Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 4:+2: Hoàng Thượng, Không Có Hắn, Buổi Tối Thần Không Ngủ Được! (2)
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:18:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng Nam Cung Cẩm, hai bàn yên lặng . Lúc Bách Lý Kinh Hồng đang tiêu hóa những lời Tô Cẩm Bình . Bọn họ là kẻ thù? Lại còn là kẻ thù g.i.ế.c cha, diệt quốc nữa nha! Khẽ c.ắ.n cắn môi, nhưng cũng lên tiếng. Hắn rõ tính tình của Cẩm nhi giờ ân tất báo thù tất trả, hiện tại hai bọn họ rơi tình cảnh thì còn cái gì để ?
“Ta tin hiểu rõ con !” Vừa nàng lên đến bên cửa sổ, đưa lưng về phía , tâm tình cũng hết sức trầm trọng.
Tóc đen xõa dài đến hông, ngửa đầu mây bay trời nhưng cũng thể tan sự hậm hực trong lòng nàng. Khôi phục đoạn ký ức đó khiến nàng luôn ám ảnh về cảnh phụ vương g.i.ế.c, thậm chí nữa đêm ngủ cũng mơ về giọng mẫu phi kêu gọi g.i.ế.c sạch gia tộc Bách Lý và Hoàng Phủ để báo thù cho phụ vương. Mối thù với Bách Lý Ngạo Thiên nàng trả? Có lắm lúc nàng cũng tự hỏi bản nếu nàng sống cùng con trai của kẻ thù g.i.ế.c cha thì đúng , nàng ích kỷ quá , suối vàng phụ vương tha thứ cho nàng ?
Nghe , ngón tay thon dài như ngọc khẽ run rẩy, sự kiện năm đó Đông Lăng và Nam Nhạc liên thủ chia cắt Nam Cung vương triều cũng . Khi đó con tin ở Đông Lăng hai năm, thời điểm tin tức nhạo, phụ hoàng đem nhi t.ử của bản là ném ở đây con tin, đầu liền liên hợp với nhà Hoàng Phủ diệt Nam Cung triều. Trong lòng chán nản với sự lạnh nhạt của hoàng gia, càng thêm nhận thức sâu sắc trong mắt quân vương ích lợi quốc gia mới là quan trọng nhất, vĩnh viễn hề bằng hữu kẻ thù, chỉ lợi ích là mãi mãi. Thân nhân thì là cái quái gì, bất quá cũng chỉ dùng để đổi lấy lợi ích khi thời cơ mà thôi!!!
Lúc chuyện , cũng cho phá đám, mà Nam Cung vương triều cùng nàng mối quan hệ như chứ. Vậy, cái thể tính là thấy c.h.ế.t cứu nhỉ? Khóe môi giật giật, lời nào đó nhưng cuối cùng cũng là dám hé răng. Hắn tính đá trách nhiệm chuyện sang cho ông già , còn thì liên quan gì đến . Có điều thể nào phủ nhận mối quan hệ của với Bách Lý Ngạo Thiên. Hắn chả gì sai, sai chính là ở chỗ là con của nhà Bách Lý. Mười sáu năm , khi mà gọi là phụ hoàng hạ độc mù mắt , xem như phụ , phụ t.ử chi tình gì gì đó đều là đáng , hiện tại, trở thành lá chắn ở giữa hai !
“Ta với , bất luận… thể thông cảm , cũng sẽ lấy mạng của Bách Lý Ngạo Thiên!” Thù dù nữa thì nàng con cũng nên trả!
Hắn một tia kinh ngạc nàng, chỉ “xử” một Bách Lý Ngạo Thiên thôi ? “Nàng... hận ?” Hắn mang theo một chút hoang mang, một chút hy vọng, còn một chút mừng thầm nhàn nhạt hỏi. Nàng chỉ hận phụ hoàng mà lan can đến ?
Cô nàng nào đó đầu nghi hoặc “Tại hận ?” Trên mặt hàm chứa ý , điều gượng ép một chút. Lựa chọn là một chuyện nhưng áy náy trong lòng vẫn chứ, phụ hoàng, xin !!!
