Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 41:: Người Nam Nhạc Chúng Ta Vốn Hữu Hảo Và Yêu Chuộng Hòa Bình

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:22:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suy nghĩ kỹ ? Kiên nhẫn của bản cung và Hoàng thượng hạn thôi!”

Nam Cung Cẩm nhịn .

Không đợi hai trả lời, nàng tiếp: “Thực theo lý mà , dù các ngươi quỳ xuống gọi chúng là gia gia nãi nãi, thì cũng chắc chúng nên tha thứ cho việc đ.á.n.h lén hèn hạ vô sỉ của các ngươi, nhưng Nam Nhạc hữu hảo, yêu chuộng hòa bình, cho nên vẫn đồng ý tha1thứ cho các ngươi!”

Bọn họ hữu hảo ư?! Bọn họ hữu hảo mà chế tạo vũ khí kinh như thế ? Rõ ràng là năng bậy bạ mà! hiển nhiên là hiện nay bọn đang khống chế! Đạm Đài Minh Nguyệt và Mộ Dung Thiên Thu liếc một cái lạnh một tiếng : “Đánh!”

Một câu phát , các binh sĩ bên bọn quyết đoán b.ắ.n sang bên ! Đánh! Không chỉ là để giữ tôn nghiêm của8bậc đế vương, còn thể hiện rằng cho dù là c.h.ế.t, bọn cũng quyết cúi đầu với khác, hơn nữa, bọn càng xem rốt cuộc uy lực của mấy khẩu s.ú.n.g máy RPK thể đạt đến mức độ nào! Các binh sĩ tự giác lấy che Đạm Đài Minh Nguyệt và Mộ Dung Thiên Thu, nhằm bảo vệ hai mưa b.o.m bão đạn.

Nam Cung Cẩm cũng chút khách khí nào, nàng ra2lệnh một tiếng: “G.i.ế.c bọn chúng còn manh giáp cho !”

Mấy bóng đen ôm s.ú.n.g liền quét ngang, bên thấy đối phương bắt đầu khai sáng, thì kìm , nâng tấm chắn trong tay lên phòng thủ, ai phát hiện rằng đạn hề ảnh hưởng mà xuyên qua tấm chắn, b.ắ.n tới bọn .

Bọn vốn cho rằng tấm chắn của là cứng rắn như sắt, thể phá hủy, mà lúc đối mặt với s.ú.n.g máy lại4không hề chút tác dụng nào! “Phụt!”

Đạn b.ắ.n da thịt, theo đó là sự đau đớn ập tới, bọn c.ắ.n môi, quỳ mặt đất, còn quên dựng tấm chắn để cản , cũng quên lấy che cho Mộ Dung Thiên Thu và Đạm Đài Minh Nguyệt! Đối với những binh sĩ , hai là đối tượng mà họ bảo vệ, cho dù c.h.ế.t, cũng dốc lực mà bảo về! Quyết tâm và kiên trì như thế khiến cho Nam Cung Cẩm cũng chút thương cảm! ánh mắt của nàng lạnh lùng, nét mặt của nàng cũng chút tình cảm nào.

Cảnh tượng thế , nàng thấy ở kiếp quá nhiều, còn tạo bất cứ ảnh hưởng gì tới nội tâm lạnh lẽo và cứng rắn của nàng nữa! hiện nay, nàng chút hoảng hốt, đó là khi thấy khoa học kỹ thuật hiện đại dung nhập thời cổ đại, nàng cảm giác thể tin , cảm giác , giống như là vượt qua thời gian và gian.

Trong chớp nhoáng mê man, nàng cũng hề chú ý tới việc viên đạn đang bay về phía nàng! “Cẩn thận!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

lúc Bách Lý Kinh Hồng và Mộ Dung Thiên Thu đồng thời cùng hố lên! Khi Nam Cung Cẩm giật tỉnh , tránh còn kịp nữa! May mà Bách Lý Kinh Hồng ở bên cạnh nhanh chóng với tay kéo nàng , phản xạ còn nhanh hơn so với tốc độ bay của đạn mấy phần.

Nàng và mạnh trong lồng n.g.ự.c lạnh buốt của , tiếp theo đó, tại nàng dán thật chặt lồng n.g.ự.c của , trong tai còn rõ tiếng tim đang đập dồn dập.

Lúc hai đều cảm thấy chân tay lạnh buốt.

Vừa , chỉ cần chậm một chút thôi, viên đạn mà xuyên qua thể nàng, thì hậu quả sẽ thế nào?! Hắn, dám nghĩ đến.

Ngay cả chính Mộ Dung Thiên Thu bên phía đối diện cũng hiểu tại kêu lên một tiếng như .

Thấy Đạm Đài Minh Nguyệt với ánh mắt quỷ dị, hậm hực : “Bé con , bắt nàng, nếu nàng cứ thế mà c.h.ế.t, thì thật thú vị!”

