Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 38:.3

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng cung Tây Võ.

Cung điện màu đen tỏa luồng khí vô cùng âm u lạnh lẽo, y như bản Mộ Dung Thiên Thu . Lúc , đang mặc một bộ long bào màu đen long ỷ quý giá, vạt áo thêu rồng bằng chỉ tơ vàng, vô cùng sống động.

Ngọc quan cài tóc, khuôn mặt như điêu khắc chỉ thể dùng bốn chữ ‘tuấn tú vô song’ để miêu tả, dung mạo sắc nét, con ngươi màu xanh biếc như chim ưng ẩn chứa đầy tính xâm lược, lúc , nhẹ nhàng chuyển động ban chỉ tay , chờ tới.

Không bao lâu , một áo đen bước quỳ xuống bẩm báo: “Hoàng thượng, chúng thuộc hạ tìm nhiều cách nhưng thể g.i.ế.c c.h.ế.t !” Hôm nay một thích khách đến g.i.ế.c nhiều trong Hoàng cung, còn g.i.ế.c nhầm hai vị sủng phi của Hoàng thượng, phái một nghìn quân tới bao vây mà g.i.ế.c , thậm chí còn tổn thất ít của họ! Đao c.h.é.m lên, vết thương sẽ khép một cách kỳ lạ, mà đao c.h.é.m cổ, cổ cứng như kim cương, thể nào c.h.é.m , điểm huyệt cũng khống chế hành động của .

Cuối cùng, Hoàng thượng tự tay dùng huyết thiết nghìn năm trói . Bọn họ nghiên cứu nửa ngày nhưng phát hiện hầu như điểm yếu, chỉ thể bắt còn thể g.i.ế.c c.h.ế.t ! Không thể khiến c.h.ế.t vì đói .

Mặt Mộ Dung Thiên Thu hiện lên nụ tàn độc, thoạt vô cùng u ám, ngón tay cái cong chứng tỏ tâm trạng hiện giờ của vui. Hắn hừ lạnh : “Quân Lâm Uyên, đúng là trẫm quá xem thường , ngờ thủ hạ của còn bất tử!” Ban đầu phái sát thủ ám sát Hoàng Phủ Hoài Hàn, cũng tính chắc chắn Quân Lâm Uyên sẽ phản kích, nhưng thật ngờ trong tay như . Một lát , cảm thán: “Không hổ danh là t.ử thần y.”

Người áo đen cúi đầu dám đáp lời nào, chờ lệnh của long ỷ. Một lát , Mộ Dung Thiên Thu mới : “Tạm thời cứ để đói vài ngày, để xem c.h.ế.t đó cho ngự y trong thái y viện tới nghiên cứu!’

“Vâng!” Người áo đen đáp lập tức lui xuống.

Đôi mắt xanh biếc của Mộ Dung Thiên Thu thoáng hiện lên tia sáng âm u, đáy mắt như dâng lên làn sóng lạnh lẽo. Nếu trong tay Quân Lâm Uyên chỉ một như thì , nhưng nếu cả một đội thì khó xử . Nếu một đội quân như thế, Bắc Minh sẽ biến thành vật cản lớn nhất con đường thống nhất thiên hạ của ! Có điều, Đông Lăng và Nam Nhạc tin bất t.ử ?

“Hoàng thượng, vẫn tìm thấy ngài sai chúng thuộc hạ tìm!” Lại một áo đen nữa bước bẩm báo ngay. Sau khi Hoàng thượng từ Đông Lăng về sai họ tìm một thanh niên dung mạo tuấn mỹ. Người thanh niên đó từng xuất hiện ở hậu cung Đông Lăng, nhưng họ dùng hầu hết các biện pháp mà cũng tra chút tin tức nào, hoặc là, căn bản một thanh niên như thế.

Nét mặt Mộ Dung Thiên Thu xuất hiện nụ nguy hiểm: “Tiếp tục tìm!” Càng khó tìm thì càng tìm. Chỉ cần bé con còn sống, sớm muộn gì cũng ngày tìm ! Hắn đoạn tụ, nhưng nếu là bé con , thì sẵn lòng thử một . Ký ức về chuyện đ.ấ.m mũi vẫn còn mới mẻ, dù thế nào cũng bắt bé con trả nợ cho mới .

