Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 42:: Ta Có Được Hay Không, Chẳng Lẽ Nàng Không Biết?
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe nàng , khóe môi Bách Lý Kinh Hồng khẽ run lên, hề nàng còn to gan đến mức dám đạp cả Hoàng Phủ Hoài Hàn cơ đấy.
Tay thủ lĩnh Long Ảnh vệ vốn đang ôm n.g.ự.c đau đến chịu đựng nổi, nhưng khi câu xong, gần như quên cả hít thở, dường như cảm nhận cảm giác đau đớn nữa mà đổi thành như sét đ.á.n.h ngang tai mà thể tin nổi ! Chó Hàn?! Lại còn ngứa đ.í.t nữa ư? Lẽ nào Hoàng thượng và Yến Kinh Hồng là quen cũ? rõ ràng khi Hoàng thượng lệnh cho họ ám sát, trong lời của Hoàng thượng chỉ sự căm hận và giận dữ thôi mà!
“Còn ngẩn đó gì?! Cút ! Phải , nhớ với rằng, ở đời mà, nợ của chắc chắn sẽ ngày trả ! Hai trăm lượng bạc , nếu còn trả cho , thề sẽ để yên cho ! Cút !” Dù nàng cũng lập tức rời khỏi Tây Võ , để Hoàng Phủ Hoài Hàn Yến Kinh Hồng là nàng cũng chẳng , chẳng lẽ tên cẩu Hoàng đế đó còn thò tay sang tận Nam Nhạc ? Còn về chuyện Thần binh bất tử, nàng nghĩ tên tiểu t.ử cũng sẽ chẳng kịp đời nhà ma !
Thủ lĩnh Long Ảnh vệ loạng chà loạng choạng, cuối cùng ánh mắt lạnh băng của Bách Lý Kinh Hồng, cố gắng chống đỡ, vận khinh công bay về hướng Đông Lăng. Hắn bay cực kỳ nhanh, chỉ để một vệt khói xám nhạt trung.
Nam Cung Cẩm liếc vết thương của , thấy gì đáng ngại nên cũng mấy bận tâm, sang với Thượng Quan Nhược Tịch đầy vẻ áy náy: “Xin , tại liên lụy đến hai con!”
Vừa nếu nàng chậm một bước thì mũi tên cắm hai con họ . Sự phiền phức dù cũng là do chính gây .
Thượng Quan Nhược Tịch lắc đầu: “Ta cảm ơn cô mới đúng chứ, nếu cô, thì e rằng hai con thành ma tay mấy đó .” Nói đôi mắt to tròn của nàng lấp lánh nước mắt. Từ bé đến giờ, trừ cha nàng , thì từng ai mặt cản tên cho nàng như thế .
Nam Cung Cẩm mỉm , gì nữa. Nàng hất tay, nhóm Thần binh bất t.ử biến mất khỏi hiện trường, đường chỉ là t.h.i t.h.ể của Long Ảnh vệ, dòng m.á.u đỏ tươi tuôn trào nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng, vô cùng kỳ dị mà cũng khủng bố. Quân Kinh Lan mở to mắt xung quanh như thể bây giờ mới phản ứng. Trong mắt nó đầy vẻ sợ hãi, miệng nhệch .
còn kịp , nó tiếng quát của Nam Cung Cẩm ngăn : “Không cho !”
Tiếng quát lớn khiến hai còn đều giật sửng sốt. Mặt Thượng Quan Nhược Tịch thoáng lộ vẻ đồng ý, nổi cáu với trẻ con như thế gì chứ? Cần gì ? Đứa bé mới lớn chừng , nó sợ quá thì !
nàng quát, động tác của Tiểu Kinh Lan cũng như đóng băng , nó há hốc miệng quên luôn chuyện đang , mở to mắt ngớ Nam Cung Cẩm.
Nam Cung Cẩm cũng cần một đứa bé mới ba tháng tuổi hiểu lời , nàng cố gắng chịu đựng cảm giác đau đớn thấu xương vai, bế đứa bé từ tay Thượng Quan Nhược Tịch, đưa tay chỉ những t.h.i t.h.ể la liệt đường : “Quân Kinh Lan, con kỹ cho ! Cha con là một quân tử, tuấn phi phàm, hổ phụ khuyển tử, gặp chút chuyện nhỏ mà con , thì con xứng đáng con trai của cha con, cũng xứng đáng con trai của ! Kinh Lan của , sẽ một ngày nắm giữ Thần binh bất t.ử trong tay, giành sự vinh quang thuộc về phụ vương của con!”
