Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 4:: Các Vị Hoàng Đế Đến Không Mang Lễ Vật Sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ mặt của Vân lão Vương gia cũng dễ cho lắm, lớn tiếng : “Hai vị Hoàng thượng đang gì thế? Yến Kinh Hồng chẳng là nam giới ? Chẳng lẽ Tây Võ Hoàng thể để một cô gái Thừa tướng hơn một năm ?”

Câu , cũng đồng nghĩa với việc nếu Mộ Dung Thiên Thu mà thừa nhận Yến Kinh Hồng là nữ, thì chính là cho thiên hạ mắt mà tròng! Cho nên khi Mộ Dung Thiên Thu thấy lời cũng phản bác Vân lão Vương gia, chỉ tiếp tục : “Một trẫm nhận nhầm, cũng gì, nhưng cả Đông Lăng Hoàng cũng nhận nhầm… Có lẽ cả triều văn võ bá quan Tây Võ khi thấy Hoàng hậu của quý quốc đều sẽ nhận nhầm!”

“Hơn nữa, trẫm còn một chuyện khéo, vẻ như ngay lúc Thừa tướng Tây Võ mất tích thì Hoàng hậu Nam Nhạc hồi triều!” Lời là Hoàng Phủ Hoài Hàn .

Trong khi đó Nam Cung Cẩm vẫn giữ một nụ nhạt khóe môi, bọn song tấu. Hóa hai tên khốn chạy tới đây để tham gia hôn lễ của bọn họ mà là mượn chuyện để kéo nàng xuống nước. Nghĩ thế, nụ của nàng càng lạnh lùng hơn, nhưng cũng gì, lẳng lặng chờ cho bọn xong. Mà Bách Lý Kinh Hồng thì vẫn ung dung, long ỷ, một lời. Xưa nay vốn thích tranh cãi, ngược nàng thích, cho nên tình huống yên tâm giao cho nàng ứng đối. Dù nữa, hiện tại cũng đang ở Nam Nhạc, nhất là bọn nên tranh luận cho thắng, nếu là tranh luận thất bại…

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Đông Lăng và Tây Võ cũng liên minh , nên hiện giờ Bách Lý Kinh Hồng cũng sợ đắc tội ai, đến lúc tức nhịn nổi, ném thẳng hai tên chướng mắt khỏi Nam Nhạc là . Đường đường hai vị Hoàng đế, đuổi , cũng đủ để bọn mất hết thể diện.

Thấy bọn họ lời nào, ánh mắt đám đại thần Nam Nhạc vẻ mặt của Nam Cung Cẩm càng hoài nghi hơn, Mộ Dung Thiên Thu tiếp tục bổ sung: “Cho dù các vị cho là cả văn võ bá quan triều đình đều vu hãm, mục đích là để mưu hại Hoàng hậu quý quốc thì dân chúng Tây Võ cũng thể nhận nhầm Thừa tướng bọn họ từng kính yêu !”

“Tây Võ Hoàng và Đông Lăng Hoàng xong ?” Giọng điệu của Nam Cung Cẩm vô cùng ôn hòa, thái độ cũng cực kỳ ưu nhã.

Biểu hiện của nàng khiến cho hai bọn đều chút nhíu mày, đến tình trạng , cô gái chút bối rối nào, chẳng lẽ vẫn cách phá giải ? Mộ Dung Thiên Thu bưng chén rượu lên, giọng âm u tàn bạo chậm rãi vang lên: “Trẫm xong !”

Mục đích của Hoàng Phủ Hoài Hàn là gì, , nhưng việc là vạch trần phận Yến Kinh Hồng của nàng mặt ! Sau đó lấy lý do dẫn Thừa tướng nước về để đưa cô gái về.

