Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 48:: Đạm Đài Minh Nguyệt Rất Bình Thường Sao?
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:22:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tim Nam Cung Cẩm đập thịch một cái, cảm thấy hoài nghi một cách nghiêm trọng tên gì đó , nhất là khi thấy sắc mặt vô cùng đáng sợ của . Nàng vội vàng lảng sang chuyện khác: “A, chuyện , ai nha, hôm nay trời đẹp1quá nhỉ!”
“Quả thật là ” Giọng thản nhiên của phối hợp mà vang lên, trong đôi mắt như ánh trăng ẩn chứa vẻ lạnh lùng, như là băng tuyết mới tan trong ngày đông giá, rét lạnh nhưng cũng khiến cảm thấy tương đối dễ chịu. với điều kiện là8nếu như đằng sự dễ chịu đó ẩn chứa sự lạnh lùng, tàn bạo...
Nam Cung Cẩm lẳng lặng nuốt một ngụm nước bọt, gần như dám ngẩng đầu sắc mặt , nàng tỏ vẻ buồn ngủ ngáp một cái, tiếp tục : “A, cứ hôm nào trời , vì lại2rất buồn ngủ!”
“Vậy chúng ngủ ” Lần cũng phối hợp, chỉ là trong giọng mang theo một tia mập mờ, một tia nguy hiểm, còn một cảm giác ấm trầm.
Thế nên Nam Cung Cẩm lập tức thẳng lên, hai con ngươi mở lớn, ánh mắt vô cùng lấp lánh, sáng4ngời thần, như là mới uống t.h.u.ố.c tăng lực , nàng thẳng lưng : “A, tự nhiên cảm thấy tinh thần thoải mái, thế nên ngủ nữa !”
“Ừm?” Hắn thản nhiên khẽ, nhưng mà nụ chỉ trong chớp mắt. Tiếng “ăm” của âm cuối kéo dài, cảm giác u ám mà mất hồn, khiến da đầu tê dại, thấy tâm trí bay xa.
“Thôi , , thành thật khai báo! Lúc đó, khi rơi xuống sườn núi, thấy một nổi lên giữa dòng sông, vốn là quan tâm đến nhưng chợt nhớ tới đây mặt phía Bắc núi Thái Hành, lo lắng là dân chúng Nam Nhạc rơi xuống nước, nên kéo lên, lúc đó nước búi tóc của sổ , thấy rõ tướng mạo của , khi kéo lên, mới phát hiện là Đạm Đài Minh Nguyệt!” Nam Cung Cẩm càng càng cúi thấp đầu xuống.
Sau đó, nàng nhỏ: “Sau khi ném hẳn lên bờ, ngã nên tỉnh , thế nhưng lúc chân gãy, đ.á.n.h , cũng may là lúc đó mặt nạ của rơi mất, nên liền giả vờ !”
Nói đến đây, giọng của nàng gần như thể nữa, thực nàng cũng hiểu vì may như thế, cứu nào cứu cứu đúng kẻ thù của , cứu xong, giờ trở về mang binh mã đ.á.n.h , đây là cái quái gì !
“Dáng dấp của Đạm Đài Minh Nguyệt bình thường ?” Giọng đều đểu của vọng từ đầu nàng xuống, cũng nhận xét nhiều về việc nàng cứu Đạm Đài Minh Nguyệt, chỉ hỏi nàng một chuyện như liên quan gì cả.
“A, chuyện , chuyện đó, ha ha, dáng dấp thực cũng khá, chẳng qua, thế nhưng mà, nhưng mà...” Nàng thế nào đây, sớm thế thì thật từ đầu còn hơn, mù mắt!
Thấy nàng càng càng lộn xộn, khuôn mặt tuyệt mỹ và tinh xảo của căng , giống như là một pho tượng bằng ngọc, khiến cảm thấy lạnh như băng, đáy mắt u quang hiện lên, giọng trong trẻo và cao ngạo của vang lên: “Đạm Đài Minh Nguyệt, chiến thần Mạc Bắc. Dung mạo khuynh thiên hạ, cho dù là nam nữ, chỉ cần khuôn mặt đó một chút đều mê mẩn đến điên đảo thần hồn. Đứng giữa thiên quân vạn mã, thường xuyên khiến quên hết tất cả mà mải mê ngắm dung nhan , cũng bởi vì dung
mạo quá xuất sắc, thể nào uy h.i.ế.p , cuối cùng thể dùng mặt nạ che mặt. Nàng là, dáng dấp , bình thường ?”
