền phì : “Được , vị cô nương , vị công t.ử cũng lên tiếng , cô cũng đừng tức giận nữa! Có vợ chồng nào mà va chạm đôi . Hai đang là vợ chồng son, về nhà nhớ sống với thật ! Nào, tặng hai một hộp bánh quế hoa, đừng cãi nữa nhé.”
Vì thế, hai hộp quế hoa biến thành ba hộp. Tô Cẩm Bình và Bách Lý Kinh Hồng vô duyên vô cớ giáo huấn! Cô nàng nào đó mang tâm trạng vô cùng phức tạp, cầm bánh quế hoa bước ngoài. Lần , nàng kéo nữa, nhưng cũng tự theo nàng.
Tô Cẩm Bình càng lúc càng đoán đang nghĩ gì, liền hỏi thẳng : “Vừa trong quán ăn, …”
“Bà ồn ào quá.” Vài chữ ngắn gọn thẳng nguyên nhân.
Khóe miệng nàng co rút! Biết ngay mà! Tô Cẩm Bình đầu , lười chẳng phản ứng nữa, tiếp tục bước . Mà phía nàng, thấy rõ ràng dáng vẻ tức giận của nàng, mắt lóe lên. lúc , một tên công t.ử nhà giàu đem theo hầu, phe phẩy quạt thẳng về phía …
“A!” một tiếng kêu đau đớn vang lên.
Sau đó là những tiếng c.h.ử.i bới ầm ĩ: “Con mắt ch.ó của ngươi mù ? Không thấy bản công t.ử đây mà dám đ.â.m đây?!”
Tô Cẩm Bình đầu , thấy ngay tên công t.ử đang cầm quạt, hung dữ chỉ thẳng Bách Lý Kinh Hồng.
Hắn chỉ yên ở đó, dáng vẻ như một con thú nhỏ bỏ rơi, dường như luống cuống, hai mắt mờ mịt quét qua tứ phía, giống như đang tìm Tô Cẩm Bình…
Dáng vẻ ngây thơ, tội nghiệp đó thành công khiến cho tim Tô Cẩm Bình co rút vì đau đớn! Cái quái gì thế, đúng là thua luôn, chỉ nắm tay một chút mà để khác ức h.i.ế.p !
Tên công t.ử nhà giàu thấy hé răng, càng tức tối hơn, nghiến răng : “Hay cho tên tiểu bạch kiểm nhà ngươi! Ông đây mà ngươi thèm . Người , mau tới…”
Vừa tới đây, y liền im bặt, vì y cảm thấy một bàn tay đang kẹp chặt lấy cổ ý! Trước mặt y bỗng xuất hiện một giai nhân tuyệt thế khuynh thành. Vừa thấy Tô Cẩm Bình, trong đáy mắt y bất giác toát vẻ dâm d.ụ.c giấu nổi, nhưng nhanh chóng cơn đau ở cổ truyền đến thế…
“Nói tiếp !” Mặt nàng thoáng vẻ tàn độc. Kiếp , ai cũng ‘yêu nghiệt’ nàng dung túng cho . Cho nên, ai dám ức h.i.ế.p ‘yêu vật’. Kiếp , tuy nàng xuyên , nhưng tính cách đó vẫn hề đổi.
“Ngươi là ai ? Dám đối xử với như …”
Một tiếng động giòn tan nho nhỏ vang lên, y cảm giác cổ sắp chặt đứt . Khuôn mặt vốn đỏ bừng vì tức giận, bỗng trở nên trắng bệch trong nháy mắt, vội vàng xin đầy vẻ nịnh nọt: “Bà cô nhỏ của ơi, tiểu nhân sai ! Tiểu nhân sai !” Vừa , y nháy mắt hiệu cho đám hạ nhân xung quanh .
Nàng lạnh một tiếng: “Mắt ngươi tật ?” Nháy mắt với hạ nhân, nghĩ nàng thấy ?! Nói xong, lực tay của nàng tăng thêm một chút.
“Tiểu nhân sai , tiểu nhân sai , tiểu nhân cũng … dám nữa…!” Mặt siết đến đỏ bừng lên, đám hạ nhân xung quanh dám động đậy! Vốn là lúc công t.ử chờ ở cửa cung, đợi yến tiệc Trung Thu kết thúc, bệ hạ sẽ cho truyền. công t.ử nổi hứng, ngoài dạo. Ai ngờ mấy bước đặt cổ tay khác !!!
Vẫn một tên gia đinh lẻn lưng Tô Cẩm Bình định đ.á.n.h lén, nhưng còn kịp tay, thì gáy nàng như một đôi mắt khác, nàng xoay lưng, đạp cho y một cước, khiến y bay xa hơn ba thước. Một cước đó còn đạp thẳng nơi mẫn cảm nào đó của y, cho y chỉ ôm lấy mà gào kêu đau.
Mọi đều trắng bệch mặt mũi, cũng nhận cô gái võ công cao cường, bọn họ là đối thủ của nàng! Tên công t.ử cũng là tên đầu óc, vội vàng lên tiếng xin tha: “Bà cô ơi, tha mạng cho ! Là tên cẩu nô tài tự ý hành động, lệnh cho tới mà!”
