Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 46:: Gậy Ông Đập Lưng Ông
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy nàng chạy , dường như Bách Lý Kinh Hồng cũng tính điều gì nên cùng.
Nam Cung Cẩm chạy thẳng tới hậu viện, cửa phòng Mặc Họa vẫn đang mở, xem cô ăn cơm trưa xong. Lúc thấy Nam Cung Cẩm, cô thoáng sững sờ, đó dậy : “Tướng gia!”
Nam Cung Cẩm quét mắt thị tỳ bên cạnh cô một cái, thị tỳ lập tức điều lui ngoài, đóng cửa .
Lẽ Yến Kinh Hồng đến đây, Mặc Họa nên vui mới đúng, nhưng vì , khoảnh khắc thấy y, trong lòng cô vô cùng bất an.
“Chuyện của Vân Giảo Hề, hẳn là cô cũng nhúng một tay ?” Nam Cung Cẩm cũng quanh co lòng vòng nhiều, thẳng vấn đề.
Mặc Họa kinh hãi, đáy mắt thoáng lóe lên vẻ hoảng loạn, nhưng cố gắng ép bình tĩnh , : “Tướng gia, ngài lung tung gì , mấy chuyện như thế !”
“Mặc Họa, ngốc!” Giọng điệu của Nam Cung Cẩm lạnh hẳn xuống , nàng như đang cho Mặc Họa rằng, nếu cô còn tiếp tục phủ nhận, thì nhất định nàng sẽ nương tay.
Nhìn sắc mặt chắc chắn của y, Mặc Họa mấp máy môi biện hộ cho , nhưng cuối cùng vẫn quyết định bỏ cuộc, nụ mà cô cố gắng nặn đó cũng biến mất khuôn mặt, lãnh đạm : “Sao Tướng gia là ?”
“Vì đêm qua, cô hành lễ với ! Hơn nữa, Vân Giảo Hề bắt nhưng hề kêu la gì, trong phòng cũng dấu vết giằng co vùng vẫy. Như chỉ một cách giải thích, chính là kẻ địch lơ là sự cảnh giác của cô , nên cô mới nhận nguy hiểm. Quá trình thực hiện sẽ là, quen đến, cô nghĩ gì nhiều, lập tức mở cửa đón tiếp, nhưng cuối cùng bất ngờ đ.á.n.h hôn mê. Cô nghĩ như thế đúng ?” Nếu vì đêm qua lúc xảy chuyện, tâm trạng của nàng quá hoảng hốt hoang mang, thì cũng sẽ đến tận bây giờ mới phát hiện trạng thái khác thường của Mặc Họa - là hành lễ với nàng.
Tuy Mặc Họa kính trọng nàng, nhưng từng hành lễ bao giờ. Chính trạng thái khác thường của đêm qua khiến nàng nhận chuyện đơn giản, thêm chuyện hôm qua nàng phát hiện gì trong gian phòng của Quân T.ử Mạch, liên kết mới thấy thể giải thích thông suốt chuyện.
Mặc Họa sững , ngờ chỉ một chút điểm khác thường của thôi mà cũng nhận . “ Tướng gia , tuy suy luận của ngài sai, động đến Vân Giảo Hề hẳn là quen, nhưng chỉ dựa chuyện hành lễ với ngài thôi thì đủ để phán xét rằng chuyện là do chứ?”
“Sao đủ? Cả phủ Thừa tướng , trừ cô thì ai dấu hiệu lạ thường nào nữa!” Giọng điệu của Nam Cung Cẩm đầy vẻ khẳng định.
Mặc Họa thở dài: “Thiếp thật sự nên khen Tướng gia thông minh, nên phản bác sự phán đoán chủ quan của Tướng gia nữa!”
“Thật , cần là cô , nếu nghi ngờ cô , thì bất luận thế nào, chắc chắn cũng sẽ hỏi kết quả từ cô!” Ý của câu rõ ràng, cần do cô , nếu chuyện nghi ngờ cô, thì nhất định hỏi cho kết quả từ cô, dù cho cô oan thì đó cũng là chuyện của cô.
