Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 40:: Kết Cục Của Hoàng Quý Phi
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thượng Quan Nhược Tịch cũng như kinh hoảng, chìa tay , cũng nhanh chóng thấy tia sáng lam lấp lóe tay nàng. Chính Thượng Quan Nhược Tịch cũng ngẩn , ngớ một lúc nhanh chóng nhét Quân Kinh Lan lòng Nam Cung Cẩm: “Tướng công, mau bế con , đừng để độc tay dính sang đứa bé!”
Nói nàng đầu Hoàng Quý phi: “Vừa khi hất tay ngài cũng chạm đến tay ngài vài , thế nên tay dính cỏ ngư lân cũng gì kỳ lạ !”
Nói xong nàng sải bước chạy giữa đại điện, quỳ xuống với Mộ Dung Thiên Thu: “Hoàng thượng, tay thần phụ còn bế con, dám bôi mấy thứ đó tay chứ? Nếu thần phụ bất cẩn một chút chẳng con trai thần phụ sẽ ruột hại c.h.ế.t ? Hơn nữa, thần phụ và Hoàng Quý phi thù oán, vì hãm hại ngài chứ?”
Thù thì , nhưng cả thiên hạ đều Hoàng Quý phi thù oán với phủ Thừa tướng bọn họ, mà Thừa tướng thì cũng chỉ trừ gian vì nước thôi, thể là thành kiến gì với Hoàng Quý phi . Nói , thì Hoàng Quý phi đủ lý do để hại , nhưng Thượng Quan Nhược Tịch thì đủ động cơ hãm hại Hoàng Quý phi! Thực sự chính bản Hoàng Quý phi cũng hiểu nổi vì đối phương hãm hại như thế , rõ ràng là hận họ nhiều hơn cơ mà?
“Huống gì, thần phụ vu cho Hoàng Quý phi hãm hại thần phụ cũng ý nghĩa gì ? Đây là tội lớn, cũng gì Hoàng Quý phi chứ? Còn về chuyện thần phụ Hoàng Quý phi thích Thừa tướng đó, nếu là vu cáo, chỉ cần xem xét kỹ, thì sẽ liên lụy đến tính mạng của cả phủ Thừa tướng, thần phụ dám đùa chuyện như !” Thượng Quan Nhược Tịch bổ sung thêm.
Giờ thì hầu hết đều thầm tin lời của Thượng Quan Nhược Tịch, thứ nhất là vì nàng thực sự lý, thứ hai, con vốn nhiều chuyện, thế nên họ đều thích cũng sẵn lòng mấy tin nóng kiểu . Một chuyện buôn dưa đáng yêu nhường cực kỳ phù hợp để họ buôn dăm câu ba điều lúc uống nhắm rượu, điểm tô cho cuộc sống tẻ nhạt của họ.
Mọi chuyện gần như phơi bày cả , Phượng Ức Tuyết khẽ một tiếng, giọng đoan trang nhã nhặn đó chậm rãi vang lên, dịu dàng nhưng ẩn chứa vẻ cay nghiệt: “Hoàng thượng, thần cho rằng chuyện tiện nhiều đại điện. Chi bằng cho Hoàng Quý phi lui xuống , chờ khi yến tiệc kết thúc, thần chủ hậu cung sẽ đích xử lý chuyện !”
Câu của Phượng Ức Tuyết nghệ thuật, nàng dùng từ ‘xử lý’ tức là về cơ bản ấn định tội danh cho Hoàng Quý phi . Đổi cách khác đó là, hiện giờ đang ở đại điện, mặt văn võ bá quan trong triều, tiện xử lý mấy chuyện như thế , thế nên chờ khi tiệc kết thúc, sẽ để cho mẫu nghi thiên hạ Phượng Ức Tuyết từ từ xử tội Hoàng Quý phi vi phạm cung quy !
