Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 44:: Ta Chỉ Muốn Làm Một Người Đàn Ông Tốt
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:22:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng thượng, núi cao phía một , chúng b.ắ.n ?”
Một binh sĩ nheo mắt phía xa, chỉ Nam Cung Cẩm đang ở giữa trung .1Đôi mắt màu xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu nheo , đang leo nhanh ở vách núi cao cao , liền nhận ngay đó là nàng.
Trong khoảnh khắc,8hắn chợt cảm thấy do dự, nhưng khi trong đầu chợt nhớ lúc ở đỉnh núi, nàng cầm s.ú.n.g chĩa đẩy kiên quyết, sự do dự tan biến trong nháy mắt,2giọng lạnh lùng và tàn bạo của vang lên: “Bắn!”
Các tướng sĩ giương cung, vội vàng : “Nhớ kỹ, thể b.ắ.n thương, nhưng nhất định giữ4người sống!”
“Rõ!”
Hắn xong, trăm nghìn mũi tên phá mà , b.ắ.n tới vách núi.
Mũi tên vạch phá khí, cũng xé rách gian, đầu mũi tên lóng lánh sắc lạnh, chút lưu tình nào.
Mà kỳ quái là, những mũi tên khi bay tới giữa trung, giống như thứ gì đó ngăn cản , ở nguyên giữa trung, nhúc nhích, nhưng vẫn duy trì tư thế song song với mặt đất.
Các mũi tên vẫn đang trong trạng thái bay tới, nhưng thể tiến thêm chút nào! Thấy như thế, tất cả các tướng sĩ đều kinh ngạc một chút, trong mắt lộ sắc thái sợ hãi, mà khóe miệng lạnh lùng của Mộ Dung Thiên Thu nhếch lên, cảnh tượng thế , biểu thị rằng Bách Lý Kinh Hồng cũng ở chỗ ! Nói như thì ván thắng một nửa ! “Vèo vèo vèo!”
Tất cả các mũi tên đều đồng loạt vang lên một tiếng, đang ở giữa trung bỗng đồng thời b.ắ.n ngược về.
“Phụt! Phụt! Phụt!”
m thanh các mũi tên đ.â.m trong da thịt vang lên, trận mưa tên , thiếu các tướng sĩ, mắt trợn trắng mà ngã xuống, thể dậy nữa.
, Mộ Dung Thiên Thu quá để ý, nhanh chân về phía , vung tay lên, để cho những đ.á.n.h bọc ! Quả nhiên, khi vòng qua, liền thấy một đàn ông mặc đồ trắng ở giữa, quanh là mấy trăm áo đen, trận địa sẵn sàng nghênh đón quân địch! Trên vách núi, Nam Cung Cẩm càng vượt lên cao càng chậm rãi ẩn dấu hình trong sương mù mỏng giữa trung, khiến cho tìm tung tích.
Mấy vạn binh sĩ bao vây Bách Lý Kinh Hồng và thuộc hạ của cực kỳ chặt chẽ, nhưng khuôn mặt hờ hững của một chút bối rối, đôi mắt xám bạc xinh thản nhiên Mộ Dung Thiên Thu, chợt , nhưng lộ .
Gió núi thổi bay vạt áo của , bay múa trung, giống như là thần tiên , khiến cho dám tới gần, cũng dám khinh nhờn.
Mộ Dung Thiên Thu mặc một bộ quần áo màu đen bước tới, giống như lúc Nam Cung Cẩm che lấp tài năng, giờ đây như lưỡi gươm rời vỏ, đôi mắt mà xanh lục quét tới Bách Lý Kinh Hồng, môi nở nụ tàn bạo và lạnh lùng: “Bách Lý Kinh Hồng, thua!”
“Thật ?”
Hắn nhàn nhạt , cũng chỉ hai chữ, như là rõ tất cả, khiến cho lòng sợ hãi.