Mặc Họa lạnh: “Vậy ý của Tướng gia là, nếu chuyện liên quan gì đến , thì ngài cũng nhất quyết đưa câu trả lời ? Vậy, thực sự , thì trả lời thế nào chứ?”
“Nếu là c.h.ế.t, thì cũng cần gì nữa!” Giọng Nam Cung Cẩm lạnh lùng, vẻ gì là đang đùa giỡn.
Đã đến nước , kể cả nếu Mặc Họa , trừ khi cô c.h.ế.t, nếu Yến Kinh Hồng sẽ từ bỏ chuyện tra hỏi cô!
Mặc Họa chỉ lạnh một tiếng: “Yến Kinh Hồng, ngươi thực sự m.á.u lạnh vô tình đến ? Mặc Họa tự hỏi bản đối xử với ngươi thật lòng thật , gả phủ Thừa tướng bao lâu nay, giờ từng tỏ vẻ Công chúa kênh kiệu gì. Đêm đại hôn, ngươi và Mộ Cẩn Thần... bản Công chúa cũng hề so đo tính toán với ngươi! Ngay cả ngươi vô lễ với bản Công chúa, tát bản Công chúa một cái, bản Công chúa cũng tranh cãi với ngươi. giờ ngươi vì một thất mà tới đòi lấy mạng bản Công chúa ư?”
“Công chúa, đối với mà , địa vị của cô khác biệt!” Nam Cung Cẩm nên chọc cho cô tức giận thêm nữa, nếu tiếp tục thế , Mặc Họa nổi giận, chỉ e cô sẽ thêm gì nữa, thành mất cả chì lẫn chài.
“Có gì mà khác chứ?” Giọng Mặc Họa cao vút lên, chói tai.
Nam Cung Cẩm bụng đột xuất, nửa thật nửa giả giải thích: “Vân Giảo Hề là ruột của một kết nghĩa với . Vị nghĩa đó của bất hạnh lâm bệnh nặng qua đời. Trước lúc lâm chung, phó thác Vân Giảo Hề cho . Dù thế nào, thì trách nhiệm cũng do Yến Kinh Hồng đồng ý nhận lấy, thế nên, Yến Kinh Hồng thể c.h.ế.t, nhưng Vân Giảo Hề tuyệt đối thể xảy chuyện gì cả!”
Nói câu , Yến Kinh Hồng cũng thể hiện sự nghĩa khí của , nhưng Mặc Họa cũng ngốc, cô lạnh lùng : “Vậy liệu Tướng gia thể cho , rằng nếu là do quá cố nhờ cậy, thì vì ngài nhẫn tâm để cô chứ?” Nghĩa của ngài ở suối vàng mà chuyện , liệu nhắm mắt ?”
Nam Cung Cẩm hít sâu một , chỉ cảm thấy vô cùng bực bội! Nàng khó chịu : “Chuyện tạm thời chúng bàn đến nữa, cô chỉ cần rõ cho , cô như thế nào mới thể cho tin tức của Vân Giảo Hề?!”
“Được thôi! Nếu Tướng gia Vân Giảo Hề là ruột của nghĩa của ngài, thì bản Công chúa cũng thể gì nữa. chẳng lẽ Mộ Thiên Thiên cũng là ruột của nghĩa ngài ?! Chỉ cần Tướng gia thể đuổi Mộ Thiên Thiên khỏi cửa, bản Công chúa sẽ cho ngài tin tức của Vân Giảo Hề! Còn về Yến Kinh Lan, Tướng gia cứ yên tâm, bản Công chúa nhất định sẽ yêu thương chăm sóc nó như con trai ruột thịt của !” Mặc Họa lạnh lùng điều kiện của .
Nam Cung Cẩm chợt cảm thấy một ngọn lửa bùng lên trong n.g.ự.c , nhưng nàng vẫn cố gắng nhẫn nhịn bùng phát, vẻ âu sầu, trầm tư : “Mặc Họa, gặp cô ở Hoàng cung, cô như thế ! Cô lúc đó, đoan trang xinh , dám yêu dám hận, tâm địa độc ác thậm chí tàn nhẫn ngoa ngoắt như thế . Ta thực sự đành lòng!”