Lời thì vẻ là vì danh dự của Đạm Đài Minh Nguyệt mà phản bác Nam Cung Cẩm, nhưng trong lòng Nam Cung Cẩm hiểu rõ, đúng là phản bác nàng, nhưng là bởi vì dối .
Đứng hình một hồi lâu, cuối cùng Nam Cung Cẩm cũng tìm lời để , nàng ho nhẹ một tiếng, nịnh nọt tiếp: “Khụ, khụ, mặc dù đời đều cho rằng Đạm Đài Minh Nguyệt dễ , nhưng đúng thế đấy, cảm thấy dáng dấp cũng chỉ như thế mà thôi, đây gọi là củ cải rau xanh đều chỗ đáng yêu, dáng dấp thực sự là loại ưa thích! Nhất là so với Tiểu Hồng Hồng yêu của , thì càng khả năng so , bởi vì so với , dáng dấp thật sự quá bình thường, cho nên mới như thế!”
Nam Cung Cẩm trợn tròn mắt lời bịa đặt, thực Đạm Đài Minh Nguyệt , nghiêm túc mà , là tương xứng với Bách Lý Kinh Hồng, thực dáng dấp của mấy Hoàng Phủ Hoài Hàn, Thượng Quan Cẩn Duệ đều thua kém gì mấy, đưa tới kiếp , tuyệt đối đủ để khiến cho mấy nam minh tinh luôn dùng dung mạo để càn quét giới showbiz hổ và giận dữ c.h.ế.t. vì sự an của tính mạng, nàng vẫn quả quyết chọn hi sinh hình tượng của Đạm Đài Minh Nguyệt để bảo vệ an nguy của bản .
Lời của nàng, xong là láo, nhưng thoải mái, cũng là sự thật. Hắn hừ lạnh một tiếng, từ chối cho ý kiến. Hắn thoáng qua hai chân của nàng, xổm xuống, một nữa xử lý vết thương của nàng.
“Này, xử lý , cần nữa !” Nam Cung Cẩm nhắc nhở.
Giọng lạnh lùng của chút vui vang lên: “Nhìn độ căng của dải băng, và cách bằng bó, đây chắc chắn là do Đạm Đài Minh Nguyệt ”
Bởi vì Đạm Đài Minh Nguyệt bằng bó, cho nên cần băng bó một nữa.
“...” Nam Cung Cẩm còn gì để !
Ở bên , phu thê bọn họ còn đang nghiên cứu thảo luận những chuyện như lông gà vỏ tỏi, nhưng ở Tây Vô và Mạc Bắc, thì loạn đến lật trời .
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Cả một ngày, sắc mặt Đạm Đài Minh Nguyệt đều xanh mét, sắc mặt đáng sợ khác chút nào so với tấm mặt nạ mặt . Mà Mộ Dung Thiên Thu cũng hơn so với bao nhiêu, vô duyên vô cớ hết cho một chậu phân, nhất là những thủ hạ như bao cỏ tay vô cùng ngu xuẩn, ngày đó nhận đấy là của Bách Lý Kinh Hồng đành, thế mà bây giờ còn ngoài năng lung tung, tự bàn tán chuyện thật sự g.i.ế.c Mạc Bắc. Cứ để chuyện náo loạn lớn như thế , thể sẽ ngày thể ngăn cản .
Quả thật là sợ đối thủ giống như thần, chỉ sợ thuộc hạ ngu như heo! Mà rõ ràng, trí thông minh của thuộc hạ , thật bằng cả mấy con lợn!
Bây giờ binh sĩ Mạc Bắc oán khí vô cùng lớn đối với Tây Võ, chỉ cần khỏi doanh trướng, là thể thấy những ánh mắt hung ác như sói hoang của mấy ! Nếu Đạm Đài Minh Nguyệt trị quân nghiêm cẩn, chắc hẳn hai nước đ.á.n.h từ lâu. Nghĩ thế, khuôn mặt tuấn mỹ của Mộ Dung Thiên Thu càng trở nên tàn bạo đến dọa , tên Bách Lý Kinh Hồng , thực sự là vô cùng hèn hạ vô sỉ!
lúc đang vô cùng hậm hực, rèm vương trường xốc lên, Đạm Đài Minh Nguyệt đeo mặt nạ quỷ nhanh chân . Sau khi , Mộ Dung Thiên Thu một chút, bỗng nhiên nhanh chân đến cạnh chiếc ghế da hổ nghiêng xuống, gác chân một cách tùy ý, nhàn nhã, thực mệt mỏi. Hắn cảm thán: “Chiều của Bách Lý Kinh Hồng, đủ cay độc, cũng đủ mùi vị!”
