Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 51: Hoàng Thượng, Ngài Không Sợ Trượt Chân Ngã Chết À?
Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:10:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô gì thế?” Giọng của vẫn trong trẻo lạnh lùng như thường ngày, cũng mang theo vẻ xa cách rõ rệt, cứ như đêm qua yếu đuối như một đứa trẻ là .
Tô Cẩm Bình vội vàng dậy, nhưng tay vẫn siết chặt, cái kéo tay khiến mặt cả hai đều thể hiện rõ vẻ hổ. Hắn vội buông tay , ký ức về đêm qua cũng như thuỷ triều ào ào kéo tới, trong đôi mắt màu xám bạc thoáng loé sáng, cuối cùng, nhắm mắt , suy sụp hít sâu một : "Chuyện đêm qua, cảm ơn cô." Có điều, hôm nay nàng hôn ?
" Không cần khách sáo. Chuyện đó... Vừa ..."
"Vừa ..."
Hai cùng lên tiếng, cùng dừng . Hắn nhẹ giọng : "Cô ." Giọng vẫn vô cùng êm tai như khúc nhạc tiên, cảm xúc gì khác lạ.
"Vừa hôn , là vì... Là vì..." Mắt nàng đảo tới đảo lui: "Là vì ở quê hương của chúng một câu chuyện cổ, ngủ mãi, thế nào cũng tỉnh , nhưng hôn tỉnh dậy ngay... Nên... chỉ thử xem thật thôi."
Nghe nàng , mặt đầy vẻ nghi ngờ! Tô Cẩm Bình là nước Đông Lăng, Đông Lăng còn câu chuyện cổ như thế chứ?
Nhìn thấy mặt hiện rõ vẻ nghi ngờ, cô nàng nào đó thẹn quá hoá giận : "Không chỉ là một nụ hôn thôi ? Hơn nữa, mới là thiệt thòi chứ, sự trong sạch của con gái đều huỷ hết , còn rối rắm, rối rắm cái khỉ gì?"
Nàng dứt lời, khoé môi giật giật, sự trong sạch của nàng huỷ ? Sao nàng hôn trộm , mà giờ thành của ?
Nhắc tới chuyện , cũng đồng thời nhớ chuyện đêm qua, bỗng thấy buồn . Ngay cả với thuộc hạ theo mười mấy năm, cũng để bọn họ thấy dáng vẻ t.h.ả.m hại đó của , mà ôm nàng cả đêm: "Đêm qua, thất lễ..."
"Không , thật , dáng vẻ đó của , cũng đáng yêu mà, ít nhất còn đáng yêu hơn bây giờ." Tô Cẩm Bình hồn nhiên phát biểu cảm xúc của , thèm để ý đến cảm nhận của nào đó.
Nghe nàng , sắc mặt cũng dần lạnh . Chờ nàng xong, lạnh lùng : "Trời sáng , mời cô nương về ." Rất đáng yêu ? Nàng coi là thú cưng nàng nuôi trong nhà thế?
Tô Cẩm Bình đầu ngoài cửa sổ, đúng là đến lúc nàng . Có điều, hạ lệnh đuổi khách một cách trắng trợn như thế, khiến cho nàng phi thường tức giận! Nàng cố gắng đè nén lửa giận đang bùng lên trong lòng, nhớ đến mục đích đêm qua nàng tới đây, là vì hỏi...: "Nói cho , giải d.ư.ợ.c đưa cho rốt cuộc là d.ư.ợ.c gì."
"Độc cũng giải , là d.ư.ợ.c gì thì liên quan gì ?" Hắn nhắm mắt , rõ ràng nhiều nữa. Cái c.h.ế.t của mẫu phi tạo thành một vết thương lớn trong lòng , thể dông dài với nàng từ nãy đến giờ là cực hạn .
" đêm qua Hoàng Phủ Dạ với , nếu d.ư.ợ.c đó là do đưa cho . Thì sẽ nợ e rằng cả đời cũng trả nổi." Sắc mặt Tô Cẩm Bình lạnh .
Rèm mi dài run lên: "Cô với , d.ư.ợ.c đó là đưa cho cô ?" Dù lo lắng, nhưng giọng điệu vẫn vô cùng lạnh lùng, chút khác lạ.
"Không. Chính vì đưa cho , nên mới chịu cho đó là d.ư.ợ.c gì, nên cũng chỉ thể tới hỏi ." Tô Cẩm Bình nàng từ tới giờ thích thiếu nợ khác, nếu nợ nhất định sẽ trả. Hoàng Phủ Dạ cả đời nàng cũng trả nổi, nếu câu trả lời rõ ràng, thì nàng ngủ cũng yên giấc."
"Dù cô thiếu nợ , thì đêm qua, cũng trả hết ..." Không cần là vì lý do gì mà nàng xuất hiện ở đây, vì lý do gì mà cùng vượt qua đêm khó khăn nhất trong đời . vẫn cảm kích sự ấm áp mà cái ôm của nàng mang cho . Cái cảm giác ấm áp đó, khiến cảm thấy vẫn quan tâm đến , dù cho... Đây chẳng qua cũng chỉ là ảo giác của .
Đêm qua trả hết ? Chính nàng còn đêm qua gì. nếu , thì nàng cũng ép : "Đêm qua sốt, hôm nay nên nghỉ ngơi cho . Tối sẽ tới thăm ."
"Cô nghỉ ngơi ?" Nếu nhớ nhầm, thì ngay bây giờ nàng sẽ quét rác ngay lập tức, buổi tối đến đây tiếp. Nàng cần ngủ ? Hỏi xong, chính cũng kinh ngạc, nàng nghỉ nghỉ, liên quan gì đến chứ?
Nghe hỏi , Tô Cẩm Bình khẽ hỏi: "Ta thể cho rằng đang quan tâm đến ?"
Câu của nàng, đương nhiên ai đáp . Hơn nữa, tuy mặt cảm xúc gì, nhưng khó để nhận cáu giận: "Được , đùa chút thôi mà. Người như mà thể quan tâm đến khác mà, thì heo cũng thể trèo cây! Ta đây."
