Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 37:.3: Quân Lâm Uyên Hôn Mê

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay Vương thái hậu khác lúc , mụ bước nhanh , mặt đầy vẻ uy nghiêm Quân Lâm Uyên long ỷ, cao giọng quát: “Quân Lâm Uyên, ngươi gì Nhã nhi?”

Nhã nhi? Tô Cẩm Bình nhíu mày, là ả công chúa ngang ngược ?!

Quân Lâm Uyên ngước mắt lên: “Mẫu hậu bà đang chuyện với ai ?”

“Ai gia đang chuyện với con trai của !” Vương thái hậu lạnh lùng gầm lên.

“Ồ?” Hắn nhẹ nhàng đặt bút xuống, ngước đôi mắt lạnh lên mụ, “Ở đây, chỉ Thái hậu và Hoàng đế, con!”

ai gia là mẫu hậu của ngươi, ngươi như sợ thiên hạ thóa mạ ?” Vương thái hậu giận đến run .

Hắn lạnh: “Người trong thiên hạ thóa mạ thì ? Nếu mẫu hậu chuyện gì thì về chép kinh thư, bái lạy Phật tổ , cũng tiện cho bà chuộc lầm năm đó. Trẫm thể giữ mạng bà đến bây giờ cũng là mở lòng từ bi hết mực .”

Tô Cẩm Bình chợt cảm thấy một nguy cơ ào ào kéo đến, những nhiều chuyện thường sẽ sống lâu. Bây giờ nàng thể… thể ngoài ?! Nàng thật sự chuyện gì khiến giảm thọ !!!

Vương thái hậu bước cửa, tước kiếm trong tay thị vệ, đóng chặt cửa lớn, ngăn âm thanh bên ngoài, đó tới mặt Quân Lâm Uyên: “Ngươi cầm nó g.i.ế.c ai gia ! Đây đều là lầm của một ai gia. Ai gia chỉ xin ngươi khi g.i.ế.c hãy buông tha cho ngươi, cũng là buông tha cho chính ngươi!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Hắn liếc mắt lạnh lùng mụ, ôn hòa nhận lấy thanh kiếm : “Mẫu hậu cần gì kích động như thế? Nếu tức giận quá hỏng thì trẫm mang tội . Chuyện g.i.ế.c mẫu , trẫm thể cho ?”

“Uyên nhi! Bao nhiêu năm nay vẫn còn đủ ? Rốt cuộc con tra tấn tới khi nào? Cuộc đời của Vương Cẩn Trân phạm vô lầm thể đếm nổi, hơn nữa, cũng vô cùng hổ thẹn với con, nhưng ăn năn hối bao nhiêu năm nay, rõ ràng chỉ mới bốn mươi tuổi nhưng hai bên tóc mai đều điểm bạc, chẳng lẽ con thấy sự hối hận của ? Ta thế nào cũng chẳng , nhưng Uyên nhi , con nghĩ cho của con, cũng nghĩ cho chính , con như , trong lòng con thấy dễ chịu ?” Nói xong, mặt Vương thái hậu đẫm nước mắt.

Quân Lâm Uyên khuôn mặt lóc t.h.ả.m thương của mụ, càng vui vẻ hơn: “Mẫu hậu, đừng giả vờ nữa. Nói tới lui, chẳng qua bà cũng chỉ vì cầu xin cho Hoàng mà thôi. Mẫu hậu thể suy nghĩ cho bất cứ ai, nhưng bao giờ thể nghĩ cho trẫm. Ăn năn bao nhiêu năm ? Ăn năn thật ? Chẳng qua cũng vì hai đứa con gái của bà thôi, sợ trẫm sẽ g.i.ế.c chúng nó thật, nên mới giả vờ giả vịt. Không thế ?”

Vương thái hậu ngỡ ngàng lùi phía hai bước, mụ ngờ trong mắt , sự sám hối bao nhiêu năm nay của biến thành như ! Ngay cả Tô Cẩm Bình cũng khẽ nhíu mày, suy nghĩ của Quân Lâm Uyên thực sự quá cực đoan, đúng là thái hậu tới vì của , nhưng ngay cả ngoài như nàng cũng nhận sự áy náy và quan tâm mà Thái hậu dành cho , hề thấy chứ?! là ngoài cuộc sáng tỏ trong cuộc u mê ?

Sau khi lùi mấy bước, Vương thái hậu như điên loạn: “Ha ha ha ha… Được! Đươc!!! Con nghĩ thế nào ai gia cũng quan trọng, chỉ cần con thả Nhã nhi , con thế nào ai gia cũng quản nữa. Ai gia chỉ cần con thả Nhã nhi thôi!”

