Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 53:: Sợ Nhất Chổi Lông Gà
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở cách viện chính xa, trong rừng trúc, hạ nhân qua thấy Mạch cô nương đang nổi đóa lên bên trong đó thì đều sợ đến mất hồn mất vía, tản như chim vỡ tổ. Ai mà tính cách của Mạch cô nương thế nào chứ, cô mà vui thì thể hạ độc đến mức sống c.h.ế.t xong. Hơn nữa, cô còn nuôi một con bọ cạp tím, đừng là c.ắ.n một cái, chỉ cần thôi cũng khiếp đảm ! Vì , thấy cô ở đây nổi giận, đều sợ hãi chạy biến mất sạch, ai dám to gan ở lén nữa.
Nam Cung Cẩm cẩn thận ẩn nấp né tránh, lén lút trốn ở nơi cách hai ba mươi mét, mở to mắt, căng tai lên để ngóng tình hình! Không nàng rảnh rỗi nhức trứng quá mà tò mò chuyện thiên hạ , đây là nàng đang quan tâm đến hạnh phúc cả đời của thuộc hạ nhà đấy chứ, thật mà! Chỉ là thế thôi!
Đang tự khẳng định trong lòng, hai cũng tiếp tục cãi cọ ầm ĩ phụ lòng mong đợi của nàng!
Phá ôm kiếm đó, Hiên Viên Dĩ Mạch, lưu manh : “Nếu chúng thấy mặt ghét thì… lúc đó cô thấy còn đuổi theo ngoài gì?”
“Đó là vì cứ là thấy dáng vẻ của ngươi đàng hoàng thật thà, chắc chắn gì, còn lẻn phủ Thừa tướng. Ta là vì sự an của phủ Thừa tướng nên mới đuổi theo g.i.ế.c ngươi!” Hiên Viên Dĩ Mạch nghiến răng nghiến lợi , trong lòng thì bừng bừng lửa giận! lửa giận là sự phẫn nộ đối với mặt , mà là sự phẫn nộ với chính . Cái lý do vụng về bao nhiêu, khác thể nhận , chứ bản nàng thể nhận ?
Sự an của phủ Thừa tướng Diệt đại nhân và Phong đại nhân chịu trách nhiệm, gì đến lượt dây phần chứ. Hơn nữa, tên khốn kiếp độc mồm độc miệng mặt đây thủ cực kỳ , trong đám bọn họ, trừ thủ lĩnh thể so tài với , thì những khác cần ! Càng đừng bàn đến bản cô!
Nam Cung Cẩm tít mắt xem kịch, tâm trạng cực kỳ , trong lòng thầm nghĩ nghĩ đến chuyện mang chút đồ ăn vặt đến đây chứ, như chẳng càng nhàn hạ hơn bây giờ nhiều ?
Nghe cô , Phá cũng tức giận, hiển nhiên rõ tính cách của tiểu nha đầu : “Nha đầu thối, chẳng qua rảnh rỗi gì nên mới tới chọc cô cho vui thôi. Nếu cô thích, trêu cô nữa là dược!”
“Vậy thì quá! Ta cho ngươi , thích, thích chút nào. Sau ngươi đừng tới phiền nữa!” Hiên Viên Dĩ Mạch to, trong lòng thoáng dâng lên cảm giác buồn bực, là vì thấy mặt , là tổn thương vì câu “Chẳng qua rảnh rỗi gì nên mới đến trêu cô cho vui” . Hắn tức là cũng chỉ là trêu chọc cho vui thôi ?
Giờ thì Nam Cung Cẩm đang xem kịch đến cao trào, cảm thấy vô cùng đau đầu! Hai cái tên ngốc , rốt cuộc chuyện hả? Chỉ cần là mắt thì đều thể nhận tình ý ẩn vẻ giương cung bạt kiếm của hai , nhưng những lời họ thì chỉ để kích thích tổn thương lẫn , giống y như hai con nhím , ngoài như Nam Cung Cẩm đều cảm thấy vô cùng sốt ruột! Cũng cùng lúc đó, nàng chợt ngửi thấy mùi hương tuyết liên thoang thoảng phả tới từ lưng , nàng ngay tên khốn kiếp bụng nham hiểm tới , nhưng hôm nay nàng tên gài bẫy, nên cũng lười thèm đầu .