Nhìn nụ gượng ép của ai , trong lòng khẽ thở dài, lên về phía nàng, đó rút nhuyễn kiếm bên hông giao cho nàng “Tình cảnh của chúng như , nàng cứ cầm kiếm đ.â.m n.g.ự.c một nhát . Nếu sống sót thì nàng hãy tha thứ cho . Nếu qua khỏi thì cứ coi như nàng vì phụ vương báo thù!” Hắn nghiêm túc nàng, một chút giả dối cũng .
Trong lòng nàng khẽ động, những u ám muộn phiền cũng từ từ tiêu tán. Hắn thể đến như , nàng thể gì? Thực chất việc cũng do tay, chỉ là tạo hóa trêu , khiến cho cả hai sinh trong hai gia đình đối nghịch, đây cũng của nha, nếu nàng xem như kẻ thù thì đó chính là xứng với thâm tình của !
Vứt nhuyễn kiếm qua một bên, cô nàng “Ta gọi đến rõ thái độ của đối với ?”
Dung sắc đạm mạc rung động, một chút cảm xúc thể diễn tả bằng lời lướt qua, khẽ hai từ “Cảm ơn!” Ngữ điệu tuy nhẹ, nhưng tình nghĩa trong đó nặng, trong lòng may mắn mà là cảm kích.
Hai chữ , nàng đồng ý, “Tốt lắm, chỉ cho thấy thái độ của mà thôi. Chàng thì bỏ qua, nhưng Bách Lý Ngạo Thiên…”
“Ta !” Hắn cảm thấy hết sức hài lòng với việc đây chừa mạng cho Bách Lý Ngạo Thiên. Thực là y sống bằng c.h.ế.t, thống khổ những thứ mà y coi trọng lượt biến mất.
“Vậy… Con trai của Quân Lâm Uyên là…?” Hắn dè dặt hỏi nàng. Nếu cái vụ thù g.i.ế.c cha thì sẽ bộ giận dữ tra xét, điều bây giờ cảm thấy hổ với nàng nên giọng điệu ôn hòa hơn nhiều, dám phát tác.
“Quân Lâm Uyên ơn với , con của cho dù mất cái mạng già cũng bảo vệ nó” Cô nàng thở dài một , nhắc đến mỹ nhân rắn rết nàng liền cảm thấy tâm tình của nặng nề trở . Nàng nhớ ngày đó, tựa đầu vai nàng, con thỏ kịp nướng hỏi một câu “Còn nướng ?” Việc e là khiến cả đời nàng sẽ cảm thấy viên mãn.
Đưa tờ giấy ghi tin nhắn của Quân Lâm Uyên ngày đó cho Bách Lý Kinh Hồng xem, mở miệng, chậm rãi đến cửa sổ.
Hắn nhanh như gió lướt qua nội dung. Ngay câu đầu tiên, trái tim bóp nghẹt một chút. Ngay lúc đó, giọng của nàng vang lên “Bích ngọc hồi hồn đan, m.á.u đào hoa thì thành. Mà hoa đó là thể cứu mạng , điều …” Nếu nàng , chuyện chắc chắn sẽ phát sinh.
“Ngày , thuận miệng một câu thể đem quốc khố tặng , liền đáp ứng. Ta cho rằng chỉ là lời đùa mà thôi, ai nghĩ đến mà cho dời quốc khố ngoài thật, còn tung tin là quốc khố trộm. Chính vì mới khiến hai Phiên vương tạo phản, mấy ngày đêm nghỉ ngơi trấn áp quần hùng, khiến cho bệnh tình ngày càng trầm trọng nên thể qua nổi mùa đông năm đó” Giọng nàng nhẹ nhàng phiêu lãng nhưng ngữ điệu trầm trọng.
“Ta bất quá một câu vu vơ, do dự liền truyền y thuật cả đời cho , thậm chí còn đem Bất t.ử thần binh tặng bảo mệnh. Chàng xem, ân tình đó quên ?”
“Ân tình như , cho dù dùng mạng của để trả cũng là đủ!” Bàn tay nàng nắm chặt thành quyền trong tay áo, hốc mắt ửng hồng, nước mắt nhanh chóng rơi xuống thấm ướt cả chiếc áo xanh.
