Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 49:: Chơi Xỏ Đạm Đài Minh Nguyệt
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dân chúng qua thấy mỹ tướng mà sùng bái đến đều thi gào thét: “Thừa tướng đại nhân, Thừa tướng đại nhân!”
Còn nhiều khăn tay của các cô gái bay lượn trung, nhưng tung cả khăn và cả chính tới mặt Thừa tướng đại nhân ! Cảnh tượng phồn thịnh tươi vui như thế khiến lóa mắt khiến cảm thấy vô cùng hoa mắt vì những chiếc khăn đủ màu sắc bay khắp nơi trung .
Thừa tướng đại nhân đón chào như cũng tươi như hoa, vẫy tay chào khắp bốn , chỉ thiếu nước học theo các đồng chí lãnh đạo đất nước, một câu “Chào các đồng chí, các đồng chí vất vả quá!” nữa thôi. Dáng vẻ của y vô cùng đắc ý, là y để đón Đạm Đài Minh Nguyệt, để tạ tội, là cố tình thị sát nữa!
Vì , khuôn mặt mặt nạ của Đạm Đài Minh Nguyệt đen kịt ! Bất luận là chuyện cứt trâu do cô nàng , chỉ với biểu hiện bây giờ, cũng khiến cảm thấy kích động đến mức g.i.ế.c ! Nếu do định lực của , thì sớm thúc ngựa chạy lên vung một đao c.h.é.m bay đầu cô nàng !
Chờ Nam Cung Cẩm tới mặt , tiếng kèn sáo đáng ghét vô cùng chói tai mà khiến g.i.ế.c cuối cùng cũng ngừng ! Nam Cung Cẩm tươi tới mặt Đạm Đài Minh Nguyệt, chắp tay : “Tham kiến Mạc Bắc Vương! Bản quan phụng mệnh của Hoàng thượng tới nghênh đón ngài. Ngài xem, đoàn đến đón ngài vui vẻ nhường nào chứ. Ngài hài lòng ?”
Hài lòng ư?! Hiện giờ chỉ cảm giác g.i.ế.c thôi, còn hài lòng nữa ?! Chuyện cũng khiến cho dòng m.á.u trong sôi sục lên chẳng khác gì chuyện nhà tang mà còn vác đám cưới dưỡn dẹo mặt ! Đôi mắt sắc bén như chim ưng chằm chằm cô gái c.h.ế.t tiệt mặt, trong lòng ngừng tự xoa dịu chính , Đạm Đài Minh Nguyệt là đàn ông, thể đ.á.n.h phụ nữ! Hắn… nhịn!!!
, nhịn cũng thể nhịn nổi nữa!
Hắn nghiến răng nghiến lợi, giọng phong lưu vang lên: “Đương nhiên trẫm vô cùng hài lòng với phương thức tiếp đón đặc biệt của Thừa tướng quý Quốc! Thừa tướng thể giải thích một chút, xem hôm nay trẫm hoàng thành quý quốc tập kích là thế nào nhỉ?”
“À, chuyện ? Mạc Bắc Vương đừng tức giận, bản quan báo thù cho ngài . Người , đưa t.h.i t.h.ể của hung thủ đây!” Nàng quát xong, đám cùng Thừa tướng đều cảm thấy vô cùng khó hiểu! Thi thể ư? Bọn họ t.h.i t.h.ể bao giờ? Chẳng họ đều... chẳng lẽ ý Thừa tướng là… cái ư?
Nghĩ , tất cả hẹn mà cùng nuốt nước miếng một cái, bê cái thứ to tướng đang trùm khăn đỏ , trong lòng vô cùng thấp thỏm. Thi thể mà Thừa tướng đại nhân hẳn là cái nhỉ?
Chờ khi tấm vải màu đỏ gỡ xuống, một mùi tanh nồng xộc thẳng mũi! Không ít đều bịt mũi nhăn mặt, may mà đang là mùa đông, chứ nếu là mùa hè, chắc chắn sẽ nôn ngay mất! Đám phía chăm chú kỹ, thì đây là một con trâu c.h.ế.t! Đầu của nó c.h.é.m đứt đặt ở phía , mà kỳ dị là m.ô.n.g nó chĩa về phía Đạm Đài Minh Nguyệt!
Nam Cung Cẩm chỉ đống cứt trâu đất, như thật: “Mạc Bắc Vương, bản quan sai kiểm nghiệm , cứt trâu đất đích thực là do con trâu ị , cho nên, nó chính là kẻ chủ mưu trong chuyện !”
