Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 5:: Quận Chúa Sính Đình
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn hừ lạnh một tiếng : “Mấy việc mà Hoàng hậu Nam Nhạc đáp ứng với trẫm, mặt Tây Võ Hoàng, chẳng lẽ sợ lộ ?”
Lời của cũng đồng nghĩa với việc cho Mộ Dung Thiên Thu , nếu như đấy mưu đồ với Nam Nhạc thì chắc chắn Nam Cung Cẩm sẽ những chuyện mặt .
Mộ Dung Thiên Thu cũng là một lão hồ ly ngàn năm, sự nghi ngờ đối với Hoàng Phủ Hoài Hàn trong nháy mắt tan biến! Dù thì khả năng của Yến Kinh Hồng, bên ngoài chứ Mộ Dung Thiên Thu quá rõ ràng, ví dụ như mấy chuyện châm ngòi ly gián như thế , cho tới bây giờ nàng đều thuận buồm xuôi gió, vô cùng chuyên nghiệp!
“Không , Tây Võ Hoàng rộng lượng, nhất định sẽ so đo mấy chuyện !” Nam Cung Cẩm mỉm , dáng vẻ vô cùng cao quý, ưu nhã.
Bầu khí ở đây chợt trở nên lạnh lùng, nghiêm túc, điều đáng sợ nhất, là địch nhân đối phó ngươi như thế nào, mà là ngươi đối phương sẽ tay như thế nào, thậm chí đối phương còn thể thẳng cho ngươi là trong chuyện âm mưu đấy, cảm giác thấp thỏm , đối với bậc đế vương vốn đa nghi mà , thì thực sự thể tạo thành hiềm khích to lớn!
Hoàng Phủ Hoài Hàn cảm giác như đ.á.n.h bịch bông, đó cảm thấy lòng đầy hậm hực! Cô nàng như thế, chính là cho Mộ Dung Thiên Thu , rằng bọn hiệp nghị riêng, mà hiệp nghị uy h.i.ế.p gì tới việc liên minh của Đông Lăng và Tây Võ! Mà cách như , khiến cho Mộ Dung Thiên Thu thoải mái suy đoán như thế nào, thì cần nữa! Hai quân liên minh nhưng nghi kỵ lẫn mà thành việc lớn, quá khó!
Ngược , Quân Hạo Thiên bên vẻ an phận từ nãy đến giờ, bây giờ mới kịp phản ứng, từ khi Bắc Minh ba quốc gia trọng thương, bọn vẫn luôn chú ý nhiều đến chuyện ba nước , chỉ tập trung xử lý các vấn đề trong nước! Không chuyện Đông Lăng và Tây Võ xu hướng liên minh, nếu như hai nước liên minh, nước và Nam Nhạc … Nghĩ thế, nhịn mà thoáng rùng
Sự run rẩy của đương nhiên cũng thu hút ánh mắt của . Bầu khí vốn đang lạnh lùng nghiêm túc vì thế mà cũng thoáng đãng hơn ít, chỉ điều ánh mắt Quân Hạo Thiên một ánh mắt nào là xem thường! Một như thế mà là Hoàng đế Bắc Minh, nhớ Quân Lâm Uyên âm tình bất định, Hoàng đế của Bắc Minh , đều thầm cảm thán ở trong lòng, Quân Lâm Uyên, thế chân vạc của bốn nước cuối cùng thể xuất hiện nữa!
Mà ánh mắt Nam Cung Cẩm chợt lóe lên một cái, đáy mắt thoáng lướt qua vẻ buồn bã và ưu thương, như thế nào mà một bao cỏ “Bắc Minh Hoàng” chứ, đây là sự vũ nhục đối với một kiêu ngạo như Quân Lâm Uyên! Nghĩ thế nên nàng bất giác bóp chặt miếng ngọc lưu ly chuẩn cho Tiểu Kinh Lan, yên lặng thề trong lòng, Quân Lâm Uyên, yên tâm! Ta sẽ vì mà bồi dưỡng một vị đế vương ưu tú như !
Hành động nhỏ của nàng hiển nhiên qua mắt của Bách Lý Kinh Hồng. Đôi mắt của nàng một chút, thu hồi , khuôn mặt đổi, nhưng ánh mắt thoáng trầm xuống.