Nếu dạy Tiểu Kinh Lan thành một đứa bé tranh đoạt thiên hạ, thậm chí sẽ trở thành kẻ thù của nàng và Bách Lý Kinh Hồng thì . nàng cho rằng, con trai của Quân Lâm Uyên thể nào là một bình thường ! Ở trong tay của Nam Cung Cẩm nàng, đứa bé nhất định tỏa những vầng hào quang rực rỡ nhất, lóa mắt nhất!
Như thế, mới phụ với cái tên Kinh Lan mà đặt cho thằng bé! Kinh Lan ~ Làm cả đất trời dậy sóng!
Bách Lý Kinh Hồng bên cạnh nàng cũng tức giận, ngược ánh mắt đứa bé còn thêm chút hứng thú. Ừm, đứa bé mà đích dạy dỗ, khi trưởng thành trở thành địch thủ của , thì ai sẽ thắng ai sẽ bại nhỉ? Tuy còn đáp án, nhưng chắc chắn sẽ vô cùng thú vị.
Tiểu Kinh Lan mở to đôi mắt đan phượng dài của , há miệng Nam Cung Cẩm, cũng nó hiểu , nhưng nốt ruồi son ở mi tâm chuyển dần từ màu hồng phấn như đào thành màu đỏ thẫm như máu, hai bàn tay nhỏ giơ lên, nắm chặt kêu oa oa như thể đang thị uy , cực kỳ buồn !
Dáng vẻ của thằng bé khiến Nam Cung Cẩm cảm thấy vui hẳn lên, Thượng Quan Nhược Tịch cũng rưng rưng nước mắt mừng rỡ.
Tay áo bào rộng của Bách Lý Kinh Hồng vung lên cao, pháo hoa màu sắc diễm lệ nổ bùng trong trung, báo cho nhóm Diệt lập tức đ.á.n.h xe ngựa tới.
Thượng Quan Nhược Tịch cũng lo lắng cho vết thương vai Nam Cung Cẩm, vội vàng dậy đón lấy đứa bé. Đứa bé vẻ hưng phấn, thấy c.h.ế.t còn vô cùng kinh hoàng, nhưng giờ thậm chí nó còn chả thèm nữa, dường như vô cùng miệt thị đống t.h.i t.h.ể chất ngang chất dọc đất . Điều cũng khiến Nam Cung Cẩm bật to vài tiếng, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy! Đứa bé khiến yêu thích thật!
Nghĩ , câu hỏi một nữa dâng lên trong lòng nàng, hai họ … bao nhiêu như , bụng nàng vẫn chút động tĩnh nào như thế? Họ cũng áp dụng bất cứ biện pháp phòng tránh nào ! Lúc nàng con, cảm thấy phiền phức, mà thực đến giờ nàng vẫn thấy phiền phức, nhưng Tiểu Kinh Lan, nàng chợt sinh cảm giác, nếu hai đứa bé cùng đáng yêu và ngoan ngoãn thế , ngày ngày chơi cùng thì chắc vui vẻ lắm nhỉ? Suy nghĩ xuất hiện, nàng chợt thấy con!
Không bao lâu , xe ngựa của Diệt tới nơi, vì nghĩ tới ba lớn và một đứa trẻ, nên họ cũng đ.á.n.h luôn hai chiếc xe ngựa đến. Thượng Quan Nhược Tịch bế Kinh Lan lên một chiếc xe, còn Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng lên chiếc còn .
“Xoẹt!”, ngón tay thon dài như ngọc của xé vải áo vai nàng , mũi tên sắc nhọn vẫn đang cắm đó. Lòng bàn tay xoa nhẹ, đó cầm hòm t.h.u.ố.c bên cạnh lên, : “Cố gắng chịu đựng một chút.” Giọng điệu của tuy vẫn lãnh đạm như thường, nhưng như ẩn chứa vẻ an ủi, vỗ về.
Nam Cung Cẩm khỏi bật thầm, nàng là tiểu thư yêu kiều chăm trong chốn khuê phòng, dính vết thương nhỏ chút xíu thế cũng kêu c.h.ế.t kêu sống chứ. Nàng khẽ gật đầu để mặc cho xử lý.
Vết thương vai tuy sâu, nhưng dù cũng là vị trí chí mạng, nên gì cần lo lắng về tính mạng cả.
Nhìn vết thương, khẽ nhíu mày , ngón tay trắng muốt giữ chặt lấy mũi tên, ánh mắt xám bạc dừng khuôn mặt xinh xắn của nàng một chút, rằng nhưng đầy vẻ vỗ về an ủi. Sau đó, khẽ c.ắ.n răng, rút mạnh mũi tên hề chần chừ do dự!