“Yến Kinh Hồng, ngươi...” Nàng nghĩ Đạm Đài Minh Nguyệt là tên ngốc ? Tìm một con trâu đến là thể tùy ý nhăng cuội với ?!
“Ta hiểu mà, hiểu mà! Mạc Bắc Vương cứ yên tâm, đừng vội. Sự phẫn nộ và suy nghĩ trong lòng ngài, bản quan đều hiểu hết! Tuy kẻ chủ mưu ở đây, nhưng tìm hung thủ tay, chắc chắn Mạc Bắc Vương các hạ vô cùng tức giận!” Nói đến đây, nàng bỗng giật cái loa từ tay một bên cạnh sang, đó chỉ m.ô.n.g trâu, như thật với Đạm Đài Minh Nguyệt: “Mạc Bắc Vương, xin hãy mở to mắt đây , đống cứt trâu chính là từ đây mà ! Đây chính là kẻ thù cuối cùng của ngài, ngài thể cầm đao c.h.é.m m.ô.n.g nó thành trăm nghìn mảnh !”
Câu vốn đủ khiến tức đến thất khiếu đổ m.á.u , mà tên còn thêm cái câu “xin hãy mở to mắt mà ” ! Hắn đường đường là quân vương Mạc Bắc, chẳng lẽ còn mở trừng trừng mắt mà m.ô.n.g một con trâu như cô nàng c.h.ế.t tiệt chỉ đạo ?! Thật đúng là chẳng cả! Ấy mà vì tò mò, còn mở to mắt thật nữa chứ!
Không riêng gì Đạm Đài Minh Nguyệt, ngay cả đám theo cũng chọc tức đến xanh mặt, hai mắt trợn trắng lên! Dân chúng Tây Võ ở hai bên đường đều cúi đầu ngừng trộm. Họ hiểu chính trị, cũng dám bàn chuyện chính trị, nhưng chuyện mấy hôm , Mạc Bắc cấu kết với Bình Nguyên hầu, tranh cướp lãnh thổ và tiền bạc của Tây Võ họ, là chuyện mà đều rõ. Vì thế, trong lòng họ đều oán hận Mạc Bắc. Giờ thấy họ ăn quả đắng như , tâm trạng của dân chúng đương nhiên cũng .
“Yến Kinh Hồng, ngươi đùa bỡn với trẫm như thể đùa với khỉ như thế ?” Cơn giận của Đạm Đài Minh Nguyệt lên đến đỉnh điểm . Bàn tay nắm trường đao nổi gân xanh, dường như đang cho Nam Cung Cẩm , nếu nàng còn tiếp tục xằng bậy nữa, thì sẽ gỡ luôn đầu nàng xuống !
Mục đích của Nam Cung Cẩm vốn cũng chỉ là chọc cho tên tức điên lên thì thôi, để giải tỏa cơn hận trong lòng . Chứ nàng cũng ngốc đến mức cho rằng Đạm Đài Minh Nguyệt dễ đối phó như ! Vì thế, nàng thu nụ mặt , : “Mạc Bắc Vương, ngài nghĩ quá nhiều . Nếu bản quan chơi với khỉ thì cứ mua một con về là , kiếm mà trêu chọc cơ chứ!”
Nói cách khác là, trêu chọc ngươi còn chẳng bằng trêu một con khỉ. Cho nên, nếu bà đây mà chơi thì còn lâu mới chọn ngươi!
Nghe nàng , cơn giận của Đạm Đài Minh Nguyệt càng chặn ở lồng ngực. Chỉ cần là đầu óc cũng đều thể nhận ý bóng gió trong lời của nàng! , khi vô cùng tức giận, : “Yến Kinh Hồng, ngươi đừng quên trẫm còn nắm điểm yếu của ngươi trong tay!”
“Mạc Bắc Vương, bản quan còn trẻ, cũng già đến mức mất trí nhớ! Hoàng thượng và văn võ bá quan Tây Võ còn đang ở trong triều chờ ngài. Ngài nên tiến cung cùng bản quan là hơn! Bản quan mặt cầm cứt trâu ném ngài, cùng với đống cứt mà trâu ị , thể hiện sự áy náy chân thành nhất với ngài! Ta cũng phái tìm hung thủ , mong Mạc Bắc Vương đừng tức giận!” Yến Kinh Hồng tủm tỉm hết lời. Nhất định nàng tìm ‘ tay’, Đạm Đài Minh Nguyệt cũng kẻ ngu.
