Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 43:: Người Đàn Ông Có Dung Mạo Tầm Thường
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:22:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Cẩm buộc đầu tóc ẩm ướt của lên cao, đó mới cảm thấy với một chút cảm giác bực bội, đàn ông đang vô cùng cợt nhả mặt , càng càng cảm thấy dáng vẻ của1hắn vô cùng quen mắt! “Sao thế? Có phát hiện trai, kém chút nào so với Bách Lý Kinh Hồng ?”
Giọng phong lưu hoa lệ của Đạm Đài Minh Nguyệt, mang theo đầy vẻ phóng khoáng và ý8cười.
Khóe miệng Nam Cung Cẩm giật giật mấy cái, chăm chú đàn ông hổ : “Ngươi nghĩ nhiều quá đấy! Ta chỉ đang nghĩ, như ngươi, hiểu ơn tất báo, xem cũng là người2xấu, nhưng vì thủ hạ cho loại như Đạm Đài Minh Nguyệt!”
Khóe miệng Đạm Đài Minh Nguyệt giật giật vài cái, là đang cao hứng vì đối phương khen nhân phẩm tệ lắm, buồn bực vì4bản biến thành “cái loại ”
như trong lời nàng ! Hắn đất, thật lòng hỏi han: “Đạm Đài Minh Nguyệt là loại thế nào?”
“Là loại ăn trong chén ngó trong nồi! Rõ ràng bản ở thảo nguyên Mạc Bắc, là con hùng ưng kiêu ngạo , còn chạy đến Trung Nguyên tham gia những tranh đấu .
Tự chuốc phiền toái , cũng khiến khác thoải mái.
Điều chứng tỏ nhân phẩm và trí thông minh của đều vấn đề lớn!”
Nam Cung Cấm đen mặt , hề quan tâm chút nào đến chuyện công kích đang ở ngay mặt nàng! Thực nàng hề đối đầu với Mạc Bắc, thứ nhất, hiện nay Tây Võ và Đông Lăng liên minh với , vốn Tây Võ liên minh với Đông Lăng, bọn họ liên minh với Bắc Minh chống cự đủ nhức đầu, giờ còn thêm Mạc Bắc nữa! Kỵ binh của Mạc Bắc là độc bộ thiên hạ, đối đầu với bọn , đối với Nam Nhạc mà , tuyệt đối là chuyện gì ! Thứ hai, Mạc Bắc là dân du mục, cho dù là nàng và Bách Lý Kinh Hồng thống nhất thiên hạ, cũng sẽ trêu chọc Mạc Bắc, vì văn hóa Mạc Bắc và vì tùy văn hóa Trung Nguyên mấy nghìn năm giáo hóa, nhưng sớm định hình.
Muốn sửa đổi là chuyện một sớm một chiều, kể cả bọn may mắn chiếm lĩnh Mạc Bắc, cuối cùng cũng sẽ phát sinh xung đột văn hóa, chắc là phúc.
Cho nên tình huống , nàng thật sự hy vọng Mạc Bắc thể về mà sống an phận cho yên , đừng nhúng tay chuyện gì! Trong khoảnh khắc Đạm Đài Minh Nguyệt nàng nhân phẩm và trí thông minh của , lập tức cảm thấy bụng nơi nào đó đau quặn cả lên, chính là cảm giác “đau nhức cả trứng”
trong truyền thuyết ! Nốt ruồi lệ chí ở khóe mắt trong phút chốc trở nên vô cùng xinh , trong giọng phong lưu hoa lệ của còn ý nữa, chỉ : “Gặp thời loạn thế, quân vương các quốc gia một ai thống nhất thiên hạ, Đạm Đài Minh Nguyệt như thế, cũng gì đáng trách!”
“Ngươi là của , đương nhiên giúp !”
Nam Cung Cẩm khinh thường lườm một cái: “Đối với mà , Đạm Đài Minh Nguyệt chính là một tên ngu xuẩn! Mặc dù tình hình thiên hạ như thế, nhưng bấy giờ, dân chúng Trung Nguyên và Mạc Bắc, sớm còn tôn trọng như nữa.
Người Mạc Bắc xem thường Trung Nguyên là nhu nhược giả tạo, mà Trung Nguyên thì coi thường Mạc Bắc là thô tục dã man, đến lúc đó, cho dù là Đạm Đài Minh Nguyệt thật sự thể mang thiết kỵ quét qua thiên hạ thì thể thế nào? Đơn giản chính là xem con dân suốt ngày cãi , mâu thuẫn ngừng, cuối cùng, liệu sẽ kiềm chế Mạc Bắc, là g.i.ế.c sạch Trung Nguyên đây?”
Nếu như kiềm chế Mạc Bắc, tất nhiên sẽ khiến dã tính Mạc Bắc dần dần hao mòn đến còn.
