Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 36:.2: Trẫm Có Điểm Nào Kém Hắn?
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Cẩm Bình từ cung của Quân T.ử Mạch thông báo là Hoàng Phủ Hoài Hàn mời sang. Lần , đến báo là một thái giám nàng gặp ở tẩm cung của Hoàng Phủ Hoài Hàn , nên cũng lập tức theo nghi ngờ gì, trong lòng thầm suy nghĩ, tên cẩu hoàng đế định tìm gì? Chẳng lẽ gây sự ?! Nàng nghĩ tới cửa tẩm cung của , khi hạ nhân bẩm báo, Tô Cẩm Bình bước từng bước trong.
Lúc , Hoàng Phủ Hoài Hàn đang bên bàn, khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ lạnh lùng, thấy Tô Cẩm Bình , sắc mặt dịu một chút.
“Không Hoàng thượng cho truyền tiểu nhân đến chuyện gì?” Sắc mặt Tô Cẩm Bình dễ lắm, vì đúng là nàng gặp .
Tâm trạng Hoàng Phủ Hoài Hàn vốn tệ lắm, thấy sắc mặt của nàng lập tức biến mất hẳn, vì thế, mấy lời cũng đổi theo, ngữ điệu cao lên: “Ngày mai trẫm sẽ !”
“Vậy thì quá, chúng hẹn gặp !” Tô Cẩm Bình vội , mặt đầy vẻ sung sướng, che giấu, trong lòng thầm oán, cút thì cứ cút , với gì?!
“Nàng thật sự đáp ứng yêu cầu của trẫm ?” Trong lòng nàng, ở bên cạnh còn bằng ở bên cạnh Quân Lâm Uyên ?!
Tô Cẩm Bình lạnh: “Hoàng thượng, tiểu nhân ngài yêu sâu đậm lắm , nhưng tình yêu của ngài quá rẻ mạt, gánh nổi!” Mấy lời mang theo vẻ trào phúng sắc bén, mục đích là châm chọc ngày đó Hoàng Phủ Hoài Hàn dùng mỹ nam kế với nàng. Hắn thích nàng ? Coi nàng là kẻ ngốc ?! Đơn giản là lợi dụng mà thôi!
Nghe nàng , trong mắt Hoàng Phủ Hoài Hàn chợt dâng lên vẻ đau đớn, ngoài mặt vẫn thể hiện gì, chính cũng rõ , rốt cuộc thích nàng mấy phần, thậm chí cũng rốt cuộc đây là thích , nên khi thấy nàng tình yêu của ‘ rẻ mạt’, chỉ cảm thấy gì đáp . Im lặng một lúc lâu , mới lạnh giọng : “Bách Lý Kinh Hồng, hơn trẫm nhiều như thế ?”
Mấy lời mang theo vị chua mà chính phát hiện .
Tô Cẩm Bình nhíu mày, ánh mắt càng thêm khó hiểu, thế? Đầu lừa đá ?! Mấy vấn đề mà cũng hỏi , nếu vì hiểu quá rõ thì thật sự nghĩ rằng đang thật. nàng vẫn thẳng thắn đáp: “So với Hoàng thượng, thì mới thể gọi là phù hợp nhất!”
“Rầm!” một tiếng, Hoàng Phủ Hoài Hàn đập mạnh tay xuống bàn, vẻ bình tĩnh cố gắng giữ nửa ngày cũng biến mất hẳn. Hắn bước vài bước đến mặt Tô Cẩm Bình, nghiến răng nàng: “Tô Cẩm Bình, nàng thử xem, trẫm chỗ nào kém ?!”
“Chỉ một chỗ!” Tô Cẩm Bình thực sự chọc tức .
Một luồng sát khí dâng lên trong mắt , gân xanh ở thái dương cũng nảy lên: “Tô Cẩm Bình, trẫm lời thật!”
Tô Cẩm Bình nghiêm túc như , liền thẳng thắn : “Chàng thể cho sự duy nhất, Hoàng thượng cho !” Trong tiềm thức nàng tin tưởng lời của Hoàng Phủ Hoài Hàn, vì phản ứng hiện giờ của , dường như thật sự lún sâu thể kiềm chế .
Hơi thở của Hoàng Phủ Hoài Hàn dồn dập thêm vài phần, rõ ràng kích thích nặng nề, tia sáng lạnh cuồn cuộn lên trong con ngươi tím đậm, lạnh lùng thẳng mắt Tô Cẩm Bình: “Nếu như trẫm cũng thể thì ?”
