Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 52: Nàng Sắp Thành Dật Vương Phi Sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:10:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn dứt lời, Hoàng Phủ Hoài Hàn liền gầm lên: “Hoang đường! Đường đường là vương một nước, xin cưới một cung nữ thành vương phi, còn thể thống gì nữa?” Dựa theo lệ hàng năm, ở cầu Hỉ Thước, nếu các vương gia công t.ử ý cung nữ nào, thì ban thưởng cho bọn họ cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn. tên nhóc thối tiểu Cửu cái gì? Làm Dật vương phi ?! Chưa đến chuyện cô gái vẫn còn tác dụng với , dù vô dụng, thì một cung nữ nho nhỏ như nàng, thể gả cho vương?! Hơn nữa, bảo để cho phụ nữ luôn khiến tức giận đến mức chỉ hận thể băm vằm nàng thành trăm mảnh, trở thành em dâu của ?! Đùa cái quái gì thế?!

Tô Cẩm Bình cũng ngờ chỉ tùy tiện vài câu, khiến chuyện trở thành thế . Tư tưởng của mấy cổ đại , cần đơn thuần đến thế ?! Chẳng linh hoạt gì cả.

Mặt Hoàng Phủ Dật đầy vẻ khó xử, c.ắ.n chặt răng nhưng vẫn kiên định : “Xin Hoàng chấp thuận!”

Đôi mắt màu tím nhạt của Hoàng Phủ Dạ lóe lên, tự giễu cợt chính . Rốt cuộc, vẫn thể thoải mái, phóng khoáng như tiểu Cửu, nếu ngày , ở cửa ngự thư phòng , nửa thật nửa giả cầu hôn nàng, cũng hứa cho nàng ngôi vị chính phi, thì giữa và nàng, bây giờ cũng bên ?

“Khụ khụ... đồ ...” Tô Cẩm Bình vội vàng lên tiếng ngắt lời . Đùa đấy ? Nàng gả hoàng thất chứ. Hơn nữa, nàng cũng hề thứ tình cảm kiểu đó với Hoàng Phủ Dạ, cho nên, nhanh chóng cất lời giải vây: “Vi sư thấy suy nghĩ của chút nào! Chúng là thầy trò, sư phụ gả cho đồ , là sẽ ngược với đạo đức lễ phép ? Chuyện mà rơi tai trong thiên hạ, chẳng sẽ thành trò cho ? Cho nên là, đừng nghĩ linh tinh nữa!”

Nghe nàng , các vị đại thần đều nàng như một thần kinh! Rõ ràng chính cô nàng thổ lộ với Dật vương, tự dưng biến thành Dật vương nghĩ linh tinh ?!

Hoàng Phủ Dật tỏ vẻ ngại: “Sư phụ, chúng đường đường chính chính gì sai trái, thì e ngại ánh mắt đời?!” Từ tới giờ, tính cách của vốn thoải mái, màng thế sự, cho nên, trong suy nghĩ của , vấn đề mà Tô Cẩm Bình còn coi là vấn đề!

A... Khóe miệng cô nàng nào đó co rút liên tục, hướng ánh mắt cầu cứu về phía Hoàng Phủ Hoài Hàn, nhưng liếc một cái, nàng lập tức thu về. Đầu nàng đúng là lừa đá nên mới thể trông chờ việc Hoàng Phủ Hoài Hàn sẽ giúp nàng. Hắn hại nàng là may lắm ! Nghĩ , nàng nôn nóng về phía Hoàng Phủ Dạ.

Nhìn thấy ánh mắt của nàng chuyển hướng, mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn càng lạnh hơn! Chẳng lẽ đáng tin bằng Dạ ???!!!

Nhận ánh mắt , Hoàng Phủ Dạ ngay hiểu lầm nàng, nên lòng cũng thấy vui vẻ hơn! Hắn khẽ lắc cây quạt vàng tay, : “Tiểu Cửu, nhị hoàng còn đón dâu, mà vội vàng thế ? Hơn nữa, tiểu Cẩm Cẩm chính là trong lòng của nhị Hoàng , cầu hôn mặt nhị hoàng như thế? Đệ , thì tình cảm của bản vương đây?”

Hắn dứt lời, ánh mắt quỷ dị của xung quanh nữa hướng về phía Tô Cẩm Bình! Dật vương cầu hôn, Dạ vương nàng là trong lòng !!! Tất cả đều hẹn mà cùng nhớ tới luận điệu ‘ gió thổi bay’ của nàng, cả hình ảnh nàng hoa chân múa tay vung chổi lưng Hoàng thượng, khóe miệng ai cũng co giật liên tục, cô gái kỳ quái thật sự đáng nhiều yêu thích như ?