“ thế, chẳng qua chỉ là mấy chuyện nhỏ thôi mà, Tây Võ Hoàng tất nhiên sẽ để ý!” Cuối cùng Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng vì khác tình kế, khóe môi lạnh lùng cong lên một nụ tự nhiên. Hiện giờ nếu phủ nhận, sẽ khiến cho Mộ Dung Thiên Thu hoài nghi hơn nữa, nhưng nếu cứ thoải mái thừa nhận như thế, ngược sẽ chứng tỏ trong lòng điều gì khuất tất!
Lúc Mộ Dung Thiên Thu cũng nhếch môi, lộ một nụ âm u lạnh lẽo. Ánh mắt về phía Nam Cung Cẩm thêm phần đùa cợt, chế nhạo, chuyện nàng châm ngòi ly gián, hiện nay sáng tỏ, và Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng ngu!
Nam Cung Cẩm thèm , chỉ nâng chén lên với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Vậy thì chúc cho chuyện của chúng sớm thành công!”
“…” Nếu đế vương dạy dỗ cẩn thận, thì sự thật ném cái chén của qua! Nhìn điệu bộ của nàng, hôm nay nàng hãm hại quyết sẽ bỏ qua!
“Đông Lăng Hoàng?” Thấy yên nhúc nhích, Nam Cung Cẩm thúc giục.
Ánh mắt của ở xung quanh Hoàng Phủ Hoài Hàn đầy vẻ xem thường, tựa như là đang trách hiểu lễ nghi, nâng chén lên mời như thế , còn nhúc nhích. Gân xanh trán tên Hoàng đế nào đó giật mạnh lên mấy cái, nâng chén rượu mặt lên, khuôn mặt lạnh lùng như tảng băng mùa đông trông đáng sợ, mặt nhưng lòng : “Việc nhất định sẽ thành công, chỉ hy vọng đến lúc đó, Nam Nhạc nên trách trẫm vô tình mới !”
Lời của là đến chuyện thống nhất thiên hạ của sẽ thành công! Chỉ hy vọng khi san bằng Nam Nhạc thì Nam Nhạc cũng ừng trách vô tình. Mục đích của lời là để cho Mộ Dung Thiên Thu , biểu hiện đúng là dã tâm, nhưng cũng liên minh với Nam Nhạc, nếu cũng sẽ mấy chuyện mặt .
, Mộ Dung Thiên Thu còn kịp phản ứng, Nam Cung Cẩm vẻ nàng , hiểu : “Đương nhiên là , từ xưa đến nay, con vốn là chim quên ná cá quên nơm, đến lúc đó mà Đông Lăng đầu c.ắ.n một cái thì Nam Nhạc cũng là dạng ăn chay, để xem lúc đó ai thắng ai bại!”
Lời của nàng, chính là rằng khi hai nước hợp tác, ngươi san bằng Nam Nhạc, nhưng Nam Nhạc chúng cũng dễ bắt nạt, đến khi chuyện hợp tác cùng với ngươi xong, sẽ chuẩn tái chiến một trận, đến lúc đó chúng cùng phân thắng bại ! Mà chuyện “hợp tác” là chuyện gì chứ? Tám chín phần mười chính là hợp tác diệt hai nước chứ gì?
Chiêu mê tung quyền đ.á.n.h cho Hoàng Phủ Hoài Hàn suýt nữa thì phun một ngụm m.á.u tươi! Xem Thừa tướng một năm ở Tây Võ khiến cho cô nàng tiến bộ nhiều! Nói tới lui, là Hoàng đế lâu như mà phản bác cũng cực kỳ vất vả! Đang thêm gì đó thì đối phương nâng chén rượu lên, uống cạn!
Thế là những lời phản bác Hoàng Phủ Hoài Hàn kẹt trong họng, nửa câu cũng thể ! Người uống hết rượu mà còn đấy mà chần chừ do dự, chẳng khiến cho khác thấy tuy là vua của một nước mà vô cùng thiếu quyết đoán ? Do đó dù nhiều lời thì tiên cứ nuốt xuống, uống hết rượu tiếp!
Nghĩ thế nên ngửa đầu uống cạn rượu trong chén! Sau khi uống xong, tiếp tục giải thích: “Nam…”
mới một chữ, Nam Cung Cẩm cắt ngang , Mộ Dung Thiên Thu : “Tây Võ Hoàng, bản cung một chuyện quan trọng bàn bạc với ngươi!”
