Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 37:: Điều Kiện Của Mặc Thành Chủ
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:22:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên trong thành cổ Thiên Kỵ, đại điện rộng lớn thoáng đãng, mái vòm tưởng chừng như tầm thường và ảm đảm, nhưng thực khảm là ngọc sáng, toát lên vẻ ngạo nghễ mà khiêm tốn.
Bên trong đại điện, tất cả đều vị trí của , mỗi chiếm một phương.
Phía mỗi người1đều một cái bàn gỗ đàn hương, phía bày các món ăn trân quý các khay ngọc, mười ngàn đấu rượu, chén bạch ngọc óng ánh trong suốt, tâm tình đều vẻ an tĩnh lắm.
Nam Cung Cẩm bên cạnh Bách Lý Kinh Hồng ăn uống như gió cuốn, trông bất nhã, đối với việc mấy vị Hoàng đế ở đây đều8đang trợn mắt mà , nàng coi như là thấy, thật sự nàng bọn họ cái gì đáng xem để trợn mắt lên mà như thế, quả thực là nhàm chán.
Nghĩ , nàng càng phát tiếng nhóp nhép to hơn, càng khiến cho nhóm đế vương chú ý hơn, chẳng qua là những ánh mắt là tán thưởng, mà là xem2thường và cạn lời.
Mặc Quan Hoa thở dài thật sâu một , thật sự hiểu tại sư phụ mời cả cô gái đến, nàng thật sự chút ảnh hưởng tâm trạng! Cũng khẩu vị của mấy tên tiểu t.ử ráo m.á.u đầu hiện giờ thế nào nữa, hiện tại đây bốn hoàng ba vương, mà có4đến bốn thích nàng! Có lẽ lớn tuổi nên khẩu vị khác với những trẻ tuổi chăng! Nghĩ , Nam Cung Cẩm đến thất thần, rốt cuộc cô gái ưu điểm gì chứ? Nam Cung Cẩm ngẩng đầu, thấy ánh mắt thất thần của Mặc Quan Hoa, vẻ như đang , cũng vẻ như đang ngẩn ngơ.
Vì , nàng bèn ngang nhiên : “Không hiểu vì Mặc Thành chủ bản cung đầy thâm tình như thế?!”
“Phụt…!”
Người phun một ngụm rượu là Quân Hạo Thiên! Mặc Quan Hoa chỉ đích danh thấy , đôi mắt tĩnh mịch mà bí hiểm của nàng một lúc, khóe môi cũng nở một nụ như , đó thu hồi ánh mắt , cũng trả lời.
Không gì để tranh luận với một cô gái còn đến hai mươi tuổi.
Nàng nghĩ là thâm tình, thì coi như đó chính là thâm tình .
Hắn buông chén rượu trong tay xuống, xuống phía một lượt : “Có lẽ các vị Hoàng thượng cũng hiểu rõ vì bản thành chủ mời tới đây!”
Hắn xong, bốn phía đều im lặng.
Bọn họ đương nhiên hiểu rõ vì Mặc Quan Hoa mời bọn họ đến đây, năm đó Mặc Quan Hoa gài bẫy khiến cho bốn nước đ.á.n.h túi bụi tại thành cổ Thiên Kỵ, đ.á.n.h đến thể dừng .
Cho dù ai chiếm mảnh đất cũng sẽ ba nước khác vây công.
Cuối cùng vì thể giải quyết vấn đề nên các Hoàng đế lúc cùng ký hiệp ước từ bỏ mảnh đất .
Mà trong hiệp ước đấy còn một điều, đó là Mặc Quan Hoa quyền triệu tập hội nghị quân vương thiên hạ một , Hoàng đế của bốn nước Trung Nguyên lấy bất kỳ lý do nào để từ chối, cái giá to lớn Mặc Quan Hoa trả đó là thành cổ Thiên Kỵ và bộ binh mã trong đó.
Nói cách khác là Mặc Quan Hoa chuẩn rời , còn thành cổ Thiên Kỵ để cho ai chính là vấn đề quan tâm nhất hiện nay! Mười mấy năm , bọn họ còn nắm quyền, cho nên thể gì với hiệp định của mấy vị Hoàng đế ký với Mặc Quan Hoa, nhưng những năm gần đây, ai trong bọn chiếm mảnh đất , đây là cứ điểm giao thông bốn nước, tiếp nối đến Nam Cương và Mạc Bắc, mà bọn họ đều tự nhận bản thực lực giữ , mảnh đất thể chuyển hóa điểm yếu thành ưu thế, cho nên tất cả đều chằm chằm đây.
“Mặc Thành chủ ý định rút lui ?”
