Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 37:.1. Biết Lấy Gì Cứu Mày Đây, Mông Của Tao Ơi!!!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm ,
Khi Tô Cẩm Bình còn tỉnh ngủ thì Quân Lâm Uyên phái đến báo cho nàng , Hoàng Phủ Hoài Hàn sắp , lệnh cho nàng đến đưa tiễn. Nàng chẳng hứng thú gì với việc đưa tiễn tên cẩu hoàng đế , nhưng nàng tiễn tiểu Dạ Dạ.
Đi tới cửa Hoàng cung, Quân Lâm Uyên và Hoàng Phủ Hoài Hàn còn tới thì nàng gặp ngay Quân Mộng Nhã . Mi tâm Tô Cẩm Bình giật giật, cảm giác bất tự nhiên nảy sinh, nhưng mà, Quân Mộng Nhã chỉ hung dữ nàng một cái đó năng gì, chỉ đầu về phía Tây Nam với ánh mắt chất chứa tình cảm, nhưng trong mắt chợt xuất hiện chút ghen tị.
Tô Cẩm Bình cũng nghi hoặc theo ánh mắt ả, nhanh chóng thấy tên yêu nghiệt Hoàng Phủ Dạ đang phe phẩy cây quạt rách nát của , nở nụ phong lưu, nháy mắt đưa tình với đám cung nữ bao quanh , khiến cả đám cung nữ đều đỏ ửng hai má. Tô Cẩm Bình sang Quân Mộng Nhã, thầm cảm than trong lòng, yêu nghiệt đúng là yêu nghiệt, đến cũng năng lực quyến rũ khác, hơn nữa còn tàn sát tập thể từ công chúa tới cung nữ nữa!
Khi mấy Hoàng Phủ Hoài Hàn tới nơi, đôi mắt tím đậm lạnh lùng về phía Tô Cẩm Bình, trong mắt ẩn chứa cảm xúc vô cùng phức tạp. Trong lòng Tô Cẩm Bình khó xử nhưng cũng biểu hiện gì nhiều ngoài. Đối với nàng mà , tình cảm của Hoàng Phủ Hoài Hàn thực sự là thứ cũng mà nhất là . Hơn nữa, so với cảm giác thông cảm dành cho , thì nàng còn cảm thấy căm ghét nhiều hơn. Nàng là thù tất báo, những món nợ giữa và nàng, nàng vẫn nhớ rõ ràng.
Vừa thấy Tô Cẩm Bình, Hoàng Phủ Dạ đang định lên tiếng chào hỏi, chợt thấy Quân Mộng Nhã đó, đành ngậm miệng. Chơi đùa hoa cỏ bao nhiêu năm nay, đương nhiên gặp ít những chuyện phụ nữ tranh giành tình cảm với . Ở nơi , tiểu Cẩm Cẩm chỗ nào hậu thuẫn, nếu để Quân Mộng Nhã coi nàng là tình địch thì tai họa khó lường!
Vừa chuyện, bọn họ đến mặt Tô Cẩm Bình. Quân Lâm Uyên liếc Tô Cẩm Bình một cái, đôi mắt xếch ẩn chứa chút hứng thú nhưng cũng mang theo ít sự căm hận. Hắn vẫn nhớ rõ ràng những lời ám vệ bẩm báo hôm qua, cô gái , đúng là khiến đổi cách cũng khó! mà, đối với nàng, vẫn cảm thấy căm ghét nhiều hơn.
“Tô Cẩm Bình, Hoàng Phủ Hoài Hàn sắp , ngươi lời gì với ?” Nụ nhạt vẫn treo môi nhưng thế nào cũng chỉ khiến cảm thấy tàn ác! Chắc hẳn đang hy vọng khi rời , Hoàng Phủ Hoài Hàn thể đẩy Tô Cẩm Bình lên đầu sóng ngọn gió đây mà!
Có gì cần ?! Tô Cẩm Bình suy nghĩ một lúc lâu, mới chằm chằm mắt Hoàng Phủ Hoài Hàn, còn tỏ vẻ như chất chứa tình cảm thâm sâu.
Dáng vẻ khiến trái tim đang tuyệt vọng của Hoàng Phủ Hoài Hàn chợt run lên, thầm nghĩ lẽ nào nàng đổi ý định, vì , ánh mắt nàng cũng đầy tình cảm và mong chờ.