Lời của khiến cho ánh mắt yêu mỏ và hoa mỹ của Đạm Đài Minh Nguyệt càng thêm sâu hơn, đầu , nữa.

Trong lòng cảm thấy như điều suy tư.

Đây là đầu tiên Nam Cung Cẩm cảm thấy gần với t.ử vong đến thế, cũng là đầu tiên nàng cảm thấy, hóa sống và c.h.ế.t, chẳng qua chỉ cách một lằn ranh nhỏ bé! Nếu lúc , nàng chỉ một một , cơ hồ là nơi nương tựa, gì cả, nàng sẽ sợ c.h.ế.t, nhưng bây giờ nàng , tuy nàng vẫn sợ c.h.ế.t, nhưng nàng cũng hề c.h.ế.t.

Chiến tranh, hóa những thể cướp tính mạng của nhiều khác, mà cũng thể cướp mạng của nàng! “Lần , nàng cần tới đây nữa”

Giọng thản nhiên của vang lên bên tai nàng, nhưng khác là thêm cảm giác hoảng sợ.

Cảm giác như là tim sắp nhảy khỏi lồng n.g.ự.c ! Cảm giác như là hít thở thông, cuộc đời , trải nghiệm thêm một nào nữa! Lần , vẫn là nên để nàng cùng thì hơn! Nam Cung Cẩm thế, để ý lắm mà ngẩng đầu lên: “Chẳng qua là một sai lầm thôi, cam đoan tuyệt đối thứ hai!”

Nàng xong, liền ném một cái phi đao từ trong ống tay áo , đ.á.n.h bay viên đạn đang bay tới! Cho dù là lực lượng là góc độ, đều khống chế vô cùng ! Yêu Nghiệt, luôn luôn là khiến cho hiểu rằng, kỹ thuật sử dụng vũ khí lạnh thuần thục đến một trình độ nhất định, thì còn nhanh hơn tốc độ đạn bay nhiều! Nàng chứng minh thực lực bản với .

nhiều hơn là việc suýt trúng đạn, cũng khiến cho nàng hiểu , ở chiến trường gặp nguy hiểm chỉ một nàng, mà thể cũng ! Cho nên nàng ở bên cạnh , yêu , cũng là để cho ai che mưa che gió cho , mà là cho dù phía bất kỳ khó khăn, nguy hiểm gì, cũng nên cùng đối mặt! Thấy nàng kiên trì, cũng thêm nữa.

Chỉ mím chặt đôi môi, một câu, nhưng cảm xúc trong lòng lúc vô cùng phức tạp .

Phía bên , s.ú.n.g máy đang giao phong với s.ú.n.g kíp, đây căn bản là một cuộc quyết đấu mà thực lực hai bên quá chênh lệch, hoặc thể một chút khả năng so sánh với ! Phân định thắng thua, cũng việc gì khó khăn, vẻn vẹn chỉ qua hai nén hương, đối phương tổn thất bảy tám nghìn , mà bên Nam Cung Cẩm mới hy sinh hơn nghìn , mà cầm súng! ngay lúc , cả hai phe đều gặp một vấn đề giống , đó chính là hết đạn! Cho dù Nam Cung Cẩm bế quan bảy ngày, mỗi ngày chỉ ăn một bữa cơm, ngủ đến hai canh giờ để chế tạo, nhưng cuối cùng cũng chỉ chế tạo vẻn vẹn như thế, mà đấy cũng là cực hạn ! Bên phía Đạm Đài Minh Nguyệt và Mộ Dung Thiên Thu cũng ngờ là đối phương vũ khí cường đại như thế, thậm chí sức tấn công cường đại đến nỗi thể nào coi thường , cho nên cũng chuẩn nhiều, cũng rảnh mà chuẩn quá nhiều đạn! Rất nhiều đạn b.ắ.n trượt, nhiều còn kịp tay, đối phương dùng s.ú.n.g máy b.ắ.n c.h.ế.t! Hiện nay, thắng bại phân! Cho dù đối phương mười vạn , bọn chỉ một vạn, tay đ.á.n.h ! Bọn cũng sẽ t.ử chiến đến cùng, cũng chắc sẽ thua, mà kể cả thua, cũng sẽ thua nhanh như thế ! hôm nay bọn cuối cùng hiểu rõ, một loại đồ vật, quan tâm đến ý chí khác! Dù cho ngươi chiến lực to lớn, dù là khát vọng to lớn, dù là phục thế nào nữa, c.h.é.m đối phương kiếm thế nào nữa.

