Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 44:: Dấu Ấn Bí Ẩn

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nàng nghỉ ngơi một đêm, đêm nay luôn?” Hắn cúi đầu trưng cầu ý kiến của nàng, dù hôm nay nàng cũng trúng tên, nếu cơ thể khỏe, nghỉ một đêm cũng .

Nam Cung Cẩm khẽ: “Đêm nay luôn , dù cũng vết thương gì nặng nề lắm, cũng đỡ để ai đó bồn chồn đến mất ngủ cả đêm.”

Nghe nàng , mặt lộ vài phần ngượng ngùng, đầu tiếp lời nữa. Mấy hôm nay, đúng là nhắc nhắc chuyện vài .

“Chủ nhân, đến ạ!” Phu xe bên ngoài lên tiếng, cũng giúp họ vén rèm xe lên.

Bách Lý Kinh Hồng dậy, đó bế luôn nàng xuống xe. Đến cửa phủ, một cô gái xinh tuyệt trần khẽ nhíu mày, dáng vẻ vô cùng lo lắng đang chờ ở đó, thấy Nam Cung Cẩm trong vòng tay của Bách Lý Kinh Hồng, sắc mặt cô lạnh vài phần, nhưng cô vẫn c.ắ.n môi bước tới : “Tướng gia, tin ngài gặp thích khách, ngài chứ?”

Tướng gia về cùng con tiện nhân Mộ Thiên Thiên hoàng cung , đó về đến nơi đàn ông bế, tức c.h.ế.t mất thôi! Mặc Họa cô nào kém gì hai chứ? Xét về phận cao quý, luận về thế lực chống lưng, thì cô kém gì hai ? Vì trong mắt Tướng gia, ngài thể thấy sự tồn tại của cô chứ!

Nhìn thấy cô , Nam Cung Cẩm sững một chút. Nói thật, quãng thời gian , nàng còn quên luôn trong phủ còn cô Công chúa bình thê . Nếu họ mà luôn, chẳng sẽ bỏ Mặc Họa ? Đang yên đang lành tự dưng thành cô vợ bỏ rơi, Mặc Họa sống yên lành ở Tây Võ nữa? Nghĩ , trong lòng nàng dâng lên cảm giác áy náy, giọng điệu cũng ôn hòa hơn một chút: “Không , muộn thế cô nên nghỉ sớm !”

Đây là đầu tiên Nam Cung Cẩm chuyện với Mặc Họa nhẹ nhàng như thế. Mũi Mặc Họa cay xe, suýt nữa trào nước mắt. Trước giờ cô vốn là vô cùng kiêu ngạo, nhưng đến phủ Thừa tướng , dường như góc cạnh của cô mài mòn cả, dần dần, cô gần như chỉ còn sót một mục tiêu duy nhất, đó là cố gắng giành trái tim của đàn ông , cũng chính là tướng công của cô, dù rằng chỉ là một lời dịu dàng, một câu hỏi quan tâm thôi cũng đủ khiến trái tim đóng băng của cô ấm áp trở .

Cô khẽ gật đầu những cũng về theo ý Nam Cung Cẩm, vì đêm nay trong phủ Thừa tướng biểu hiện khác thường, tất cả đều cho cô đêm nay hẳn sẽ xảy chuyện gì đó.

Vừa phủ, mấy thấy ngay Hủy lâu gặp, sắc mặt xanh xao vàng vọt, hiển nhiên là mấy hôm nay cũng Băng Tâm giày xéo điên cuồng , xem , tròn hai tháng cô mới thèm thả về! Lúc thấy Nam Cung Cẩm, trong lòng Hủy tràn ngập cảm giác đề phòng. Hắn phát hiện , mỗi cùng Hoàng hậu, là một gặp xui xẻo! Lần đầu tiên thì cô gái quen chiếm lấy thể một cách thể ngờ , thứ hai thì giam giữ cu li hai tháng trời, còn động một tí là mụ già sàm sỡ trêu chọc nữa chứ! Tức c.h.ế.t mất!

Mà Phong cạnh Hủy thấy Mặc Họa chợt cảm giác chạy trốn ! Không , từ khi Hoàng hậu bái đường với cô gái , cứ thấy cô là trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi!

Ánh mắt của đều hướng về phía Mặc Họa. Mặc Họa là Công chúa Tây Võ, là tân nương sủng ái, như chắc chắn sẽ về phe Mộ Dung Thiên Thu. Hơn nữa, xem cả Hoàng thượng và Hoàng hậu dường như đều định đưa cô về Nam Nhạc, giờ cô còn đây gì?

