Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 36:.1: Bênh Vực Công Chúa Mạch

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: Mẹ Cherry

Ra khỏi đại điện, Quân T.ử Mạch kéo Tô Cẩm Bình tới thẳng tẩm cung của .

“Bái kiến công chúa điện hạ!” Thị tỳ ngoài cửa đồng loạt hành lễ.

Quân T.ử Mạch phẩy phẩy tay kéo Tô Cẩm Bình trong, hỏi ngay: “Có hoàng thích cô ?”

Khóe môi Tô Cẩm Bình giật giật, vội vàng đáp: “Công chúa điện hạ, câu đùa của cô vui chút nào cả, hoàng cô thích ? Hắn g.i.ế.c là kỳ tích !”

Nàng , Quân T.ử Mạch há hốc miệng, nàng bằng ánh mắt thể tin một lúc lâu mới ngơ ngơ ngác ngác : “Thảo nào hoàng thích cô, cô khác hẳn, những phi t.ử khác của hoàng chuyện với đều khách sáo!”

“…” Cuối cùng nàng cũng gặp một tự quyền tự ý hơn cả , mấy lời nàng , cô công chúa gì gì hiểu chút nào ? Thấy nàng vẫn còn ngơ ngác, Tô Cẩm Bình ngậm miệng gì nữa, thôi , lười phản bác!

Thấy nàng gì, Quân T.ử Mạch vội cầm tay nàng: “Thật hiểu ý cô, Hoàng thích cô, nhưng cô thích Hoàng đúng ? Ta cho cô , tuy Hoàng vẻ khủng bố, nhưng thật , , chỉ là… nhưng mà thôi, từ từ cô sẽ hiểu điểm của . Nếu thật sự thích cô, sẽ hái cả trăng cả trời xuống cho cô!”

Chuyện liên quan gì đến nàng? Tô Cẩm Bình oán thầm trong lòng.

Tiểu công chúa vẫn ngừng, giống như hoàng nhà nàng hiếm đời . Tô Cẩm Bình cũng nhạy cảm phát hiện một ý mà nàng sơ hở để lộ , chỉ đơn giản là hoàng nàng vốn là nhưng vì một chuyện nào đó nên mới biến thành như .

Cho đến khi tiểu công chúa : “Thật cũng , … ôi…!” Nói tới đây, mặt Quân T.ử Mạch lộ vẻ ưu sầu.

Tô Cẩm Bình nhíu mày nàng , thật sự kìm liền hỏi: “Vậy vì biến thành như ?”

“Hả?” Trên mặt Quân T.ử Mạch thoáng hiện lên vẻ bối rối, trong sự bối rối còn cả vẻ lúng túng nữa, ấp úng , “Xin , chuyện thể cho cô . Cô chỉ cần Hoàng là một , chỉ là đôi khi nổi tính trẻ con một chút, chịu thua, nhưng thật sự !”

Mấy lời thì Tô Cẩm Bình thật sự cũng tin, vì Quân Lâm Uyên bắt nàng tới đây, thẳng cũng chỉ vì xả giận một chút mối hận cũ ở Đông Lăng thôi, thấy nàng thoải mái, trong lòng liền cảm thấy vui vẻ, đó là tính trẻ con thì là gì?! Nếu xa thật thì sẽ đối xử với nàng như , mà ném thẳng nàng nhà tù thưởng thức hàng trăm nghìn loại khổ hình . Nhìn tiểu công chúa vẫn đang ríu ríu rít , Tô Cẩm Bình : “Được , đừng nữa. Hoàng thích . Hắn hận đến tận xương chứ! Bắt tới đây cũng chỉ vì báo thù thôi!”

“Hoàng thích cô thì thể cho cô ngự thư phòng?” Quân T.ử Mạch tin, .

“À, là vì để trêu chọc mà!” Tô Cẩm Bình đen mặt đáp.

“Hả?” Quân T.ử Mạch ngớ một chút nhanh chóng mở miệng: “Còn lâu mới tin, đây Hoàng chẳng thèm trêu chọc ai !”

Tô Cẩm Bình câm nín hỏi trời xanh, mấy lời nàng trả lời thế nào? Chẳng lẽ là vì nàng giá trị sâu xa để đáng trêu chọc ?! Nghĩ nàng cũng luẩn quẩn ở vấn đề thêm nữa: “Cô thế nào thì là thế ! Dù , cũng nghĩ rằng, một bình thường sẽ sai thích cọ ngự dũng!” Thế nên, Quân Lâm Uyên thích nàng rõ ràng là truyện cổ tích Phương Tây, còn gọi là .

