Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 38:.1: Quân Lâm Uyên

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ cũng ngây thơ như thế!

Tô Cẩm Bình cửa phân phó hạ nhân: “Mang nước tới đây, nhanh chân nhanh tay lên!”

“Vâng!” Đám hạ nhân Hoàng thượng cần nước gì, càng rõ vì phái cung nữ , nhưng nhiều chuyện căn bản cần bọn họ hiểu. Họ chỉ cần ngoan ngoãn .

Chờ nước mang đến, Tô Cẩm Bình lau mặt cho tên mỹ nhân rắn rết , tự hỏi, nàng đang cái quái quỷ gì thế ? Tấm lòng từ bi bác ái trỗi dậy đến mức ? Quá khứ của thế nào thì liên quan cái chim gì đến nàng chứ, ho mà nổi lòng thương xót?! Chính nàng còn sắp ức h.i.ế.p đến c.h.ế.t , mà còn ở nơi vô tư dâng hiến lòng , cuồng ngược đãi ?! Nàng biến thành thánh mẫu từ bao giờ ? Halelujah!!!

Trong lòng tràn ngập sự nghi hoặc và buồn bực, thêm cả sự khinh bỉ đến tận cùng đối với chính bản , động tác lau của nàng càng mạnh hơn.

“Nước… nước…”

Mẹ kiếp! Lắm yêu cầu thế, còn nàng hầu hạ uống nước nữa ?! Tô Cẩm Bình trừng mắt một lúc lâu, thầm nghĩ cái tên vô sỉ dám hạ độc , chỉ cho c.h.ế.t khát luôn thôi. Do dự một lúc lâu, nàng khống chế cái chân cái tay hèn hạ của chạy rót nước!

Nàng tự mắng ngốc, rót nước, rót xong, về mặt , nàng chợt lầm bầm một câu: “Tô Cẩm Bình, dám gài bẫy trẫm, trẫm nhất định sẽ khiến ngươi sống bằng…”

“…” Nghe câu của , nàng chợt cảm giác hắt thẳng cốc nước trong tay mặt !!! Nàng mắc tội tày trời như ? Đến mức ngất vẫn một lòng sống bằng c.h.ế.t ?!!! “Quân Lâm Uyên ch.ó má, ngươi nhớ rõ cho bà, chỉ thôi!!! Lần ngươi c.h.ế.t ngắc đấy, bà đây cũng thèm quan tâm đến ngươi!” Ngất xỉu còn chịu tha cho !!!

Mắng xong, nàng chậm rãi đặt cốc nước đến cạnh môi , đó trong lòng liên tục dặn , đừng hắt, tuyệt đối đừng hắt, hắt rót nữa!!! Dần dần nàng cũng đút cho uống xong cốc nước .

Nhìn vẻ thoải mái hơn một chút, nếp nhăn mắt giảm một chút, Tô Cẩm Bình ngáp một cái định bỏ về, nhưng còn vài bước tiếng : “Lạnh… lạnh…”

A đù!!! “Lạnh thì ngươi mặc nhiều quần áo hả?!!!” Nàng mắng theo phản xạ xong mới nhớ đang trong tình trạng hôn mê, lầm bầm rủa xả một lúc lâu, nàng tới đắp chăn lên cho , miệng vẫn ngừng làu bàu: “Quân Lâm Uyên, gặp lương thiện như bà đây chính là phúc tám đời nhà ngươi đấy !”

Nói xong, nàng cũng tự cảm thấy, thực tế, mấy từ ‘ lương thiện’ chẳng một xu quan hệ nào với , thẳng , nàng cũng là ảnh hưởng bởi khác thôi, liền khẽ : “Thôi , ngươi cạm tạ bà đây, mà là Lăng Viễn Sơn.”

Đắp chăn cho cẩn thận xong, để tránh cho vị đại gia khó hầu sẽ yêu cầu gì nữa khi nàng , nàng bèn lôi luôn một chiếc ghế xuống cạnh giường , cũng lôi vô hoa quả đặt ngự án cách đó xa đến, vui vẻ ăn uống.