Khoé miệng co giật, heo cũng thể trèo cây ? So sánh kiểu gì thế?
Bước khỏi phòng , khoé miệng Tô Cẩm Bình cong lên, khẽ. Hình như, ở hiện đại, thật sự heo trèo cây thì . Nàng quên mất thấy ảnh heo trèo cây ở mạng lúc nào , nhưng cũng vẫn . Giống như , tuy thể quan tâm nhiều đến khác, nhưng cũng vẫn chứ nhỉ?
Dáng vẻ của như , là vì mẫu phi qua đời ? Nàng thấu hiểu sự thống khổ của , nhưng bộ dạng yếu đuối của khiến nàng đau lòng. Cho tới bây giờ nàng cũng từng cảm xúc như , cũng từng ai thể khiến nàng đau lòng đến mức . Trong đầu nàng thoáng vẻ chật vật, giày vò, Bách Lý Kinh Hồng, gặp là kiếp nạn của ?
...
Tâm trạng của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng vô cùng tồi tệ, để mặc cho cung nhân hầu hạ mặc long bào. Đêm qua, ám vệ báo , cô nàng chạy tới Lê viên, từ xa, ám vệ qua cửa sổ còn thấy nàng chăm sóc cho Bách Lý Kinh Hồng, hạ lệnh, nếu thấy cô nàng về thì báo cáo lên, nhưng suốt cả đêm cũng thấy ám vệ đến, khiến suốt cả đêm cũng yên lòng ngủ ngon .
Người sốt, vốn là cơ hội nhất để loại bỏ . cô nàng c.h.ế.t tiệt cũng ở đó, nếu phái ít , sợ là đối thủ của nàng. Nếu phái nhiều , thì sợ hai bên giao đấu sẽ ầm ĩ, lớn chuyện lên. Lúc đó, càng thể nào loại bỏ Bách Lý Kinh Hồng! điều thực sự khiến thấy khó hiểu nhất đó là... Dù buồn bực, cũng đến mức trằn trọc thức trắng đêm ngủ chứ?!
Khó khăn lắm mới chợp mắt một chút, nhưng bao lâu đến lúc lên triều! là... gặp quỷ!!! Có lẽ cho truyền thái y xem thử xem thế nào, gần đây đúng là khác thường!
Sau khi mặc xong y phục, đang định dùng bữa sáng, thì Hoàng Phủ Dạ mặc xiêm y đỏ rực bước , cung nhân vội vàng hành lễ: "Dạ vương!"
"Hoàng !" Sắc mặt Hoàng Phủ Dạ vẻ nghiêm trọng.
Vị đế vương lạnh lùng đám hạ nhân, thản nhiên bàn chuẩn dùng bữa, giọng lạnh như băng vang lên: "Lấy thêm bát đũa tới cho Dạ vương, đó lui hết ngoài."
"Vâng!"...
Chờ đám hạ nhân lui hết, Hoàng Phủ Hoài Hàn mới lên tiếng: "Đã ăn sáng ? Nếu thì xuống , ăn ." Nhìn dáng vẻ phong trần, sắc mặt cũng quá nôn nóng của , lẽ cũng chuyện gì quá gấp gáp.
Hoàng Phủ Dạ cũng khách khí, bước nhanh vài bước đến bên bàn, xuống. Quả thật cũng kịp ăn sáng, đêm qua tự lo liệu công việc đến hết đêm mới thể lấy tin tức chính xác, trời sáng vội vàng chạy tới đây. Hắn cầm đũa lên, ăn : "Đêm qua thần cho giả mạo chính ở vương phủ, lén đến quân doanh một chuyến. Mọi chuyện gì khác lạ. Tam hoàng cũng là chúng thể tin , nhưng thần theo dõi tay thống lĩnh doanh trại kiêu kỵ suốt cả đêm mới xác định , chắc chắn là kẻ giả mạo!"
Kiêu kỵ: Đội kỵ binh dũng mãnh.
"Có phát hiện là của ai ?" Doanh trại kiêu kỵ nắm giữ hai vạn kỵ binh dũng mãnh, nếu để khác khống chế, thì hậu quả thật khôn lường.
"Tạm thời xác định , nhưng tác phong của , hình như là của Tô Niệm Hoa." Đây cũng là lý do mà xin thưởng là vài ngày cần thiết triều. Hôm , khi cả dặm đường đến quân doanh, cũng cảm thấy trong quân kỳ quái, nhưng thể rõ vấn đề cụ thể ở . đến hôm nay thì xem như cũng rõ ràng .
Đôi môi mỏng lạnh như băng cong lên giễu cợt, đôi mắt màu tím đậm như tối , một lúc lâu , mới nhẹ nhàng phun bốn chữ: "Tương kế tựu kế!"
Hoàng Phủ Dạ ngẩn một chút, lập tức hiểu ngay, nụ tươi rói nở rộ khuôn mặt xinh của : "Được!" Trong đôi mắt màu tím nhạt thoáng hiện lên ánh sáng yêu dị, cũng tản mát vẻ khát m.á.u đầy sát ý.
"Tội mưu phản, sẽ tịch thu tài sản, xử trảm cả nhà!" Hắn như lơ đãng, vu vơ, nhưng mắt lạnh lùng quét qua sắc mặt Hoàng Phủ Dạ, xử trảm cả nhà, Tô Cẩm Bình đương nhiên cũng trốn thoát .
Quả nhiên, thấy mấy lời , nụ mặt Hoàng Phủ Dạ cứng , giọng cũng nhỏ vài phần, trong vẻ tà mị, mang theo chút nghẹn ngào: "Hoàng , thần hiểu mà."
