Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 47:: Ta Là Người Câm Điếc, Hử?
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mắt Quân T.ử Mạch sáng rực lên, tít mắt : “Thật ?” Khuôn mặt cô đỏ hồng lên, tươi như quả táo chín, ánh mắt Nam Cung Cẩm đầy vẻ mong chờ, dường như chỉ cần Nam Cung Cẩm cũng ‘thật chứ’ thì cô mới thể tìm sự tự tin của .
Nam Cung Cẩm ho khẽ một tiếng, cảm nhận ánh mắt cảnh cáo của nào đó đang b.ắ.n về phía , liền nước đôi: “Trên thế gian chuyện gì khó cả, chỉ sợ lòng bền thôi.” Làm nàng chuyện thành chứ, nhưng ánh mắt lạnh như băng của nào đó, thì dù bao nhiêu lời thật nữa, nàng cũng chẳng dám .
Quân T.ử Mạch như tìm thấy chí khí ngút trời của , liền quơ nắm đ.ấ.m nhỏ xinh lên, khuôn mặt rạng ngời như phát sáng. Đây là đầu tiên mặt Quân T.ử Mạch xuất hiện vẻ sống động như thế kể từ khi rời khỏi hoàng cung Bắc Minh, dường như ánh mặt trời đang chiếu rọi xuống mặt cô , chiếu tới tận đáy lòng .
Thế nên Nam Cung Cẩm chợt phát hiện, Bách Lý Kinh Hồng mang theo ý đồ khác cổ vũ cô như thế cũng là chuyện cực kỳ chính xác. “T.ử Mạch, chỉ mới gặp Mộ Dung Thiên Liệt một thôi mà, dám chắc rằng thích ?”
Quân T.ử Mạch liếc Bách Lý Kinh Hồng một cái, dáng vẻ đó thể hiện ý tứ rõ, đó là vì đàn ông ở đây, nên cô ngại .
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Nam Cung Cẩm cũng lườm Bách Lý Kinh Hồng một cái với Quân T.ử Mạch: “Không , cứ coi như là kẻ câm điếc là , dù bình thường chuyện với , nếu giả vờ thấy, thì căn bản cũng chẳng đáp lời. Có gì cứ thẳng là !”
Vừa câu , khuôn mặt tuyệt mỹ tinh xảo của nào đó lập tức sa sầm xuống, câm điếc ư? Hắn á?! Hắn giả vờ thấy bao giờ chứ? Có lúc im lặng chỉ là vì những câu đó dễ đáp lời, hoặc là cần thiết trả lời thôi mà. Hắn luôn tưởng rằng nàng thể hiểu ý của nên mới nhiều, ai ngờ chuyện đáp đó, qua miệng nàng biến thành câm điếc thế .
Quân T.ử Mạch Bách Lý Kinh Hồng một cái, nghĩ một chút cũng thấy hình như đúng là như thế thật. Vì thế, cô bèn thẳng: “Ta chắc chứ, vì lúc cứu , trai c.h.ế.t !” Nói cô còn tạo dáng kiểu Tây Thi ôm ngực, giống với vẻ thẹn thùng ngại ngùng của Bách Lý Dung . Nếu ở thời hiện đại, thì thật chẳng khác nào mấy cô nàng mê ngắm trai .
Đây cũng là tình tiết hùng cứu mỹ nhân quen thuộc của các thiếu nữ, Nam Cung Cẩm : “Vậy lúc đến, nhớ nắm chắc cơ hội, mau chóng chạy mà quyến rũ nhé!”
“Chuyện ...” Quân T.ử Mạch chợt cảm thấy khó khăn. Nếu liệu mặt dầy quá ? Bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Nam Cung Cẩm, cô giậm chân, bắt đầu lảng sang chuyện khác: “Tỷ tỷ, tỷ chỉ giỏi trêu chọc thôi! À , lúc đó kỳ lạ nhé. Lúc thả từ trong một căn phòng tối , thấy một tay thái giám khiêng . Dường như thái giám đó là của Hoàng hậu.”