Quả nhiên, bao lâu kêu nóng, trán còn toát mồ hôi lạnh…

Bàn tay trắng nõn đưa , kéo chăn xuống giúp , kéo xong, nàng cũng chẳng thèm liếc lấy một cái, tiếp tục thưởng thức quả táo tay , c.ắ.n kêu rôm rốp, trong lòng thầm kỳ quái, triệu chứng ho m.á.u của Quân Lâm Uyên, bình thường nguyên nhân đều là do phổi vấn đề, bây giờ lúc lạnh lúc nóng, đầu toát mồ hôi lạnh là ?! Chẳng lẽ sốt? Hay do vết thương mưng mủ?

Nghĩ , nàng sang một cái, vặn thấy một vệt đỏ thấm ngoài vạt áo n.g.ự.c , lông mày nàng nhíu , vạch vạt áo . Làn da vẫn trắng nõn như trong suốt một hai giống thấy trong phòng tắm ngày , nhưng phần n.g.ự.c trái băng bằng băng vải trắng, m.á.u thấm ngoài, vẻ như vết thương toác hoặc mưng mủ, chắc hẳn đây mới là nguyên nhân khiến lúc lạnh lúc nóng, đầu toát đầy mồ hôi lạnh ?

Tô Cẩm Bình tìm quanh trong phòng, Quân Lâm Uyên là t.ử của thần y, trong ngự thư phòng chắc cũng hòm thuốc. Quả nhiên, nàng nhanh chóng tìm thấy ở trong tủ gỗ đàn cách giường ngủ xa một hòm thuốc. Hùng hùng hổ hổ tới mặt , nàng chuẩn băng cho , thầm tự nhủ, Tô Cẩm Bình, mày trở nên lương thiện, mà vì hạ độc mày, nếu c.h.ế.t, mày cũng đời, cho nên, giúp cũng là giúp chính ! Nghĩ nàng mới thoải mái hơn một chút, bắt tay việc thiện…

Tô Cẩm Bình cầm kéo cắt băng vải , khi cắt xong, hình ảnh mắt khiến nàng nhảy dựng lên! Một vết đao chính giữa ngực, m.á.u tươi ào ào chảy ngừng, thậm chí còn chiều hướng thối rữa. Quân Lâm Uyên là t.ử của thần y, vì ngay cả vết thương loại cũng xử lý ?! Nàng kịp nghĩ ngợi nhiều, lấy khăn bên cạnh sang lau cho , khi khăn chạm vết thương, hít một lạnh, đau đến mức toát hết mồ hôi lạnh, đôi mắt mơ mơ hồ hồ mở , chỉ thoáng thấy một bóng mờ mất ý thức.

Sau khi lau khô, vết đao , ánh mắt Tô Cẩm Bình Quân Lâm Uyên càng phức tạp hơn. Đối với sát thủ mà , mỗi khi tay g.i.ế.c , từng động tác và góc độ đều vô cùng chuẩn xác, mà góc độ vết thương của Quân Lâm Uyên, thì rõ ràng giống như khác gây , mà giống chính đ.â.m hơn! Sau khi đ.â.m thương còn xử lý , c.h.ế.t ?

Đột nhiên, trong đầu nàng vang lên tiếng nỉ non của ngày : “Sắp xong , chuyện sắp kết thúc …” Chẳng lẽ, ‘kết thúc’ mà đó, ngoại trừ thù hận của , còn cả chính nữa ?

Thấy m.á.u ở vết thương lau khô chuẩn trào , Tô Cẩm Bình kịp nghĩ thêm nữa, vội cầm t.h.u.ố.c bột ở bên cạnh rắc lên, băng bó cẩn thận giúp . Giờ thì nàng cũng chẳng còn tâm trạng mà ăn táo. Nàng vốn căm hận , nhưng , hiện giờ nàng ghét nổi nữa, chẳng lẽ nàng trở nên lương thiện thật ? Tô Cẩm Bình thở dài một , liếc một cái nữa. Y phục phá hủy do nàng kéo mạnh , nhưng nàng cũng chẳng lòng y phục cho , càng chẳng lo thấy cái gì nên , vì thèm để ý nữa.

