Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 40:.1: Bích Ngọc Hồi Hồn Đan

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời còn sáng, Tô Cẩm Bình tỉnh dậy. Mở mắt lên đỉnh màn, trong đầu nàng nhớ tới chuyện đêm qua, nhất thời cảm thấy vô cùng phức tạp. Còn dậy cung nữ bước , tay bê khay đựng váy hoa, áo gấm, trâm ngọc, vòng phỉ thúy.

Tô Cẩm Bình kịp gì, cung nữ khom hành lễ: “Nô tỳ hầu hạ cô nương y phục!”

“…” Thế ? Quân Lâm Uyên cần đối xử với nàng tới mức chứ? Nàng ngại ngùng : “Cứ đặt y phục xuống đó, các cô lui .” Nàng quen đẻ khác hầu hạ mặc quần áo.

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, ban đầu là căm ghét đủ kiểu, gây sự đủ điều, giờ đột ngột xoay chuyển ngược , khiến nàng quen ngay . Cung nữ cũng đặt y phục xuống lui ngoài.

Tô Cẩm Bình y phục chút khách sáo. Có quần áo mặc thì khác nào tự ngược đãi ?! Sau khi mặc quần áo xong xuôi, mấy thứ trâm hoa vòng ngọc bên cạnh, nàng tùy tiện chọn một cái đơn giản, búi gọn tóc lên ngoài.

Cửa mở, hai cung nữ cúi đầu cung kính chào: “Cô nương!”

Khóe miệng Tô Cẩm Bình giật giật mấy cái, quen mà, quen chút nào!!! Nàng còn kịp nghĩ xem nên , tới truyền tin: “Cô nương, thái hậu truyền cô yết kiến!”

Thái hậu tìm nàng gì? Nói thật, hiện giờ ấn tượng của nàng đối với Thái hậu thật sự hề chút nào, nhưng thì cũng vẫn gặp. Nàng theo cung nữ đến tẩm cung của Thái hậu cửa chờ yết kiến.

Chờ một lúc, ngờ Huệ Hương đích đón nàng: “Cô nương, Thái hậu mời cô !” Sắc mặt, ngữ khí đều cung kính khiến Tô Cẩm Bình còn nghĩ chẳng lẽ biến thành Thái hậu . Nàng bước trong tâm trạng bất an, thấy Thái hậu phượng tọa liền nhẹ nhàng hành lễ: “Dân nữ bái kiến Thái hậu!”

“Đứng lên !” Giọng già cỗi của Thái hậu chậm rãi truyền tai Tô Cẩm Bình, đó, mấy tiếng ho khan vang lên, xem chuyện đêm qua cũng khiến Thái hậu choáng váng khá nặng nề.

“Tạ ơn Thái hậu!” Thật , với tính cách của nàng thì nàng tung một cước đá bay Thái hậu để xả hận cho Quân Lâm Uyên! nàng dám, hiện giờ vẫn còn là Thái hậu, còn nàng thì .

Vương thái hậu khe khẽ hít sâu một chậm rãi : “Ngươi ai gia cho truyền ngươi tới đây chuyện gì ?” Mụ Uyên nhi đối xử với cô gái khác biệt, vài ngày tuy là cung nữ cọ rửa ngự dũng nhưng chỉ trong một đêm trở thành phận đặc biệt nhất hậu cung , phẩm hàm, phi vị, nhưng ai vị trí của nàng trong lòng Hoàng thượng, ngay cả mụ là Thái hậu cao quý, cũng dám tùy tiện đắc tội.

“Dân nữ !” Dù cũng chẳng chuyện gì .

“Ai gia nhờ ngươi khuyên nhủ Hoàng thượng giúp ai gia, hiện giờ công chúa Nhã bệnh nặng, thật sự hợp để gả Nam Cương, hy vọng ngươi thể khuyên Hoàng thượng để thu mệnh lệnh ban !” Vương thái hậu chậm rãi với Tô Cẩm Bình, thấy sắc mặt nàng gì biến đổi, đành tiếp, “Nếu ngươi giúp ai gia , ai gia sẽ quên ơn ngươi, chỉ cần ai gia ở đây, chắc chắn ngươi sẽ thể sống vui vẻ thoải mái trong hậu cung , bất luận kẻ nào cũng dám chạm đến một sợi tóc của ngươi!”