“Ưm!” Tuy sớm quen với những tháng ngày phong ba bão táp, chịu đủ loại vết thương, m.á.u chảy nọ, nhưng dù đây cũng động xương thịt, tuy nàng kêu thất thanh, nhưng cũng khỏi hừ khẽ một tiếng.
Cũng cùng lúc đó, tiếng m.á.u b.ắ.n vang lên, dòng m.á.u đỏ tươi tứa từ miệng vết thương, b.ắ.n lên chiếc áo bào gấm trắng như tuyết của , giống như những đóa mai đỏ nở rộ nền tuyết trắng, mang theo cảm giác đến kỳ dị mà âm u: “Đau ?”
“Cũng tàm tạm!” Nàng cố gắng nhoẻn miệng , sắc mặt tái . Mẹ kiếp, hơn một năm thương, đúng là mỏng manh hẳn , thương một cái thấy như nhũn hết cả còn chút sức lực nào .
Nàng cứ tưởng sẽ an ủi một hai câu, ai ngờ đôi mắt sáng như của lẳng lặng lướt nàng một cái, đó đôi môi mỏng khẽ cong lên, phun một câu vô cùng gợi đòn: “Đây chính là kết quả của việc lời đấy.” Miệng thì mấy lời đáng ghét như , nhưng động tác tay nhẹ nhàng lau vết m.á.u xung quanh vết thương cho nàng, giống như để khử trùng .
Khóe môi Nam Cung Cẩm giật giật mấy cái, sắc mặt khá khó coi!
thế, lúc nàng cùng, nhưng nàng nghĩ mỗi tên cùng đều gây chuyện phiền phức cho , mà hôm nay là cuối cùng tham dự yến hội, về sẽ rời ngay trong đêm nên xảy chuyện gì nữa, mới nhờ ở giúp thu dọn đồ đạc.
Đương nhiên, nguyên nhân chính vẫn là nàng lo lắng cho tiền bạc của cải của mà thôi. Mỗi một món đồ trang trí trong phủ Thừa tướng đều là đồ cổ mà nàng lấy từ tay tên Mộ Dung đoạn tụ , thể thiếu bất cứ món nào . Người của nàng thì đương nhiên nàng tin tưởng, nhưng dù Phong và Diệt cũng thiết lắm, tuy nàng cũng họ sẽ dám nhăm nhe biển thủ tiền của nàng, điều chỉ cần nghĩ đến thôi nàng thấy yên tâm nổi , vì nàng mới yêu cầu Bách Lý Kinh Hồng ở ! Cũng trách nàng quá sơ suất, luôn nghĩ rằng với thực lực của và thêm Thần binh bất t.ử nữa sẽ chuyện gì bất lợi cả, ai ngờ tên cẩu Hoàng đế Hoàng Phủ Hoài Hàn chịu chơi như chứ!
Sau khi lau sạch miệng vết thương, cẩn thận bôi t.h.u.ố.c bột trong lọ lên vai nàng, lực tay nhẹ như lông hồng, t.h.u.ố.c chạm vết thương, cảm giác đau rát nóng cháy da chậm rãi lan tỏa thấm xuống da nàng.
Thấy cẩn thận xử lý vết thương cho như , Nam Cung Cẩm khen: “Không ngờ xử lý mấy chuyện như thế cũng quen tay ghê!” Nàng vốn cho rằng là con cháu trong Hoàng thất cao cao tại thượng, sẽ cần tự băng bó xử lý vết thương cơ. Lúc ở Đông Lăng cũng thương gì, nên ban nãy nàng còn sợ quen tay nữa.
Hắn ngước mắt lên liếc nàng một cái, thản nhiên : “Đây là đầu tiên.” Sau đó cúi đầu, cầm dải băng trắng bên cạnh lên băng vai cho nàng.
Khóe môi Nam Cung Cẩm khỏi giật giật, nhầm chứ, đầu mà khéo léo thế . Lúc khi nàng còn sát thủ, luyện bao nhiêu mà cũng đạt đến trình độ của . Vì từ giờ nàng chỉ nhanh chóng cho xong, nên bất chấp đau đau, vì đến cuối cùng thế nào cũng chịu đau đớn mới xong chuyện. thì khác, khi rút tên , nàng đau nữa. “Chàng đúng là thiên tài đấy!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-42-ta-co-duoc-hay-khong-chang-le-nang-khong-biet.html.]