Tô Cẩm Bình , khóe miệng cũng ngừng co giật, Hoàng Phủ Dạ c.h.ế.t tiệt , bảo giúp , còn hại thêm! Càng giúp càng rối!

Hoàng Phủ Dật kinh ngạc hoàng nhà , nhưng cũng hiểu ngay. Quả thật, một cô gái như thích cũng là chuyện bình thường. Nếu là ngoài thì , nhưng đây là hoàng của , nếu cứ tiếp tục ầm ĩ ở đây, sẽ khó tránh khỏi chê , vẫn nên kín đáo xử lý là hơn!

Nghĩ , khẽ , như để ý, : “Đêm nay là Trung thu, việc , để hôm khác !”

Lúc , khí đóng băng ban nãy mới giảm một chút, liền bước lên lầu theo Hoàng Phủ Hoài Hàn. Hoàng Phủ Dạ vài bước, đầu nàng đầy thâm ý, trong mắt như : “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng thiếu một ân huệ!”

Tô Cẩm Bình trừng mắt hung dữ lườm , cúi đầu quét rác trong ánh mắt giám sát của đám thị vệ! Hoàng Phủ Dạ c.h.ế.t tiệt, cơ hội, nhất định sẽ tẩn cho một trận!

Có điều, ánh mắt cũng khiến Hoàng Phủ Dạ kìm , ngửa đầu lên trời ha ha, phe phẩy quạt bước lên lầu, để lưng bao nhiêu ánh mắt đầy kinh ngạc...

...

Từng tiếng đàn sáo chậm rãi bay trong Lê viên.

Bách Lý Kinh Hồng ngẩn bên cửa sổ, ánh trăng sáng rỡ bầu trời đêm, cảm thấy tâm tư vô cùng hỗn loạn.

Bóng đêm càng lúc càng mờ ảo, mà cái hôm nay sẽ đến sớm, nếu là ngày , thì đúng giờ cũng sẽ tới . hôm nay... đến tận bây giờ cũng thấy đến... Trong lòng xuất hiện chút cảm giác sốt ruột mất tự nhiên, giống như mấy ngày con kiến gặm c.ắ.n . Hắn bất giác đưa tay lên ôm ngực, dung nhan tuyệt mỹ thoáng vẻ khốn đốn, thế ?

Nàng đến , khi nào đến, thì liên quan gì tới ? Hơn nữa, hôm nay là Trung thu, Trung thu năm nào mà đón một ? Tự dưng bây giờ tham lam hy vọng điều gì chứ?

lúc , cách đó xa, tiếng chuyện của một vài cung nữ truyền tai : “Hôm nay là Trung thu, chúng nên nhanh chóng tới lầu Vọng Nguyệt thì hơn. Tất cả các cung nữ việc gì đều tới đo, hàng năm Hoàng thượng đều ban thưởng cho ít nhiều, năm nay chắc cũng ngoại lệ .”

“Chuyện cũng cô cô ở các cung khác nhắc tới, nhưng đều chờ hết yến tiệc mới ban thưởng ? Đến sớm thế gì? Hay là chờ gần tan tiệc chúng hãy qua. Hơn nữa, cả đời chúng cũng khỏi cung, cần nhiều bạc . Ta cũng như các cô, trong nhà còn cha thì còn gửi chút bạc về. Ta chỉ là một cô nhi, bạc cũng để ?” Một cung nữ với vẻ thờ ơ.

“Ta , cô ngốc thế? Đây chuyện tiền bạc? Kể cả ban thưởng thì chúng cũng nên tới sớm một chút là hơn! Cô chắc chuyện nhỉ? Theo quy củ trong cung , yến tiệc đêm Trung thu, trừ các phi tần trong hậu cung, trọng thần của triều đình và các cáo mệnh phu nhân, thì tất cả những khác đều tham gia. khi yến tiệc kết thúc, sẽ một lễ hội là Cầu Hỉ Thước, tổ chức ở ngay cửa hoàng cung, các thiếu gia, tiểu thư cưới gả trong nhà các vị đại nhân sẽ gọi cung, xem thể tìm một mối nhân duyên ở cầu Hỉ Thước . Các đại thần kết hôn cũng thể tham gia. Nếu chúng thể tới đó, lộ mặt một cái, dù thể với tới mấy vị Vương gia Tả tướng đại nhân, thì tùy tiện gả cho một vị công t.ử con quan nào đó, cũng sẽ hưởng vinh hoa phú quý nửa đời . Chắc chắn sẽ sung sướng hơn cung nữ c.h.ế.t già trong cung nhiều! Hơn nữa, như mấy năm , nếu mấy vị công t.ử thực sự ý cung nữ nào, thì Hoàng thượng cũng nhân lễ Trung thu vui vẻ mà tác thành cho hết. Cho nên, hôm nay các cung nữ đều tới đó cả . Nếu cô , cũng ép, đây. Đến lúc đó, bỏ lỡ chuyện , thì cô cũng đừng trách báo nha!” Cung nữ xong vẻ ngay.