Nghe xong, Tô Cẩm Bình vẫn im lặng, cúi đầu gì. Nàng cho rằng, dù Quân Lâm Uyên gì với họ, thì đều là báo ứng của họ, nên dù Thái hậu chăng nữa, chắc chắn nàng cũng sẽ thể cầu xin cho họ.

Thấy nàng gì, Vương thái hậu thoáng giận dữ, sắc mặt cũng trở nên khó coi: “Sao? Ngươi tin ai gia ?”

“Thái hậu, dân nữ tin ngài, mà chuyện dân nữ cũng bất lực. Ngài cũng tính Hoàng thượng , nếu dân nữ bất cẩn sai một câu thì cái mạng nhỏ của dân nữ sẽ…” tính tình Quân Lâm Uyên vốn vui giận thất thường, nên Tô Cẩm Bình dùng lý do cũng thể chấp nhận .

Vương thái hậu cũng thấy lý, nhưng vẫn từ bỏ ý định: “Vậy ngươi tìm một cơ hội, chỉ cần tìm một cơ hội góp vài lời với Hoàng thượng thôi. Nếu việc thành công, ai gia tuyệt đối sẽ bạc đãi ngươi.”

“Mẫu hậu gì cần thẳng với trẫm? Cần gì phiền khác?” Giọng du dương của Quân Lâm Uyên vang lên ngoài cửa, đôi mắt xếch hẹp dài liếc về phía Tô Cẩm Bình, thấy nàng , trái tim vốn bất an rối loạn cũng bình tĩnh .

Vừa thấy Quân Lâm Uyên, sắc mặt Vương thái hậu liền biến đổi lạ thường, như đau lòng, như khổ sở, đôi mắt già nua vẩn đục về phía Quân Lâm Uyên như vẻ e ngại, như gì đó mà .

“Mẫu hậu còn gì với trẫm ?” đôi mắt âm độc thẳng về phía đang phượng tọa, ánh mắt y như những con d.a.o tẩm độc dược.

Vương thái hậu che miệng ho khan mấy tiếng, giọng già nua mệt mỏi vang lên: “Hoàng đế, con thật sự thể để cho một con đường sống ?”

“Mẫu hậu, quốc thư gửi , ai thể thu !” Hắn chút bận lòng.

Vương thái hậu chợt kích động: “Chẳng lẽ ngươi nghĩ nếu ngươi gả tới Nam Cương, Nam Cương vương mà con bé còn là trinh nữ, thì sẽ trở mặt với Bắc Minh ?” Dù Nam Cương là một nước nhỏ ở một khu riêng, nhưng khả năng dùng cổ dùng độc là thiên hạ nhất, đối đầu với họ, Bắc Minh cũng lợi gì.

“Mẫu hậu, hậu cung tham gia chính sự, chuyện trẫm sẽ tự xử lý thỏa đáng! Đương nhiên, nếu mẫu hậu cố tình triều đình, buông rèm chấp chính, trẫm cũng sẽ phản đối. Không mẫu hậu hứng thú ?” Nói thì , nhưng đáy mắt đầy vẻ trào phúng.

Vương thái hậu trắng bệch mặt, nhận vẻ trào phúng trong giọng điệu của chứ! Mụ khẽ lắc đầu: “Ai gia già , việc ai gia sẽ nhúng tay nữa!”

“Vậy mẫu hậu cứ an phận mà ở hậu cung , chuyện triều đình xin mẫu hậu đừng nhúng tay . Chuyện trẫm quyết định, ai thể xen !” Hắn hừ lạnh một tiếng, đưa mắt Tô Cẩm Bình ý bảo nàng đuổi theo. Tô Cẩm Bình cũng vội theo .

Ra cửa mấy bước, dịu dàng hỏi: “Không chứ?” Ngữ khí đúng là khác hẳn giọng điệu .

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Lại , nàng cũng quen với vẻ dịu dàng đó của , khẽ lắc đầu đáp: “Không .” Sau khi , hai chỉ một lúc lâu cũng gì.