“Đương nhiên là nha đầu ngốc như nàng so với !” Lại một câu gợi đòn nữa vang lên!
Nam Cung Cẩm nghiến răng ken két một lúc lâu, đột nhiên cảm giác kích động đến mức chỉ đạp bay thôi! “Ta , tự dưng độc mồm độc miệng thế hả?”
“Vì vui!” Hắn ngước mắt lên nàng, đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh như băng. Chuyện nàng thương đủ khiến khó chịu lắm , thế mà còn trừng mắt kẻ nàng thương sống sót về, cảm giác ấm ức khó chịu trong lòng đương nhiên cũng cần nữa.
Nghe Nam Cung Cẩm mới nhận vẻ khác thường của . thế, giờ tên ngậm hột thị chẳng chẳng rằng, nhưng mặt đều là vẻ lạnh lùng theo kiểu thờ ơ bận tâm, giống như một đóa hoa băng nở rộ tuyết trắng, trong veo, lấp lánh, chói mắt lạnh lẽo.
Nam Cung Cẩm nuốt nước miếng một cái, trong lòng cũng xác định rõ hiện giờ đang vô cùng vô cùng bực tức, còn cố gắng pha trò xoa dịu : “Không vui ư? Chẳng lẽ vì c.h.ế.t nên mới vui ?”
“Không lung tung!” Hắn túm nàng sang, bịt kín cái miệng chỉ những câu khiến tức giận .
Mùi hương tuyết liên thoang thoảng lan tỏa trong khí, trộn lẫn mùi hương cơ thể Nam Cung Cẩm, tản một bầu khí đầy vẻ mờ ám. Nụ hôn dứt, Nam Cung Cẩm ngẩng đầu hỏi một vấn đề nghiêm túc: “Chàng nghĩ xem, vì bao nhiêu lâu như mà chúng vẫn con? Có hả?”
Vừa dứt lời, nàng lập tức cảm thấy khí xung quanh như giảm chục độ, giống như trong chớp mắt ném núi băng vạn năm, cuồng phong và băng lạnh dốc lực tấn công . Nàng nuốt nước miếng một cái, cố giải thích: “Không , ý là, phương diện của chút vấn đề, nên chúng mới...”
Nói tới đây, nàng chỉ c.ắ.n đứt lưỡi luôn thôi!
Mẹ kiếp, tự dưng cái quái gì thế ?! Hai câu khác quái gì chứ? Chẳng đều là đang vấn đề về phương diện ?!
Thế nên, bầu khí trong xe ngựa càng lạnh hơn, ngay cả phu xe ở bên ngoài đ.á.n.h xe ngựa cũng cảm nhận luồng khí lạnh như băng đang lan truyền từ đầu ngón chân lên đến tận não, đông lạnh đến mức tay gã cũng run cầm cập. Khả năng tỏa băng của bệ hạ thật chẳng kém gì năm xưa!!!
“Ta , chẳng lẽ nàng ?” Giọng trong trẻo kiêu ngạo mang theo sự lạnh lùng cứng rắn nay từng , ngũ quan tinh xảo và đường cong tinh tế nhã nhặn cũng dần căng lên.
Không một đàn ông nào thể nhẫn nhịn sự khiêu khích như thế , đương nhiên, Bách Lý Kinh Hồng cũng ngoại lệ. Lúc , ánh mắt Nam Cung Cẩm vô cùng lạnh lùng, nhưng ẩn vẻ lạnh lùng đó cũng như ngọn lửa điên cuồng bùng lên thiêu đốt vạn vật, cứ như chỉ cần cẩn thận một chút sẽ thiêu cháy cô gái mặt thành tro bụi luôn .
Nam Cung Cẩm khỏi nuốt nước miếng: “À… chuyện … cũng chỉ thắc mắc một chút, gọi là trò chuyện thôi mà. Chúng dùng biện pháp phòng tránh nào, thể con chứ, chẳng lẽ...”
Nói đến câu , bầu khí trong xe ngựa càng ngày càng lạnh hơn, đầu lưỡi Nam Cung Cẩm như xoắn cả , nhưng vẫn cố cứng đầu tiếp: “Chẳng lẽ con ?!” Vừa dứt lời, nàng cảm giác như một cơn cuồng phong lạnh buốt vù vù thổi qua đỉnh đầu nàng, xoay chuyển trong trung, đ.á.n.h ập về phía nàng, khiến nàng khỏi rùng vì lạnh.