“Tướng gia xa ?” Mặc Họa cũng kẻ ngốc, cô nhanh chóng phát hiện gì đó bình thường, đang yên đang lành nửa đêm nửa hôm thu dọn đồ đạc, còn vận chuyển từng xe từng xe nữa, chẳng lẽ phủ Thừa tướng của họ chuyển nhà ?

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Nam Cung Cẩm tuột xuống khỏi tay Bách Lý Kinh Hồng, đang đ.á.n.h ngất Mặc Họa luôn, nhưng còn kịp tay, gã canh cổng vội vàng chạy : “Thừa tướng đại nhân, nhờ tiểu nhân giao lá thư cho ngài!”

“Người đó ?” Nam Cung Cẩm nhướng mày.

“Đi ạ, nhanh lắm, tiểu nhân đuổi theo kịp!” Gã canh cổng cúi đầu đáp.

Nam Cung Cẩm gật đầu đón lấy lá thư: “Ừm, ngươi lui .”

Nói xong nàng mở lá thư trong tay , đó, mắt nàng nheo , thoáng sững sờ!

Bách Lý Kinh Hồng bên cạnh đưa tay rút lá thư tay nàng, lướt một , đôi mắt sáng như cũng nhíu .

Nam Cung Cẩm mấp máy môi, dường như thể tìm thấy tiếng của , thì vấn đề, mà là nàng vấn đề! “Chàng nghĩ những lời là thật giả?”

Ngón tay thon dài siết chặt tờ giấy mỏng như cánh ve , dường như vò nát nó : “Nàng nghĩ ?”

Cổ họng Nam Cung Cẩm nghẹn , một cảm giác khó thành lời chợt bao phủ nàng. “Ta cảm thấy chuyện hẳn là thật!”

Trong thư dầy đặc chữ, mỗi nét chữ đều cứng cáp nhưng ẩn sự cứng cáp mang theo cảm giác ấm áp như gió xuân.

“Yến Kinh Hồng, trận chiến ở Ngọc Môn quan , coi như bản vương và ngươi kết mối duyên thể nào tháo nổi . Tuy nhiên, đối với bản vương mà , thì đây là nghiệt duyên thôi! Vài hôm nữa bản vương sẽ tới thăm Tây Võ, hy vọng đến lúc đó thể tái đấu với các hạ một vài trận nữa, để phân định thắng thua. À , còn một chuyện nữa bản vương quên cho ngươi. Lần rơi xuống nước ở Dương Châu, bản vương vô tình thấy cánh tay của ngươi một dấu ấn màu đỏ, hẳn là ngươi nó là cái gì nhỉ? Nghe , một loại dấu ấn lạ kỳ, nếu như xóa , thì cả đời cũng thể con , hơn nữa, mười tám tuổi sẽ đau tim một , còn về … Mà trong thiên hạ , cực kỳ ít cách hóa giải, bản vương chính là một trong đó. Các hạ nhớ chuẩn cho kỹ càng, chờ bản vương tới cửa nhé, điều kiện của bản vương sẽ hà khắc đấy!”

Hôm đó múa ở Dương Châu, cánh tay của nàng lộ hết, mà bản nàng cũng rõ, đúng là bên trong cánh tay của nàng một dấu ấn màu đỏ. Lúc đó nàng chỉ nghĩ nó là vết bớt bình thường thôi. Hẳn là hôm lúc nàng cứu Đạm Đài Minh Nguyệt lộ nên mới thấy. Còn về chuyện đầu tiên đau tim khi mười tám tuổi đó, thì nàng vẫn nhớ rõ ràng!

Lúc đó là ở Đông Lăng, khi Hoàng Phủ Hoài Hàn ép diễn kịch, Hoàng Phủ Dạ cứ nhất quyết đòi kéo nàng uống rượu. Khi , đầu tiên nàng chứng kiến khinh công trong truyền thuyết, còn thầm nghĩ nếu một ngày nào đó cũng thì quá. Mà cũng chính lúc , đột nhiên nàng cảm thấy n.g.ự.c như thiêu như đốt, Hoàng Phủ Dạ sợ hết hồn, nhưng cảm giác đó chỉ trong thoáng giây, bao lâu biến mất, thế nên nàng cũng để ý lắm.

“Làm bây giờ?” Nàng đầu hỏi ý kiến của , thứ nhất là vì nàng đồng ý với hôm nay sẽ rời khỏi đây. Thứ hai, thù oán giữa nàng và Đạm Đài Minh Nguyệt hề nhỏ, chắc chắn thể chuyện t.ử tế , dù cách hóa giải cũng chắc cho nàng!