“Ôi! Đợi nào, sớm?! Năm nay mới cung mà, tin chứ! Chờ với, chờ với! Cơ hội như , chẳng sẽ khiến chê là ngu ngốc như heo ?! mà, yến tiệc Trung thu cũng hai ba canh giờ nữa mới kết thúc, chúng cũng vẫn đợi mà.” Cung nữ hậm hực than phiền, nhưng trong sự phàn nàn khó giấu vẻ hưng phấn.

Tiếng chuyện của hai càng lúc càng xa, cho đến khi biến mất hẳn...

Không , trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng ngày khi nàng hỏi tiền , còn cả hình ảnh nàng tự đút cá cho ăn đòi trả tiền. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên nụ đầy giễu cợt, bây giờ nàng vẫn đến, cũng là vì tới lầu Vọng Nguyệt ? Tuy đáy lòng, một giọng tự nhủ rằng, tuy nàng tham tiền bạc, nhưng đến mức như thế. Có điều, suy nghĩ cứ từng chút từng chút một lớn lên, lan trong tim ...

Với dung mạo và trí tuệ của nàng, nếu thực sự đến đó, thực sự dụng tâm, thì gả một nhà hoàng quốc thích cũng gì là khó nhỉ?! Ha ha... lẽ... sẽ còn gặp nữa...

Sẽ còn gặp ... thấy cao hứng như vẫn nghĩ. Không bình thường vẫn gặp nàng ? Không chút là hạ lệnh đuổi khách với nàng ? Không vẫn luôn nàng cách xa một chút ? Chỉ là... nếu nàng thật sự bao giờ đến đây nữa... thật sự biến mất khỏi sinh mạng của , cảm thấy thoải mái vui sướng một chút nào cả, chỉ thấy một cảm giác đè nén đến khó hiểu, thầm chí... còn cảm thấy đau lòng, thể chịu đựng nổi.

Rốt cuộc là đây?

lúc , thấy giọng đàn ông truyền tới: “Khó khăn lắm mới đợi đến yến tiệc Trung thu, nhất định uống chút rượu với mấy bằng hữu mới !”

đấy, hôm nay, cả thống lĩnh và phó thống lĩnh trong cung đều tới lầu Vọng Nguyệt canh chừng, hiếm khi mới dịp biếng một chút. Trương đại ca và Vương lão ?” Một khác đáp .

“Ha ha, bọn họ hả, đúng là xui xẻo mà, đúng hôm nay phái đến gác ở lầu Vọng Nguyệt. , bọn họ còn chuyện kỳ lạ hiếm nhé. Huynh cái tên Tô Cẩm Bình ? Chính là con gái thứ xuất của phủ Thừa tướng , là nhất mỹ nữ Đông Lăng chúng ?” Gã đầu hỏi bên cạnh.

“Biết , ?” Cô nàng ở trong cung đắc tội Hoàng thượng bao nhiêu mà vẫn bình yên vô sự, ai ?

“Nhắc đến cô nàng , chẹp chẹp, gan cực kỳ to! Hôm nay còn dám thổ lộ với Dật vương mặt !” Giọng của mang theo vẻ châm biếm rõ rệt.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Cái gì? Có chuyện đó nữa ? Dật vương đồng ý ?”

“Đồng ý ! Ngài còn lập tức xin Hoàng thượng tứ hôn nữa ! Còn xin cưới nàng thành chính phi nữa chứ, chẹp chẹp...”

Mấy lời tiếp theo, cũng tai nữa. Dật vương, vẫn luôn thần tượng nàng ? Từ buổi tiệc mừng thọ Hoàng Phủ Hoài Hàn nhận , thể đồng ý cơ chứ?

Hắn nhếch môi khổ, ban đầu vốn cũng chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, buông lỏng con tim để thích nàng, nàng cũng từng bộc lộ gì với . Bằng hữu ư? Chẳng qua cũng chỉ là bằng hữu! Nàng thổ lộ với ai, thì liên quan gì đến ? Chỉ là, cơn đau khó thể rõ ràng nơi lồng n.g.ự.c là vì ?