Hắn trầm mặc, Quân Lâm Uyên vì nàng mà nhiều việc như thế, so với y, Kinh Hồng là quá ích kỷ ? Buông lá thư xuống, mới rằng nàng rơi xuống vực đó, chỉ mất tung tích của nàng một năm mà còn tạo cơ hội cho một gã nam nhân khác tiến lòng nàng đến mức thể xóa nhòa .
“Viên t.h.u.ố.c đó vẫn còn!” Hắn nhàn nhạt . Giờ khắc vô cùng cảm thấy may mắn, lúc đó t.h.u.ố.c nhưng sử dụng. Thật sợ nợ nhân tình của mà thể hồi đáp nổi, mặt khác cho rằng tìm thấy nàng, trị sáng mắt thì tác dụng gì nên vẫn còn để . Bây giờ lai lịch, liền thấy rằng càng nên phục dụng, nếu dùng, và Cẩm nhi đều mắc nợ Quân Lâm Uyên, đồ vật như , tất nhiên thể .
“Chàng dùng?” Nam Cung Cẩm kinh ngạc, thể giải d.ư.ợ.c thế mà bỏ qua “Chàng sự hy sinh của là vô ích hả?”
“ Bách Lý Kinh Hồng cũng kiêu ngạo của !” Âm thanh cao ngạo thanh lãnh vang lên nhưng kiên định. Đồ vật do Quân Lâm Uyên dùng mạng đổi lấy, nếu sử dụng, cả đời đều thiếu nợ y. Hơn nữa, nếu dùng, Cẩm nhi xem trọng y thì cũng tư cách xen .
“Tùy thôi!” Nàng tất nhiên cái gã ngạo kiều rối rắm cái gì, nhưng điều rơi mắt nàng thấy chán ghét, chỉ cảm thấy ngây thơ.
Hắn chậm rãi đến mặt nàng, mắt cô nàng nào đó “Vậy, từ nay về , thể bằng địa vị của trong lòng nàng?”
Tuy hỏi , nhưng tay áo rộng, tay nắm chặt thành quyền mang theo một chút run rẩy thể khắc chế . Hắn , còn sống vĩnh viễn thể so sánh với mất. Mà Quân Lâm Uyên, với Cẩm nhi mà cũng giống như pháo hoa, tuy rằng chỉ rực sáng trong chớp mắt nhưng cũng là vĩnh hằng.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Cô nàng nào đó thoáng sửng sốt, chút khó hiểu với lời hỏi. Trầm ngâm một lát mới mở miệng “Hắn là tri kỷ, là tình yêu” Địa vị giống , trong lòng nàng định vị cũng bất đồng mà.
Ánh mắt xinh bỗng nhiên sáng lên một chút, vươn tay ôm lấy eo nàng, cứ như thể mới khiến cảm thấy an tâm hơn.
Hiếm khi nào cái tên đạm mạc tỏ nhiệt tình như thế, cô nàng thở dài một cũng ôm , sờ mó xúc cảm bên hông một chút thở dài tiếp “Chàng gầy !”
Hắn cũng đáp lời nàng, chỉ là ánh mắt xinh mang theo ý , nàng thể nhận gầy , chứng tỏ nàng nhớ kỹ “Ta nhớ nàng!” Ngôn từ quạnh quẽ từ miệng thốt , là thệ hải minh sơn cũng là hứa hẹn phồn hoa cẩm tú, cũng lời âu yếm sầu triền miên, chỉ vô cùng đơn giản, nhớ nàng, chứa đựng đơn giản nhất tình cảm thiết tha chân thành nhất.
“Ta cũng !” Nàng đột nhiên phát hiện rằng, những năm tháng qua nàng phấn đấu tranh đoạt mệt mõi ở Tây Võ là do . Không là mệt mệt, điều khi mệt thì cũng bờ vai của để nàng dựa nên cũng chỉ cố gắng đấu tranh dũng tiến về phía , đem cảm xúc mềm yếu đạp xuống chân. “Có thật !”
Trong lòng rung động, bàn tay ôm nàng càng khẩn trương hơn, hé môi khẽ “Sau đừng rời nữa ?” Cho dù là nguyên nhân gì cũng rời xa nàng nữa.