Hoàng hậu từng nhiều phái tới mời Nam Cung Cẩm, nào đến truyền lệnh cũng là tiểu thái giám đó, nhưng hôm nay thấy gã c.h.ế.t, hơn nữa dáng vẻ còn vô cùng kinh khủng. Nam Cung Cẩm sang Bách Lý Kinh Hồng, như đang hỏi xem thấy thế nào.
Hắn vốn định gì, nhưng nhớ đến chuyện coi như câm điếc, khóe môi khẽ giật lên vài cái chậm rãi : “Vừa , gã thấy tấu chương của .” Người nội lực cực kỳ thâm hậu thể rõ ràng tiếng động trong vòng vài dặm. Lúc nãy hô hấp của hỗn loạn vài phần, đương nhiên cũng thể thấy . Hắn ngẩng đầu gã, thấy ánh mắt gã đang chằm chằm góc sổ màu vàng sáng lộ khỏi bìa của , nên cũng nhanh chóng gã phát hiện điều gì.
Thế nên bèn hiệu cho Phong, để Phong giải quyết việc . Những chuyện , Nam Cung Cẩm đang mải mê ăn nho đều hề phát hiện .
Nam Cung Cẩm gật đầu vẻ hiểu. Cũng đúng lúc , ngoài cửa vang lên tiếng huyên náo, quản gia nhanh chóng chạy cửa theo ánh mắt hiệu của Nam Cung Cẩm. Không lâu quản gia , lưng còn một thái giám theo, sắc mặt phức tạp: “Tướng gia, là...”
“Thừa tướng đại nhân, nô tài phụng mệnh của Hoàng thượng, đưa mấy thợ tới đây. Hoàng thượng ở tiệc ngắm hoa, Hoàng thượng hứa với ngài là sẽ cơi nới phủ Thừa tướng rộng gấp đôi, đó chuyển hết cây mai trong vườn mai tới, nhưng mãi mà khởi công . Thế nên hôm nay Hoàng thượng mới sai nô tài đưa mấy tới đây, sớm thành lời hứa của Hoàng thượng với Thừa tướng đại nhân!” Người là thái giám truyền lời đắc lực nhất bên cạnh nội thị giám.
Nam Cung Cẩm thoáng sững , đó nhún vai tỏ thái độ gì: “Phiền công công quá!”
“Không phiền phiền, truyền chỉ giúp Hoàng thượng là vinh hạnh của cha gia!” Công công mím môi một cái, nụ đó chỉ khiến cảm thấy dị dị. Gã vẫy tay với đám ngoài cửa: “Các ngươi còn ngẩn đó gì, còn mau khởi công !”
“Vâng, công công!” mấy bên ngoài đáp một tiếng bắt đầu việc.
Từ đầu đến cuối, Nam Cung Cẩm hé răng câu nào, mặt cũng chút cảm xúc, dường như nơi đang sửa sang là phủ của .
“Thừa tướng đại nhân, nô tài truyền lời hết , cũng đưa đến , nô tài xin cáo từ!” Thái giám vô cùng quái gở, còn vẻ như ẩn ý gì đó.
Nam Cung Cẩm gật đầu: “Mời công công!”
Thái giám truyền chỉ khó chịu về. Đi truyền chỉ bao nhiêu năm nay, chỉ duy nhất đến phủ Thừa tướng truyền là cho gã khó chịu nhất, vì tất cả các đại nhân khác đều sẽ ngầm nhét bạc cho gã, chỉ riêng Thừa tướng đại nhân là vô cùng keo kiệt, giờ từng thế. Không gã từng thử về kêu ca Thừa tướng để báo thù, nhưng nào Hoàng thượng cũng chỉ cho qua, vô cùng tin tưởng Thừa tướng, chuyện khiến gã càng ấm ức hơn.