Quân Lâm Uyên khẽ hít một như vẻ tiếc nuối, chậm rãi tới mặt Vương thái hậu, nhẹ nhàng : “Mẫu hậu, bà Nhã nhi ?”

“Con bé gì?” Vương thái hậu cũng sợ hãi dáng vẻ của , nhíu chặt mày.

“Nó , dù trẫm g.i.ế.c hết trong thiên hạ, thì cũng rửa sạch quá khứ, nó còn , trẫm là kẻ ti tiện bẩn thỉu nhất đời . Mẫu hậu, bà nghĩ trẫm thể tha cho nó ?”

Hô hấp của Tô Cẩm Bình cũng cứng , nhớ tới Quân Lâm Uyên suýt Hoàng Phủ Hoài Hàn… dáng vẻ tức giận đó, thêm phản ứng của thái hậu hôm đó, còn… cảnh nàng thấy ở cung điện yên tĩnh , liên kết với hai từ ‘ti tiện’, ‘bẩn thỉu’ và tính cách âm u tàn độc của … chẳng lẽ Quân Lâm Uyên cũng từng … Nghĩ tới đây, nàng còn dám nghĩ thêm nữa. Nếu là thế thật…

Chỉ là… nàng cũng hề rằng, những gì Quân Lâm Uyên trải qua còn thê t.h.ả.m hơn nàng tưởng tượng nhiều!

Hiển nhiên thái hậu cũng ngờ Quân Mộng Nhã như , mặt mụ chợt trắng bệch . Chính mụ dặn con bé vô , dù thế nào cũng nhắc đến chuyện , thế mà con bé vẫn ! Mụ mệt mỏi lùi từng bước, mụ , chuyện còn cách nào cứu vãn nữa! Mộng nhi còn, Nhã nhi cũng giữ … “Ai gia chỉ cầu xin con, nể tình con bé là ruột của con, cho con bé c.h.ế.t nhẹ nhàng…”

“Mẫu hậu, nhớ , 7 năm , chính trẫm cũng với bà những lời .” Trên khuôn mặt lạnh lùng diễm lệ chợt hiện lên vẻ cầu khẩn, ánh mắt đong đầy đau đớn, giống với năm xưa.

Câu , như vẫn còn hiện hữu, ngày nào quanh quẩn trong đầu , dù trong mộng cũng thoát !

Vương thái hậu khẽ run rẩy. Đương nhiên mụ nhớ rõ, thể quên, thì mụ thể quên. Chỉ do năm đó mụ quyền thế che mờ hai mắt nên mới tạo thành cục diện hôm nay…

Tô Cẩm Bình cảm giác hô hấp của như ngừng , chẳng lẽ thực sự như nghĩ ?!

“Vậy…” Nói một chữ, thái hậu như già vài tuổi, khí thế ngạo nghễ sắc bén khi mới bước cửa cũng còn nữa, ủ rũ hỏi: “Vậy… ngươi thế nào? Ngươi của ngươi? Từ đến giờ ngươi vẫn luôn chiều chuộng hai đứa, ai gia vì trong lòng ngươi oán hận nên mới hỏng chúng nó, đó đẩy chúng cảnh nguy hiểm. Nếu ngươi thực sự chỉ gả đến Nam Cương thì ai gia cũng sẽ gì, thể tồn tại ở Nam Cương đều là chuyện của con bé, nhưng hiện giờ ngươi bắt giam ở Minh Dẫn cư, rốt cuộc ngươi thế nào?”

“Trẫm thế nào, vài ngày nữa mẫu hậu sẽ . Mẫu hậu chỉ cần tin rằng, tất cả những gì trẫm , đều là vì cho hoàng thôi!” Một nụ nở mặt , thêm nốt ruồi son nơi mi tâm, càng thêm đến lóa mắt.

Mấy lời quen thuộc đến thế… Mụ còn nhớ, năm đó ở Minh Dẫn cư, chính mụ cũng : “Uyên nhi, còn tin mẫu hậu, tất cả chuyện hôm nay đều là vì cho con thôi!” Ngày đó, dù cầu xin mụ thế nào, thậm chí cầu xin mụ chấm dứt mạng sống của , mụ cũng từng mềm lòng nửa phần.

“Ngươi vẫn còn nhớ rõ chuyện năm xưa như ?” Câu để hỏi, mà là cảm thán. Mụ nhấn từng từ một, vẫn còn nhớ rõ.

