Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 51:: Bi Kịch Hoàng Thất
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Cẩm nhíu mày vén rèm xe lên, một nửa cổ trắng ngần lộ khiến nàng lạnh đến rùng .
Mặt Lãnh T.ử Hàn nặng nề, : “Tiểu Cẩm, chuyện với nàng!”
Nam Cung Cẩm dịch nhường chỗ cho , hiệu cho lên xe. Lãnh T.ử Hàn cũng khách sáo, sải bước nhảy lên xe. Xe ngựa tiếp tục chậm rãi chạy . “Tiểu Cẩm, với nàng rằng, bất luận Hoàng của cái gì, thì nhất nàng nên đưa cho là hơn!”
“Hả?” Nam Cung Cẩm nhướng mày, ánh mắt bắt đầu trở nên thiện nữa, dù cũng là ruột thịt, giờ bắt đầu giúp đỡ Mộ Dung Thiên Thu ?
Thấy ánh mắt Nam Cung Cẩm đổi, Lãnh T.ử Hàn thở dài một , cảm thấy ấm ức : “Tiểu Cẩm, nàng hiểu lầm , là vì sự an của nàng! Nàng hiểu vị Hoàng đó của , khi mà thực sự thứ gì đó, thì sẽ càng từ thủ đoạn, kể cả cốt nhục tình , thì cũng gì là bỏ . Lúc đó ánh mắt nàng, xem quyết tâm thứ trong tay nàng, thế nên hiện giờ, hoặc là nàng hãy ngay , hoặc là giao thứ đang giữ cho . Nếu , đến lúc chuyện vỡ lở, cả cũng sẽ bảo vệ nàng !”
“Nghiêm trọng đến thế ?” Nam Cung Cẩm rõ Mộ Dung Thiên Thu là từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt mục đích, nhưng chẳng lẽ ngông cuồng đến mức như Lãnh T.ử Hàn ?
Lãnh T.ử Hàn thở dài một , dường như sớm đoán rằng Nam Cung Cẩm sẽ tin . Dù bình thường tính cách của Mộ Dung Thiên Thu vẻ hiền hòa một cách thái quá, nhất là khi đối xử với Nam Cung Cẩm. Thế nên, coi thường cả m.á.u mủ ruột già, thì thực sự khiến Nam Cung Cẩm khó mà tin .
Lãnh T.ử Hàn do dự một lúc, nghĩ xem rốt cuộc nên chuyện cho Nam Cung Cẩm , nửa chung , cuối cùng lên tiếng: “Vậy, để kể cho nàng chút chuyện . Nàng vì lập nên Ma giáo ở chốn giang hồ, mà bất cứ quan hệ gì với Hoàng thất ?”
“Chẳng lẽ vì cũng thích phiêu bạt dọc ngang trong giang hồ như Hoàng Phủ Dật ?” Nàng thấy Mộ Dung Thiên Thu đối xử với Lãnh T.ử Hàn mà. Mối quan hệ và cách cư xử của hai cũng khác gì lắm so với cách cư xử của Hoàng Phủ Hoài Hàn với Hoàng Phủ Dật, nhưng cũng vẫn một chút chút khác biệt! À , khác biệt, Hoàng Phủ Hoài Hàn đối xử với Hoàng Phủ Dật thực sự, Hoàng Phủ Dật cũng tôn trọng kính nể Hoàng Phủ Hoài Hàn. ...
Mộ Dung Thiên Thu đối xử khá với Lãnh T.ử Hàn, điều, mỗi khi nhắc đến Mộ Dung Thiên Thu, trong lời , khuôn mặt của Lãnh T.ử Hàn luôn xuất hiện vẻ phẫn nộ và thù hận khó thể miêu tả .
“Hừ!” Lãnh T.ử Hàn hừ lạnh một tiếng, đó với Nam Cung Cẩm: “ là thích ngao du giang hồ, nhưng nàng vì thích Hoàng cung ?”
Nam Cung Cẩm thật thà lắc đầu: “Không !” Chẳng lẽ là vì thấy nó phiền phức quá ?
“Vậy để kể nàng , một chút chuyện năm xưa của vị Hoàng của . Năm đó, Tây Võ chín vị Hoàng tử! Hoàng thứ hai, là thứ tư. Thục phi, mẫu phi của chúng , xuất cao, nhưng vì sinh hai con trai, nhờ con mà địa vị của cũng cao lên, nên mới ngôi vị phi tần nhất phẩm.”