Hắn ngẩng đầu, ngắm vầng trăng tròn vành vạnh, dường như thấy gương mặt của mẫu phi, khẽ dịu dàng với trong ánh trăng sáng tỏ, vẫn dịu dàng ấm áp, thanh tao, nhã nhăn như . Ha ha... đời , sẽ còn thấy hình bóng thực sự của mẫu phi nữa, chỉ đến Trung thu mới thể thấy , còn nữa...

Hắn đóng cửa sổ , định ngủ.

...

Tô Cẩm Bình ‘ngoan ngoan ngoãn ngoãn’ quét xong cầu thang, liền xách chổi về cung Cảnh Nhân ánh mắt thông cảm phức tạp của đám thị vệ.

Trong phòng vẫn lập lòe ánh nến, xem Thiển Ức đang chờ nàng về. Vừa đẩy cửa , Thiển Ức nàng với ánh mắt kỳ quái, chằm chằm khiến nàng vô cùng mất tự nhiên: “Sao thế?”

“Tiểu thư, thực với em , bây giờ mới về, là... là...” Thiển Ức tỏ vẻ thôi.

“Có cái gì?” Không nàng chỉ về muộn một chút thôi ? Có gì mà chứ?

“Có tới tham gia hội cầu Hỉ Thước ?” Mặt cô thị tỳ nào đó đầy vẻ hoài nghi.

Nàng gãi gãi đầu: “Hội cầu Hỉ Thước ? Là cái gì?”

“A... ?! Không thì thôi ạ! Không chuyện nữa, tiểu thư, !” Nói xong, Thiển Ức chỉ chỉ mấy hộp thức ăn bàn, bên trong mấy chiếc bánh trung thu xinh xắn, vẻ ngon lắm, nhưng khiến thấy vô cùng ấm áp.

Nàng ném chổi , bước nhanh vài bước tới, cầm một cái lên, há miệng c.ắ.n một miếng thật to chút hình tượng nào, đó, ánh mắt mong chờ của cô nhóc , nàng : “Mùi vị cũng tệ lắm! , Thiển Ức, chờ lát nữa chúng sẽ lẻn khỏi cung chơi, em ?” Không hôm nay cô nhóc tiếc nuối về năm nay chơi hội ?

“Lẻn khỏi cung ạ?” Thiển Ức trợn trừng mắt, thể tin nổi, nếu lẻn khỏi cung mà bắt, chắc chắn sẽ tội c.h.ế.t đấy.

“Ừ, ? Không dám ?” Nàng cô, như như , trong mắt đầy vẻ trêu ghẹo.

Thiển Ức nàng một lúc lâu, c.ắ.n răng : “Dám chứ! Tiểu thư , em sẽ đó.”

“Ừ, , gọi Bách Lý Kinh Hồng !” Nàng cầm một chiếc bánh trung thu, ngoài.

“Cái gì? Tiểu thư, gọi tam hoàng t.ử Nam Nhạc cùng ?” Nếu thế, thì cô nên thì hơn nhỉ? Lần cảm thấy Tam hoàng t.ử Nam Nhạc ý với tiểu thư nhà , cô mà , sẽ thành kỳ đà cản mũi ?

Nàng bước tới cửa, Thiển Ức hỏi liền đầu liếc cô một cái: “Sao thế? Em thích ? Dù gì cũng là ân nhân cứu mạng của em đấy!”

“Không !” Thiển Ức vội lắc đầu, thể thích tam hoàng t.ử Nam Nhạc chứ, dáng vẻ ngài tuấn như , là ân nhân cứu mạng của cô. Chỉ là, cũng vì thích ngài , nên mới càng thể để phá hỏng chuyện của hai : “Nô tỳ vẫn thấy sợ, là em nữa !”

Đôi mắt phượng đầy ý , hỏi : “Không thật ?” Cô nhóc , mà gan nhỏ như gan chuột thế?

“Không !” Nói xong, cô còn lắc đầu quầy quậy, vẻ thật sự sợ hãi.

“Không thì thôi , , sẽ mang về cho em?” Quả thật, Thiển Ức võ công, nếu phát hiện thì chuyện cũng nhỏ.

“Em ăn bánh quế hoa của Duyệt Ký ạ!” Thiển Ức vội vàng , nhưng mặt đỏ bừng lên ngay, dù , là một tiểu cô nương mà tham ăn như , cũng chuyện gì đáng để khen ngợi.

Tô Cẩm Bình , khẽ gật đầu: “Được!” lập tức sải bước ngoài. Nếu xuất cung, e sẽ kịp dự hội hoa đăng mất.