Quân Hạo Thiên hỏi thăm.
Mặc Quan Hoa khẽ một tiếng, ung dung mà thần bí, giống như là hoa lan lúc đêm khuya, giọng chậm rãi của vang lên: “ là ý rút lui, nhưng thành cổ Thiên Kỵ sẽ thuộc về ai, thì quân vương các quốc gia đều cần tranh đoạt bằng bản lĩnh của thôi!”
Nam Cương Vương và Mạc Bắc Vương đều ở một bên, khoan t.h.a.i tự đắc xem kịch.
Hiện nay Trung Nguyên đang chia cắt, phần của bọn , cho nên bọn cũng nhiều lời, chỉ là nhận lời đến chứng mà thôi.
Còn Lãnh T.ử Hàn cũng câu gì, chỉ tại chỗ của , tự rót tự uống.
Thực chuyện tranh đoạt thiên hạ vốn liên quan tới , nhưng mời đến, chẳng qua chỉ để hiển lộ rõ ràng phần của mà thôi.
“Vậy, Mặc Thành chủ chuẩn phân chia như thế nào?”
Hoàng Phủ Hoài Hàn thong thả , từng tia sắc lạnh trong đôi mắt tím đậm của như lên quyết tâm nhận định đoạt của .
Mà từ lúc đến giờ, Mộ Dung Thiên Thu Nam Cung Cẩm một hồi, Lãnh T.ử Hàn một hồi, bất ngờ thấy lời của Hoàng Phủ Hoài Hàn, mới thu hồi suy nghĩ của bản , nghiêng đầu Mặc Quan Hoa, nở nụ tàn bạo: “Mặc Thành chủ nhất định công bằng, công chính, Tây Võ chịu thua thiệt !”
Mặc Quan Hoa thế cũng so đo với , chỉ : “Công bằng , tất nhiên tuyệt đối công bằng .
Sư phụ để ở đỉnh hậu sơn một cây hoa lạ, mà cách quyết định chính là cây hoa lạ đó, các quân vương thể lựa chọn một giúp đỡ , đó hai một tổ lấy hoa, ai lấy thì thành cổ Thiên Kỵ chính là của đó!”
Câu dứt, đều , thể chọn giúp đỡ, bọn họ tìm ai? Ngược , Quân Hạo Thiên bỗng nhiên yên lặng, mặc dù võ công của ké, nhưng cũng tuyệt đỉnh, so với mấy , căn bản là khả năng so sánh.
Cho nên phần của ! “Điều , thông báo.
Như bây giờ một chút về mục đích hội nghị .”
Lần , cũng tự bỏ phí quyền lực của chỉ để hiệu triệu đến đây chơi.
Mấy vị Hoàng đế đều nghiêng đầu , chờ mục đích, mà thể đáp ứng yêu cầu của , chính là quyết định xem bọn quyền tranh đoạt .
“Bản thành chủ chỉ một yêu cầu đối với các vị, đó là trong vòng mười năm, một ai tay đối với Yến Kinh Lan!”
Sau khi xong, cũng sâu sắc cảm thấy cạn lời và nhức đầu kinh khủng, Yến Kinh Lan là con của Quân Lâm Uyên.
Sư phụ tính thằng bé đại kiếp, cho nên bắt tổ chức hội nghị năm nước , để nhất định thể bảo vệ Yến Kinh Lan, cũng hiểu vì sư phụ thích đứa bé như ! Thậm chí còn chút suy nghĩ xa rằng, chẳng lẽ đứa bé quan hệ liên quan với sư phụ ? Hắn xong, mấy vị Hoàng đế đều , cũng Yến Kinh Lan là phương nào.
Ngược đôi mắt tím đậm của Hoàng Phủ Hoài Hàn lóe lên một cái, còn Mộ Dung Thiên Thu, khi thoáng bối rối một chút, cũng chợt nhớ Yến Kinh Lan là con của bé con , bây giờ nêu trong hội nghị quan trọng thế , mới nghĩ bản lúc đó chủ quan, lúc đó điều tra phận đứa bé một chút chứ! Nam Cung Cẩm kinh ngạc Mặc Quan Hoa, đây là thứ hai giúp Kinh Lan, cũng ý đồ gì.
nhanh đó, nàng Bách Lý Kinh Hồng một chút, thấy trong mắt đối phương cũng chút nặng nề.
Chẳng lẽ trạch viện mà Thượng Quan Nhược Tịch và Kinh Lan đang ở thứ gì nên xuất hiện trộn ? Xem khi về mau mau đến kiểm tra mới .
