Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 47:: Nhiệm Vụ Của Ta, Là Chăm Sóc Nàng

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:22:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Quân Hạo Thiên , từ cung điện một phụ nữ áo đỏ, dung mạo xinh , tú lệ và đoan trang, nàng theo hướng Quân Hạo Thiên rời : “Hoàng thượng, cảm thấy mục đích của Bắc1Minh, đơn giản!”

Bởi vì theo lẽ thường mà , nếu Nam Nhạc diệt, kế tiếp Bắc Minh sẽ yếu thế nhất.

Mà Nam Nhạc vẫn còn, Bắc Minh thể liên hợp với Nam Nhạc, liều c.h.ế.t đ.á.n.h cược một , chừng còn có8đường sống! Thế nhưng hành vi hiện nay của bọn , cơ bản chính là hành vi c.h.ế.t, chuyện , hoặc là chính Quân Hạo Thiên ngu xuẩn nhận điểm quan trọng , hoặc là chính Bắc Minh là âm mưu, chờ lúc thích2hợp c.ắ.n bọn một ngụm! Nếu là cái còn , còn nếu là cái , cũng khá đáng sợ! Hoàng Phủ Hoài Hàn đầu , khóe môi lạnh lùng nhếch lên, hiện nụ chế giễu: “Cho dù là âm mưu4quỷ kế đợi trẫm thì ? Chỉ là tên Quân Hạo Thiên, trẫm còn đặt mắt!”

Nam Cung Ninh Hinh thấy thế, tự nhiên cũng mà im lặng, gì nữa, bày dáng vẻ Hoàng hậu cao quý.

Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng một lúc, chợt nhớ tới Dưỡng Tâm Điện còn tấu chương xử lý, thế nên : “Trẫm về Dưỡng Tâm Điện, nàng về sớm !”

Dứt lời, liền về phía .

Nam Cung Ninh Hinh chợt gọi : “Hàn ca ca...”

Kiểu xưng hồi từ ngày xưa , khiến cho bước chân của Hoàng Phủ Hoài Hàn dừng một chút, lưng về phía nàng, thật lâu gì.

Trong đầu hiện lên nhiều cảnh tượng, hồi nhỏ một cô nhóc theo m.ô.n.g , cảnh nàng nở nụ ngượng ngùng khi cung phi, càng cảnh nàng kiên định và quyết liệt lãnh cung, trợ giúp diệt trừ Tô Niệm Hoa! Rất nhiều cảnh tượng đổi trùng điệp trong đầu , mà cũng nhớ rõ hứa hẹn của .

Nhớ đến từng , cả đời nhất định sẽ phụ nàng.

Thế nhưng đến bây giờ, phát hiện điều thể cho nàng, ngoại trừ địa vị Hoàng hậu băng lãnh và lộng lẫy, ngoại trừ phận Hoàng hậu cao cao tại thượng thì căn bản là cái gì cũng cho nàng .

Hắn cưỡng chế sự hổ trong lòng : “Hinh Nhi, việc gì ?”

Giọng điệu vẫn là lạnh lùng đến thấu xương, nhưng tự chủ mà xen lẫn từng tia từng tia hổ.

Cứ thế, vấn đề , căn bản là tự hỏi lòng rõ.

Trong lòng của rõ tàng đối phương chuyện gì mới gọi minh như thế, nhưng chỉ thể giả vờ như gì cả.

Nam Cung Ninh Hinh dừng một chút, thử hỏi thăm dò: “Hoàng thượng, hôm nay là mười lăm!”

“Trẫm , mặt trăng mười lăm, sẽ ! Đến tối, Hinh Nhi thể mời mấy quý nữ cung cùng ngắm trăng thơ, sẽ uổng phí cảnh .

Còn việc gì nữa ?”

Hắn vẫn lưng về phía nàng, cũng .

Trong lòng cảm thấy áy náy vô cùng, nếu đời nợ ai, sợ là chính là nợ nàng.