Sau đó, Tô Cẩm Bình tạo dáng Tây thi ôm ngực, vô cùng kích động : “Hoàng thượng, ngài thể trả một trăm lượng bạc ? Tiểu nhân nhớ nó đến mức nhớ, cơm chẳng thương, lòng đau như cắt, thống khổ vô cùng, nếu ngài thật sự coi tiểu nhân là bằng hữu thì trả bạc cho tiểu nhân , ?”
Khi hai từ ‘ ’ cuối cùng phun , đôi mắt nàng như làn nước hồ thu lấp lánh nước mắt, với vẻ vô cùng đáng thương.
Mọi đều cảm giác ngã gục, Hoàng Phủ Hoài Hàn cảm thấy đầu óc ong lên, mấy lời của nàng là ý gì? Chỉ đơn giản cho rằng, chỉ là tự ảo tưởng mà thôi! Cô gái hề ở bên đến nửa khắc nào cả, thứ nàng mong nhớ, chỉ một trăm lượng mà khấu trừ của nàng thôi!!!
Hắn hừ lạnh một tiếng, khóe môi lạnh băng chỉ một câu: “Không bao giờ!”
Tô Cẩm Bình liền trợn trừng mắt, tức tối gào lên: “Vì chứ?! Đó là thành quả lao động mà bà đây lụng bao nhiêu lâu, vì là bao giờ?! Làm Hoàng đế thể keo kiệt tới mức đó . Ngươi bao nhiêu tiền như , cần gì tham lam một trăm lượng của bà đây hả?!” Dáng vẻ của nàng như bốc hỏa.
Giờ thì đừng khác, ngay cả Quân Lâm Uyên cũng kìm run run khóe môi, cô gái thật sự sống nữa ? Nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn lấy mạng nàng, chính cũng nàng c.h.ế.t, chỉ với mấy lời cũng đủ để nàng xuống địa ngục ! Đòi tiền Hoàng đế của một quốc gia, lý sự, còn tự xưng ‘bà đây’, thế mà nàng cũng nghĩ !!!
Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng một lúc lâu, nhưng tức giận, ngữ điệu vẫn bình thản, chậm rãi : “Vì nếu trẫm trả nàng bạc đó, thì cả đời nàng sẽ đều ôm hận trẫm.”
Khóe môi Tô Cẩm Bình giật giật, thật sự kìm liền lao tới đưa tay lên sờ trán . Hoàng Phủ Hoài Hàn ngờ nàng sẽ hành động , nhưng cũng hề động đậy, để mặc tay nàng sờ soạng lên, còn kịp cảm nhận xem cảm xúc thế nào thì tiếng như bình khí xì của Tô Cẩm Bình vang lên: “Hoàng thượng , ngài bệnh đấy chứ? Rõ ràng nhiệt độ bình thường mà? Có ai Hoàng đế mà hy vọng muôn dân kính yêu, vạn dân kính ngưỡng, ngài hy vọng oán hận ngài cả đời, ngài uống nhầm t.h.u.ố.c nên hỏng cả đầu luôn ?!”
Một khi nhắc tới tiền, nàng thể quên luôn cả sống c.h.ế.t! Mấy lời đó căn bản hề trải qua não bộ cân nhắc phun thẳng .
Còn xong, xung quanh bốn phía đều vang lên tiếng hít thở mạnh, cuối cùng bọn họ cũng hiểu thế nào là cảnh giới cao nhất của việc chán sống! Chính là thế đây! Ngay cả Quân Mộng Nhã vô cùng căm ghét Tô Cẩm Bình cũng kinh ngạc há mốc mồm trợn trừng mắt, mất luôn cả tâm trạng thưởng thức khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Dạ!
Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng hung hăng trách móc, còn nghi ngờ đầu óc bình thường , luồng lửa giận vốn dâng lên tận cổ nuốt xuống, trấn tĩnh , cố bắt duy trì phong độ đàn ông xong mới : “Để nàng oán hận trẫm dù cũng hơn để nàng quên trẫm !”
Nghe , Tô Cẩm Bình liền á khẩu.
Ánh mắt mờ ám của những khác đảo tới đảo lui giữa hai , lông mày Quân Lâm Uyên khẽ nhíu , ánh mắt Tô Cẩm Bình cũng mang vẻ tìm tòi. Bảo Hoàng Phủ Hoài Hàn đến đây lâu như cũng từng động thủ với nàng, thì là vì… xem tính toán nhầm . Có điều, sức quyến rũ của cô gái thực sự lớn đến , thể khiến cả Bách Lý Kinh Hồng và Hoàng Phủ Hoài Hàn đều ái mộ nàng ư?!