“Nếu như hai vị đều xong, mà từng câu từng chữ vẻ như đều là chất vấn phận của bản cung như , thì tiếp theo đây, hẳn cũng nên để bản cung vài lời nhỉ. Bản cung hỏi Tây Võ Hoàng một câu! Cái tên Yến Kinh Hồng cả thiên hạ đều . Y vì Tây Võ lập ít công lao to lớn, thế nhưng vì Tây Võ Hoàng hạ lệnh đuổi bắt y?” Giọng điệu của Nam Cung Cẩm vô cùng ôn hòa.

Đây là một vấn đề, mà là một cái bẫy!

Khắp thiên hạ đều Mộ Dung Thiên Thu đang đuổi bắt Thừa tướng đây của , mà , chỉ cần hôm nay Mộ Dung Thiên Thu thừa nhận ở đây, Thừa tướng phạm tội gì mà đuổi bắt thì Nam Cung Cẩm thể đường hoàng thừa nhận bản chính là Yến Kinh Hồng! Bởi vì Mộ Dung Thiên Thu quan tâm tới công lao trong suốt một thời gian dài như thế mà vẫn đuổi bắt thì tuyệt đối là phạm tội mưu phản thể tha thứ!

Còn nếu nàng chính là Yến Kinh Hồng, mục đích ở Tây Võ là để mở một con đường tiên phong cho Nam Nhạc tiến đ.á.n.h Tây Võ. Còn các công lao là để xây dựng tín nhiệm với Mộ Dung Thiên Thu, nhưng cuối cũng kế hoạch thất bại, bại lui trở về, thì chuyện cũng thể thông !

Nàng thể nghĩ tới những chuyện như thế thì một sáng suốt ở đây cũng thể nghĩ ! Không ít ánh mắt đầy vẻ thù địch và hoài nghi của các vị đại thần đây Nam Cung Cẩm, cũng bất giác phai nhạt một chút!

Mộ Dung Thiên Thu cũng thực sự câu hỏi của đối phương gây khó dễ! Quả thật, nếu đối phương đào tẩu vì mưu phản, cũng chính là rõ Yến Kinh Hồng trung thành với , nếu châm ngòi ly gián thì tự nhiên cũng mất công vô ích!

, một suy nghĩ lóe lên trong đầu , tất cả những tin đồn giữa và Yến Kinh hồng cả thiên hạ đều , nên cũng sợ loạn thêm một chút! Vì , mập mờ : “Chẳng qua là Yến khanh của trẫm đùa nghịch một chút với trẫm, cho nên chạy trốn , trẫm liền hạ lệnh đuổi bắt khắp thiên hạ thôi!”

Lời tuy là mười phần tổn thương đến thuần phong mỹ tục, nhưng đám đại thần thấy đều cảm thấy thể tin tưởng ! Những chuyện của Yến Kinh Hồng và Mộ Dung Thiên Thu cả thiên hạ ai ? Thế nên, họ Nam Cung Cẩm bằng ánh mắt càng lạnh lùng hơn! Nếu nàng thật sự là Yến Kinh Hồng, như , bọn hoài nghi chỉ là mưu đồ của nàng mà còn hoài nghi cả trinh tiết của nàng nữa!

Nam Cung Cẩm tiếp tục một tiếng: “Hóa là như thế ! Thế nhưng chuyện bản cung là, Yến Kinh Hồng bí mật mưu đồ tạo phản ở trong rừng ngoại ô thành Tây kinh thành, Tây Võ Hoàng bắt quả tang nhỉ? Đồng phạm chính là Hoàng hậu Tây Võ, thì mà cả Phượng gia đều c.h.é.m đầu, chẳng lẽ tin tức của bản cung sai ?”

Một năm , nàng ở trong triều đình Tây Võ vô ích, cũng học ít thứ. Cái danh hiệu chính trị gia khó đối phó nhất thiên hạ, cũng là tự dưng mà chiếm !

Lời , tự nhiên cũng khiến cho thần sắc Mộ Dung Thiên Thu xuất hiện vẻ cứng ngắc, mặc dù chỉ trong nháy mắt, nhưng cũng trốn thoát con mắt của những đại thần đang mặt ở đây!

