Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 43:.2

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Cẩm Bình cũng lạnh : “Tiểu nữ hiểu chính sự, chỉ nhăng cuội mà thôi, nếu chỗ nào , xin chư vị đại thần thứ . Ta thấy, các vị đều lo lắng cho quốc sự như , hiện giờ quốc khố trống rỗng, xuất một phần của cải của các vị để giúp Hoàng thượng? Theo tiểu nữ , bổng lộc của triều thần thấp, nếu thật sự là những yêu nước, chắn hẳn sẽ từ chối đề nghị của . Đương nhiên, cũng những nhân tài thanh liêm cứ bạc là giúp dân chúng, nên trong tay họ chẳng tiền tài gì. cũng một tiền, yêu nước, mà vì tùy tiện tiêu xài quá nhiều, thói quen tiêu tiền, thì thể là tham quan ô ! Vì thế, tiểu nữ cho rằng, quốc khố mất trộm chắc . Việc thể giúp Hoàng thượng nhận bao nhiêu đại thần trung thành với , cũng thể điều tra những vị đại thần bạc để giúp Hoàng thượng đó, xem họ là những cao nhân ẩn sĩ, là tham quan ô !”

Đây là biện pháp nhanh nhất và tiện nhất để giúp Quân Lâm Uyên gom tiền ngay. Với tính cách cao ngạo của Quân Lâm Uyên, chắc chắn sẽ tự mở miệng yêu cầu các đại thần gom góp tiền bạc. Hơn nữa, dù thì các đại thần đều chút oán hận với , chừng còn vì chạm đến lợi ích cá nhân mà tạo phản. nếu để Tô Cẩm Bình thì khác. Nàng quan trong triều, đắc tội mấy cũng Quân Lâm Uyên che chở, bọn họ dễ gì mà . Hơn nữa, nếu chỗ nào cũng thể là vì nàng là con gái hiểu chuyện triều chính, bất luận cũng sẽ tạo thành sóng to gió lớn.

Nghe nàng , ánh mắt Thừa tướng sáng lên! Thật ông cũng nghĩ đến cách , nhưng nếu ông , các đại thần sẽ đều oán hận ông, ông sẽ trở thành mục tiêu công kích, dù ông danh vọng cao đến thì cũng khó mà vững triều . Vì thế ông tiện lên tiếng, nhưng hiện giờ cô gái thì tất cả đều khác hẳn.

Ánh mắt của một đại thần cũng sáng lên, cảm thấy cách tệ, nhưng sắc mặt của đại đa các đại thần đều , dù chuyện yêu nước và chuyện cũng là hai chuyện khác hẳn , cân nhắc giữa lợi ích cá nhân và lợi ích quốc gia cũng là chuyện khác hẳn, thế nên họ đều thái độ do dự.

Thừa tướng lên tiếng : “Tuy cách chỉ như muối bỏ biển nhưng cũng chút tác dụng! Cựu thần thấy khá , cựu thần tình nguyện góp sáu mươi vạn lượng quốc khố!”

Nhà đại thần đương nhiên cũng chút của cải, nhưng sáu mươi vạn lượng chắc chắn là con nhỏ, ngay cả đối với Thừa tướng cũng , e rằng khi xuất bạc , cuộc sống của ông cũng còn dư dả nữa!

Quân Lâm Uyên nhíu mày, chuyện cách giải quyết, Bắc Minh vốn là đất nước rộng lớn và giàu nhất trong bốn nước, bạc của quốc khố và tiền thuế thu hàng năm đều gấp mấy ba nước còn . Tiền thuế năm nay thu cũng sẽ nộp lên trong hôm nay, dùng bạc đó để duy trì triều chính vấn đề gì. Vừa lên tiếng chẳng qua là vì thấy vui khi nàng mặt giúp thôi. nếu Thừa tướng xuất nhiều tiền như … Tuy bổng lộc của Thừa tướng cao thì chắc chắn cũng đến mức đó, điều tương đương với việc ông thừa nhận nhận ít lễ vật, thậm chí còn thể nghi ngờ vì nhận hối lộ, nhưng tới nước , cũng là thực sự về phía !