Mộ Dung Thiên Thu khẽ: “Nếu như bây giờ đang ở bờ phía Bắc của sông Mộ La, thì trận chiến của và còn chút gay cấn, nhưng hiện nay, ngươi ở nơi đây, chỉ với vài trăm , thể chống trẫm ?”
Bách Lý Kinh Hồng thế, cũng gì, nhưng nhuyễn kiếm lưng cất giấu ánh sáng lạnh, vận sức chờ phát động.
Yên lặng thật lâu, hai cường giả đối mặt, chỉ gì.
“Ngươi là một đàn ông xuất sắc, nhưng là một đế vương xuất sắc!”
Giọng lạnh lùng và tàn bạo của Mộ Dung Thiên Thu tiếp tục vang lên, như là phán định .
Trong lòng thầm cảm thán, nếu như Bách Lý Kinh Hồng hội hợp với binh mã ở bờ Bắc sông Mộ La, thì hiện nay Mộ Dung Thiên Thu khả năng vây đánh, thế nhưng vì đưa bé con , khiến cho bản rơi vòng vây của , dạng như thế, là thông minh là ngốc.
Làm một đàn ông xuất sắc, dù ở trong cảnh nào, dù với lý do gì cũng bảo vệ cho phụ nữ của .
Thành bại, sống c.h.ế.t, đều quan trọng, quan trọng là nàng bình yên vô sự .
là một đế vương xuất sắc.
Đế vương, lòng lạnh lùng, tất cả chỉ giang sơn là quan trọng, nếu như thứ gì quan trọng hơn thiên hạ trong suy nghĩ, thì đều mang ý nghĩa hủy diệt, nhất là trong thời loạn thế .
“Ta chỉ mong là một đàn ông xuất sắc”
Hắn nhàn nhạt, coi như là trả lời Mộ Dung Thiên Thu, mặt chỉ là vẻ lạnh lùng, khuôn mặt tuyệt mỹ và tinh xảo của lúc toát lên một loại dịu dàng kỳ la.
Điều cũng khiến cho Mộ Dung Thiên Thu ngơ ngác một chút! Hắn lập tức to: “Xem Nam Nhạc Hoàng vẫn là mỹ nhân hơn là giang sơn ! Cũng , thì trẫm sẽ ác nhân một , thỏa mãn ý nguyện của Nam Nhạc Hoàng một mới ! Lời của dứt, đối diện ngước mắt lên, đôi mắt như ánh trăng say lòng của hiện ánh sáng nhàn nhạt, để ý lắm Mộ Dung Thiên Thu: “Mạng của , ở ngay đây.
Nếu như bản lĩnh, ngươi cứ tới mà lấy”
Hiện nay, nàng bình yên rời , cũng còn gì lo lắng nữa.
“Vậy, trẫm sẽ đến lĩnh giáo một chút!”
Mộ Dung Thiên Thu xong, liền phát động công kích tới Bách Lý Kinh Hồng.
Lần , chiều nào chiều nấy đều sắc bén và ngoan độc.
Khiến cho khóe môi của Bách Lý Kinh Hồng tự chủ mà nhếch lên, Mộ Dung Thiên Thu thể coi là một đối thủ xuất sắc, bởi vì vĩnh viễn cam lòng rơi xuống hạ phong, vĩnh viễn cam lòng thua cuộc.