tất cả những điều đó, họng s.ú.n.g lạnh như băng mặt, căn bản chẳng là cái gì, ngay cả phản kích là một trống bên cạnh cũng ! Dạng vũ khí như thế , chút tình cảm nào, chỉ chớp mắt một cái thể lấy mạng ! Giờ phút , Đạm Đài Minh Nguyệt và Mộ Dung Thiên Thu cũng diễn tả tâm trạng của bản như thế nào, nhưng bọn đều cho rằng, nhất định cướp vũ khí , đó về nghiên cứu! Nếu như dạng vũ khí rơi trong tay Nam Nhạc, thì cuộc chiến tranh thế giới , bọn căn bản là chẳng còn cơ hội gì để mà đ.á.n.h nữa! Mà Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm tự nhiên là sớm đoán suy nghĩ của bọn ! Nam Cung Cẩm đưa tay cầm khẩu s.ú.n.g Hiên Viên Dĩ Mạch chuẩn cho , lên đạn! Nàng giơ s.ú.n.g lên, họng s.ú.n.g lạnh lẽo nhắm Đạm Đài Minh Nguyệt và Mộ Dung Thiên Thu, khuôn mặt lạnh lùng.

Lúc sang Mộ Dung Thiên Thu, nàng thể kiềm chế mà do dự một chút, lẽ là vì lúc ở Tây Võ dung túng cho nàng quá nhiều.

Một câu của , cho dù sai điều gì, trẫm đều sẽ tha thứ cho ngươi.

Hoặc là, chỉ bởi vì ban nãy nàng suýt nữa trúng đạn, đối phương hồ lên “Cẩn thận!”

Mộ Dung Thiên Thu vẻ như quên bọn họ đang đối địch , cũng vẻ quên, chính nàng lúc khi nhảy xuống vách núi với Bách Lý Kinh Hồng, là vì nợ ân tình của đối phương, cũng để gặp chiến trường, cả hai bên đều cần hạ thủ lưu tình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-41-nguoi-nam-nhac-chung-ta-von-huu-hao-va-yeu-chuong-hoa-binh.html.]

hôm nay, vẫn vì chuyện sống c.h.ế.t của nàng mà mở miệng! , nhanh, ánh mắt của nàng lạnh xuống! Nàng lựa chọn, .

Hiện nay, nàng là Hoàng hậu Nam Nhạc, mà , nhiều đưa Nam Nhạc và Bách Lý Kinh Hồng chỗ c.h.ế.t! Nàng lựa chọn Bách Lý Kinh Hồng, lựa chọn đàn ông , tự nhiên cũng lựa chọn bảo vệ, lựa chọn phó thác sinh mệnh của nàng cho , lựa chọn vĩnh viễn đặt tại vị trí thứ nhất trong cuộc đời nàng! Cho dù là ai cũng thể vượt qua! Đôi mắt màu xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu một mực chăm chú nàng, khi ánh mắt của nàng lạnh xuống, trong mắt tựa như hiện lên vẻ tự giễu, cũng tựa như là ý lạnh lẽo.

Lựa chọn của bé con , hiểu, trong lòng của nàng, địa vị của kém địa vị của Bách Lý Kinh Hồng xa tít tắp.

Đối với nàng mà , tình nghĩa của những năm so với an nguy của Bách Lý Kinh Hồng, thật chẳng đáng gì! , cũng sẽ im chờ c.h.ế.t! Sở dĩ chờ tới bây giờ, chẳng qua là để quyết định trong lòng nàng mà thôi.

Còn trong lòng của rõ ràng, thậm chí đoán kết quả sẽ như mong của ! Đối với kết quả như thế, sớm sự chuẩn , đúng thế, sớm sự chuẩn , nhưng vì vẫn cảm thấy thoải mái chứ? Ngón tay Nam Cung Cẩm chậm rãi đặt lên cò súng, c.ắ.n răng, đang bóp cò.

Đột nhiên một bàn tay, nắm lấy tay nàng, đoạt lấy s.ú.n.g trong tay nàng.

Hắn nàng, đôi môi mỏng mỉm nhẹ nhàng, Nam Cung Cẩm hiểu nụ , là nụ khoan dung.

Hắn hiểu suy nghĩ của nàng, cũng hiểu lựa chọn của nàng.

Nếu hiểu , cũng sẽ nhẫn tâm để nàng chuyện nàng .

Có một việc, thể tự , tự nhiên là cần để nàng khó xử.

Trong lòng Nam Cung Cẩm cảm động, vì thể thông cảm cho nàng như .

Cũng một chút hổ vì nàng , nàng tay , nhưng khi tay, nếu thật sự g.i.ế.c Mộ Dung Thiên Thu, thì nàng nàng sẽ day dứt cả đời.

Nam Cung Cẩm chính là như thế.