“Cô thực sự nghĩ như ?” Phá trầm mặc, chuyện nha đầu thối đuổi cũng một hai , là một hai ngày. Lúc đầu mấy lời , cảm thấy thể chọc cô tức đến mức bùng nổ thì trong lòng sẽ vui vẻ, nhưng khi nhiều , dần dần cảm xúc của đổi, càng lúc càng thấy chua chát.
“Nếu thì chứ? Chẳng lẽ ngươi cho rằng thích ngày nào lưng cũng một tên đàn ông độc mồm độc miệng theo ? Ta thực sự thấy ngươi phiền c.h.ế.t !” Hiên Viên Dĩ Mạch chút nể nang.
Phá nhún vai, vẻ thản nhiên : “Này, nha đầu thối, dù gì cũng theo cô lâu như , thế nào cũng chút tình cảm chứ? Cô khó như khiến thực sự đau lòng!”
“Tốt nhất là ngươi đau lòng c.h.ế.t luôn .” Bản chất vô tình của Hiên Viên Dĩ Mạch bộc phát.
Phá khẽ nhíu mày, đôi mắt thẳng về phía Hiên Viên Dĩ Mạch, một lúc lâu cũng câu gì. Một cơn giận vô hình dần dâng lên trong tim, khi trầm mặc một lúc lâu, mới lưu manh : “Này, nha đầu thối, tuy cô chẳng , tâm địa cũng chẳng , nhưng nếu c.h.ế.t , ít cô cũng sẽ mua cho cái quan tài chứ?”
“Ta quấn chiếu vứt luôn!” Hoàn nể mặt chút nào!
Nhìn nụ chói mắt mặt Phá, Hiên Viên Dĩ Mạch chợt cảm thấy từng ngọn lửa phẫn nộ như bừng lên, vì luôn là chính chọc tức đến phát điên thế , mà tên khốn kiếp đổi đủ cách trêu chọc sỉ nhục luôn thể vui vẻ như thế chứ? Nghĩ , cô bồi thêm một câu: “Loại như ngươi, căn bản nên xuất hiện thế giới . Quả nhiên, trong Ma giáo, chỉ rặt một đám tà ma ngoại đạo!”
Nói tới đây, sắc mặt Phá sa sầm xuống! Ánh mắt Hiên Viên Dĩ Mạch cũng cực kỳ âm u. Ma giáo là nơi thuộc về, giáo chủ là ân nhân cứu mạng của , cũng là sư phụ của . Nếu đổi là khác với như thế , thanh kiếm trong tay lấy tính mạng đối phương ngay tức khắc , nhưng giờ là nha đầu thối !!! Hắn phủ nhân, mấy câu của nàng, thực sự tổn thương!
Hắn hít sâu mấy , lạnh : “Vậy thì thôi, đám tà ma ngoại đạo như đây, sẽ bao giờ xuất hiện mặt cô nương nữa!” Giọng điệu của vô cùng xa lạ, lạnh lùng!
Nói xong, ôm kiếm xoay bỏ .
Hiên Viên Dĩ Mạch ngẩn ngơ tại chỗ theo bóng , dường như chút phản ứng kịp. Đến những lời khó hơn cô cũng từng với , vì giờ đàn ông tích chút khẩu đức nào với , nhưng đây là đầu tiên trong lịch sử chọc tức đến mức đầu thẳng. Trong lòng nàng đột nhiên dâng lên chút cảm giác nỡ khó thể thành lời, cuối cùng cũng đuổi , sẽ còn ai ngày ngày theo thoải mái châm chọc, sỉ nhục, cợt nữa, đây là quá ? Vì cô thấy vui chút nào thế?
Nam Cung Cẩm vỗ bộp một cái trán, ánh mắt hai như thể chỉ hận vì rèn sắt thành thép, nhất là Hiên Viên Dĩ Mạch , theo nàng bao nhiêu lâu như , thế quái nào mà xử lý chuyện tình cảm vẫn ngốc y như cái hũ nút đang lưng thế! Làm bây giờ, Phá mất , hai coi như cũng xong luôn ! Nam Cung Cẩm đảo một vòng xung quanh, đột nhiên ánh mắt sáng lên, về phía con rắn trúc diệp thanh xanh như lá trúc ở ngọn cây trúc cách đó xa!