Chờ gã , Nam Cung Cẩm mới sang bên cạnh: “Chàng nghĩ tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt gì?” Thật qua lâu , nàng cũng quên béng mất chuyện , ngờ hôm nay nhớ .
“Cây cao đón gió lớn.” Mấy chữ lạnh lùng phun từ miệng , cũng đủ để rõ mục đích của Mộ Dung Thiên Thu. Hôm đó tiệc ngắm hoa, cũng thấu ý đồ của Mộ Dung Thiên Thu , bây giờ, gã đàn ông đó thực sự nhịn nổi nữa, tay ?
Cây cao đón gió lớn ! Hay cho một chiêu cây cao đón gió lớn , trắng là nâng đỡ Yến Kinh Hồng lên cao hơn nữa, cao đến tận cùng những kẻ ghen tị đến đỏ mắt hẳn cũng sẽ lao mà tố cáo. Càng nhiều , thì dù Nam Cung Cẩm năng lực đến mấy cũng chỉ thể cái đích để đám vương công đại thần bức t.ử mà thôi. mà, rốt cuộc mục đích cuối cùng của tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt đó là gì đây? “Mộ Dung Thiên Thu… hẳn là còn tín nhiệm nữa.”
Có điều, tuy Nam Cung Cẩm hiểu đạo lý thần tử, nhưng hiểu đạo lý quân vương. Bách Lý Kinh Hồng bên cạnh chỉ thản nhiên : “Đó cũng là một lý do. Một lý do thứ hai, chính là để đẩy nàng lên đầu sóng ngọn gió, để ánh mắt của tất cả đều hướng về phía nàng. Đến lúc đó, năng lực của nàng đủ để tự bảo vệ , thì nàng chỉ thể dựa dẫm chỗ vững chắc hơn thôi.”
Mà năng lực đủ để bảo vệ một thần t.ử đang là cái đích cho công kích đó, chỉ đế vương, Mộ Dung Thiên Thu!
Cũng nghĩa là, hành động của Mộ Dung Thiên Thu, thể là lấy mạng của Nam Cung Cẩm, cũng thể là ép đối phương về bên .
“Ta cảm thấy lý do thứ nhất vẻ khả năng hơn một chút.” Bởi vì, ý đồ của Mộ Dung Thiên Thu với là chuyện ngày một ngày hai nữa. Nếu là lý do thứ hai, chắc chắn sẽ kéo dài tới tận ngày hôm nay mới khởi công, nhất là ở thời điểm nhạy cảm như thế . Vài ngày , chính còn nghi ngờ động đến Quân T.ử Mạch.
Nghe nàng , Bách Lý Kinh Hồng cũng gì, chỉ cúi đầu tiếp tục giải quyết việc của . Theo thấy, thì cả hai khả năng đều là thể, lẽ Mộ Dung Thiên Thu thừa cơ để nàng, cũng thể, là vì nên g.i.ế.c nàng. chung, điều cũng chứng tỏ hiện giờ Mộ Dung Thiên Thu còn tin tưởng nàng nữa, lấy mạng Cẩm Nhi, như cũng là lợi cho , đúng ?
Tiếng khởi công càng lúc càng chói tai, cũng đúng lúc , quản gia tới bẩm báo: “Tướng gia, ba vị đại nhân tới chơi!”
“Mời !” Ba vị đại nhân , trừ đám Mị Văn Dạ thì hẳn còn ai khác nhỉ.
Quả ngoài dự đoán, ba Lãnh Vũ Tàn, Mị Văn Dạ, Mạnh Hạo Nhiên tươi bước .
Bách Lý Kinh Hồng Hủy một cái, lập tức lặng lẽ thu hết tấu chương bàn , để mấy thấy.
“Thừa tướng đại nhân, chúng tới thăm bệnh đây. Đồng thời, cũng đến chúc mừng ngài mở rộng phủ!” Nói đến câu , trong đáy mắt họ như lóe lên vẻ châm chọc và lo lắng.