“Chờ .” Hắn vo viên mảnh giấy thành tro bụi, ném sang một bên, vụn giấy trắng bay tản trong gió.

Chờ á? Tạm thời ? “ mà...”

“Nhất định cách hóa giải.” Điều khiến lo lắng nhất chính là nửa câu “Còn về …” mà Đạm Đài Minh Nguyệt giấu hết . Sau sẽ thế nào, họ gần như gì cả, mà cũng lo lắng cái “hậu quả” mà dẫn đến .

Mọi đang thu dọn đồ đạc cũng dừng tay , xem sẽ chậm vài ngày , nhưng mấy thứ đồ bọn họ đây?

Nam Cung Cẩm cảm thấy khó chịu lạ thường: “Chuyển đồ , vận chuyển hết tất cả những món đồ giá trị , những chuyện khác thì để tính !” Đạm Đài Minh Nguyệt là dạng thù tất báo, ở Ngọc Môn quan chơi xỏ nhiều như , túm điểm yếu lớn của , chắc chắn sẽ tìm đủ cách để trả đũa nàng thôi!

, điều khiến nàng khó hiểu nhất là, nàng cũng thể coi là Thần y của thế hệ , vì nàng phát hiện điểm bất thường chứ?!

...

Thành cổ Thiên Kỵ.

Một đàn ông cầm cốc rượu trong tay, khoác trường bào, tay áo rộng thùng thình, tường thành, cổ tay áo thêu hoa văn chìm, lộ vẻ cao quý, nhưng phần thần bí, quỷ dị.

Ánh trăng chiếu xuống mặt , khiến khuôn mặt đó phủ thêm một lớp sáng mơ hồ, lông mày kiếm nhập tóc mai, đôi mắt đen tới mức khiến sợ hãi, sáng lấp lánh. Nhìn trong đôi mắt đó, thể thấu suy nghĩ của đó, cảm thấy như đang mặt một vị thần, đối phương thấu hết tâm tư của .

Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng quyến rũ cong lên, chắc cũng tầm hơn ba mươi tuổi , đều lộ sự cuốn hút và chín chắn của đàn ông trưởng thành, tay áo bào dài quét đất khẽ bay trong gió lạnh, khiến cơ thể giống như làn sóng lay động . Mái tóc đen dài bay lên, một vài sợi gió thổi tới bên khóe miệng, đó chậm rãi tản trong trung.

Trước mặt , tường thành, là một ông cụ tóc bạc phơ, lưng với . Nhìn ông qua tuổi bảy mươi , nhưng hề vẻ già nua. Ông ngẩng đầu lên bầu trời đêm, cuối cùng môi khẽ cong lên nở nụ kỳ quái: “Năm xưa hạ cấm chế lên nha đầu đó, cuối cùng cũng hiệu quả !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-44-dau-an-bi-an.html.]

Ông cụ chính là ngày hôm đó bói toán cho Nam Cung Cẩm khi nàng rời khỏi Bắc Minh.

Người đàn ông áo đen nhàm chán xoay ly rượu trong tay , mấy bận tâm : “Sư phụ, thầy sớm tính toán đến ngày ?”

“Đó là chuyện đương nhiên!” Ông cụ sờ râu đầy vẻ thỏa mãn, trong lòng cũng cực kỳ tự hào với năng lực đoán tương lai của .

Vừa câu , đàn ông áo đen liền ngẩng đầu uống hết rượu trong ly, đó ném ly rượu xa, với giọng điệu bất mãn: “Chỉ là một cô nhóc mới hai mươi tuổi, thể gánh vác sứ mệnh nặng nề đến thế !”

“Sứ mệnh của nàng, do vi sư lựa chọn, mà là trời cao lựa chọn!” Ông cụ thở dài một tiếng.

Trời sinh mấy ngôi đế vương, mà kết cục định, đến cuối cùng thiên hạ sẽ biến thành tình cảnh song long đoạt châu. Còn cô gái , mười mấy năm vẫn còn thể đoán rõ ràng nàng Phượng cách mang Thiên Sát, nhưng vụ hồn đổi xác rối loạn tất cả trật tự, thế nên, ông cũng thể đoán tương lai của thiên hạ nữa, vì ông tương lai của cô gái . Mà tương lai của thiên hạ, liên quan mật thiết với nàng!

Người đàn ông áo đen giễu cợt, cho là đúng, chỉ : “Vậy, sư phụ , ngài định giam tiểu nha đầu đó ở Tây Võ cả đời ?”