Nàng hí hửng, quả nhiên ông trời cũng giúp ! Tuy nha đầu Dĩ Mạch thích dùng độc, nuôi cả đống bọ cạp nọ, nhưng sợ rắn, là hồi nhỏ từng cắn, nên bóng ma tâm lý. Vì thế, Nam Cung Cẩm nhanh tay nhặt một viên đá lên, ném mạnh về phía con rắn . Con rắn b.ắ.n một cái, rơi thẳng xuống Hiên Viên Dĩ Mạch! Bách Lý Kinh Hồng nhíu mày, hiểu nàng định gì, nhưng cũng tay can thiệp.
Không lâu , tiếng hét chói tai vang lên: “Á!!!”
Tiếng kêu khiến cho Phá vốn biến mất trong tầm mắt của cô lập tức nhanh như chớp. Vừa thấy ngay con rắn xanh nhỏ rơi xuống Hiên Viên Dĩ Mạch, bèn hoảng hốt, quên cả rút kiếm, vội vàng lao tới dùng tay túm lấy con rắn đó ném sang một bên, con rắn độc phẫn nộ đầu c.ắ.n cho một cái! Hắn thậm chí còn nhíu mày, khi ném con rắn xuống đất, mới rút kiếm, vung một nhát c.h.é.m con rắn thành hai nửa!
vết thương rắn c.ắ.n dần dần biến thành màu xanh! Hiên Viên Dĩ Mạch sợ đến trắng bệch mặt mũi, vội vàng kéo tay sang, đó rắc ngay lọ t.h.u.ố.c giải độc rắn lúc nào cũng mang theo lên tay , miệng vẫn ngừng mắng mỏ : “Đầu ngươi vấn đề thế? Trúc diệp thanh là loại rắn cực độc đấy! Sao dùng tay bắt nó?! Ngươi chán sống ?!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Phá ngậm miệng , nha đầu thối cuống quít bôi t.h.u.ố.c cho , tâm trạng của chợt hẳn lên, đáy mắt bất giác nhuốm đầy nụ . Xem , nha đầu thối cũng hề ghét như cô !
Hiên Viên Dĩ Mạch bôi t.h.u.ố.c xong, ngẩng đầu thấy nụ trong đáy mắt , cơn giận đột ngột bùng lên: “Còn nữa ?! Ngươi sợ c.h.ế.t ?”
“Sợ chứ! sợ nhất là để mất !” Câu còn kịp qua não bật thành lời. Nói xong, thoáng sững sờ, đó thản nhiên.
Mà Hiên Viên Dĩ Mạch thì ngẩn , cô nhầm chứ? Cái tên khốn chỉ bắt nạt đây gì ? Sợ mất cô ư?!
“Không tin ?” Tiếng lưu manh vang lên.
Hiên Viên Dĩ Mạch nhíu mày : “Không tin, tưởng là đồ ngốc ? Nếu thực sự… thực sự… thực sự như là đó, thì lúc nào cũng bắt nạt chứ?!” Nói giọng điệu của cô bất giác trở nên giống như mấy cô gái nhỏ mới yêu.
Dường như Phá đoán cô sẽ hỏi như , : “Không bắt nạt á? Thì chỉ sợ là cô nàng tim phổi như , chỉ đầu quên béng luôn thôi!”
cái cách bắt nhớ đến của đặc biệt quá ?! Hiên Viên Dĩ Mạch giận đùng đùng hỏi một câu, nhưng còn kịp miệng thì mặt đỏ ửng lên, nghiến răng nghiến lợi : “Huynh ai tim phổi chứ? là miệng ch.ó phun ngà voi!”
Nghe cô Phá cũng giận, chỉ mỉm trêu chọc khuôn mặt ửng hồng của cô: “Đã hổ thế mà vẫn còn mắng ? Hả?”
“Ai hổ chứ! Ta cho , bản tiên t.ử tuyệt đối sẽ thích !” Hiên Viên Dĩ Mạch tức đến giậm chân!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-53-so-nhat-choi-long-ga.html.]
Cô càng thẹn quá hóa giận, thì nụ mặt Phá càng rõ rệt hơn, nhưng cũng phản bác ý của cô: “Không thích thì thôi, thì sẽ theo bắt nạt cả ngày!”
