Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 45:.1
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cạch!” chiếc bút lông sói trượt từ bàn tay của thanh niên nhã nhặn như ngọc , ngòi bút vạch một vạch mực đen lên tờ giấy Tuyên Thành, bức tranh tươi màu hủy hoại trong chớp mắt.
Cô gái trong tranh dung mạo tuyệt sắc, khuôn mặt trái xoan với đôi lông mày lá liễu, mặc bộ váy trắng giống tiên giống yêu. Mộc Nguyệt Kỳ thấy khuôn mặt đó ít trong những bức tranh của Thượng Quan Cẩn Duệ, nhưng khác với , mấy ngày gần đây, con ngươi của cô gái trong tranh đều mang màu đen như bảo thạch, chứ còn là màu xanh thẳm như nữa. Bức tranh mỹ nữ vốn dịu dàng lúc cũng thoáng tỏa khí thế hùng ngay từ trong ánh mắt.
Trên tường trong thư phòng, chỉ cần qua sẽ thấy ngay muôn hình vạn trạng của cô gái , hoặc yêu kiều, hoặc giảo hoạt, hoặc mơ màng, hoặc hào khí, hoặc… Mà vẽ nên chúng, lúc sững sờ, ánh mắt lạnh lùng ông cụ mặt: “Vì sớm một chút?” Giọng vốn nhã nhặn ấm áp, lúc chỉ khiến thấy lạnh khiếp . Ngữ điệu , thậm chí còn lạnh hơn cả giọng điệu như băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn thường ngày.
Ông cụ giật , đó mới đáp: “Thiếu chủ, hạ thần chỉ sợ ngài để lỡ đại sự.” Nghiệp lớn của họ thiếu chủ hủy tay cô gái nhiều . Từ chuyện lộ thực lực, đến binh quyền ở Nam Nhạc, thậm chí còn đối đầu với Quân Lâm Uyên, nếu bẩm báo sớm, sẽ còn xảy những chuyện gì nữa. Nếu vì nghĩ chuyện cô gái rơi xuống vực qua lâu , dù thiếu chủ điên cuồng cũng đến mức đào ba thước đất lên để tìm, thì hôm nay lão cũng sẽ chuyện .
Mộc Nguyệt Kỳ bên cạnh chỉ cúi đầu bức tranh hủy của , mặt thoáng lộ vẻ tiếc nuối. Bức tranh , vẽ mất mấy ngày . Nhìn dung nhan phong thần tuấn lãng của còn nụ , nàng trầm mặc một chút cất tiếng an ủi: “Tướng gia, họ cũng chỉ vì cho ngài!”
“Rầm!” Thượng Quan Cẩn Duệ đập mạnh xuống bàn, đôi mắt đen láy như bốc lên ngọn lửa rừng rực, tức tối quát ông cụ : “Muốn cho ? Ông đừng quên phận của nàng! So với , thì nàng mới thực sự là thiếu chủ của bộ tộc Nam cung! Cũng là huyết mạch chính thống của bộ tộc Nam Cung!”
Từ xưa tới giờ, ông cụ từng thấy giận dữ đến mức bao giờ, chân nhũn , quỳ sụp xuống nhưng mặt chút hổ thẹn nào, chỉ trầm giọng : “Tất nhiên hạ thần rõ dòng m.á.u chảy ai mới là huyết mạch của Hoàng gia, nhưng thiếu chủ, nàng thể việc gì cả, đạo lý ngài cũng hiểu chứ?”
Làm họ Tô Cẩm Bình mới là họ nên tận tâm tận lực, vì trong nàng huyết thống của hoàng thất? từ biểu hiện của Tô Cẩm Bình là thể nhận thấy, nàng quá lụy tình, thậm chí còn gả cho con của kẻ thù, con gái như thể việc lớn? Cựu thần bọn họ khôi phục vinh quang của bộ tộc Nam Cung, quan trọng là ai lãnh đạo, quan trọng nhất là thể đạt mục đích của họ !
Thượng Quan Cẩn Duệ hít sâu một , kiềm chế lửa giận trong lòng mới : “Tài năng của Cẩm Cẩm hề thua kém . Nàng như chẳng qua là vì hiểu rõ nội tình mà thôi!” Hắn rằng Cẩm Cẩm thể gả cho của Hoàng Phủ gia, cũng thể gả cho của Bách Lý gia, nhưng nghĩ, nếu nàng quên, thì cứ để một Nam Cung Duệ gánh vác chuyện , còn ân oán tình thù, cuộc sống của nàng sẽ thoải mái. hiện giờ…
“Làm thiếu chủ dám chắc rằng khi công chúa rõ nội tình, sẽ ngoan cố tiếp tục ở bên Bách Lý Kinh Hồng chịu đổi chứ? Các lão chủ nhân ở trời cao linh thiêng, chắc chắn sẽ tha thứ cho những gì mà công chúa gây .” Nói xong, cơ thịt khuôn mặt già nua của ông cụ cũng run lên, thực sự phẫn nộ vì sự kém cỏi của Tô Cẩm Bình. Trên thiên hạ thiếu gì đàn ông , dù gả cho thiếu chủ, thì Lãnh T.ử Hàn, Mộ Dung Thiên Thu, Quân Lâm Uyên, ai là kém hơn Bách Lý Kinh Hồng của Hoàng Phủ gia ? nàng chọn đúng con trai của kẻ thù!