Nói suy nghĩ của Lãnh T.ử Hàn cũng dần dần bay xa.
“Xuất của mẫu phi cao, phụ hoàng sủng ái bà vài năm, đó cũng dần thất thế, hai chữ Thục phi gần như cũng chỉ để bày mà thôi. Không ai thực sự coi bà là Hoàng phi nữa. Vì thế, trong thời gian đó, hai chúng sống ở hoàng cung thậm chí còn bằng cả nô tài. Có một , vị Tam Hoàng và Ngũ Hoàng mẫu phi đang sủng ái của liên thủ với , bắt nạt và Hoàng , bắt chúng bò qua háng . Đương nhiên chúng chịu , họ bèn cầm đá đập vỡ đầu , m.á.u chảy đầm đìa! Hoàng cũng đám nô tài trong cung của họ đ.á.n.h một trận tơi bời. lúc đó, Đại Hoàng của chúng , cũng chính là Thái tử, đúng lúc ngang qua, cứu hai chúng .” Nói , mặt Lãnh T.ử Hàn dâng lên vẻ hoài niệm.
Nam Cung Cẩm khẽ nhíu mày, trong đầu cũng như đoán tình cảnh đó như thế nào, vị Thái t.ử điện hạ phúc hậu cứu họ, nhưng cuối cùng, vì giành Hoàng vị, Mộ Dung Thiên Thu lấy oán báo ơn ? Nàng rằng, nàng chỉ đoán một góc của núi băng, nhưng còn cả ngọn núi to thì nàng thể đoán .
Lãnh T.ử Hàn tiếp: “Ta nghĩ nàng cũng đoán chút gì đó , nhưng sự thật thì vượt xa những gì tưởng tượng, nó chỉ thế!”
“Sau đó lâu, mẫu phi trúng độc, t.h.u.ố.c nào chữa nên bất hạnh qua đời. Phụ hoàng điều tra hung thủ, là một ả đàn bà phong mỹ nhân cung lâu. Lúc đó Hoàng tám tuổi, sáu tuổi, Đại Hoàng thấy chúng còn nhỏ tuổi, liền cầu xin mẫu hậu của , cũng chính là Phượng Hoàng hậu năm xưa. Hoàng hậu nỡ từ chối lời thỉnh cầu của Đại Hoàng , bèn xin chỉ của phụ hoàng, nhận nuôi chúng danh nghĩa của bà. Sau đó, chúng cũng trở thành con trai của Hoàng hậu như Đại Hoàng , tự dưng trở thành đích tử. Lúc đó, trong hậu cung còn ai dám coi thường chúng nữa, chúng cũng sự kinh trọng mà một Hoàng t.ử nên . Có điều...”
Nói tới đây, trong mắt Lãnh T.ử Hàn dâng lên sát khí nồng đậm!
“Khi Hoàng tròn mười một tuổi, ngoài vệ sinh, lúc về qua trạch viện của Đại Hoàng , thấy chính tay Hoàng g.i.ế.c c.h.ế.t Đại Hoàng ! Tự tay g.i.ế.c Đại Hoàng mà luôn tươi với chúng , luôn giành cho chúng tất cả những gì nhất đó!”
Nắm đ.ấ.m của siết chặt , như bao phủ bởi luồng khí ngông cuồng, ngạo mạn, cũng chính khoảnh khắc , từ cũng tỏa sự phẫn nộ và đau đớn ngập trời.
“Chờ khi thấy tất cả thì còn kịp nữa , Đại Hoàng c.h.ế.t tay Hoàng . Nàng lúc đó Hoàng gì với ? Ha ha, là, hiện giờ nuôi danh nghĩa của Hoàng hậu, chỉ cần Đại Hoàng c.h.ế.t, sẽ là con trai trưởng danh chính ngôn thuận, giang sơn Tây Võ sẽ là của . Hắn , từ cổ chí kim, thắng vua, thua giặc, chỉ cần thể giành thứ mà , dù trả giá nhiều bao nhiêu, mất nhiều thế , cũng chẳng cả. Hắn , cái gọi là tình , cái gọi là tình đó, thì khi mặt quyền thế, cũng chẳng là gì cả. Mà, chỉ cần là thứ mà Mộ Dung Thiên Thu , thì đều sẽ đạt , tiếc bất cứ giá nào!”