Nói xong câu , trong lòng thoải mái đến khó hiểu. Hắn vốn địa vị của nàng trong lòng nặng đến , nhưng hiện giờ câu trả lời. Thì , trong tiềm thức, thậm chí còn sẵn lòng cho nàng lời hứa ‘duy nhất’! Lời hứa , dù lúc cảm động với Hinh nhi, cũng từng cho nàng .
“ sẽ một ngày, Hoàng thượng vẫn sẽ vì giang sơn xã tắc của ngài, mà bỏ rơi chút do dự!” Mặt nàng chút đổi , đôi mắt phượng thẳng mắt Hoàng Phủ Hoài Hàn khiến thể lảng tránh .
Dưới ánh mắt chăm chú của nàng, Hoàng Phủ Hoài Hàn mất tự nhiên né tránh. Nàng đúng, thừa nhận, nếu thật sự một ngày như thế, sẽ lựa chọn như , nhưng mà… “Trẫm sẽ như , chẳng lẽ Bách Lý Kinh Hồng sẽ ?”
Những lời cũng thực sự khiến Tô Cẩm Bình suy nghĩ! Nàng và Bách Lý Kinh Hồng từng nhiều vấn đề, từng trọn đời trọn kiếp một đôi, cũng từng sống c.h.ế.t , chỉ duy nhất vấn đề là từng. Nàng cũng giang sơn, cũng vẫn luôn hỏi giữa nàng và giang sơn bên nào nặng bên nào nhẹ, nhưng mỗi khi định hỏi , nàng nuốt xuống, vì nàng cảm thấy vấn đề thật sự tầm thường, tầm thường y như câu hỏi yêu của : “Nếu em và cùng rơi xuống nước thì cứu ai ” .
Vì thế nên nàng mới hỏi, hiện giờ Hoàng Phủ Hoài Hàn dùng vấn đề dồn nàng đường cùng khiến nàng trả lời thế nào! Đột nhiên, nàng chợt nhớ tới hình ảnh so tài đ.á.n.h đàn vì , còn cảnh tượng ngoan ngoãn chịu đòn, nàng liền liếc Hoàng Phủ Hoài Hàn, nếu là đàn ông thì chắc chắn sẽ thể đến mức đó vì !!! Còn Bách Lý Kinh Hồng, nếu yêu đến mức sâu đậm nhất thì thể thế ?! Nghĩ , nàng ngẩng đầu, trả lời: “Ta tin rằng, tuyệt đối sẽ thế!”
“Nàng tin như ?” Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh lùng hỏi, lửa giận bùng lên đáy mắt, cam lòng, ghen tị!
Nụ lạnh xuất hiện khuôn mặt xinh xắn của Tô Cẩm Bình, chợt toát vẻ tao nhã, ngạo nghễ, tự tin ai sánh bằng: “Không tin , mà tin chính !” Tin rằng chắc chắn sẽ nhầm .
Hoàng Phủ Hoài Hàn uất nghẹn, trong lòng cũng cảm thấy tan hết hy vọng, cuối cùng mới nhíu mày : “ trẫm vẫn cho nàng , thiết kỵ của trẫm sớm muộn gì cũng sẽ san bằng thiên hạ. Chờ đến khi chỉ còn hai bàn tay trắng, trẫm hy vọng nàng sẽ hối hận vì quyết định của !” Giọng của nhỏ hơn một chút, để ngoài cửa thấy.
“Hoàng thượng, thứ mà mỗi theo đuổi đều khác . Có cảm thấy thống nhất thiên hạ lưu danh sử sách là quan trọng nhất, cũng cảm thấy công danh lợi lộc chỉ là gió thoảng mây trôi. Thứ mong chờ, chỉ là một tình cảm chân thành, sâu đậm. Tình cảm đó thể cùng lên trời xanh cùng xuống suối vàng, tình cảm đó thể vứt bỏ tất cả, những thứ , Hoàng thượng cho ! Hơn nữa, chinh chiến thiên hạ, ai thắng ai thua, còn !” Đây là đầu tiên Tô Cẩm Bình nghiêm túc chuyện với Hoàng Phủ Hoài Hàn như , nghiêm chỉnh hơn nhiều.
Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng kinh ngạc vì vẻ trí tuệ hiếm thấy của nàng, ‘tình cảm đó thể cùng lên trời xanh cùng xuống suối vàng, tình cảm đó thể vứt bỏ tất cả’ ?! Đó là thứ tình cảm mà nàng mong ?! chính cũng thừa nhận rằng, thật sự cho !!! Hắn chán nản hít sâu một , đôi môi mỏng lạnh băng khẽ cong lên : “Tô Cẩm Bình, lúc đúng là trẫm xem thường nàng.” Hắn chỉ thấy vẻ mặt vô , ngớ ngẩn của nàng, mà hề rằng nàng còn vẻ mặt trí tuệ như nữa, thì như gì cả, thật hiểu rõ tất cả thứ!
Hiện giờ ngươi cũng đang xem thường bà thì ! “Không Hoàng thượng nhận tiểu nhân thế nào?”
“Thông minh giả ngốc!” Hắn lạnh lùng , nhưng giọng điệu đầy vẻ tán thưởng.
Tô Cẩm Bình ôm hai má vô cùng ngượng ngùng : “Ai you, Hoàng thượng khen nhầm , khen nhầm !”
Nhìn thấy nàng thành bộ dạng , khóe môi khẽ run lên kìm , gân xanh ở thái dương cũng khe khẽ giật nảy vài cái, nhưng tâm trạng bình thản hơn nhiều: “Tô Cẩm Bình, những lời nàng , đột nhiên trẫm mới nhớ tới một chuyện, điều mà nàng mong là một tình cảm chân thành, sâu đậm ?”
“ thế!” Hắn hỏi đến chuyện gì?
“Vậy… bạc thì ?” Không là ngay cả lúc mơ nàng cũng nghĩ đến tiền ?
Ặc… sắc mặt Tô Cẩm Bình chợt cứng ngắc, một lúc mới : “Tình cảm chân thành sâu đậm là thứ , còn bạc là thứ nhất!”
“Vậy, nếu trẫm thể giao hết tiền bạc trong quốc khố cho nàng, nàng bằng lòng rời xa Bách Lý Kinh Hồng ?” Hắn như thấy một tia hy vọng , vẫn còn nhớ rõ ràng chuyện lúc , cô nàng chui quốc khố của , c.h.ế.t cũng chịu !
Trên mặt Tô Cẩm Bình lộ nụ thô thiển: “Để nghĩ một chút!” Tiền của Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng cũng nhớ rõ ràng, ai you… khó quyết quá! Suy nghĩ một lúc, nàng mới chợt nhớ tới một chuyện, đó nhíu mày kiên quyết lắc đầu: “Không ! Tiểu nhân là phẩm chất đạo đức cao thượng, thể vì bạc mà bỏ tình cảm chân thành !” Lời ngoài miệng thì vô cùng chính trực, nhưng trong lòng nàng nghĩ là… Tiểu Hồng Hồng vốn nhiều tiền, Hoàng đế thì quốc khố Nam Nhạc cũng là của , nếu tính như thì còn nhiều tiền hơn Hoàng Phủ Hoài Hàn nhiều! Vì thế… khà khà…
Chuyện cũng với chúng một đạo lý, đàn ông năng lực, giữ phụ nữ của , chỉ giữ chặt ở phương diện tình cảm, mà về thực lực cũng thể thua bất cứ kẻ nào, đặc biệt là vấn đề nhạy cảm như tiền bạc ! Dù là ở hiện đại ở cổ đại cũng đều như thế! Hơn nữa, Tô Cẩm Bình nhận thức sâu sắc rằng, mấy đàn ông tiền mà trách phụ nữ tham phú phụ bần, căn bản là minh chứng cho sự vô dụng! Đã bạc, còn nghĩ xem nên kiếm tiền như thế nào, nên phấn đấu để giữ chặt phụ nữ của , than trời trách đất oán hận đối phương lòng đổi , chẳng vô dụng thì là gì?!
Khóe môi Hoàng Phủ Hoài Hàn giật giật mấy cái, rõ ràng là câu ‘tiểu nhân là phẩm chất đạo đức cao thượng’ giáng cho một cú!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-36-2-tram-co-diem-nao-kem-han.html.]
Hắn còn đang định gì đó, thì một luồng sát khí sắc bén xé gió lao tới, hai đều đầu, Hoàng Phủ Hoài Hàn vung tay áo bào lên, một luồng lực lao đẩy b.ắ.n xa ngoài!
Không bao lâu , mấy hắc y nhân nữa xông ! Tình cảnh quen thuộc khiến Tô Cẩm Bình khỏi oán trách Hoàng Phủ Hoài Hàn, khi gặp một cũng ám sát, cũng liên lụy nàng như thế, c.h.ế.t tiệt!!! Mà khiến nàng càng tức tối hơn là, nàng Quân Lâm Uyên bỏ thuốc, hiện giờ đến năng lực bảo vệ cũng !!!