Cho nên mỗi một giao thủ, cũng thể cảm giác võ công của đối phương tinh tiến hơn, cho dù là Ngự Long Quy, đấu pháp như thế của đối phương, cũng tìm nơi nào đột phá, trong lúc nhất thời cả hai đều gì ! Người Mộ Dung Thiên Thu mang tới, cũng đều tại chỗ, dám b.ắ.n tên gì khác, sợ là cần thận Mộ Dung Thiên Thu thương! Nam Cung Cẩm với cái chân gãy, leo dọc theo dây leo lên , núi Thái Hành cao, hiểm trở, cũng là con thể tưởng tượng , khi leo lên lâu, nàng đẩy đầu mồ hôi, cũng cảm thấy vô cùng lo lắng cho Bách Lý Kinh Hồng ở bên , hai mươi vạn quân bao vây, thể trốn thoát ngoài ! Nghĩ nàng khỏi mắng thầm trong lòng, Mộ Dung Thiên Thu thật đúng là bản lĩnh! Đến núi lở mà cũng , cũng là như thế nào nữa! Ngay lúc nàng đang phiền muộn, bỗng nhiên trông thấy cách đó xa một cây cỏ kỳ dị, cây cỏ phát ánh sáng âm u, nhưng giống như tảng đá, dính liền vách đá, như là thể chia cắt , cảnh tượng , như là nàng thấy ở đó! Oh, thấy ở nhỉ, nhanh đó, Nam Cung Cẩm nhớ , đúng, là ở tấm bản đồ ! Lúc trợ giúp Bách Lý Thần và Vân Liên Ngưng trốn , Bách Lý Thần đưa cho Bách Lý Kinh Hồng tấm bản đồ đó! Mà nơi đối phương phát hiện chất lỏng kỳ quái , chính là một sơn động mọc một cây cỏ kỳ quái xung quanh! Nam Cung Cấm dừng tại chỗ trong chốc lát, nhanh, nàng thấy phía cây cỏ là một sơn động tối om như mực! Cắn răng, đạp mạnh một cước cái chân thương của , đó trượt theo cách núi, một giây , nàng bình yên tiến trong sơn động, vì để cho bản thể bình yên rời , khi sơn động, nàng liền đem cây dây leo cố định ở cửa sơn động, dùng cây đao xuyên qua, cắm mặt đất.
Sau đó nàng chậm rãi bước , trong sơn động là một màu đen như mực, nhưng thể thấy tiếng nước chảy róc rách, Nam Cung Cẩm tiện, nhưng cũng ảnh hưởng quá nhiều đến việc nàng tiến lên.
Sau khi thật lâu, chừng ba nén hương, đến lúc Nam Cung Cẩm cảm thấy kiên nhẫn nữa, cuối cùng cũng thấy một đầm nước, còn Nam Cung Cẩm thì kinh hãi khi trông thấy đồ vật ! Khó trách, khó trách Bách Lý Thần suy đoán thứ hữu dụng, thậm chí còn lưu vị trí địa đồ, còn bọn họ nhận tấm địa đồ , nhưng cũng thăm dò, ngờ tới hôm nay nàng gặp ! Chất lỏng màu trắng bạc, chậm rãi phun trào trong nước, Nam Cung Cẩm vội vàng nín thở! Cảm thấy tâm trạng của cực kỳ mâu thuẫn và phức tạp, đây là thủy ngân! Thủy ngân độc nhất chính là khi bốc .
Thứ , nếu dùng chiến trường, chắc chắn sẽ tác dụng lớn! Chỉ điều, nếu dùng thứ đối phó quân địch, vẻ như là quá âm hiểm, nhưng nếu dùng, thì quá lãng phí phát hiện và thăm dò ! Cuối cùng là dùng là dùng? Nghĩ thế, Nam Cung Cẩm rơi trầm tư.
Bên vách núi, hai đang đ.á.n.h đến hừng hực khí thế, đao quang kiếm ảnh tứ tán, sát khí ngừng hiển hiện, đ.á.n.h trọn vẹn ba nén hương mà vẫn phân thắng bại.
Sau khi đ.á.n.h thật lâu, Mộ Dung Thiên Thu lạnh một tiếng, rút lui khỏi kiếm trận, khi lui mấy trăm bước, đó : “Ngược là trẫm sơ xuất, nếu tiếp tục đ.á.n.h tiếp, chẳng khiến cho viện quân của Nam Nhạc kéo tới ? Bách Lý Kinh Hồng, cơ hội như thế, thì ngươi cũng đừng trách trẫm lấy nhiều bắt nạt ít nhé!”
, lời của dứt, liền thấy tiếng đại quân hành quân đến.
