Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 4:.3
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt lãnh đạm của Bách Lý Kinh Hồng cũng từng dừng Vân T.ử Y, còn lười đáp nàng , chậm rãi bước đến mặt vị Lăng công t.ử , thản nhiên hỏi: “Đàn, thể cho bản cung mượn dùng một chút ?”
Lăng Viễn Sơn khẽ : “Tam hoàng tử, cây đàn đứt dây !”
“Không .” Hắn vung tay áo bào, cây đàn liền bay tay . Hắn chậm rãi ôm cây đàn đứt một dây, đến gốc cây lê cách đó xa, xuống đất, hoa lê cây chậm rãi bay xuống, rơi xung quanh . Ngón tay trắng trẻo thon dài đưa , chậm rãi gảy dây đàn. Tuy cây đàn đứt một dây, nhưng tay chút khác thường nào.
Mọi tập trung lắng , giai điệu ngân nga, tùy ý, nhận là bản nhạc nào, nhưng giống như ánh trăng sáng tản . Mỗi âm điệu, mỗi khúc nhạc đều êm tai như tiếng trời xanh, hoa lê nhẹ nhàng khiêu vũ đầy trời, vô cùng lộng lẫy, mà còn hơn điệu múa của những đóa hoa lê, chính là đang tán cây , áo trắng tóc đen, mặt như ngọc khắc, dung nhan như đóa hoa vương. Nhìn , trong lòng đều chỉ còn tám chữ — trong thiên hạ, tao nhã vô song!
Nếu tiếng đàn của Lăng Viễn Sơn tinh khiết như sen trắng, gột rửa linh hồn nhân loại; thì tiếng đàn của Bách Lý Kinh Hồng chính là tuyệt trần hơn cả khúc nhạc tiên, thần bí huyền ảo.
Một lúc lâu , tiếng gió ngừng , tiếng đàn kết thúc. Dưới tán hoa lê, đàn ông tuyệt mỹ chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt như ánh trăng xuyên qua đám , thản nhiên Tô Cẩm Bình, đôi môi mỏng cong lên: “Ta đàn, thua y ?”
Linh nhi suýt ngã xuống đất! Cái quái gì thế, điện hạ đàn cả nửa ngày như , thì là ghen vì vô nương Lăng công t.ử nhiều hơn một chút, tán thưởng bằng câu thơ , nên mới quyết phân cao thấp ?!
Khóe miệng Tô Cẩm Bình giật giật, ngờ còn bộ mặt ấu trĩ như ! Cuối cùng, ánh mắt hâm mộ, ghen tị, phức tạp của , nàng chậm rãi đáp: “Ngang , phân biệt .” Dù cái danh thiên hạ nhất cầm sư của vị Lăng công t.ử cũng là dùng miệng thổi phồng lên.
Mấy vị hoàng tử, công chúa khác của Bách Lý gia đều cảm thấy như sét đ.á.n.h ầm ầm đầu, thực sự gì. Bách Lý Kinh Hồng đường đường là Hoàng t.ử của một nước, dù là vì nguyên nhân gì cũng nên so đấu kỹ thuật đ.á.n.h đàn với một đàn ông của quán tiểu quan chứ?! Thế dù thắng thua cũng vẻ vang gì!!!
, khi tung sét đ.á.n.h cho bay hết hồn phách xong, vẫn cảm thấy đủ, giọng thanh lãnh vang lên: “Vậy, , y ?”
Tô Cẩm Bình nhất thời cảm thấy đầu óc đau nhức, vì đàn ông thể ấu trĩ đến mức cơ chứ?! Ở đây còn bao nhiêu đang mà!
Bách Lý Kinh Hồng như lên cơn, hôm nay nhất quyết hỏi cho nhẽ: “Ta , y ?”
“Chàng !” Lời là thật. Tô Cẩm Bình lườm đầy khinh bỉ mới đáp.
Câu mới khiến nở nụ , đôi môi mỏng khẽ cong lên, nụ nhẹ khiến cho đầy trời hoa lê mất màu sắc, vạn vật thế gian cũng chỉ như nền cho , nhưng, lập tức thu nụ đó , nhẹ nhàng : “Đã , nàng chỉ !” Giọng thanh lãnh vô cùng độc đoán!