, chỉ á khẩu mất một chút ngắn ngửi, lửa giận trong lòng Tô Cẩm Bình vẫn vượt qua sự kinh ngạc, nghiến răng nghiến lợi một lúc lâu, khi cố gắng cho vẻ mặt thoạt vô cùng hòa nhã, mới dùng ánh mắt ‘ngập tràn thiện ý’ Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, chỉ cần ngài trả một trăm lượng cho tiểu nhân, tiểu nhân cam đoan sẽ nhớ ngài cả đời, hơn nữa, oán hận mà là cảm ơn! Cảm ơn trái tim, cảm ơn vận mệnh, một đời bầu bạn với , để dũng khí là chính …”
Nói đến đoạn cao hứng, nàng còn hát một bài hát khiến chỉ câm nín!
Mọi như thấy từng đám từng đám quạ đen bay qua gáy, dường như đang nhắc nhở họ, nếu còn tiếp tục nàng hát nữa thì thời gian sống vốn nhiều của họ, khả năng sẽ gặp bất trắc!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Đủ !” Quân Lâm Uyên đen mặt lên tiếng, Tô Cẩm Bình hiện giờ đang là cung nữ của , thứ nàng đ.á.n.h mất chỉ là thể diện của một nàng, mà là của bộ Bắc Minh .
Tô Cẩm Bình cũng hùng hổ lườm tên lắm điều một cái, kiếp, liên quan gì đến ngươi, ngươi kêu cái con khỉ gì?! nhớ đến mạng sống của hiện giờ vẫn đang tay , nàng giận mà dám gì, ngừng hát nữa, đó cũng thèm Quân Lâm Uyên mà sáng rực hai mắt với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, chuyện ngài nghĩ thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-37-1-biet-lay-gi-cuu-may-day-mong-cua-tao-oi.html.]
“Không bao giờ! Trẫm tin nàng!” Hắn dám chắc trăm phần trăm rằng, nếu trả nàng thật, chỉ bao lâu nàng sẽ quên béng , quên còn sót chút nào, cũng hề giữ một nửa phần vết tích!
Tô Cẩm Bình bó tay, còn đang định gì đó thì Hoàng Phủ Hoài Hàn để ý đến nàng nữa, sang chuyện cùng Quân Lâm Uyên, bước từng bước một ngoài cửa cung.
Hoàng Phủ Dạ khẽ trấn an Tô Cẩm Bình lưng họ. Tô Cẩm Bình đen mặt hai đang trò chuyện vui vẻ phía , tức đến nổ phổi! Mẹ kiếp, dám quịt tiền của nàng!!!
Nhìn bóng lưng tên cẩu hoàng đế , trong đầu nàng nhanh chóng tưởng tượng đến cảnh sức giáo huấn , nàng chằm chằm cái m.ô.n.g lớp long bào tím đậm của , chỉ nghĩ đến cảnh tượng tươi khi bay lên tung một cước đạp bay xa…
Nghĩ đến xuất thần, nàng chợt tung một cước, hét to một tiếng: “Ta tiễn , xa ngàn dặm!”
Hoàng Phủ Hoài Hàn đang sang chuyện với Quân Lâm Uyên, Tô Cẩm Bình cũng chỉ cách nửa thước, kịp phản ứng thì m.ô.n.g trúng chiêu!!!
— Yên tĩnh!!!
Khắp nơi đều yên tĩnh. Bước chân cũng đều ngừng , giữa m.ô.n.g Hoàng Phủ Hoài Hàn một dấu chân to, nó như nhắc nhở rằng, Tô Cẩm Bình chỉ đạp một cước, mà còn đạp giữa hoa cúc!!!
Hoàng Phủ Hoài Hàn sửng sốt! Hoàng Phủ Dạ sững sờ! Quân Lâm Uyên cứng ! Quân Mộng Nhã váng vất! Tất cả đều ngây .
Ngay cả chính Tô Cẩm Bình cũng choáng váng với hành động điên rồ của ! Vừa nàng chỉ mới nghĩ thôi mà, định tay thật ?! vì kích động một cái mà tung chân lên đá ?! Lại còn hát ‘ tiễn , xa ngàn dặm’ nữa chứ, là đá bay luôn ?! Giờ thì xong , nàng thực sự suy nghĩ cắt đứt chân luôn cho xong, cắt cụt chân thì thể giữ cái mạng nhỏ của nàng ?!