Cho đến khi bụng Tô Cẩm Bình kêu ầm lên vài , thái dương cũng dần dần hạ xuống chân trời, cuối cùng Quân Lâm Uyên cũng từ từ mở mắt.

Khi đôi mắt xếch nhỏ dài mở , vẻ thâm hiểm tàn nhẫn như khi, mà chỉ mang theo vẻ mơ mơ màng màng vì tỉnh dậy. Hắn đưa tay lên day day mi tâm, cũng thấy ngay vạt áo tán loạn của cùng với vết thương băng bó cẩn thận. Sắc mặt cứng , nhíu mày đầu sang, thấy ngay vẻ mặt như thâm thù đại hận của Tô Cẩm Bình đang cạnh giường .

“Vì ?” Giọng khàn khàn, vì mới tỉnh , cũng mang theo chút cảm xúc mà chính cũng phát hiện . Không nàng căm ghét ? Vì giúp nhiều như thế?

Tô Cẩm Bình hiểu rõ hỏi gì: “Nếu c.h.ế.t, độc của ?”

Đôi mắt xếch vẫn khóa chặt mặt nàng, cứ như hôm nay mới là đầu tiên gặp , nên là, đến hôm nay mới kỹ khuôn mặt nàng như thế nào. Khuôn mặt trái xoan xinh xắn, đường nét ngũ quan đều xinh , mày liễu mắt phượng, khuôn mặt , quả thật xứng đáng xưng là tuyệt sắc, hoặc là, vì tâm trạng đổi, nên nàng cũng thấy hơn nhiều.

“Cô xử lý vết thương giúp trẫm là , cần hầu hạ trẫm uống nước, đắp chăn, càng cần y phục cho trẫm!” Tuy hôn mê nhưng thi thoảng vẫn chút ý thức, rõ ràng cô gái căm ghét , dù là vì tính mạng của nàng thì cũng cần… chăm sóc cẩn thận như thế.

Được lắm, hiếm khi nàng nổi lòng từ bi một , còn chất vấn!!! Câu hỏi bảo nàng trả lời thế nào? Nói là vì cảm thông với ngươi , thế thì… một giây nhất định sẽ bóp c.h.ế.t . Nói đột nhiên phát hiện đây thù hận Hoàng thượng là sai lầm ? Chính nàng cũng còn nôn!!!

Thấy nàng trầm mặc một lúc lâu gì, chợt , xinh đến ngỡ ngàng, nhưng nụ khác với , nốt ruồi son ở mi tâm vẫn ánh màu hồng phấn, tâm trạng thực sự cực kỳ . Từ khi phụ hoàng qua đời, ai quan tâm đến sống c.h.ế.t của nữa, giống như vô tình tìm thấy một ngọn lửa sang trong bóng đêm mịt mờ, cho , thực đời vẫn còn ánh sang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-38-1-quan-lam-uyen.html.]

Tô Cẩm Bình né tránh trả lời, ngược tự theo ý : “Quân Lâm Uyên, chúng cách nào lựa chọn quá khứ. Ta từng trải qua những chuyện gì, cũng mong sẽ cho , vì một chuyện, mới lợi cho sự an của . Ta chỉ với rằng, đối mặt với quá khứ kinh khủng , trừ việc bắt thống khổ dậm chân ở hiện tại, chúng còn thể ôm sự cảm kích trong lòng để đón tương lai nữa.”

Ôm sự cảm kích… đón tương lai ư? Hắn… còn thời gian ? Đối với , dù là quá khứ, hiện tại, tương lai, tất cả đều ngấm đầy m.á.u tươi, m.á.u thịt nhầy nhụa !!! “Còn kịp ?”

“Nếu , thì vẫn còn kịp! Làm một quân t.ử dùng hiền đức để đối đãi với , một đấng minh quân!” Nàng mấy lời thể sẽ khiến tức giận, nhưng nàng vẫn , vì cảm thông, vì thương xót cho một mỹ thiếu niên một lòng ôm nghĩa nhân đức dồn ép tới mức !