Quân Lâm Uyên chợt lên tiếng: “Trẫm đưa nàng xem thứ !”

“Thứ gì?” Nàng ngẩng đầu .

Quân Lâm Uyên đáp, chậm rãi , Tô Cẩm Bình nghi hoặc theo . Chuyện gì mà thần thần bí bí như ?

Tuy là mùa thu nhưng hoàng cung vẫn trăm hoa đua nở, tiếng chim hót, côn trùng kêu vang bên tai ngừng. Đi qua ngự hoa viên một đoạn xa là một khoảnh rừng râm mát. Tô Cẩm Bình rừng hoa mai mặt, sắp đến mùa đông, một vài nụ hoa mai như sắp hé nở, thoạt vô cùng tươi . Nàng theo Quân Lâm Uyên qua trận pháp ngũ hành bát quái, xuyên qua rừng mai, bao lâu liền thấy một gian nhà tranh, phía gian nhà trồng nhiều thảo dược. Tô Cẩm Bình vốn những thảo d.ư.ợ.c là gì, nhưng khi thấy một nhánh hoa ở giữa vườn thảo d.ư.ợ.c , nàng khẽ nhíu mày. Bông hoa đó, chỉ một cành duy nhất, cánh hoa giống sen mà sen. Kỳ lạ nhất là, ánh mặt trời chiếu xuống, nó như tỏa những tia sáng nhiều màu sắc, lóng lánh, trong veo, rực rỡ lóa mắt.

“Hoa gì ?” Tô Cẩm Bình khỏi cất tiếng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-40-1-bich-ngoc-hoi-hon-dan.html.]

Quân Lâm Uyên khẽ, nốt ruồi son nơi mi tâm hơn xưa vài phần: “Đó là hoa Bích Huyết, dùng một trăm cây sen Xuyên Tâm nuôi dưỡng suốt năm năm, thất bại thì gieo , một năm bốn mùa ngừng nghỉ mới thể hoa , chỉ cần trong quá trình một chút sai sót nào, thì sẽ xôi hỏng bỏng . Thêm mấy ngày nữa là thể dùng t.h.u.ố.c dẫn !”

“Hoa công hiệu gì?” Mất nhiều công sức như thế, chăm sóc suốt năm năm mới hoa, chắc cũng tác dụng kỳ diệu chứ?

“Nàng từng thấy Bích Ngọc Hồi Hồn Đan ?” Trên mặt vẫn mang theo nụ khẽ, như chắc rằng Tô Cẩm Bình sẽ cảm thấy hứng thú với chủ đề .

Tô Cẩm Bình ngẩn , hưng phấn mở to mắt: “Chẳng lẽ nó thể chế Bích Ngọc Hồi Hồn Đan ?” Vậy mắt của tiểu Hồng Hồng cứu ?!

thế!” Thấy nàng cao hứng, cũng vui vẻ , “Năm đó sư phụ chỉ chế ba viên, là vì ông chỗ ở cố định, quanh năm suốt tháng khắp nơi hành nghề cứu , thể dừng ở nơi nào để dưỡng loại hoa . Mà hoa cũng một đặc tính là trong vòng một nghìn dặm thể sinh trưởng hai đóa hoa, nên mỗi chỉ thể nở một đóa. Sau khi trẫm đoạt vương quyền, cũng luôn nghiên cứu, giờ sắp thành công !”

“Một cây thể chế mấy viên?” Nếu chế nhiều, liệu nàng thể xin một viên ?

“Một viên!” Giọng du dương vang lên, thản nhiên hai chữ , thấy mặt nàng vẻ mất mát, tiếp, “Trẫm thể tặng cho nàng!”

Tô Cẩm Bình tin nổi, vật quý giá như định tặng nàng ? “Huynh chắc chứ?”