Đã , đương nhiên thể thu của Thừa tướng nhiều bạc như : “Trẫm ghi nhận tấm lòng của Thừa tướng. Chuyện quốc khố…”

Hắn còn xong, vị Thừa tướng đại nhân đầu tiên trong cuộc đời dám cả gan ngắt lời quân vương: “Hoàng thượng, hưởng lộc của đế vương giúp đế vương hóa giải âu lo. Tất cả của thần đều là do bệ hạ cho, giờ xảy chuyện lớn như , thần thể khoanh tay ?”

Ông dứt lời, những đại thần khác dù thật giả cũng đều hưởng ứng vài câu, đồng thời rơi lệ trong lòng lấy hơn nửa tài sản đề đóng góp. Nếu Hoàng thượng mà lên tiếng yêu cầu bọn họ, họ còn thể đồng ý, là quân vương hiền minh, thậm chí còn thể mưu phản vì lợi ích xâm phạm. hiện giờ một cô gái nhỏ hiểu chính sự , hơn nữa Thừa tướng , nếu họ còn xuất tiền nữa thì quân vương hiền minh mà là bọn họ bất trung.

Quân Lâm Uyên như như , trong lòng khỏi cảm thấy buồn . Mấy đại thần của ai ai cũng vô cùng gian xảo, thế mà hôm nay Tô Cẩm Bình vài câu chịu thiệt thòi nặng nề thế , lát nữa về nhà khi tức hộc m.á.u nhỉ?! Họ , đương nhiên sẽ từ chối nữa: “Nếu chư vị ái khanh tận trung như , thì trẫm sẽ ghi nhận tấm lòng của ! Có mấy vị ái khanh dùng cơm trưa, trẫm cũng giữ nữa!”

“Chúng thần cáo lui!” Còn cơm nước gì? Họ tức đến phát no , còn tâm trạng gì mà dùng cơm trưa?!

Nói lời cáo từ xong, mặt họ đều tươi nhưng trong lòng như trời sập lui xuống, chỉ duy nhất Thừa tướng còn ở lâu thêm một chút. Nhìn vẻ mặt Tô Cẩm Bình tuy ương ngạnh nhưng hai mắt sáng rực, hiển nhiên chuyện đều do nàng cố tình sắp đặt. Cái gì mà hiểu quốc sự, cái gì mà sai thì xin thứ ? Thật chỉ là cố tình tạo hình tượng hiểu gì cả để đạt đến mục đích cuối cùng thôi. Một cô gái như , thực sự hiếm ! Tài hoa đầy , dung mạo xuất chúng, nếu thêm xuất cao quý nữa thì dù mẫu nghi thiên hạ cũng đủ!

Nghĩ , ông khẽ mỉm với Tô Cẩm Bình lui xuống.

Chờ lão Thừa tướng , Tô Cẩm Bình mới với Quân Lâm Uyên: “Xem Thừa tướng của quả thực là đại trung thần hiếm !”

Quân Lâm Uyên khẽ gật đầu đồng ý với ý kiến của nàng.

Quốc khố trộm sạch sẽ thực sự là chuyện lớn, khả năng các hạ thần sẽ phản quân vương. Thừa tướng kiên định về phía , như đúng là đáng tin cậy.

“Có manh mối gì ?”

Nàng hỏi , Quân Lâm Uyên khẽ nhướng mày, lẽ cũng phiền lòng. Tô Cẩm Bình tiện hỏi thêm nữa: “Được , ăn cơm ! Đừng để còn kịp học y thuật thì sư phụ c.h.ế.t đói .”

“Nàng ăn ?” Hiện giờ tâm trạng của hơn nhiều, hôm nay nàng chỉ mang cơm cho , còn bảo vệ như , dù thế nào cũng đáng để vui vẻ!

“Chưa!” Tô Cẩm Bình thấy ăn ngon lành nhưng trong mắt vẫn chút phiền muộn, thầm hít sâu một , đó lườm một cái, “Được , vì hôm nay tâm trạng của , sẽ nể mặt đưa ăn đồ ngon!” Nói xong nàng kéo ngoài.

Tuy Quân Lâm Uyên là vì nàng thấy trộm quốc khố tâm trạng nên mới hành động , nhưng vẫn cảm thấy vui vẻ, quốc khố trộm thì cũng là chuyện .