Fuck!!! Cái tên c.h.ế.t tiệt ấu trĩ đến thế cơ chứ, thật khiến cho nàng chỉ lao tới mà tát cho vài cái. Chẳng lẽ hôm qua đ.á.n.h như mà vẫn tỉnh táo ?! Nhìn ánh mắt quỷ dị của những xung quanh, khóe miệng Tô Cẩm Bình run giật, cuối cùng đầu bỏ !
“A!” tiếng hít khí lạnh vang lên to, rõ ràng là từ miệng cất lên. Tô Cẩm Bình lo lắng , thấy đang chống một bàn tay xuống đất để dậy, mặt vẻ thống khổ.
Nàng bước vài bước về phía , để tâm đến những lưng, hỏi: “Sao thế?”
Ánh mắt nhẹ nhàng quét sang hai bên, khuôn mặt bạch ngọc hồng lên, một lúc lâu , đôi môi mỏng mới phun một chữ: “Đau.”
Vì thế, trong đầu cô nàng nào đó lập tức hiện lên cái m.ô.n.g của ai đó đ.á.n.h đến nở hoa, lập tức nhớ tới chiếc chìa khóa kim khố bỏ lỡ , xổm xuống, nịnh nọt : “Vậy, chiếc chìa khóa kim khố…”
“Không cho nàng !” Hắn đáp khẽ, chỉ để hai họ thấy.
Sắc mặt Tô Cẩm Bình lập tức trở nên khó coi, rít răng hỏi: “Vì ?”
Đôi mắt thẳng đôi mắt phượng đầy giận dữ của nàng, nhấn từng chữ thật lòng: “Nếu cho nàng , lẽ nàng sẽ cần nữa. Trừ phi, nàng nhận cả luôn.” Nói xong, mặt đỏ lên, nhẹ đầu , ngại nàng. Hắn phủ nhận, hôm nay thật sự kích thích, ánh mắt của Tô Cẩm Bình Lăng Viễn Sơn lúc nãy kích thích, nên mới hành động như thế…
Mà bộ dạng đỏ mặt của , trong sáng chẳng khác nào bông tuyết đầu đông, nhiễm thế tục, đám con gái ở cách đó xa đều đưa tay lên ôm ngực, giống như giây tiếp theo sẽ mê hoặc đến ngất xỉu . Mộ Dung Song và Vân T.ử Y tức đến nghiến răng nghiến lợi, cô nàng đó gì chứ, vì thèm với bọn họ một câu mà nhẹ nhàng ôn tồn chuyện với nàng như .
Tô Cẩm Bình hung hăng nghiến răng ken két , ai thể cho nàng là chuyện gì đang xảy nên mới khiến đàn ông trở nên ấu trĩ như thế ? Bất luận là lời việc của ngày hôm nay đều thứ nào bình thường cả! Nàng tức giận trừng mắt lườm một cái dậy bỏ !
Mà nào đó vốn tỏ đau đớn chịu nổi, khi nàng đầu, vẻ đau đớn biến mất, chỉ còn nụ khẽ, như ánh nắng mùa xuân. Hắn nàng sẽ dễ dàng đồng ý, cũng , nếu ngay cả sự tự tin và biện pháp để nàng gật đầu mà còn , thì là Bách Lý Kinh Hồng .
Công chúa Bình Dương là tổ chức yến tiệc lúc mới tỉnh táo , ho khan một tiếng : “Mời các vị cùng tới ngắm hoa , hải đường trong phủ bản công chúa đang nở , hoa trong vườn cúc cũng tươi, ít loại đều là danh phẩm do phụ hoàng mất nhiều công sức mới tìm về cho bản công chúa.”
Mọi đều khẽ gật đầu tạ ơn, đè nén cảm xúc phức tạp và đầy kinh ngạc trong lòng xuống, tản ngắm cảnh. Một tiểu nha đầu bước tới, gì với công chúa Bình Dương. Công chúa Bình Dương liền một câu thứ với nhíu mày theo nha đầu hậu viện.