Người chuyện bàn bạc, còn là chuyện quan trọng, Hoàng Phủ Hoài Hàn hiển nhiên chỉ thể bất đắc dĩ mà im lặng, ở một bên một câu, chờ xong, sẽ tiếp tục giải thích.
Mà Mộ Dung Thiên Thu đang nhiều hoài nghi với tình hình hiện nay, Nam Cung Cẩm thế bèn ngẩng đầu nàng: “Không Hoàng hậu Nam Nhạc chuyện quan trọng gì ?”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Bản cung Định Viễn Hầu của quý quốc hiện nay còn kết hôn, bản cung ý gả nghĩa của cho , Tây Võ Hoàng nghĩ thế nào?” Trên mặt Nam Cung Cẩm bất giác chút khẩn cầu. thật là nàng Mộ Dung Thiên Thu đáp ứng chuyện , nếu chuyện Linh Nhi bước chân cổng Lãnh gia căn bản là chuyện mơ mộng hão huyền!
Nàng chuyện , tất cả đều sửng sốt một chút! Hoàng hậu đang gì? Gả nghĩa đến Tây Võ, đây là liên minh với Tây Võ ? để liên minh là gả cho Hoàng đế hoặc vương ? Định Viễn Hầu , là con trai của Mộ Dung Thiên Thu, đây là bên nhà ngoại, chuyện gả sẽ tạo hiệu quả liên minh ?
Sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng chút lạnh lùng, luôn cảm thấy chuyện gì đó quỷ dị nên lời và vô cùng kỳ quặc! xét phận của hai mà Nam Nhạc mượn cơ hội liên minh với Tây Võ thì chút gượng ép!
Mộ Dung Thiên Thu sững sờ một chút : “Nghĩa của Hoàng hậu Nam Nhạc ?”
Thực chuyện còn vấn đề về phận, nghĩa của Hoàng hậu, xét cho cao thì cũng là nghĩa của Hoàng thượng, nhưng Hoàng thượng mà thừa nhận, sẽ chẳng là gì cả. Cô cũng chỉ là một cô gái quan hệ cá nhân với Hoàng hậu, coi là phận cao quý. Thế nhưng Lãnh Vũ Tàn thực sự là hoàng quốc thích, phận cao quý cần thì ai cũng !
“Nghĩa của Hoàng hậu đương nhiên cũng là nghĩa của trẫm. Truyền ý chỉ của trẫm, phong Quận chúa, phong hào Sính Đình.” Bách Lý Kinh Hồng ở bên cạnh thản nhiên , cũng gián tiếp thừa nhận lời của Mộ Dung Thiên Thu.
“Rõ! Nô tài sẽ cho truyền chỉ ngay!” Tiểu Miêu T.ử ở bên cạnh the thé giọng .
Nam Cung Cẩm chút tán thưởng Bách Lý Kinh Hồng, phong Quận chúa, phong hào, nhưng đất phong, trong tông tộc sẽ phản đối, dù thì Quận chúa cũng là nhất phẩm quý nữ, thể tự nhiên há miệng phong bậy bạ . Hiện nay cho đất phong, chỉ là một cái danh hào, khác hẳn so với phong đất. Kiểu Quận chúa như thế , cách khác là chỉ để cho êm tai, nhưng luận về phận tuyệt đối là xứng đôi!
Quận chúa kết với Hầu gia ?
Tất cả đều phát ngốc! Ngươi đây là kiểu thông gia gì, đây là kiểu hôn nhân gì? Một đột nhiên Quận chúa, cùng với một là họ bên ngoại của Hoàng đế nước khác, cái … Đây là một loại thông gia bình thường, thế nhưng đề xuất trong yến hội tầm cỡ quốc tế, Hoàng hậu nương nương tự đề nghị với Hoàng đế nước khác. Cuối cùng là như thế nào?
“Hoàng hậu Nam Nhạc điều , vài ngày , yêu của vị biểu của trẫm tự sát , cũng thề, cả đời cưới vợ nữa! Cho nên đề nghị của Hoàng hậu, trẫm chỉ sợ thể đáp ứng !” Mộ Dung Thiên Thu cự tuyệt, nhưng bộ đều là lời thật. Sau khi cô gái lầu xanh c.h.ế.t, biểu xưng là một trong bát đại công t.ử Tây Võ của , hiện nay chán chường đến nỗi con nữa !