Sắc mặt Mộ Dung Thiên Thu nghiêm một chút, tim đập thịch một cái, lý nào như thế! Quân đội Nam Nhạc thể đến nhanh như thế , mà thám báo truyền tin về là binh mã Nam Nhạc đều trú đóng ở bờ Bắc sông Mộ La, nếu như tới đây, ít nhất cũng một canh giờ! Hiện nay còn đến nửa canh giờ, cho nên căn bản là khả năng thể đến nhanh như thế ! Hắn đầu , thấy vương kỳ Mạc Bắc phấp phới tung bay! Mộ Dung Thiên Thu yên lòng, đôi mắt màu xanh lục hết sức chăm chú sang bên đó.
Người của Đạm Đài Minh Nguyệt: Kế hoạch , vì để tránh tiết lộ tin tức, cho nên bàn bạc với Đạm Đài Minh Nguyệt, thì của , xuất hiện ở đây? Lúc đó, chuyện Đạm Đài Minh Nguyệt rơi xuống núi cũng là sự thật mà! Binh sĩ Tây Võ, thấy quân tới, đều thở phào một ! chợt thấy Mộ Dung Thiên Thu hét lớn một tiếng: “Bắn!”
Hắn xong, binh sĩ Tây Võ quá sợ hãi, nhưng vẫn vội vàng cái tên kéo cung, nhắm về phía binh sĩ Mạc Bắc mà bắn! Bọn ở đây b.ắ.n sang, nhưng đối phương cũng buông lỏng chút nào, cũng rút tên mà b.ắ.n qua! Hai bên b.ắ.n tên, ít c.h.ế.t! Cũng may quân địch đến đây cũng nhiều, trận thế lớn, nhưng nhân chỉ mấy nghìn mà thôi! Sau một trận kịch chiến, thì cơ bản là Mộ Dung Thiên Thu tiêu diệt hết! Sau khi trừ khử bộ đám , Mộ Dung Thiên Thu mới chợt nhớ tới vẻ như để ý đến cái gì, vội vàng đầu , phát hiện Bách Lý Kinh Hồng còn bóng dáng đầu nữa! “Bách Lý Kinh Hồng!”
Hắn phun bốn chữ qua kẽ răng! Tên , quả thực là xảo trá! Nếu như trực tiếp phái binh sĩ Nam Nhạc tập kích, chắc chắn sẽ thể kiểm soát cả hai bên.
để đám cải trang thành Mạc Bắc, cho dù phản ứng của nhanh, cũng cần thời gian để quyết định, chăm chú đến việc đấy, tất nhiên sẽ quá chú ý đến , nên cứ như thế mà trốn thoát! “Hoàng thượng, chúng g.i.ế.c nhiều Mạc Bắc như thế, nếu như để cho Mạc Bắc Vương , ...”
Một tên đại tướng lo lắng tiến lên .
Mộ Dung Thiên Thu nhất thời giận dữ, hung hăng tát một cái, mắng hai chữ: “Ngu xuẩn!”
Tên đại tướng hiểu tát một cái, nhưng nhanh tìm cho một đáp án, hiểu là, nhất là đám Mạc Bắc mưu mô đ.á.n.h bọn , cho nên Hoàng thượng len lén g.i.ế.c bọn ! Bí mật , nhất định thể lưu truyền ngoài, giữ bí mật! “Đuổi theo!”
Mộ Dung Thiên Thu xong, liền dẫn đại đội binh mã hướng sông Mộ La, Bách Lý Kinh Hồng hiện nay khẳng định là về hướng sống Mộ La để hội hợp với binh mã của , nếu thì dù bản lĩnh bằng trời cũng khả năng trốn mấy chục vạn binh mã chặn g.i.ế.c! , là, khi , một hình bóng màu trắng xuất hiện tại chỗ cũ, đổi ánh mắt như ánh trăng say lòng chăm chú bóng lưng bọn , ánh sáng nơi đáy mắt , mịt mờ và hiểu! “Bệ hạ, Mộ Dung Thiên Thu giờ dẫn tới bờ sông Mộ La, chỗ đó chính là nơi hai mươi vạn binh mã của chúng đóng!”