Nàng thấy rõ, khi nàng đến câu ‘ một quân t.ử hiền đức’ và ‘đấng minh quân’, ánh mắt chợt sáng lên như thấy hào quang hy vọng, nhưng lập tức tắt lịm, “Cô thấy ?” Hắn cho rằng nàng và thần giao cách cảm, chỉ một cách lý giải duy nhất, đó là mê sảng trong lúc hôn mê.

thế.” Tô Cẩm Bình gật đầu, đôi mắt phượng bình thản .

Quân Lâm Uyên thấy nhiều thứ trong mắt nàng, vẻ ngạo nghễ, sự cởi mở, chỉ duy nhất vẻ nịnh bợ như . Sự cởi mở đó giống như đám mây bay bầu trời cao, chỉ để thoáng một cái bay . , thể để nó vuột mất ! Hắn chỉnh trang vạt áo của , che làn da trần ngực, đó Tô Cẩm Bình : “Tô Cẩm Bình, nếu trẫm cho nàng , nàng trúng độc, thì liệu nàng hối hận vì đêm qua g.i.ế.c trẫm thừa lúc trẫm hôn mê để rời khỏi nơi ?”

Trên mặt thoáng xuất hiện nụ xa, đôi mắt xếch hẹp dài vẻ tự giễu, vẻ chờ xem trò vui. Nàng cứu , chẳng qua cũng chỉ vì tự cứu mạng , chứ.

“Ta sẽ chỉ cảm tạ Hoàng thượng đại từ đại bi đầu độc tiểu nhân thôi!” Có lẽ nếu trúng độc, nàng sẽ để ý đến tính mạng của như . nhớ tiếng nỉ non đêm qua của , nàng nghĩ rằng, chỉ cần là con còn chút thiện lương, chắc hẳn cũng sẽ bỏ ?! Đây, cũng chính là chút thiện lương mà Lăng Viễn Sơn cho nàng.

Nghe nàng , Quân Lâm Uyên thoáng ngẩn , ánh mắt nàng đầy vẻ chân thành chút giả dối nào, giọng du dương của mơ hồ: “Nàng thực sự… đặc biệt… thảo nào…” Thảo nào cả Bách Lý Kinh Hồng và Hoàng Phủ Hoài Hàn đều thích nàng. Độc lập, kiên cường, ngạo nghễ, bất cứ trắc trở nào cản đường, dám yêu dám hận, vẻ to gan lớn mật, nhưng thật là thông minh mà giả ngờ nghệch, thậm chí, vẻ lạnh lùng tàn nhẫn, vẫn ẩn giấu trái tim lương thiện. Nhiều tính cách phức tạp như đều tập trung một , nhưng vẻ quái dị mà còn vẻ hài hòa, thú vị, khỏi suy nghĩ, đây vẫn luôn đối phó nàng, khiến nàng thoải mái, là sai ?

“Đặc biệt ?” Đây là khen châm chọc? Nàng hỏi mà tự động coi nó như lời khen ngợi, “Quân Lâm Uyên, thật bản chất cũng xa, nếu gây chuyện với bà đây nữa, thì cũng sẵn lòng bằng hữu với !”

nàng rời !” Sắc mặt Quân Lâm Uyên chợt lạnh , đôi mắt xếch nheo lạnh lùng nàng, đáy mắt vẻ đề phòng, vẻ sáng tỏ, cả thù địch, còn thêm chút thần sắc gì đó mà chính cũng hiểu. Cái gì mà bằng hữu, cái gì mà đối xử với , chung quy cũng chỉ vì rời khỏi đây thôi đúng ? Có điều, để tâm đến chuyện đối phương gọi thẳng tên tục của .

Tô Cẩm Bình chợt á khẩu, đúng là nàng rời khỏi đây, vì nàng nhớ . Cái tên ngoài lạnh trong nóng đó nếu nàng ở bên cạnh, sẽ còn lãnh đạm đến mức nào nữa.