“Vâng!” Người áo đen đáp uể oải lui ngoài. Tìm ? Làm mà tìm ? Chẳng chút đầu mối nào cả!

Người áo đen , hạ nhân tới bẩm báo, nét mặt thoáng vẻ vui mừng: “Hoàng thượng, Vương gia về!” Hoàng thượng mong Vương gia về từ lâu , nhưng Vương gia vẫn trở về, ngờ hôm nay chủ động cung.

“Cho !” Nét mặt Mộ Dung Thiên Thu cũng trở nên mừng rỡ, nhưng tan nhanh. gặp , nhưng mà… gặp .

Không bao lâu , một đàn ông áo mặc y phục đen tuyền bước , khí thế vô cùng ngông cuồng, khá giống với khí chất của Mộ Dung Thiên Thu nhưng cũng điểm khác. Dung mạo tuấn tú phóng đãng như điêu khắc, vẻ mặt sắc nét kết hợp với đường nét tao nhã, vạt áo mở để lộ làn da màu tiểu mạch, hẳn là Lãnh T.ử Hàn chứ ai khác.

Hắn bước nhanh mấy bước giữa đại điện, trưởng ruột thịt của , thẳng ngạo nghễ: “Hoàng !” Hắn chỉ lãnh đạm chào một lời, hề ý định khom hành lễ.

“Đã chịu về đấy ?! Cái giang hồ đó thực sự hơn phận vương quý báu của nhiều như thế ?” Rõ ràng vô cùng nhớ nhung của nhưng lời đầy vẻ trào phúng và bất mãn, thực sự bất mãn, bất mãn vì tự hạ thấp phận của chính !

“Thần về vì chuyện cần nhờ Hoàng giúp đỡ!” Nếu tìm nàng, cũng sẽ về. Hắn vận dụng hầu hết các thế lực giang hồ nhưng tìm chút tin tức nào của nàng, ngay cả Cái Bang – bang phái lớn nhất thiên hạ khuất phục vũ lực của , mà tìm kiếm khắp nơi vẫn tung tích của nàng, thế nên, chỉ thể hy vọng thế lực của triều đình.

Mộ Dung Thiên Thu nhướng mày, ngờ của cũng lúc nhờ khác: “Chuyện gì?”

“Tìm một , là Tô Cẩm Bình của Đông Lăng, cũng chính là biểu tiểu thư Thượng Quan Cẩm của phủ Tề quốc công Nam Nhạc. Mấy ngày nàng ngã xuống vực, rõ tung tích!” Hắn một lèo, mặt chút cảm xúc, đó im lặng chờ Mộ Dung Thiên Thu trả lời.

Mộ Dung Thiên Thu ngạc nhiên, : “Nếu trẫm thể giúp tìm nàng, thì về triều đình ?”

“Hoàng , ngài thích chuyện triều chính!” Giọng từ tính đầy vẻ dứt khoát chút do dự.

Dường như Mộ Dung Thiên Thu đoán sẽ như , cũng nổi giận, giọng tàn khốc vang lên: “ mà, nếu chấp nhận điều kiện đó, thậm chí còn gọi trẫm một tiếng Hoàng , vì trẫm giúp ?”

Thái độ giương cung bạt kiếm của hai giống ruột thịt chút nào. Thái giám bên cạnh Mộ Dung Thiên Thu khẽ nhíu mày, rõ ràng Hoàng thượng mong Vương gia về như nhưng hai cứ gặp mặt là đối đầu gay gắt như thế?!

Lãnh T.ử Hàn hừ lạnh một tiếng, giọng vang lên đầy ngạo nghễ: “Hoàng tìm giúp thần thì cũng thôi, nhưng nếu thần bất cẩn uống nhiều để lộ chuyện năm xưa ngoài, thì Hoàng nên tính xem nên giải quyết hậu quả thế nào cho thỏa! Thần cáo lui!”