Mà dân tộc tính khí mạnh mẽ ương ngạnh và đầy sức mạnh , sẽ cứ như mà biến mất giữa đất trời.
Còn Trung Nguyên đều coi lễ giáo nặng như tính mệnh, bọn tùy tiện giống như Mạc Bắc, thì đối với bọn mà , nó sẽ còn khó chịu hơn là g.i.ế.c! Tất nhiên bọn sẽ lấy mạng mà chống đối, đến lúc đó Đạm Đài Minh Nguyệt thật sự thể g.i.ế.c sạch hết ? Số lượng Trung Nguyên nhiều hơn nhiều so với Mạc Bắc, đến lúc đó ai thắng ai thua còn ! Mà nếu thật sự g.i.ế.c hết Trung Nguyên thì ý nghĩa việc thống nhất thiên hạ cũng còn lớn lao nữa ? Nam Cung Cẩm xong lời , Đạm Đài Minh Nguyệt cũng rơi trong yên lặng ngắn ngủi.
Một lúc mới ngẩng đầu lên : “Ngươi thông minh, nhưng điều ngươi thể nghĩ tới, chắc Đạm Đài Minh Nguyệt nghĩ !”
Lời chính là để , Đạm Đài Minh Nguyệt hiểu rõ ràng, cho dù là chiếm lĩnh thiên hạ, đối với cũng chỗ gì quá lớn, thậm chí là chỉ chỗ , nhưng vẫn dấn tham gia trận chiến .
Phía chuyện nhất định là nguyên nhân khiến thể xuất chiến! Nam Cung Cẩm nhíu mày, đang hỏi gì đó, Đạm Đài Minh Nguyệt chợt dậy, : “Được , phụ mẫu tái sinh của , của ngươi tới tìm ! Ta !”
Dứt lời, liền về phía Bắc.
Ánh mắt Nam Cung Cẩm chăm chú dõi theo , nhưng mà, vì , giờ phút nàng thấy sự bất đắc dĩ bóng lưng của .
Giống như là diều hâu vây trong lồng giam, vốn là giương cánh bay lượn bầu trời, vốn là bay lên bầu trời nơi hoang dã, cuối cùng gông cùm vô hình trói buộc, thể động đậy.
“Đạm Đài Minh Nguyệt nỗi khổ tâm ?”
Nàng thản nhiên , cũng thấy .
Bóng màu tím nhạt phía dừng một chút, đó, giọng phong lưu hoa lệ, kèm theo tiếu ý vang lên: “Ngươi tin tưởng một điều, ai thế giới hướng tới tự do nhiều hơn Đạm Đài Minh Nguyệt!”
Nói xong, chính là một cơn gió bốc lên, cả biến mất trong tầm mắt Nam Cung Cẩm.
Có thể , tấn công Trung Nguyên, là nỗi khổ tâm ? Người hướng tới tự do ư? Hướng tới tự do, hơn nữa nếu hùng ưng, cũng nên rong ruổi nơi hoang dã.
Vì cứ nhất quyết tham gia đại chiến Trung Nguyên gì chứ, cuối cùng là vì tham dự chuyện ? Ngay trong lúc nàng đang thất thần, một đôi giày thuần một màu trắng, hoa văn trang trí gì hạ xuống mặt nàng, nàng ngước mắt lên, chính là Bách Lý Kinh Hồng đang mặt nàng.
Sau đó một chớp mắt, bế nàng lên, đó, nhạy cảm ngửi một mùi vị quen thuộc, giọng lạnh lùng của vang lên: “Vừa khác ở đây ?”
“ọc, thể thả xuống ?”
Tuy bế, vẻ như đàn ông của khí phách, nhưng bây giờ cái m.ô.n.g của nàng đang chổng về phía một đám thủ hạ, như thế là mất mặt! “Vừa ở nơi khác ?”
Hắn kiên nhẫn hỏi vấn đề một nữa, nhưng cũng khiến cho Nam Cung Cảm nhận thấy rõ tâm trạng đang , vì xưa nay chuyện hai bao giờ.
Nam Cung Cẩm nuốt nước bọt một cái, đoán chừng chính mà cứu Đạm Đài Minh Nguyệt sẽ một kết cục cực kỳ , thế nên mở miệng pha trò: “ thế, rơi xuống nước, cứu , là đàn ông, nhưng dáng dấp bình thường! Hoàn thể bằng Tiểu Hồng Hồng nhà , cho nên cần để ý!”
Nghe giọng điệu nịnh nọt của nàng, lập tức hiểu ngay, hiểu rằng lời vấn đề, chắc hẳn đàn ông ngoại hình thua kém gì .
, cũng , bởi vì trong lòng của rõ ràng, trong thiên hạ , tuấn hơn cả Bách Lý Kinh Hồng , căn bản là tồn tại, nếu cái danh hiệu “diễm kinh thiên hạ”
sẽ là của .
