Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 36:: Giúp Ta Tìm Hắn…
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm nay, đầu Nam Cung Cẩm cứ mãi mơ mơ màng màng, nhưng thể cảm nhận thi thoảng một bàn tay lành lạnh man mát sờ lên trán nàng, đặt khăn ướt lên trán nàng, lấy xuống, khi nhúng nước mát, đắp . Còn cả mùi hương tuyết liên nhàn nhạt thoang thoảng khắp xung quanh.
Sắc trời dần sáng, nàng thấy thoải mái hơn một chút, từ từ mở mắt .
Đôi mắt phượng lướt một vòng nhưng thấy gì cả, thấy mà nàng cho rằng hẳn là đang đây, chỉ Linh Nhi canh chừng ở cửa cách đó xa. Thấy nàng tỉnh , cô vội bê một bát t.h.u.ố.c đến: “Cô nương, uống t.h.u.ố.c !”
Nam Cung Cẩm quanh bốn phía, cổ họng khô khốc, giọng khàn : “Đây là ?” Nàng cúi đầu xuống, phát hiện đang mặc một chiếc áo trung y của nam giới, n.g.ự.c vẫn còn đang quấn cẩn thận.
“Đây là dịch quán Dương Châu, tối qua cô nương ngất xỉu, Hoàng thượng đưa về đây!” Linh Nhi đáp, mặt biến sắc.
Nam Cung Cẩm nhíu mày, là tên Mộ Dung đoạn tụ ư? rõ ràng vòng tay lành lạnh đêm qua giống Mộ Dung Thiên Thu mà. Nàng ngẩng đầu Linh Nhi: “Em thật ?”
“Cô nương , lẽ nào thuộc hạ lừa ?” Linh Nhi nhíu mày, dường như bất mãn với chuyện nghi ngờ.
Thấy cô lộ vẻ mặt như , nên Nam Cung Cẩm chỉ thể tin tưởng, đón lấy bát t.h.u.ố.c đen đắng cố gắng nín nhịn cảm giác khó chịu buồn nôn để uống một cạn sạch. Nàng uống xong, Linh Nhi lập tức bước tới đưa mứt cho nàng ngậm, nàng mới thấy dễ chịu hơn một chút.
Nàng cúi đầu, tâm trạng cực kỳ ủ dột. Trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng Nam Cung Cẩm nhịn nữa liền hỏi: “Hắn vẫn về ?”
Cũng chính vì cúi đầu, nên nàng thấy ánh mắt của Linh Nhi thoáng vẻ mất tự nhiên: “Không ạ!”
“Choang!” một tiếng, Nam Cung Cẩm ném chiếc bát trong tay xuống đất, vỡ tan tành!
Tiếng động chói tai vang lên khiến inh cả tai, chỉ Linh Nhi giật thót , mà ngay cả chính Nam Cung Cẩm cũng giật thót !
“Cô nương...” Linh Nhi sững sờ một lúc, vội cúi đầu thu dọn.
Nam Cung Cẩm cũng như giật tỉnh táo , mặt vẻ ngượng ngùng. Trước giờ nàng từng mất kiểm soát quá mức thế bao giờ! Trong lòng nàng tràn ngập cảm giác thấp thỏm và khủng hoảng thể rõ thành lời, còn chút cảm giác ngượng quá hóa giận. Cuối cùng nàng cũng sợ , thực sự sợ . Chính vì từ tới giờ bất luận phạm gì, cũng đều tha thứ cho , nên nàng mới càng ngày càng coi trời bằng vung như . Cuối cùng nàng chọc tức đến mức bỏ luôn , thậm chí còn buồn với nàng một lời tạm biệt nữa.
Có điều, bỏ thì nàng từ bỏ như ? Hiển nhiên, đó là phong cách của Nam Cung Cẩm nàng: “Truyền tin tức cho Ảnh bộ, nhờ nhóm Tàn tìm giúp !”
Linh Nhi trầm mặc một lúc đáp: “Cô nương, tối qua em truyền tin qua đó , nhưng tìm thấy một chút dấu vết nào. Hơn nữa, nếu bệ hạ cố tình né tránh, thì với năng lực của Ảnh bộ, họ cũng tìm thấy !”
Mấy chữ “cố tình né tránh” đả kích Nam Cung Cẩm một cách sâu sắc, khiến sắc mặt vốn trắng bệch của nàng càng nhợt nhạt hơn vài phần. “Vậy đừng tìm nữa, em ngoài !”