Cường độ đả kích cũng vô cùng mạnh mẽ, hiện nay, cho dù chính dùng thủ đoạn gì mong đề chuyện xuống, cơ bản cũng thể nào! Mà nếu tiếp tục cưỡng chế dân chúng, kết quả cuối cùng sẽ biến thành một vương thượng như sẽ đồng bào xa lánh! Tình trạng như thế, chỉ cần tưởng tượng một chút, đầu liền cảm giác đau như nứt !
“ thế!” Sắc mặt Mộ Dung Thiên Thu âm trầm, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt vuốt chiếc nhẫn bạn chỉ ngón trỏ, biểu lộ trọn vẹn ý g.i.ế.c hiện nay của ! Hắn cảm thấy vạn phần hối hận, lúc ban đầu ở Tây Võ, lẽ nên thực sự diệt trừ mới !
Vốn là, g.i.ế.c hết những dung mạo giống với thủ hạ của Bách Lý Kinh Hồng cải trang trong doanh trướng, chuyện sẽ rõ ràng, mặc dù thế thì những binh sĩ sẽ c.h.ế.t phần oan uổng một chút, nhưng vì đại cục, c.h.ế.t mấy cũng vẫn lời! hết đến khác, ngay lúc tin g.i.ế.c mấy nghìn binh sĩ Mạc Bắc ở núi Thái Hành, bên ngoài là tin đồn thất thiệt, lung lung tung, khiến cho một chuyện thật, càng càng như là sự thật.
“Với tình hình , liên minh Tây Võ và Mạc Bắc xem trụ nổi nữa !” Đạm Đài Minh Nguyệt chút chán nản mà thở dài một .
Mộ Dung Thiên Thu lạnh thành tiếng: “Đấy là kết quả nhất !”
thế, đấy là kết quả nhất. Với tình hình phát triển thời cuộc hiện nay, binh sĩ Mạc Bắc phát điện lên yêu cầu tiến đ.á.n.h Tây Võ, là vạn hạnh trong bất hạnh! Bị tính kế thế , đối với bọn chính là sự sỉ nhục đến cùng cực!
“Lần ở núi Thái Hành, còn tổn thất hai trăm nghìn !” Có thể , Đạm Đài Minh Nguyệt sống đến chừng tuổi, nhưng đây là đầu tiên tổn thất t.h.ả.m thương thế ! Hắn hiểu nổi, từ khi gặp cô gái , luôn thua trận như thế?
, bọn họ mang theo mười lăm vạn , cứ như mà g.i.ế.c, núi cũng g.i.ế.c ít!
Hắn xong, sắc mặt Mộ Dung Thiên Thu càng thêm khó coi! “Nếu tận mắt thấy Bách Lý Kinh Hồng thất bại t.h.ả.m hại, trẫm thật sự c.h.ế.t cam tâm!”
“Trẫm cũng cùng quan điểm!” Giọng phong lưu hoa lệ của Đạm Đài Minh Nguyệt mang theo vẻ trêu tức vang lên.
Hắn xong, ngoài cổng tiểu binh vội vàng chạy bẩm báo: “Hoàng thượng, xong , trong quân bất ngờ kẻ phản!”
Bất ngờ phản ư?! Mộ Dung Thiên Thu và Đạm Đài Minh Nguyệt đều lên.
Tên tiểu binh sửng sốt một chút, vội vàng : “Cũng bất ngờ phản, mà là binh sĩ Mạc Bắc đối mặt với chúng , đó thế nào đ.á.n.h , càng đ.á.n.h càng nghiêm trọng, giờ ầm ĩ hết cả lên !”
Thực chuyện cũng thể coi là bất ngờ phản một góc độ nào đó, quân vương cho phép, mà cứ đ.á.n.h như thế, mặc dù là phản bội Hoàng đế, nhưng cũng khác là bao!
“Sao huyên náo nghiêm trọng như thế?” Mộ Dung Thiên Thu cảm giác trong đó chuyện kỳ quặc.