Đến Lê viên, trong nhà tối om, cánh cửa cũng đóng chặt, rõ ràng coi lời nàng lúc sáng như rắm thối mà quên !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-52-nang-sap-thanh-dat-vuong-phi-sao.html.]

Cô nàng nào đó hung hăng nghiến răng nghiến lợi, lập tức tự nhủ, thật bình tĩnh, tính cách của vốn như , đừng tính toán so đo gì với . Tô Cẩm Bình nàng là một cô gái rộng lượng! Sau khi tự an ủi xong, rốt cuộc nàng cũng bình tĩnh một chút, đè nén lửa giận xuống, tới gõ cửa: “Cốc! Cốc! Cốc!” Cánh cửa lung lay mạnh, như sắp mấy cú đạp của nàng hỏng .

Tên đàn ông ngạo kiều c.h.ế.t tiệt , vội vàng ngủ đến thế ? Ngủ vài chục năm thì đó c.h.ế.t nữa ?

Từ lúc nàng đến Lê viên, cảm nhận . Giờ thấy tiếng đập cửa của nàng, đôi môi mỏng nhếch lên, nàng tới để từ biệt ?

“Mở cửa !” Nàng quát to một tiếng: “Nếu , bà đây sẽ đạp cửa đấy!”

“Cô nương, mời về . Ý của cô, tại hạ hiểu .” Không , hiện giờ gặp nàng, nên , dám gặp nàng thì đúng hơn.

Ý của nàng hiểu ? Sau gáy cô nàng nào đó xuất hiện một dấu hỏi chấm lớn, nàng tới tìm , rủ xuất cung ? Biết thì , nàng đỡ nhiều: “Nếu hiểu , thì mau cho bà!”

Dứt lời, bên trong vẫn hề chút động tĩnh nào. Tình hình thế ?!

“Ta đếm đến ba, nếu mở cửa, bà sẽ đạp cửa đấy! Một, hai...”

“Kẹt...” một tiếng, cửa mở . Vẫn là đó, vẫn xiêm y màu trắng, nhưng mặt vẫn là vẻ lãnh đạm, xa cách rõ rệt. Nàng vốn xa cách với , nhưng , bây giờ thấy , cảm thấy cách xa nàng hơn một chút nữa.

“Là đến đến từ biệt ?” Giọng trong trẻo, lạnh lùng như tiếng của trời xanh, cực kỳ êm tai. Con ngươi tiêu cự rơi xuống nàng, chút cảm xúc nào, như phủ một lớp băng lạnh, ngăn cách với thế giới bên ngoài.

“Hả? Từ biệt gì?” Tô Cẩm Bình phản ứng kịp, từ cái gì biệt?

Đôi môi mỏng nhếch lên: “Dật vương phi, chúc mừng!” Một câu chua lè bất giác thốt lên, ngay đó, mặt cứng đờ, vì dùng giọng điệu đó chuyện chứ? Cứ như... cứ như mấy cô gái ghen tuông !!!

Dật vương phi? Tô Cẩm Bình như như dung nhan tuyệt sắc của , đôi môi đỏ mọng cong , xa từ xuống một lượt, : “Ta , ghen thế?”

Nàng dứt lời, mặt chút biến sắc, nhưng đưa tay định đóng cửa . Có điều, Tô Cẩm Bình phòng , chặn một chân khe cửa: “Đùa chút thôi mà, kích động thế gì chứ? Lần cũng , suýt nữa là đập bẹp cả mũi , nếu bà đây phòng trừ , thì cả cũng kẹp luôn !”

Câu , tự nhiên thêm hàm nghĩa khác, khiến cả hai đều hổ.

“Cô nương, còn việc gì ? Nếu còn việc gì nữa, mời...”

Hắn còn dứt lời, áo Tô Cẩm Bình túm . Nàng nheo đôi mắt phượng, giấu vẻ lạnh lùng, khuôn mặt tuyệt mỹ của , lạnh rít răng : “Bách Lý Kinh Hồng, rốt cuộc thế nào? Ta còn đủ với ? Còn đủ vị tha với ? Hay là nghĩ khác thật lòng với thì thể tùy ý chà đạp?”

Tô Cẩm Bình nàng từ tới giờ cũng loại mặt da, nhưng với , nàng mặt dầy bao nhiêu ? Nàng tự bỏ danh dự của , thèm đếm xỉa đến thể diện của bao nhiêu ? Vậy mà đổi chỉ một câu “mời cô nương về ”, là ‘mời về ’... kiếp, thà rằng thẳng là ‘cút ’ cho xong. Ít nhất còn giả dối như ! Tuy nàng cũng câu đó, thế nào cũng như là ý với , nhưng hiện giờ nàng thể kiềm chế sự phẫn nộ trong lòng nữa , cho nên nàng mới thèm suy nghĩ nhiều nữa!