Nam Cung Cẩm lười biếng vặn eo, đó : “Ta thấy, các vị đại nhân lên thì ?”
Nàng dứt lời, nụ mặt mấy đều biến mất. Sau khi bọn họ tin phủ Thừa tướng bắt đầu khởi công cơi nới thì mới đến đây, nên lo lắng Nam Cung Cẩm: “Rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Nếu là , với sự tin tưởng sủng ái của Hoàng thượng dành cho Yến Kinh Hồng, thì chuyện cũng chẳng gì là lạ. bây giờ đột ngột gióng trống khua chiêng thế , xem Hoàng thượng tay . Bọn họ cứ thế mất Yến Kinh Hồng , thế nên mới cố tình tới đây để thể hiện sự quan tâm.
“Không chuyện gì, các cũng cần lo lắng quá . Phải rằng, Yến Kinh Hồng là Tiểu Cường đập mãi c.h.ế.t, bình thường gì !” Nam Cung Cẩm còn vui vẻ đùa cợt.
mấy nhíu mày, Mị Văn Dạ : “Thừa tướng đại nhân, tuy rằng khả năng ăn của ngài thực sự là một hai, tính cách cũng cảnh giác, nhưng xử lý bất cứ chuyện gì cũng nên lấy cẩn thận đầu mới !”
Nghe , Nam Cung Cẩm một cái như như , đáy mắt còn như ẩn chứa vẻ thăm dò: “Văn Dạ , mấy câu giống thường ngày chút nào!”
Sắc mặt của Mị Văn Dạ cũng cứng một chút, ngượng ngùng. Hai Lãnh Vũ Tàn và Mạnh Hạo Nhiên vẻ mặt của , chỉ cảm thấy như suy đoán trong lòng kiểm chứng .
“Khụ khụ...” Ai đó bên cạnh hắng giọng một cái vô cùng đúng lúc, ngắt đứt sự trêu chọc của Nam Cung Cẩm và Mị Văn Dạ.
Mặt Nam Cung Cẩm chợt sa sầm xuống, giờ đến chuyện trêu chọc chút cũng nữa, cuộc sống thế thật quá ấm ức mà! nhớ đến chuyện tên còn bạn nào là nữ giới, tính còn điều hơn nhiều, nên nàng đành ngoan ngoãn ngậm miệng .
“Thừa tướng đại nhân, chúng và Văn Dạ cũng cùng suy nghĩ, nên cẩn thận chút thì hơn. Tốt nhất là...” Mạnh Hạo Nhiên bất an quanh bốn phía.
Quân T.ử Mạch và quản gia điều lập tức cùng hạ nhân lui ngoài.
Mạnh Hạo Nhiên thấy mới tiếp điều định : “Tốt nhất là thể cho rõ ràng, vì Hoàng thượng tay với . Hóa giải hiểu lầm mới là nhất!”
“Đa tạ Mạnh đại nhân nhắc nhở!” Nàng ngờ đám bàn rượu của thể tới nhắc nhở thời điểm như thế . Nếu để Mộ Dung Thiên Thu , thì cả ba cũng sẽ nghi ngờ theo thôi. là gặp hoạn nạn mới chân tình!
Lãnh Vũ Tàn cũng lên tiếng: “Nếu là chuyện gì lớn, thì bản hầu cũng thể cầu xin Hoàng thượng giúp cho, chuyện còn hướng giải quyết!”
Nam Cung Cẩm đáp: “Vũ Tàn cứ yên tâm , cần cầu xin Hoàng thượng , chỉ cần lúc rảnh rỗi đừng chạy tới chỗ Hoàng thượng buôn dưa lê, là tại hạ cảm thấy thỏa mãn lắm !”
Nàng dứt lời, Mị Văn Dạ và Mạnh Hạo Nhiên đều sang bằng ánh mắt ngỡ ngàng, cái tên hũ nút Lãnh Vũ Tàn mà buôn dưa lê với Hoàng thượng ? là coi thường tiềm chất của tên quá! Lãnh Vũ Tàn hổ đến mức chỉ đào một cái hố mà chui xuống, ấm ức : “Bản hầu chỉ thuận miệng hỏi thôi, ý buôn dưa khác!”