Đương nhiên Hoàng Quý phi cũng ẩn ý trong câu . Trong tam đại mỹ nhân Tây Võ, là một trong đó, nhất là khi Yến Kinh Hồng tới đây bao lâu, đột nhiên Hoàng hậu thất sủng một cách khó hiểu, nên suốt một năm nay, ả gần như độc sủng hậu cung. Hoàng Quý phi sủng ái đến như , đương nhiên sẽ càng ngày càng điêu ngoa, ngang ngược, coi Hoàng hậu gì. Thù oán giữa ả và Phượng Ức Tuyết tuyệt đối là chuyện chỉ một hai câu là hết , cũng ngày một ngày hai giải quyết triệt để . Thế nên nếu ả áp tội danh rơi tay nàng , chắc chắn sẽ chỉ một con đường c.h.ế.t!
“Hoàng thượng, , thần cần Hoàng hậu tỷ tỷ xử lý. Thần đàng hoàng cây ngay sợ c.h.ế.t , thần thỉnh cầu Đại Lý tự và Hình bộ tra xét!” Người của Đại Lý tự và Hình bộ đều là kẻ thù chính trị của Yến Kinh Hồng, chắc chắn sẽ lừa dối giúp y. Hơn nữa, chuyện ả là . Ả đón lấy đứa bé đó bế một chút, vì ả võ công thể lẳng lặng phá vỡ cột sống của thằng bé, mà đều sẽ chỉ cho rằng thằng bé đang ngủ mà thôi. Chờ đến khi thằng bé xảy chuyện, chuyện vỡ lở, kiên quyết nhận thì ai thể chắc là do chứ? ả hiểu nổi, ả còn chạm Thượng Quan Nhược Tịch, nàng ngã ?! Hơn nữa, cái gọi là cỏ ngư lân là cái gì? Chắc chắn bộ chuyện là do họ hại ả mà !!!
Đã đến nước , Nam Cung Cẩm cũng nhíu mày. Hiện giờ phận của nàng là Thừa tướng, là ngoại thần, Hoàng Quý phi xin đến Đại Lý tự, đương nhiên nàng quyền lý do gì để phản bác ý kiến của đối phương! nàng , cũng nghĩa là khác . Nghĩ nàng đầu Phượng Ức Tuyết một cái, dùng mắt hiệu cho nàng .
Phượng Ức Tuyết ngầm hiểu, ung dung : “Sao thế? Muội tin tỷ tỷ thể xử lý công minh chuyện ? Hơn nữa, là quý phi của Hoàng thượng, thể giam Đại Lý tự chứ? Nếu đó , bất luận tội vô tội, thì đến lúc thả ngoài, cũng chẳng thể gánh vác nổi ba chữ “Hoàng Quý phi” nữa, nghĩ cho kỹ !”
Ở thời đại , lao tù là nơi mà coi rằng thấp hèn nhất, chỉ cần là từng tống đó, thì dù thể tẩy sạch oan khuất chăng nữa, cũng còn sạch sẽ gì, ngược cũng dính đầy oán khí. Ngược , Hoàng cung là nơi thánh khiết nhất, thế nên, một phụ nữ từng ngục thì thể nào tiếp tục cung phi . Câu của Phượng Ức Tuyết thực sự vô cùng hùng hồn!
Hoàng Quý phi c.ắ.n răng, trong lòng cân nhắc một lúc lâu. Vào Đại lý tự, nghĩa là sẽ hoàng phi nữa, khi ngoài dù Hoàng thượng so đo, thì những trong cung cũng chẳng coi ả gì. nếu để cho tiện nhân Phượng Ức Tuyết ‘xử lý’, chắc chắn sẽ là chín đường c.h.ế.t một đường sống!
“Hoàng thượng, ngài tin thần mà. Thần thực sự chuyện đó, đều là do kẻ cố tình hãm hại thôi!”
Lần , tất cả ánh mắt của đều về phía đế vương. Mặc dù sự tình ‘sáng tỏ’, nhưng quyền quyết định trong chuyện vẫn trong tay của Hoàng đế bệ hạ. Đôi mắt xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu lướt về phía Nam Cung Cẩm, khó để nhận vui. Màn kịch , ngoài , chứ thể ? Nếu tiểu t.ử Yến Kinh Hồng diệt trừ cô ả , giúp y để lấy lòng y cũng , nhưng dùng lý do Hoàng Quý phi yêu thầm bé con , thì thực sự nể mặt chút nào!
