Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 4:.2
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , để ăn mừng Tam hoàng t.ử điện hạ về nước, công chúa Bình Dương mở tiệc mừng, yến tiệc mời thanh niên tài giỏi cùng các danh môn thục nữ, thiệp mời đương nhiên cũng gửi tới phủ Tam hoàng t.ử và phủ Tề quốc công, thế nên phủ Trấn quốc công cũng bỏ sót. Vì thế, từ sáng sớm Tô Cẩm Bình cùng Vân Lãnh Ngưng, Vân T.ử Y đến phủ công chúa Bình Dương.
Tới nơi, đều đang hàn huyên, Tô Cẩm Bình cùng Vân Lãnh Ngưng hóng gió trong lương đình, Vân T.ử Y thấy Tô Cẩm Bình nên bước thật xa mới xuống. Hiện giờ tuy là mùa thu nhưng trong phủ công chúa Bình Dương trăm hoa đều đua nở, nhờ hạ nhân chăm sóc cẩn thận, nên trừ hoa đào và một loại hoa quý hiếm, thì hầu như ở đây hoa nào cũng . Bên tai vang lên tiếng bàn tán của nhóm quý nữ: “Biết gì , hôm qua xảy chuyện lớn đấy!”
“Có nhiều nhà trộm, nhưng mà tên trộm cũng kỳ quái, thứ nhất là trộm tiền, thứ hai là g.i.ế.c , chỉ g.i.ế.c sạch gà trong nhà , còn đốt sạch lông gà để một cọng.
Sáng nay lúc ngoài, quản gia hiện giờ bộ kinh thành thể tìm thấy một cọng lông gà nào.”
Mấy lời là do thứ nữ phủ Tấn vương , địa vị của thứ nữ thể so với con trưởng, chỉ cao hơn đám nha một chút thôi, nên mới cảm thấy hứng thú với mấy chuyện thế . Tô Cẩm Bình , mi tâm khẽ giật, thầm đoán là chuyện gì xảy , đôi môi đỏ mọng cong lên lạnh, cái tên , nghĩ rằng g.i.ế.c sạch gà thì cách nào khác ? Trên đời ngoài chổi lông gà thì vẫn còn lông vịt, lông ngỗng, ngay cả lông chim sẻ cũng vẫn chổi cơ mà.
Có thể nghĩ đến biện pháp trả thù lũ gà thật đúng là vất vả cho ! Khóe miệng Linh nhi cũng run run, xem điện hạ đúng là đ.á.n.h đến phát sợ. Không bao lâu , tiếng ồn ào nhốn nháo vang lên, thì là mấy vị mỹ nam của Nam Nhạc đến, Đại Hoàng t.ử Bách Lý Hề, Tứ Hoàng t.ử Bách Lý Thần, Thất Hoàng t.ử Bách Lý Nghị cùng đến một lúc.
Tô Cẩm Bình những từ xa một cái, thể , dung mạo của hoàng thất Nam Nhạc đều xuất chúng, mấy tuy so với Bách Lý Kinh Hồng nhưng cũng đều là mỹ nam tuyệt thế. Nhóm quý nữ thoáng yên lặng như tờ, cố gắng phô bày phong thái nhất của , ai cũng như con chim công xòe đuôi, ngượng ngùng đỏ mặt mấy . Bách Lý Nghị đảo mắt , lập tức thấy bóng mặc xiêm y trắng muốt trong lương đình, nhớ đến cảnh lạnh nhạt trong yến tiệc ở Hoàng cung hôm qua, đáy mắt thoáng xuất hiện tia âm u, càng thờ ơ với , càng , con gái , nhắm !!! Hắn bước nhanh vài bước về phía Tô Cẩm Bình, : “Thượng Quan cô nương, duyên quá!”
“Điện hạ chỉ duyên với , mà cũng duyên với các tiểu thư mặt ở đây.”
Ẩn ý , ngươi đừng mấy câu vô nghĩa như . “Ha ha ha…”
Đại Hoàng t.ử Bách Lý Hề khẽ , chậm rãi bước tới Tô Cẩm Bình, thoáng sững sờ vì dung mạo của đối phương, với Bách Lý Nghị: “Thất hoàng , thì vẫn còn cô nương mắt !”