Nam Cung Ninh Hinh bóng lưng cao cao và thẳng tắp của , ánh sáng mặt trời chói mắt phác họa hình mỹ của mặt nàng, bộ t.ử kim sắc long bào của ánh sáng ánh vòng sáng nhàn nhạt, khiến cho cả tuy chỉ cách nàng mấy bước chân, tựa như thể chạm đến, dường như qua mấy đời, bừng tỉnh giấc mộng huyễn.

Nàng bỗng nhiên cảm thấy cay cay sống mũi, ngẩng đầu lên, lướt qua , mái nhà cong cong cổ kính bên ngoài, cố gắng che giấu nước mắt của mà gắng gượng nở nụ , để cho giọng của tự nhiên hơn một chút: “Không chuyện gì, Hoàng thượng xử lý xong công vụ, thì nghỉ ngơi sớm , thể vẫn là quan trọng hơn!”

“Ừm!”

Hắn đáp lời, cất bước .

Vốn hình định thiên lập địa, vững vàng như núi, lúc chút hốt hoảng, vẻ bình tĩnh nhưng lao vùn vụt như chạy trốn khỏi phòng .

Còn Nam Cung Ninh Hinh thì nguyên tại chỗ.

Hôm nay mười lăm.

Theo lệ cũ, mùng một và mười lăm mỗi tháng, Hoàng đế đều ngủ cung Phi Phượng.

, cái lệ cũ , vẻ như tồn tại ở hậu cung Đông Lăng.

Không ít đều đang bàn tán là Hoàng hậu thất sủng, đó vài ngày, phụ cũng truyền lợi cho nàng là Hoàng thượng vẫn còn chung tình với Nam Cung Cấm , chính là cung nữ mà hỗ trợ thả .

Nếu là Hoàng thượng từng sủng hạnh ai, nàng thật đúng là nên dùng mặt mũi nào để tồn tại trong cung.

Lên Hoàng hậu qua hai năm, nhưng thứ nàng , cũng chỉ là hai chữ Hoàng hậu , và sự đối đãi lạnh lùng cung kính của đám trong cung thôi.

Hôm nay, nàng cuối cùng nhịn .

đối phương cứ giả ngu như thế, giả ngu để thoát ư? Cuối cùng, nàng nhịn co quắp mặt đất, tay áo bào to lớn tạo nên một vòng cung trong trung, như là một con bướm gãy cánh mà c.h.ế.t, đến lóa mắt, nhưng cũng thể lường kinh .

Cùng lúc đó, phía nàng xuất hiện một đàn ông áo đen, chỉ nàng, lời nào.

“Cảnh Chi, xem, hổ ?”

Cứ như thế mà nhắc nhở Hoàng thượng, so với há mồm , đàn ông sủng hạnh thì gì khác ? “Không , chuyện vốn dĩ là nên vì nàng”

Trong giọng của Vân Cảnh Chi một chút cảm xúc d.a.o động nào.

Tâm trạng của cũng phức tạp.

Hắn hy vọng Hoàng Phủ Hoài Hàn đụng chạm đến nàng, nhưng thấy nàng mất mát thế , hận thể bắt Hoàng Phủ Hoài Hàn đ.á.n.h một trận! Nam Cung Ninh Hinh chán nản thở dài một , ánh mắt nàng xa xăm vô định.

Nàng thấy cũng điện hoa mỹ nhưng lạnh lùng, thấy tường cung điện ngăn cách vô ước mơ và tự do, mắt nàng thể thấy , mây trắng đang trôi lững lờ trời xanh, ánh sáng chói mắt khiến nàng chút thể mở mắt .

“Cảnh Chi, thế giới bên ngoài ?”

Nàng hỏi một cách ngu ngốc, nhưng trong đầu hiện lên phố xá phồn hoa sầm uất, với đường.

Cùng với lễ hoa đăng dân gian.