“Trẫm dám quên đến nửa điểm!” Đôi mắt xếch hẹp dài hiện lên vẻ đau đớn, giống như đang gào thét giữa bước đường cùng rối rắm, như đang rên rỉ khi sa địa ngục, khiến Tô Cẩm Bình chỉ bên cạnh cũng thấy áp lực đến khó chịu. Rốt cuộc, trong tim đang chịu đựng sự đau đớn đến mức nào?

Thật , dám quên, quên, mà là thể quên

“Ai gia hiểu !” Nói xong, thái hậu bước thấp bước cao rời , đến cửa phòng, mở cửa , Huệ Hương ở bên ngoài vội đỡ lấy mụ, lết từng bước về.

Thị vệ ngoài cửa khép cửa ngự thư phòng . Quân Lâm Uyên chợt đầu Tô Cẩm Bình ở bên cạnh, thấy mặt nàng vẻ cảm thông, dịu giọng hỏi: “Sao? Đoán ?” Câu hỏi nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt như ngàn con d.a.o cực độc. Tô Cẩm Bình , nếu thừa nhận đoán , chắc chắn sẽ g.i.ế.c chút lưu tình, nhưng nàng cũng , nếu đoán , cũng lừa con trí tuệ .

Trầm ngâm một lúc lâu, nàng mới cân nhắc : “Đoán một chút.”

Vừa dứt lời, một bàn tay bóp lấy cổ nàng: “Tô Cẩm Bình, trẫm thích quá thông minh!” Lực tay dần siết chặt, đáy mắt đầy sát khí, nàng , thật sự sát khí!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-37-3-quan-lam-uyen-hon-me.html.]

Nhìn mặt , Tô Cẩm Bình c.ắ.n răng chịu đựng cảm giác thở nổi cổ, khó khăn : “Quân Lâm Uyên, chuyện quá khứ… cũng qua … ngươi cần gì trói buộc chính như … Dù … thì , đó cũng chuyện ngươi , cũng của ngươi!”

Quân Lâm Uyên nhướng mày như kinh ngạc vì suy đoán của nàng, nhưng lực tay càng lớn hơn một chút, mặt dần vẻ điên loạn: “Ngươi thì cái gì, trẫm cho ngươi , những gì trẫm trải qua, thê t.h.ả.m hơn những gì ngươi tưởng tượng nhiều! Không ai thể tưởng tượng , ai cả!”

Tô Cẩm Bình cảm giác bàn tay siết cổ chặt đến mức thể thở nữa, tay phản công nhưng kết giới bằng nội công của kiềm chế, thể cử động . Mắt nàng dần rõ gì nữa, thầm khổ, Hoàng Phủ Dạ đúng, chuyện mới là nhất. mà… chỉ đoán một góc núi băng, còn đoán tình trạng thực sự mà trả bằng mạng sống của nàng ?!

Bỗng nhiên, bàn tay cổ nàng chợt lỏng , chân Quân Lâm Uyên khuỵu xuống, đó ho mạnh một trận ngừng, cơ thể như vững, một ngụm m.á.u phun như suốt. Tô Cẩm Bình ôm cổ hít sâu vài mới về phía . Nàng từng thấy ho máu, nhưng từng thấy tình trạng nghiêm trọng thế bao giờ, m.á.u nhuộm đỏ cả vạt áo vô cùng chói mắt. Tô Cẩm Bình đang chạy gọi , Quân Lâm Uyên chợt giữ nàng , ánh mắt kiên quyết: “Không gọi !”

“Không gọi thì ngươi sẽ c.h.ế.t mất.” Nàng thể rằng, nếu vì Lăng Viễn Sơn kích động nàng, thì chắc chắn nàng sẽ thèm bận tâm đến chuyện của , còn ơn.

“Khụ khụ…” ho khan thêm mấy tiếng nữa, mới đứt quãng, “Cơ thể trẫm, trẫm … đám lang băm … khụ khụ, chữa cho trẫm… Hơn nữa, nếu để khác trẫm ngã bệnh… đám đại thần … chắc chắn sẽ bỏ qua cơ hội …”

Hắn luôn rằng thể yếu đuối. Chỉ cần lộ một chút sơ hở, những đó sẽ bỏ qua cơ hội diệt trừ một ‘bạo quân’ như !!! Mà đối với họ, chỉ thể lấy bạo chế bạo, ai năng lực , đó sẽ vị trí cao nhất!

Tô Cẩm Bình bằng ánh mắt phức tạp: “Ngươi với những lời , sợ …” Sao nàng đáng tin như nhỉ?