“Thôi , những gì cần chúng cũng hết. Thừa tướng đại nhân nhất định cẩn thận một chút!” Mạnh Hạo Nhiên coi như kết luận một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-47-ta-la-nguoi-cam-diec-hu.html.]
Nam Cung Cẩm gật đầu, to : “ là uổng công bạn với mấy các !”
“Khụ khụ…” Tiếng hắng giọng buồn bực vang lên, sắc mặt Nam Cung Cẩm bất giác xám xịt vài phần.
Ba đều mấy bận tâm: “Phải thế chứ. Lúc nào Thừa tướng đại nhân thời gian rảnh, chúng tụ tập!”
“Mời!” Nam Cung Cẩm cũng giữ họ. Vì nếu Mộ Dung Thiên Thu tay với , mà họ ở đây quá lâu thì khó tránh khỏi sẽ khiến cho Mộ Dung Thiên Thu nghi ngờ, liên lụy đến đám của .
Ba gật đầu , cuối cùng, Mị Văn Dạ im lặng một lúc, với Nam Cung Cẩm: “Nếu bất đắc dĩ , thì thể giúp !” Nói xong phẩy tay áo , cứ như sói đuổi theo lưng .
Nếu Mộ Dung Thiên Thu thực sự xuống tay với Nam Cung Cẩm, thì việc giúp đỡ Nam Cung Cẩm cũng là một dạng phản bội đế vương. Mị Văn Dạ câu như tức là thực sự coi nàng là , điều, xong chạy nhanh thế gì? Nàng hai hỏi: “Các cảm thấy hôm nay gì đó khác ?”
Lãnh Vũ Tàn như thật: “ là khác, hơn bình thường chút!” Lãnh Vũ Tàn là thế đấy, bất cứ lúc nào cũng quên đả kích Mị Văn Dạ.
Mị Văn Dạ , chân liền lảo đảo một cái, đầu tức tối quát Lãnh Vũ Tàn: “Dù ông đây đến mấy thì cũng hơn trăm nghìn nhé!”
“Thôi , mấy câu thì ai tin chứ? Rõ ràng mới là mỹ nam nhất kinh thành!” Lãnh Vũ Tàn cực kỳ mặt dầy .
Cái danh mỹ nam nhất kinh thành đó, nếu là Mị Văn Dạ thì cũng là Liệt Vương gia hoặc Hoàng thượng, chứ gì đến lượt Lãnh Vũ Tàn chứ? Kỳ lạ , cả Mị Văn Dạ và Mạnh Hạo Nhiên đều phản bác gì, để mặc cho c.h.é.m gió. Ba khỏi phủ Thừa tướng.
“Chàng cảm thấy hôm nay ba họ gì đó khác khác ?” Nam Cung Cẩm buồn bực.
Hỏi xong thấy đáp lời, Nam Cung Cẩm cũng nhạy cảm nhận sắc mặt hiện giờ bình thường nữa, khóe môi nàng giật giật: “Được mà, hôm nay cũng gì đó khang khác!” Chuyện to như con kiến mà cũng ghen với tuông, nàng thực sự nghi ngờ kiếp tên là cái thùng dấm chua đầu t.h.a.i !
“Ta là câm điếc, hử?” Giọng đầy vẻ uy h.i.ế.p vang lên.
“Ặc, chỉ thuận miệng thôi mà!” Nam Cung Cẩm chợt cảm thấy lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Hắn dậy sải bước đến mặt nàng: “Vậy, mấy bạn đó khiến nàng nỡ chia xa ?”
“Đâu !” Nàng quả quyết lắc đầu!
Nghe mới vẻ mãn nguyện hơn một chút, khẽ hừ lạnh một tiếng phòng trong. Nam Cung Cẩm sờ chóp mũi, xem tốn công sức dỗ dành ! Nhức trứng quá...
...
Đêm xuống, Phong tản bộ trong vườn.
Đang vui vẻ dạo, rẽ qua đường nhỏ, thấy Mặc Họa mà mấy hôm nay tránh như tránh tà. Khóe môi giật giật, vội vàng tránh sang một bên giả vô hình. Mặc Họa ngừng , chăm chú quan sát đàn ông , vì , cứ thấy đối phương, cô cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ. Lần thấy cũng là cảm giác , , cảm giác càng mạnh mẽ hơn.
“Nhìn cái gì? Chẳng lẽ Công chúa điện hạ thích tại hạ ?” Giọng đầy khiêu khích của Phong vang lên.
Mặc Họa lạnh, khuôn mặt tuấn tú của , cô chút nể nang: “Một tên hạ nhân thôi mà dám là ai như , bản Công chúa thích ngươi thì đúng là chuyện nực !”
Nói cô hất cao đầu, ưỡn n.g.ự.c bỏ , để mặc Phong tại chỗ, trong lồng n.g.ự.c như một ngọn lửa bùng lên thiêu đốt. Tiện nhân , Phong đây sống bao nhiêu năm nay, từng coi thường như bao giờ. Trước giờ vốn duyên với phụ nữ, nhưng cô nàng đáng c.h.ế.t dám ngang nhiên khinh bỉ , mấy câu cực kỳ gợi đòn như thế! Một tên hạ nhân ư?! Một tên hạ nhân thì ?! Có ai cao quý gì hơn ai chứ?! , thể thừa nhận, kiếp, đúng là cũng chỉ là một tên hạ nhân mà thôi. Dù rằng giang hồ, ở Nam Nhạc, vẫn còn cao quý hơn các chủ nhân khác nhiều, nhưng phận của , thực sự chỉ là một ám vệ mà thôi!
Gió lạnh nổi lên, giận dữ hành lang một lúc lâu, cuối cùng vẫn cảm thấy thể nào nuốt trôi cục tức . Dù là hành khất thì Mặc Họa cũng tư cách mà hoa chân múa tay với , đúng ? Nghĩ , liền hùng hổ lao về phía viện của Mặc Họa. Từ đằng xa, thấy cửa phòng đóng chặt, đám nha đầu canh cửa thấy chạy tới, mặt đều lộ vẻ kinh hãi, còn chút ngại ngùng, e sợ.
Phong còn thèm họ lấy một cái nào, lướt qua như một cơn gió, giận dữ đạp tung cửa !
“Ầm” một tiếng! Hai nha đầu ngoài cửa đều ngớ , ngờ tốc độ của đối phương nhanh như , chớp mắt một cái tới cửa , còn đạp cửa nữa!
Mà bên trong phòng cũng kinh ngạc đến thể kinh ngạc hơn! Cô mới cởi hết quần áo chuẩn tắm rửa, nhưng gã đàn ông quái gở là thế nào đây? Ai cho tự ý đạp cửa xông như thế?! Gió lạnh thổi vù vù khiến cô bất giác rùng vài cái.
Phong cũng ngẩn tại chỗ. Hắn vốn định tới tìm cô nàng cãi cọ một phen, nhưng ngờ khi đạp tung cửa , thì đối phương mặc quần áo gì, cứ trần trụi như thế đó! Chuyện ....
Một lúc , cuối cùng Mặc Họa cũng phản ứng , nhanh chóng kéo áo khoác bên cạnh sang quấn kín , cũng hề kêu ầm lên thất thanh vì sợ hãi như các cô gái khác, mà lạnh lùng Phong ngoài cửa, mặt lạnh như băng, cuối cùng, cô sải bước tới mặt , vung tay tát bốp một cái thật mạnh mặt !
Âm thanh giòn tan vang lên chói tai trong đêm tối!