Dứt lời, lập tức rời , Mộ Dung Thiên Thu giận dữ bật dậy, vỗ mạnh xuống long án: “Mộ Dung Thiên Liệt!!!”

Lãnh T.ử Hàn dừng bước, chậm rãi : “Hoàng , Mộ Dung Thiên Liệt c.h.ế.t , thiên hạ chỉ còn Lãnh T.ử Hàn thôi. Dù , Mộ Dung Thiên Liệt c.h.ế.t , ngôi vị Hoàng đế của Hoàng sẽ càng vững chắc hơn ?”

“Đệ đối đầu với trẫm cả đời chỉ vì một ngoài ?” Giọng của Mộ Dung Thiên Thu mang theo vẻ đau thương.

Người ngoài ?! Lãnh T.ử Hàn khẩy nhưng cũng chẳng phản bác, đáp: “Tây Võ Hoàng nghĩ nhiều quá , giờ bản tôn từng đối đầu với bất kỳ kẻ nào!” Giờ thì một tiếng Hoàng cũng gọi nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-38-3.html.]

“Đệ!!!” Phản ứng của khiến Mộ Dung Thiên Thu tức giận, thật chẳng khác nào đ.ấ.m một quyền thật mạnh một túi bông mềm ! Hít sâu mấy lơi, giọng tàn khốc mới vang lên, “Nếu ruột của , thì cho rằng trẫm sẽ để một mang theo bí mật lớn như thế sống sót ?” Chẳng qua chỉ ở bên cạnh thôi, nhưng Liệt hận đến tận xương tủy, dù nhiều việc đến thế nào, cũng về!

“Có bản tôn nên tạ ơn hoàng ân của Tây Võ Hoàng vì g.i.ế.c ?” hiểu rõ tình của Mộ Dung Thiên Thu giành cho , nếu , cũng sẽ đơn thương độc mã tiến cung đặt điều kiện với . Tuy sợ thiên quân vạn mã, nhưng võ công của hoàng cũng thể xem thường .

“Mộ Dung Thiên Liệt, hiểu rõ ý trẫm như ! Trẫm chỉ quên rằng, của Mộ Dung gia, hoàng thất Tây Võ, dù dùng cái tên Lãnh T.ử Hàn chăng nữa, thì vẫn là dòng m.á.u của hoàng thất Mộ Dung, dù phủ nhận thế nào, cũng là của Mộ Dung Thiên Thu , đây là sự thực mà dù c.h.ế.t cũng thể nào đổi !”

Thái giảm tổng quản ở bên cạnh thấy Mộ Dung Thiên Thu kích động đến mức , lo lắng vội bước tới khuyên nhủ Lãnh T.ử Hàn: “Vương gia, trong thời gian ngài ở đây, ngày nào Hoàng thượng cũng mong ngóng ngài về, dù của Ma giáo gây chuyện, Hoàng thượng cũng đều giấu diếm giúp ngài! Xin thứ cho nô tài nhiều chuyện, dù thế nào thì hai ngài cũng là ruột thịt mà!”

Lãnh T.ử Hàn liền liếc mắt về phía Mộ Dung Thiên Thu, Mộ Dung Thiên Thu đầu , chỉ để thấy một bên mặt tuấn mỹ vô song của , bộ dạng đầy vẻ cao ngạo của bậc đế vương, nhưng chỉ hiểu rõ mới hiểu, đây là biểu hiện chỉ khi mất tự nhiên mới .

Trong đại điện im lặng đến kỳ dị, thái giám tổng quản cũng sợ dám lên tiếng nữa, vội vàng sang một bên.

Lãnh T.ử Hàn im lặng một lát , chỉ để một câu: “Thần chờ tin của Hoàng !”

Nghe tiếng bước chân của Lãnh T.ử Hàn dần xa, đôi mắt xanh biếc của Mộ Dung Thiên Thu như tối sầm , cho đến tận khi thấy tiếng bước chân đó nữa, sắc mặt mới lãnh đạm trở , xuống long ỷ tự sầu tự thương. Ngồi lên ngôi vị Hoàng đế, là quyền thế, nhưng cũng là sự cô độc đến vô tận, càng cao càng lạnh lẽo!