Mà lúc , Vương T.ử Dịch cũng tiến , biểu lộ vô cùng khó coi: “Hoàng thượng, là mấy tên binh lính của chúng mắng Mạc Bắc là đồ bỏ , thấy đồng bào của g.i.ế.c cũng dám hành động gì, bọn là dã man giáo dưỡng, còn nhiều, tất cả đều vô cùng khó , Mạc Bắc liền động thủ đ.á.n.h , đó hiểu đ.á.n.h c.h.ế.t , nên những khác đều tham dự ! Cuối cùng, thể ngăn cản nữa...”
“Ngươi trị quân như thế nào hả?” Giọng điệu Mộ Dung Thiên Thu như bình thản, nhưng vô cùng lạnh lùng tàn bạo!
Chân Vương T.ử Dịch mềm nhũn, lúc vội vàng quỳ xuống đất : “Hoàng thượng, mạt tướng cũng , mạt tướng kiểm tra, Tây Võ cũng binh sĩ khiêu khích bên , mà khi một tướng kiểm tra thì những binh sĩ khiêu khích thấy nữa!”
“Lại là Bách Lý Kinh Hồng!” Cho dù là Đạm Đài Minh Nguyệt, trong giọng điệu của còn vẻ cợt nữa !
“Ngoài , còn thể ai khác chứ?” Mộ Dung Thiên Thu cũng tức giận, phái giả mạo binh sĩ Tây Võ khiêu khích đủ, còn đến thứ hai! Buồn bực nhất chính là, hiện nay vấn đề ầm lên đến mức thể cứu vãn nữa, cho dù là đế vương, cũng cách áp chế bộ nổi giận trong quân đội! Nhất là sự kiện b.ắ.n g.i.ế.c trong núi Thái Hành , trở thành một sự kiện thể bác bỏ .
Hai hít sâu mấy , im lặng thật lâu, , cuối cùng khổ một tiếng! Tình hình bây giờ, bọn chỉ còn một con đường để ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-48-dam-dai-minh-nguyet-rat-binh-thuong-sao.html.]
Tháng sáu năm Nam Nhạc thứ năm trăm bảy mươi hai, liên minh Tây Võ và Mạc Bắc đổ vỡ, Đạm Đài Minh Nguyệt mang binh mã tuyên chiến với Mộ Dung Thiên Thu. Hai quân giao chiến vô cùng thê thảm, nhưng cũng tạo tổn thất quá lớn. Người đời khảo chứng, việc đổ vỡ liên minh , thể là tác phẩm của Nam Nhạc Hoàng Bách Lý Kinh Hồng, nhưng bất cứ chứng cớ gì thể khảo chứng.
chung quy là liên minh tan vỡ! Mà trận chiến giữa hai nước , mặc dù chỉ dáng một chút, cũng đ.á.n.h vài ngày, nhưng đủ để diễn cho giống, đủ để bình sự phẫn nộ của dân chúng! Nhất là thời điểm hạ thủ của Bách Lý Kinh Hồng một chút sơ hở, cho nên bọn thể chối cãi , chỉ thể vùi đầu mà đánh!
Cố gắng chịu đựng cảm giác tức nôn máu, liều mạng mà diễn kịch!
Khi tin tức truyền đến tại Bách Lý Kinh Hồng, mặt hề vẻ ngoài ý , là chuyện trong dự tính. Ngược thì Nam Cung Cẩm trộm đến nửa ngày, hai diễn kịch cũng thật là mệt mỏi mà? Họ chẳng khác gì cầm ăn hoàng liên, dù đắng đến mấy cũng chỉ thể cố mà nuốt xuống!
Sau mấy ngày đại chiến, quân đội Mạc Bắc rút , trở về lãnh địa của . Vốn tưởng là bọn còn điên cuồng tiến công để báo thù Nam Nhạc và Tây Võ, nhưng tại bỗng nhiên trở nên yên lặng, ngược dáng vẻ trạng thái bình yên cơn bão. Mà chân của Nam Cung Cẩm, cũng tại mấy ngày hồi phục bảy tám phần, thứ nhất là cảm tạ y thuật của bản , thứ hai là cảm tạ năng lực tự lành của thần thể !
Thành cổ Thiên Ký hiện nay cũng đang lâm kịch chiến.