“Uhm!” Rất chắc chắn trả lời, cho đến bây giờ, khi cảm giác ấm áp vây quanh, nàng mới sâu sắc hiểu rằng, ở bên là một sự tình hạnh phúc đến cỡ nào, thì mắc chứng gì rời ?
“Nắm lấy tay , đời buông” Tám chữ, lạnh lẽo tựa như ánh trăng huyền ảo, hư vô mà thể chạm đến khiến nụ gương mặt nàng càng sâu “Nắm lấy tay , đời buông”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-42-hoang-thuong-khong-co-han-buoi-toi-than-khong-ngu-duoc-2.html.]
Cúi đầu bộ dáng như chim nhỏ nép n.g.ự.c , nhẹ giọng gọi “Cẩm nhi?”
“Hửm?” Ai đó ngẩng đầu nghi hoặc .
Sau đó, một nụ hôn nhợt nhạt khắc môi nàng “Chúng sinh một đứa con ?” Nói xong, lực đạo gia tăng, hai bờ môi càng thêm gắn bó, đầu lưỡi triền miên.
Sax máu! Cô nàng nào đó lập tức thấy da đầu tê dại “Chúng còn nhỏ tuổi, con cái gì đó cần gấp !” Ngất mất, đang yên đang lành tự nhiên biến thành cái gì trời, chẳng lẽ đây chính là cơm rượu no đủ sinh tâm dâm d.ụ.c trong truyền thuyết ?
Mà tay của từ lúc nào tháo bỏ đai lưng của nàng “ !”
Còn cái lý do vô đối như ?
Cô nàng ném vô mặt một câu “Bộ ngươi là chắc!” nghĩ nghĩ cũng hiểu nên thôi. Đang khi hoảng hốt nàng lôi lên giường, nụ hôn của mang theo mưa rền gió dữ của nàng d.a.o động. Không bao lâu, cả hai còn mảnh vải.
Da thịt tiếp xúc, mang theo cảm xúc lành lạnh khiến nàng nhíu mày, thiệt là lạnh quá !
“Lạnh ?” Nhìn mắt nàng, cánh tay đang đặt ở hai bên sườn của nàng, ôn nhu dò hỏi.
Cô nàng là thành thật gật gật đầu, quả thực là lạnh, vốn dĩ đang mùa đông, cái thứ nàng so với băng hề thua kém, thể lạnh cho ?!?
Lúc , tay của thâm nhập trong cơ thể nàng, khóe môi treo lên một nụ nhẹ, mặt thanh lãnh cao ngạo hiện nét yêu dã phong tình “Một chút nữa thì hết lạnh!”
Tiếp đến là một trận âm thanh răng rắc lắc lư của ván giường vang lên. Cô nàng đỏ mặt, bực bội hộc hai chữ “Mẹ kiếp!” là cầm thú mà!!!
Không bao lâu, mồ hôi nàng đầm đìa, quả nhiên là còn lạnh nữa! Ngẩng đầu khuôn mặt xinh tuyệt luân của , bỗng cảm thấy thực bình yên. Cắn c.ắ.n môi , chịu đựng một trận một trận nhiệt triều mang đến cảm quan đ.á.n.h sâu tâm trí, giọng đứt quãng “Ta ... , nếu như thích loại chuyện thì mối quan hệ của chúng nhất định sẽ càng thêm ”
Nghe xong, động tác của lập tức dừng . Ánh mắt suy tư nàng dường như nên khắc chế chính hơn một chút , cho tới khi mối quan hệ của họ càng hơn. là, bỗng nhiên nhớ tới Mộ Dung Thiên Thu lúc nãy , ngày mai khi lâm triều sẽ tìm nàng ôn chuyện. Bãi triều còn tâm sự? Vậy thì khỏi lâm triều luôn , vì thế động tác càng mãnh liệt hơn một chút…
Bọn hạ nhân lui tới phòng thỉnh thoảng âm thanh của Thừa tướng đại nhân nhà họ kiểu như “Chậm một chút!” “Nhẹ nhẹ!” bla bla linh tinh t.h.ả.m thiết thì vô cùng sùng bái nam t.ử áo trắng . Có thể đem Thừa tướng đè cũng là một loại năng lực nha! Bọn họ luôn cho rằng nam sủng thì nhất định luôn luôn là ở !!!