Linh Nhi khựng một chút, thấy nàng như , rốt cuộc cô vẫn chút nỡ, liền lên tiếng an ủi vỗ về: “Cô nương , thể là Nam Nhạc việc, nên bệ hạ về chăng. Có lẽ vài hôm nữa sẽ mà!”
“Em tin ?” Nam Cung Cẩm ngước mắt lên cô, hỏi vặn , mặt chút cảm xúc.
Linh Nhi còn đáp thế nào. Làm thể thế . Nếu bệ hạ mà về Nam Nhạc thật, thì thể với cô nương một tiếng chứ. Dù cho ngài giận cô nương, câu nào, thì cũng bỏ hé tiếng nào, còn cố tình cho họ tìm thấy như bây giờ.
“Thôi bỏ , em ngoài !” Chuyện cũng của Linh Nhi, nàng cần gì trút giận lên Linh Nhi chứ.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Linh Nhi thu dọn thứ ngoài.
Nam Cung Cẩm ngã vật xuống giường, thể hết cảm giác thấp thỏm trong lòng. Trong cuộc đời của nàng, đây thể gọi là đầu tiên nàng yêu, thế nên nhiều lúc xảy vấn đề nhưng nàng giải quyết như thế nào. Ví dụ như chuyện , với tính cách bình thường của nàng, chắc chắn nàng sẽ bực tức một câu “Chỉ là một đàn ông thôi mà, biến thì cứ biến ”! khi vấn đề xảy với nàng, là nàng phạm , ôm cái cảm giác hổ thẹn và tự trách , đàn ông đối diện khéo là , thì nàng thực sự cho nữa.
Một ngọn lửa vô danh cứ thế bùng lên. Nàng tung chăn , dậy, bực bội vò đầu bứt tai. Tên đàn ông đáng c.h.ế.t , chuyện gì thì giải quyết hòa bình ?! Bất luận là trừng phạt nàng gì thì nàng cũng sẵn sàng chấp nhận, nhưng giờ lẳng lặng né tránh thế là chứ?!
“Kẹt!”, cửa mở , Lãnh T.ử Hàn bước : “Tiểu Cẩm, đưa về trả nàng đây !”
Hắn dứt lời, Phong liền theo trong phòng.
Nam Cung Cẩm định tinh thần, cố vẻ cả, sang hai , mặt Phong đầy vẻ áy : “Tướng gia, khi hai , thuộc hạ Mộ Dung Thiên Thu và Lãnh T.ử Hàn nhận ngay , thế nên...”
Hai đó đều cực kỳ tinh mắt, nhận rằng cao hơn Hoàng hậu một chút chứ. Mà cũng nghĩ đến chuyện gửi tin báo , nhưng võ công của tên Mộ Dung Thiên Thu cao hơn , khiến chút cơ hội nào để báo tin chạy trốn. Nếu cuối cùng Lãnh T.ử Hàn cầu xin cho , thì e rằng cái tên Mộ Dung Thiên Thu độc ác tàn bạo đó g.i.ế.c luôn ! Hai gài bẫy liên tiếp đều phần của cả. Mà lúc đó Tướng gia cũng đến Dương Châu , nên Mộ Dung Thiên Thu cần ép cung nữa, lập tức thẳng đến Dương Châu luôn.
“Cảm ơn!” Nam Cung Cẩm gật đầu với Lãnh T.ử Hàn. Dù Phong , nàng cũng nếu Phong sống sót tay cái tên thù tất báo Mộ Dung Thiên Thu , thì chắc chắn thể thiếu công lao của Lãnh T.ử Hàn.
“Tiểu Cẩm, giữa và nàng cần gì khách khí như chứ!” Hắn mỉm bước đến bên cạnh giường nàng, đôi mắt đen như mực thản nhiên nàng: “Đã khỏe hơn chút nào ?”
Thế nên Phong vốn cảm kích ơn cứu mạng của Lãnh T.ử Hàn, giờ thấy nhiệt tình với Hoàng hậu như , chợt thấy mất hứng, đen mặt ngoài!
Ánh mắt đầy thâm tình nàng chỉ khiến Nam Cung Cẩm cảm thấy khó chịu. Nàng né tránh ánh mắt của , ngại ngùng : “Khỏe hơn chút !”