Nếu xử lý cô ả thật, chẳng cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận phi t.ử của cắm sừng ? Cái danh lớn như , Mộ Dung Thiên Thu gánh nổi!
Nam Cung Cẩm đương nhiên cũng nhận sự do dự của , nhưng, mắt nàng khẽ đảo một vòng, nhanh chóng nhớ tới lời Hiên Viên Dĩ Mạch với . Nàng về phía khuôn mặt đang che kín của Hoàng Quý phi, dung mạo của cô ả hủy ? Nàng nên điều cho tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt nửa hội viên hội háo sắc Mộ Dung Thiên Thu ?
Nghĩ , nàng thầm gian trong lòng sải bước : “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần uống rượu nhiều quá nên lung tung. Hoàng Quý phi cũng với thần mấy lời đó !”
Hả?! Lần tất cả đều ngớ , Thừa tướng đang cái trò quỷ gì ? Không còn Hoàng Quý phi... Sao giờ lật lọng ?
Ngay chính bản Hoàng Quý phi cũng choáng vàng, rốt cuộc tên Yến Kinh Hồng đang định gì?
“Ồ?” Mộ Dung Thiên Thu hứng thú lên tiếng, âm đuôi kéo dài, giọng điệu vô cùng ẩn ý, hiểu bé con đang ý đồ gì.
Nói Nam Cung Cẩm như ngơ ngẩn, tiếp: “Cô gái ngày đó thần thấy, dường như dáng vóc giống Hoàng Quý phi, nhưng như giống lắm! Hay là, thần cả gan xin Hoàng Quý phi gỡ mạng che mặt xuống, để thần xem hôm đó nhớ nhầm , ?”
Y , khuôn mặt mạng che mặt của Hoàng Quý phi cũng biến đổi! Mặt của ả hủy , hai vết roi kéo dài từ mũi đến tận cằm. Trước giờ Hoàng thượng chỉ thích mỹ nhân, cho nên chuyện tuyệt đối thể để Hoàng thượng , thể giấu ngày nào ngày đó. Nếu , một khi Hoàng thượng chán ghét bỏ rơi , ả sẽ còn đường sống nữa! Cho nên mấy ngày , ả luôn trốn trong tẩm cung dám ngoài, xung quanh cũng chỉ cho tâm phúc hầu hạ. Hôm nay khi Hoàng thượng về cung, ả đeo mạng che mặt xuất hiện ở buổi tiệc mừng công , Phượng Ức Tuyết thấy hỏi, ả cũng chỉ là cảm lạnh, sợ lây bệnh cho các tỷ khác. Lúc đó, Phượng Ức Tuyết còn nghi hoặc ả một lúc lâu.
Yêu cầu thật thất lễ, gì thần t.ử nào dám đòi Hoàng phi gỡ mạng che mặt xuống để chứ. Hoàng Quý phi lập tức : “Yến Kinh Hồng, ngươi to gan thật, ngươi cho rằng bản cung là mấy cô nương trong thanh lâu để cho ngươi là kéo mạng che mặt xuống thoải mái ? Hoàng thượng, Yến Kinh Hồng bất kính với thần , xin Hoàng thượng minh xét!”
Yến Kinh Hồng lạnh một tiếng: “Hoàng Quý phi, thần sợ vô ý oan cho ngài, nên mới ngài gỡ mạng che mặt xuống cho thần . Tuy phong tục của Tây Võ quá cởi mở, nhưng cũng Hoàng Quý phi từng lộ mặt mặt . Ngài cảm tạ vi thần cho ngài một cơ hội thoát tội đành, còn kích động trừng phạt vi thần như . Không là Hoàng Quý phi chột , thích câu chuyện ch.ó c.ắ.n Lữ Động Tân đây?”
Câu cuối cùng, nàng ngầm châm chọc Hoàng Quý phi là chó!