Hắn buông đũa, dậy: "Hiểu là ." Sau đó, khoác long bào, bước ngoài. Trên khuôn mặt lạnh băng hiện rõ cảm xúc kỳ quái. Rốt cuộc cô nàng gì mà Thượng Quan Cẩn Duệ nhiều cư xử khác thường vì nàng, ngay cả tên nhóc thối Dạ , giờ từng đặt phụ nữ nào trong lòng, mà giờ cũng như mất hồn ! Chẳng lẽ con gái của Đông Lăng c.h.ế.t sạch ?
Hừ, dù c.h.ế.t sạch thật, thì Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng thể nào coi trọng nàng!
"Tiểu Lâm tử, ý chỉ phế hậu chuẩn xong ?" Hắn , hỏi bên cạnh .
Tiểu Lâm t.ử do dự một chút, đáp: "Hoàng thượng, chuẩn xong hết ạ. Cả thánh chỉ bên phía Đức phi cũng chuẩn xong, nhưng mà..."
" mà cái gì?" Hắn lạnh lùng quét mắt gã một cái.
" mà... Nô tài cả gan điều ... Hoàng thượng, hôm nay là Trung thu, ngài thể đợi sang ngày mai mới xử lý nhóm các vị nương nương ? Cũng tránh để khác chuyện ngài bạc bẽo..." Tiểu Lâm t.ử nhanh một vội vàng cúi đầu xuống.
Vị đế vương đột ngột dừng bước, đầu liếc tiểu Lâm t.ử một cái đầy thâm ý, khiến tiểu Lâm t.ử ướt đẫm mồ hôi lạnh, đó, đôi môi mỏng hé : "Tiểu Lâm tử, trẫm nên phong cho ngươi chức gián quan ? Làm thái giám đại tổng quản, đúng là nhân tài trọng dụng !"
Tiểu Lâm t.ử quỳ sụp xuống, liều mạng dập đầu: "Nô tài nhiều chuyện, Hoàng thượng tha tội, Hoàng thượng tha tội!"
"Đứng lên , ngươi cũng lý." Dứt lời, tiếp tục bước về phía .
Tiểu Lâm t.ử đưa tay quẹt mồ hôi trán, dậy, vội vã đuổi theo...
...
Vừa bước phòng, Tô Cẩm Bình thấy ngay Thiển Ức đang xắn tay áo bận bịu. Nhìn một đống bột viên tròn tròn đặt một bên, nàng cô định gì, liền bước tới, buồn bực hỏi: "Thiển Ức, em đang gì thế?"
Thiển Ức giật hoảng hốt, đến khi rõ mặt nàng liền vỗ ngực: "Tiểu thư, về , hù c.h.ế.t em mất. Hôm nay là Trung thu ? Em nhờ Hồng Phong cô cô kiếm hộ mấy thứ ... Định mấy cái bánh trung thu hì hì. Mặc dù em cũng mấy trong cung , mười lăm, trong cung cũng phát bánh trung thu, nhưng dù cũng thể ngon bằng tự ." Tiểu thư thường xuyên ngoài ban đêm, nàng trở lúc sáng sớm cũng ít, cô thấy, nhưng thể trách , nên cũng hỏi nhiều.
"Cô nhóc nhà em cũng nhiều thứ quá nhỉ." Trước khi xuyên , nàng hai mươi hai tuổi, Thiển Ức chỉ là một tiểu cô nương mười sáu tuổi, đương nhiên đối với nàng, cô chỉ là một cô nhóc thôi.
Câu của nàng khiến Thiển Ức hổ: "Tiểu thư, đừng giễu cợt nô tỳ. Ôi, nếu là năm ngoái, chúng còn thể lẻn ngoài chơi hội hoa đăng, năm nay cung , sẽ tham gia lễ hội náo nhiệt đó nữa." Nói xong, cô khẽ thở dài.
Tô Cẩm Bình khẽ , thêm gì, cầm chổi bước ngoài. Hội hoa đăng năm nay, bọn họ cũng thể lẻn ngoài chơi mà!
Khi nàng đến cửa ngự thư phòng, đương nhiên muộn. Hồng Phong cũng lười để ý đến nàng, mấy cô cô quản sự khác cũng dây nàng. Ngay cả Hoàng thượng ở mặt nàng còn liên tục chọc tức, họ cũng nên tự chuốc hoạ là hơn.
Vì thế, cô nàng nào đó ngâp dài, lan can, bắt đầu bài diễn thuyết dài như năm tháng của , càng , càng kể, nàng càng cao hứng. Có kể chuyện khiến nàng hăng hái đến mức nước miếng văng khắp nơi, hoa chân múa tay cực kỳ vui vẻ, qua ở bên cạnh còn thể khiến nàng chú ý nữa.
"Này , Tô Cẩm Bình, cô cái gì mà Venice thế nào nhỉ? Tất cả nhà ở đều ngâm nước ?" Mặt tiểu cung nữ đầy vè mong chờ nàng.
" , đúng ..."
...
Sau khi hạ triều, Hoàng Phủ Hoài Hàn liền cho đám hạ nhân lui xuống, chỉ giữ một tiểu Lâm tử, về phoá ngự thư phòng. Hôm nay đích xem, cô nàng c.h.ế.t tiệt lười biếng trốn việc thế nào, để phát tiết sự oán hận trong lòng dồn nén mấy hôm nay!
Từ xa, thấy hai cung nữ lan can, tư thế cực kỳ bất nhã, lúc chuyện cũng văng nước bọt khắp nơi, hoa chân múa tay cực kỳ vui vẻ, vô cùng thoải mái, sung sướng! Khuôn mặt lạnh băng của khẽ nở một nụ lạnh hiếm hoi, Tô Cẩm Bình, , trẫm chờ xem, ngươi sẽ gỡ tội như thế nào!
Hắn về phía vài bước, thấy một câu cực kỳ to gan, vô cùng kiêu ngạo: "Ngày , khi kéo vali hành lý tới sân bay, khi thủ tục đăng ký..."