Có thể tham gia yến hội cũng từ tam phẩm trở lên, từng đều là những kẻ tinh tường, lập tức đều chuyện thể bề ngoài mà phán xét, chắc chắn là nhiều chuyện bên trong bọn ! Nếu thật sự Hoàng hậu còn trong trắng, thì thái độ thản nhiên của Hoàng thượng là như thế nào? Sự quan tâm của Hoàng thượng đối với Hoàng hậu là từ khi còn là Hoàng tử, chuyện cả Nam Nhạc đều , một đàn ông bình thường, thể dễ dàng tha thứ cho con gái yêu dính dáng đến khác? Thậm chí còn để nhân vật đó đường hoàng xuất hiện tại hoàng cung của chứ?

Tổng hợp những suy nghĩ , bọn họ chợt cảm thấy thể tin tưởng Mộ Dung Thiên Thu và Hoàng Phủ Hoài Hàn! Mà hai đến như mấy bà mấy mụ đàn bà chanh chua nhiều chuyện, sức châm ngòi ly gián, đây mới thật sự là dụng ý của bọn ! Nam Nhạc bọn họ tuyệt đối thể rơi bẫy của nước đối địch .

Mộ Dung Thiên Thu thoáng sửng sốt một chút, đó , vẻ thoải mái : “Hoàng hậu Nam Nhạc cũng , trẫm bắt tên tội phạm Yến Kinh Hồng tại chỗ! Thử hỏi nếu y mưu phản thật, trẫm thả ngay trong khi còn tha thứ cho cả Hoàng hậu của , gióng trống khua chiêng đuổi bắt y khắp thiên hạ chứ? Lời quả thật mâu thuẫn, thể là chân tướng của sự việc !”

Lời , ngoại trừ để phản bác nàng, càng nhiều hơn là đề bày tỏ tình cảm đối với Nam Cung Cẩm! Mộ Dung Thiên Thu cả đời , cho tới bây giờ đều tha thứ là cái gì, xưa nay đều là sát phạt quyết đoán! Duy chỉ đối với nàng, là nhiều dung túng, nhiều tha thứ. Hắn cũng nhân đây mà châm chọc Nam Cung Cẩm một chút, lúc nàng mưu đồ loạn, trẫm vẫn thả nàng , nhưng nàng xem, nàng lấy gì để báo ân trẫm? Vừa thả là bỏ luôn, thậm chí trẫm đuổi theo ngàn dặm, đuổi tới vách núi đó, thả nàng , nàng cũng chịu đón nhận ân tình của trẫm, mà lựa chọn nhảy xuống!

Nam Cung Cẩm chút nào động lòng vì , trong mắt cũng tìm thấy chút hoài niệm hoặc là tình cảm đây nào, chỉ lạnh lùng : “Nếu như thế, quả thật là bản cung tin nhầm tin đồn . đến chuyện , Tây Võ Hoàng cũng nên cảm thấy may mắn là bản cung và Thừa tướng quý quốc chỉ giống chứ cùng một , nếu … Chức Thừa tướng , ít nhiều cũng một chuyện cơ mật và quan trọng, kể cả bản cung , cũng đều thể hiểu rõ, Tây Võ ắt sẽ gặp nguy hiểm!”

Lời của nàng chính là đang uy hiếp!

Trong đôi mắt phượng của nàng đầy vẻ lạnh lùng, về phía Mộ Dung Thiên Thu chất chứa chút tình cảm nào! Thực trong lòng của nàng cũng mâu thuẫn, đấu tranh, cũng nhớ đến sự bao dung của đối phương dành cho bản . hiện nay, nàng là vợ của Bách Lý Kinh Hồng, nàng còn đường lui nữa! Hơn nữa, lúc nhảy xuống vực nàng cũng , hy vọng khi gặp , hai bọn họ sẽ nương tay với đối phương! Lời là chính miệng nàng , dù là tự trách nữa, cũng chính nàng thực hiện việc !