Cuối cùng, là một khuôn mặt mỹ bất cứ tỳ vết nào, còn một đôi mắt ám t.ử sắc đầy thâm thúy và lạnh lùng.

Vân Cảnh Chi bóng lưng của nàng, thở dài mà : “Thế giới bên ngoài , nhưng thì chứ? Trong mắt nàng, cũng chỉ thấy một mà thôi!”

thế.

Thế giới bên ngoài , nhưng cuối cùng thì cũng thế giới của .

Thế giới của , chỉ mà thôi”

Chỉ điều, mong mà , tất nhiên sẽ sinh ít nhiều suy nghĩ, sẽ sinh nhiều cảm giác hướng tới.

mà, chỉ khi xa một lúc ngắn ngủi, cuối cùng nàng sẽ trở điểm bắt đầu, trở là chính nàng đang cầm tù trong lồng.

Nàng chậm rãi lên, kim trâm cài tóc nàng, vì động tác động lên của nàng, mà lắc lư “đinh”

một tiếng, rớt xuống đất.

Cực kỳ giống với tâm trạng của nàng lúc .

Nàng nhếch môi một tiếng, cúi , nhặt cây trâm cài tóc lên, thấy đuôi phượng đang chập chờn, vẫn cao quý vô song như thế.

Giơ tay, cắm vững vàng búi tóc của chậm rãi : “Ta nhớ học thuộc lòng sách lễ nghi, một Hoàng phi hoặc Hoàng hậu đúng quy cách của .

Ta nhớ luyện tâm trí, vì mưu tính để nắm quyền triều chính trong tay.

Ta nhớ ..., , nhớ , nhiều, nhưng quên chuyện khiến yêu .

Kiếp hồng trần , hóa từ đầu đến cuối, chẳng qua chỉ là một cố chấp mà thôi!”

“Đế vương vô tâm, ha ha, vô tâm, cũng chỉ là đối với mà thôi”

Nàng nhớ rõ, ngày đó, chính nàng hỏi , , đế vương vô tâm.

Đế vương vô tâm, yêu Nam Cung Cẩm, như thế? Vân Cảnh Chi ở phía nàng, một câu.

Mà trong ánh mắt, dĩ nhiên là tràn đầy sự đau đớn, khiến thể thừa nhận.

Kiếp hồng trần, đầu chỉ nàng cố chấp? Người rơi trong lưới tình, triền miên trong vận mệnh, ngoài nàng , còn .

Chỉ là, nàng một mục tiến về phía , quên mất, quên phía , còn một Vần Cảnh Chi .

“Chàng ý kiến thế nào?”

Nam Cung Cẩm nghiêng đầu, đến bên cạnh hỏi.

Hội nghị giao lưu về đời sống của Kim cương vương lão ngũ là trưởng phòng giai tân hoàng kim ? “Khụ khụ...

Ta cảm thấy,

Hắn xác định trăm phần trăm, trừ khi đầu mấy lừa đá, nếu tuyệt đối sẽ phối hợp với nàng để tham gia cái hội nghị lộn xộn gì .

“Thực cũng cảm thấy bọn sẽ hổ, chắc chắn sẽ tới tham gia, đổi thành Hội nghiên cứu vì những vẫn là trưởng phòng giai tân hoàng kim nhé? Như thế sẽ cần bọn mặt, chúng chỉ cần tìm mấy học thức, danh vọng nghiên cứu thảo luận là ! Ta cảm thấy chuyện nhất định thể thảo luận một kết quả kinh thiên địa khiếp quỷ thần, đồng thời hướng dẫn cho dân chúng Nam Nhạc con đường chính xác của tình yêu và trinh tiết, quan trọng nhất chính là, còn thể ở mức độ nào đó phản ánh phản ứng của xã hội và diện mạo xã hội!”

Nam Cung Cẩm chăm chú.