“Cái gì?! Hoàng để cô cọ rửa ngự dũng á?” Quân T.ử Mạch nhảy dựng lên, dáng vẻ như hận thể rèn sắt thành thép, lắc lắc đầu: “Bảo thích , thì chuyện như . Ngay cả theo đuổi phụ nữ mà hoàng cũng , nhất định chuyện nghiêm túc với .”

“…” Rốt cuộc hôm nay nàng cũng hiểu thế nào gọi là ông gà bà vịt!

lúc , một cung nữ bước : “Công chúa điện hạ, công chúa Nhã tới!”

Nghe câu , sắc mặt Quân T.ử Mạch chợt trở nên khó coi, mày liễu nhíu chặt, vẻ mất hứng nhưng vẫn mím môi, thoải mái : “Mời nàng !”

Không bao lâu , một cô gái mặc áo gấm đỏ thẫm bước , đôi mắt xếch như giận như , trang sức trâm cài rực rỡ sắc màu, cái trán cao cao, đôi trâm năm đôi chim loan xanh cắm lên búi tóc, đầu hếch lên, dáng vẻ cao ngạo vênh váo hung hăng, thấy Quân T.ử Mạch liền : “Hoàng về ?!” Lời như quan tâm nhưng khiến cảm thấy rát châm chọc.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Quân T.ử Mạch gượng : “T.ử Mạch tham kiến hoàng tỷ.”

Đôi mắt xếch quét về phía Tô Cẩm Bình bên cạnh, thấy bàn tay hai đang nắm lấy , đáy mắt ả hiện lên vẻ trào phúng: “Đi thịnh kinh một chuyến, về càng quy củ hơn, về tới vấn an mẫu hậu và hoàng tỷ đây, lôi lôi kéo kéo một con tiện tỳ chỗ trời biển, tự hạ thấp phận của . Quả nhiên, mẫu hạ tiện nên cũng sinh đứa con gái hạ tiện!”

Nghe ả , Quân T.ử Mạch chợt nổi giận, đôi mắt sinh động tỏa sáng như đá quý chợt lóe lên tia sáng lạnh, bước nhanh vài bước đến mặt Quân Mộng Nhã, vì nàng cao nên chỉ thể ngẩng đầu ả: “Hoàng tỷ, tỷ thế nào cũng , nhưng dù phận của mẫu là gì, thì cũng là trưởng bối của tỷ, xin tỷ ăn cẩn thận!”

“Hừ!” Ả khẩy một tiếng, mặt đầy vẻ khinh bỉ: “Trưởng bối ?! Chẳng qua chỉ là một con tiện tỳ rửa chân phụ hoàng bất cẩn sủng hạnh khi say rượu thôi, còn vọng tưởng bay lên phượng hoàng ?! Nếu vì m.a.n.g t.h.a.i thứ bẩn thỉu như ngươi, thì hạ tiện đó sớm xử t.ử hàng trăm nghìn !”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quân T.ử Mạch chợt trắng bệch, giận dữ run rẩy môi, chỉ Quân Mộng Nhã một lúc lâu cũng một câu đầy đủ.

“Kẻ hạ tiện là hạ tiện như đấy!” Nói xong ả tỏ vẻ khinh bỉ liếc Tô Cẩm Bình một cái.

Tuy rằng nên đối đầu với ả công chúa vênh váo hung hăng , nhưng dáng vẻ tức giận đến run của Quân T.ử Mạch nhanh chóng khiến Tô Cẩm Bình nhớ tới Bách Lý Dung, hơn nữa, ả đàn bà còn dám c.h.ử.i là tiện tỳ, hạ tiện! Nàng hừ lạnh một tiếng, : “Ý của vị công chúa phận của công chúa Mạch cao quý , do phụ hoàng các quyết định mà là do địa vị nhà đẻ quyết định ?”

Những lời của nàng cực kỳ tàn nhẫn, nếu để ý đồ thấy, thì tức là tâm mưu phản, tôn trọng hoàng thất, để vua trong mắt! Quân Mộng Nhã biến sắc, chỉ mặt Tô Cẩm Bình, giận dữ thành lời: “Người , vả miệng cho bản cung!”

“Công chúa điện hạ vả miệng cũng , điều nô tỳ là hầu hạ mặt Hoàng thượng, chờ đến khi Hoàng thượng hỏi tới, nô tỳ chắc chắn thẳng thắn suy nghĩ và hành động của công chúa , cũng tiện để Hoàng thượng , nếu tương lai ngài con nối dõi, thì cũng chẳng liên quan gì đến , còn xét xem phận của vị phi t.ử sinh con cho ngài cao quý , mới từ từ quyết định địa vị của vị hoàng t.ử công chúa !” Tô Cẩm Bình thẳng ả chút sợ hãi, giọng điệu trào phúng mang đầy gươm giáo.