đám đại thần càng trở nên tin tưởng Mộ Dung Thiên Thu và Hoàng Phủ Hoài Hàn!

Cuối cùng, khi Nam Cung Cẩm tiếp loại bỏ sự nghi ngờ trong lòng bọn họ: “Ôi chao, bản cung cũng thật sơ ý quá! Tây Võ Hoàng và Đông Lăng Hoàng đều bản cũng giống với Yến Kinh Hồng , chẳng lẽ ý bản cung chính là Yến Kinh Hồng ? Vậy thì bản cung khỏi hỏi một câu, nếu như bản cung chính là nội gián mà Tây Võ cố tình phái tới đây, tại Tây Võ Hoàng vạch mặt bản cung mặt ? Như thế tự chuốc phiền phức ?”

Câu xong, chúng đại thần đều tán đồng sâu sắc! Vân lão Vương gia và Tề Quốc Công tươi gật gù, lời của nàng thật sự hợp lý, nắm bắt biến chuyển tâm lý trong lòng vô cùng ! Đầu tiên là Yến Kinh Hồng từng bởi vì mưu phản mà bắt, lấy chuyện điểm mấu chốt cho câu chuyện, để tất cả bắt đầu còn tin tưởng Mộ Dung Thiên Thu, đó nếu bản thật sự là Yến Kinh Hồng, mà bây giờ là Hoàng hậu Nam Nhạc, đối với bọn bao nhiêu chỗ ! Bởi vì nàng thể nắm trong tay ít bí mật của Tây Võ!

Mà câu cùng, chính xác là nàng hỏi ở đây, nếu nàng quả thật là do Tây Võ phái tới, đối phương chạy tới đây vạch trần nàng, đây là tự hủy Trường Thành ? Thế nên chuyện đều rõ ràng, đơn giản là đối phương châm ngòi ly gián, mục đích ly gián là hướng về vị tân Hoàng hậu Nam Nhạc của bọn họ, xa hơn một chút là ly gián để đám đại thần dâng tấu đòi phế hậu, Hoàng thượng đồng ý, dẫn tới quân thần bất hòa!

Do đó đều Mộ Dung Thiên Thu và Hoàng Phủ Hoài Hàn với ánh mắt thiện, hai tên mà là Hoàng đế ! Làm việc hèn hạ, hạ lưu bẩn thỉu như thế ! Suýt nữa là bọn họ sập bẫy châm ngòi ly gián của đối phương , nếu do phận hạn chế, bọn họ thật sự lên, hất mâm thức ăn mặt mặt hai tên !

“Hoàng hậu Nam Nhạc, chỉ tâm tư nhạy bén, ăn khéo léo mà còn lạnh lùng vô tình nữa. Thật khiến cho trẫm mở mang tầm mắt!” Hắn vốn cho là đối phương một chút tình cảm quân thần với , dù thì đó cũng nhiều buông tha cho nàng, nàng cũng lộ sự cảm động một cách rõ ràng và chân thực! hôm nay, phát hiện quá lạc quan !

Lời của thành công dấy lên một chút hổ trong lòng nàng, đôi mi thanh tú cau , cúi đầu xuống một chút, cảm thấy thể nào phản bác . Cho dù nàng thích thích hai thì cũng đều thừa nhận rằng, mặc dù Hoàng Phủ Hoài Hàn g.i.ế.c nàng nhưng hai ân đỡ kiếm cho nàng, còn Mộ Dung Thiên Thu cũng nhiều tha thứ cho nàng, nàng nhớ kỹ thù hận, nhưng ân tình nàng cũng quên!

Lúc , Bách Lý Kinh Hồng im lặng từ đầu đến giờ bỗng nhiên : “Hoàng hậu của trẫm, tâm tư nhạy bén, ăn khéo léo, thu xếp chuyện thỏa. Nếu thế thì thể mẫu nghi thiên hạ? Dùng cái gì để Hoàng hậu của một nước chứ? Về phần lạnh lùng vô tình mà Tây Võ hoàng đó, trẫm khỏi hỏi một chút, vì nàng tình cảm với Tây Võ Hoàng chứ?”