"To gan!" Một tiếng quát to truyền tới, mặt vị hoàng đế nào đó tức giận tới xanh mét. Hắn thật ngờ, chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà cũng to gan đến , lén lút trốn việc lưng đành, còn to gan lớn mật mưu phản! Hắn nghiến răng : "Chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà còn dám đăng cơ soán vị, trẫm xử trảm cả nhà ngươi!"
Tiếng quát khiến hai đang buôn chuyện cực kỳ cao hứng giật kinh hãi, cả hai đầu sang , hẹn mà cùng nuốt nước miếng một cái. Thôi xong, là Hoàng thượng! Cả hai vội vàng trượt xuống khỏi lan can, cuống quít quỳ sụp xuống, run rẩy như lá mùa thu phất phơ trong gió!
"Tô Cẩm Bình, ngươi to gan thật! Không tròn nhiệm vụ cũng , nhưng ngươi còn đăng cơ nữa ? Có trẫm quá nhân từ với ngươi ?" Ánh mắt lạnh lẽo nàng, chỉ hận thể trừng mắt xuyên thủng nàng! Tô Niệm Hoa suốt ngày chằm chằm long ỷ của đành, giờ đến cả con gái của lão cũng đăng cơ ?! Hừ, thật sự xem cô nàng c.h.ế.t tiệt còn bản lĩnh gì!!!
Cô nàng nào đó cảm nhận ánh mắt khủng bố đầy áp bức dừng , khó khăn nuốt nước miếng một cái, ấp úng : "Hoàng thượng... Ý của nô tỳ là... Là..." Là cái khỉ gió c.h.ế.t tiệt gì chứ?
Bỗng nhiên, một đội cung nhân ở cách đó xa chạy tới, y phục thì hình như là của ngự thiện phòng. Mấy đó đang đuổi theo một con gà rừng, mà con gà rừng , chạy thẳng về phía ngự thư phòng bên . Vì thế, cô nàng nào đó quyết định nhanh, vội vàng bật dậy, chạy ba bước thành hai, đến mặt con gà rừng tội nghiệp , bắt lấy nó, đó bước một bước rộng, thoải mái đạp lên nó: "Khởi bẩm Hoàng thượng, ý nô tỳ là dẫm lên con gà ạ!"
Ở đây các bạn í chơi từ đồng âm. Từ ‘đăng ký’, với từ ‘đăng cơ’ và từ ‘dẫm lên gà’ ở cuối cùng cùng một cách là [dengji].
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Nói xong, mặt nàng đầy vẻ đắc ý Hoàng Phủ Hoài Hàn, đúng là trời giúp nàng mà! Vì cái lông gì mà sớm đến, muộn đến, đúng lúc một chú gà rừng bé nhỏ đáng yêu thế chạy tới đây cơ chứ! Có điều chứng tỏ, nàng thiên thần hộ mệnh, cho nên, dù xảy chuyện gì cũng sẽ ?
Đám ở ngự thiện phòng hiểu rõ chuyện gì, chỉ ngẩn một bên .
Khuôn mặt lạnh lùng của vị đế vương thoáng tức giận đến mức biến đổi đủ màu sắc! Lại nữa, nữa, thế nữa!!! Dường như gặp bất cứ chuyện gì, cô nàng đều thể tìm cách hợp lý để cho qua . Chưa đến chuyện nàng thoát tội, mà thậm chí còn khiến tức c.h.ế.t ! Nhìn thấy vẻ đắc ý trong mắt nàng, cảm thấy m.á.u trong sôi trào lên, suýt nữa phun một búng m.á.u tươi!
Hắn hung dữ đám của ngự thiện phòng : "Sao con gà rừng chạy tới đây? Nay cả một con gà mà các ngươi cũng giữ ?"
Đám ở ngự thiện phòng hoàng thượng giận cá c.h.é.m thớt, sợ đến trắng bệch mặt mũi, vội vàng quỳ xuống tạ : "Nô tài/ nô tỳ đáng c.h.ế.t! Xin Hoàng thượng thứ tội!"
"Người , kéo bọn họ xuống cho trẫm, đ.á.n.h hai mươi trượng!" Hắn lạnh giọng quát tháo đầy vẻ phẫn nộ.
"Vâng!" Một đội cấm vệ quân bước tới, kéo đám xui xẻo giận cá c.h.é.m thớt xuống.
Đám của ngự thiện phòng sợ hãi gào thét: "Hoàng thượng tha mạng, Hoàng thượng tha mạng..."
lời cầu xin của họ thể lay động quyết tâm lôi họ xả giận của Hoàng Phủ Hoài Hàn! Sau đó, những tiếng gào t.h.ả.m thiết vang lên khắp chốn. Tâm trạng của Tô Cẩm Bình đang đạp lên con gà rừng cũng vô cùng hỗn loạn. Đây là Hoàng cung, thể đích nàng...
Vị hoàng đế nào đó đầu cô nàng c.h.ế.t tiệt , gầm lên đầy giận dữ: "Người , băm vằm con gà rừng c.h.ế.t tiệt cho trẫm!"
"Vâng!" Mặc dù đám thị vệ gì, hiểu nổi vì ngay cả một con gà rừng mà Hoàng thượng cũng buông tha, nhưng cũng hiện giờ Hoàng thượng đang giận dữ, nên đắc tội, liền vội vàng bắt con gà rừng đang bẹp dí chân Tô Cẩm Bình , đưa xử lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-51-hoang-thuong-ngai-khong-so-truot-chan-nga-chet-a.html.]
"Tô Cẩm Bình, Hạ Đông Mai, hai các ngươi dám lười biếng trốn việc, để mặc cho lá rụng đầy sân cũng quét, còn đây chuyện trời biển, chịu tội gì?" Không thể dùng cớ "đăng cơ" để xử tội nàng, chẳng lẽ thể dùng cái cớ tiện nhân lười biếng trốn việc ?
Hạ Đông Mai, cũng chính là tiểu cung nữ cùng buôn chuyện trời biển với Tô Cẩm Bình, sợ đến trắng bệch mặt mũi, đang đinh nhận , kêu to "Hoàng thượng tha mạng", thì chợt giọng mang đầy vẻ khó hiểu của Tô Cẩm Bình vang lên...