“Hừ!”
Hắn hừ lạnh một tiếng nữa, nhưng thể căng thẳng.
Kế hoạch vốn cũng hỗn loạn trong nháy mắt, nếu như nàng gãy chân thì còn , nhưng nàng gãy chân.
Tổn thương ở đùi, nếu như tiếp tục truy đuổi, nàng mà bất kỳ chuyện gì ngoài ý , thì đó mới là điều thể chấp nhận .
Nghĩ thế, nên vốn theo một phương hướng nhưng nay chuyển đường, về một hướng khác.
Nghe tiếng hừ của , trong lòng Nam Cung Cẩm một chút lo lắng, rõ ràng là lời bịa chuyện của hiểu , nhưng nàng cũng vội vàng giải thích để mà giấu đầu lòi đuôi, nàng chỉ im lặng Đi theo lưng Bách Lý Kinh Hồng, là của Dạ Mạc Sơn Trang pháo hiệu kêu gọi đến, là huấn luyện nghiêm túc, đến vài trăm .
Sau khi nàng khiêng lên, Nam Cung Cẩm nhạy cảm cảm thấy chút bình thường, nàng hỏi: “Sao thế, xung quanh phục kích ?”
“Ừm!”
Hắn trả lời, vẫn cảm thấy tức giận vì nàng “ dáng dấp bình thường, nhưng khi mấy bước, vẫn thản nhiên với nàng: “Ngoài năm trăm mét, là nơi binh mã Mộ Dung Thiên Thu đưa tới núi Thái Hành đang đóng quân, mà khi rơi xuống đất, tìm Mộ Dung Thiên Thu”
Cho nên nếu Mộ Dung Thiên Thu về tới quân doanh, triệu tập nhân mã bao vây bọn , thì chính là vấn để lớn! Nghĩ thế, sắc mặt Nam Cung Cẩm cũng lạnh hẳn , nếu như gặp Mộ Dung Thiên Thu bao vây, tình huống sẽ hề lạc quan chút nào! Chờ cho hình bóng bọn họ xa, thì vốn là nên , từ tàng cây ngoài trăm mét hiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-43-nguoi-dan-ong-co-dung-mao-tam-thuong.html.]
Hắn theo bóng lưng bọn họ xa, lâm trầm tư.
Đôi mắt yêu mỏ và hoa mỹ của hiện lên đủ loại tình cảm, từ đại chiến Ngọc Môn Quan, đến chuyện rơi xuống nước ở Dương Châu, chuyện cô gái đó ân cứu mạng, nhất định báo đáp.
Sau đó là mưu hại ở Tây Võ, cuối cùng là chuyện bây giờ.
chuyện khiến xúc động nhất.
Chính là chuyện nàng cứu nước.
Nước, luôn luôn là cơn ác mộng của .
Hắn đó thật lâu, mãi đến khi mặt trời từ đỉnh đầu tỏa nắng gắt trội về phía Tây, chiếu ánh sáng màu đỏ lên , kéo một cái bóng lạnh thấu xương đổ dài mặt đất, mới thu hồi ánh mắt, khuôn mặt mới nở một nụ nhạt, giống như là trắng sáng gió mát, bút nào tả xiết.
Hẹn gặp ...
nữ thần của ! Phụ mẫu tái sinh ư?! Mấy từ , quả thật là thích! Hắn nâng bàn tay thon dài với những vết chai mỏng, chạm hai má của , trời chiều, nốt ruồi giống như giọt nước mắt nơi khóe mắt xinh khiến .
Hắn trầm ngâm trầm ngâm : “Dáng dấp của , bình thường ?”
Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm thẳng một mạch về phía , mà khí bộ đội ngũ đều vô cùng nặng nề.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Núi lở là ngẫu nhiên đúng ?”
Nam Cung Cấm hỏi.
Tâm trạng của nàng phiền muộn, bởi vì nếu binh mã Nam Nhạc tới mặt phía Nam của núi Thái Hành để tương trợ, thì vòng qua đường núi gập ghềnh, mà một nửa khu vực chân núi, thậm chí hiện giờ là cả khu vực ngọn núi đều là đất lở, nên càng ảnh hưởng đến hành trình của đại quân.
Cho nên tất cả đều khó ! Bờ môi mỏng của Bách Lý Kinh Hồng nở một nụ , cực kỳ nhạt, : “Không ngẫu nhiên, nhưng, Mộ Dung Thiên Thu mạng của , cũng dễ dàng như thế? Nam Cung Cẩm thế, nhíu mày một chút.
Xem tên Mộ Dung đoạn tụ cũng đơn giản.