Hắn câu , khiến Nam Cung Cẩm ngẩng vụt đầu lên, chút Bách Lý Kinh Hồng, tên thật sự là một ví dụ điển hình của lời nào thì thôi, là tức c.h.ế.t khác! Mộ Dung Thiên Thu thì cảm giác nuốt con ruồi, câu của Bách Lý Kinh Hồng cho như thể là một cần thể diện, như thể đường đường là Tây Võ Hoàng, còn mặt dày xin Hoàng hậu của tình ý với ! hiện tại cũng tiện tiếp cái gì, bởi vì tiếp thì ngoại trừ tiếp tục mất mặt cũng kết quả nào khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-4-cac-vi-hoang-de-den-khong-mang-le-vat-sao.html.]

Hoàng Phủ Hoài Hàn thua nên cũng ý định tiếp, nhưng từng nghĩ là Mộ Dung Thiên Thu chĩa họng s.ú.n.g Bách Lý Kinh Hồng để tự đả kích như thế! Do đó ngay cả ánh mắt đồng tình chia sẻ cũng thèm cho Mộ Dung Thiên Thu, chỉ tự cúi thấp đầu xuống, tự rót tự uống.

Lúc , nhân mã hai bên mới đình chiến! Tiểu Miêu T.ử bên cạnh Bách Lý Kinh Hồng đầy sùng bái, Hoàng thượng của bọn họ thật quá lợi hại, chỉ Hoàng thượng đại tài, nhưng khả năng độc mồm độc miệng của Hoàng thượng cũng lợi hại như thế, quả nhiên hổ là mà Tiểu Miêu T.ử gã sùng bái nhất!

Càng nghĩ gã càng Bách Lý Kinh Hồng đầy thâm tình, khiến cho Nam Cung Cẩm ở bên cạnh cũng buồn nôn! Tên thái giám , gã đấy chứ?

Đình chiến , Nam Cung Cẩm liền nghĩ tới mục đích của nàng, ba : “Thôi, chuyện vui qua, ngày bản cung cùng hai vị bệ hạ còn chút quan hệ cá nhân, thế nhưng hôm nay là đại hôn của bản cung, mà hai vị Hoàng thượng mang lễ vật ?” Mục đích của nàng tất nhiên chỉ là lễ vật!

Nàng câu , hai tên Hoàng đế còn gì thì Tiểu Lâm T.ử lưng Hoàng Phủ Hoài Hàn bước tới : “Hoàng hậu Nam Nhạc, ngài ý gì? Lễ vật của Hoàng thượng chẳng sớm đưa lên cùng với quốc thư ?”

, nhưng đấy là lễ vật chúc mừng của Đông Lăng đưa tới Nam Nhạc, nhưng còn quà của Hoàng đế quý quốc dành cho bạn là bản cung đây thì ?” Nam Cung Cẩm ngược hề để ý nhiều, đàng hoàng nàng và Hoàng Phủ Hoài Hàn là bằng hữu, cũng mặc kệ nguyện ý thừa nhận .

Hoàng Phủ Hoài Hàn và Mộ Dung Thiên Thu quá hiểu tính cách của nàng cho nên sớm tính một màn , vì để tránh mất mặt nên sớm chuẩn ! Cho nên bọn cũng chẳng buồn nàng mà lập tức phất tay, để hạ nhân mang một hộp lễ vật lên.

Hoàng Phủ Hoài Hàn giễu cợt : “Nghe Hoàng hậu quý quốc thích nhất là vàng bạc, kỳ trân dị bảo. Cho nên để ngươi thể thích phần lễ vật , trẫm liền chọn lựa vài kiện kỳ trân đáng giá ngàn vàng, xin Hoàng hậu quý quốc vui vẻ nhận lấy!”