Đôi lông mày nhíu , khuôn mặt như bạch ngọc thể hiện rõ vẻ vui: “Buông !”

Đối xử với ? Dễ dàng tha thứ cho ? Không chính cũng vị tha với nàng ? Cho tới bây giờ, từng nào quyền tùy ý kéo áo như thế mà còn thể bình yên vô sự rời ! Cho tới bây giờ, từng nào thể kéo những chuyện , nhưng nhiều ngoại lệ với nàng. Bây giờ nàng thành Dật vương phi, còn dây dưa với gì?

“Bách Lý Kinh Hồng, con , tim ?” Nàng cứ tưởng rằng chỉ cần cố gắng hết sức bày tỏ tấm lòng cho thấy, thì một ngày nào đó sẽ tin nàng, một ngày nào đó cũng sẽ coi nàng là bạn. mà, bất kể nàng cố gắng thế nào, thì nàng cũng vĩnh viễn chỉ là mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh mà thôi! Trong tim , bao giờ coi nàng là bạn, thậm chí, chỉ sự chán ghét, chán ghét và chán ghét mà thôi!

Không tim ? Có thì , mà thì : “Buông ”. Vẫn là hai chữ nhạt nhẽo đó, nhưng giọng thì lạnh lùng đến cùng cực.

Nàng chằm chằm khuôn mặt tuyệt mỹ của , khuôn mặt như bạch ngọc chút tì vết, giống như một món đồ sứ trắng, hình dáng như điêu khắc tỉ mỉ mà , rèm mi dài như cánh bướm là đôi mắt tiêu cực, dung mạo cao ngạo như rõ hai chữ lãnh đạm và xa cách. A, ai đó từng , qua hai mươi mốt ngày là thể hình thành một thói quen, nàng và , cũng đúng hai mươi mốt ngày. cảm xúc mà lúc cho nàng, vẫn lãnh đạm, xa cách y như ngày đầu tiên, chút khác biệt nào! Bây giờ nàng mới tỉnh táo mà nhận rằng, nàng từng tới gần , mà cũng từng ý định để nàng gần.

Xem , cái vai bằng hữu , nàng diễn nổi ! Người căn bản hứng thú gì với nàng! Nàng buông lỏng áo , đầy vẻ tự giễu cợt: “Ta hiểu . Gặp ! À ... là bao giờ... gặp nữa!”

Nói xong, nàng bước . Nàng cơn tức giận thể đè nén nổi ở n.g.ự.c là từ tới, càng thể hiểu vì chóp mũi cay xè. Không chỉ là một bằng hữu thôi ? Hơn nữa, chỉ mới quen tới một tháng, lưu tâm chứ?

Nhìn nàng lưng phía , kiên quyết bước , trong ánh mắt xám bạc như ánh trăng thoáng hiện lên vẻ đau thương sâu sắc, nhanh đến mức khiến nắm bắt , khiến cảm giác như thứ gì đó sắp thoát khỏi sinh mạng của . Nếu mất , cả đời cũng khó thể tìm !

“Đợi !” Hai chữ thốt kịp suy nghĩ.

Nàng dừng bước, chờ tiếp.

Trong mắt thoáng vẻ đấu tranh, cuối cùng, chỉ nhẹ nhàng phun một câu: “Cô, rốt cuộc cô gì?” Nếu thành Dật vương phi, còn đến trêu chọc ? Hay là, ngay từ đầu, nàng do Hoàng Phủ Hoài Hàn phái đến để tiếp cận ?

“Muốn gì ?” Không hiểu , nàng bỗng thấy buồn , đầu : “MUốn cái gì? Huynh thể gì từ ? Huynh là tiền tiền, quyền quyền, cần thế cũng chẳng thế. Có lẽ thật sự tài năng kinh thiên động địa như bên ngoài đồn thổi, nhưng nhốt ở đây, chẳng là cái gì cả! Bách Lý Kinh Hồng, nghĩ thể gì? Ta thể lấy gì từ ?!”

Nàng gằn từng tiếng, từng tiếng một. Thẳng thắn, bình thản, nhưng cũng là từng mũi kim tàn nhẫn đ.â.m da thịt. Sau khi nàng xong, cũng thấy hối hận, dù thế nào, nàng cũng nên chạm nỗi đau của .