Bách Lý Nghị vốn cũng cảm thấy mất thể diện, thấy mấy lời vô cùng nhục nhã, định câu gì đó để cứu vãn thể diện của , bỗng cảm giác khí xung quanh như đóng băng .
Hắn đầu, thì là nhất mỹ nhân Nam Nhạc, Mộ Dung Song đến, nhưng khác với thường ngày là, lúc tất cả đều chú ý đến ả, là vì mỹ mạo xuất chúng của ả, còn bây giờ họ chú ý đến ả, vì chuyện giữa ả và Bách Lý Kinh Hồng.
Dù , một cô nương từ hôn hổ đến mức thắt cổ tự t.ử thì từ nay về cũng nên đóng cửa nhà đừng đường nữa, thế nhưng hôm nay ả trang điểm chưng diện xinh vênh vang ngoài. Bên cạnh ả còn mấy thanh niên cùng.
Linh nhi lẳng lặng ghé tai Tô Cẩm Bình giới thiệu: “Người mặc xiêm y màu trắng là Đại công t.ử phủ Trấn quốc công, cũng là tân khoa Trạng nguyên khoa cử năm nay, Mộ Dung Phong.
Người áo lam cầm quạt tay là Mộ Dung Hoa, nhị công t.ử phủ Trấn quốc công, kiêu ngạo ngang ngược hống hách, việc ác nào .
Người mặc áo xanh là Mộ Dung Hạo, Tam công tử, thống lĩnh kiêu kỵ doanh.”
Tô Cẩm Bình lạnh lùng mấy đó, chậm rãi gật đầu. Mộ Dung Song thẳng tới, chợt thấy Tô Cẩm Bình, ả trợn trừng mắt như thấy ma, vì nàng ở đây?! Tin tức ả nhận là Tô Cẩm Bình trốn , rõ tung tích, điều, dù nàng đến Nam Nhạc, cũng lý do gì xuất hiện ở đây chứ?! Thấy tiểu thất thố như , Mộ Dung Phong khẽ ho khan vài tiếng nhắc nhở ả.
Lúc Mộ Dung Song mới hồi phục tinh thần, nhưng ngay đó, ánh mắt ả dần chuyển thành vui sướng, đúng thế, là vui sướng, là sự vui sướng khi thấy con mồi! Tô Cẩm Bình, đến Nam Nhạc , ngươi mấy phần năng lực để đấu với ?! Ánh mắt thâm độc đối chọi với ánh mắt khát m.á.u như như của Tô Cẩm Bình, một lúc lâu , hai rời mắt .
Mộ Dung Song, chúc ngươi ngày hôm nay sẽ một ký ức vui vẻ!!! “Tinh!”
một tiếng vang lên, tiếng đàn sáo truyền tới, từng thanh từng âm như chạm tới tâm hồn của , giống như làn gió mát nhẹ thổi tới, gột rửa sạch sẽ tâm linh của con .
Bên môi Tô Cẩm Bình cũng kìm khẽ nhạt, đến ! Tiếng nhạc vang lên, sắc mặt nhóm quý nữ đều trở nên kỳ quái, phức tạp thèm .
Vân Lãnh Ngưng với Tô Cẩm Bình: “Chắc là tiếng đàn của Lăng công tử, đời , trừ Lăng công t.ử , thể tìm thứ hai tiếng đàn thanh cao như thế.”
Tô Cẩm Bình khẽ gật đầu, khi đến đây, Linh nhi cho nàng hôm nay sẽ tới, đương nhiên cũng chính là vị Lăng công t.ử .
Khả năng gảy đàn của y thiên hạ kinh hãi, tiếng là thiên hạ nhất cầm sư, nhưng phận của y cũng là đầu bài của Tần Lâu sở quán.
Tuy là thanh quan (bán nghệ bán ), nhưng đời cũng luôn y bằng ánh mắt khinh thường và dè bỉu.
Mà tổ chức yến tiệc hôm nay, công chúa Bình Dương nhận hết thánh sủng, một lòng ái mộ y, chỉ vì do phận của y tác động, nên dù công chúa Bình Dương thích y đến mấy thì bọn họ cũng khả năng.