"Hoàng thượng, ngài sẽ truy cứu chuyện chúng nô tỳ trốn việc chơi ? Vua đùa, Hoàng thượng, ngài thể đổi ý !" Khuôn mặt xinh xắn của cô nàng nào đó đầy vẻ đắc ý.
Hoàng Phủ Hoài Hàn tức giận đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, rít răng : "Trẫm truy cứu lúc nào?"
Tô Cẩm Bình hắng giọng một cái, bắt chược giọng điệu của , : "Rõ ràng ngài là 'Tô Cẩm Bình, to gan thật, lười biếng trốn việc cũng ', đó, ngài mà xem, ngài là 'lười biếng trốn việc cũng ' đấy thôi, tức là bỏ qua , là truy cứu nữa thì là gì? Vua đùa !"
"Ngươi!" Hoàng Phủ Hoài Hàn giơ tay, chỉ thẳng về phía nàng, chỉ hận thể bổ một chưởng xuống đầu cô nàng c.h.ế.t tiệt ! Nàng thật sự, thật sự lợi dụng những sơ hở trong lời của . Bây giờ thì xử lý cũng , mà xử lý cũng xong!
lúc , một mặc y phục Ngự lâm quân chạy nhanh tới : "Hoàng thượng, vó mật báo từ biên quan truyền tới!"
Hắn Tô Cẩm Bình, hừ lạnh một tiếng, tiếp nhận mật báo , trong ngự thư phòng, để đám hạ nhân Tô Cẩm Bình với ánh mắt đầy kính nể. Quá lợi hại! Đây là thứ hai rôi. Thật là mệnh quá , là Hoàng thượng dạo quá nhân từ đây!
Vì thế, cô nàng nào đó hắng giọng một cái, cầm chổi lên, giả vờ giả vịt quét tước, hát bài "Ta hả hê".
Vị Hoàng đế nào đó nghiến răng, gân xanh thái dương giật lên ngừng, xem mật báo, giọng hát đắc ý ngoài cửa của cô nàng c.h.ế.t tiệt , cố gắng c.ắ.n răng đè nén cảm xúc g.i.ế.c xuống.
***
Tô Cẩm Bình ca hát nhiệt tình, một phần là vì thể hiện tâm trạng cực của , một phần là tự nâng cao tinh thần cho , hát hát hò hò, đỡ buồn ngủ.
Dần dần, một ngày cũng trôi qua...
Trời còn tối, thể thấy phía lầu Vọng Nguyệt đèn đuốc sáng trưng, chắc là nơi tổ chức tiệc Trung thu nhỉ? Nàng ngáp dài một cái, chà, trong cung ồn ào náo nhiệt thế , là bọn họ trốn ngoài chơi sẽ càng tiện hơn ? Nghĩ , cô nàng nào đó liền vô cùng cao hứng, cầm chổi chuẩn về tẩm cung...
mấy bước, một tiếng quát lạnh truyền tới từ lưng nàng: "Tô Cẩm Bình, đêm nay là tiệc Trung thu, ở lầu Vọng Nguyệt thiếu , hai các ngươi tới đó quét dọn !" Hừ, cô nàng c.h.ế.t tiệt, hả hê ? Đương nhiên là trẫm sẽ hàng trăm hàng nghìn cách hành hạ c.h.ế.t ngươi!!!
Mặt nàng đen , đầu hỏi: "Xin hỏi Hoàng thượng, phí tăng ca ?"
'Phí tăng ca' là cái gì? Tuy rõ lắm, nhưng từ 'phí' đó, chẳng là chỉ tiền ? Hắn hừ lạnh một tiếng : "Không ! Ngươi kháng chỉ ?"
Nàng nghiến răng ken két, thầm lôi cả mười tám đại tổ tông nhà mà ân cần thăm hỏi một , nhưng nàng cũng gánh nổi cái tội danh kháng chỉ, đành cầm chổi lên, cực kỳ tình nguyện, cùng Hạ Đông Mai tới lầu Vọng Nguyệt.
Lầu Vọng Nguyệt giống các cung điện khác, cầu thang nối tầng tầng lớp lớp khiến cung điện xây lên cao. Bên ngoài cung điện là một hành lang dài, lẽ là dùng để ngắm trăng. Bốn góc xung quanh đều gắn ngọc lưu ly năm màu, tỏa sáng rực rỡ ánh trăng, vô cùng lộng lẫy. Trên đài cao còn bày các loại hoa cúc thượng hạng đủ màu đủ loại, mùi hương thơm ngát xộc mũi.
Mặt Tô Cẩm Bình nhăn nhó như quả mướp đắng, cầm chổi lên, haizzz, coi như là chứng kiến tận mắt yến tiệc Trung thu của cổ đại ! Hạ Đông Mai cũng theo nàng, nhưng tới bậc thềm dẫn lên cầu thang, hai hai thị vệ ngăn : "Các ngươi xuống quét , bên đủ ."
Một cơn gió lạnh gào thét thổi qua, khiến Tô Cẩm Bình run lên lẩy bẩy, ngay đó, tiếng gió vù vù bên tai, cực kỳ kích thích thần kinh cảm giác và màng nhĩ của . Cô nàng nào đó hung hăng nghiến răng nghiến lợi, ngay là đủ mà. Là do cái tên tiện nam Hoàng Phủ Hoài Hàn gây khó dễ cho nàng thôi!
Nàng hai gã thị vệ , xoa xoa thắt lưng, tức giận to giọng : "Ta , vị thị vệ đại ca , chẳng lẽ ngươi thấy đêm nay gió lớn ? Ngươi xem, xem, dáng vẻ của hai chúng yếu ớt như cành liễu trong gió, nếu gió thổi bay mất thì bây giờ? Hơn nữa, bản cô nương khuynh quốc khuynh thành thế , khí chất thanh cao, nhã nhặn là thế, nếu gió thổi , ngươi bồi thường ? Không là ngươi sẽ những đêm đêm mất ngủ vì ái mộ thất vọng ?"