Đôi môi mỏng cong lên, vẻ tin nổi. Với phận của nàng, nhất định mục đích mà nàng tiếp cận thể đơn thuần như thế . Hắn im lặng một lúc, giọng lạnh lùng trong trẻo vang lên: “Nếu thể lấy thứ gì, còn tới trêu chọc tại hạ gì?” Mặc dù giọng điệu của vẫn nhanh chậm, mặn nhạt, nhưng Tô Cẩm Bình vẫn nhạy bén nhận sự lạnh lùng, trào phúng trong giọng của .

Một ngọn lửa vô danh bùng bùng cháy lên trong lòng nàng, thiêu đốt nàng tới mức nôn máu! Nàng lắc một cái, lao tới mặt , túm n.g.ự.c áo , hung dữ , nghiến răng nghiến lợi : “Được, sẽ cho , gì! Ta vứt bỏ cái lớp ngụy trang nực của , để rõ rõ ràng ràng, đường đường chính chính một con sinh khí, hoạt bát! Huynh xem, cái gì? Hả? Ta gì? Ta thể gì?! Trong lòng , vĩnh viễn cũng chỉ thấy những gì hiển hiện mặt , giống như con tằm, phun tơ quấn trong! Huynh , cũng , chỉ khoác lên cái lớp da cao ngạo lạnh lùng chút cảm xúc ! Huynh còn dựng lên một cánh cửa ngăn ở bên ngoài, giống như con nhím, xù lông lên khiến quanh thương. Bách Lý Kinh Hồng, cảm xúc, vui, thì thể lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách! Huynh cho rằng, trừ , những khác đều cảm xúc ? Huynh cho rằng, tim khác cũng cứng rắn như tảng đá, dù gì, gì cũng sẽ chảy máu, sẽ đau ?”

Nàng gằn từng tiếng, thể hiện rõ sự giận dữ, nàng cứ như mà gào lên, đến lúc xả xong, chính nàng cũng ngẩn , nàng đang gì thế ?

Còn , khuôn mặt lãnh đạm vẫn chút cảm xúc nào, nhưng như một ngọn lửa bùng lên, như đốt thành tro bụi! Trong mắt chỉ thấy những gì hiển hiện mặt, giống như con tằm nhả tơ quấn bên trong? Giống như con nhím những xung quanh thương ? Làm nàng thương ? Tim khác, cũng cứng rắn như tảng đá, cũng sẽ đổ máu, sẽ... đau ?

Trong ánh mắt như ánh trăng say lòng vẫn chút tiêu cự nào, chỉ lãnh đạm cô gái mặt . Nàng, khuôn mặt xinh xắn đầy cảm xúc chân thật, trong đáy mắt còn ẩn giấu chút đau thương. Có giọng từ đáy lòng, với rằng, đây thể là thủ đoạn của Hoàng Phủ Hoài Hàn, là thủ đoạn giả dối do cô gái vẻ thôi, nhưng vẫn kìm , hỏi: “Nàng, đau lòng ?”

Bốn chữ ngắn ngủi vang lên, giọng trong trẻo lạnh lùng như ánh trăng bầu trời, cao ngạo như khúc nhạc tiên, nhưng như sức nặng ngàn cân, đè nặng lòng hai .

Trên mặt cô nàng nào đó nhanh chóng xuất hiện vẻ hổ, còn thoáng đỏ ửng đáng nghi, vội vàng buông áo , xoay đưa lưng về phía , mất tự nhiên : “Không .” Nàng thầm trách móc chính , kích động là ma quỷ, là ma quỷ. Nàng mới xả những thứ quái quỷ gì thế!!! Vừa tức giận thể ngăn , bừa bãi! nghĩ kỹ lạ, thì mới phát hiện , những gì nàng , hình như lắm.

Nhìn dáng vẻ hổ buồn bực của nàng, trong đôi mắt xám bạc của bất giác ý . Giọng vốn luôn lạnh lùng giờ như chút cảm giác ấm áp: “Vì ... nàng tới tìm ?” Hắn vốn hỏi nàng, thổ lộ với Dật vương ? Còn trêu chọc gì? lời tới bên miệng, thốt thành lời . Nếu hỏi thì là Bách Lý Kinh Hồng .

Một cái đầu nhỏ nhắn xoay trái xoay , lưng về phía , còn nghiêng đầu lên trời, dáng vẻ vô cùng mất tự nhiên, lầm bầm lầu bầu: “Huynh quan tâm bà đây tới cái gì? Dù gì, đuổi hai ba , cũng chẳng nữa !”

“Ha ha...” Lần thứ hai phì thành tiếng. Giọng vẫn êm tai như tiếng gió trời, lạnh lùng và cao ngạo, giống như như đóa hoa bảy màu tỏa hào quang rực rỡ bầu trời mênh mông. Sau khi xong, giật , đang gì chứ?