Bách Lý Nghị từ từ bước tới mặt Bách Lý Kinh Hồng, bốn mắt , trầm giọng hỏi: “Tam Hoàng , mắt của thật sự thấy ?” Nếu thấy, chính xác lá phong đó rơi ở ? Nếu thấy, thì ánh mắt đầy tình cảm sâu sắc như thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-4-3.html.]
“Bản cung rằng thấy khi nào?” Hắn thản nhiên , giọng điệu cao nhưng nội dung chút kiêng dè.
Bách Lý Nghị thoáng vẻ kinh hãi, nhưng còn kịp hồi phục tinh thần, tiếng lạnh tanh vang lên bên tai: “Cách xa nàng một chút, kể từ hôm nay, bản cung sẽ khiến các ngươi hiểu , phàm là tranh giành nàng với bản cung, đều sẽ thể thấy mặt trời của ngày mai!!!”
Lời còn dứt, thấy bóng dáng . Đồng t.ử Bách Lý Nghị siết chặt , theo bóng lưng , trong lòng đầy cảm giác sợ hãi… là một kẻ cuồng vọng!
“Thất hoàng , gì với Tam hoàng ?” Bách Lý Hề hỏi .
Bách Lý Nghị : “Đang đến chuyện chỉ sợ là ngày mai cả thiên hạ đều , vị Tam hoàng t.ử điện hạ của Nam Nhạc, tài hoa phong nhã, thanh lãnh cao ngạo, vì theo đuổi một con gái mà so đấu tài nghệ đ.á.n.h đàn với đầu bài của quán tiểu quan thôi!”
“Ha ha ha… Tính tình của Tam hoàng cũng như thường, và đương nhiên hiểu !” Nói nhưng trong mắt đầy vẻ trào phúng.
Có điều, đám quý nữ sớm ôm lấy n.g.ự.c mà cảm thán, nếu Tam hoàng t.ử điện hạ thể như thế vì các nàng, thì dù c.h.ế.t họ cũng cam lòng. Nghĩ , tất cả đều hẹn mà cùng hướng ánh mắt ghen ghét về phía Tô Cẩm Bình!
…
Tô Cẩm Bình liếc mắt Mộ Dung Song ở cách đó xa, đó khẽ bước lên cầu vòng cung. Ở bên cạnh cầu vòng cung một bóng áo trắng, đích thị là Lăng Viễn Sơn. Mắt y lẳng lặng đóa sen giữa hồ, đang nghĩ gì.
Tô Cẩm Bình tới mặt , lên tiếng chào hỏi: “Lăng công tử!”
Lăng Viễn Sơn ngạc nhiên sang nàng, giọng tinh khiết như tuyết liên vang lên: “Cô nương!” Hắn khẽ gật đầu như chào hỏi, nhưng trong lòng vô cùng kinh hãi, một câu “Mọc từ bùn lầy mà nhiễm, tắm trong nước trong chẳng lẳng lơ” của nàng khiến y vô cùng rung động, cảm giác chỉ trong lòng y hiểu . Người con gái mắt đây với ánh mắt đầy tán thưởng, chỉ là tán thưởng thôi, khác với những cô gái khác ngoài tán thưởng ái mộ nhưng còn mang nhiều vẻ khinh thường, giễu cợt hơn. Điều đương nhiên cũng khiến y thêm cảm tình với con gái .
“Tài nghệ của Lăng công t.ử quả nhiên là thiên hạ nhất, tiểu nữ bái phục!” Nói xong, khóe mắt nàng còn thấy Mộ Dung Song nổi giận đùng đùng ở cách đó xa đang chạy tới, liền hiệu cho Linh nhi. Linh nhi hiểu ý vội lui xuống.
Lăng Viễn Sơn khẽ : “Tài nghệ của Tam hoàng t.ử cũng hiếm thế gian, tại hạ dám nhận.” Tình huống , giờ nghĩ y cũng cảm thấy buồn .