“Huynh dám!” Tiếng nghiến răng vang lên vô cùng đáng sợ.
“Muội cứ chờ xem dám ...”
...
Vì thế, hai vốn đến gần giới hạn tan vỡ, nhờ sự thông minh tài trí của Nam Cung Cẩm và sự hỗ trợ của con rắn cao mà giải tỏa khúc mắc hiểu lầm, xem , cũng chỉ còn cách cái kết hạnh phúc xa. Cô nàng nào đó hai , đầy thỏa mãn, tự khen : “Quả nhiên, đúng là bà mai trời sinh mà!”
Bách Lý Kinh Hồng cũng gì.
Nam Cung Cẩm vui vẻ về, chỉ lẳng lặng theo nàng. Sau khi một đoạn , Nam Cung Cẩm mới chợt nhớ tới câu “Ta sợ nhất là mất ” mà Phá , ôi, một câu lãng mạn bao! Thế nên, khóe mắt cô nàng nào đó len lén nhếch một cái, : “Bách Lý Kinh Hồng, sợ nhất điều gì?!”
Trong lòng nàng ngập tràn sự mong chờ, chờ tên một câu trả lời .
Bách Lý Kinh Hồng xong, đôi môi mỏng khẽ cong lên, do dự phun mấy chữ: “Sợ nhất chổi lông gà.”
Nụ mặt Nam Cung Cẩm cứng , gân xanh trán cũng nảy lên kìm , nàng nghiến răng tiếp: “Trừ chổi lông gà thì ?”
Vấn đề gây khó dễ cho . Hắn trầm mặc một lúc lâu, cân nhắc mới , trong giọng điệu chút chắc chắn lắm: “Chổi lông vịt?”
Một ngọn lửa vô danh bốc lên trong tim Nam Cung Cẩm, hy vọng tên lãng mạn, thì con nó thật đúng là còn khó hơn cả lợn leo cây! Nàng đầu, sa sầm mặt, nghiến răng : “Tên khốn nhà , chẳng lẽ sợ mất ?”
Câu vang lên, chợt sững một chút, đó bật , nụ nhẹ, nhưng như bông tuyết đầu đông, vạn vật thế gian dường như mất màu sắc vốn của trong khoảnh khắc đó, giọng êm ái như khúc nhạc tiên chậm rãi vang lên: “Nàng sống, sống. Nàng c.h.ế.t, c.h.ế.t. Vậy thì thể mất nàng chứ?”
Câu thanh thanh lành lạnh nhẹ nhàng vang lên, giống như một làn gió mát xoa dịu tâm trạng bực bội của Nam Cung Cẩm. Ngọn lửa giận vốn bùng cháy cũng phút chốc tiêu tan, nhưng vì thể diện vĩ đại của , nàng vẫn cố vẻ gì to tát, : “Coi như điều!”
...
Hai về ăn gần xong bữa cơm tối thể là ấm cúng, nha đầu Hiên Viên Dĩ Mạch mới đỏ mặt về. Nam Cung Cẩm chỉ thi thoảng trộm, để Hiên Viên Dĩ Mạch lén chuyện của họ, còn tay can thiệp một phen.
Hiên Viên Dĩ Mạch vốn luôn đắm chìm trong suy nghĩ của , thi thoảng mím môi ngơ ngẩn, đang tự vui tự hí hửng cái gì, thế nên cũng phát hiện vẻ khác thường của Nam Cung Cẩm.
Dáng vẻ của cô khiến Nam Cung Cẩm thầm thở dài cảm thán, quả nhiên, con gái khi yêu đều trở nên ngốc nghếch! Giống như khi xưa ở Đông Lăng , dường như lúc đó cũng từng ngốc nghếch như thế! Vừa ăn, nàng nhịn liếc Hiên Viên Dĩ Mạch đang ngơ ngẩn một cái, khẽ lắc đầu cảm thán trong lòng, đúng là mùa xuân đến thật !
Nửa ngày cũng trôi qua sự thúc đẩy của Nam Cung Cẩm, đương nhiên cũng kéo dài đến nửa đêm mà Nam Cung Cẩm đang mong chờ!