Lần thứ hai thấy , Tô Cẩm Bình tâm trạng mà thưởng thức như . Hiện giờ, việc duy nhất nàng , chính là tự đào một lỗ mà chôn xuống! Xấu hổ c.h.ế.t mất! Giờ thì , còn để nhạo nữa chứ: “Cười cái gì mà , đây!”

Cái quái gì thế , mất mặt quá!!! Những gì hai với , thế nào cũng giống như là nàng thầm mến từ lâu . rõ ràng nàng vẫn chỉ luôn coi là bằng hữu mà!!! Sau năng nhất định chú ý cách sử dụng từ! Chú ý cách sử dụng từ!

Nàng bước hai bước, thấy giọng lạnh như băng của truyền tới: “Xin nàng!”

“Huynh gì?” Nàng vội vàng đầu .

Hắn gì nữa, mặt cũng vẻ bối rối gì, chỉ lẳng lặng ở cửa, chìm đắm trong ánh trăng, tạo thành một bức họa cực kỳ tươi . Hắn cũng mấy lời , ‘xin ? Hắn ngờ một ngày chính miệng những từ , nhưng cũng . Thậm chí, còn thể xác định , cô gái là địch là bạn. Thậm chí, còn thể xác định, ngày mai, nàng sẽ vẻ vẻ vang vang mà Dật vương phi .

mà... dù Dật vương phi, cũng chờ tới ngày mai ?

Nhìn khuôn mặt lãnh đạm của , nàng cũng thoáng hiểu . Có thể ba chữ tệ , còn trông mong thêm câu gì chứ. Có điều, nàng nghĩ, nếu cứ dễ dàng tha thứ cho như , thì thật mất mặt quá! Vì thế, nàng vẫn giữ bộ mặt hùng hùng hổ hổ, vẻ mất hứng ném thứ gì đó trong tay cho : “Đón lấy .”

Hắn kịp nghĩ nhiều, cũng quên mất bệnh thích sạch sẽ, vươn tay đón lấy. Mở lòng bàn tay , một chiếc bánh trung thu nho nhỏ gọn trong đó. Năm , khi còn ở hoàng cung Nam Nhạc, thấy đủ loại bánh trung thu với những kiểu dáng khác , hơn gấp trăm ngàn chiếc bánh tay . khi nó, hiểu thấy lòng ấm áp vô cùng. Trên chiếc bánh còn loang loáng vết nước, xem là mồ hôi trong lòng bàn tay nàng.

“Đây là?” Hắn còn quên đang sắm mai mù.

“Bánh trung thu. Đêm nay mà ăn bánh trung thu thì còn gọi gì là tết trung thu nữa? Huynh ngàn vạn đừng hiểu lầm rằng ý gì với . Chẳng qua là vì bụng, nghĩ ở một đáng thương, nên mới đưa tới thôi!” Tô Cẩm Bình lưng về phía , liên thanh ngừng nghỉ, rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi.

Đôi môi mỏng nhếch lên. Hắn còn nhớ rõ, ngày đó, hỏi nàng là vì thông cảm với . Nàng còn to tiếng gào lên với rằng nàng nhiều sự thông cảm dư thừa như thế, hôm nay đột nhiên là thương hại chứ?

Hắn chiếc bánh trung thu dính mồ hôi một lúc, đôi lông mày khẽ nhướng lên, do dự, cuối cùng vẫn đưa nó tới bên miệng, nhẹ nhàng c.ắ.n một miếng, nhẹ nhàng nhấm nháp. Không ngon, nhưng cảm giác vô cùng ấm áp. Hắn chiếc bánh tay, đang lưng về phía . Bánh trung thu, là ngày và trăng sum họp ?

“Đừng giận nữa.” Nói xong ba chữ , sắc mặt cũng đỏ lên, thầm hối hận lẽ nên .

Tô Cẩm Bình vì những lời mà vui vẻ hẳn lên. Nàng đầu, vòng hai tay qua n.g.ự.c , như như : “Coi như còn chút lương tâm!”

Nàng dứt lời, biểu cảm mặt trở nên xa cách như thường ngày, vẻ thèm để ý tới khác. Nhìn bộ dạng của , hiểu Tô Cẩm Bình thấy buồn : “Ta , cứ một tí trưng cái vẻ mặt thế? Hơi chút là giận, y như một đại cô nương đỏng đảnh . Ai mà , còn tưởng sàm sỡ, trêu ghẹo gì đấy!”

Không , trong đầu bỗng nhảy một câu nàng thế , còn khiến khó xử hơn sàm sỡ nữa!

Hết chương 052.

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...