Sau đó, trong khoảnh khắc, Đạm Đài Minh Nguyệt liền hiểu rằng, ngay từ đầu cô nàng ngây thơ đến mức cho rằng chỉ cần hươu vượn vài câu là qua cửa . Mà mục đích nàng bày trò như chẳng qua là vì chọc tức dừng thôi! Lòng thật đáng chém!!! Vậy mà vẫn lừa, còn giận đến điên nữa!
Có điều, dù Đạm Đài Minh Nguyệt cũng là Hoàng Phủ Hoài Hàn, lập tức bộc phát lửa giận xử lý đối phương. Ngược , mỉm đè nén bộ cơn giận của xuống, đó chậm rãi : “Nếu Thừa tướng đại nhân của quý quốc đích tới xin , đương nhiên trẫm sẽ so đo tính toán nữa, nhưng hung thủ thì vẫn tìm. Hy vọng quý quốc đừng trẫm thất vọng!”
Chỉ vài câu thể hiện trọn vẹn phong độ của , cũng rõ, bất luận Nam Cung Cẩm biện hộ thế nào cũng đổi một sự thật rằng--- nàng tới để xin ! Mà nụ trong giọng điệu của , dường như cũng với rằng, hề tức giận, Yến Kinh Hồng chọc giận. Đương nhiên, cũng chỉ mới chọc giận !
Nam Cung Cẩm cũng phật ý, dù cần hiện giờ biểu hiện của tên thoải mái như thế nào, thì ván cờ nàng cũng là thắng tuyệt đối! Nàng phẩy tay hiệu, đoàn lưng nàng bắt đầu chiêng trống ầm ĩ, hơn nữa, nàng còn tinh mắt nhận , khi đoàn bắt đầu tấu nhạc, sắc mặt Đạm Đài Minh Nguyệt cứng thấy rõ!
Sau đó, đoàn tiến thẳng về hoàng cung. Đi đầu là Thừa tướng mặt tươi roi rói như nhặt bạc, phía là Đạm Đài Minh Nguyệt đeo mặt nạ quỷ rõ sắc mặt, đầy vẻ âm u, còn lưng là đám tùy tùng mặt xanh mét vì tức giận thể bình tĩnh ! Họ thấy, tên Yến Kinh Hồng thực sự quá đáng, nhưng mỗi một câu y , mỗi một chuyện y thì đều đủ lý do cho họ g.i.ế.c y!
Cảm giác thật quá khó chịu!
Khi cả đoàn tới Hoàng cung, những khác đương nhiên đều chỉ thể ở bên ngoài cung chờ, chỉ riêng Nam Cung Cẩm, tiểu thái giám truyền lời, Đạm Đài Minh Nguyệt và Hữu Dực tướng quân của thể hoàng cung!
Hữu Dực tướng quân Nam Cung Cẩm như g.i.ế.c . Hắn cũng đang suy nghĩ nghiêm túc trong lòng, liệu nên chờ khi tới một nơi nào đó hoang vắng qua , gọi con ch.ó hoang Yến Kinh Hồng g.i.ế.c luôn ?!
Hắn còn kịp cân nhắc xong thì đến điện Kim Loan chế tạo từ huyền thiết ngàn năm của Tây Võ .
Mộ Dung Thiên Thu và chúng đại thần đều buồn mà tiện , chờ sẵn. Nhất là lúc Thừa tướng còn cho đ.á.n.h trống khua chiêng, khiến cho đoàn như đón dâu để chọc tức , họ càng cảm thấy buồn hơn! Mộ Dung Thiên Thu khỏi thắc mắc trong lòng, tên Đạm Đài Minh Nguyệt đắc tội gì bé con mà chỉnh đến mức chứ?!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Trong lúc đang nghĩ thì hạ nhân chạy báo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Thừa tướng đại nhân và Mạc Bắc Vương đến !”
“Mời!” Giọng điệu của Mộ Dung Thiên Thu khách sáo.
“Nô tài tuân lệnh!” Tiểu thái giám đáp chạy ngoài.
Đến cửa, Nam Cung Cẩm vẫy tay: “Mạc Bắc Vương, mời!”