Lời ý nàng tham tiền! Mặt đám đại thần Nam Nhạc đỏ tới mang tai, Hoàng hậu nước , Hoàng đế nước khác châm chọc là tham tiền mặt như thế, thật sự là chuyện mất hết cả thể diện!

vẻ như Nam Cung Cẩm cho là nhục nhã, ngược còn cho là vinh quang, vui vẻ: “Vậy đa tạ Đông Lăng Hoàng, bản cung quả thật vô cùng thích vàng bạc, bởi vì nước giàu, mới thể cho dân mạnh! Vì phúc lợi của bách tính Nam Nhạc , bản cung Hoàng hậu, tự nguyện nhận lấy tiếng tham tiền , để tác thành cho tương lai huy hoàng của Nam Nhạc, bản cung hi sinh một chút thanh danh, để cho Nam Nhạc thiên thu vạn đại, hi sinh như thế, bản cung cũng vô cùng tình nguyện!”

Trong thiên hạ thể đem chuyện tham tiền luận đại nhân đại nghĩa như thế, ngoại trừ Nam Cung Cẩm , tuyệt đối thứ hai! Dáng vẻ “ là vì quốc gia” của nàng khiến cho ít chí sĩ yêu nước quá quen thuộc, hiểu vị Hoàng hậu chợt sinh niềm kính trọng và khao khát vô hạn!

Hoàng Phủ Hoài Hàn bêu hình tượng của nàng nhưng ngược góp phần gây dựng cho hình ảnh vì nước quên , vì dân phục vụ của nàng, khiến cho cảm giác tức tối như nổ tung cả phổi!

Mới Hoàng Phủ Hoài Hàn Mộ Dung Thiên Thu đả kích giáo huấn mà gì.

Đến giờ chính là Mộ Dung Thiên Thu Hoàng Phủ Hoài Hàn đả kích giáo huấn và cũng yên gì.

Hắn chỉ để cho hạ nhân dâng lễ vật lên, một câu nào, đàng hoàng tại chỗ!

Lễ vật của hai vị Hoàng đế đều đưa lên, quốc quân đương nhiệm của Bắc Minh liền lúng túng! Sao đưa nhiều lễ vật như thế mà bây giờ đưa nữa? Đông Lăng Hoàng và Tây Võ Hoàng là quan hệ cá nhân, nhưng mà! Thế nhưng đều đưa lên, một đưa, chẳng sẽ hổ ?

Ngay khi đang hổ, ánh mắt của đều rơi lên , như thể nếu bây giờ đưa lễ vật lên sẽ là một tội ác tày trời ! Ngay cả lão Thừa tướng của Bắc Minh cũng cảm thấy vô cùng mất mặt, mặt cũng đỏ tới tận mang tai!

Quân Hạo Thiên ho khan một tiếng, hết sức khó xử : “Trẫm tới vội vàng, …”

“A, miếng ngọc bên hông Bắc Minh Hoàng là ngọc lưu ly trăm năm khó gặp ?” Ngọc lưu ly là một loại sản phẩm đặc thù thời cổ đại, trong lịch sử Trung Quốc từng xuất hiện, nhưng ở đại lục là trân phẩm khó !

Quân Hạo Thiên thấy lời lập tức cảm thấy một tia sáng lóe lên phía cuối đường hầm. Hắn vội vàng : “ , miếng ngọc , trẫm đeo bên từ nhỏ, hôm nay vội vàng tới đây, quên mang lễ vật, bằng dùng luôn miếng mỹ ngọc lễ vật tặng !

Đeo từ nhỏ? Điều Nam Cung Cẩm chính là đồ vật dùng từ nhỏ! Nàng vẻ từ chối : “Ngọc lưu ly là đồ vật quý giá cỡ nào, còn là đồ vật Bắc Minh Hoàng dùng từ nhỏ, bản cung thể đoạt niềm yêu thích của khác chứ?”

Hoàng Phủ Hoài Hàn và Mộ Dung Thiên Thu cùng co rúm khóe miệng, bộ dạng của nàng rõ ràng là , giả vờ , bỗng nhiên bọn cảm giác đành lòng thẳng! Bọn đồng thời đầu , nàng nữa.