Mà ở bên đó, tướng tài đối thủ với Mộ Dung Thiên Thu, nếu bọn họ tới đó, nhất định sẽ ăn thiệt thòi.
Bách Lý Kinh Hồng do dự trong chốc lát, giống như là chút cam tâm, cuối cùng, thở dài một .
Hắn nhàn nhạt : “Sau một nén nhang, thả pháo hiệu, để cho bọn họ rút lui”
“Bệ hạ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-44-ta-chi-muon-lam-mot-nguoi-dan-ong-tot.html.]
Hủy tán đồng tới, ngoài sự tán đồng, càng là kinh ngạc! Rút lui, vì cái gì chứ? Bọn họ bố trí lâu như , từ khi Mộ Dung Thiên Thu binh mã len lén tiêm phục ở nơi , bệ hạ chuẩn xong đại trận Ngũ Hành Bát Quái, tên lửa, trận địa sẵn sàng đón quân địch! Chờ cho Mộ Dung Thiên Thu vượt qua trận pháp, đến bờ sông Mộ La, gió Đông Nam cũng sẽ nổi lên! Lại thêm tên lửa b.ắ.n tới, tất nhiên là Mộ Dung Thiên Thu đến mà về! Cơ hội như thế, bọn họ lý do buông tha! “Trèo lên đỉnh núi mất bao lâu? Chậm nhất”
Bách Lý Kinh Hồng trả lời , mà hỏi vấn đề khác.
Hủy trầm tư một lát : “Với khả năng của thuộc hạ, ba nén hương!”
“Hiện nay, nửa canh giờ .”
Hắn ngửa đầu, lên đỉnh núi, đó khói sương lượn lờ, cách nào thể xuyên thấu qua tầng mây, trông thấy đỉnh núi.
Hắn câu , sắc mặt Hủy bỗng cứng đờ! , mặc dù Hoàng hậu nương nương thương ở chân, hiện giờ cũng nên tới nơi .
Sau khi lên tới, Dạ Mạc Sơn Trang sẽ b.ắ.n đạn tín hiệu bọn họ an , thế nhưng là đến giờ vẫn tin tức truyền đến.
Cuối cùng, Bách Lý Kinh Hồng vách núi : “Thôi, sẽ cơ hội gặp Mộ Dung Thiên Thu”
Đã nửa canh giờ mà còn lên tới, cũng rơi xuống, lẽ là vết thương ở chân cản trở nàng, thể động đậy.
Nếu như , nàng mà giữ chặt dây leo rơi xuống thì...
Hủy c.ắ.n răng : “Bệ hạ, lẽ Hoàng hậu ở vách núi gặp chuyện gì đó, cho nên chờ một lát mới thể lên.
chặn g.i.ế.c Mộ Dung Thiên Thu, tuyệt đối là cơ hội trời ban, về sẽ thể cơ hội như thế nữa!”
là cơ hội trời ban, núi Thái Hành ít gió, mà phương hướng gió thổi vặn thổi vách núi cách đó xa, bệ hạ còn hạ lệnh, tốn ít công sức mới mở một mảng ở sườn núi, để cho gió tây thổi tới, đó đập vách núi phản xạ thành gió Đông Nam, phương hướng gió thổi cũng chính là bờ Bắc sông Mộ La, tất cả đều chuẩn , hủy bỏ ở bước cuối cùng ? Hủy, cam tâm! Không chỉ một cam tâm, mà những tham gia đào núi , ai cam tâm cả.
Ngay lúc , một ngọn gió truyền đến giọng phong lưu hoa lệ chậm rãi vang lên: “Nam Nhạc Hoàng quả thật là mưu tính sâu xa, núi Thái Hành thể nào gió Đông Nam, cho nên dù cho Tây Võ Hoàng thông minh, cũng thể đoán mà các hạ thể động tay ở sườn núi!”