Khóe miệng đều kìm mà giật mạnh mấy cái, còn cái gì mà phản ứng xã hội với diện mạo xã hội? Chuyện thế mà phản ứng chứ? Nhất là hiện nay đang là loạn thế, thiên hạ tranh bá, động một chút là m.á.u chảy thành sống, mà nàng còn tâm trạng nhàn rỗi nghiên cứu đàn ông vợ, nguyên nhân phá nữa ? Còn mở cái hội giao lưu và nghiên cứu gì ? Quả thật là thể hiểu ! Đương nhiên, đau khổ nhất, tự nhiên là Lãnh T.ử Hàn và Thượng Quan Cẩn Duệ! Vì lúc bọn họ luôn kiêu ngạo giữ trong sạch, hôm nay lật đổ như thế? Giá trị quan, nhân sinh quan, thế giới quan của bọn họ, đơn giản là hôm nay gây dựng ! “Khụ khụ...”

Thượng Quan Cẩn Duệ thật sự là nhịn nữa mà ho khan vài tiếng, cắt đứt tư tưởng kỳ diệu của nào đó.

Còn Lãnh T.ử Hàn thì vô cùng buồn bực che miệng , sức hung hăng ho khan vài tiếng, để nhắc nhở đang suy nghĩ lung tung đến quên hiện tại là năm nào tháng nào! Thế là, sắc mặt Nam Cung Cẩm đang vô cùng hèn bọn trong nháy mắt cứng đờ , cũng bởi vì cứng đờ quá mức đột ngột, khiến cho cơ bắp khuôn mặt hung hăng co quắp mấy , rút gần suýt nữa thì đau c.h.ế.t! Nàng vặn vẹo khuôn mặt, đầu hai đang đen sì cả mặt , láu lỉnh : “A ha ha ha...

Hôm nay khí trời thật !”

thế, !”

Hai đồng thời đáp lời, một lạnh nhạt nhỏ nhẹ, một tà mị như , chỉ là trong giọng điệu chút hương vị đang nghiến răng nghiến lợi! Nam Cung Cẩm lúng túng sở mũi, vội vàng vãn hồi: “Hắc hắc, thực trưởng phòng cũng , thật, ít nhất sẽ nhiễm bệnh hoa liễu, bệnh giang mai loạn thất bát tạo gì đó!”

“Khục khục...”

Rất nhanh, hai lời của Nam Cung Cẩm khiến cho sặc gần c.h.ế.t! Ngay cả đầu Bách Lý Kinh Hồng, cũng thoáng như mấy vạch đen xẹt qua.

Thấy bọn họ ngừng ho khan, mà giống như dấu hiệu tha thứ cho nàng, nàng nuốt một chút nước bọt, tiếp tục bổ sung: “Thật mà, nếu giống Hoàng Phủ Dạ lớn lên như ngựa giống như thế, sẽ vô cùng nguy hiểm!”

“A Hắt xì!”

Ở Đông Lăng xa xôi, Hoàng Phủ Dạ đang nuôi rắn bảo bối của , bỗng nhiên hắt xì một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-47-nhiem-vu-cua-ta-la-cham-soc-nang.html.]

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Ngay cả đồ ăn trong tay cũng cầm chắc, bộ rơi hang rắn.

Hắn sờ sờ mũi ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ cảm ?”

“Thôi, đừng nữa!”

Thượng Quan Cẩn Duệ cắt lời nàng, rõ ràng, nàng giải thích một chút nữa, kết quả chỉ là càng nàng càng thấy thái quá, càng sặc mà c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, chắc chắn kết quả nào khác! Hắn đúng lúc Nam Cung Cẩm đang định tiếp tục giải thích cho , nên nàng đành ha hả một tiếng, giấu đầu lưng Bách Lý Kinh Hồng, dám thò đầu nữa.