Quân đội Bắc Minh tiến công, khi thấy của thành rộng mở, rõ mai phục, nhưng vẫn kiên trì xông ! Mà Vân Dật cũng hổ là một hổ tướng, dựa theo phân phó của Bách Lý Kinh Hồng, bố trí ba vạn cung tiễn thủ mai phục, sai bảy vạn bộ binh đ.á.n.h móc đằng và đằng , khiến cho hai mươi vạn đại quận Bắc Minh chặn một cách cực kỳ chặt chẽ!
Sau đó đóng chặt cổng thành Thiên Kỳ, đầu tiên là gậy ông đập lưng ông, tiếp theo là đóng cửa đ.á.n.h chó!
Binh sĩ Bắc Minh mặc dù chiếm ưu thế quân , nhưng kiểu đ.á.n.h móc , vẫn áp lực tâm lý một chút, cho nên trận chiến càng đ.á.n.h càng bó tay bó chân! Càng đ.á.n.h trong lòng bọn họ càng tưởng niệm Tiên hoàng, nếu Tiên hoàng vẫn còn, trong lòng bọn chắc chắn sẽ hoang mang như thế , Tiên hoàng cũng tuyệt đối để bọn tấn công với phương thức như thế !
Chiến tranh càng diễn càng ác liệt, mười vạn và hai mươi vạn cuối cùng cũng chênh lệch, cho nên ưu thế về chiến lược ưu thế quân của đối phương khiến cho hai bên hòa ! Trận kịch chiến , đ.á.n.h ròng rã hai ngày hai đêm, vẫn chỉ là ngang tay, mà tổn thất của hai bên cũng nhỏ!
Đồng thời, hai phe nhân mã đều đang đợi viện quân!
Tứ bể báo hiệu bất , khói lửa chiến tranh bốc lên ngùn ngụt. Sau khi kịch chiến mấy ngày mấy đêm, mật tín hai phe nhấn mã đưa đến kinh thành đều đáp !
Điều Bắc Minh chờ, là hai mươi vạn viện quân.
Còn đáp mật tín của Nam Nhạc chỉ là một bức thư bệ hạ Bách Lý Kinh Hồng của bọn họ tự tay , nội dung đó chỉ một câu cực kỳ ngắn gọn: “Chờ đến khi viện quận Bắc Minh đến, mở cửa thành, đón . Sau đó, hỏa thiêu thành cổ Thiên Ký”
Mệnh lệnh như thế , khiến cho Vân Dật hoảng sợ nuốt một chút nước bọt, đồng thời cũng hưng phấn mà trợn trừng mắt, đ.á.n.h như thế thực sự quá thú vị mà! Thủ đoạn của bệ hạ, thật đúng là tàn nhẫn bình thường !
Khi binh sĩ Bắc Minh tin viện quân đến, sĩ khí lập tức đại chấn!
Mà Đại tướng Bắc Minh dẫn hai mươi vạn đại quân gấp rút tới đây tiếp viện, vốn chuẩn xong việc cường công thành cổ Thiên Kỳ, nhưng, kỳ quái là, khi đến cổng thành cổ Thiên Kỳ, thấy cổng mở toang! Hắn cảm thấy ngạc nhiên, nhưng nghĩ đến mật báo nhận là viện quân đối phương còn tới. Sau hai ngày giao chiến, mười vạn binh mã Nam Nhạc thủ thành sớm c.h.ế.t mất bảy tám phần! Hiện nay hai mươi vạn quân bọn xông , đối phương lợi hại nữa còn thể gì?
Nghĩ thế vung tay lên, dẫn đầu hai mươi vạn đại quân cứ như thế oanh oanh liệt liệt g.i.ế.c !
Mà binh sĩ Nam Nhạc, vốn là c.h.é.m g.i.ế.c đất, nay thấy binh sĩ Bắc Minh, tựa hồ là giật , nên lập tức nhấc chân chạy ! Bộ dạng dọa đến tè quân khiến cho tướng sĩ Bắc Minh đều to, thậm chí còn đến đau cả bụng!
Đại tướng Bắc Minh quát lớn: “Đuổi theo cho , c.h.é.m c.h.ế.t mấy con rùa rút đầu !”
Vừa dứt lời, một mũi tên lửa phóng tới từ giữa trung! Mũi tên bay vượt qua mặt , suýt nữa khiến mặt thương! Hắn giật kêu lên, mà thần kỳ là, khi mũi tên rơi xuống đất, cháy bùng lên, đến giờ bọn mới phát hiện dầu hỏa mặt đất!