Nhắc tới cái tên ấu trĩ , khóe miệng Tô Cẩm Bình bất giác co rút một chút, nhưng đúng lúc nào, Mộ Dung Song vọt tới mặt Tô Cẩm Bình, tức giận mắng: “ là hổ, là tiểu thư danh gia vọng tộc mà giữa ban ngày ban mặt với một gã đàn ông phận thấp hèn, uổng công Kinh Hồng ca ca đối xử với ngươi khác biệt như . Ngươi lễ nghĩa liêm sỉ là gì ?”
“Mộ Dung tiểu thư, xin ngài năng cho cẩn thận, chúng sinh bình đẳng, cho rằng những con cháu danh môn như Mộ Dung tiểu thư và chúng thì gì cao hơn Lăng công t.ử . Chúng đều là con dân của bệ hạ, nay bệ hạ đều yêu dân như con, cho nên, dù cho xuất của chúng cao thấp thế nào, cũng đều là con của Hoàng thượng cả. Mộ Dung tiểu thư , là ám chỉ Hoàng thượng bất công với thần dân ?” Mục đích của nàng là dạy cho Mộ Dung Song một bài học, nhưng đối phương , nàng vẫn kìm lên tiếng vài câu vì Lăng Viễn Sơn.
Những lời đương nhiên khiến Lăng Viễn Sơn cảm thấy lòng ấm áp, cảm động mặt, chúng sinh bình đẳng ư? Y quen với những ánh mắt khinh bỉ, thật ngờ thế gian vẫn còn đặt y ở vị trí ngang hàng, kinh ngạc, cũng xúc động.
“Ngươi cũng bảo vệ y quá nhỉ, ngươi y là ai ? Y là của công chúa Bình Dương, là ngươi thể nghĩ tới ? Thật vì Kinh Hồng ca ca coi trọng một như ngươi! Ta cho ngươi …” Mộ Dung Song chỉ thẳng mũi Tô Cẩm Bình quát mắng ầm ĩ.
Tô Cẩm Bình Linh nhi lưng ả, khóe môi cong lên nụ quỷ dị: “Mộ Dung cô nương, xin cô đừng quàng xiên, công chúa Bình Dương là kim chi ngọc diệp, cô thể mấy lời vô lý như thế, để truyền ngoài sẽ hại cho danh dự của công chúa Bình Dương.”
Mộ Dung Phong ở cách đó xa cảm thấy gì đó , bước tới nhắc nhở tiểu nhà , nhưng Mộ Dung Song : “Hừ, ngươi thế là , thật sự trúng y hả? Ta cho ngươi , công chúa Bình Dương mang lòng ái mộ với gã đàn ông , cả thiên hạ đều , mà ngươi còn tranh cướp một gã đàn ông thấp hèn với công chúa Bình Dương, quả nhiên là vô sỉ đến cùng cực!”
“Mộ Dung Song!!!” Tiếng quát to vang lên, trong giọng mang theo sự phẫn nộ nồng đậm, chính là giọng của công chúa Bình Dương. Công chúa Bình Dương hung hăng trừng mắt ả, vô sỉ đến cùng cực ? Ả mắng là mắng vị biểu tiểu thư Vân gia ? , khiến nàng khó tha thứ nhất là, Lăng Viễn Sơn, đàn ông mà nàng yêu thích, ngay cả còn nỡ nhíu mày với y, mà tiện nhân Mộ Dung Song sức chế nhạo. Hôm nay Bình Dương nàng lấy mạng ả thôi!!!
Mộ Dung Song biến sắc, đầu sắc mặt giận dữ của công chúa Bình Dương, nhớ tới mấy lời , sống lưng khỏi lạnh toát: “Công chúa điện hạ, …” Vừa ả Tô Cẩm Bình chọc tức đến mất hết chừng mực nên mới…
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Công chúa Bình Dương còn thể lọt tai mấy lời của ả, bước nhanh tới tát “bốp” một cái thật mạnh mặt ả: “Tiện nhân còn dám đặt điều về hoàng thất, , kéo ả xuống đ.á.n.h c.h.ế.t cho bản công chúa!”
Quyển 2