Còn , vị công t.ử thèm để mắt tới công chúa Bình Dương, nhưng công chúa Bình Dương cũng thú vị, với Hoàng thượng rằng đời lấy chồng, vì thì đương nhiên đều hết, coi như là một bí mật công khai.
Vị Lăng công t.ử , hôm nay chính là trợ thủ lớn nhất của Tô Cẩm Bình! Đại Hoàng t.ử : “Tiếng đàn của Lăng công t.ử cất lên, hoàng cũng ở bên đó , chúng qua thôi!”
Mọi đều dậy, vòng qua hoa viên Thúy Điểu Tề Minh, thằng đến hồ Thanh Thủy ở hậu viện.
Từ xa thấy, ánh mặt trời lấp lánh mặt cầu, một công t.ử áo trắng cúi đầu, nhẹ nhàng gảy đàn, phong thái như chim hạc đậu trong rừng xanh, tay áo bào phất qua như nước chảy mây trôi, từ xa, cảnh thật chẳng khác nào cảnh trong mộng. Nước hồ trong veo làn gió nhẹ thổi qua tạo nên từng vòng gợn sóng, giống như chính tiếng đàn lay động lòng hồ khiến nó gợn sóng.
Đẹp đến ngỡ ngàng, thực sự là đến ngỡ ngàng.
Nếu Bách Lý Kinh Hồng là thần tiên lạc bước xuống trần gian, thì thanh niên như đóa sen trắng nhiễm bụi trần.
Bảo công chúa Bình Dương ái mộ y đến , ngay cả Tô Cẩm Bình lúc vốn cho rằng đối phương chẳng qua chỉ dung mạo xuất sắc một chút, mang theo khí tức phong trần thôi, nhưng ngờ một thanh niên phong trần cũng thể thoát tục như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-4-2.html.]
Nàng lẳng lặng y, kìm liền : “Mọc từ bùn lầy mà nhiễm, tắm trong nước trong chẳng lẳng lơ.”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Mấy từ vang lên, một vài vị tiểu thư công t.ử chút tài năng đều sang Tô Cẩm Bình, câu thơ quá, ! Vị Lăng công t.ử tiếng nhỏ , bàn tay gảy đàn run lên, dây đàn cũng đứt mất một dây, chậm rãi ngẩng đầu về phía phát tiếng , đôi mắt trong như nước dần hiện lên vẻ phức tạp.
Sau đó, y cúi đầu dây đàn đứt, chậm rãi : “Xin !”
Khi Tô Cẩm Bình thấy mặt của đối phương, mắt thoáng vẻ kinh ngạc, quả nhiên là dung nhan thánh thiện như sen trắng, đường nét như hoa là để đàn ông thế đây. Mộ Dung Song chỉ đến vị Lăng công t.ử , nhưng từng gặp, hôm nay thấy cũng thầm tán thưởng, nhưng dù đàn ông đó đến , cũng sánh bằng Kinh Hồng ca ca trong lòng ả. “Bộ dạng ?”
Giọng lạnh tanh vang lên bên tai, Tô Cẩm Bình giật đầu, thấy ngay nào đó, sắc mặt vẫn lãnh đạm như , nhưng trong mắt thoáng vẻ ghen tuông. Linh nhi thấy điện hạ nhà chỉ mong thể lập tức chạy xa hơn mười thước, trong lòng vô cùng đau thương, buồn bực mà bất an. Hắn xuất hiện, ngoại lệ cướp ánh mắt của , ngay cả vị Lăng công t.ử cũng vẻ ca ngợi.
Công chúa Bình Dương nãy giờ ngắm Lăng công t.ử đến ngẩn , giờ mới hồi phục tinh thần, sang Bách Lý Kinh Hồng: “Đây là Tam hoàng ?”
Nàng dậy đến mặt Bách Lý Kinh Hồng. “Ừ.”
Hắn lãnh đạm đáp, rõ ràng ý nhiều.
Công chúa Bình Dương thấy thờ ơ như thế cũng hổ, gì tiếp.
Mộ Dung Song bước nhanh vài bước đến mặt Bách Lý Kinh Hồng: “Kinh Hồng ca ca!”
Tiếng gọi khiến tất cả đều nín thở chăm chú theo dõi chờ xem trò .