Thực ngay khi đang những lời , trong lòng Đạm Đài Minh Nguyệt cũng cảm thấy vô cùng chấn động, thể ngờ , tâm trí của đàn ông kinh khủng đến thế! Đào thông vách núi lấy gió, cuối cùng là thế nào nghĩ ?! Giờ phút , mới thực sự hiểu rõ cái danh hiệu “Tài chấn thiên hạ”
của đàn ông là từ đầu mà ! Bách Lý Kinh Hồng quét mắt một cái, lạnh lùng gì, tay cũng lẳng lặng siết chặt Long Ngâm Kiếm, chuẩn xong tư thế tiếp tục chiến đấu.
“Nam Nhạc Hoàng cần kích động, trẫm ý đ.á.n.h với ngươi! Chỉ là hiện nay Mộ Dung Thiên Thu rơi bẫy của ngươi, nếu bây giờ , chẳng lẽ cảm thấy đáng tiếc ?”
Đạm Đài Minh Nguyệt , khi đến đây đeo lên mặt mặt nạ quỷ .
Trong đầu cũng thấm tính toán kỹ càng .
Ừm, Bách Lý Kinh Hồng đối chiến với Mộ Dung Thiên Thu, còn thì đợi ở đây, nếu như nữ thần rơi xuống, cũng thể thuận thế mà đỡ , một màn hùng cứu mỹ nhân ? Thấy Bách Lý Kinh Hồng lời nào, tiếp tục : “Có lẽ nàng chỉ leo mệt quá, nên tùy tiện tìm một khối đá vách núi dựng nghỉ ngơi một chút, hoặc lẽ thấy sơn động, nền nhất thời tò mò, xem xét trong chốc lát, lẽ...
Tóm quá nhiều khả năng thể xảy , tỉ lệ xảy chuyện là vô cùng nhỏ, nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội , về mà tính kế Mộ Dung Thiên Thu sẽ vô cùng khó khăn! Mà , Mộ Dung Thiên Thu nhất định sẽ cảnh giác nhiều hơn với các hạ! Nam Nhạc Hoàng nhất định suy nghĩ cho kỹ đấy!”
Đạm Đài Minh Nguyệt cố gắng kích động rời .
Dù đối với Đạm Đài Minh Nguyệt mà , hợp tác với ai cũng giống , nếu Mộ Dung Thiên Thu vô dụng để tính kế, đại khái thể đổi sang hợp tác với Hoàng Phủ Hoài Hàn, cho nên ở điểm , thật đúng là quá quan tâm.
Nhất là chuyện Mộ Dung Thiên Thu bỏ một bên tự tính kế mưu hại Bách Lý Kinh Hồng , khiến cho thực sự chút vui.
“Nói đủ hả? Rút kiếm ”
Tám chữ, đủ để biểu hiện thái độ của .
Đạm Đài Minh Nguyệt khẽ giật , lập tức nở nụ phóng khoáng: “Được ! Được ! Là đàn ông! Mặc dù trẫm so tài với một chút, nhưng hôm nay, vẫn nên , nữ thần ân cứu mạng với trẫm, trẫm cũng nàng xảy chuyện gì!”
Bách Lý Kinh Hồng thật đúng là thú vị.
Hắn hao hết tâm tư, tất cả đều bố trí cực , thậm chí thể một hành động diệt trừ bộ thành phần chủ chốt của Tây Võ, nhưng trong lòng của , cũng quan trọng bằng an nguy của nàng ? Kể cả là căn bản là chuyện gì xảy với nàng, cũng chuyện như thế thể phát sinh.
Có yêu hết lòng hết như thế, đối với thường mà , là thể, nhưng đối với đế vương mà , là vô cùng đáng sợ! Bách Lý Kinh Hồng thế, cũng nhiều với , chỉ với Hủy: “Các ngươi rút lui ”
Hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, nữ thần của Đạm Đài Minh Nguyệt ? n cứu mạng ? Người đàn ông dáng dấp bình thường, hừ.