Rõ ràng những lời kích thích Mặc Họa, cô sững sờ y một lúc lâu, chợt cảm thấy mũi cay xè. Làm cô căm ghét của bây giờ chứ, vì tranh đoạt sự sủng ái mà đưa yêu cầu như với vị phu quân chọn ngược chọn xuôi, yêu đến sâu đậm . Nghĩ , giọng điệu của cô nhẹ nhàng hơn nhiều, thở dài đáp: “Tướng gia, cũng thích của bây giờ chứ, nhưng phủ bao nhiêu lâu nay, ngài từng chạm , giờ đều từng , cũng bao giờ ngài vui vẻ, tươi với chứ. Chuyện tuy do , nhưng đúng là tham dự . Bây giờ, cũng cầu Tướng gia g.i.ế.c vợ kết tóc se tơ của , chỉ hy vọng Tướng gia cũng thể cho Mặc Họa cơ hội để cùng hầu hạ ngài, yêu cầu , quá đáng chứ?”
Đối với bình thường mà thì yêu cầu đương nhiên gì quá đáng. đối với một gã đàn ông giả như Yến Kinh Hồng mà , thì đúng là vô cùng quá đáng! Tóm là cô nàng Mặc Họa nảy mầm tình ?! nàng chym, thì thỏa mãn cô ?
Thấy Nam Cung Cẩm trả lời, trong lòng Mặc Họa cũng dần lạnh , cô lạnh, tiếp: “Tướng gia, ngài cam tâm tình nguyện, cũng chỉ một đứa con thôi mà. Nếu tướng gia thích , cũng dám mơ tưởng gì nhiều, chỉ hy vọng tướng gia thể thỏa mãn yêu cầu của thôi. Cũng đến mức bắt cô đơn cả nửa cuộc đời còn , ai đưa tiễn lúc lâm chung đúng !”
Thật , Nam Cung Cẩm c.h.ử.i thề một câu, ông đây cũng ch.ó gì đưa tiễn lúc lâm chung!!! Cô nghĩ xa quá đấy! cuối cùng nàng vẫn nhịn xuống, lạnh mặt : “Vậy cô từng nghĩ đến chuyện, nếu lấy mạng cô thì ? Chỉ cần , khi tay, trong thiên hạ sẽ bất cứ ai vì cô c.h.ế.t!”
Nghe y , Mặc Họa cũng chỉ : “Tướng gia, đương nhiên là rõ, nhưng cũng mong Tướng gia hiểu một điều, giờ tính tình của vốn cương trực. Nếu thực sự tới nước đó, thì lành gáo, vỡ muôi thôi!”
“Xem , cô thật sự thích bản quan nhỉ!” Không Nam Cung Cẩm nghĩ đến chuyện để Phong thành tâm nguyện của Mặc Họa, nhưng nàng luôn cảm thấy nếu như thì thực sự quá thất đức, hơn nữa, Mặc Họa vốn cũng là một , vì một gã đàn ông giả như nên mới biến thành dáng vẻ thế , nàng cũng cảm thấy quá đáng.
“ thế!” Giọng điệu của Mặc Họa vô cùng kiên quyết.
Sau khi trầm mặc một lúc, cuối cùng Nam Cung Cẩm cũng quyết định! “Vậy, bản quan sẽ cho cô một bí mật. Cô đảm bảo rằng tuyệt đối sẽ với bất kỳ ai!”
“Mời tướng gia !” Bí mật ư?! Trong lòng cô chợt dâng lên cảm giác bất an.
Đôi mắt phượng của nàng chằm chằm mặt Mặc Họa một lúc lâu, đó bất ngờ : “Thật , là con gái!”
Câu giống như một tiếng sét đ.á.n.h cho Mặc Họa cháy từ trong ngoài! Sắc mặt cô hoảng hốt một chút, gần như tìm thấy giọng của . Nhìn đàn ông vô cùng tuấn tú mặt, cô thể tin nổi, lùi một bước: “Không, thể nào!”
Nam Cung Cẩm tiếp: “Đây chính là lý do vì lúc cô gả cho , mà dám nhận lời, đó cô phủ Thừa tướng, cũng từng thái độ với cô. Chính là vì, chỉ lo rằng một ngày nào đó cô sẽ thực sự thích . , cho dù tính toán hết các nước, cô vẫn ép đến nước . Vì thế, đến ngày hôm nay, cũng thể chuyện nữa!”