Nàng dứt lời, hai gã thị vệ canh cửa đều há hốc mồm, nàng với vẻ thể tin nổi! Khoé miệng của Hạ Đông Mai lưng nàng cũng run lên. Bước chân của nhóm đại thần đang lên cầu thang đều như dừng hình, sững tại chỗ, mấy sọc đen chảy dài xuống đỉnh đầu, cô cung nữ 'như liễu trong gió' nhưng thực hung hãn đến mức khiến c.ắ.n đứt đầu lưỡi !
Tất cả đều hướng ánh mắt bộ dạng hung hãn chống tay thắt lưng của nàng, như thế , chắc là cũng khó mà gió thổi bay lắm, ? "Khuynh quốc khuynh thành" thì cũng đúng, nhưng mà... "khí chất thanh cao, nhã nhặn" ? Khụ khụ... Thôi đừng đùa nữa! Người ái mộ nàng đến mức đêm đêm mất ngủ ? Cho dù là thật chăng nữa, cũng nên to giọng mà thẳng thừng như chứ?
Ngay đó, ít nhận nàng, đây chính là "Lý Giáp" trong buổi yến tiệc ngày ? Thời khắc , ít thanh niên tài tuấn đỏ bừng mặt, trong lòng cũng thầm hổ vì mấy ngày nau mìn thậy sự ăn ngon, ngủ yên vì ái mộ nàng, thậm chí còn phần tức giận vì coi trọng một cô gái kỳ quái như , thật là mất thế diện, quá mất thể diện!
"Ha ha ha ha ha..." Một tràng đầy tà mị vang lên, giọng hoa lệ tao nhã, ngay là tiếng của Hoàng Phủ Dạ. Ngay đó, một đàn ông xinh trong bộ xiêm y đỏ rực xuất hiện ngay trong tầm mắt của : “Tiểu Cẩm Cẩm ơi là tiểu Cẩm Cẩm, ngờ bản vương tiến cung chứng kiến màn , thú vị, thật sự thú vị! Thượng Quan đại nhân, ngài thấy ?”
Nói xong, đầu sang đàn ông ôn nhã bên cạnh. Trong đôi mắt đen như ngọc của Thượng Quan Cẩn Duệ tràn ngập ý , bàn tay thon dài khẽ để bên môi, như giấu nụ , ho khan vài tiếng thả tay xuống: “Quả thật là... tới đúng lúc.”
Lúc chúng đại thần mới kịp phản ứng, vội lên tiếng: “Bái kiến Dạ vương! Thượng Quan đại nhân!”
“Các vị đại nhân cần khách khí!” Hoàng Phủ Dạ đáp lời, tâm trạng vẻ .
Thượng Quan Cẩn Duệ cũng khẽ gật đầu tỏ vẻ đáp lễ.
Tô Cẩm Bình đen mặt khuôn mặt tươi của bọn họ, nếu nàng ý đùa cợt trong giọng của bọn họ, thì nàng mới thật sự thú vị! Ngu đến thú vị! Nàng nổi giận đùng đùng cầm chổi lên, lưng thèm họ, chọc Hoàng Phủ Dạ ầm lên một trận nữa. Thượng Quan Cẩn Duệ cũng nhịn , khẽ ho khan vài tiếng...
Hắn thị vệ hai bên, : “Được , bên đủ , nhưng thêm hai họ cũng , để các nàng lên !”
Vừa dứt lời, giọng lạnh như băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn liền truyền tới: “Bên đủ , lên cũng chỉ phiền thêm, để các nàng quét sạch sẽ chỗ cầu thang !” Chỉ một câu định đoạt tất cả. Ở cầu thang gì che chắn, là nơi gió lớn nhất, để cho cô nàng c.h.ế.t tiệt đây mà hứng hết gió lạnh , cho nàng tỉnh táo một chút, để nàng hiểu rõ phận và địa vị của , xem nàng dám đối nghịch với nữa !
Vừa thấy , chúng đại thần đồng loạt hành lễ: “Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
“Đứng lên .” Hắn lạnh lùng , nhưng ánh mắt vẫn quét qua Tô Cẩm Bình.
Cô nàng nào đó xong, những bậc thang còn sạch hơn cả thủy tinh với ánh mắt thể tin nổi, nghiến răng hỏi: “Hoàng thượng, xin hỏi mấy bậc thang cái gì cần quét ạ? Ngại sợ quét sạch quá, sạch như pha lê, khiến ngài bước một bước trượt chân ngã c.h.ế.t ?”
Nàng dứt lời, xung quanh bốn phía liền tĩnh lặng hẳn, các đại thần sợ đến mức thở cũng dám thở mạnh! Hoàng Phủ Dạ và Thượng Quan Cẩn Duệ bực buồn , cô nhóc , thu một chút ? Hoàng thượng là mà nàng thể đắc như thế ?!
Sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn đen đến đáng sợ, bước nhanh vài bước đến mặt nàng, nghiến răng : “Tô Cẩm Bình, ngươi đang nguyền rủa trẫm ?” Giọng vô cùng u ám.
Cô nàng nào đó khuôn mặt mỹ còn hơn điêu khắc, nhưng sắc mặt thối hơn cả phân của , khó khăn nuốt nước miếng một chút, trong lòng thầm c.h.ử.i rủa sự liều lĩnh của . Sao quên mất đây là cổ đại cơ chứ, thể dễ dàng đắc tội tên cẩu hoàng đế ! Nàng lập tức ngẩng đầu, mặt đầy vẻ nịnh bợ : “Hoàng thượng, đây là nô tỳ chỉ dựa tình hình thực tế mà suy đoán những trường hợp thể xảy thôi mà. Nô tỳ cũng là quan tâm đến ngài, lo ngài sẽ xảy chuyện may gì đó thôi! Các đúng ?”