Nụ khẽ nở rộ mặt : “Đương nhiên . Mắt của Bách Lý Kinh Hồng, chắc cũng cần loài hoa nhỉ?” Thân là thần y đời kế, đối với sờ hỏi đều thể manh mối như . Hắn từng gặp Bách Lý Kinh Hồng, đương nhiên thể nhận tình trạng sức khỏe của .

mà… thứ quá quý giá…” là nàng nó, nhưng nàng hiểu đạo lý “vô công bất thụ lộc”. Nàng vốn thiếu Quân Lâm Uyên ơn cứu mạng, giờ còn nhận đồ của , lắm ?

Thấy nàng như , Quân Lâm Uyên nheo mắt : “Nếu là bằng hữu, thì coi như trẫm tặng sính lễ sớm cho nàng cũng mà. Sớm muộn gì nàng và Bách Lý Kinh Hồng chẳng thành hôn.”

Tô Cẩm Bình kích động bước tới nắm lấy tay , hưng phấn : “Huynh đối xử với quá là !”

Hơi ấm ở đầu ngón tay chậm rãi truyền từ lòng bàn tay lên, khuôn mặt vẫn giữ nụ khẽ, nhẹ nhàng : “Nàng thích là !” Có thể khiến nàng vui vẻ thế , dù là thứ quý giá mấy cũng đáng. Dù rằng…

Tô Cẩm Bình cũng trong lòng nghĩ nhiều như , đầu cả khoảnh vườn sen Xuyên Tâm, ở cách đó xa, còn thể thấy cây bạc hà, chợt ngẩn : “Nếu cũng y thuật thì quá!”

Thật , kiếp , mơ ước lớn nhất của nàng là trở thành một bác sĩ nổi tiếng thế giới, nhưng cuối cùng vì thuật thôi miên phiền phức , cùng với chuyện bố nuôi g.i.ế.c mà thành . Thật , xét một khía cạnh nào đó, thì nàng và Quân Lâm Uyên cũng cùng một loại , cũng cùng một sự bi ai. Quân Lâm Uyên quân tử, dồn ép đến mức thành như bây giờ. Mà nàng bác sĩ cứu mạng khác, cuối cùng thành sát thủ m.á.u lạnh vô tình.

“Trẫm thể dạy nàng!” Hắn sang, thản nhiên nàng, mặt nghiêm túc, hề chút đùa giỡn nào.

“Thật ?” Nàng cũng một chút chuyện ở cổ đại, đặc biệt là với những tuyệt kỹ mật môn, đều truyền ngoài, t.ử truyền nhân của thần y dễ dàng thế ?!

nàng thề, Thần y môn từ đến giờ chỉ truyền cho một t.ử duy nhất. Nếu nàng thề, thì trong tương lai, y thuật của nàng cũng chỉ thể truyền cho một , hơn nữa, còn truyền bộ!” Sắc mặt Quân Lâm Uyên vô cùng nghiêm nghị.

“Được!” Điều thể đồng ý!

Quân Lâm Uyên khẽ gật đầu, đó bước gian nhà tranh : “Theo !” Thật , việc truyền thừa y thuật của thần y môn còn một quy định nữa, đó là truyền nam truyền nữ. Hắn nghĩ, nếu dạy nàng thật, e rằng khi c.h.ế.t, sư phụ sẽ chọc tức đến sống dậy mất. cũng truyền y thuật , trừ nàng , từng nảy sinh ý định dạy cho ai bao giờ.

Sau khi nhà, đưa cho nàng một quyển sách nhỏ: “Đây là y lý.”

Tô Cẩm Bình kích động nhận lấy, lật , nàng ngớ , ngượng ngùng ho khan mấy tiếng chậm rãi trong ánh mắt kinh ngạc của Quân Lâm Uyên: “À… chữ!”

“…” Không chữ?! Trong mắt , nàng là cô gái vô cùng trí tuệ, thể chữ? Hắn nghi hoặc hỏi : “Thật ?”

Nàng hổ ho khan: “Khụ khụ… thật!”

Mặt chút biến đổi nàng một lát chậm rãi rút quyển sách y học , đặt về chỗ cũ, đó chậm rãi ngoài cửa.

“Này, bỏ ?” Chẳng lẽ hối hận?

Quân Lâm Uyên , ánh mắt mang theo cảm giác cực kỳ bối rối: “Dạy nàng chữ!”

“Ha ha…” Nàng ngốc nghếch theo .

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...