Lãnh T.ử Hàn cũng nàng quen với ánh mắt như thế của , nhưng cái tên ngu xuẩn Bách Lý Kinh Hồng đó đưa cho một cơ hội như , nếu biểu hiện một chút thì chẳng quá lãng phí ? “Tiểu Cẩm, nếu nàng thoải mái ở thì nhớ với , nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-36-giup-ta-tim-han.html.]
Giọng ngông cuồng tùy tiện nhưng vô cùng dịu dàng. Linh Nhi ngoài cửa tức đến nghiến răng nghiến lợi! Lần bệ hạ thế thì khác nào cho khác cơ hội chen chỗ trống chứ, thật đúng là...!
“Ừm!” Nam Cung Cẩm gật đầu, nhưng vẫn mắt . Nhìn chỉ thấy lúng túng mà thôi. Cũng thể do nàng đang ốm, nên tinh thần cũng trở nên yếu ớt uể oải hơn.
Thấy sắc mặt nàng khó coi, Lãnh T.ử Hàn bèn dậy chuẩn về: “Tiểu Cẩm , về nhé. Nàng nghỉ ngơi cho khỏe, chừng lát nữa nàng ứng phó với vị Hoàng của đấy!” Nhắc đến Mộ Dung Thiên Thu, giọng điệu của vẻ trào phúng.
“Ừm!” Nam Cung Cẩm gật đầu, mặt mệt mỏi. Lãnh T.ử Hàn mới dậy. Vừa hai bước, nàng kéo tay .
Lãnh T.ử Hàn cứng , thứ gì đó như bùng lên từ tận đáy lòng.
Linh Nhi cũng tức đến nghiến răng ken két, trong lòng thầm c.h.ử.i ầm lên. Bệ hạ ơi là bệ hạ, ai bảo ngài mẩy, giờ thì đây !
Giọng yếu ớt vang lên lưng , ngữ khí mang theo chút thấp thỏm: “Lãnh T.ử Hàn, thể tìm giúp ?”
Nói xong chính nàng cũng cảm thấy khó rõ cảm xúc trong lòng . Tính , đây là đầu tiên nàng cầu xin khác. Lãnh T.ử Hàn là giáo chủ ma giáo, thế lực trải rộng khắp thiên hạ, thể sẽ hy vọng hơn một chút.
Tâm trạng vốn đang vui vẻ của Lãnh T.ử Hàn lập tức rơi xuống đáy vực, sự chênh lệch trong lòng giống như đang từ thiên đường mà rơi thẳng xuống địa ngục , nên sắc mặt cũng cứng vài phần.
Thấy gì, Nam Cung Cẩm ngại ngùng, rụt tay , : “Xin , khó cho quá! Không tiện thì thôi !”
“Tiểu Cẩm, nàng mà nàng vẫn tìm ?” Lãnh T.ử Hàn chợt đầu nàng. Đôi mắt đen láy nàng chằm chằm, lọn tóc mai rơi xuống tạo nên một đường cong vô cùng quyến rũ mạnh mẽ, nhưng bây giờ thực sự vẻ giận đến kìm .
Nam Cung Cẩm c.ắ.n môi , sắc mặt vốn bợt bạt giờ trắng thêm vài phần. Nàng cũng hổ, bỏ vẫn còn cố mà đeo bám chịu buông tay, nhưng mà… “Bất luận thế nào, cũng rõ ràng chứ!”
Cứ lẳng lặng bỏ thế là ý gì? Cứ một lèo rõ ràng thế là ? Như thế nào thì cũng cho nàng một lời chứ?!
Thấy sắc mặt nàng tái nhợt, lảo đảo như ngất xỉu, cuối cùng Lãnh T.ử Hàn cũng nỡ, thở dài gật đầu: “Thôi , giúp nàng! Nàng cứ yên tâm nghỉ ngơi !” Trong lòng thầm , nếu Bách Lý Kinh Hồng né tránh, thì trong thiên hạ gì ai thể tìm chứ?!
Nam Cung Cẩm gật đầu: “Cảm ơn !” Nói xong, nàng xuống giường. Trước giờ Lãnh T.ử Hàn luôn là là , nếu hứa sẽ tìm giúp nàng, thì chắc chắn sẽ tìm giúp nàng! Tức giận cũng , chia tay cũng , bất luận thế nào, cũng rõ ràng một câu mới đúng chứ.