Mộ Dung Thiên Thu, tàn khốc, từ thủ đoạn để đạt mục đích, nhưng một điểm yếu thể , cũng là điểm yếu duy nhất, đó chính là ruột của , Mộ Dung Thiên Liệt!!! Chỉ cần ở mặt Mộ Dung Thiên Liệt, luôn thể khống chế tâm trạng của , cũng luôn mấy lời mang vẻ trào phúng, ngược với ý . Cũng chỉ vì quá quan tâm đến ruột của mà thôi!

Thái giám tổng quản thấy như liền khuyên nhủ: “Hoàng thượng, như cũng mà, tuy Vương gia chuyện hài hòa với ngài, nhưng Vương gia sống trong giang hồ, những chuyện ít nhiều gì cũng giúp ngài trong sáng ngoài tối mà.”

Mộ Dung Thiên Thu thở dài một đáp. thê,s như cũng , ít đối với thích quyền thế như Liệt, thì đó là !

“Người ! Phái tìm Tô Cẩm Bình, bỏ qua bất cứ một dấu vết nhỏ nào, cũng tiếc bất cứ giá nào, tìm bằng cho trẫm!” Hắn hạ lệnh.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Vâng!” Một ám vệ đáp lời ngoài phân phó thủ hạ.

Lãnh T.ử Hàn khỏi hoàng cung, Phá chờ sẵn ở cửa, bên cạnh còn một con ngựa ngàn dặm: “Giáo chủ, chim bồ câu của Dật vương Đông Lăng truyền tin đến nhắn ngài tới Đông Lăng, chuyện quan trọng cần bàn bạc!” Trước mỗi khi giáo chủ và Dật vương Đông Lăng chuyện gì đều dùng chim bồ câu truyền tin hẹn gặp mặt để tránh lộ tin tức, cũng thế.

Lãnh T.ử Hàn đáp nhảy lên ngựa đen, thúc ngựa về phía Đông…

Phá vẫn một tại chỗ chán nản vặn . Giáo chủ Đông Lăng, thủ hạ thì đang tìm Tô Cẩm Bình, gì bây giờ? Cuộc sống càng ngày càng nhàm chán… Bỗng nhiên, trong đầu y xuất hiện một khuôn mặt tươi đáng yêu, y chợt nhớ đến nha đầu xí tự xưng tiên t.ử , ừm… dù cũng đang nhàn rỗi, chi bằng trêu chọc nha đầu một hồi cho vui! Nghĩ , y gật gù về phía đám Băng Tâm đang tìm Tô Cẩm Bình mà Bạch Hổ báo về…

Đêm xuống…

Tô Cẩm Bình chọn một tẩm cung hoa hoa lệ lệ, chiếc giường rộng êm ái gì sánh bằng, nhưng thể nào ngủ . Nàng tức giận đến mức ngừng miệt thị đúng là đồ thấp kém, kiếp giường sắt còn ngủ ngon lành, kiếp ngủ phòng hạ nhân cũng ngủ , mà khi giường đắt tiền ngủ !!! Fuck!

Nàng giận dữ xuống giường, hạ nhân ngoài cửa cũng hiện giờ phận của nàng là gì, chỉ nàng Hoàng thượng vô cùng coi trọng, vội nhanh miệng hỏi: “Cô nương, ngài cần gì ạ?”

“Ngắm trăng, đừng theo!” Dứt lời, bóng lẩn màn đêm.

Cung nữ lên bầu trời đen như mực, ngắm trăng ư? Hôm nay trăng ?!

Tô Cẩm Bình mấy bước, đột nhiên thấy bóng Quân Lâm Uyên ở xa, chậm rãi một phía , tay áo bào rộng lớn vẽ lên những đường cong tuyệt mỹ trung, cũng . Tô Cẩm Bình nhíu mày suy nghĩ một lát theo…

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...