Thấy đầy vẻ đề phòng, trong mắt còn thoáng vẻ như sỉ nhục, Tô Cẩm Bình thở dài một : “Đừng như , khi cứu , cũng nghĩ lúc tỉnh sẽ thể bình tĩnh ôn hòa chuyện với .”

Ý của nàng là, cứu chỉ đơn thuần vì rời ?! Sắc mặt Quân Lâm Uyên dịu xuống một chút.

“Huynh trúng độc, cho uống t.h.u.ố.c gì mà dùng chút sức lực nào?” Nàng tin rằng trúng độc là vì mấy ngày nay, tình trạng cơ thể nàng kỳ quái.

Quân Lâm Uyên lườm nàng khinh thường: “Nàng cho rằng trẫm hạ độc nàng ? Quân Lâm Uyên đối phó ai cũng cần dùng thủ đoạn ! Đó là Ngọc Thiềm cổ, thể củng cố kinh lạc con , rơi từ đỉnh núi xuống, dù là sắt cũng thể bình yên vô sự , huống chi là nàng? Dùng cổ mười ngày, cơ thể nàng mới thể khôi phục bình thường, mà trừ trẫm , ai thể lấy cổ trùng . Thế nên, dù nàng bỏ cũng vô dụng, nếu trẫm, mười ngày Ngọc Thiềm cổ lấy thì sẽ tự phá tung cơ thể để chui . Đến lúc đó, nàng chắc chắn mất mạng!”

Nghe xong, Tô Cẩm Bình sửng sốt, nàng cứ cho rằng hạ độc vì khống chế hành động của nàng, ngờ dùng để giữ mạng! Nàng cũng ngờ một nổi lòng từ bi chỉ cứu mạng mà cứu luôn cả chính , vì ai mấy ngày nữa liệu lấy cổ cho , nhưng với tình trạng hiện nay của họ, tỷ lệ giúp nàng cũng cao hơn nhiều.

Thì cũng xa như nhỉ! Nàng ngẩn một lúc mới cảm thán: “Quân Lâm Uyên, chợt phát hiện thật cũng đáng yêu!”

“Ầm ầm ầm!” Hắn cảm giác đầu nổ tung, ong ong từng tiếng, cảm giác thế nào. Một lúc , giọng du dương mang theo ba phần lạnh lùng vang lên: “Tô Cẩm Bình, nàng nên nhận thức cho rõ đang chuyện với ai!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Sắc mặt tàn nhẫn lúc chỉ khiến Tô Cẩm Bình thấy buồn , nếu giận thật thì sẽ tươi vô cùng đáng sợ mới đúng, thể lộ dáng vẻ hung ác như , đúng là giấu đầu lòi đuôi! Thấy vẻ trêu tức đáy mắt nàng, Quân Lâm Uyên lúng túng đầu , khiến Tô Cẩm Bình thấy vành tai phiếm hồng của , đôi mắt phượng run lên, ngờ tên ngây thơ như thế! Câu tiếp theo cũng vô thức phun : “Quân Lâm Uyên, ngờ ngây thơ thế đấy!”

Á đù!!! Nói xong nàng vội bịt cái miệng quạ đen của ! Nàng cảm thấy gần đây càng ngày nàng càng khống chế thể của , hôm qua thì đá bay một cước Hoàng Phủ Hoài Hàn, hôm nay dám trêu chọc mỹ nhân rắn rết, nàng chán sống , c.h.ế.t ? Hu hu!

Kỳ lạ là, khi nàng xong câu đó, cả lỗ tai đều đỏ rực lên, cũng quát mắng nàng, chỉ đầu liếc nàng một cái, chuyển chủ đề khác: “Chuyện trẫm ngất xỉu còn ai ?”

“Không!” Tô Cẩm Bình đáp.

“Ừ.” Bầu khí còn giương cung bạt kiếm nữa, ngược còn hài hòa đến lạ thượng, cứ như hai là bằng hữu trời sinh .

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...