Hắn vốn cho là như thế, Nam Cung Cẩm sẽ đ.á.n.h trống lui quân, hoặc là sẽ thấy thất vọng, ngờ con mắt nàng sáng lên một cái, vẻ như cao hứng, vì Linh Nhi mà chán chường đến như thế, rõ ràng là thật sự tình cảm với Linh Nhi! Nàng thể cao hứng ? Lần ánh mắt nàng Mộ Dung Thiên Thu càng tha thiết hơn: “ dù là như thế, bản cung cho rằng nếu như Tây Võ Hoàng tự tứ hôn, Định Viễn Hầu của quý quốc nhất định sẽ đáp ứng, dù thì lệnh vua cũng khó cưỡng!”
Cho dù là để ý tới tài sản và tính mạng của bản , cũng nghĩ tới bộ nhân khẩu từ xuống của Lãnh gia chứ!
Mộ Dung Thiên Thu kìm mà tự nhủ trong lòng, đúng , nếu trẫm hạ chỉ, nhất định sẽ đáp ứng, nhưng về sẽ hận trẫm đến c.h.ế.t, sẽ tiếp tục coi trẫm là biểu nữa? , ánh mắt đầy tha thiết và mong ngóng của Nam Cung Cẩm đang , bên trong cặp mắt phượng lóe lên ánh sáng rực rỡ, giống y hệt lúc còn ở Tây Võ mỗi khi chuyện cầu cạnh , khỏi khiến trong lòng xúc động! Xem , cho dù tới nơi nào, vẫn cách nào từ chối yêu cầu của nàng, vô cùng cưng chiều và dung túng một lâu ngày sẽ biến thành một thói quen!
Cuối cùng thở dài một tiếng : “Hoàng hậu Nam Nhạc nhã hứng như thế, trẫm đáp ứng là chứ gì!” Dù thì nếu thật sự Lãnh Vũ Tàn cả đời cưới ai nữa, biểu cũng chút lo lắng, như , đáp ứng hôn sự cũng . Hắn đành tự an ủi như thôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-5-quan-chua-sinh-dinh.html.]
Trên mặt Nam Cung Cẩm hiện lên sự cảm kích: “Vậy thì đa tạ Tây Võ Hoàng! Bản cung vô cùng cảm kích!” Nàng thật sự vô cùng cảm kích!
Tình hình diễn thế khiến cho chúng đại thần cảm thấy như lọt sương mù! Hoàn rõ Hoàng hậu định gì.
Mà Hoàng Phủ Hoài Hàn ở một bên, chuyện , cũng tin tức gì nên cũng còn quan tâm nữa. Thấy bọn họ vẻ như chuyện xong, thế nên chuẩn giải thích hề liên minh với Nam Nhạc: “Nam…”
“Hoàng thượng, thần chỉ một nghĩa , ngài nhất định giúp thần chuẩn đồ cưới cho thật chu đáo mới !” Nam Cung Cẩm như cố tình để Hoàng Phủ Hoài Hàn chuyện, mở miệng thì nàng liền đầu chuyện với Bách Lý Kinh Hồng. Tim lạnh buốt , ngờ ngày Nam Cung Cẩm nàng còn tự xưng “thần ”! Hắn vốn cho rằng khi Hoàng Phủ Hoài Hàn biến thành cung nữ, sẽ cơ hội như thế nữa. nàng tự xưng với Bách Lý Kinh Hồng như khiến cho cảm thấy tự nhiên cho lắm!
Bách Lý Kinh Hồng thấy thế thì thản nhiên gật đầu, tỏ vẻ . Mà đều rằng Hoàng thượng ít , cho nên cũng kỳ quái.
“Vậy thì thần xin mặt Quận chúa Sính Đình đa tạ Hoàng thượng!” Nam Cung Cẩm tươi như hoa.
Nàng xong, cả điện đều chìm trong tĩnh lặng.
Hoàng Phủ Hoài Hàn thấy im lặng một lúc, vẻ như cơ hội giải thích của bản tới, nên mở miệng: “Nam…”
“Thực sự cảm tạ Tây Võ Hoàng vì chuyện nhiều, nếu Tây Võ Hoàng tác thành thì nghĩa của bản cung thể một mối nhân duyên như thế!” là nàng để cho Hoàng Phủ Hoài Hàn chuyện! Nực , nếu để giải thích rõ ràng, kế châm ngòi ly gián của nàng là đổ sông đổ biển !