“… nhưng ...” Cô thực sự thể tin nổi, mà thích bao lâu nay, sớm sớm chiều chiều tương tư đó, là một cô gái! Sự đả kích nặng nề khiến cô cảm thấy như trời đất rung chuyển, vật đổi dời !
Nam Cung Cẩm tiếp: “Thật , thích cá tính của cô, cũng nhiều nam thanh niên ưu tú đều thể giới thiệu cho cô, hề thua kém nửa phần! Hơn nữa, cảm thấy tính cách của cô và hợp , lẽ, chúng cũng thể trở thành bạn của !” Sở dĩ Mặc Họa trở thành thế , chẳng qua là vì từ yêu thành hận mà thôi.
Mặc Họa cảm thấy đầu vô cùng hỗn loạn, chẳng trách Yến Kinh Hồng luôn phớt lờ , chẳng trách đến phủ Thừa tướng bao nhiêu ngày nay, mà ngày nào y cũng chỉ ngủ bên chỗ Mộ Cẩn Thần, thanh niên ưu tú cái gì chứ? “Thanh niên” là cái gì? “Vậy… tiểu Kinh Lan là…”
“Nó chính là con trai của nghĩa của , Mộ Thiên Thiên là phu nhân của ! Giờ cô hiểu chứ?” Câu thì lừa dối.
Mặc Họa cũng nhớ ngày tiệc đầy tháng đứa bé, tới tận cửa khiêu chiến, chỉ cần là một phụ nữ bình thường thì sẽ đều tức giận đến kiềm chế . Mộ Thiên Thiên hề tức giận, còn xưng tỷ gọi với , chẳng chứng tỏ rằng nàng căn bản để ý gì lắm đến phu quân của ?
Cả mê cung như tìm thấy lối , nhưng cô tin!
Thấy cô vẫn tin, Nam Cung Cẩm bước lên vài bước, túm tay cô đặt hạ bộ của . Mặc Họa vô thức rụt tay nhưng cuối cùng vẫn chạm , quả nhiên, hề gì hết!
“Ta vốn thể tìm thành tâm nguyện của cô, nhưng cảm thấy nếu thế thực sự quá bất công với cô. Hơn nữa, cũng trong phủ sẽ vì chuyện đó mà xảy bao nhiêu hiểu lầm. Thế nên, quyết định thành thật với cô. Nếu cô thể thông cảm, cũng còn cách nào khác!” Nàng hết tất cả những lời thể , Mặc Họa thể thấu hiểu , cũng do nàng quyết định! Hiện giờ, nàng chỉ Quân T.ử Mạch ở mà thôi.
“Tướng gia, ngươi sợ chuyện ?” Khó khăn lắm Mặc Họa mới bình tĩnh từ cơn chấn động !
Nam Cung Cẩm cũng chỉ chờ câu mà thôi: “Cô sẽ ?” Đôi mày liễu nhướng cao, vẻ lạnh lùng thoáng lóe lên trong đôi mắt phượng. Nếu cô , thì vì cái mạng nhỏ của , nàng đành kết liễu cô thôi!
Mặc Họa đầy châm chọc: “Sẽ !” Cô kẻ ngốc, nếu cô rằng sẽ , thì chắc chắn mặt cô đây sẽ bẻ gãy cổ cô ngay lập tức chút do dự! Người thể bò lên vị trí Thừa tướng, chắc chắn là dễ mềm lòng, nương tay!
Nghe cô , vẻ lạnh lùng trong mắt Nam Cung Cẩm mới biến mất. Chỉ cần Mặc Họa sẽ , thì chắc chắn cô sẽ .
“Nếu , cô cũng nên cho tin tức của Vân Giảo Hề chứ?” Giờ thì hẳn là cô cũng còn lý do để hận nữa nhỉ.
Mặc Họa cố giữ bình tĩnh, đó ba chữ: “Phượng Ức Tuyết!”
Nàng nhíu mày hỏi : “Cô chắc chứ?” Quan hệ giữa và Phượng Ức Tuyết là quan hệ đồng minh, nàng cần thiết như thế ?