“Yến Kinh Hồng, ngươi...” Hoàng Quý phi bừng bừng lửa giận, chỉ nhảy dựng lên mà c.h.ử.i y.
ả cũng lý trí, kìm nén xuống manh động.
Mộ Dung Thiên Thu chợt nổi hứng. Hắn cảm thấy chuyện bé con cô ả gỡ mạng để xem mặt cũng chỉ đơn giản như thế. nếu mục đích gì thì cũng đoán , trong lòng cảm thấy vô cùng thú vị: “Nếu ái phi cho Yến khanh xem, thì gỡ mạng xuống coi như cho trẫm xem là !”
“Hoàng thượng, thần ... mấy hôm nay thần cảm lạnh, nếu gỡ mạng xuống chỉ sợ sẽ lây bệnh cho Hoàng thượng!” Giọng điệu của Hoàng Quý phi vô cùng hoảng loạn.
Thế nên Phượng Ức Tuyết vốn cảm thấy hôm nay ả gì đó bình thường, liền lên tiếng: “Trần thái y, ngươi là thái y chủ trị của Hoàng Quý phi, Hoàng Quý phi cảm lạnh hơn một tháng còn khỏi?”
Trần thái y vội quỳ xuống: “Chuyện … chuyện ...”
Trong cung mỗi phi t.ử hầu như đều một thái y đáng tin cậy, cũng coi như tâm phúc của . Người ở địa vị cao như Hoàng Quý phi đương nhiên cũng ngoại lệ. Quan hệ của hai chính là vinh cùng vinh, họa cùng họa, cho nên, chuyện Hoàng Quý phi hủy hoại dung mạo, Trần thái y cũng lắm điều ngoài. Giờ gọi đến tên của , ông cũng !
“Trần thái y, ngươi ấp a ấp úng như thế rốt cuộc là vì ?” Phượng Ức Tuyết thấy trong lòng thầm mừng rỡ, quả nhiên con tiện nhân chuyện giấu giếm nàng , mà xem chuyện cũng hề nhỏ!
Trần thái y cúi gằm đầu : “Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, mặt Hoàng Quý phi vết roi quất, khá nghiêm trọng. Thần dùng t.h.u.ố.c nhất nhưng vẫn dấu hiệu bình phục. Cho nên, chỉ e là mặt của Hoàng Quý phi hủy hoại ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-40-ket-cuc-cua-hoang-quy-phi.html.]
Nghe ông , Hoàng Quý phi chợt cảm thấy mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng! Ả vốn nghĩ rằng, ả cứ che khuôn mặt của , tìm cơ hội tối lửa tắt đèn thị tẩm, chờ đến lúc m.a.n.g t.h.a.i rồng, thì dù Hoàng thượng tức giận cũng sẽ nể tình đứa con mà tha mạng cho . Sau sang nhờ con, cũng thể đảm bảo cho ả một đời vinh hoa phú quý. hiện giờ vạch trần !
“Cái gì?” Giọng vốn đoan trang hiền thục của Phượng Ức Tuyết chợt trở nên sắc bén, nàng Hoàng Quý phi bằng ánh mắt dám tin: “Muội , đang yên đang lành mặt của hủy? Mà hủy đành, còn dám lừa bịp bản cung, chẳng qua chỉ cảm lạnh thôi?! Chẳng lẽ lừa dối Hoàng thượng mãi ?”
“Không, thế, chỉ là do thần nhất thời sợ hãi mà thôi, thần , thần cũng sợ kinh động đến Hoàng thượng, thần ...”
Nam Cung Cẩm chợt bên cạnh thản nhiên : “Kỳ lạ thật, Hoàng Quý phi yên lành ở trong Hoàng cung mà, roi quất mặt ? Chẳng lẽ hiện giờ lớp phòng thủ của Hoàng cung còn nghiêm ngặt nữa ? Mà lạ nhất là, Hoàng Quý phi hỏng mặt xong cũng gì cả, còn bắt ai đuổi theo bắt hung thủ. Chuyện vô cùng kỳ lạ, chẳng lẽ còn vấn đề sâu xa gì ?”