Hoàng Phủ Hoài Hàn tình trạng cơ thể của nàng, chỉ lo g.i.ế.c . Tô Cẩm Bình cũng to giọng hô: “Bắt thích khách!” Hoàng Phủ Hoài Hàn c.h.ế.t cũng , nhưng đừng liên lụy đến nàng!!!
Tiếng kêu khiến một hắc y nhân chú ý tới nàng, một luồng nội lực lao thẳng về phía Tô Cẩm Bình. Nàng đang tay đỡ , nhưng thể động đậy, trong lòng thầm mắng Quân Lâm Uyên thêm vài nữa, mím chặt môi chờ cái c.h.ế.t đến…
“Keng!” một tiếng, kiếm của thích khách rơi xuống đất, đồng thời rơi xuống còn cả cây quạt cán vàng của Hoàng Phủ Dạ. Điều khiến Tô Cẩm Bình ngạc nhiên hơn là ngờ Hoàng Phủ Hoài Hàn chắn mặt , tư thế … rõ ràng là đỡ kiếm cho ! Nàng hoa mắt chứ?!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Lần trong ngự thư phòng của Đông Lăng, thương vì , hôm nay còn thể tới mức , thật là…
Hoàng Phủ Dạ mới chạy tới cũng ngẩn giống nàng, nếu tới trễ một bước thôi thì thanh kiếm xuyên qua n.g.ự.c hoàng ! Hắn nhất thời tìm thấy giọng của , chẳng lẽ Hoàng cũng…?!
Ngự lâm quân nhanh chóng chạy tới, những đó ám sát thành công lập tức tự sát!
Quân Lâm Uyên cũng tin báo mà đến, sắc mặt cực kỳ khó coi! Nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn c.h.ế.t ở hoàng cung Bắc Minh, thì dù nhảy xuống sông Hoàng Hà, Bắc Minh họ cũng rửa sạch tội . Hắn sợ khai chiến với Đông Lăng, mà chấp nhận mưu tính như thế. Vừa thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn, liền lên tiếng: “Hoài Hàn , chứ?”
Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng nhíu mày: “Không , chắc hy vọng trẫm ở Bắc Minh!” Thật cũng vốn định ngày mai sẽ rời .
Quân Lâm Uyên biến sắc, dung nhan như mạ vàng lạnh : “Hoài Hàn là đang nghi ngờ do trẫm ?”
“Mộ Dung Thiên Thu!” Hắn lạnh lùng phun bốn chữ, phản bác phán đoán của .
Lúc sắc mặt Quân Lâm Uyên mới dịu xuống, thực chính cũng nghi ngờ là do Mộ Dung Thiên Thu ! Hiện giờ bốn nước đang ở thế chân vạc, đương nhiên những quốc gia khác sẽ lo lắng nước liên minh, Đông Lăng và Bắc Minh ở cạnh , hai vị hoàng đế liên tục qua thăm cũng như chứng minh với bên ngoài rằng quan hệ của họ đơn giản. Tân hoàng của Nam Nhạc sắp đăng cơ, thời gian rảnh để ý tới chuyện , như cũng chỉ còn Tây Võ! Việc Mộ Dung Thiên Thu chỉ cảnh cáo họ, chứ nếu ám sát, chắc chắn sẽ chọn ban ngày mà buổi tối mới đúng. Mục đích của , chính là khiến cho bọn họ dù liên minh cũng cân nhắc một chút! Mà nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn ngốc nghếch một chút, thì lẽ còn nghi ngờ cả Quân Lâm Uyên! Giỏi cho Mộ Dung Thiên Thu, nghĩ Quân Lâm Uyên là bù ? Dám phái sát thủ tận hoàng cung của thì dám đón nhận cái giá đắt trả!!!
“Việc Lâm Uyên định xử lý thế nào?” Dù nơi cũng là Bắc Minh, Hoàng Phủ Hoài Hàn gặp chuyện ở đây đương nhiên quyền yêu cầu Quân Lâm Uyên ăn cho rõ ràng.
Nụ cực kỳ tàn độc nở mặt Quân Lâm Uyên: “Đương nhiên bắt Mộ Dung Thiên Thu trả giá đắt! Hoài Hàn cứ yên tâm chờ tin của trẫm , chuyện , trẫm ắt xử lý rõ ràng cho !”
Thấy Quân Lâm Uyên tự tin như thế, Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng nhiều: “Vậy trẫm sẽ chờ tin lành!”