“Ha… khụ khụ… ngươi sự lựa chọn, vì trẫm hạ độc ngươi. Trừ trẫm ai giải …” Hắn chậm rãi , mặt còn rạng rỡ, như cho nàng , dù trẫm c.h.ế.t thì cũng ngươi chôn cùng.

Tô Cẩm Bình kinh ngạc, thực sự ngờ hạ độc . Nhìn bộ dạng hiện giờ, nàng chỉ đập một trận, nhưng chút cảm giác xuống tay ! Fuck!

Chưa kịp thêm gì, Quân Lâm Uyên hôn mê.

Tô Cẩm Bình hít sâu mấy , giơ nắm đ.ấ.m lên buông xuống, giơ lên, hạ xuống. Cuối cùng giận dữ bước tới kéo giường ở phòng trong như kéo một con lợn c.h.ế.t.

Nàng nhíu mày một lúc lâu, thấy chỉ im giường, còn vẻ tàn độc như bình thường, thuận mắt hơn nhiều, điều mày vẫn nhíu chặt, dù hôn mê cũng buông lỏng . Hắn thế khiến nàng chợt nhớ ngày đó Bách Lý Kinh Hồng sốt cao, ánh mắt bất giác nhu hòa chút đỉnh. Thật , tàn độc thì tàn độc thật, nhưng đúng là cũng hại gì , hơn nữa, tính nàng còn thiếu một ơn cứu mạng.

Dần dần, nàng thấy những tiếng đứt quãng vang lên giường…

“Quân t.ử chu… chu nhi bất bỉ, hòa nhi bất đồng. Thản đãng đãng, thái nhi bất kiêu…”

Tô Cẩm Bình khỏi nhíu mày, nhắm chặt mắt giường. Quân t.ử ? Đó là lý do thích Quân T.ử Lan ?

“Quân tử… quân t.ử hoài đức, hoài hình. Dụ vu nghĩa, cầu chư kỷ, thành nhân chi mỹ…”

“Thiên… thiên hành kiện, quân t.ử dĩ tự cường bất tức. Địa… địa thế khôn, quân t.ử dĩ hậu đức tái vật…” (*)

“Phụ… phụ hoàng, nhi thần đều nhớ rõ… Phụ hoàng, xin …” Một giọt nước trong vuốt vô thức chảy từ khóe mắt . Hai tròng mắt nhắm chặt, miệng vẫn nỉ non, “Phụ hoàng, xin , nhi thần gì cả, xin …”

“Xin …”

Tô Cẩm Bình mà thấy sống mũi cay xè. Nàng ngờ rằng một tàn độc như , nhớ từng mối thù nhỏ như , nhưng trong tim cũng tín niệm như thế, cũng từng mang chuẩn mực “lấy phẩm đức, độ lượng để đối xử với ”! Vậy, tất cả những chuyện đang , là tàn nhẫn đến mức nào với chính bản chứ? Rõ ràng trong lòng mang chấp niệm như , nhưng vì hận mà những chuyện tra tấn khác, cũng tra tấn chính

Tô Cẩm Bình hít sâu một , c.ắ.n chặt răng, lườm đang mê man giường một cái, hùng hùng hổ hổ : “Được, hôm nay bà đây sẽ hầu hạ tên c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm nhà ngươi một !” Ai bảo bà đây lương thiện chứ.

(*) Đoạn trích trong Luận Ngữ của Khổng T.ử về quân tử: (nguồn giải nghĩa: baidu, dịch nghĩa (sơ sơ): Mẹ Cherry)

Quân t.ử chu nhi bất bỉ, hòa nhi bất đồng: Là quân t.ử đối xử đồng đều với , phân biệt đối xử.

Quân t.ử thản đãng đãng, thái nhi bất kiêu: Người quân t.ử bình thản, coi chuyện nhẹ nhàng, đơn giản, kiêu ngạo.

Quân t.ử hoài đức, hoài hình: Quân t.ử chú trọng đạo đức, việc cân nhắc đến hậu quả.

Dụ vu nghĩa, cầu chư kỷ, thành nhân chi mỹ: Quân t.ử trọng đạo nghĩa, gặp việc khó khăn dựa chính , lấy việc giúp vui.

Thiên hành kiện, quân t.ử dĩ tự cường bất tức. Địa thế khôn, quân t.ử dĩ hậu đức tái vật: Quân t.ử luôn vận động, vươn lên ngừng như trời cao, dù lang bạt kỳ hồ cũng bất khuất, quân tử, luôn giao tiếp độ lượng như đất rộng, chuyện gì là gánh vác .

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...