Đạm Đài Minh Nguyệt để ý, nhấc chân , còn Nam Cung Cẩm đột nhiên mặt quỷ với Hữu Dực tướng quân Mạc Bắc nãy giờ cứ nhăn nhó hằm hằm ! Người đàn ông vạm vỡ tức đến choáng cả đầu, suýt nữa nôn máu! Hắn c.ắ.n răng tức tối trừng mắt Yến Kinh Hồng một cái sải bước trong điện, đó...
Một tiếng “rầm” cực lớn vang lên!
Ánh mắt đều hướng về phía đang ngã trong tư thế như ch.ó ăn cứt !
Trong lòng Yến Kinh Hồng thầm gian, ngoài mặt thể hiện gì, còn vẻ lo lắng bước tới: “Ôi chao, vị tướng quân ngã t.h.ả.m thế ! Ngươi là triều thần Mạc Bắc, dù là sứ thần thì cũng cần hành đại lễ với Hoàng thượng của chúng ! Như thế thì Tây Võ chịu ?”
Nàng như , chỉ tên Hữu Dực tướng quân nôn máu, mà ngay cả Đạm Đài Minh Nguyệt phía , trán cũng nổi đầy gân xanh! Hắn đầu giận dữ ái tướng coi như tâm phúc của , trong đôi mắt sắc bén như chim ưng đầu tiên xuất hiện vẻ ‘thất vọng’!
Cũng chính ánh mắt đó khiến tâm trạng của Hữu Dực tướng quân mất hết thể diện, khó khăn lắm mới mặt dầy bò từ đất dậy lập tức rơi xuống đáy vực! Xem cú ngã của cũng đ.á.n.h mất hơn một nửa sự tin tưởng và coi trọng của Vương thượng dành cho ! Nghĩ nghiến răng hung dữ trừng mắt Yến Kinh Hồng. Đều do cái tên c.h.ế.t tiệt , đang yên đang lạnh mặt quỷ với , khiến tức giận trong phòng mà để ý lắm nên mới đạp bậu cửa mà ngã!
Dưới ánh mắt oán hận của , Nam Cung Cẩm vẫn vui vẻ, hí hửng : “Tướng quân , mau nhanh chút , Hoàng thượng cũng cảm nhận sự thành kính của ngài với Hoàng thượng !” Hắn tưởng thấy lưng dùng ánh mắt tràn ngập sát khí ? Có thù báo thì con gái!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-49-choi-xo-dam-dai-minh-nguyet.html.]
Mộ Dung Thiên Thu cũng phối hợp : “Thừa tướng lý. Trẫm cảm nhận thành ý của các hạ . Tướng quân thực sự cần khách sáo thế !”
Tuy là Đạm Đài Minh Nguyệt đến thăm, chuyện mà họ bàn luận là chuyện phát triển đối với hai nước cùng lợi. ở Ngọc Môn quan, đối phương phách lối sai lấy mạng như , trong lòng vẫn khó chịu! Giờ cơ hội , cũng sẵn lòng đả kích đối phương một hai câu.
Hữu Dực tướng quân hừ lạnh một tiếng: “Hoàng đế Tây Võ nghĩ nhiều quá, bản tướng quân chỉ hành lễ với vương của mà thôi!”
Vừa Đạm Đài Minh Nguyệt phía cho nên ngã cúi rạp như cũng thể coi như đang hành lễ với Đạm Đài Minh Nguyệt! Hóa cũng ngu lắm, còn tìm cách bao biện gỡ gạc chút thể diện!
triều thần Tây Võ vẫn cúi đầu trộm. Dù , bất kể thế nào, tên cũng chỉ ngã một cái gục. Đây là sự thật mà bất luận ngôn ngữ nào cũng thể đổi .
“Mạc Bắc Vương, mời !” Mộ Dung Thiên Thu cũng để ý đến nữa, môi cong lên tàn độc, chậm rãi . Trong lòng vốn ôm suy nghĩ diệt trừ Yến Kinh Hồng, lúc cũng phai nhạt một chút, vì thể phủ nhận, tiểu t.ử như một trợ thủ cực kỳ đắc lực của ! Giữ y , đối với nước cũng chỉ điểm chứ điểm . Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là y thực sự trung thành với !
Mộ Dung Thiên Thu long ỷ c.h.ế.t tạo bằng vàng ròng, khắc đầu rồng ở đặt phía điện Kim Loan. Đạm Đài Minh Nguyệt cũng khách sáo, khẽ gật đầu: “Đa tạ Hoàng đế Tây Võ.” Sau đó sải bước nhanh về vị trí của , xuống!