Mùi thịt nướng thơm phưng phức lan tỏa khắp rừng mai, đây là tuyệt kỹ sở trường của Tô Cẩm Bình! Khụ khụ… là tuyệt kỹ duy nhất nên mới gọi là tuyệt kỹ sở trường! Con thỏ nướng bóng bẩy mỡ màng, chất lỏng màu vàng sáng trong veo chảy từ con thỏ rơi xuống đống lửa phát những tiếng lách tách, hương vị cực kỳ thơm. “Quân Lâm Uyên, phước đấy, đời bà đây cũng chỉ mới nướng cho hai ăn, một là Bách Lý Kinh Hồng, một ! Nếu vì thấy hôm nay tâm trạng của , thì còn lâu bà đây mới !”

Tô Cẩm Bình nướng thỏ . Bỗng nhiên, nàng chợt nhớ một chuyện, hình như nàng còn nướng cho cả Vàng ăn nữa. Bách Lý Kinh Hồng, Quân Lâm Uyên, Vàng, khụ khụ…

Quân Lâm Uyên khẽ vô cùng xinh khiến Tô Cẩm Bình hoa cả mắt, lập tức tán thưởng: “Quả nhiên hổ danh mỹ nhân rắn rết, thật đấy. Nếu Bách Lý Kinh Hồng, chừng sẽ theo đuổi mất!” Nàng tùy tiện xong dùng gậy khơi lửa lên.

Nghe nàng , ánh mắt Quân Lâm Uyên chợt lóe lên, thất thần một chút cho một mẩu than b.ắ.n bộ y phục màu bạc của , vệt thành một vệt đen.

Tô Cẩm Bình lườm một cái: “Ta chỉ tùy tiện chơi thôi, kích động thế gì?”

Chỉ là… tùy tiện chơi thôi ? Nàng rằng, nàng tùy tiện chơi cũng thể dễ dàng mặt hồ phẳng lặng trong tim dậy sóng như cuồng phong bão táp chứ?! Trong lòng thoáng xuất hiện cảm giác mất mát, nhưng ngoài mặt vẫn tươi: “Hơi bất cẩn thôi mà!”

Nướng chín , nàng đưa thỏ cho : “Ăn , cơ hội hiếm đấy, chắc đời bà đây cũng nướng cho ăn thứ hai nữa .”

Hắn đưa con thỏ lên mũi ngửi, mùi cay nồng xộc mũi, chợt nhớ đến thứ bột gì đó lúc nãy nàng rắc lên , liền hỏi: “Cay ?”

“Sao thế? Có chuyện gì ?” Đồ nướng ăn cay mới ngon chứ?

“Không!” Hắn khẽ , bắt đầu ăn một cách tao nhã.

Tô Cẩm Bình cũng cầm lấy một con thỏ khác bên cạnh vui vẻ ăn. Nói gì thì , đồ nướng ăn vẫn ngon nhất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-43-2.html.]

“Quân Lâm Uyên, thật chuyện vẫn , đây đúng là của , chìa khóa trong tay để trộm mất quốc khố, ít nhiều gì cũng trách nhiệm. Chúng là bằng hữu, mặt khác đương nhiên bênh vực , nhưng giờ chỉ hai vẫn , vấn đề là do , nhất định cẩn thận một chút!”

“Ừm!” Quân Lâm Uyên gật đầu, mặt nở nụ .

Tô Cẩm Bình ăn mấy miếng xong chợt cảm thấy mất ngon, tiện tay cầm một que củi lưng về phía , ai oán vẽ vòng tròn mặt đất.

Thấy nàng đang yên đang lành lưng về phía , cầm que gì, khóe môi Quân Lâm Uyên khẽ run lên, tình huống gì thế ? “Nàng thế?”

Cô nàng nào đó liền đầu, mặt như sắp : “Nếu sớm quốc khố của trộm dễ như thì . Giờ thì , ngoài lợi, đau lòng c.h.ế.t !”

“Phụt!” Hắn kìm bật thành tiếng, thực sự cảm giác bổ đầu nàng xem trong đó chứa cái gì mà suy nghĩ cũng khác xa bình thường như ! Hắn mấy tiếng xong chợt ho sù sụ, sắc mặt cực kỳ khó coi, bao lâu bắt đầu ho máu.

Tô Cẩm Bình cuống cuồng, hiểu vì đang bình thường bắt đầu ho, cũng bận tâm đến chuyện quốc khố trộm nữa, vội hỏi: “Sao thế?”

“Không !” Nói nhưng tiếp tục ho mạnh mấy tiếng.