Quân Mộng Nhã tức giận xanh mét mặt, trừng mắt hung hăng nàng một lúc lâu, hừ lạnh một tiếng: “Miệng lưỡi lợi hại đấy!!! Chờ bản cung tới xin Hoàng để lôi ngươi về, để xem bản cung sẽ xử lý ngươi thế nào!”

Nói xong, ả giận dữ ngút trời bước !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-36-1-benh-vuc-cong-chua-mach.html.]

Chờ ả khuất, Tô Cẩm Bình chợt giác ngộ, thôi xong, giúp Quân T.ử Mạch đẩy chính , Quân Lâm Uyên mà thấy trừng trị , nhất định sẽ vô cùng vui vẻ!

Quân T.ử Mạch đầu Tô Cẩm Bình một cái, ánh mắt đầy vẻ cảm kích và kính nể: “Cô lợi hại thật! Trước Nhã hoàng tỷ và Mộng hoàng tỷ thường xuyên ức h.i.ế.p , cũng dám đối đầu với họ !”

Tô Cẩm Bình cũng thầm cảm thán trong lòng, , nàng lợi hại lắm, lợi hại đến mức hại cả luôn ! Tô Cẩm Bình thầm oán trong lòng nhưng đây cũng là do ngứa mồm mà , trách khác, sỉ vả một lúc lâu mới : “Hoàng cô đối xử với cô như , sợ họ đến mức đó?”

“Vì hoàng đối xử với họ .” Nói xong, Quân T.ử Mạch sụt sịt mũi, dáng vẻ ấm ức, “Nếu phạm , chắc chắn Hoàng sẽ trách phạt nặng nề, nhưng nếu các nàng phạm , từ tới giờ hoàng từng phạt họ!”

Nghe nàng , Tô Cẩm Bình ngẩn , cảm giác kỳ quái dâng lên, Quân T.ử Mạch : “Ta nghĩ thế, hoàng như là sủng ái các nàng , mà là hại họ. Cô nghĩ mà xem, dù họ phạm gì, hoàng cô cũng quản, thì họ vĩnh viễn cũng hiểu sai, chỉ phạm liên tục, cuối cùng cũng sẽ ngày gây họa lớn. với cô thì khác, chỉ cần cô phạm , sẽ dạy dỗ cô, để cô cô sai thế nào, sẽ tái phạm nữa. Hoàng cô như cho cô. Hơn nữa, cô nghĩ mà xem, Hoàng cô sẵn sàng bỏ mười thành trì vì hôn sự của cô, còn để mặc cô tùy ý quậy phá mặt , đối xử với các nàng như ?”

Tô Cẩm Bình cho rằng , vì nếu cũng đối xử với hai công chúa như thì họ đến gây sự. Nói thẳng , cũng là vì quá ghen tị mà thôi, mà Quân T.ử Mạch, chắc chắn cũng thứ đáng để họ ghen tị. Thứ duy nhất đó chính là hoàng sủng!!!

Nàng dứt lời, Quân T.ử Mạch ngẩn ngơ, vẻ ảm đạm trong mắt tan nhiều, tia sáng chợt lóe lên: “Thì ?” Sau khi nghiền ngẫm kỹ lưỡng mấy lời , nàng cũng cảm thấy lý, ánh mắt Tô Cẩm Bình càng mật hơn, vỗ vỗ n.g.ự.c vẻ hiệp nữ: “Lần cô giúp , cô cũng chính là tỷ tỷ của , ở trong hoàng cung , chuyện gì sẽ bảo vệ tỷ! Ngay cả hoàng cũng đừng mong thể dễ dàng gì tỷ!”

Đây vốn là mục đích ban đầu của Tô Cẩm Bình, tìm cho một chỗ hậu thuẫn, nhưng thấy ánh mắt sáng rực của nha đầu , cùng với vẻ thẳng thắn thật lòng đó, khiến nàng cũng thấy cảm động, cũng thật lòng thích nha đầu . Nàng gật đầu, bất giác : “Cô thực sự giống của , thật sự giống!” Rất giống Thiển Ức, cũng giống Bách Lý Dung, đơn thuần đáng yêu, đầy nghĩa hiệp. Càng là những tâm hồn u ám, sẽ càng thích những như , vì trong lòng họ, đơn thuần giống như vầng thái dương, thể sưởi ấm từng ngóc ngách trong lòng bọn họ. Có lẽ, Quân Lâm Uyên thích cô cũng vì nguyên nhân đó chăng.