Nàng hừ lạnh một tiếng, ném y xuống đất: “Lần đường, mở to mắt mà cho bà! Còn dám đụng lung tung, bà đây phế ngươi!”
Tên công t.ử cực kỳ ấm ức, rõ ràng là đàn ông áo trắng đ.â.m y, giờ tính tình y vốn , nên mới mắng vài câu. Sao biến ngược thành y đường chịu chứ? Y ôm cái m.ô.n.g nát bấy như cánh hoa, đám hạ nhân đỡ dậy liền lên tiếng giải thích: “Rõ ràng là đ.â.m , liên quan gì tới chứ!”
Y dứt lời, một luồng khí lạnh lẽo đ.á.n.h úp về phía . Mà khí lạnh , là phát từ hướng Bách Lý Kinh Hồng, khiến y bất giác run rẩy, sang bên đó, thấy yên động đậy, giống như một con rối gỗ. Cảm giác quỷ dị lan khắp y, khiến y nổi da gà khắp .
Nghe y , Tô Cẩm Bình lạnh: “Bà đây cần là ai đúng ai sai. Ức h.i.ế.p của bà đây, là c.h.ế.t!” Do Bách Lý Kinh Hồng đụng y thì ? Hắn vốn thấy, đường đụng khác thì gì đáng ngạc nhiên ?
Lời của nàng khiến quý công t.ử uất nghẹn! Khóe miệng kéo lên nhưng cũng câu nào, chỉ cảm thấy hôm nay cực kỳ xui xẻo!
Còn Bách Lý Kinh Hồng, khi nàng những lời , rèm mi dài run lên nhưng cũng gì.
Tô Cẩm Bình nhiều lời vô nghĩa nữa, bước nhanh vài bước đến, túm tay Bách Lý Kinh Hồng kéo : “Cùng thôi! Không thấy thì ngoan ngoãn theo cho , nếu đ.â.m khác nữa, bà đây cứu !”
Quý công t.ử tức tối, phía , nghiến chặt răng trừng trừng theo bóng lưng của họ, tức nổ phổi!
“Công tử, rõ ràng là đ.â.m ngài!” một tên gia đinh khó chịu .
Quý công t.ử nghiến răng nghiến lợi một lúc, hung hăng vung tay áo: “Coi như hôm nay ông đây gặp xui xẻo!”
“Cảm ơn!” Giọng trong trẻo vang lên, trong ánh mắt xám bạc say lòng như ý . Đang yên đang lành, thể đụng chứ? Hắn cũng thật sự thấy . Trong đôi mắt lạnh lùng trong trẻo ẩn giấu vẻ xảo quyệt, gian xảo như hồ ly, nhưng bộ dạng bên ngoài thì như con mèo nhỏ .
Hai chữ giống như khúc nhạc đệm nhỏ, cho ngọn lửa tức giận trong lòng Tô Cẩm Bình vụt tắt. Nàng c.ắ.n chặt răng, cảm thấy một sự thất bại sâu sắc đối với sự tiền đồ của . Vì cái lông gì mà mỗi vài từ đơn giản nàng tức giận nữa? Vì cái lông gì thế? Từ khi nào mà nàng trở nên độ lượng như ?
“Đừng giận nữa.” Hắn chỉ nhẹ nhàng, nhưng cực kỳ ma lực, khiến cho cái giống như con mèo bứt lông bình tĩnh , bước chân cũng chậm nhiều, lưng về phía , nghiến răng : “Nếu còn dám giở thói trẻ con nữa, bà đây sẽ ném ở đây một đấy!”
“Được!” Ngắn gọn lưu loát, dài dòng dây dưa.
Đôi mắt đầy ý , theo bóng nàng. Dù thừa nhận, nhưng thể thừa nhận, hình như thật sự thích nàng. Hắn rõ , là vì thấy nàng những lời bảo vệ như thế, là cũng chỉ vì tham lam sự ấm áp mà nàng mang . Chung quy, là thích là… Đôi mắt màu xám bạc chợt lóe lên, thần bí, khó lường, giống như làn sóng ngầm lẳng lặng ẩn mặt nước hồ xanh biếc. Hắn thật sự thể để mặc chính thích nàng ?
Cho đến giờ, cũng vẫn hiểu , rốt cuộc nàng là của Hoàng Phủ Hoài Hàn !
Nghe một chữ ‘’, nàng mới hết tức giận. Trước mặt họ là một mặt hồ phủ đầy liên hoa đăng, vô cùng! Người bán hàng rong ở ven hồ thấy ánh mắt Tô Cẩm Bình, liền : “Cô nương, công tử, hai cũng mua một cái hoa đăng thả ! Rất linh nghiệm!”
“Hoa đăng thể cầu cái gì?” Có một nàng vẫn luôn nhớ thương, cầu phúc cho đó.