Hiện giờ Đạm Đài Minh Nguyệt đang ở tại đại sứ quán, chuyện giữa bọn họ đương nhiên cũng chỉ thể lén lút chuyện, tuyệt đối thể để Mộ Dung Thiên Thu , thậm chí còn thể để Mộ Dung Thiên Thu Nam Cung Cẩm và Đạm Đài Minh Nguyệt thầm lén gặp , nếu , việc đó cũng đồng nghĩa với việc để cho Hoàng đế nghi ngờ kẻ Thừa tướng như cấu kết với đế vương của nước khác. Vì bây giờ mới là cơ hội nhất để tìm !
Trong bóng đêm tối đen như mực, hai bóng áo trắng bay vút trung, tốc độ nhanh đến mức khiến mở mắt . Chỉ loáng một cái vút qua, còn tưởng rằng đó là bóng ma.
Xung quanh dịch trạm, quân lính canh phòng cẩn mật, thị vệ tới lui tuần tra, Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng một cái, đó tung bay qua bức tường bao cao cao . Sau đó, Nam Cung Cẩm đưa tay, đ.á.n.h hôn mê hai thị vệ mặt nhanh như chớp!
Sau khi đ.á.n.h xỉu hai tên đó, Nam Cung Cẩm nhanh nhẹn lột quần áo họ , đó đưa một bộ cho Bách Lý Kinh Hồng. Bách Lý Kinh Hồng thoáng nhíu mày, rõ ràng ghét bỏ bộ quần áo . thấy sắc mặt Nam Cung Cẩm dần sa sầm xuống, còn cách nào khác, đành cùng với nàng. Thật , với thực lực của , thì bế nàng bay cũng sẽ phát hiện , nhưng nhớ đến chuyện Thần binh bất t.ử Mộ Dung Thiên Thu phát hiện , lẽ bên cạnh họ thực sự gián điệp, thế nên cứ thận trọng một chút thì hơn.
Sau khi xong, họ nấp một bụi cây to, chờ thị vệ tuần tra qua. Lúc cuối cùng của một đội thị vệ qua mặt họ, hai đồng loạt luồn , nhập luôn phía đoàn .
Người cuối cùng vài bước, chợt cảm thấy gì đó là lạ, liền nhíu mày đầu Nam Cung Cẩm: “Ơ, cuối cùng ?”
Nam Cung Cẩm c.h.ử.i thề một câu lỗ mãng: “Mẹ kiếp, tên tiểu t.ử nhà ngươi ngủ nhiều quá mụ mị cả đầu óc ? Ngươi là cuối cùng bao giờ hả?” Trong lòng nàng cũng thầm trách quá sơ suất, hẳn là đ.á.n.h ngất hai tên cuối cùng mới đúng, nếu , lỡ kiểm tra quân thì phiền to.
May mà Nam Cung Cẩm cũng như c.h.ử.i đến ngẩn , vò đầu bứt tai : “Vậy chắc là nhớ nhầm! Ngại quá, mới tới, đây là đầu tiên tuần tra, thế nên...”
“Phía ồn ào cái gì thế?” Người dẫn đầu tiếng liền khó chịu , “Không hiện giờ Mạc Bắc Vương đang ở dịch trạm ? Các ngươi xì xào bàn tán như , nếu ồn đến Mạc Bắc Vương thì thế nào?” Trước giờ phòng thủ dịch trạm đều cẩn thận, chỉ cần ồn đến mấy nhân vật sứ thần nọ thì thứ chờ họ cũng là tội c.h.é.m đầu , vì thấy mấy tay lính điều thế , cảm thấy bực bội!
Tiếng quát khiến phía dám chuyện nữa. Tay cầm đầu cũng cảm nhận một cách sâu sắc rằng quả là tài giỏi, uy lực của kẻ quan thực sự tính uy h.i.ế.p lớn. Nghĩ , trong lòng vô cùng thỏa mãn, tiếp tục đưa đội quân tuần tra…..
Gần đến cửa viện chính, Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng đồng thời lách ngọn núi giả, chờ đoàn hết mới . Bên trong viện chính, hiển nhiên chính là nơi mà Đạm Đài Minh Nguyệt đang ở , nhưng thật kỳ lạ vì xung quanh một thị vệ nào. Tuy lạ, nhưng hai họ vẫn sải bước về phía cửa phòng.
Vừa đến cửa, họ giọng phong lưu của Đạm Đài Minh Nguyệt vang lên: “Hai vị, chờ lâu !”
Quyển 3