“Vậy thì , cũng cảm thấy một tỷ tỷ như tỷ mới , giống hai đáng ghét !” Nói xong, nàng nhe răng trợn mắt, cuối cùng thêm một câu, “Nếu tỷ mà là hoàng tẩu của thì quá , ừ… chừng vài hôm nữa hoàng sẽ phong tỷ hậu chứ!”

“…” Vì đến chuyện ?

Bỗng nhiên, Tô Cẩm Bình nhướng mày, ánh mắt chợt lóe lên, đầu về phía Tây Nam, đó, mặt như hiện lên vẻ nghiền ngẫm…

Trong ngự thư phòng, Hoàng Phủ Hoài Hàn về, một hắc y nhân đang bẩm báo mặt Quân Lâm Uyên.

Quân Lâm Uyên thẳng lưng long ỷ, trầm ngâm một lúc lâu mới hỏi: “Nàng thật ?” Trừ việc mấy câu chọc , cô gái đó còn tầm mắt như ?!

ạ!” Hắc ý nhân cúi đầu đáp. Thật , y vẫn còn giấu một câu trong lòng , lúc , hình như y phát hiện, nếu chẳng khác nào chứng tỏ y vô dụng, nên y dám .

Hắn chợt nở nụ , như tán thưởng, cũng như căm hận, cô gái , thật sự phù hợp với câu ‘thông minh giả ngốc’ !

lúc , thái giám ngoài cửa bẩm báo: “Hoàng thượng, công chúa Nhã cầu kiến!”

Quân Mộng Nhã tới gì, đương nhiên rõ, nếu như bình thường, hẳn sẽ vui vẻ đồng ý, nhưng hiện giờ, nghĩ đến mấy lời ám vệ bẩm báo, trong lòng chợt chút do dự, một lúc lâu , giọng du dương lạnh lẽo mới vang lên: “Trẫm bận chính sự, gặp.”

“Vâng!” Tiểu thái giám đáp báo với Quân Mộng Nhã ở ngoài cửa. Quân Mộng Nhã tức tối dựng thẳng lông mày, bước . Đi mấy bước, ả chợt thấy một mặc y phục đỏ như lửa lướt qua , tay cầm một cây quạt vàng tao nhã phe phẩy, lúc đó cách ả một đoạn xa, chỉ lưu một bóng dáng mờ nhạt.

Ả vốn đang tức giận, thấy một đắc ý như , Quân Mộng Nhã càng giận dữ hơn, nghiến răng quát to: “To gan, thấy bản công chúa mà dám hành lễ?!”

Hoàng Phủ Dạ ở phía tiếng quát , đầu , khuôn mặt còn xinh hơn phụ nữ ba phần nở một nụ tuyệt mỹ, đến chấn động lòng , như như Quân Mộng Nhã, giọng điều ngả ngớn mang theo ý vang lên: “Vị là… công chúa điện hạ ?”

Khuôn mặt khiến Quân Mộng Nhã ngẩn , vẻ kiêu ngạo lập tức biến mất, ngây ngây ngẩn ngẩn mặt Hoàng Phủ Dạ, hai gò má đỏ ửng lên, vô cùng thẹn thùng cúi đầu : “Bản công chúa là Tứ công chúa Quân Mộng Nhã!”

Vừa thấy mỹ nam kích động thông báo luôn cả khuê danh của !

Hoàng Phủ Dạ ả như như , đôi mắt hoa đào quyến rũ mang theo vẻ khinh bỉ, lui tới thanh lâu bao nhiêu năm nay, dạng phụ nữ nào mà từng gặp qua?! Người mê hoặc đến mất hồn lạc phách thì chỗ nào cũng , nhưng công chúa một nước kích động đến mức , cuống quít phun luôn cả khuê danh của , thật đúng là gái lớn vội gả chồng! Hắn chắp tay : “Bản vương lễ!” Nói xong lập tức . Loại phụ nữ mê trai vênh váo ngang ngược , đừng là sẽ thích, ngay cả nhiều thêm một chút cũng lãng phí thời gian của .

Quân Mộng Nhã chợt cuống cuồng hỏi: “Vương gia? Ngài là vương gia nước nào?”

khi ả xong câu , mặt xa như thấy câu hỏi của ả, vì thế cũng ai trả lời hết. Quân Mộng Nhã vội đầu hỏi bên cạnh: “Hắn là ai?”

“Công chúa điện hạ, đó là Dạ vương điện hạ của Đông Lăng, đến Bắc Minh hai ngày !” Cung nhân đáp.

Quân Mộng Nhã siết chặt nắm tay áo bào, trong mắt hiện tia sáng nhất định !

~~~ Hết chương 36.1 ~~~

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...