Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 43: Quét Cái Em Gái Nhà Hắn Ấy!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:10:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“A?” tiểu Lâm t.ử khó tin há hốc mồm, bây giờ là giờ tý, quy định giờ thì quét sân? Hơn nữa, bây giờ bên ngoài cũng đang quét ?

“Sao hả? Ngươi đối nghịch với ý trẫm ?” Hắn lạnh lùng lên tiếng.

“Nô tài đáng c.h.ế.t! Nô tài đáng c.h.ế.t! Nô tài sẽ truyền chỉ ngay!” Nói xong, tiểu Lâm t.ử vội vàng chạy đại điện truyền chỉ.

*

Phủ tả tướng, Thượng Quan Cẩn Duệ lẳng lặng bên bàn , ngắm bức tranh bàn. Một cô gái xinh tuyệt trần lẳng lặng trong bức tranh, cầm hoa, khẽ mỉm . Một khuôn mặt xinh quá khoa trương, đầy vẻ dịu dàng, trong mắt ý khiến thấy cả thể xác và tinh thần vô cùng thoải mái.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Khuôn mặt của nàng đó, giống Tô Cẩm Bình y như đúc! Điểm khác duy nhất, đó là cô gái một đôi mắt màu xanh da trời, còn hơn cả bầu trời xanh cao vời vợi .

Ngón tay thon dài khẽ chạm bức tranh, chỉ cần là hiểu tranh, thì thể nhận thấy ngay, vẽ bức tranh để tâm, từng nét đầm nhạt đều thể hiện sự nhớ nhung thiếu nữ trong tranh tới tận xương tận tủy.

Giọng trầm thấp dịu dàng thanh cao khẽ vang lên: “Cẩm Cẩm, Cẩm Cẩm, là nàng ? Đã bao nhiêu năm gặp nàng nhỉ?” Suy nghĩ của dần bay xa, về thời gian , một tiểu cô nương luôn lưng một đứa bé trai, giọng như chim hoàng oanh, trong vắt mà cực kỳ êm tai: “Ca ca, ca ca, đợi Cẩm Cẩm, đợi Cẩm Cẩm với…”

Tay, chạm lên đôi mắt bức tranh, màu xanh, khác với ánh mắt của đó. Cô gái trong tranh cũng vô cùng dịu dàng, hề giống cô gái chút nào…

“Cốc cốc cốc!” Tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào .” Hắn chậm rãi lên tiếng, cũng từ từ đưa tay cuộn bức tranh , cất .

Cửa mở, một cô gái dung mạo khuynh thành bước , khuôn mặt tròn trịa câu hồn đoạt phách, đôi lông mày mảnh, dài phủ đôi mắt to tròn, sống mũi như bạch ngọc thượng hạng, khuôn mặt chút tỳ vết. Nếu về diện mạo, thì nàng và Tô Cẩm Bình thể phân cao thấp! Đây chính là Mộc Nguyệt Kỳ, một trong hai xinh thông minh nhất thiên hạ! (thiên hạ song xu)

Nàng mặc một bộ xiêm y màu tím la lan, vô cùng cao sang, tao nhã, điều, trong đáy mắt thoáng tia sáng lạnh, đôi lông mày thoáng vẻ khí khái như như , khiến thể hiểu , con gái chỉ dung mạo bề ngoài, mà còn ẩn giấu một trái tim tinh tế, thông minh, lanh lợi! Đôi bàn tay trắng nõn mịn màng bê một chiếc khay đến : “Công tử, đêm khuya , ăn một chút cho ấm .”

“Mộc cô nương, tại hạ nhiều , việc cần cô tự .” Giọng vẫn vô cùng tao nhã, dễ .

“Công t.ử ơn cứu mạng với tiểu nữ, dù hầu hạ công t.ử cả đời, cũng là việc mà Nguyệt Kỳ !” Đôi mắt của nàng như như đảo qua bức tranh cuộn tròn bàn, trong mắt thoáng vẻ hụt hẫng. Ba năm, nàng theo ba năm , nhưng trong mắt , dường như chỉ bức tranh , còn thấy bất cứ hình bóng ai khác nữa.

Thượng Quan Cẩn Duệ hít một thật sâu. Ba năm , Mộc Nguyệt Kỳ xuất chinh theo cha, nhưng trong quân nội gián, khiến lão tướng quân hy sinh nơi sa trường. Nàng trốn thoát, chính cứu mạng nàng. Người đời đều cho rằng bọn họ là một cặp, nhưng chỉ họ , và nàng, chẳng qua chỉ là cùng sở thích, mưu trí ngang , thích hợp chiến hữu, sát cánh cùng chiến đấu hơn.

Hắn đón bát cháo chiếc khay , lãnh đạm : “Cô tội gì thế.” Hai họ hiểu , cũng vì quá hiểu , nên càng khả năng. Tâm tư của nàng dành cho , thể chứ. khả năng, thì cố chấp để gì?

“Vậy còn công tử, tội gì như ?” Chính cũng rõ, cứ tâm tâm niệm niệm tới con gái tiến cung đó ?