Quân Lâm Uyên khẽ gật đầu, cũng hứng chuyện thêm với Hoàng Phủ Hoài Hàn một câu nào nữa, càng tâm trạng Tô Cẩm Bình lấy một cái, phất tay áo bào về phía ngự thư phòng, nụ mặt khiến sợ hãi, nốt ruồi son ở mi tâm đến mức ai dám thẳng, bộc lộ trọn vẹn sự phận nộ của đế vương với việc ! Quả thật, đối với Quân Lâm Uyên mà , đây còn là một lời cảnh cáo nữa, mà là một sự nhục nhã đối với Quân Lâm Uyên , cũng là sự nhục nhã đối với thực lực và trí tuệ của !!! Chuyện , nhất định bắt Mộ Dung Thiên Thu trả giá đắt!
“Xử t.ử bộ phụ trách an của hoàng cung hôm nay!” Chỉ một câu quyết định vận mệnh của mấy nghìn .
“Vâng!”…
Chờ khuất, Hoàng Phủ Dạ mới Hoàng Phủ Hoài Hàn, thôi, dường như gì. Hắn thực sự cảm thấy cảnh tượng kỳ quái.
Thấy Hoàng Phủ Dạ chằm chằm, mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng gượng gạo. Vừa thấy nàng gặp nguy hiểm, kịp nghĩ ngợi lập tức lao đến chắn mặt nàng, hành vi do vô thức, nhưng mà… chuyện giải thích với Dạ thế nào?
Hoàng Phủ Dạ im lặng một lúc lâu, hình như cuối cùng cũng suy nghĩ kỹ càng, đưa tay vận nội lực, hút cây quạt đang mặt đất về tay , gì thêm mà thẳng.
Hoàng Phủ Hoài Hàn gặp ánh mắt kỳ quái của Hoàng Phủ Dạ, bắt gặp tiếp ánh mắt kỳ quái của Tô Cẩm Bình, mi tâm nảy lên, lạnh giọng : “Không định cảm ơn trẫm ?”
Dù thế nào thì nàng cũng vẫn nhận ân tình ! Tô Cẩm Bình nghiêm túc : “ là cảm ơn hoàng thượng! Tiểu nhân còn việc, !” Nàng bao giờ ở chung một phòng với phần t.ử nguy hiểm nữa, vì tỷ lệ gặp chuyện may của cao!
Nhìn theo bóng chậm rãi bước của nàng, giọng lạnh như băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn vang lên như tuyên bố: “Tô Cẩm Bình, trẫm thể vì nàng mà quên mạng sống, nhưng mà, chỉ cần trẫm còn sống, thì trong lòng trẫm, nàng vĩnh viễn cũng thể nặng hơn thiên hạ !”
Mấy lời như khó hiểu, nhưng Tô Cẩm Bình hiểu ý . Nàng dừng bước, đầu , thật lòng: “Hoàng thượng, ngài thoạt vẻ thông minh, thật chỉ là tỏ vẻ thông minh thôi!”
Gân xanh thái dương vị hoàng đế nào đó nảy lên bần bật, cô nàng c.h.ế.t tiệt còn dám châm chọc ?! Tỏ vẻ thông minh, chẳng là vẻ thông minh, thật ngu ngốc ?!
Thấy nổi giận, Tô Cẩm Bình khẽ , ôn hòa, giọng cũng vô cùng mật: “Hoàng thượng nghĩ kỹ hơn một chút sẽ hiểu ý tiểu nhân mà!” Nói xong, nàng bước , đầu cũng ngoảnh . Dù thế nào, tâm ý của Hoàng Phủ Hoài Hàn, nàng nhận, nhưng chỉ cần nghĩ tới đối tượng liều cứu nàng là , nàng vẫn cảm thấy vô cùng kỳ quái!
Hoàng Phủ Hoài Hàn ngẩn ở trong phòng, cũng hiểu ý nàng, khóe môi lạnh băng cong lên tự giễu, nàng là cần mấy hành động đó vì nàng, vì nếu hiểu giang sơn nặng nhất, cần gì quý trọng tính mạng của như ? , hành động của , cũng chỉ là hành động vô thức, bản cũng thể khống chế thì ?!
Tô Cẩm Bình, nàng thông minh giả ngốc nghếch như , thông minh hơn trẫm nhiều như , liệu nàng thể dạy cho trẫm, thế nào khống chế trái tim , thế nào để ép buông tình cảm nên xuống ?
Quyển 2