Câu hỏi khiến Thượng Quan Cẩn Duệ chợt nghẹn lời, cũng suy sụp. Nếu Bách Lý Kinh Hồng đủ năng lực để bảo vệ nàng, thì dù thế nào cũng sẽ để nàng Nam Nhạc. Vì tin dù thế nào đàn ông cũng sẽ đối xử với Cẩm Cẩm, nên mới để ân oán đời kết thúc ở đời , trọng trách khác cứ để gánh chịu, nhưng ngờ khi nàng ở ngay trong mắt Bách Lý Kinh Hồng, mà cũng để nàng rơi xuống vực .
Im lặng một lúc lâu, tiếng quát giận dữ mới vang lên từ miệng Thượng Quan Cẩn Duệ: “Đi tìm ! Dù thế nào cũng tìm cho !” Cơn giận như thế , quả thực giờ từng !
Lần , nếu tìm thấy Cẩm Cẩm, sẽ buông tay nữa! Hắn sẽ bao giờ… để Cẩm Cẩm rời khỏi tầm mắt của nữa. Nếu Bách Lý Kinh Hồng bản lĩnh bảo vệ nàng, thì để Thượng Quan Cẩn Duệ !
Cơn giận dữ hiếm của khiến ông cụ sợ hãi, trầm giọng : “Thiếu chủ, tình cảnh hiện giờ của chúng vốn bất lợi, Hoàng Phủ Hoài Hàn và Quân Lâm Uyên đều phát hiện binh mã chúng giấu, khó khăn lắm mới đ.á.n.h lạc hướng , nhưng giờ cũng đang ở đầu sóng ngọn gió, nếu còn gióng trống khua chiêng tìm nữa, thì chỉ khiến Hoàng Phủ Hoài Hàn nghi ngờ nhiều hơn thôi!”
“Ông là chủ, là chủ?!” Giọng ấm áp còn du dương như tiếng suối chảy nữa, chỉ mang theo cảm giác gay gắt, và vô cùng tàn khốc.
Ông cụ cúi đầu đáp: “Thiếu chủ, chờ lão Vương gia trở về, chắc chắn sẽ đồng ý để ngài bừa như !”
“Người !” Thượng Quan Cẩn Duệ tức giận!
Không bao lâu , hai hắc y nhân tiến : “Thiếu chủ!”
“Bất tuân mệnh lệnh chủ nhân! G.i.ế.c!” Sắc mặt lúc bình tĩnh trở , còn vẻ xúc động nữa, đôi mắt đen láy như ngọc toát lên vẻ trí tuệ, đáy mắt lạnh lẽo khiến dám lâu.
Hai hắc y nhân đều kinh ngạc, ông cụ là đại thần mấy đời , g.i.ế.c là g.i.ế.c ?! họ vẫn ngoan ngoãn lôi ông cụ ngoài! Sắc mặt ông cụ suy sụp hẳn, nhưng cũng hề cầu xin một tiếng nào, vì lão hôm nay lão quá, uy quyền của chủ nhân đều dựa sự kính cẩn của hạ nhân mới thể bộc lộ và duy trì. Những lời lão , chẳng khác nào coi thường chủ nhân!
Chờ ông cụ lôi ngoài , Thượng Quan Cẩn Duệ mới với hư : “Đi tìm! Sống thấy , c.h.ế.t… thấy xác!”
“Vâng!” Trong chỗ tối lên tiếng đáp, đó một bóng đen lóe lên, rời khỏi gian phòng.
Khi đều rời khỏi phòng, Thượng Quan Cẩn Duệ suy sụp phịch xuống ghế. Hắn gì tiếp theo, đúng hơn là, nếu tìm thấy Cẩm Cẩm thì gì bây giờ. Hắn hít sâu một , mặt còn nụ ấm áp như gió xuân nữa, ngón tay thon dài khẽ day nhẹ mi tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-45-1.html.]
“Tướng gia, sẽ trời cao phù hộ!” Mộc Nguyệt Kỳ nhẹ nhàng , dám để thấy vẻ xót xa trong mắt.
Người sẽ trời cao phù hộ ư? Hắn khổ, nếu thực sự như thế, thì đây thể… cũng Mộc Nguyệt Kỳ ý , nên gì.
lúc , một ông cụ tóc trắng xóa bước , so với , trong mắt ông cụ khí phách hơn nhiều, con ngươi mắt cũng sáng như , mặt đầy vẻ mừng rỡ: “Thiếu chủ đừng lo, tìm pháp sư năm xưa , ông thể khôi phục trí nhớ thời điểm 4 tuổi của công chúa. Hơn nữa, ông cũng công chúa vẫn c.h.ế.t, hiện đang ở phương Bắc!’