Những binh sĩ mới chạy trốn ban nãy, xuất hiện ở đây, căn bản vì để kịch chiến với bọn , mà là vì thừa dịp bọn chú ý để tưới dầu hỏa đây! Chiến mã hí vang, vì hoảng sợ mà suýt nữa hất lưng ngã chổng vó!
Đây tuyệt đối là trận chiến mà Vân Dật đ.á.n.h hoành tráng nhất, chấn động lòng nhất trong cuộc đời ! Bờ mỗi tuấn dật của nhếch lên nở một nụ , vung tay lên, trăm nghìn mũi tên lửa b.ắ.n tới giữa đường, khi tên lửa rơi xuống đất, giống như là đốt lên cái gì, cực nhanh bốc lên, chỉ chốc lát, bộ thành cổ Thiên Kỳ lâm trong một biển lửa khổng lồ!
Ánh lửa ngập trời, thiêu đốt đến nỗi bầu trời cũng đỏ rực lên. Trên trời cao, tựa như cũng dấy lên một tầng ráng đỏ, hướng xuống mặt đất mà c.h.é.m g.i.ế.c, ngọn lửa như từ địa ngục duỗi tay , tóm lấy chân các binh sĩ, đốt quần áo của bọn , cuối cùng chậm rãi bốc lên, khiến cho cả bọn đều vấy trong lửa!
Sau khi lửa đốt thể, sự hoảng loạn, bọn chạy toán loạn ngừng, khiến cho lửa lan sang đồng bạn bên cạnh.
Nhường cơm sẻ áo, giật gấu vá vai. Có phúc cùng hưởng, họa cùng chịu, sống c.h.ế.t !
Hiện nay, thì đúng là sống c.h.ế.t ! Ngọn lửa lan tràn từng chút từng chút một xung quanh, mà trong ngọn lửa, bọn thưởng thức cảm giác tuyệt vọng chân chính, da thịt cháy khiến cho bọn đau đớn đến thở nổi. Trong lòng, nổi lên sự cừu hận rõ ràng, nếu Hoàng thượng đột nhiên đổi lập trường, thì mà bọn đối đầu với Nam Nhạc! Bọn cũng sẽ c.h.ế.t trong c.h.ế.t trong cuộc chiến tranh !
Trận hỏa thiêu , đốt lên triệt để cừu hận giữa Nam Nhạc và Bắc Minh, cũng chấn kinh cả thiên hạ!
Một chiều của Bách Lý Kinh Hồng, đúng là hung ác. Hung ác đến cực hạn, hỏa thiều hơn ba mươi vạn đại quân Bắc Minh, mà Bắc Minh tiến đ.á.n.h Nam Nhạc dùng bốn mươi vạn đại quân, tiêu diệt, một ai sống sót!
Phía Bắc thành cổ Thiên Kỳ, bên một ngọn núi, một đàn ông mặc áo đen đón gió ở đỉnh núi. Cả như một nhánh Ma Lan vươn trong thiên địa lúc nửa đêm, đôi mắt tĩnh mịch, ánh lửa nổi lên xung quanh thành cổ Thiên Kỵ, nơi bảo vệ suốt mười năm nay. Từ lúc một đốm lửa đốt lên, mãi cho tới lúc cả tòa thành trì bao trùm trong khói lửa, từng giờ từng phút, giống như là đốt sạch lồng giam trói buộc hơn mười năm nay, cũng giống như là hủy diệt tâm huyết nhiều năm của .
Hắn thật lâu, mãi đến khi trời bắt đầu tối, hào quang còn đang xé rách bầu trời phía xa xa, thể hiện vẻ khiến cho hoa mắt. Khóe miệng bỗng nhiên nở một nụ , mang theo ý vị nghiền ngẫm, mang theo tĩnh mịch. Hắn lẩm bẩm: “May mắn là thông minh, sớm rút hết dân chúng trong thành cổ Thiên Kỵ, nếu thì... Bách Lý Kinh Hồng đúng là đủ hung ác, con dân Nam Nhạc của , một chút cũng để ý ? Ha ha...”
lúc đang thở dài, một ông già tóc bạc bồng bềnh xuất hiện, chẳng lúc nào hiện bên cạnh . Ông lão trận hỏa thiêu xa xa, nhịn mà cảm thán: “Hai , thật đúng là một cặp trời sinh!”