Nói xong, nàng dùng ánh mắt cầu cứu Hoàng Phủ Dạ và Thượng Quan Cẩn Duệ. Hai các nhất định giúp !!! Hai liếc , đang định lên tiếng, ánh mắt lạnh lùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn quét về phía , liền do dự một chút, quyết định lờ ánh mắt cầu cứu của Tô Cẩm Bình, thu hết những lời định trong bụng.
Cô nàng nào đó nhận sự trợ giúp, nhướn cổ lên, nuốt nước miếng một cái, ánh mắt càng lúc càng khủng bố của Hoàng Phủ Hoài Hàn, da đầu cũng run lên từng hồi! lúc , một giọng đầy vẻ vui mừng vang lên: “Sư phụ, thì ở đây, mà hoàng còn phái Thịnh Kinh !”
Vừa thấy câu , Tô Cẩm Bình dùng một ánh mắt khinh bỉ kỳ quái Hoàng Phủ Hoài Hàn, tên cẩu hoàng đế còn dối của nữa chứ!
Quả nhiên, mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng hiện rõ vẻ hổ, là vì sợ tên nhóc thối Dật vì học nhạc lý gì gì đó mà những chuyện còn kỳ quái hơn nữa, cho nên mới với là đuổi Tô Cẩm Bình , đồng thời cũng ném cho một vài việc, cưỡng chế , để tránh cho tên nhóc đuổi theo tới tận Thịnh Kinh. Có điều, mấy hôm nay cô nàng chọc tức c.h.ế.t , quên mất chuyện !!!
Cô nàng nào đó ho khan một tiếng, với vẻ uy hiếp, ý tứ rõ ràng: nếu ngươi xử lý vì câu , thì sẽ vạch trần chuyện ngươi dối mặt ngươi và chúng đại thần ở đây!
Ánh mắt hai giao đấu một lúc lâu cũng kết quả, cuối cùng, đôi môi đỏ mọng của Tô Cẩm Bình cong lên: “Đồ ...”
“Khụ khụ, trẫm phái nàng , điều, hôm qua về .” Dứt lời, ném cho nàng một ánh mắt cảnh cáo.
Tô Cẩm Bình vòng hai tay ngực, như như . Cuộc chiến , Hoàng Phủ Hoài Hàn bại trận!
Trong mắt Hoàng Phủ Dạ và Thượng Quan Cẩn Duệ đều lộ vẻ kỳ quái, Hoàng Phủ Dật cũng nghi hoặc Tô Cẩm Bình: “Sư phụ, đúng thế ?”
“ !” Nàng khẽ , giao dịch đạt . Tiếc là nụ mặt nàng cũng duy trì bao lâu. Bởi vì ngay khi nàng đáp lời, Hoàng Phủ Hoài Hàn liền lạnh : “Các vị ái khanh lên ! Tô Cẩm Bình, ngươi quét cho sạch những bậc thang !” Đã tính toán câu , nhưng cầu thang thì vẫn quét sạch!
Chúng đại thần đồng loạt lên tiếng: “Chúng thần tuân mệnh!” đó chờ Hoàng Phủ Hoài Hàn dẫn đầu lên . Vị hoàng đế nào đó lạnh lùng liếc mắt Tô Cẩm Bình một cái, nhấc chân bước lên cầu thang. Tô Cẩm Bình tức tối đến đỏ bừng mặt mũi, nhịn nữa liền cầm chổi hung hăng hoa tay múa chân lưng vài cái!
Chúng đại thần sợ đến mức nhốn nha nhốn nháo, khắp bốn phía đều vang lên tiếng hít khí lạnh, đều dùng ánh mắt kinh khủng cây chổi của nàng! Cô nàng ... thật to gan quá mất!
Chính mấy Hoàng Phủ Dạ cũng bất giác nuốt nước miếng.
Tiếng hít khí lạnh vang lên rõ ràng khiến Hoàng Phủ Hoài Hàn nghi hoặc đầu , khuôn mặt lạnh lùng suýt nữa va cây chổi của Tô Cẩm Bình! Hắn quát lớn: “Tô Cẩm Bình! Ngươi to gan thật! Dám bất kính với trẫm như thế!!!”
Hắn đột ngột khiến Tô Cẩm Bình giật kinh hãi, vô cùng bi thương ôm ngực, cái quái gì thế? Đang t.ử tế đầu cái gì?! Mắt nàng đảo một vòng, vẻ cầm nổi cây chổi, bàn tay nắm chổi cứ lao về phía , tay còn thì túm chặt lấy tay bên , khó nhọc : “Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ cũng là chuyện gì, đột nhiên cây chổi theo sự điều khiển của nô tỳ, ôi ôi...”
Nói xong, nàng vẻ vô cùng thống khổ, dùng hết sức kéo kéo tay . Mọi đều há hốc mồm, kinh ngạc nàng biểu diễn. Chổi theo sự điều khiển ? Chẳng lẽ ma ?
Phong ba bão táp như giăng kín khuôn mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn, cô nàng c.h.ế.t tiệt , thực sự coi là tên ngốc ? Hắn nghiến chặt răng, bước vài bước xuống bậc thang , lạnh : “Tô Cẩm Bình, là cái chổi theo sự điều khiển của ngươi, cánh tay ngươi theo sự điều khiển của ngươi?”
Á... cô nàng nào đó gượng hai tiếng, nịnh hót : “Khởi bẩm Hoàng thượng, vài ngày nô tỳ lớn tuổi ? Vì lớn tuổi, nên cánh tay điều khiển gì gì đó cũng là chuyện bình thường, nô tỳ chỉ hy vọng Hoàng thượng thể thương xót cho già cả như nô tỳ, để nô tỳ quét một canh giờ cho nô tỳ về cũng . Nếu , hôm nay giữa đêm đông lạnh giá thế , nếu đông c.h.ế.t bà lão đây, thì trong thiên hạ sẽ Hoàng thượng kính già yêu trẻ!”