“Sao thế ? Chờ nàng thành sứ mệnh của nàng là thôi! Quan Hoa, con đừng coi thường tiểu nha đầu đó! Nàng thể chạy thoát khỏi tay Hoàng Phủ Hoài Hàn, giành nhiều thứ như thế từ tay Quân Lâm Uyên, giành trái tim của Bách Lý Kinh Hồng, khiến cho Mộ Dung Thiên Thu luôn chiều chuộng nàng, cần gì đó, giờ ngay cả chiến thần Đạm Đài Minh Nguyệt cũng ăn quả đắng trong tay nàng. Tất cả những chuyện đó, chuyện nào cũng khó để , nhưng cô gái , hết, chẳng lẽ vẫn đủ để khiến chúng đ.á.n.h giá cao nàng ?” Ông cụ đầu .

Người đàn ông áo đen , chính là Mặc Quan Hoa - mệnh danh là mưu sĩ nhất thiên hạ, thành chủ của thành cổ Thiên Kỵ! Mười năm , mệnh danh là mỹ nam nhất thiên hạ, một hai!

, mấy năm gần đây, gần như ít quan tâm đến mấy chuyện phàm tục, cũng dần dần phai nhạt trong ánh mắt của đời. Dần dần, đời thậm chí còn quên mất đàn ông khiến bốn lão hoàng đế thể khuất phục, giao thành cổ Thiên Kỵ cho thao túng, mưu lược ! Nghe , đôi mắt đen láy của Mặc Quan Hoa thoáng lóe lên tia sáng kỳ dị, dường như hứng thú, nhưng dần dần biến mất sạch, chỉ bất mãn : “Thế thì , cũng chỉ là một tiểu nha đầu, thể năng lực đến chứ!”

“Quan Hoa, con cũng đừng quên mười năm , khi mà con vang danh thiên hạ đó, con cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi thôi!” Ông cụ vuốt râu trêu chọc.

Mặc Quan Hoa khẽ hừ lạnh một tiếng, câu nào nữa. Có tài cũng chẳng liên quan gì đến Mặc Quan Hoa , chỉ cần thành nhiệm vụ của , cũng giống như cô gái , cũng thể thành sứ mệnh mà trời cao giao phó cho nàng .

“Qua mấy hôm nữa, vẫn cần con giúp họ một tay đấy!” Ông cụ .

Đôi mắt thần bí của Mặc Quan Hoa thoáng lóe lên vẻ khó hiểu, giúp họ một tay ư?! Tuy rằng mấy tên nhóc Bách Lý Kinh Hồng, Quân Lâm Uyên đều nhỏ hơn đến năm sáu tuổi, tâm tư đủ chín chắn, thậm chí hở một chút là sống c.h.ế.t vì mấy chuyện tình ái nhàm chán . cũng thể thừa nhận rằng, bất cứ một ai trong họ, cũng đều là tài năng mưu lược, lòng mang chí lớn thua gì . Như mà còn cần giúp ?

Ông cụ thấu sự nghi hoặc của , mỉm : “Cũng chuyện gì lớn, dù cũng là kiếp nạn của tiểu nha đầu . Những giữ thiên mệnh như chúng , giúp đỡ mới đúng chứ!”

Nếu chỉ hai Bách Lý Kinh Hồng và tiểu nha đầu , thì mấy chuyện nhỏ nhặt thể coi là kiếp nạn gì cả. họ còn cả mấy cái gánh nặng kéo theo nữa!

“Sư phụ, ý là con trai của Quân Lâm Uyên ư?” Mặc Quan Hoa nhanh chóng hiểu .

Mặc Quan Hoa với vẻ nghiền ngẫm: “Sư phụ, như thế hình như chúng quản nhiều thì ?” Sứ mệnh của họ chẳng qua chỉ là thúc đẩy tiến trình của lịch sử, sớm thống nhất cả đại lục mà thôi. Còn cô gái , nếu thiên mệnh lựa chọn thì họ cần giúp đỡ cũng vấn đề gì, những giúp đỡ những khác nữa thì quá dư thừa ?

Ông cụ lắc đầu: “Con sai ! Đứa bé đó, tương lai cũng sẽ là một nhân vật dấy lên gió tanh mưa m.á.u đại lục . Trong mệnh của nó vốn kiếp nạn , nhưng vì vi sư sức đổi mới thể khiến nó gặp kiếp nạn đó. Thế nên, con nhất định giúp nó qua , nếu , sẽ trời phạt chính là vi sư!”

“Đồ nhi hiểu !” Tuy Mặc Quan Hoa tùy tiện, nhưng đối với sư phụ của , thì vô cùng kính trọng.