Thấy nàng phỉ báng khác hùng hồn, qua bộ dạng như con đà điểu, đều cảm thấy còn gì để ! “Thôi, chúng vẫn nên tiên xuống núi , chúng hai các ngươi nhảy xuống núi nên mới lên!”

nửa đường hạ nhân bọn họ bình yên vô sự, nên yên tâm lên đây.

Thế nên Nam Cung Cẩm trong nháy mắt tìm sức mạnh, thò đầu : “Các chúng nhảy xuống núi, mà còn lên chậm rì rì, còn ngừng giỡn như , rõ ràng là các nhân tính, lòng thương , cho nên chúng hòa !”

Một đoàn , im lặng lời nào xuống núi.

Nam Cung Cấm hạnh phúc lưng Bách Lý Kinh Hồng, hưởng thụ đãi ngộ của gãy chân.

Mà đồng hành với bọn họ, nào cũng im lặng.

Bọn họ chỉ cần nhớ tới cái gì mà trưởng phòng, còn hội giao lưu nghiên cứu gì đó, quốc cữu gia và giáo chủ Ma Giáo bên trong nụ lộ vẻ âm trầm , bọn cảm thấy da đầu tê dại một hồi.

Bên tại bọn họ còn đang vang vọng giọng của Hoàng hậu nương nương lúc đang vô cùng tàn ác tưởng tượng và miêu tả, còn cả điệu vô cùng quỷ dị và kinh khủng nữa.

Thật sự là khiến cho bọn lạnh đến nỗi lông dụng hết cả lên! Biểu hiện vốn của Bách Lý Kinh Hồng là lãnh đạm, giờ phút càng là trống rỗng.

Trong lòng đang thầm cảm thấy may mắn vì một năm , chính vô sỉ giả vờ trúng xuân d.ư.ợ.c bất lương chiếm thể nàng là quyết định sáng suốt đến thế nào.

Quyết định minh cơ trí đủ để kinh thiên địa khiếp quỷ thần, thậm chí là cảm động đến lệ nóng doanh tròng.

Nếu , hôm nay các “trưởng phòng”

đại lục, cùng với mấy cái hội giao lưu, hội nghiên cứu và thảo luận , tất nhiên sẽ thêm một đối tượng.

khiến cho bầu khí trở nên quỷ quái thế chính là Nam Cung Cẩm, cũng thấy vấn đề gì.

Nàng bắt đầu nêu ý kiến: “Ừm, khi chúng xuống , tiên g.i.ế.c hết mấy Mạc Bắc!”

“Ừm!”

Bách Lý Kinh Hồng , bờ môi mỏng nhếch lên, xem , là cùng suy nghĩ với Nam Cung Cẩm.

“Sau đó bố trí mai phục ở thành cổ Thiên Kỳ, cũng cần giữ của thành chặt chẽ như thế, cứ trực tiếp mở , nghênh đón Bắc Minh tiến đến cũng !”

Một chiều , là kế thành .

Bởi vì địa hình và cấu tạo của thành cổ Thiên Ký vốn là giống hình dạng hồ lô, cho nên bố trí mai phục ở bên trong, ở chỗ cao sắp đặt cung tiễn thủ, cầm sẵn cung tiễn chờ những tiến , thật sự là quyết định vô cùng sáng suốt.

Nếu đối phương nhất định chiếm thành cổ Thiên Ký, dù rõ bên trong mai phục, bọn cũng tiến .

“Ừm!”

Bách Lý Kinh Hồng vẫn là đều đều lên tiếng, mà nụ môi, cũng nở to hơn.

Thế là Vân Dật cũng hiểu sâu sắc biểu của , trừ những suy nghĩ loạn thất bát tạo, vô cùng khôi hài và hổ , vẫn còn thể phụ giúp quân vương một chút! Vốn là mới bệnh thần kinh của nàng khiến cho trái tim trở nên thật lạnh, lúc cũng chầm chậm ấm áp , trái tim vẫn còn sống, vẫn còn thể đập .

Mọi cứ như thế, một câu, một câu, một đường xuống núi.

Sau khi xuống núi, Bách Lý Kinh Hồng bắt đầu sắp xếp chiến cuộc: “Vân Dật, dẫn mười vạn binh mã mai phục ở thành cổ Thiên Kỳ, đợi quân đội Bắc Minh”

“Mạt tướng lĩnh mệnh!”

Vân Dật rời .

“Thượng Quan Cẩn Duệ, trẫm lệnh dẫn bốn mươi vạn binh mã xuôi Nam, phòng thủ ở Thiệu Dương”

Giọng thản nhiên của tiếp tục vang lên.

“Mạt tướng lĩnh mệnh!”

Thượng Quan Cẩn Duệ chắp tay lui ngoài.

Vốn là cố tình tham dự cuộc chiến tranh , hiện nay cũng nên tròn một chút trách nhiệm của tướng quân.

Chờ cho hai đều , Nam Cung Cẩm nhắc nhở: “Ta cảm thấy nên mấy giả trang thành binh sĩ Tây Võ, g.i.ế.c mấy Mạc Bắc, đó ném doanh trướng Mạc Bắc!”

Bách Lý Kinh Hồng gật đầu, thực cũng đang chuẩn thế, nhưng, còn cần bổ sung: “Diệt, chuyện .

Nhớ kỹ, nhất định đủ khiêu khích.

Dẫn theo Phong, dịch dung”

Tính tình Mạc Bắc là hào sảng, thấy đồng bào của c.h.ế.t thảm, tất nhiên là nén giận trong lòng, thêm khiêu khích, sẽ cừu hận Tây Võ cũng khó.

Dẫn theo Phong dịch dung thành binh sĩ Tây Võ, đến lúc đó Mộ Dung Thiên Thu dù lý cũng .

Muốn liên hợp thiên hạ diệt Nam Nhạc.

thì để cho tạo cho bọn một cuộc đấu tranh nổi bố ! Nam Cung Cẩm thế, cũng lộ vẻ mặt tán thưởng.

Xem tên cân nhắc chu hơn , thực với tính tình của Mạc Bắc, kể cả g.i.ế.c bọn , chỉ cần khiêu khích một phen, bọn đều thể đ.á.n.h với Tây Võ! Tên , thực sự là thông minh! “Rõ!”

Diệt lên tiếng, lập tức lui .

Sau khi Diệt lâu, Bách Lý Kinh Hồng trầm ngâm một lát, : “Hủy, hai ngày , ngươi sai truyền tin tức, Mộ Dung Thiên Thu từng dẫn binh sĩ b.ắ.n g.i.ế.c mấy nghìn binh sĩ Mạc Bắc ở đáy vực núi Thái Hành”

Những b.ắ.n g.i.ế.c thực đều là của .

Nếu như Mộ Dung Thiên Thu cho rằng để mặc quần áo Mạc Bắc xông lên, chỉ để đổi sự chú ý mà trốn chạy, thì vô cùng sai lầm.

Với tình tình âm lãnh tàn bạo của , thời điểm đó sẽ giải thích gì với thủ hạ, trong lòng binh sĩ Tây Võ sẽ hạt giống nghi ngờ, chờ khi tin tức loan , giọng điệu của binh sĩ Tây Võ nhất định sẽ mập mờ, dám phủ nhận, thậm chí là chính bản bọn họ cũng sẽ bàn tán, đúng là Hoàng thượng dẫn bọn chuyện như thế.

Mấy việc kết hợp với , thêm đây binh sĩ Tây Võ khiêu khích và ý sát hại, thì liên minh Tây Võ và Mạc Bắc, hủy diệt cũng khó! Hành động của đế vương, cũng ngăn miệng lưỡi của .

“Rõ!”

Hủy lên tiếng, khuôn mặt căng thẳng .

Hắn cảm thấy tán thưởng vì mưu tính sâu xa của bệ hạ, càng oán hận Nam Cung Cẩm.