Bắc Minh Hoàng thấy biểu hiện kỳ quái của nàng, cũng cảm thấy chút dở dở , : “Nam Nhạc Hoàng hậu cần khách khí với trẫm, Thừa tướng, mặt trẫm đưa qua !”

“Ôi chao!!! Bắc Minh Hoàng thật là khách khí quá, khách khí quá! Điều khiến cho bản cung ngại quá mất!” Vừa nhét thật nhanh vật trong n.g.ự.c áo! Ngọc lưu ly, đáng giá ngàn vàng là một chuyện, quan trọng hơn, thứ là vật tùy của Bắc Minh Hoàng từ nhỏ dùng, nhất định ít nhận , tương lai nếu như Quân Kinh Lan trở về đoạt vương vị, thứ sẽ tác dụng gì thì xem cách dùng như thế nào mới . Nàng nuôi, đương nhiên tính toán một chuyện sớm một chút vì con nuôi của !

Mục đích đạt , còn mục đích châm ngòi ly gián thì đạt ! Nghĩ thế, nàng : “Bản cung còn nhớ năm đó Đông Lăng Hoàng từng với bản cung là, một ngày nào đó thiết kỵ của Đông Lăng san bằng thiên hạ, hiện giờ Nam Nhạc bản cung, chỉ sợ nguyện vọng của Đông Lăng Hoàng khó mà thực hiện !”

Nàng câu , ánh mắt tất cả đều quét về phía Hoàng Phủ Hoài Hàn!

Khuôn mặt tuấn chút tì vết của Hoàng Phủ Hoài Hàn cứng ngắc trong nháy mắt! Không dám tin ngẩng đầu Nam Cung Cẩm, đúng là từng qua lời như thế, nhưng là thiết kỵ Đông Lăng san bằng Nam Nhạc, lúc nào san bằng thiên hạ? Kể cả san bằng thiên hạ, nhưng mà như thế ? hiện giờ thể gì, chẳng lẽ sửa lời của nàng rằng san bằng thiên hạ mà là san bằng Nam Nhạc ? đang ở Nam Nhạc mà, tự dưng lời như thế sống để rời khỏi Nam Nhạc nữa ?

Mà ánh mắt Mộ Dung Thiên Thu Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng mang theo một chút nghiền ngẫm, tuy lúc loạn thế, ai thống nhất thiên hạ, nhưng Hoàng Phủ Hoài Hàn não tàn ? Công khai chuyện với khác, cũng sợ Đông Lăng trở thành mục tiêu công kích ?

Còn Nam Cung Cẩm thì như sợ tình cảnh của Hoàng Phủ Hoài Hàn đủ gian nan, tiếp tục : “ mà Đông Lăng Hoàng yên tâm, mặc dù Nam Nhạc đề phòng binh mã Đông Lăng nhưng mà những chuyện chúng đáp ứng, Nam Nhạc tuyệt đối sẽ đổi ý!”

Hoàng Phủ Hoài Hàn lời xong, trực tiếp ngẩn ngơ luôn! Bọn họ đáp ứng chuyện gì? Sao ? Thế nên, khuôn mặt bình tĩnh của vị Hoàng đế nào đó đang khổ sở suy nghĩ trong lòng! Suy nghĩ thật lâu cũng đáp án nào! chợt ngẩng đầu, liền trông thấy ánh mắt tàn bạo của Mộ Dung Thiên Thu đang .

Thế nên Hoàng Phủ Hoài Hàn lập tức rõ ràng, đồ trời đánh, đối phương căn bản cũng đáp ứng chuyện gì, mà đàn bà đáng c.h.ế.t là đang bậy, cho Mộ Dung Thiên Thu hiểu là Đông Lăng và Nam Nhạc đó sớm liên minh, mục đích chính là hủy việc liên minh của Đông Lăng với Tây Võ. Thật là hèn hạ, vô sỉ!

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...