Câu cuối cùng của Nam Cung Cẩm dồn Hoàng Quý phi tình cảnh tiến lùi chẳng xong! Hiện giờ nếu ả thừa nhận cố tình che giấu lừa gạt Hoàng thượng thì đó là tội khi quân, còn thì chỉ thể trong chuyện vấn đề khác nữa. ả đường đường là Hoàng phi, đ.á.n.h còn dám , chuyện thể vấn đề gì khác chứ? Vấn đề duy nhất chính là ả chuyện gì đó thể để cho khác !
những chuyện đều là chuyện mà Mộ Dung Thiên Thu quan tâm. Đối với , phụ nữ trong hậu cung của là để nối dõi tông đường, chỉ là công cụ để giải khuây mà thôi. Dạng công cụ như đương nhiên gì đặc biệt, cũng thể đổi bất cứ lúc nào. Mà đế vương, phụ nữ của nhất định đều ưu tú, thể khoe , nhất là Hoàng Quý phi, một ngôi vị cao như thế thể đặt tay một cô ả hủy hoại dung mạo ? Ánh mắt âm u về phía Hoàng Quý phi: “Gỡ mạng che mặt của ngươi xuống!”
“Hoàng thượng, thần ...”
“Đừng bắt trẫm thứ ba!” Nói đến đây, giọng điệu của thêm phần tàn bạo, bộc lộ rõ tâm trạng tức giận của đế vương.
Hoàng Quý phi còn cách nào khác, đành căn môi , run rẩy gỡ chiếc mạng che mặt . Hai vết sẹo dữ tợn xuất hiện mặt, mặc dù hơn một tháng nhưng vết thương hề dấu hiệu khép , xem nha đầu Dĩ Mạch tay cũng nặng!
Phi tần xung quanh đều sợ đến hét ầm lên, run lẩy bẩy!
Thật , tình cảnh nào mà họ từng thấy , chuyện là gì chứ? họ rõ, họ kinh hoảng hét lên như thế thể sẽ càng khiến Hoàng thượng chán ghét ả Hoàng Quý phi luôn dương dương tự đắc đó. Cho nên, họ đều đồng loạt hét lên. Quả nhiên, họ hét như , sắc mặt Mộ Dung Thiên Thu càng khó coi hơn vài phần!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Hoàng Quý phi đầu nghiến răng nghiến lợi mấy tiện nhân , trong lòng thầm thề rằng nếu ả thể thoát kiếp nạn , ả nhất định sẽ xử lý mấy con tiện nhân đó để trả mối thù hôm nay!
Mộ Dung Thiên Thu còn cho ả cơ hội vùng lên nữa: “Hoàng Quý phi, ỷ sủng mà kiêu ngạo, to gan ngông cuồng, dám lừa gạt trẫm và Hoàng hậu, phạm tội khi quân, tội thể dung thứ! Lăng trì xử tử!”
Lăng trì xử tử, tức là xẻo từng miếng từng miếng thịt xuống, cắt đến miếng cuối cùng mới thể để cho ả c.h.ế.t. Điều cũng chứng tỏ Mộ Dung Thiên Thu căm ghét từ bỏ ả !
Không bao lâu , hai tiểu thái giám liền bước tới lôi thẳng Hoàng Quý phi ngoài, thêm câu nào! Ả lập tức thét ầm lên: “Hoàng thượng, Hoàng thượng, ngài niệm tình chúng bao nhiêu năm nay, Hoàng thượng, thần thật sự ...”
Ả gào thét như thế khiến mặt của ả càng kinh tởm, dữ tợn hơn. Trên mặt Mộ Dung Thiên Thu lộ vẻ vô cùng chán ghét, giọng âm u vang lên: “Nhanh tay nhanh chân lên, cái bộ mặt đó, trẫm mất hết cả hứng thú !”