Hắn thể tính toán đến bước , thì hẳn là dù sự xuất hiện của s.ú.n.g máy RPK, chỉ cần Mộ Dung Thiên Thu thất bại, chắc chắn bọn họ cũng sẽ nghĩ cách để dẫn dắt và Bách Lý Kinh Hồng rơi xuống đây! “Chúng nhiều thế , thể chạy thoát ?”
Đây mới là vấn đề Nam Cung Cầm quan tâm nhất.
Nơi Mộ Dung Thiên Thu đóng quân, ít nhiều cũng mười vạn , bọn họ chỉ vài trăm , nếu đối phương tiến hành lục soát ngọn núi, vấn đề liền lớn! “Nàng, nhất định chạy thoát”
Bách Lý Kinh Hồng thản nhiên đáp nàng.
Nam Cung Cẩm nhạy cảm cảm thấy lời chút bình thường, chân của nàng đang thương thế , thể chạy thoát? Chỉ sợ thể thoát nhất chính là nàng đấy? Sau đó, chính là tiếng một trận gió gào thét.
Cho dù là Bách Lý Kinh Hồng phi cực nhanh, đến vị trí mong , cũng những tiếng huyên náo truyền đến, vẻ như quân địch sắp tới đây.
Không bao lâu , cuối cùng cũng tới nơi, chỗ đó một cây dây leo dài, tựa như là từ đỉnh núi leo xuống.
“Nàng tóm lấy nó, leo lên ”
Lúc , thời điểm mà sư phụ huấn luyện , cũng tới nơi , đây là một gốc cây nghìn năm, từng đứt đoạn.
Với thủ của nàng, cho dù là gãy xương đùi, nhưng leo lên cũng thành vấn đề.
Đây chính là nguyên nhân mang theo năng lao vùn vụt mà .
Nam Cung Cẩm nhíu mày, một ngọn lửa vô danh thiếu đốt trong đầu nàng, cuộc đời nàng chán ghét nhất chính là mấy chuyền m.á.u ch.ó như thế ! Nàng ? Ban đầu ở Đông Lăng buộc nàng một , chẳng lẽ hôm nay còn buộc nàng thứ hai ? Thấy nàng vui , lập tức hiểu rõ suy nghĩ trong lòng nàng, bờ môi mỏng của nở một nụ nhạt: “Yên tâm .
Sau khi nàng , với khả năng của , ai thể vây khốn .
Chỉ là nàng, thể xảy một chút ngoài ý nào, bây giờ nhất định ”
Giờ phút , khi thể ngạo nghễ thiên địa, khiến khác kìm lòng mà tin tưởng khả năng như thế.
Lần , Nam Cung Cẩm cũng hiểu rõ sâu sắc tên đến tám phần sớm chuẩn .
Mà hiện nay thương ở chân, cần cũng là tiện, ở khéo sẽ khiến cho tàn tật suốt đời, hoặc là cẩn thận cản trở hành động! Thế nên, nàng gật đầu: “Nhớ kỹ, sống sót trở về cho bà!”
“Yên tâm, sẽ sống sót trở về.
Còn một nghi vấn lớn, đàn ông dáng dấp bình thường là ai, nếu chuyện , mà may c.h.ế.t , thì thể nhắm mắt”
Giọng thản nhiên của vang lên, vẻ như trêu tức nàng, nhưng là tuyệt đối chăm chú.
Khóe miệng Nam Cung Cấm hung hăng co quắp mấy , kịp trả lời, dùng sức ném lên trung, bay vọt lên thẳng tắp vài trăm mét.
Sau đó, ném nhuyễn kiếm trong tay , chặt đứt dây leo nàng, trăm mét phía đều là vách núi dựng , nơi nào thể trèo lên, chỉ cần Nam Cung Cẩm thể vững vàng leo lên, sẽ ai thể bắt nàng.
Nam Cung Cẩm xuống phía , chỉ thấy đang ngửa đầu , đôi mắt như ánh trăng sáng một chút ý , khẽ ngẩng đầu, bờ môi mỏng khẽ nhúc nhích.
Gió nhẹ truyền đến giọng dễ của : “Cẩn thận!”
Trong chớp mắt , Nam Cung Cẩm đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, thứ gì đó tầm mắt nàng mơ hồ , nàng gật đầu, đó dùng sức hai tay, nhanh chóng leo lên, cũng đầu .
Hiện nay, nàng mới chính là gánh nặng lớn nhất của , cho nên, nàng nhất định rời , nhanh chóng! Sau khi nàng , bờ môi mỏng của Bách Lý Kinh Hồng khẽ nhếch lên, đôi mắt như ánh trăng say lòng của hiện lên ánh sáng óng ánh trong suốt.
Mộ Dung Thiên Thu, hai mươi vạn binh mã, như thế khốn Bách Lý Kinh Hồng , coi thường quá ?
Quyển 4