“Các vị Hoàng thượng đáp ứng ? Nếu như đáp ứng, hội nghị thể giải tán!”
“Đáp ứng.”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Giọng trầm thấp mà lạnh lùng và trong trẻo của Bách Lý Kinh Hồng vang lên.
Bây giờ Nam Nhạc đáp ứng, nếu những khác đáp ứng, thì thành cổ Thiên Kỵ sợ là sẽ trực tiếp giao cho Nam Nhạc! Thế nên Mộ Dung Thiên Thu nhàn nhã buông cái ly trong tay xuống, để ý mà : “Đáp ứng!”
Một đứa con nít ranh, thể dấy lên sóng gió gì chứ.
Chỉ một Hoàng Phủ Hoài Hàn chuyện là như thế nào, lâu như thế, nhưng thực hề từ bỏ chuyện tìm kiếm đứa bé , mà mấy ngày đây tìm , tốn ít công sức mới bí mật , đang chuẩn tay.
Không tại Mặc Quan Hoa hậu thuẫn, như thế thì đứa bé thật sự thể là con của Quân Lâm Uyên! Hắn cũng hiểu , nếu hiện nay đáp ứng, trận tranh giành thành cổ Thiên Kỵ sẽ phần , suy tính , cuối cùng cũng gật nhẹ đầu.
Một đứa bé mà thôi, còn quá nhiều biến , cũng cần để ý như thế! Ba nước đáp ứng, nên đáp ứng nhất là Quân Hạo Thiên cũng chút mờ mịt gật nhẹ đầu.
Bởi vì hiện nay ba nước đáp ứng, đáp ứng khó tránh trở thành mục tiêu công kích, mà Yến Kinh Lan là ai cơ bản cũng , thì cái gì mà thể đáp ứng? Quân vương bốn nước đều đáp ứng, nhưng Đạm Đài Minh Nguyệt ở bên cạnh cất lên tiếng phong lưu và hoa lệ: “Thành cổ Thiên Kỵ , cho dù là địa thế, địa hình là vị trí khu vực đều là chí bảo vô giá, Mặc Thành chủ vì an của một đứa bé mà cứ như thế giao , chẳng lẽ Yến Kinh Lan là con riêng của Mặc Thành chủ ?”
Hai bọn họ là sư nên Đạm Đài Minh Nguyệt mới trêu chọc như thế.
cũng để khác quan hệ của và Mặc Quan Hoa, cho nên chỉ dùng “Mặc Thành chủ”
để xưng hô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-37-dieu-kien-cua-mac-thanh-chu.html.]
Mặc Quan Hoa liếc một cái, mà như : “Mạc Bắc Vương, đây rõ ràng là con riêng của ngươi, bản thành chủ giúp ngươi bảo hộ, chẳng những ngươi cảm kích, còn nhiều lời như thế, thật đúng là nhận lòng của khác!”
Gương mặt Đạm Đài Minh Nguyệt lớp mặt nạ cứng đờ và đen sì .
Hắn điều ngậm miệng , sư như thế, là biểu hiện thật sự tức giận! Nhớ khi còn nhỏ chọc giận chỉnh như thế nào, ký ức đó đến nay vẫn còn mới mẻ, cho nên tiếp gì nữa.
Mọi thấy hai như thế tự nhiên cũng bọn đang đùa, đều nửa đùa nửa thật nở nụ , mỗi đều mục đích riêng đạt .
“Trẫm nguyện tương trợ Tây Võ Hoàng!”
Giọng phong lưu hoa lệ của Đạm Đài Minh Nguyệt vang lên, rõ ràng, hiện nay Mạc Bắc kết minh với Tây Võ.
Sau khi xong, ánh mắt Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng trong chốc lát, ánh mắt là ý lạnh.
“Vậy liền đa tạ Mạc Bắc Vương tương trợ!”
Mộ Dung Thiên Thu gật đầu .
Thế nên tổ của Tây Võ cũng quyết định .
Giờ phút , mi tâm Lãnh T.ử Hàn nhảy một cái, hiểu cảm giác của hiện tại là như thế nào.
là chán ghét Mộ Dung Thiên Thu, nhưng là trưởng cùng khác hợp tác, cảm giác hậm hực tự nhiên cũng cần .
lẽ nhiều hơn nữa, cảm giác là hậm hực mà là hổ.
May là Hoàng Phủ Dạ cũng cùng, hiện nay đang ở Nhạn Môn Quan điều tra xử lý án tham ô của Tào Li Mã, cho nên Hoàng Phủ Hoài Hàn đến nỗi là một một .