Có ân, tất trả! Có thù, tất báo! Bách Lý Kinh Hồng cũng là đầu tiên tiếp xúc với s.ú.n.g máy RPK , kỹ thuật dử dụng s.ú.n.g kíp thuần thục .

s.ú.n.g , từng trông thấy, từng dùng qua, nên cũng dám tùy tiện khinh thường.

Đôi mắt như ánh trăng của hai cách đó xa thản nhiên : “Thứ , trẫm cũng bao giờ tiếp xúc qua, nếu như cẩn thận mà cướp cò mà b.ắ.n c.h.ế.t chư vị, xin hãy tha cho!”

Lại còn cần như thế ? Chỉ một câu đấy của cũng đủ khiến cho tức c.h.ế.t ! Lời ý gì, nếu cẩn thận b.ắ.n c.h.ế.t, còn tha thứ cho ? Chuyện cũng khỏi quá mức vô lý ? Hắn xong, liền b.ắ.n tới Mộ Dung Thiên Thu và Đạm Đài Minh Nguyệt! Nét mặt thản nhiên, bất kỳ biểu hiện gì, căn bản giống như đang g.i.ế.c , mà chỉ giống như là đang thực hiện một động tác máy móc, hoặc là đang thực hiện diễn tập quân sự mà thôi.

tay lưu tình chút nào.

Dù là đầu tiên sử dụng s.ú.n.g máy RPK, nhưng chỉ cần mấy bóng đen hướng dẫn một chút, cũng đại khái học xong cách sử dụng.

Ngược còn sử dụng dáng hình, so với mấy huấn luyện nhiều ngày cũng chênh lệch mấy! Khuôn mặt lạnh lùng, tay tàn nhẫn.

Đây chính là Bách Lý Kinh Hồng, ngoại trừ đối với nàng , đối với bất kỳ ai đều lưu tình, tay với bất cứ ai cũng chút tình cảm nào.

Thương hại, nỡ, thương tiếc ? Không , một chút cũng ! Kỹ thuật của so với những khác còn tinh diệu hơn, một viên đạn thể xuyên qua mười mấy ! Khiến cho bộ chiến trường rơi cảnh hỗn loạn vô cùng! Mộ Dung Thiên Thu và Đạm Đài Minh Nguyệt liếc một cái, đều thấy trong mắt suy nghĩ rằng, nếu bây giờ bọn còn ở , kết quả là sẽ Bách Lý Kinh Hồng b.ắ.n c.h.ế.t hoặc là Nam Nhạc bao vây bắt! , cũng vẻ dễ dàng chút nào.

Cuối cùng, khi hai do dự chốc lát, đều đồng thời nhảy lên trung! Ở trung lao vùn vụt về mấy bước, từ núi cao rơi xuống ! trong tay Đạm Đài Minh Nguyệt chợt bay một sợi tơ màu tuyết trắng, quấn lấy một khẩu s.ú.n.g máy RPK trong tay mấy bóng đen, hất tay lên, khẩu s.ú.n.g rơi trong tay , đó, tấm mặt nạ quỷ vẻ như cũng che nụ khuôn mặt , bóng dáng màu tím biến mất phía sườn núi! Cùng lúc đó, một chiếc ban chỉ tay Mộ Dung Thiên Thu cũng bay , đập mạnh một khác đang cầm s.ú.n.g máy! Khẩu s.ú.n.g màu đen lạnh như băng rơi khỏi tay , khống chế lực vô cùng ! Cuối cùng, khẩu s.ú.n.g rơi tay Mộ Dung Thiên Thu, đôi môi mỏng của nhếch lên một nụ lạnh lùng và tàn bạo, hình bóng và Đạm Đài Minh Nguyệt biến mất cùng một chỗ.

Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm hầu như là kịp gì, thấy bọn thành một loạt động tác mưu tính lâu! Sau đó, vẻ mặt hai đều nghiêm , nếu như bọn họ cướp vũ khí , thì ưu thế của Nam Nhạc bọn sẽ còn gì cả! Mà Đạm Đài Minh Nguyệt và Mộ Dung Thiên Thu rơi từ núi cao xuống thì tỷ lệ sống sót chỉ một nửa! Nếu như sống sót, Nam Nhạc bọn họ sẽ thiệt hại lớn, còn nếu như c.h.ế.t, cũng giải quyết vấn đề gì.

để mặc cho chuyện sống c.h.ế.t của hai quyết định thành bại thì hiển nhiên là tác phong của Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm! Hai liếc , Nam Cung Cẩm lấy từ trong ống tay áo hai cái tụ tiễn, ném cho Bách Lý Kinh Hồng một cái, đó chạy vụt qua, nhảy từ vách núi xuống! Bách Lý Kinh Hồng cũng suy nghĩ nhiều, ngay lập tức theo.

Tất cả đám binh sĩ đều hai mắt , Hoàng hậu và Hoàng thượng cứ như mà nhảy xuống, chuyện ...

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...