Mọi đều Hoàng Phủ Hoài Hàn bằng ánh mắt đầy cảm thông! Không là Hoàng hậu vô tình cố ý mà cứ nhiều cắt ngang như thế, đây là Đông Lăng Hoàng đấy, thế mà ngay cả tư cách chuyện cũng , ôi dào, thật khiến cho khỏi thông cảm!
Còn Mộ Dung Thiên Thu thì mà như sắc mặt tái của Hoàng Phủ Hoài Hàn một chút, đó khẽ với Nam Cung Cẩm, một câu hai nghĩa: “Hoàng hậu Nam Nhạc mở lời với trẫm như , trẫm thể đồng ý chứ?”
Hắn câu , mặt Nam Cung Cẩm thoáng hiện một chút hổ, nhưng là chỉ trong chớp mắt, để bất cứ vết tích nên nào. Chỉ giả ngu : “Tây Võ Hoàng thật khách sáo quá!”
Lần Hoàng Phủ Hoài Hàn tức giận đến mức sụp đổ, nhưng vội vã gì, ngược là im lặng một lúc, phản đối, cũng ngốc đến nỗi tranh luận với Nam Cung Cẩm, mà là đầu, trực tiếp giải thích với Mộ Dung Thiên Thu chuyện : “Tây Võ…”
“A, đúng , Tây Võ Hoàng, đại hôn nhất định chọn ngày lành tháng , ngài thấy ngày mười lăm tháng như thế nào? Ngày mặc dù là sớm một chút nhưng cũng là sớm giải tỏa lo lắng trong lòng bản cung!” Nam Cung Cẩm bỗng hô lên, như chợt nhớ chuyện .
Lần thứ tư ngắt lời khiến cho Hoàng Phủ Hoài Hàn cảm thấy đầu của như nổ tung! Hắn hung hăng nâng chén rượu lên, uống một cạn sạch! Trong lòng nghĩ đến trăm nghìn phương pháp đ.â.m c.h.é.m Nam Cung Cẩm thành trăm nghìn mảnh, nhưng vẫn cảm thấy khó thể tiêu mối hận trong lòng ! Hiện tại chỉ cảm thấy, giải thích nữa còn quan trọng, quan trọng là... chuyện! Hắn ngắt lời nữa! Như thế mới thể cứu vãn thể diện của chứ!
Nhất là khi thấy tên tân quân nhát như chuột của Bắc Minh đang dùng một loại ánh mắt vô cùng cảm thông , càng cảm thấy đây là sự vũ nhục lớn lao đối với ! Quân Hạo Thiên là một cái bao cỏ như thế, tư cách gì dùng ánh mắt như Hoàng Phủ Hoài Hàn ?! Thật sự là tức c.h.ế.t mà!
Đám đại thần Nam Nhạc đều ho khan cúi đầu xuống, chuyện ngắt lời khác là vô cùng lễ phép, nhưng trong yến hội Hoàng hậu nương nương ngắt lời Đông Lăng Hoàng đến bốn ! Theo nguyên tắc mà , bọn là thần t.ử Nam Nhạc, nên cảm thấy hổ vì Hoàng hậu của bọn lễ nghi, nhưng dáng vẻ gượng gạo như bốc hỏa của Đông Lăng Hoàng khôi hài, khiến cho bọn chỉ ôm bụng ngặt nghẽo thôi, thời gian mà nhàn rỗi quan tâm xem Hoàng hậu lễ phép ! Dù thì Đông Lăng cũng mưu đồ xâm chiếm Nam Nhạc, thậm chí là thèm che giấu, nhục một chút cũng !
Mộ Dung Thiên Thu thế cũng đồng tình Hoàng Phủ Hoài Hàn một chút, một tên Hoàng đế mà ngắt lời bốn , đúng là cũng mất mặt! Sau khi , với Nam Cung Cẩm: “Nếu Hoàng hậu Nam Nhạc mười lăm tháng là ngày hoàng đạo, thì cứ chọn luôn mười lăm !”
“Bản cung còn một chuyện nhờ!” Nam Cung Cẩm thế cũng phần voi đòi tiên, nhưng vì hạnh phúc của Linh Nhi, nàng thể mặt dày mà .
Mộ Dung Thiên Thu nhíu mày: “Mời Hoàng hậu Nam Nhạc !” Bé con xem là vẻ chút kiêng kỵ, chẳng lẽ thật sự dễ chuyện như thế ?