Chiến thần quả hổ danh là chiến thần, chỉ đó thôi cũng cảm thấy sát khí tỏa từ . Khí thế đương nhiên cũng khiến khá nhiều đại thần ăn sung mặc sướng thấy quen, khẽ nhíu mày . Chiếc mặt nạ quỷ mặt quả thật cũng đáng sợ.
Nam Cung Cẩm xác định đến tám chín phần, Đạm Đài Minh Nguyệt chính là đàn ông gặp ở Dương Châu ! Tuy hiện giờ nàng nghĩ mãi hiểu vì lúc đó Đạm Đài Minh Nguyệt thể thời gian Dương Châu, nhưng trong thiên hạ , cũng mấy thể nhan sắc tuyệt mỹ như thế! Huống gì, khí chất và giọng của hai gần như giống hệt ! Mắt nàng đảo một vòng, tia sáng lóe lên, khó hiểu rõ ý nghĩa của nó.
“Yến khanh, khanh thương còn lo liệu công việc giúp trẫm, vất vả cho khanh quá!” Giọng quái gở của Mộ Dung Thiên Thu vang lên, trong giọng chứa vẻ châm chọc dễ phát hiện .
Ẩn ý của câu là chỉ trích Yến Kinh Hồng thương còn chịu an phận, chạy ngoài đường ném cứt trâu gây phiền phức cho cả , đúng là vất vả quá còn gì!
Nam Cung Cẩm giả vờ hiểu, to: “Không vất vả vất vả, vì nhân dân phục vụ thôi mà!”
Khóe môi Mộ Dung Thiên Thu và Lãnh T.ử Hàn khỏi run lên vài cái, ném cứt trâu Đạm Đài Minh Nguyệt là vì nhân dân phục vụ ?! Thật đúng là...
đám đại thần rõ ngọn nguồn câu , sắc mặt tái xám vì mất m.á.u khi trúng tên của Nam Cung Cẩm, trong lòng đều vô cùng cảm động! Thừa tướng đại nhân quả là yêu nước thương dân, thực sự là hiền tài của đất nước. Ngay cả đám đại thần thuộc phe bảo thủ bây giờ Nam Cung Cẩm cũng khỏi ôn hòa hơn vài phần, còn là ánh mắt như g.i.ế.c nữa.
Nói xong, Nam Cung Cẩm ôm n.g.ự.c như vô cùng đau đớn, bước vài bước về vị trí đầu văn võ bá quan của !
Đạm Đài Minh Nguyệt kinh ngạc sắc mặt nàng, cô nàng thương ư? Bị thương còn thể vui vẻ tỉnh táo chạy đường cả ngày chỉ để chọc tức ?! là coi thường nàng quá mất!
Thấy ánh mắt của cứ dán lên , Nam Cung Cẩm thô bỉ: “Mạc Bắc Vương, xin đừng bản quan bằng ánh mắt thâm tình như thế. Da mặt bản quan mỏng lắm, sẽ ngại đấy!”
Cơ mặt Đạm Đài Minh Nguyệt giật run lên, đầu thèm để ý đến nàng nữa! Nếu da mặt của cô nàng mà mỏng, thì thật sự như thế nào mới coi là mặt dầy!
“Mạc Bắc Vương từ xa tới đây, vất vả quá. Sau khi hạ triều, trẫm sẽ mở yến tiệc đón gió tẩy trần cho Mạc Bắc Vương, hy vọng cả chủ và khách đều vui vẻ thoải mái!” Mộ Dung Thiên Thu .
Đạm Đài Minh Nguyệt chậm rãi : “Hoàng đế Tây Võ khách sáo quá. Lần trẫm đến đây là để bàn công chuyện, Hoàng đế Tây Võ cân nhắc đến ?”
“Trẫm thấy cách đó cũng khá , dùng lương thực đổi chiến mã, đối với hai nước chúng đều lợi. Có điều, trẫm chỉ một nghi hoặc thôi!” Mặt Mộ Dung Thiên Thu lộ vẻ thắc mắc.
Nghe Nam Cung Cẩm mới hai đang tính toán gì. Xưa nay Mạc Bắc vốn là nơi thiếu lương thực, còn binh mã Tây Võ tuy dũng mãnh nhưng giỏi nuôi chiến mã, đặc biệt là so với ngựa của Mạc Bắc. Nếu họ liên minh trao đổi như thế, năng lực của hai nước đều khả năng tăng cao. Điều lợi cho Nam Nhạc!
Đạm Đài Minh Nguyệt nhướng mày: “Mời ngài !”
“Trẫm , vì Mạc Bắc nghĩ đến chuyện tìm trẫm thương lượng điều kiện?!” Mạc Bắc đưa điều kiện thế , riêng gì đối với Tây Võ, mà đổi thành Đông Lăng Nam Nhạc, chắc chắn đều sẽ đáp ứng điều kiện của , vì nó thực sự lợi, đặc biệt là trong chuyện tranh giành Trung Nguyên. Đạm Đài Minh Nguyệt chọn Tây Võ. Tất cả lý do đều , thực sự khiến trong lòng cảm thấy bất an!
Đạm Đài Minh Nguyệt thoáng ngớ một chút, ngờ Mộ Dung Thiên Thu hỏi câu ! , bất kể chọn quốc gia nào để hợp tác thì đối với Mạc Bắc cũng đều như thôi, thậm chí chỉ cần thả tin tức Mạc Bắc dùng chiến mã đổi lương thực, thì chắc chắn cả ba nước đều động lòng. Đến lúc đó, chính còn thể nâng giá lên, đẩy lợi ích của lên cao hơn một chút. trực tiếp chọn luôn Tây Võ!
Hắn thể chẳng qua chỉ vì một lý do chính đáng tới Tây Võ, để xử lý Yến Kinh Hồng giải mối hận trong lòng thôi chứ?! Nếu lý do , đừng là chắc chắn sẽ chỉ trích, chế nhạo, mà ngay cả chính bản còn thấy hổ! Vì chút xích mích với mà bỏ cơ hội giành lợi ích lớn hơn đó, tuyệt đối đạo Vua, huống gì đối phương còn là một cô gái! Nghĩ , trong lòng chợt dâng lên cảm giác hối hận.
Hắn gì khiến bầu khí trở nên kỳ quái. Mộ Dung Thiên Thu cũng bắt đầu nghi ngờ liệu tên hợp tác với vì mục đích khác !
Nam Cung Cẩm nãy giờ gì, đột nhiên hắng giọng lên tiếng: “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần nguyên nhân!”
“Ồ? Yến khanh ư? Vậy phiền Yến khanh giải thích cho trẫm !” Đôi mắt màu xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu về phía y đầy vẻ thăm dò, trong lòng thầm nghĩ, lẽ nào Yến Kinh Hồng và Đạm Đài Minh Nguyệt hợp tác cấu kết với , còn tất cả những gì họ hôm nay chỉ là diễn trò, để đ.á.n.h lạc hướng thôi ?
Đạm Đài Minh Nguyệt cũng sững sờ thầm nghĩ, chẳng lẽ y thấu suy nghĩ của ?
, Nam Cung Cẩm để cho họ thất vọng tràn trề!
“Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần đoán rằng, là do trong trận chiến ở Ngọc Môn quan, Mạc Bắc Vương thấy phong thái của Hoàng thượng, cảm thấy vô cùng thiết. Lại thêm danh tiếng Hoàng thượng vang xa, nên Mạc Bắc Vương mới suy nghĩ đó!”
Câu thì đơn giản, nhưng thực nó biểu đạt ý nghĩa cực kỳ bỉ ổi.
Danh tiếng của Mộ Dung Thiên Thu vang xa… chính là sở thích đoạn tụ của với Yến Kinh Hồng! Còn tên tiểu t.ử Yến Kinh Hồng chẳng qua là đang trong trận chiến ở Ngọc Môn quan, Đạm Đài Minh Nguyệt thích Mộ Dung Thiên Thu nên mới cuống quít chạy tới đây lấy lòng ?
Ánh mắt của đại thần xung quanh hai bắt đầu chút nghi hoặc, nhưng chỉ dám len lén liếc chứ dám công khai!
Sắc mặt của Mộ Dung Thiên Thu và Đạm Đài Minh Nguyệt còn đen hơn đ.í.t nồi!
Cuối cùng, đôi mắt xanh lục của vị Hoàng đế nào đó tức tối chằm chằm Yến Kinh Hồng, giọng âm u tàn độc pha lẫn chút nghiến răng nghiến lợi gằn giọng vang lên: “Yến khanh! Khanh hiểu sâu rộng thật đấy!”
Quyển 3