Nói tới đây, vẻ châm biếm mặt Lãnh T.ử Hàn càng lúc càng rõ ràng hơn, vẻ hận thù cũng càng lúc càng nồng, vẻ mặt đó như thể nếu hiện giờ Mộ Dung Thiên Thu mặt , thì sẽ kìm mà g.i.ế.c luôn !
“… Mộ Dung Thiên Thu gây khó dễ gì cho đúng ?” Nếu như Mộ Dung Thiên Thu thực sự là một đáng sợ đến như , thì hẳn là sẽ bỏ qua cho một chứng kiến bộ sự việc như Lãnh T.ử Hàn mới đúng chứ!
“Không gây khó dễ ư? Ha ha, là ruột của , tay với . thể tay với ! Có điều, may mà phản ứng nhanh, lập tức lưng chạy trốn. Cũng may đến, thể g.i.ế.c . Ta trốn trong Hoàng cung bao lâu, thì Cấm vệ quân của hoàng cung bắt đầu truy lùng tin tức của . Nàng nguyên nhân truy lùng là gì ?” Lại là vẻ căm hận lóe lên mặt .
Nguyên nhân... Nam Cung Cẩm thầm hoảng hốt, với vẻ thể tin nổi: “Lẽ nào nguyên nhân là vì... thấy g.i.ế.c Đại Hoàng của , đó sợ tội nên bỏ trốn ?”
“ thế! Lúc đó mới chín tuổi, cũng hiểu rằng tang vật d.a.o găm gì cả, chỉ nghĩ là nếu mà bắt , thì chắc chắn tội danh đó sẽ rơi xuống đầu , phụ hoàng hẳn sẽ buông tha cho . Trên đường chạy trốn, khéo gặp của đang cung gặp phụ hoàng, ông đang đuổi g.i.ế.c cũng hỏi gì nhiều, lập tức đưa trốn khỏi Hoàng cung. Sau đó, nghi ngờ ông , ông , đành cải trang cho thành ăn mày, tự chạy trốn khỏi Tây Võ.”
Kể đến chỗ , mặt bình tĩnh .
Nam Cung Cẩm nhíu mày hỏi: “Sau đó thì ?”
“Sau đó ? Sau đó chạy thẳng một mạch khỏi Tây Võ, qua thành cổ Thiên Kỵ, đến vương triều Nam Cung, nhưng ngờ đám đó cũng truy tới tận nơi. Ta bèn lẩn trong đám đang nhập cung thái giám, lén lút ẩn nấp lọt hoàng cung mới trốn trận truy sát đó. Sau khi cung, trốn trong ngọn giả sơn ở Ngự hoa viên ăn uống suốt ba ngày trời, cũng may mà ai phát hiện , mà cũng chính đêm hôm đó, gặp nàng!”
Chẳng trách, chẳng trách Lãnh T.ử Hàn của lúc đó vẻ nhạy bén như ! Toàn từ xuống đều đầy vẻ đề phòng, câu đầu tiên với Nam Cung Cẩm là “Cút ngay!”
Nói tới đây, vẻ mặt Lãnh T.ử Hàn lóe lên vẻ dịu dàng, ánh mắt Nam Cung Cẩm cũng như đang . “Không chờ hai chúng thêm vài câu, tới đưa ! Ta cho hết chuyện từ đầu tới cuối, ban đầu tin, nhưng cuối cùng khi điều tra rõ ràng thì cũng tin . Có điều, cũng chính vì là ca ca ruột của , nên và đều quyết định từ bỏ ý định lột trần sự thật.”
“Thế nên Mộ Dung Thiên Thu cũng đạt thành ý nguyện của , một vài năm trở thành Hoàng đế Tây Võ như mong , còn thì ngao du giang hồ, ẩn nấp bao năm nay ư?” Nghe Lãnh T.ử Hàn , Nam Cung Cẩm cũng cảm giác gì nhiều lắm, vì ở cổ đại , trong Hoàng gia, những chuyện như thế thực sự quá nhiều, nhiều đến mức trở thành phổ thông luôn ! Trong lịch sử, những hành vi giống như của Mộ Dung Thiên Thu thực sự quá nhiều, gì là lạ.
Lãnh T.ử Hàn lạnh một tiếng: “Không đơn giản như nàng nghĩ . Tuy trở thành con trai trưởng danh chính ngôn thuận, nhưng vì đôi mắt màu xanh lục đó của mà phụ hoàng thích. Phụ hoàng luôn cảm thấy đứa con trai của vẻ quá âm u quái gở, vì thế càng cân nhắc đến chuyện lập Thái tử. Sau khi , liền bày mưu tính kể, chỉ trong năm năm ngắn ngủi, những hoàng của đều c.h.ế.t dần từng một. Đương nhiên, cũng cả Tam Hoàng của nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-51-bi-kich-hoang-that.html.]