“Quan Hoa, chờ khi sứ mệnh của chúng thành , sư phụ sẽ cùng con ngao du khắp các nước, trèo lên Ngũ Nhạc, vượt qua Thiên Sơn, thoải mái tự do trong thiên hạ!” Nói tới đây, tâm trạng của ông cụ mới dần hơn. Ông vuốt râu, vô cùng vui vẻ.

Nghe ông , đôi mắt đen thần bí của Mặc Quan Hoa cũng lóe sáng. Chu du thiên hạ vốn là giấc mộng của thời trẻ, nhưng vì phục tùng mệnh lệnh của sư phụ, thể giam trong nơi thành cổ Thiên Kỵ đầy quỷ quái , suốt mười năm trời! Ở đây , thực sự , tất cả đều , thần dân vô cùng kính trọng , nhưng thứ mà Mặc Quan Hoa mong . Thật bất ngờ khi sư phụ vẫn còn nhớ giấc mộng thời trai trẻ của !

“Sư phụ, con cứ tưởng rằng cả đời con sẽ giam ở đây cơ!” Hắn vốn cho rằng, cả cuộc đời , chỉ thể ôm hy vọng sống ở đây bảo vệ ba tấc đất , thể thấy biển rộng vô bờ, thể thấy núi cao chạm mây, cũng chẳng thể thấy non sông gấm vóc. hôm nay sư phụ cho rằng, bao lâu nữa thôi, cuối cùng cũng thể giành tự do của !

Cầm quạt thủy mặc, khoác áo bào gấm đen, đeo mỹ ngọc Hòa Điền, rong chơi khắp thiên hạ, về quãng thời gian thoải mái vô tư… Đó, chính là của thời trẻ. Cũng đến tận thời khắc , mới cảm nhận sâu sắc rằng già , dù cho mới chỉ ba mươi tuổi, là cái tuổi nhất của một đàn ông, dù cho, thời gian để bất cứ vết tích gì dung nhan tuấn tú của , ngược còn khiến cho trở nên quyến rũ hơn, mê hoặc hơn… cảm thấy mười năm qua hủy diệt những giấc mộng đẽ trong lòng , dạy cho ‘chấp nhận phận’ là cái gì, cũng cắt đứt mơ mộng của !

Ông cụ gì. Làm ông đồ nhi trả giá đắt thế nào vì sư phụ như ông đây chứ. Thế nên, khi mười năm ông tính toán sẽ ngày hôm nay, ông mới hạ cấm chế lên cô bé con đó, là vì khiến cho vận mệnh xoay chuyển nhanh hơn một chút, nhanh hơn lên một chút nữa, để sớm trả tự do cho Quan Hoa! Còn lão già , cũng sớm thể quy ẩn thâm sơn cùng cốc, để đỡ một ngày nào đó chịu kết cục như tên Mặc Tiếu !

...

Trong phủ Thừa tướng Tây Võ, Nam Cung Cẩm lật dấu ấn cánh tay của xem, cũng tra hết bộ sách t.h.u.ố.c mà Quân Lâm Uyên để cho nàng, chút ghi chép nào về thứ ! Hơn nữa, nàng thể xác định, đây độc, cổ trùng, nó là cái gì?

“Thôi , đừng tìm nữa.” Hắn rút cuốn sách t.h.u.ố.c tay nàng , tiếp: “Dù nàng cũng đang thương mà, dâng tấu xin nghỉ . Chờ khi Đạm Đài Minh Nguyệt đến, giải quyết xong mấy chuyện chẳng thỏa ?”

Hắn thản nhiên gợi ý theo ý đồ riêng của . Hắn vốn kiên quyết nàng về Nam Nhạc là vì khiến cho Mộ Dung Thiên Thu và nàng cứ lằng nhằng rõ ràng. nếu trốn trong phủ thêm vài ngày, thì chẳng cũng cần thấy Mộ Dung Thiên Thu ? Hiệu quả cũng giống như về Nam Nhạc thôi mà.

“Ta thích cái cảm giác thứ gì đó khống chế trong tay khác!” Sắc mặt của Nam Cung Cẩm khó coi, tiếp: “Nếu Đạm Đài Minh Nguyệt yêu cầu quá đáng quá, thì chúng giải quyết như thế nào?”

Vừa câu , liền trầm mặc. Đôi mày nhíu : “Không giải dấu ấn đó, khả năng sẽ ảnh hưởng dến tính mạng của nàng.”

Nam Cung Cẩm lạnh một tiếng, cất cuốn sách y thuật lên giá sách, lạnh lùng : “Tốt nhất là đừng quá đáng quá, nếu , sẽ lấy mạng hầu quân tử! Không để cho khỏi Tây Võ, xuống mà chôn cùng bà đây!”

“Tướng gia, , chuyện .”

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...