Hắn ngẩn , khàn giọng : “Nàng ? Ha ha… như cô nghĩ …”

Không như , thì còn là thế nào nữa? Có điều, một cô gái thông minh thì tuyệt đối sẽ hỏi nhiều những lúc nên hỏi nhiều. Nghe , nàng chỉ lẳng lặng bên cạnh, chờ ăn cháo xong…

“Rầm! Rầm! Rầm!” cửa phòng hạ nhân của cung Cảnh Nhân gõ đến sắp rụng cả .

“Đến đây, đến đây! Nửa đêm nửa hôm thế , thật là…!” Hồng Phong khoác áo , vội vội vàng vàng chạy mở cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-43-quet-cai-em-gai-nha-han-ay.html.]

Nhìn thấy Hồng Phong đến, trưởng thị vệ khách khí nỏi: “Hồng Phong cô cô, thuộc hạ phụng mệnh của Hoàng thượng, tới truyền Tô Cẩm Bình ngự thư phòng quét dọn!”

Vừa dứt lời, Hồng Phong liền ngây , Hoàng thượng Tô Cẩm Bình trong cung ? Đã còn cho đến truyền là ? Hơn nữa, giờ mới qua nửa đêm, quét cái khỉ gì chứ? Tâm đế vương thật khó dò, đoán nên bà cũng chẳng phán đoán nữa, chỉ đành bộ tịch : “Ngươi chờ chút, gọi nàng dậy !”

Không bao lâu, bà ủ rũ chậm rãi bước : “Không nha đầu c.h.ế.t tiệt nữa. Chắc là nhà xí . Các ngươi đây chờ, ngoài tìm?”

“Hoàng thượng mệnh, nếu ở trong cung, thì chúng tiểu nhân tìm khắp các ngõ ngách trong hoàng cung, tại hạ cáo từ!” Trưởng thị vệ chắp tay.

Hồng Phong cũng : “Đêm khuya, các ngươi cũng cẩn thận một chút!”

“Tạ cô cô quan tâm!” Gã phẩy tay hiệu cho thuộc hạ, một đội nhân mã liền bắt đầu truy tìm khắp hoàng cung.

Tô Cẩm Bình đang ngủ giường, cũng thể cảm nhận tiếng bước chân và tiếng động ầm ĩ cách đó xa. Sự cảnh giác của một sát thủ khiến nàng lập tức tỉnh , bực bội kéo tóc. Đã hơn nửa đêm còn ồn ào thế ? Có cho khác ngủ hả?

Bách Lý Kinh Hồng trong phòng khách cũng tỉnh dậy, đôi môi mỏng động đậy, nghĩ đến cô gái ở phòng trong. Chẳng lẽ Hoàng Phủ Hoài Hàn gán cho tội dâm loạn hậu cung, hủy hoại thanh danh của , khiến thể về Nam Nhạc nữa ?

Đám bên ngoài Lê viên, cuối cùng, một đội nhân mã thẳng trong Lê viên!

C.h.ế.t tiệt! Tô Cẩm Bình nhỏ giọng c.h.ử.i thề một tiếng, vội vàng mặc quần áo cẩn thận, lắc nhảy ngoài cửa sổ, nhưng nàng vẫn xa, mà theo dõi xem đám định gì.

Bách Lý Kinh Hồng đương nhiên thể cảm nhận hành động của trong phòng, khóe môi nhẹ cong lên, xem , là suy nghĩ quá nhiều ! Hắn từ từ dậy, chậm rãi gấp chăn đệm cẩn thận, đặt phòng phòng ngủ. Cùng lúc đó, tiếng đập cửa vang lên…

Hắn thắp nên, mở cửa, trưởng thị vệ liền hiện mặt , cũng thêm câu gì, chỉ tỏ cực kỳ vô lễ nhòm ngó phòng trong, liếc mắt Bách Lý Kinh Hồng một cái .

“Đại nhân, chúng tiếp tục tìm nữa ?” Một tiểu thị vệ lên tiếng hỏi.

“Hoàng thượng bắt Tô Cẩm Bình lập tức quét dọn, chậm trễ. Ngươi xem chúng tìm nữa ?” Trưởng thị vệ cáu kỉnh trả lời.

Lập tức quét dọn ? Khóe miệng Tô Cẩm Bình co rút mạnh. Tên cẩu hoàng đế , cần xa đến mức thế ? Hơn nửa đêm mà bắt quét sân ?! Quét cái em gái nhà !

mà bây giờ tìm thấy cung nữ thì bây giờ?” Tiểu thị vệ chán nản hỏi.

Trưởng thị vệ lạnh một tiếng : “Không tìm thấy, thì chờ đến ngày mai nàng xuất hiện, sẽ hỏi xem đêm nay nàng . Giờ tý còn dám lung tung trong cung cấm, là tội c.h.ế.t!”

Cô nàng nào đó tức tối nguyền rủa vài câu, đó nhỏ giọng với cửa sổ : “Đi đây!” Nàng đoán chắc thể , liền nhanh chóng lao về phía cung Cảnh Nhân! Cái tên Hoàng Phủ Hoài Hàn đáng băm vằm , bà đây nhất định sẽ để yên cho ngươi!

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...