Vốn là thích Nam Cung Cẩm, bởi vì đối phương hai tính kế , nhưng cuối cùng vì hai tiến tới với , cũng , cho nên địch ý và cừu hận thoáng nhạt một chút, nhưng hôm nay trơ mắt bệ hạ vì nàng mà bỏ lỡ một cơ hội như thế để tiêu diệt Mộ Dung Thiên Thu, ngọn lửa cừu hận trong lòng trong nháy mắt thiêu đốt lên.

Nam Cung Cẩm tự nhiên cũng đang nghĩ gì, nàng cảm thấy hổ, nhưng càng nhiều hơn, cảm thấy thiên hạ là của Bách Lý Kinh Hồng, Tiểu Hồng Hồng nhà bọn so đo với , tên Hủy trưng bộ mặt thối để cho ai ? Thế là, chờ khi Hủy ngoài, nàng cố tình to: “Tiểu Hồng Hồng, thấy tâm trạng của Hủy vẻ cho lắm!”

“...”

Thực cũng thấy sắc mặt của Hủy, đang chuẩn trừng phạt.

Nghe nàng thế, cũng đành phối hợp mà lẽ thể”

Thế là, tên ám vệ nào đó mới bay qua cổng, dừng , nhíu mày kiếm của , tiếp những giọng bên trong truyền .

Không lâu , giọng Nam Cung Cẩm vang lên: “Nhìn dáng vẻ của , tức giận, là bởi vì lúc phong trưởng phòng ?”

Khóe môi Bách Lý Kinh Hồng khẽ nhắn một chút, lập : “Có lẽ thế”

sắc mặt của Hủy đen sì ! Cái gì thế, ai trưởng phòng chứ? “Ai, chẳng lẽ quên cái đêm Băng Tâm tàn phá ? Tấm giai tân của tàn phá chính đêm đó mà! Hay là chê đêm đó trải qua quá ít, nên khắc sâu cảm giác, quên sự thật rằng còn là trai tân nữa ? Nếu tính kế , tìm thêm mấy cô gái nữa, để cảm nhận sâu sắc một chút, ai nha, thế nhưng khi nào cẩn thận khiến nhiễm bệnh hoa liễu ? Ngươi thấy , Hủy?”

Cuối câu nàng bỗng cao giọng lên.

Thế là, Hủy dừng một chút, khuôn mặt lạnh như băng lập tức tan tành, vô cùng uất ức rơi xuống đất, trong điện, quỳ xuống, một chuỗi động tác liền mạch! “Thuộc hạ sai, mong Hoàng hậu nương nương thứ tội!”

Nói trong lúc tức giận nhất thời và nửa đời bình yên của , uất ức mà quả quyết chọn vế .

“Ừm, .

Lần nhiễm bệnh hoa liễu, nhớ với !”

Nàng đấu con hồ ly Bách Lý Kinh Hồng, chẳng lẽ cũng đấu mấy tên thủ hạ của ? “Thuộc hạ hiểu rõ!”

Hắn hề nhiễm bệnh hoa liễu, Hoàng hậu nương nương thật sự là quá lo lắng! Sau khi trả lời, như một cơn gió lao ngoài.

Bây giờ, chỉ còn hai Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng, Nam Cung Cẩm ngửa đầu hỏi: “Chàng sai hết việc, còn gì?”

Cúi đầu, cái chân bằng bó của nàng một chút : “Chăm sóc nàng, đó cung nghênh đại quân Hoàng Phủ Hoài Hàn”

“Ừm!”

Nàng gật đầu, tỏ vẻ hiểu.

Còn , khi nàng gật đầu, đôi mắt như ánh trăng của bỗng nhiên hiện lên ánh sáng quỷ dị.

Hắn chằm chằm mặt nàng, giọng trong trẻo mang theo một tia âm trầm vang lên: “Thế, nàng thể cho đàn ông dáng dấp bình thường là ai ?”

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...