Quân Hạo Thiên há to miệng, thật lâu vẫn thể câu gì, vách núi cao như thế, chỉ cần nghĩ cũng cơ bản thể nào thành công, trực tiếp bỏ quyền! Huống chi, hiện nay thật sự hợp tác cùng ai để leo núi! Thế nên phóng khoáng phất tay: “Thường quân t.ử cướp chỗ của khác, Hoàng đế ba nước đều mưu cầu danh lợi như thế, trẫm sẽ tham gia cuộc náo nhiệt .”
Lời thì cao thượng, nhưng trực tiếp khiến cho lão thừa tướng đỏ mặt! Ông cúi đầu xuống một câu, nhưng trong lòng ông càng hài lòng với tên Hoàng đế hèn nhát mà ông hết sức nâng đỡ .
Mấy vị Hoàng đế khác cũng thêm câu gì, chỉ gật đầu .
Sau đó, nâng ly cạn chén, để bày tỏ sự “tôn kính”
với và tâm trạng “vui vẻ”
của bản .
Đến đêm, tất cả đều ở nơi Mặc Quan Hoa sắp xếp cho riêng .
Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm ở trong phòng, đèn đốt lên, ánh sáng mờ ảo.
“Hủy, chuyện giao cho ngươi! Nhất định đột nhập cứu , đảm bảo sự an của Kinh Lan!”
Nam Cung Cẩm càng nghĩ càng thấy hoảng sợ, nếu hôm nay Mặc Quan Hoa nhúng tay , chừng sẽ biến cố xảy .
Nàng tự trách bản vô năng, thế nào cũng khuyên Thượng Quan Nhược Tịch, nếu thì cho dù là ở hoàng cung là Vân gia, cũng sẽ xảy chuyện như thế .
Hủy gật đầu: “Hoàng hậu yên tâm!”
Dứt lời, bóng đen lóe lên biến mất trong phòng.
Nam Cung Cẩm theo bóng lưng , trong lòng còn âm thầm lo lắng.
Bách Lý Kinh Hồng trấn an nàng: “Yên tâm, chút chuyện thế , Hủy sẽ xử lý .”
Nam Cung Cẩm gật đầu, đó lên.
Nàng nhanh chóng chuẩn cho bản , bộ đầu tóc ghim lên, ống tay áo cũng bó kỹ càng, còn lấy trong bao quần áo các loại ám khí gài cổ tay.
Sau khi chuẩn tất cả một cách mỹ, nàng mặt Bách Lý Kinh Hồng : “Đi thôi!”
Lúc Bách Lý Kinh Hồng thấy nàng ăn mặc thế , cảm thấy chút kỳ quái, giờ thì càng sửng sốt, chút hiểu nổi nàng bảo là .
“Đi lấy cái hoa gì kìa!”
Nam Cung Cẩm hết sức bất mãn đối với việc chậm hiểu.
Khóe miệng Bách Lý Kinh Hồng giật một cái : “Không là mai mới tranh tài ?”
“Ai là ngày mai mới tranh tài? Có ?”
Nam Cung Cẩm trợn mắt phượng .
“…”
Mặc dù là ai , nhưng ai chẳng ngầm hiểu là ngày mai chứ? Biện pháp của nàng, là nghĩ tới, nhưng luôn cảm thấy nếu thế , vẻ như chút quá bỉ ổi.
Nam Cung Cẩm thấy động đậy gì, bèn cau mày : “Sao thường ngày quang minh lạc như chứ? Trước lúc bày mưu tính kế, chẳng chiêu thức hèn hạ gì cũng dùng ? Sao bây giờ bỗng nhiên vẻ thanh cao thế ?!”
“…”
Không là vẻ thanh cao, chỉ là bộ tình địch đều ở đây, cho nên dùng thủ đoạn hèn hạ để chiến thắng, mà dùng thực lực để vượt qua.
Thấy còn đang do dự, kiên nhẫn của Nam Cung Cẩm cuối cùng hết, nàng nổi giận gầm lên với một tiếng: “Ta là núi tuyết vùi luôn cả óc nên ngu ngốc ? Do dự cái rắm ý! Ở đời cho tới bây giờ, đều quan tâm tới thủ đoạn quang minh lạc , chỉ luận thắng thua mà thôi!”
“Vậy thì nàng!”
Hắn cũng nàng lấy những luận điệu đạo lý vẻ đúng mà sai ở , nhưng thấy nàng kiên trì như thế, cũng chỉ thể theo.
Nam Cung Cẩm lúc mới hài lòng mà gật nhẹ đầu! Xung quanh đều là tai mắt của các quốc gia khác, hai bọn họ tốn nhiều công sức mới tránh những tai mắt để tới phía núi .
Quyển 4