“Phụt -” Hoàng Phủ Dạ phì thành tiếng.
Ánh mắt lạnh lùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn liền đảo về phía , vị Vương gia nào đó vội vàng c.ắ.n cánh môi đào của , cố gắng thu nụ , đầu , thấy Hoàng Phủ Dật và Thượng Quan Cẩn Duệ cũng đang cúi đầu, bả vai rung lên từng hồi. Lớn tuổi ? Bà lão ? Còn kính già yêu trẻ nữa ? Phụt...
Khiến đều thể tin là, Hoàng Phủ Hoài Hàn quát tháo ầm ĩ, chỉ nghiến răng, lạnh: “Tô Cẩm Bình, nếu cánh tay của ngươi theo sự điều khiển nữa, thì trẫm c.h.é.m nó giúp ngươi là !”
“Không cần ! Tạ ơn ý của Hoàng thượng, tuy cánh tay dùng , nhưng tấm lòng cực kỳ chân thành cảu nó đối với Hoàng thượng vẫn là chân thật, Hoàng thượng thể nhẫn tâm c.h.é.m một cánh tay luôn trung thành tận tâm với ngài chứ? Như sẽ khiến công thần trong thiên hạ thất vọng và đau lòng lắm!!!” Cô nàng nào đó vội vàng bác bỏ, đừng đùa, nàng đại hiệp cụt tay! Tuy rằng đại hiệp cụt tay vẻ khí phách, lạnh lùng, nhưng so với khí phách, thì những chuyện bất tiện vẻ còn nhiều hơn nhỉ?
Khóe miệng của vị hoàng đế nào đó ngừng co giật, cô nàng đúng là giỏi bao biện! Từng câu từng chữ, ngay cả giọng điệu cũng vô cùng chân thành, như thật, thật đến mức khiến nghĩ thực sự chuyện như thật: “Đối với cánh tay dám vung chổi lên với trẫm, thì dù chân thành, trẫm cũng cần! Người ...”
“Đồ , vi sư chuyện với !!!” Tô Cẩm Bình vội hét to gọi Hoàng Phủ Dật.
Sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn thoáng trở nên vô cùng khó coi!
Đám thị vệ cung kính : “Hoàng thượng!”
Vị hoàng đế nào đó c.ắ.n chặt răng, trừng mắt Tô Cẩm Bình một lúc lâu, cuối cùng lạnh lùng : “Quan sát cung nữ lớn tuổi , để cho nàng ngoan ngoãn quét dọn một canh giờ! Nếu trong lúc đó dám lười biếng trốn việc, các ngươi quyền tiền trảm hậu tấu!”
“Vâng!” Đám thị vệ lui sang bên cạnh, hơn chục đôi mắt chằm chằm Tô Cẩm Bình chớp mắt, trong lòng cảm thấy vô cùng nghi hoặc, cung nữ lớn tuổi ? Cung nữ cũng vẻ lớn tuổi lắm ?!
“Sư phụ, chuyện gì với ?!” Trên khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của Hoàng Phủ Dật cũng đầy ý , thoáng nhận gì đó kỳ quái, nhưng cố tình vẻ ngốc nghếch, giúp nàng một phen.
Tô Cẩm Bình vung chổi lung tung, chẳng những khiển trách, ngược còn giảm thời gian quét cầu thang từ cả đêm xuống còn một canh giờ, nên lúc tâm trạng đương nhiên là cực kỳ vui sướng, hì hì với Hoàng Phủ Dật: “À, định cho , mấy ngày nay gặp , vi sư nhớ c.h.ế.t ! Nhớ đến mức uống, cơm chẳng ăn, bao nhiêu ngày nay thật sự khiến vô cùng khổ sở!”
Nàng rằng, nàng chỉ thuận miệng mấy câu , nhưng lọt tai đám cổ đại , thì biến thành một màn bày tỏ đầy thâm tình!
Sau khi một chuỗi những lời tầm xàm đến buồn nôn phun , mặt chúng đại thần đầy vẻ khinh bỉ nàng. Dám bày tỏ với Dật vương mặt bao nhiêu thế ! Thật là lẳng lơ! Mất hết cả thuần phong mỹ tục!!!
Sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng khó coi, cô nàng thích tiểu Cửu ? Chuyện bắt đầu từ bao giờ? Sao hề ?
Thần sắc của Hoàng Phủ Dạ cực kỳ tệ! Nếu tiểu Cẩm Cẩm thích , thì còn thể an ủi rằng nàng xuất phát từ sự cảm thông mà , nhưng thích tiểu Cửu ư? Chuyện ...
Trên khuôn mặt như ngọc khắc của Thượng Quan Cẩn Duệ thoáng cảm xúc khiến đoán , nhưng đều toát lạnh!
Mà chính chủ Hoàng Phủ Dật, phút giây ngẩn ngắn ngủi, khuôn mặt tuấn tú đỏ lên. Tửu túy phùng tri kỷ, tha hương ngộ cố nhân, đây là chuyện khiến con sung sướng đến mức nào cơ chứ! Dù Tô Cẩm Bình nhiều hành động khiến lý giải nổi, nhưng thể phủ nhận, trong lòng , coi nàng là tri kỷ, nên , phương diện nhạc lý, nàng chính là nữ thần của ! Đột nhiên nữ thần trong lòng thổ lộ với , cho dù siêu trần thoát tục đến , dù tùy tiện, lạnh lùng như “công t.ử Vong trần”, thì lúc cũng thể nào giữ bình tĩnh nữa!
Hắn Tô Cẩm Bình, ấp úng một lúc, tay cầm quạt cũng siết chặt hơn, cuối cùng, đầu, với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng , thần cưới Tô Cẩm Bình Dật vương phi! Xin hoàng cho phép!”
Hắn dứt lời, bốn phái nữa vang lên tiếng hít khí lạnh! Một con gái thứ xuất, là cung nữ, mà thể gả cho vương, chính phi ? Có Dật vương điên ?
Hết chương 051.
Quyển 1