Tô Cẩm Bình cũng từ từ sang, mất vui bên , ả Mộ Dung Song còn thể hổ hơn một chút ? Mà khi nhận ánh mắt vui của nàng, Bách Lý Kinh Hồng mới cảm thấy vị chua nhạt một chút, con gái mặt, vẻ phiền chán hiện lên trong mắt, nhanh biến mất: “Bản cung ngươi ?”
Câu khiến ít quý nữ cúi đầu trộm, nhiệt tình áp tới gọi một tiếng như mà căn bản ! Sau khi trộm, họ đỏ mặt đàn ông .
Tuy hai mắt mù, nhưng thấy , các nàng thể ức chế tình cảm ái mộ đến cuồng nhiệt của . Không Bách Lý Nghị cố tình vô ý, lên tiếng nhắc nhở: “Tam hoàng , vị là vị hôn thê của mà, mấy ngày tới Đông Lăng thăm ?”
“À, quên mất.”
Ba chữ nhẹ nhàng bay , bộc lộ rõ chẳng thèm bận tâm đến đối phương.
Mộ Dung Song cứ nghĩ ở đây nhiều như , dù thế nào đối phương cũng để cho chút thể diện, tiếc là chút thể diện cấp đành, còn rằng quên mất khiến cho ả tức đến nỗi suýt hộc máu! Tình huống đương nhiên cũng khiến ít cô gái thích Mộ Dung Song vô cùng sung sướng.
Có điều, ngay cả nhất mỹ nhân Nam Nhạc mà Tam hoàng t.ử điện hạ còn thèm để mắt, trong lòng các nàng khỏi tò mò rốt cuộc cô gái như thế nào mới thể tới? Một cơn gió thu nổi lên, lá phong màu đỏ như lửa rơi xuống tóc Tô Cẩm Bình.
Cũng đúng lúc , sáng chói như ánh mặt trời, dịu mát như ánh trăng chợt đưa bàn tay thon dài , gỡ chiếc lá phong đó xuống giúp Tô Cẩm Bình.
Đôi mắt xám bạc hiện lên vẻ dịu dàng đến lạ kỳ, động tác vô cùng đơn giản , khiến hô hấp như ngừng . Đẹp như tia nắng, lãnh đạm như vầng trăng, rõ ràng là một đàn ông mây khiến ngước , rõ ràng là một đàn ông còn tuyệt tình tuyệt tâm hơn cả thần tiên trời, bỗng cúi thấp cái đầu cao quý của xuống, đầu ngón tay trao hết cả dịu dàng cho một cô gái phàm trần.
Sắc mặt vẫn lãnh đạm như thường, chỉ là, trong phần lơ đãng toát tình ý như dòng suối nhỏ chảy giữa rừng sâu, chậm rãi rót lòng , hình ảnh , họ thoáng cảm thấy ngọt ngào, nhưng trong miệng thêm cả vị chua chua.
Mộ Dung Song chỉ lao tới xé nát Tô Cẩm Bình .
Kinh Hồng ca ca là của ả, dù thương ả, cũng tuyệt đối thể dịu dàng như thế với bất kỳ nào khác! Tô Cẩm Bình cũng đầu, nhoẻn miệng khẽ với .
Thời khắc , hai hài hòa đến kỳ diệu, khiến cảm thấy bọn họ giống như đôi vợ chồng già thành nhiều năm, cũng khiến bất giác nảy sinh cảm giác say mê đến lạ kỳ. Vân T.ử Y nổi giận đùng đùng bước tới : “Tam hoàng t.ử điện hạ, biểu vẫn là cô nương khuê các gả chồng, xin ngài tôn trọng một chút!”
Nói là , nhưng ánh mắt thù hận thẳng Tô Cẩm Bình. “Điện hạ cũng chỉ ý thôi, đại biểu tỷ cần gì hùng hổ như thế.”
Tô Cẩm Bình để tâm , sang chuyện với Vân Lãnh Ngưng. Thái độ như thực sự bất cần , trong mắt các cô gái khác, tự dưng thành chua cay mặn ngọt, ấm lạnh tự nhận thức.
Hình ảnh mà họ mơ cũng thấy, nhận như chẳng thèm bận tâm.
Quyển 2