Lời ông lão , khiến cho Mặc Quan Hoa liếc mắt một cái. Lập tức liền sáng tỏ. Hắn nhạt một tiếng, đúng là một cặp trời sinh, Nam Cung Cẩm tính kế Lâm Truy lũ lụt, khiến cho Hoàng Phủ Hoài Hàn tổn thất hai mươi vạn đại quân, Bách Lý Kinh Hồng cũng chịu yếu thế, hỏa thiêu thành cổ Thiên Kỵ, lấy bốn mươi vạn tính mạng Bắc Minh. “Hai nếu như đối lập , thật sự là sẽ trò đáng xem!”
“Ừm!” Vô Ưu Lão Nhân gật đầu, ý trong mắt càng sâu hơn.
“Bách Lý Kinh Hồng, quả thật là đơn giản. Nếu đổi là Tây Võ và Đông Lăng, bọn mà trông thấy viện quân đến, tất nhiên sẽ dám xâm nhập tùy tiện, cho dù là Nam Nhạc viện binh cũng chắc sẽ thua. Còn nếu tiến , kết quả cũng sẽ như hiện nay!” Nói cách khác, trận chiến , cho dù tới là Mộ Dung Thiên Thu, là Hoàng Phủ Hoài Hàn, vẫn là Quân Hạo Thiên vô dụng , Nam Nhạc cũng sẽ thua, điểm khác biệt chỉ là phần thắng lớn nhỏ mà thôi.
Mà thành cổ Thiên Ký , là đây lấy từ tay , cho nên dù đốt , đối với Nam Nhạc cũng tạo nên tổn thất to lớn gì, cũng cảm thấy đau lòng. Tâm kế của và phong cách việc tàn nhẫn, đều khiến trố mắt mà .
“ thế, tài năng của Bách Lý Kinh Hồng, coi như là hiếm trong thiên hạ. Đáng tiếc... Đáng tiếc!” Ông lão , nhịn mà vuốt râu mép của . Đáng tiếc, còn một thông minh như thần linh, cơ trí như yêu tinh, cơ hội tham dự trận đại chiến thiên hạ . Tuổi còn nhỏ mà mất, thật là thương, nhưng cũng là do một câu năm đó của mà thành.
Mặc Quan Hoa tự nhiên cũng ông lão đang đáng tiếc chuyện gì, nhưng cũng Quân Lâm Uyên và sự phụ từng gặp . Hắn chút bối rối hỏi thăm: “Sư phụ, đồ nhi vì ngài thiên vị tiểu t.ử Quân Kinh Lan như thế?”
Vô Ưu Lão Nhân thở dài một tiếng : “Sư phụ của Quân Lâm Uyên, chính là truyền nhân thứ một trăm hai mươi tám của Thần Y Môn, cũng chính là hảo hữu chí giao của vị sự. Cho nên tiểu t.ử Quân Lâm Uyên cũng coi như là vị sự chăm sóc từ bé lớn lên, tự nhiên cũng sẽ bảo vệ nhiều hơn một chút! Con của , với vị sư, cũng giống như là cháu của .”
Ông lão xong, mặt Mặc Quan Hoa hiện lên vẻ cổ quái, : “Sư phụ, đồ nhi quên thông báo cho , tiểu sư suy đoán Quân Kinh Lan là con riêng của ngài!”
“Cái gì?!” Vô Ưu Lão Nhân nhất thời giận dữ! Râu ria đều dựng ngược lên, nghiến răng nghiến lợi : “Thằng ranh con , lột da !” Nói xong, bước chân rung động, nổi giận đùng đùng về phía nơi đóng quân của Mạc Bắc. Cũng bởi vì xưa nay Đạm Đài Minh Nguyệt thích chọc tức , cho nên xong lời , cũng thèm bấm tay tính toán suy nghĩ nhiều, dứt khoát tin tưởng!
Còn Mặc Quan Hoa bóng lưng của sư phụ, quỷ dị một tiếng. Tiểu t.ử thúi Minh Nguyệt , dám tại hội nghị quân vương tên nhóc là con riêng của , giáo huấn một chút ! Nghĩ thế, thu hỏi ánh mắt , tiếp tục biển lửa do trận hỏa thiêu thành cổ Thiên Ký tạo thành, nhíu mày thật lâu cất bước . Lớn tiếng : “Hiện nay thiên hạ là của trẻ tuổi, một lão nhân ba mươi tuổi như , tìm nơi nào mát mẻ đó đợi thôi!”
Quyển 4