……
Tây Võ, trong Kim Loan Điện chế tạo bằng huyền thiết, văn võ bá quan lâm triều nghị sự…
Ngày thứ nhất “Bẩm Hoàng thượng, Thừa tướng đại nhân bệnh nặng, hôm nay tới!” Mộ Dung Thiên Thu nhíu nhíu mày, môi nở một nụ râm mát, để bụng.
Ngày thứ hai “Bẩm Hoàng thượng, Thừa tướng đại nhân bệnh nặng, hôm nay tới!” Hàn quang trong ánh mắt màu lục b.ắ.n , vị trí của Yến Kinh Hồng hàng ngày bỗng thấy thiếu thiếu gì đó, trong lòng phiền muộn vô cớ!
Ngày thứ ba ….
……
Ngày thứ năm “Bẩm Hoàng thượng, Thừa tướng đại nhân bệnh nặng, hôm nay tới!” Mỗ Hoàng đế nỗ lực áp chế lửa giận trong lòng, năm ngày còn tới! Hắn nghĩ việc ? Hít sâu một , trong lòng thầm nghĩ tiểu t.ử nên đúng mực chớ, ngẫm ngẫm... nhẫn nại thêm một nữa !
Ngày thứ sáu “Bẩm Hoàng thượng, Thừa tướng đại nhân …” Lời còn dứt, Mộ Dung Thiên Thu mặt rồng giận dữ, hung hăng vỗ cái bốp bàn. Yến Kinh Hồng, ngươi ngon lắm, nhà nam sủng liền thèm thượng triều nữa?!? “Người , đến phủ Thừa tướng đem Yến Kinh Hồng đến đây. Cho dù bệnh c.h.ế.t thì cũng mang xác tới đây cho Trẫm!”
Văn võ bá quan sợ tới mức như ve sầu mùa đông, quái gở Hoàng thượng của bọn họ đang bạo nộ. Trước đây, chỉ cần Thừa tướng đại nhân trúng gió ho nhẹ Hoàng thượng cũng lo sốt vó , mỗi như mang một đám thái y chạy như bay đến phủ Thừa tướng. Mặc dù Thừa tướng mỗi như thế đều thèm thái y chẩn trị, nhưng Hoàng thượng đều ầm ĩ nhặng xị mệt. Hiện tại, thừa tướng bệnh nghiêm trọng như , mấy ngày lên triều Bệ hạ quan tâm thì chớ, giờ còn phác tác tính tình là ?
Lãnh T.ử Hàn bên cạnh cũng chính là Mộ Dung Thiện Liệt, mấy hôm vì xử lý chuyện giang hồ ngoài một chuyến, hôm nay mới trở về, nên việc Bách Lý Kinh Hồng đến, thần thái Mộ Dung Thiên Thu gào thét, đôi mắt khẽ nheo hiện lên một tia hàn quang.
Ngự lâm quân vội vội vàng vàng chạy đến, trong lòng run như cầy sấy lên tiếng “Vâng! Bọn nô tài lập tức ngay!”
Nói xong, cả một đám bự Ngự lâm quân vội vã chạy đến phủ Thừa tướng bắt .
Trên triều, nơi nơi yên tĩnh, ai dám hó hé một câu, cuối cùng Lại Bộ thị lang Mị Văn Dạ cảm thấy vẫn nên trách nhiệm khơi thông cơn hỏa khí của Hoàng thượng, miễn cho một hồi nữa Yến Kinh Hồng c.h.é.m vì cất lời “Hoàng Thượng, nếu Ngự lâm quân mời, Ngài bớt giận , chúng nên tiếp tục…”
Mộ Dung Thiên Thu kiên nhẫn ngắt lời “Đủ ! Quốc sự chờ chút nữa Thừa tướng đến nghị luận tiếp! Trẫm xem xem Yến Kinh Hồng bệnh nặng cỡ nào!”
Lời tất cả đều yên lặng, đều ngậm miệng cùng chờ Yến Kinh Hồng bệnh nặng đang mang đến…
Quyển 3