Phong ôm lấy má cô gái mặt chút cảm xúc mặt bằng ánh mắt thể tin nổi. Đây là đầu tiên tát tai kể từ khi theo điện hạ đến giờ! Ngọn lửa giận dâng lên đến tận cổ, nhưng vẫn nhẫn nhịn phát tác vì chuyện đúng là do sai! Người là con gái trong trắng, tự dưng vô duyên vô cớ khác sạch thế , dù là ai cũng đều tức giận thôi!
“Xin , sẽ chịu trách nhiệm!” Phong cúi đầu .
“Chịu trách nhiệm ư?” Mặc Họa như thấy chuyện nực nhất thế gian. Cô quan sát đàn ông mặt từ xuống , lạnh lùng : “Chỉ bằng ngươi, mà cũng mơ đến chuyện chịu trách nhiệm với bản Công chúa ? Ngươi dựa cái gì? Chỉ dựa khuôn mặt của ngươi, là phận ám vệ của ngươi?”
Giọng điệu của cô cực kỳ chói tai, từng câu từng chữ đều dẫm đạp lên tôn nghiêm của khác! Mặt Phong giật mạnh vài cái, hiển nhiên từng sỉ nhục như bao giờ! Bị tát cho một cái đành, nhưng khinh bỉ mặt thế , thì dù rằng thực sự là của , dù rằng tính tình đến mấy, lúc cũng thể bùng phát. Hắn cô gái xinh tuyệt trần mặt, lạnh châm chọc chút khách sáo: “Ta xứng với cô, cô cho rằng cô là cái thá gì chứ? Mỗi một cô nương trong Trầm Hương các cũng đều dáng hơn cô. Nói sẽ chịu trách nhiệm với cô cũng là đề cao cô , điều!”
Nói xong chính cũng toát mồ hôi, là đàn ông đàn ang, mà mấy câu như thế với một cô gái!
Mặc Họa chỉ cảm thấy như chọc tức phát điên thôi! Máu dâng lên tận đầu, một ngụm m.á.u tươi lên đến cổ họng: “Ngươi cái gì?”
“Cô thấy cái gì, thì là cái đó đấy!” Nói xong, lập tức xoay bỏ .
Mặc Họa đuổi theo đập cho một trận, điều hiện giờ quần áo của xộc xệch thế tiện ngoài, nên cô đành c.ắ.n răng nhịn xuống. Gã đàn ông c.h.ế.t tiệt đó, mối thù , Mặc Họa cô nhất định sẽ báo!!!
...
Ngày hôm , khi tin tức truyền đến tai Nam Cung Cẩm, nàng chỉ cảm thấy vô cùng thú vị, cực kỳ thần bí. Tính cách của Mặc Họa vốn kiêu ngạo, coi thường phận của Phong cũng là bình thường thôi. Phong vẻ phóng đãng ngang ngạnh như , nhưng trong bản chất cũng vô cùng tự kiêu. Hai đó, khi kịch để xem!
“Cười gì thế?” Hắn đích chuẩn sẵn bữa sáng, đặt lên bàn, nàng tươi như bèn lên tiếng hỏi.
Nam Cung Cẩm nghĩ chắc cũng chẳng hứng với mấy chuyện chuyện , bữa sáng thanh đạm bàn, : “Không gì! Chàng vất vả quá!”
“Qua vài hôm nữa chúng thể !” Giọng lành lạnh chậm rãi vang lên.
Nam Cung Cẩm khó hiểu: “Chàng chắc chứ?”
“Ta nhận tin báo, sáng sớm mai Đạm Đài Minh Nguyệt sẽ đến đây.” Đây là một tin .
“Ừm!” Nam Cung Cẩm gật đầu, đó giảo hoạt, giọng điệu đầy vẻ âm u khủng bố: “Tiểu t.ử đó dám uy h.i.ế.p , chắc chắn đáp lễ thật trò mới ! Chàng nghĩ xem, chúng nên chuẩn quà gặp mặt cho thế nào đây?”
Quyển 3