Hoàng Quý phi là theo Mộ Dung Thiên Thu bảy năm trời, khi Mộ Dung Thiên Thu là Thái tử, ả chính là trắc phi. Một sủng phi công phò tá thiên tử, chung giường chung gối bao nhiêu năm, nhưng mặt hủy vứt bỏ một cách thê t.h.ả.m như … Không chỉ các phi tần che mặt lo lắng cúi đầu, mà ngay cả chúng đại thần đều cảm thấy run tê tái, quả thật, vô tình nhất là nhà đế vương!
Chờ Hoàng Quý phi lôi ngoài , khí trong đại điện mới dịu xuống. Mộ Dung Thiên Thu lẳng lặng xuống : “Hôm nay Hoàng Quý phi c.h.ế.t như thế nào, các ngươi ?”
Chúng đại thần sững sờ, nhưng lập tức hiểu ngay ý Hoàng thượng. Tuyệt đối chuyện mờ ám là thật giữa Hoàng Quý phi và Thừa tướng , lập tức đáp: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng Quý phi ỷ sủng ái mà kiêu ngạo, lừa gạt Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương nên mới lôi trừng phạt!”
Mộ Dung Thiên Thu hài lòng gật đầu, nhưng vẫn lạnh lùng Nam Cung Cẩm một cái, trong mắt đầy vẻ cảnh cáo! Đừng tưởng vết roi mặt cô ả là do ai . Nếu do tiểu t.ử thối thì đang yên đang lành y đòi ả gỡ mạng che mặt xuống gì?!
Nam Cung Cẩm ngoan ngoãn cúi đầu khiêu chiến với lửa giận của Mộ Dung Thiên Thu nữa, cũng coi như thừa nhận. Dù , mục đích của nàng đạt , cần gì phí tâm phí sức nữa?
Không bao lâu , một tiểu thái giám bước tới : “Khởi bẩm Hoàng thượng, xử lý xong !”
“Ừm!” Mộ Dung Thiên Thu gật đầu, phẩy tay mấy để tâm.
Sau khi xảy chuyện như , đều còn tâm trạng gì mà tham gia yến hội nữa, cúi đầu ăn cơm, uống rượu, dám nhiều.
Thấy trời cũng muộn, Mộ Dung Thiên Thu liền tuyên bố tan tiệc. Trước khi , còn Nam Cung Cẩm như như , ánh mắt đó cực kỳ kỳ quặc khiến trong lòng nàng thấp thỏm.
Xe ngựa khỏi Hoàng cung, thẳng về phía phủ Thừa tướng. Nam Cung Cẩm im trong xe ngựa nghĩ xem rốt cuộc ánh mắt của Mộ Dung Thiên Thu là ý gì. Quân Kinh Lan ngủ , Thượng Quan Nhược Tịch câu câu chăng trò chuyện với nàng: “Tướng gia , bệnh của Kinh Lan sẽ khỏi thật ?”
Thật những ngày , nàng vẫn luôn cảm thấy yên lòng lắm. Dù nàng cũng chứng kiến bệnh tình của Hoàng thượng từ đầu đến cuối .
Nam Cung Cẩm gật đầu: “Khỏi thì khỏi , nhưng vẫn khôi phục . Mỗi năm cho thằng bé uống một lượt t.h.u.ố.c mà điều chế, chờ đến lúc hơn hai mươi tuổi, thằng bé sẽ nữa.”
Nghe , Thượng Quan Nhược Tịch thở phào một nhưng vẫn yên tâm lắm, dù , hai mươi năm là một biến quá lớn!
Đang chuyện, ánh mắt Nam Cung Cẩm bỗng co , ôm Thượng Quan Nhược Tịch nghiêng cúi xuống. Cũng ngay lúc đó, một mũi tên xé gió lao , ghim thẳng lên cửa sổ xe. Thượng Quan Nhược Tịch trợn trừng mắt mũi tên . Nếu tốc độ ngã xuống của các nàng chậm hơn một chút, thì thứ mà mũi tên đó ghim chính là đầu !
“Fuck!” Nam Cung Cẩm nhịn c.h.ử.i ầm lên thành tiếng! Thằng ch.ó Hàn , mãi chịu thôi thế!”
Quyển 3