“Ta con , lẽ nào nàng ?” Cảm giác mong chờ một đứa con của hai đó, dường như thổ lộ từ lâu đó , tuy rằng sự thắc mắc của nàng thực sự chỉ là đang trò chuyện phiếm thôi, nhưng một đàn ông, gì ai chất vấn mấy vấn đề kiểu chứ. Đôi mắt sáng như lãnh đạm nàng, giọng lành lạnh chậm rãi vang lên: “Là do vấn đề, là do nàng vấn đề, hử?”
Hố!
Hố to! Nam Cung Cẩm cố cứng: “Chàng… nhất là đừng coi thường bà đây, bà đây cũng trâu bò đấy nhé!”
Trâu bò?! Là ?! Tuy hiểu từ lắm, nhưng thể đoán đại khái ý nàng. Giọng của chợt đầy vẻ mờ ám: “Vậy, mà ngày nào cũng kêu gào xin tha ở giường đó, là ai nhỉ?”
Nghe , khuôn mặt vốn dày hơn tường thành của Nam Cung Cẩm lập tức đỏ rực lên như ráng chiều, tỏa ánh hào quang, tả xiết. Nàng rúc đầu lòng , giọng nhỏ như muỗi kêu: “Dù cũng chẳng !” Cái “Vịt c.h.ế.t còn cứng miệng, đầu thể rơi, m.á.u thể chảy nhưng tôn nghiêm danh dự thì thể đ.á.n.h mất” chính là để tình huống như thế đây! Làm Nam Cung Cẩm nàng thể để mất mặt như thế . nàng cũng cảm thấy cái tên càng ngày càng hư , ngày thì cậy răng một lời, giờ cái gì cũng .
Thấy nàng như , cũng ép nàng thừa nhận, chỉ thong thả : “Lần , nếu còn nghi hoặc thắc mắc kiểu nữa, vi phu ngại chứng minh giường cho nàng thấy .” Câu vốn đầy vẻ mờ ám và gợi tình, nhưng qua giọng thanh lạnh của , nó chợt như tiếng đàn vang vọng từ chín tầng trời, như bông sen tuyết thánh khiết vướng chút bụi trần nào.
Nam Cung Cẩm ngẩng đầu, hùng hổ : “Không hổ! Chàng là phu quân của ai chứ?” Không hổ! Có còn hổ là gì hả?! Lại còn dám tự xưng là ‘vi phu’ nữa chứ, đúng là đàn ông vô sỉ, hình như họ thành nào?!
“Chẳng lẽ nàng còn gả cho khác ?” Hắn trả lời mà hỏi ngược , giọng điệu vẫn thờ ơ, nhưng ẩn chứa sát khí. Không chờ nàng thêm gì, tiếp: “Nếu nàng chọn khác, sẽ g.i.ế.c .”
Khóe môi nàng run lên, đàn ông thật là… ngoài mặt thì vẻ lãnh đạm bận tâm đến bất cứ chuyện gì, nhưng bụng vô cùng ngang ngược, độc đoán, hống hách kiêu ngạo bẩm sinh. “Mấy lời , thật sự giống như mấy lời bình thường sẽ chút nào!”
Hắn thở dài như chút khó xử: “Chẳng nàng chê ngậm hột thị ?”
Hừ! Thì nhớ câu đến tận bây giờ ?
Cánh tay cường tráng vòng qua vòng eo nhỏ xinh của nàng, chậm rãi : “Nếu như bất cứ điểm nào nàng ý, đều sẽ sửa hết, sửa đến thập thập mỹ, sửa đến khi nàng thể bắt bẻ gì nữa. Chuyện , nếu sẽ , thì tuyệt đối sẽ .”
Giọng trầm thấp vang lên đỉnh đầu nàng mang theo ấm phả xuống, thoáng chốc khiến cho mắt Nam Cung Cẩm nhòa , môi cũng mím thành một đường thẳng, lâu cũng câu gì.
“Chuyện con cái, cứ để tùy duyên .” là con, vì cảm thấy đứa trẻ thể níu giữ nàng, cũng thể khiến những khác cơ hội chen giữa hai họ nữa. , thi thoảng nàng quan tâm đến Quân Kinh Lan thôi cũng đủ để khiến chìm trong vại dấm chua , nếu thêm đứa trẻ nữa... Nghĩ , sắc mặt chợt sa sầm xuống.
“Ừm!” Mấy chuyện vốn cũng nên thuận theo duyên mà, nhưng hiểu vì , Nam Cung Cẩm cứ cảm giác kỳ quái, giống như chuyện ngẫu nhiên, mà là tất nhiên thế .
Quyển 3