“Nếu , cho rằng còn ai đây nữa? Ở Tây Võ , mấy năng lực mà còn hứng mấy chuyện thế . Trừ Hoàng thượng thì cũng chỉ Hoàng hậu thôi. Hoàng thượng kiêng kỵ Mặc gia lâu, từ lúc Công chúa, thời thời khắc khắc đề phòng tấm lệnh bài mà tiên hoàng ban cho Mặc gia , bản Công chúa thể liên minh với !” Càng , mặt Mặc Họa càng vẻ bất mãn hơn.
Trước giờ cô vốn là dám yêu dám hận, thích Mộ Dung Thiên Thu thì sẽ hợp tác với , chuyện dễ hiểu. Có điều… “Đang yên đang lành, Phượng Ức Tuyết mấy chuyện thế chứ?”
Bắt Quân T.ử Mạch, cố tình thả mồi để hiểu lầm chuyện là do Mộ Dung Thiên Thu . Tia sáng lạnh lóe lên trong mắt nàng: “Nàng khiến cho đối đầu với Mộ Dung Thiên Thu, cuối cùng sẽ khiến Mộ Dung Thiên Thu tức giận, đó diệt trừ !”
“Quả nhiên hổ là Thừa tướng, thông minh lắm! Chuyện Hoàng hậu nương nương chướng mắt với mối quan hệ mờ ám rõ ràng giữa ngươi và Hoàng thượng cũng ngày một ngày hai, thế nên mới liên lạc với !” Mặc Họa tiếc lời khen ngợi, cũng hết ngọn nguồn chuyện . Không ngờ chỉ vài câu đơn giản, Yến Kinh Hồng thể thấu hết ý đồ của Phượng Ức Tuyết.
Nam Cung Cẩm lãnh đạm cô: “Như coi như và cô hòa nhé. Ta cố ý lừa cô, mà cô cũng hại Vân Giảo Hề, ai nợ nần gì ai nữa. Cô thấy ?”
“Tướng gia lý. Có điều, bản Công chúa gả tới vợ ngươi , nửa đời còn của bản Công chúa đây?” Mặc Họa lạnh chất vấn, mặt cũng đầy vẻ vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-46-gay-ong-dap-lung-ong.html.]
Nam Cung Cẩm mấy bận tâm: “Chờ đến khi Công chúa điện hạ gặp đấng lang quân như ý , hạ quan sẵn sàng tặng Công chúa một thanh ngọc như ý!” Đến giờ nàng vẫn nhớ như in chuyện năm xưa Hoàng Phủ Dật tặng cho Bạch Tịch Nguyệt một thanh ngọc như ý, Bạch Tịch Nguyệt nhận nó. Dù nàng cũng chuyển hết thứ giá trị trong phủ Thừa tướng , còn gì thể để cho Mặc Họa nữa, nên nàng cũng thấy tiếc xót gì.
“Vậy mong Thừa tướng hãy nhớ kỹ những gì hôm nay!” Mặc Họa cũng thản nhiên .
...
Quay về phòng , Bách Lý Kinh Hồng chờ nàng trong đó . “Biết kết quả chứ?!”
“Biết !” Nam Cung Cẩm gật đầu: “Là do Phượng Ức Tuyết . Mục đích là kích thích cho và Mộ Dung Thiên Thu đối đầu với !”
“Hẳn là nàng cũng cho Mặc Họa , nàng là con gái đúng ?” Giọng thanh lạnh chậm rãi vang lên.
Nam Cung Cẩm giật : “Sao ?”
Hắn gì nữa. Với tính cách của Mặc Họa, nếu Cẩm Nhi lấy lá bài tẩy cuối cùng, thì bất luận thế nào, cô cũng sẽ chân tướng sự việc .
Thấy gì, Nam Cung Cẩm ngay tên giở thói là mẩy . Nàng cũng lười hỏi thêm, khóe môi giật giật, với vẻ trưng cầu dân ý: “Vậy giờ chúng nên thế nào?” Nếu Mộ Dung Thiên Thu rõ chuyện là do Phượng Ức Tuyết mà vẫn động thái gì, chứng tỏ căn bản định quản việc , còn ý giúp Phượng Ức Tuyết. Ý của Hoàng đế rõ ràng như , cứu về sẽ khó khăn. Nghĩ , tâm trạng của Nam Cung Cẩm trở nên khó chịu, nàng thừa nhận, lâu nàng chèn ép như thế , đặc biệt là ở Tây Võ, về cơ bản thì chuyện gì bất lợi, thế nên gặp chút chuyện nhỏ như thôi nàng cũng loạn hết cả lên !
Cánh môi mỏng của khẽ cong lên, giọng trong trẻo du dương như khúc nhạc tiên chậm rãi vang lên: “Đã , thì dùng kế gậy ông đập lưng ông !”
Nghe , mắt Nam Cung Cẩm sáng lên, kéo qua hôn chùn chụt mặt : “Cứ quyết định !”
...
Cung Phượng Nghi, một phụ nữ mặc cung trang màu vàng nhạt, vui vẻ tự tỉa tót móng tay của , nhẹ nhàng cắt gọt, giũa móng, khuôn mặt tuyệt mỹ khẽ mỉm , hiển nhiên là tâm trạng đang cực kỳ .
“Hoàng hậu nương nương, !” Một cung nữ hoảng hốt chạy .
Tiếng kêu của cô khiến mũi kéo cắt móng tay của Phượng Ức Tuyết trượt , cắt thủng một lỗ. Nàng chợt nổi đóa, ném chiếc kéo tay về phía cung nữ , mà cung nữ dám tránh, chỉ đành cố gồng lên mà chịu đựng. “T.ử Quyên, từ lúc ngươi tiến cung theo bản cung, bao giờ quy củ như thế chứ? Ở trong cung Phượng Nghi mà kêu gào ầm ĩ cái gì chứ? Không ? Cái gì ? Ngươi đang nguyền rủa chủ nhân của ngươi đây c.h.ế.t ?”
T.ử Quyên sợ đến trắng bệch mặt mũi, hoảng hốt quỳ xuống dập đầu, đập đầu đến mức trán tím xanh cả : “Hoàng hậu nương nương tha mạng, nô tỳ tuyệt đối ý đó! Hoàng hậu nương nương tha mạng!”
“Được ! Có chuyện gì thì mau , nếu chuyện lớn thì coi chừng lột da ngươi đó!” Phượng Ức Tuyết xót xa xoa móng tay của , mặt đầy vẻ tức giận.
T.ử Quyên vội : “Hoàng hậu nương nương, Quốc trượng truyền tin tới, là tiểu thiếu gia mất tích ! Người bắt tiểu thiếu gia còn để mẩu giấy ghi là “Gậy ông đập lưng ông”!”
“Cái gì?!” Phượng Ức Tuyết kêu ré lên! Phượng gia vốn là danh gia vọng tộc, gia thế cực kỳ lớn, mà Phượng Ức Tuyết là đại tiểu thư đích tôn của chi chính. Chỉ tiếc Phượng quốc trượng phúc mỏng quá, vô thê nhưng chỉ nhiều con gái, mãi đến bốn mươi tuổi mới một con trai. Vì thế, tầm quan trọng của con trai đó hiển nhiên cần !
Thứ nhất, đây là đứa bé mà gia chủ Phượng gia mong chờ bao lâu nay, thứ hai, đứa bé , khả năng chủ gia tộc của nhà họ mới giành mất. Mà Phượng Ức Tuyết cũng thể ngôi vị Hoàng hậu lâu hơn một chút.
Vẻ rạng ngời vui vẻ mặt Phượng Ức Tuyết lập tức biến mất sạch. Nàng nhắm mắt , bắt đầu trầm tư suy nghĩ từ đầu đến cuối chuyện . Cuối cùng, một đáp án xuất hiện trong lòng nàng . Nàng tức tối siết c.h.ặ.t t.a.y như sắp siết chảy cả máu, giọng vốn dịu dàng đoan trang trở nên vô cùng âm u, khủng bố: “Yến Kinh Hồng! Ngươi tàn nhẫn lắm!”
Còn ả Mặc Họa nữa! Nếu Mặc Họa mà bán nàng , thì Yến Kinh Hồng là do . Cũng chỉ trách quá ngu ngốc, tin tưởng rằng vợ của Yến Kinh Hồng sẽ về phía . Chắc chắn chỉ thể là do cô nàng đó giả vờ giả vịt, dùng mỹ nam kế với Mặc Họa, nên mới khiến cô lừa thôi!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Đi mời Thừa tướng đại nhân cung!” Nàng giận dữ , đồng thời gạt hết thứ bàn xuống đất! Nàng phục, bao năm nay nàng sinh tồn trong chốn hậu cung, nàng tự cho rằng nắm chắc tâm lý của , nhưng ngờ, mặt Yến Kinh Hồng, chút mưu kế của nàng thực sự đủ để gì cả! Yến Kinh Hồng thể cần tính mạng của , nhưng Phượng gia bọn họ thì bất luận thế nào cũng thể mất đứa bé đó !
...
Trong phủ Thừa tướng, Nam Cung Cẩm tìm hướng giải quyết chuyện , đương nhiên vô cùng thảnh thơi dựa ghế quý phi ăn nho, Vẫn bẩm báo: “Chủ nhân, Phượng Triển Dương, tiểu công t.ử của Phượng gia chúng thuộc hạ bắt !”
“Ừm, tốc độ nhanh đấy.” Nam Cung Cẩm tiếc lời khen ngợi. Phượng Triển Dương là tâm can bảo bối của gia chủ Phượng gia, là con nối dõi của nhà đó, tất nhiên sẽ phép xảy bất cứ sơ suất gì, đ.á.n.h rắn đ.á.n.h dập đầu, đạo lý , Nam Cung Cẩm nàng vẫn hiểu rõ!
Bách Lý Kinh Hồng bên cạnh phê duyệt tấu chương, dáng vẻ đắc ý đó của nàng, trong lòng chợt cảm thấy buồn , nhưng cũng gì nhiều, chỉ thản nhiên nàng một cái, đó vùi đầu xử lý việc của .
Nam Cung Cẩm cũng nhàn nhã cầm một quả nho nhét miệng , tít mắt : “Tình yêu ơi!”
Hắn thoáng khựng , xem quen với động tác mật lắm, cũng mở miệng.
Nam Cung Cẩm nhíu mày, đó bực : “Ăn !” Giọng đầy vẻ bực dọc.
Bị nàng quát như , ngoan ngoãn mở miệng , ngậm quả nho đó miệng.
Nam Cung Cẩm lườm một cái, tức tối : “Chàng , đúng là cái tính thích ngược đãi!” T.ử tế thì , cứ cáu mới thích cơ.
Khóe môi giật giật, vẻ cam chịu lóe lên trong đôi mắt màu bạc ánh trăng .
Cũng đúng lúc , một tiểu thái giám lắc la lắc lư bước , thấy Nam Cung Cẩm, gã liền : “Tướng gia, Hoàng hậu nương nương mời ngài cung một chuyến!”
Nam Cung Cẩm mấy để ý, tự bóc vỏ một quả nho nữa, vẻ quan tâm, : “Trên vai bản quan thương do tên bắn, trong thoải mái, e rằng thể cung gặp Hoàng hậu nương nương !”
Trước khi tiến cung, tiểu thái giám cũng là con cháu tay chân của Phượng gia, thế nên gã rõ ngọn nguồn nội tình trong chuyện . Nghe Nam Cung Cẩm , sắc mặt gã lập tức trở nên khó coi: “Thừa tướng đại nhân, chẳng lẽ ngài quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của vị Hề phu nhân ?”
“Bản quan nghĩ rằng, Hoàng hậu nương nương sẽ càng để ý đến sự sống c.h.ế.t của vị tiểu công t.ử Phượng gia hơn!” Nam Cung Cẩm thản nhiên , trong giọng đầy vẻ ngang ngược hung hăng. Trong cuộc đàm phán, đương nhiên thể thể hiện sự yếu đuối của , nếu , chính sẽ thua một nửa .
“Ngươi!!!” Tiểu thái giám tức tối chỉ Nam Cung Cẩm, trong lòng bực phát điên. Dù , gã theo Hoàng hậu nương nương bao nhiêu năm nay, thực sự từng chịu ấm ức gì, càng từng chặn họng bao giờ, trong lòng gã đương nhiên sẽ cảm thấy tức giận.
“Sao hả? Một gã hạ nhân bên cạnh Hoàng hậu nương nương mà cũng dám hống hách thế , ngươi cho rằng bản quan ăn chay niệm Phật ?” Nam Cung Cẩm hừ lạnh một tiếng.
Tiểu thái giám vội rụt tay , hiện giờ tiểu công t.ử vẫn còn ở trong tay đối phương, nhất là đừng chọc giận y thì hơn. Hơn nữa, rõ ràng Hoàng thượng coi trọng Yến Kinh Hồng hơn nương nương nhà nhiều. “Thừa tướng đại nhân, nô tài sai , nô tài đáng c.h.ế.t, chỉ tại nô tài nhất thời lo lắng quá nên mới bất kính với ngài thôi, xin ngài đại nhân đại lượng đừng chấp vặt với kẻ tiểu nhân, tha tội cho nô tài!”
Nam Cung Cẩm lạnh, mất kiên nhẫn : “Được , đừng nhảm nhiều nữa, phiền công công về báo với nương nương, lúc nào thất của bản quan về, thì lúc đó tiểu công t.ử Phượng gia cũng thể về! Công công về , tiễn!”
Tiểu thái giám hậm hực Nam Cung Cẩm, khóe mắt liếc qua Bách Lý Kinh Hồng đang vùi đầu cầm bút lông lách gì đó, đáy mắt chợt lóe lên tia sáng kỳ dị. , cũng cùng lúc , đàn ông vốn đang cúi đầu chợt ngẩng lên gã một cái, ánh mắt như băng lạnh khiến sợ đến run ! Gã rùng một cái, đó nhanh chóng về...
...
Sau khi gã , Nam Cung Cẩm nhàn hạ ăn nho tiếp. Khoảng hơn một canh giờ , Quân T.ử Mạch về, hẳn cửa chính. Sắc mặt tiểu nha đầu ửng hồng, thấy Nam Cung Cẩm, cô lập tức : “Lại Tướng gia thêm phiền phức !”
Nam Cung Cẩm lắc đầu mấy bận tâm, nhưng buồn bực : “T.ử Mạch, mặt đỏ thế?” Nếu xét theo lẽ thường, bắt cóc khó khăn lắm mới về , lẽ mặt đẩy vẻ sợ hãi mới đúng chứ? Tiểu nha đầu đỏ mặt là ?
“À… chuyện … chuyện … là do lúc qua Ngự hoa viên, cẩn thận choáng váng suýt rơi xuống hồ, một đàn ông áo đen tuấn tú kéo . À , đang cái gì thế !” Quân T.ử Mạch giậm chân một cái, mặt càng đỏ hơn.
Nam Cung Cẩm liền hiểu ngay, tiểu nha đầu cũng giống như Mặc Họa , mầm tình nảy nở đây mà. Mùa cứ như mùa để tương tư ! Người đàn ông áo đen tuấn tú ? “Có ngông cuồng, tà phái, vạt áo n.g.ự.c hé mở ?”
“Sao tỷ ? Có điều, đang giữa mùa đông thế , lạnh ?” Sắc mặt Quân T.ử Mạch trở nên khó hiểu.
Nam Cung Cẩm khỏi bật , Bách Lý Dung thích Lãnh T.ử Hàn, Quân T.ử Mạch cũng thích Lãnh T.ử Hàn, tên đó cũng duyên với các thiếu nữ quá chứ!
“Nàng gì ?”
“Cười vì duyên phận của nào đó tới !”
Bách Lý Kinh Hồng cũng nhanh chóng hiểu đối phương là ai. Hắn ngước lên Quân T.ử Mạch, đột nhiên nổi lòng nhiệt tình, giọng thanh thoát vang lên: “Trẫm cảm thấy, nếu cô mà theo đuổi , chắc chắn sẽ thành công đấy. Trẫm sẵn lòng giúp đỡ.” Sớm quét cái tên Lãnh T.ử Hàn khỏi tầm mắt của và Cẩm Nhi thì càng .
“Phì!” Nam Cung Cẩm phun hết cả ngụm nước trong miệng ngoài, đúng là bụng đen tối!
Quyển 3