Vừa xuống, nàng ngủ tới tận chiều mới tỉnh dậy. Linh Nhi đang hầu hạ nàng ăn cơm tối thì Mộ Dung Thiên Thu tới. Hắn liếc nàng một cái, : “Yến khanh , hôm nay trẫm đến đây ba , hai khanh đều ngủ say như c.h.ế.t, cuối cùng trẫm cũng gặp một .”
“Đa tạ Hoàng thượng quan tâm, thần vô cùng cảm kích!” Nam Cung Cẩm gật đầu . Tâm trạng nên nàng cũng hứng mà đối đáp với Mộ Dung Thiên Thu.
Mộ Dung Thiên Thu mỉm , bước tới xuống bên giường nàng: “Khanh xem khanh kìa, đang yên đang lành, ngày đông giá rét chạy đóng giả con gái múa may cái gì chứ. Giờ thì ? Ốm đến mức , thật sự khiến trẫm cũng đau lòng.”
Khóe môi nàng giật giật, đau lòng ? Mẹ cha nhà ngươi, tươi như hoa thế còn ngại mà đau lòng nữa ? Tuy trong lòng thì phỉ nhổ , nhưng ngoài mặt vẫn cung kính: “Làm Hoàng thượng lo lắng, thần quá!”
Thấy y hiếm khi ngoan ngoãn mồm năm miệng mười với như thế , tâm trạng của Mộ Dung Thiên Thu cũng hơn nhiều: “Vậy khanh chịu khó tĩnh dưỡng cho khỏe , vì sức khỏe của Yến khanh, trẫm hạ lệnh nghỉ ngơi tại đây ba ngày đó. Sau ba ngày, Yến khanh nhất định khỏe , để cùng trẫm về triều nhé!”
“Đa tạ Hoàng thượng quan tâm, chắc chắn thần sẽ cố gắng dưỡng bệnh!” Nói chuyện một hồi nàng cũng cảm thấy mệt mỏi, nhưng đầu óc vẫn vô cùng tỉnh táo. Nàng ngẩng đầu Mộ Dung Thiên Thu, chợt lên tiếng tra hỏi: “Hoàng thượng, đêm qua ngài đưa thần về ?”
Mộ Dung Thiên Thu ngẩn , đêm qua bỏ về , đó Thừa tướng ngất xỉu nên mới . Mà lúc đó, y trung y màu trắng , còn mặc bộ váy con gái khiến cảm thấy vô cùng chướng mắt đó. Hắn vốn định đích bế y về, nhưng Linh Nhi bác bỏ ý của , ôm Yến Kinh Hồng theo .
Lúc đó cũng so đo tính toán, trong lòng cũng đang tức giận vì tên tiểu t.ử thối dám bỏ trốn cùng Mộ Cẩn Thần nên mới khăng khăng đòi bế y. thì cũng coi như là đưa y về nhỉ? “Yến khanh , trẫm đưa khanh về, thì chẳng lẽ là cái tên Mộ Cẩn Thần ? Phải , Mộ Cẩn Thần ?”
Nghe , tia hy vọng le lói còn sót trong lòng Nam Cung Cẩm phút chốc dập tắt. Thấy Mộ Dung Thiên Thu nhắc đến Bách Lý Kinh Hồng, nàng chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c nghẹn , : “Đa tạ Hoàng thượng hôm qua giúp đỡ thần. Thần mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút!”
Nàng dứt lời, Mộ Dung Thiên Thu liền mất hứng. Bé con to gan thật, dám lên tiếng đuổi khách với ?! Hắn đang định phát tác, nhưng thấy sắc mặt yếu ớt bợt bạt của nàng, nỡ nhẫn tâm, liền phất tay áo, để một câu “nghỉ ngơi cho khỏe”, bỏ về!
Chờ , Nam Cung Cẩm càng cảm thấy đầu óc choáng váng, tối sầm mắt mũi mất ý thức.
Trong lúc mơ mơ màng màng, nàng chỉ cảm thấy mùi hương tuyết liên bay thoang thoảng trong khí, lau cơ thể nóng hầm hập của nàng, nhưng nàng mở nổi mắt . Nàng chỉ thể cảm nhận thở của lượn lờ trong khí. thế, là thở của . Nàng kìm liền đưa tay , nắm chặt lấy tay . Tay đó giật giật mấy , cuối cùng giằng , đành để mặc cho nàng nắm.
Quyển 3