“Thôi thôi đừng ăn nữa, về nghỉ ngơi !” Nói xong Tô Cẩm Bình dìu dậy.

Hắn ho một lúc mới thuận khí , với nàng: “Không !” Một vệt m.á.u vẫn vương bên khóe môi tạo nên một vẻ đến thê lương.

Tô Cẩm Bình khẽ nhíu mày: “Quân Lâm Uyên, tin , sẽ chữa khỏi bệnh cho !”

“Trẫm tin!” Nói xong, mắt tràn ngập nụ nàng.

Thấy hơn một chút, Tô Cẩm Bình : “Ta còn nhớ lúc hứa sẽ tặng quốc khố cho , giờ quốc khố trộm mất , đến lúc , cũng cho một ít bạc đấy!”

“Được!” Hắn thoải mái đáp ứng cúi đầu ăn con thỏ . Y như những lời nàng hôm qua, bằng hữu là sẽ bên cạnh cho tới khoảnh khắc cuối cùng, dù sai nhưng vẫn sức bênh vực mặt khác. Hắn là bằng hữu của nàng, thật sự may mắn!!!

Ăn xong, Tô Cẩm Bình hỏi: “Thế nào? Tay nghề của tồi chứ?”

“Không tồi!” Hắn gật đầu.

“Thôi, về xử lý quốc sự ! Ta tự Mai viên cũng !” Nói xong, Tô Cẩm Bình dậy phủi phủi bụi m.ô.n.g trong Mai viên. Sớm học thành tài, sớm chữa khỏi bệnh cho , cũng sớm về Nam Nhạc!

Quân Lâm Uyên theo bóng nàng, cho đến khi nàng xa thật xa , vẻ mặt mà gắng gượng giữ bình thường mới tan biến, túm lấy n.g.ự.c áo ho một lúc lâu, phun một búng m.á.u xong mới thở bình thường . Hắn uể oải lên trung, đáy mắt như xuất hiện vẻ bi thương sắp giải thoát, tính toán ngày… cũng còn mấy nữa…

“Bệ hạ, bên phía Lãnh T.ử Hàn còn tìm Hoàng hậu nữa !” Trên lý thuyết, thì Lãnh T.ử Hàn tìm cũng chẳng một xu quan hệ nào với họ. đang bình thường lao tìm kiếm như sắp phát điên đột nhiên như để ý đến chuyện như , thế nào cũng thấy kỳ quặc, thế nên thủ lĩnh mới để tới bẩm báo.

Đôi mắt xám bạc khẽ mở , đôi mày nhíu . Lãnh T.ử Hàn tìm nàng nữa, là từ bỏ ?! Không thể nào! Như thì chỉ một cách giải thích, chính là tìm thấy ! Suy nghĩ xuất hiện chợt khiến tim chua xót đến chịu nổi, nếu đúng là Lãnh T.ử Hàn tìm nàng , liệu nàng cảm thấy quan tâm đến nàng nhiều như Lãnh T.ử Hàn ?

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Hắn nào rằng, nếu Hoàng Phủ Dật mật báo, thì Lãnh T.ử Hàn cũng thể nào Tô Cẩm Bình đang ở Bắc Minh.

“Bệ hạ?” Thấy gì, Diệt hỏi.

Bách Lý Kinh Hồng im lặng một chút mới : “Tiếp tục tìm, nhưng phái theo dõi chặt Lãnh T.ử Hàn.” Nếu Lãnh T.ử Hàn tìm , thì thế nào cũng sẽ gặp nàng hoặc lộ sơ hở nào đó.

“Vâng!” Xem điện hạ nghi ngờ Lãnh T.ử Hàn tìm Hoàng hậu, nếu thế thật, thì ngày họ tìm Hoàng hậu cũng còn xa!

Diệt đang định ngoài, Bách Lý Kinh Hồng chợt dậy.

“Bệ hạ, ngài… hỏi Lãnh T.ử Hàn ?”

Bách Lý Kinh Hồng liếc lấy một cái, chỉ mang cả Vàng mất. Tất nhiên, sẽ tìm Lãnh T.ử Hàn để hỏi, mà với bản lĩnh của Lãnh T.ử Hàn, để mấy Diệt theo dõi cũng chẳng hiệu quả gì. Cách nhất chính là tự giám sát, thế nào cũng lúc lộ sơ hở.

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...