Hoàng Phủ Hoài Hàn thề, đời từng gặp chuyện như thế bao giờ! Lúc khi nàng ở hoàng cung Đông Lăng tranh nhà xí với cũng định đá một cước, nhưng cuối cùng tránh . Hắn ngờ nàng còn dám thứ hai nữa! Dù thích nàng đến mấy, nhưng đạp một cước mặt , còn trúng giữa hoa cúc thì thể nào vứt bỏ thể diện thêm nữa!
Thấy gì, Tô Cẩm Bình càng cảm thấy c.h.ế.t chắc !
Từ đến giờ, nếu tức giận chắc chắn sẽ quát ầm lên, hôm nay chọc tức đến mức cả quát tháo nữa, sự oán hận cao đến mức nào chứ… Nàng cúi đầu rụt cổ, răng run cầm cập, , nàng và tiểu Hồng Hồng nhà nàng còn trải qua những tháng ngày hạnh phúc mà sinh ly t.ử biệt thế , nàng cam lòng!!!
Một sự im lặng kỳ quái… Mọi cảm thấy khí xung quanh vô cùng mong manh. Quân Lâm Uyên mấp máy miệng ngậm , câu nào, vì còn gì với hành vi của cô gái nữa, càng xử lý thế nào cho thỏa đáng.
“Hoàng… Hoàng thượng, tình tiết câu chuyện là thế , tiểu nhân thấy ngài sắp , cảm thấy luyến tiếc, nên mới nhớ một bài hát tên là , nhất thời kích động duỗi chân duỗi tay, hiểu duỗi tới tận m.ô.n.g ngài. Hoàng thượng, ngài tin tiểu nhân, tiểu nhân cố ý!” Oa oa oa!
Không cố ý ? Đến tên ngốc cũng tin . Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh lùng nàng một lúc lâu, tiếc nuối tính mạng của nàng là một chuyện, nhưng cũng thực sự tức giận, sống hai mươi mấy năm nay, từng mất mặt như thế bao giờ: “Lâm Uyên !”
Lúc Quân Lâm Uyên mới vẻ kịp phản ứng, : “Tiện tỳ đúng là chán sống , Hoài Hàn trẫm xử lý thế nào?”
“Đánh mạnh hai mươi trượng!” Không trừng phạt nàng một chút thì khác sẽ nghĩ Hoàng Phủ Hoài Hàn quá dễ ức hiếp, ngay cả một cung nữ cũng thể tùy tiện hạ nhục ! Quan trọng nhất là, nuốt trôi cục tức !
Đôi môi mỏng khiêu gợi của Hoàng Phủ Dạ khẽ mấp máy, nhưng một lúc lâu cũng lời nào. Hai mươi trượng là vô cùng khai ân , hành vi của tiểu Cẩm Cẩm, dù lôi ngoài c.h.é.m thành nghìn mảnh cũng đủ. Vì thế, hình phạt của Hoàng khiến tiện lên tiếng cầu xin.
Chúng đại thần Bắc Minh đều khen ngợi Đông Lăng hoàng rộng lượng, còn Tô Cẩm Bình thì thầm đến đứt từng khúc ruột, ai cho nàng , vì động tác chân nhanh hơn cả suy nghĩ thế ? Nàng thực sự chỉ định tưởng tượng chứ định hành động thật ?! Vì cái lông gì mà bất cẩn tung chân đá chứ?! Hai mươi trượng, đ.á.n.h đau còn d.ư.ợ.c của tiểu Hồng Hồng, giờ đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nào nổi lòng từ bi đưa t.h.u.ố.c cho , hu hu hu!!!
Quân Lâm Uyên lạnh một tiếng, đôi mắt xếch vẻ sung sướng vẻ tiếc nuối, giọng du dương lạnh lẽo vang lên: “Người , lôi nàng xuống!”
“Không cần lôi, tự . Hu hu hu…” nàng ầm lên, đó kêu rên t.h.ả.m thiết, vô cùng bi thương: “Trời ơi, lấy gì cứu mày đây, m.ô.n.g của tao ơi!”
Mọi cảm thấy như sét đánh, từng đám mây âm u bay đỉnh đầu họ, tia chớp xẹt qua đ.á.n.h họ bay xa ngàn dặm!
Quyển 2