Người bán hàng rong : “Cầu công danh, nhân duyên, cầu cho bình an, cầu cái gì cũng thành hết.”
“Được, mua!” Tô Cẩm Bình , kéo Bách Lý Kinh Hồng bước qua, ngắm mấy chiếc đèn hoa đăng, cái nào cũng giống cái nào, chẳng gì khác để chọn, liền tùy tiện cầm hai cái, đưa cho một cái.
“Nàng tin ?” Cầm hoa đăng tay, khó hiểu. Nàng và là cùng một loại . Hắn bao giờ tin những thứ , cho nên, cũng nghĩ là nàng tin thứ .
Tô Cẩm Bình móc vài đồng tiền , đưa cho bán hàng rong, : “Không tin, nhưng thử cũng . Nếu thành hiện thực, thì thứ để mất là chút bạc mà coi trọng nhất. mặc dù mất vô cớ như , nhưng thời khắc , lòng thể vui vui vẻ vẻ, bởi vì, nguyện vọng mà gửi gắm lúc là chân thật. Hơn nữa, nếu thật sự thành hiện thực thì ? Dù , chuyện tương lai, ai kết quả, đúng ?”
Rèm mi dài thật dài của khẽ run lên, suy nghĩ kỹ về những điều nàng . Nếu thành hiện thực, cũng chỉ mất chút gì đó mà luôn coi trọng, nhưng lòng thể vui vẻ thoải mái, mệt mỏi, lo toan.
Không mệt mỏi, lo toan! Thời khắc , bỗng cảm thấy những nút thắt trong lòng đều cởi bỏ, chỉ cần trong lòng thể vui vẻ thoải mái, nào ai kết quả sẽ ? Không thế ? Cũng giống như, và nàng ! Thua, đó là mất tất cả những gì khổ tâm trù tính, nhưng nếu thắng thì ?
Hắn đầu, bên cạnh khuôn mặt xinh xắn của nàng, chiếc đèn hoa đăng trong tay . Cầu công danh, cầu nhân duyên, cầu cái gì cũng thành… Cầu… nhân duyên ? Có lẽ, câu trả lời .
Người bán hàng rong hì hì đưa bút cho họ: “Công tử, cô nương! Hai !”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Hắn nhận bút, đang định thì thấy tiếng đầy lúng túng của Tô Cẩm Bình vang lên: “Cái … hình như … ?” Nàng chữ phồn thể , dùng cả bút lông nữa.
“Biết.” Hắn lãnh đạm đáp.
“Vậy giúp ?” Nàng đưa đèn hoa đăng trong tay cho , với vẻ đầy mong chờ.
Người bán hàng rong ngẩn một chút, đang nhắc nàng là những gì hoa đăng thể cho khác xem, sẽ mất linh, thì Tô Cẩm Bình : “Dù hai chúng cũng là cùng một loại , xem cũng chẳng cả!” Tuy nàng là cổ đại, nhưng cũng một chút về tập tục nọ ở đây.
Hắn dừng một chút, đưa ngón tay thon dài , nhận lấy chiếc đèn hoa đăng trong tay nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Viết cái gì?” Lòng trầm xuống, thể nhờ , như , nàng chắc chắn sẽ tên .
“Yêu vật.” Đó là bạn duy nhất ở hiện đại của nàng, nàng xuyên , cô ngốc đó ở hiện đại nhất định sống sẽ lắm. Hoa đăng , thôi thì để cầu bình an cho cô !
Yêu vật ? Cái tên , chắc hẳn là tên một đàn ông nhỉ? Hắn nhấc bút lên, hai chữ đó xuống đèn hoa đăng. So với vết mực đen rõ ràng , tâm trạng đang dần ấm lên cũng từ từ chìm xuống, rơi xuống tận đáy vực!
Sau khi xong, Tô Cẩm Bình cầm đèn hoa đăng tới bờ hồ, bắt chước những bên cạnh, thả đèn xuống. Thả xong, nàng cũng cảm thấy tâm trạng lên nhiều, bên hồ, : “Của xong ?”
“Không .” Hắn lãnh đạm đáp, suy nghĩ dần trôi xa.
“Không lúc nãy định ?” Sao còn dễ đổi hơn cả phụ nữ thế?
Nghe nàng hỏi , cũng chỉ lạnh lùng đó, đáp lời, nhưng chính bán hàng rong chút manh mối, chỉ là tiện gì.
Tô Cẩm Bình một lúc lâu, cứ cảm thấy hình như chút gì đó , nhưng thể rõ là ở chỗ nào. Nàng khẽ , cũng chỉ nghĩ rằng tin mấy việc nên ngại : “Vậy , chúng thôi!”
lúc , ở bên bờ hồ đối diện, một cô gái che mặt bằng lụa mỏng thả hoa đăng xong, lên, khẽ đảo đôi mắt , bất ngờ thấy Tô Cẩm Bình và Bách Lý Kinh Hồng ở bên hồ bên ! Toàn ả bỗng cứng đờ, trong mắt xuất hiện sự ghen ghét đến tận xương tủy!
Quyển 1