“Vậy, chẳng lẽ phụ hoàng của cảm nhận chút gì kỳ lạ ?” Tất cả các Hoàng t.ử đều c.h.ế.t chỉ còn một Nhị hoàng t.ử mà Hoàng đế thích, chẳng lẽ lão hoàng đế Tây Võ hề nghi ngờ gì ?
“Đương nhiên phụ hoàng cũng cảm nhận chứ, nhưng chờ khi ông nhận thì chuyện muộn . Từng đứa con trai yêu của ông đều lượt qua đời, ông cũng ngầm đoán chuyện của Đại Hoàng năm xưa hẳn cũng là do hãm hại . Vì thế, ông bèn hạ lệnh, âm thầm tìm kiếm lúc đó đang phiêu bạt trong dân gian. Cũng Hoàng của thế nào mà tra đầu mối từ của . Cậu của khuyên lâu, nhưng động lòng, cuối cùng thấy , cũng sợ phụ hoàng tra , vì thế liền phái g.i.ế.c luôn cả của . Cậu sợ còn nhỏ tuổi nóng tính, về đối đầu với , cuối cùng g.i.ế.c c.h.ế.t, nên lúc lâm chung, ông liền phân phó gia nhân trong nhà, cho phép ai báo tin ông qua đời cho .” Trong mắt Lãnh T.ử Hàn tràn ngập vẻ đau lòng, của , là bậc trưởng bối mà kính trọng nhất. Trong lòng , địa vị của ông sớm vượt qua cả địa vị của phụ hoàng . Thế nhưng, để bảo vệ , để giấu diếm tung tích của , mà cuối cùng chính ông cũng sát hại! Điều nực là đến tận khi hai mươi tuổi, mới chuyện .
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Nam Cung Cẩm trầm mặc, theo cách của nàng, thì Mộ Dung Thiên Thu năm đó gần như đến mức điên cuồng đến cùng cực . Chỉ mới mười sáu tuổi mà g.i.ế.c nhiều như , trong đó còn cả ruột của . Hắn hại của đành, còn nhổ cỏ tận gốc nữa ư?! Nàng chợt cảm thấy hình tượng của Mộ Dung Thiên Thu thường ngày trong lòng nàng vỡ nát, còn chút mảnh vụn nào.
“Đến năm hai mươi tuổi, phụ hoàng qua đời. Hoàng lên ngôi vị Hoàng đế như ao ước bao lâu nay. Còn , thành lập Ma giáo, trở thành giáo chủ ma giáo mà trong giang hồ sợ vỡ mật, trở thành một vị vua ngai! Lúc đó, mới trở về chốn xưa, nhưng chờ khi về, phát hiện qua đời , qua đời bốn năm , thậm chí khi điều tra kỹ càng, tra chân tướng sự việc mà dù đ.á.n.h c.h.ế.t , cũng tin!”
Hô hấp của Nam Cung Cẩm cũng bất giác căng thẳng hẳn lên, nhíu mày .
Hắn hít sâu một mới đè nén cảm xúc đau đớn đó xuống, tiếp: “Thì … năm xưa mẫu phi của , cũng cái ả phong là mỹ nhân gì đó g.i.ế.c c.h.ế.t, mà là vì Hoàng cái danh con trai trưởng của tay g.i.ế.c c.h.ế.t!”
“Hả?!!!” Nghe , Nam Cung Cẩm cảm thấy thở của như ngừng . Vì Hoàng đế mà g.i.ế.c c.h.ế.t của , thậm chí g.i.ế.c cả phụ hoàng cũng đáng sợ, dù chuyện như thế trong nhà Đế vương cũng quá nhiều . đến cả mẫu phi của mà cũng bỏ qua thì thật là… Lúc đó Mộ Dung Thiên Thu mới bao nhiêu tuổi mà suy nghĩ tính toán đáng sợ như thế !
Lãnh T.ử Hàn lạnh. Hắn Nam Cung Cẩm : “Nàng cũng cảm thấy khó thể tin đúng ? Mộ Dung Thiên Thu chính là một tên súc sinh! Năm xưa chào đời một đôi mắt màu xanh lục, vì bảo vệ , mẫu phi chịu bao khổ sở. Lúc đó, mẫu phi mới chỉ là một Chiêu nghi tam phẩm, phụ hoàng hứa với bà rằng, chỉ cần bà g.i.ế.c Mộ Dung Thiên Thu, ông sẽ phong cho bà Quý phi, cho bà sự sủng ái vô hạn. vì bảo vệ , mẫu phi kiên quyết đồng ý, còn lén lút nhờ tìm các lão vương trong Hoàng thất. Người trong tộc cũng đồng ý g.i.ế.c , dù đó cũng là huyết thống của Hoàng thất. Mẫu phi của , cũng vì chống ý của phụ hoàng, nên mới khiến phụ hoàng ghét bỏ, thất sủng hai năm. Nếu vì hai năm , mấy Hoàng Phủ Hoài Hàn, Bách Lý Kinh Hồng đời, màu mắt đều khác thường, mà Thiên Sơn lão nhân gieo quẻ rằng màu mắt khác là phúc, ai màu mắt khác mới thể thống nhất bốn quốc gia, thì Phụ hoàng cũng sẽ thèm liếc đến mẫu phi của thêm một nào nữa, và cũng sẽ đời. Thế nhưng, đó vài năm, chỉ vì chuyện xuất trưởng thứ, mà nỡ g.i.ế.c mẫu phi, ha ha...”
“Có lẽ, chỉ là vì chịu đủ sự ghẻ lạnh, thấy quá nhiều sự lạnh lùng phũ phàng của nhân tình thế thái thôi!” Nam Cung Cẩm nặng nề, . Thật , ở một mức độ nào đó, thì nàng cũng thể hiểu tâm thái của Mộ Dung Thiên Thu năm xưa. Từ nhỏ phụ hoàng ghét bỏ, mẫu phi thất thế, chỉ sợ rằng lúc đó, đến cả tiểu thái giám, tiểu cung nữ cũng đều thể sỉ nhục . Vì thế, trái tim của dần dần lạnh lùng hơn, cứng rắn hơn. Nói cho cùng, thì Mộ Dung Thiên Thu cũng chỉ là thành phẩm tạo nên từ môi trường bẩn thỉu của Hoàng gia mà thôi!
Cũng chính vì chịu sỉ nhục nhiều như , đối xử lạnh lùng như , nên mới quyết định phản kháng, sức chà đạp đám đó chân ! Cũng giống như… Quân Lâm Uyên chịu hết sự áp bức và lăng nhục năm xưa . Hai bọn họ, chỉ khác ở chỗ, Mộ Dung Thiên Thu là vì mục đích của mà ngừng hãm hại khác, cuối cùng lên vị trí cao nhất . Còn Quân Lâm Uyên, là vì báo thù mà ngừng tự hại chính , cuối cùng mới thể trừng phạt những kẻ thù của một cách thích đáng.
Hoàn cảnh ép con trưởng thành, mà cũng chính sự thúc ép của cảnh khiến cho con dần trở nên lạnh lùng, cứng rắn, cũng thể là… c.h.ế.t… con đường dẫn đến thành công...
Nàng thể hiểu Mộ Dung Thiên Thu, nhưng đồng tình với hành vi của .
Lãnh T.ử Hàn : “Tiểu Cẩm, vốn cho rằng nàng chuyện xong sẽ tức đến nghiến răng nghiến lợi, cáu điên lên mà c.h.ử.i Hoàng là thứ súc sinh cơ. Thật ngờ nàng cùng một suy nghĩ với . thế, cũng chỉ vì Hoàng thất, sự áp bức trong Hoàng cung dồn ép nên mới biến thành thế thôi. Tuy hận , nhưng cũng từng tay với . Sau đó, từ bỏ hoàng gia, ngao du thiên hạ, tìm tiểu nha đầu năm xưa từng giúp ở vương triều Nam Cung. Sau đó nữa, cuối cùng cũng tìm thấy nàng ở phủ Thừa tướng của Đông Lăng!”
Nam Cung Cẩm cũng hiểu vì Lãnh T.ử Hàn thành lập Ma giáo mà còn với thuộc hạ của mấy câu buồn . “Đã là trong Ma giáo, thì những chuyện bất nhân bất nghĩa”, “Đã là con dân của Ma giáo, thì cần tôn trọng chủ thượng.” Những lời đó, đều là những lời châm chọc thế giới , cũng là châm chọc Mộ Dung Thiên Thu, châm chọc Hoàng thất Tây Võ và nhất là châm chọc chính bản !
“Nếu định tính toán với Mộ Dung Thiên Thu, thì hãy bỏ qua những chuyện đó . Hơn nữa, hiện giờ đối xử với cũng mà!” Nàng cảm kích vì những điều mà Lãnh T.ử Hàn với nàng ngày hôm nay, dù nếu nàng đề phòng gì, cứ thế xử lý chuyện của , tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt đột nhiên tay với , thì đến lúc đó, khi nàng còn vì c.h.ế.t.
Lãnh T.ử Hàn lạnh: “ thế, cũng coi như đối xử với tệ. Có thể là vì bản tàn sát quá nhiều , cuối cùng cảm thấy cô đơn. Cũng thể là vì màng đến hoàng quyền, sẽ đ.â.m lưng , vì thế mới tạo một câu chuyện giả, là năm xưa chuyện g.i.ế.c Đại Hoàng chỉ là một sự hiểu lầm, mà vẫn là vương cao quý nhất của Tây Võ. Lúc đó là Hoàng đế , thế nào đương nhiên cũng chẳng ai dám chất vấn.”
Chẳng trách Bách Lý Kinh Hồng đến đây, Lãnh T.ử Hàn cũng chẳng hỏi han can thiệp gì. Chẳng trách triều đình, bất luận xảy chuyện gì, cũng đều như thấy, chỉ thi thoảng vài câu giúp lúc gặp khó khăn thôi.
“Vậy… vì ? Vì ư?”
“Không vì nàng thì còn thể vì ai chứ? Tuy nàng năng lực tự bảo vệ , nhưng một vương như giúp đỡ, dù cũng vẫn dễ dàng hơn chút. Nàng cũng cần cảm thấy ngại ngùng áy náy, cứ coi như đáp trả ân tình của nàng năm xưa .” Lãnh T.ử Hàn thoải mái.
Nam Cung Cẩm cũng xoắn xuýt mấy chuyện thế , đương nhiên cũng nhiều về vấn đề đó nữa. Ngược , nàng nhớ tới một chuyện khác, : “À , lúc tìm thấy ở phủ Thừa tướng, nhận ?” Đây là chuyện mà nàng thắc mắc lâu , năm xưa hồn phách của cô gái đổi tới đây, thể chuyện từng cứu Lãnh T.ử Hàn chứ.
“Không nhận . Ta lâu mà nàng cũng nhớ . Cuối cùng, cũng lười bắt nàng nhớ nữa, chỉ với nàng rằng, là bảo vệ nàng trọn cuộc đời , nàng bèn thẹn thùng hổ đồng ý!” Lãnh T.ử Hàn ánh mắt Nam Cung Cẩm ánh lên nụ .
Nam Cung Cẩm chợt cảm thấy ngượng ngùng, như là cô bé căn bản hề nhận Lãnh T.ử Hàn, nhưng vì thấy một siêu trai xuất hiện mặt , thế nên mới động lòng nảy mầm tình, cũng do đó... Mà hai họ cái quái gì chứ, thế qué nào giờ ngượng? Thật đúng là...
“Thôi, sắp đến phủ Thừa tướng , về đây. Nàng chỉ cần nhớ, nhất định cẩn thận với Hoàng một chút!” Nói chuyện vẫn kìm nén trong tim , tâm trạng của Lãnh T.ử Hàn thoải mái hơn nhiều.
Nam Cung Cẩm gật đầu: “Ừm, về ! Ta hiểu ý của , sẽ cẩn thận với !” Mộ Dung Thiên Thu, thực sự thể coi là một nhân vật dám tàn nhẫn đến tận cùng! Thật nực khi vẫn luôn coi một chúa sơn lâm thành một con mèo con thích chải lông.
Lãnh T.ử Hàn gật đầu xuống xe về.
Xe ngựa của Nam Cung Cẩm cũng đến cửa phủ Thừa tướng. Nàng xuống xe, bước đến cửa phủ, đột nhiên nàng dừng bước, mấy sọc đen chảy dài xuống gáy, trong lòng chợt dâng lên cảm giác chạy trốn!
Chỉ thấy… trong nhà, trong tuyết trắng, nào đó đang ôm băng ghế , trong đôi mắt xám bạc màu ánh trăng như ngân ngấn lệ, vô cùng đáng thương ngoài cửa, y chang như dáng vẻ ngày hôm đó khi ngoài uống rượu với đám Mị Văn Dạ về!!!
Mẹ kiếp!!! Ai cứu nàng với?!!!
Quyển 3