“Bệ hạ! Nếu thì để thuộc hạ chỉ huy, thuộc hạ...”
Cơ hội thế , thật sự nguyện ý buông tha, diệt trừ Mộ Dung Thiên Thu, đây là mê hoặc đến thế nào! “Ngươi, là đối thủ của Mộ Dung Thiên Thu”
Giọng điệu của chắc chắn.
Cho dù là bản khống chế tất cả, bố trí xong xuôi, nhưng nếu tự , cũng ai thể gì Mộ Dung Thiên Thu, nhất đại kiêu hùng cũng là xuống.
Hủy , ngậm miệng , mặt lộ vẻ thất vọng chán nản! Quả thật, mặc dù là trợ thủ đắc lực nhất của bệ hạ, nhưng chênh lệch với Mộ Dung Thiên Thu vẫn còn lớn! Thấy thành thật , Bách Lý Kinh Hồng mới giơ tay lên, ném nhuyễn kiếm trong tay lên trung, đó nhảy lên, mượn lực đó, bay vọt thẳng tắp lên cao hơn hai trăm mét.
Sau đó, phất tay áo dài lên, cuốn nhuyễn kiếm trong tay .
Một tay tóm lấy dây leo, mặt lộ vẻ đáng tiếc, mà ngược , hiện một nụ nhạt, leo thẳng lên đỉnh núi.
Đạm Đài Minh Nguyệt thấy lao vùn vụt lên thì : “Bách Lý Kinh Hồng, Mộ Dung Thiên Thu một câu sai, ngươi là một đàn ông xuất sắc, nhất là đối với phụ nữ của .
là một đế vương xuất sắc, cuối cùng sẽ một ngày, giang sơn của ngươi, sẽ thua vì sự si tình của ngươi!”
Đế vương, thể tình yêu.
Nếu , đây chính là nhược điểm, mà nhược điểm của Bách Lý Kinh Hồng, lộ , đàn ông thông minh và cơ trí như thần linh , còn là thể phá vỡ nữa .
“Đối với đế vương mà , thời điểm vui vẻ nhất, chính là lúc ở long ở cao, xuống thương sinh.
đối với Bách Lý Kinh Hồng , thời điểm vui vẻ nhất, chỉ là lúc thấy nàng bình yên vô sự.
Mà , cho tới bây giờ cũng chỉ là vai trò đàn ông của nàng, chỉ thế thôi”
Nói xong, đầu , lao vùn vụt lên .
Trước khi gặp nàng, điều , là báo thù, là nắm quyền sinh sát trong tay, nắm đại quyền thiên hạ.
giờ đây, chỉ cần nàng mạnh khỏe, thể vô lo vô nghĩ.
Chinh chiến, đoạt vị, với mà , chẳng qua chỉ là để kiếm một cõi cực lạc cho bọn họ mà thôi.
Đạm Đài Minh Nguyệt tại chỗ mà giật , ngờ rằng, một ngày, từ miệng một đế vương câu như ! Mưu tính bao nhiêu ngày trời, thậm chí còn đào đá khoét núi! Vây rồng trong nơi hiểm trở, dùng hỏa tiễn để thiếu c.h.ế.t! Mọi chuyện như thế, mà cũng bằng an nguy của một phụ nữ ?! Bách Lý Kinh Hồng, thật đúng là một điên! quả thật cũng là một đàn ông chân chính! Đạm Đài Minh Nguyệt bỗng nở nụ , xem , nữ thần của , chỉ nhan sắc tệ, mà ánh mắt đàn ông cũng tệ! nghĩ thế nào thì nghĩ, trong lòng vẫn chút thoải mái chứ? Hắn thu hồi ánh mắt đang lên cao, xốc tinh thần, trông thấy đám Hủy đang cầm kiếm , sắc mặt lạnh lùng.
Hắn tà mị một tiếng, đắn: “Đừng trẫm như thế, bây giờ trẫm ngay, trẫm ngay! Ha ha ha...”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Quyển 4