“Thực , nghĩa của bản cung cũng là Tây Võ. Nàng chính là con gái của phú thương Dương Châu của Tây Võ, cho nên hôn sự cũng coi như là hôn sự nội bộ nước Tây Võ, cho nên bản cung hy vọng là cho dù Tây Võ và Nam Nhạc như thế nào, cũng đều sẽ liên lụy tới nghĩa của bản cung!” Tình trạng hiện nay rõ ràng đến thể rõ ràng hơn, bốn nước sẽ chiến loạn trong ít ngày nữa, nàng cũng Linh Nhi gả bao lâu binh lính Tây Võ thù hận, gặp nhiều khó khăn!
Mộ Dung Thiên Thu hừ lạnh một tiếng : “Xem là Hoàng hậu Nam Nhạc cũng thật lòng yêu thương nghĩa nhỉ.” Hắn một câu giống như trào phúng, nhưng thấy vẻ mặt Nam Cung Cẩm chút chán nản, chợt nỡ, thở dài một tiếng trong lòng, tiếp tục : “Trẫm đáp ứng là chứ gì!”
“Vậy thì thật cảm tạ Tây Võ Hoàng! Tây Võ Hoàng cứ đùa, đối với nghĩa của , đương nhiên là bản cung cưng chiều !” Mặc dù nha đầu c.h.ế.t tiệt Linh Nhi còn đối xử với nàng đến mức là giấu giếm chuyện gì, để cả cho nàng chuyện . cô cũng tuyệt đối trung thành, nàng thể giúp cho ?
Nói đến đây thì câu chuyện coi như cũng kết thúc ! Hoàng Phủ Hoài Hàn nín nhịn một lúc lâu lên tiếng biện hộ cho , cuối cùng cũng tìm cơ hội lạnh lùng : “Trẫm……”
“Hôm nay đúng là một ngày lành, nào, chúng cùng nâng chén!” Nam Cung Cẩm , nâng chén trong tay lên cao.
Lần , chúng đại thần đều nhịn trộm! Lần thứ năm! Lần thứ năm ngắt lời! Đáng thương cho Đông Lăng Hoàng, cuối cùng là đắc tội với Hoàng hậu bọn như thế nào mà nông nỗi !
Trong lòng bọn họ thầm nghĩ như , nhưng ngoài mặt còn tỏ đắn, thẳng lên, giơ chén lên cao, cao giọng chúc mừng: “Chúc Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương trăm năm hạnh phúc, chúc cho Nam Nhạc phồn vinh hưng thịnh!”
Sau đó cùng uống một cạn rượu ngon trong chén!
Chuyện khiến cho mặt mày Hoàng Phủ Hoài Hàn xanh lét, ở chỗ của , c.ắ.n răng uống cạn rượu trong chén, đó đập mạnh chén xuống bàn! Bộc lộ trọn vẹn tâm trạng của đế vương cho thấy!
“Bộp!” một tiếng thật lớn, tự nhiên cũng khiến cho ít thầm run lên một cái! Con thỏ rơi đường cùng còn c.ắ.n , khí thế uy nghiêm khi Hoàng đế tức giận cũng là chuyện đùa!
Mà Nam Cung Cẩm tựa như bây giờ mới chú ý tới Hoàng Phủ Hoài Hàn, đầu đối phương, chút quan tâm hỏi thăm: “Đông Lăng Hoàng thế? , lúc hình như ngươi chuyện , nhưng khéo bản cung ngắt lời, Đông Lăng Hoàng chuyện gì, ngươi ?”
“Trẫm...” khi một từ “trẫm” vọt từ trong miệng , Hoàng Phủ Hoài Hàn choáng váng! Hắn cái gì? Hắn chỉ là, lúc đấy cái gì đó, nhưng hết tới khác ngắt lời, khiến tức giận, khi ngắt lời sáu , trong lòng chỉ còn giọng gào thét vang vọng lên với rằng “ chuyện!”, nhưng hiện giờ đột nhiên chuyện, quên mắt gì!
Hắn cảm thấy như nghẹn ở trong họng, còn trong đầu thì như đóng băng! khác biểu hiện của như là biểu hiện của một tên ngốc ! Thế là, khóe miệng tên Hoàng đế nào đó giật mạnh vài cái, cố gắng chịu đựng sự kích động như ói m.á.u : “Trẫm lời gì !”
Hắn còn lời gì chứ? Bây giờ tức đầy bụng ! Hiện tại cái gì cả!
Quyển 4