“Thật ?” Hai mắt Thượng Quan Cẩn Duệ như sáng rực lên, tin vui bất ngờ trong lúc vô cùng tuyệt vọng khiến thể tin nổi. Cẩm Cẩm , hơn nữa còn tìm pháp sư năm xưa, nếu , cũng thể cho Cẩm Cẩm phận của nàng …
“Tất nhiên là thật!” Trên mặt ông cụ cũng đầy vẻ vui mừng. Thật , họ thẳng chuyện năm xưa cho công chúa, nhưng nếu công chúa tin, thì họ giải quyết thế nào? Bây giờ tìm pháp sư , đương nhiên cũng dễ lo liệu chuyện hơn.
Hắn thở phào một , nụ nhã nhặn một nữa nở rộ mặt Thượng Quan Cẩn Duệ: “Vậy thì sắp xếp thu dọn chút , mấy ngày nữa, sẽ từ biệt Hoàng Phủ Hoài Hàn!”
“Ý thiếu chủ là…” Ông cụ khó hiểu.
Hắn đáp: “Cứ tiếp tục ở Đông Lăng cũng là cách lâu dài. Hoàng Phủ Hoài Hàn nghi ngờ , giám sát chặt chẽ, hiện giờ và cả hai bên đều gì , hai bên đều thể thể hiện bản lĩnh, chi bằng rời khỏi đây chúng hành động cũng dễ dàng hơn nhiều.”
“Lấy lui tiến cũng thể coi là thượng sách! Cựu thần hiểu !” Ông cụ đáp lui ngoài thu xếp.
Lúc , trong phòng chỉ còn Thượng Quan Cẩn Duệ và Mộc Nguyệt Kỳ, sang nàng, trong lòng thầm cảm thấy áy náy, cô gái , chỉ cứu nàng một , nhưng nàng đáp oán hận hối tiếc tới tận bây giờ. đối với nàng, trừ áy náy , thực sự thể cho nàng điều gì hơn . Hắn đành nhẫn tâm : “Mộc cô nương, cô , chuyện của tại hạ vốn nên liên lụy cô. Dù báo ân, thì mấy năm nay cũng đủ .”
“Tướng gia ơn với Mộc Nguyệt Kỳ, Mộc Nguyệt Kỳ cũng sẽ cả.” Nàng rũ mắt xuống, giấu vẻ chua xót trong đáy mắt.
Câu trả lời trong dự đoán của , nhưng cảm thấy, bất luận thế nào, cũng nên để cô nương nhà lãng phí tuổi thanh xuân như . Hắn khẽ nhíu mày, cố tình : “Mộc cô nương, nghĩ bản cô cũng thấy , tại hạ sẽ lập tức tìm Cẩm Cẩm, cô theo chúng , nếu để Cẩm Cẩm hiểu lầm, tại hạ sẽ khó xử!” Lý do , cũng đủ để ép nàng chứ?
Nghe , Mộc Nguyệt Kỳ cứng đờ , c.ắ.n môi , ngẩng đầu một cái, hai mắt ngân ngấn lệ. Từ khi phụ qua đời, nàng còn rơi một giọt nước mắt nào nữa, nhưng hôm nay mấy câu của đ.â.m đến thâm tím mẩy! Nàng chỉ ở bên thôi mà, dù chỉ là xa xa dõi theo cũng , mà chút ân huệ đó cũng bố thí cho nàng.
Thấy mắt nàng ngập nước, Thượng Quan Cẩn Duệ càng cảm thấy áy náy hơn, cố ép đầu nàng nữa, tiếp tục lạnh lùng : “Mộc cô nương là vô cùng thông minh, hiểu , tin rằng cô sẽ khiến tại hạ khó xử.”
“Mộc Nguyệt Kỳ hiểu suy nghĩ của tướng gia! Tướng gia bảo trọng!” Nàng kẻ ngốc, nàng và Thượng Quan Cẩn Duệ cũng coi như tri âm tri kỷ, nàng thể hiểu suy nghĩ của ? chẳng lẽ rời xa thì nàng thể tìm cái gọi là hạnh phúc ?! Nàng chỉ cảm thấy cuộc sống của u ám mất hết màu sắc mà thôi!
Nói xong câu đó, nàng lập tức bước . Đi đến cửa, lên bầu trời u ám mờ mịt, nàng bỗng cảm giác gào lên thật to! Nàng nàng thua cuộc vì nàng kém Tô Cẩm Bình, mà vì nàng thua ngay ở điểm khởi đầu! Đi ư? Đi bây giờ? Nàng ! Sau sẽ gì? Nàng cũng . Thậm chí, nàng hiểu còn sống vì cái gì nữa. Nàng lê từng bước, loạng choạng bước khỏi tướng phủ…
Đôi mắt ấm áp chăm chăm theo bóng nàng, trong mắt đầy vẻ day dứt. Mộc cô nương, xin nàng…
Nếu thể cho nàng hạnh phúc, thì nên tiếp tục vướng bận nữa. Hắn cúi đầu, bức tranh đầy màu sắc của , hít sâu một , gấp gọn đặt sang một bên, tiếp tục mở giấy vẽ…
Quyển 2
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi