Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 35:: Thân Là Hoàng Đế, Nên Có Khí Độ, Phóng Khoáng

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Phủ Hoài Hàn chỉ là đụng khác, nhưng là Đông Lăng Hoàng cao quý, chuyện nhường đường cho kẻ khác chứ, cho nên một lời nào, chờ hạ nhân xử lý.

ngờ là1hắn , đổi một câu gào thét: “Chó ngoan cản đường!”

Mà giọng vô cùng quen thuộc, giống hệt với giọng của nào đó lúc luôn chọc cho tức đến nôn m.á.u !8Hắn vén rèm xe lên, xuyên qua tầng tầng lớp lớp , thấy ở cách đó xa cũng đang vén rèm xe lên.

Người đó quen thuộc, nét mặt quen thuộc, còn cả ánh mắt quen thuộc.

Thứ vĩnh viễn đổi,2chính là sự căm ghét ánh lên trong mắt nàng .

Chẳng tại , trong lòng , chợt sinh một chút cảm xúc bi ai, nhất là khi màn xe của đối phương vén lên lộ bóng màu trắng như4tuyết, khiến cho trong cỗ xa liễn còn một đàn ông mặc đồ trắng, cao hoa thanh quý nữa.

Nén sự xúc động trong lòng, dung nhan xinh của Nam Cung Cẩm đang phẫn nộ, giọng lạnh lùng của chậm rãi vang lên: “Hoàng hậu Nam Nhạc, xin hãy chú ý ngôn từ của !”

Dân chúng qua đều ngừng chân quan sát.

Họ rướn cổ lên mà ngó nghiêng, hôm nay chính là ngày năm nước hội ngộ, nên họ đều đợi xem náo nhiệt, ngờ thật đúng là phụ sự chờ đợi của bọn họ, khỏi cửa thấy nghi trượng của Đông Lăng đối đầu với nghi trượng của Nam Nhạc! Điều khiến tấm tắc lấy lạ nhất chính là Hoàng hậu Nam Nhạc thú vị, mở miệng mắng Đông Lăng Hoàng là chó.

Nam Cung Cẩm thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn chỉ trích như thế thì chế giễu : “Đông Lăng Hoàng, xin chú ý cách cư xử của ngươi!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Trẫm cũng chuyện gì vô lễ!”

Hoàng Phủ Hoài Hàn nhẫn nại biện hộ cho , cũng cho là cách cư xử của vấn đề gì.

Nam Cung Cẩm nhếch môi lạnh một tiếng, trong mắt phượng hiện lên vẻ vô cùng khinh thường trong thoáng chốc từng chút từng chút một theo sóng mắt lưu chuyển mà chậm rãi chuyển thành nét giảo hoạt, nàng : “Chẳng lẽ Đông Lăng Hoàng là vua của một nước, ngoài cãi với một phụ nữ chồng còn đủ vô lễ ? Nam Nhạc chính là một nước trọng lễ nghi, quân t.ử bao giờ cãi với phụ nữ, mà Đông Lăng Hoàng Hoàng đế, … Cũng bản Đông Lăng Hoàng vấn đề bộ nền giáo d.ụ.c của Đông Lăng vấn đề.

Thứ cho bản cung bụng nhắc một câu, nếu Đông Lăng Hoàng một tấm gương sáng, dẫn dắt cho Đông Lăng phát triển và tu dưỡng đạo đức, thì Nam Nhạc ngại tới quản giáo giúp !”

Lời của nàng mang theo vài phần hà khắc, mấy phần trào phúng, còn mấy phần khiến cho choáng váng đầu óc.

Dù là Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng suýt nữa chịu đựng ! Nàng ngang ngược mắng , mà cãi thì là thất lễ ư? Thất lễ còn đủ, thậm chí còn dính dáng đến chuyện tu dưỡng đạo đức, càng quá mức hơn là còn đem chủ quyền quốc gia giao cho khác xử lý? Bây giờ đang là đầu mùa hè, ánh mặt trời chiếu xuống khuôn mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn, tạo nên sự đối lập rõ nét với khuôn mặt băng hàn của , càng khắc họa rõ ràng sự tức giận của trong giờ phút .

ngược , một tràng đầy vui vẻ vang lên, tiếng , giống như là vầng trăng sáng treo cao tỏa xuống từng tia sáng lộng lẫy, như tiếng tiên nhạc từ chín tầng trời truyền xuống, hoặc là như thơ văn hoa mỹ truyền từ sương mù bên trong giấc mộng.

Tiếng dễ vô cùng, tuy trong trẻo nhưng cực kỳ lạnh lùng và cao ngạo.

Tiếp đó, một giọng lạnh lùng vang lên: “Cẩm Nhi, chớ vô lễ, Đông Lăng Hoàng là hẹp hòi như , chắc chắn sẽ chịu .”

“Phốc…”

Nam Cung Cẩm phì một tiếng, suýt nữa thì thất lễ! Tên Bách Lý Kinh Hồng , thật đúng là thì thôi, cái là tức c.h.ế.t khác! Không hổ là nhân vật đầu giới bụng đen tối! Màn diễn song ca , đương nhiên hai cùng hát thì mới thú vị.

Nam Cung Cẩm gật đầu như thật, chép miệng : “ là như thế, nếu Đông Lăng Hoàng keo kiệt thì thể vì một câu bản cung vô tình giống như một đàn bà chanh chua cãi với bản cung chứ? Lòng khoan dung độ lượng đều chỉ thế thì càng cần đến khí độ, xem là bản cung quá đề cao !”

Từng câu từng chữ của vợ chồng bọn họ, cũng hề bén nhọn, vô cùng cay nghiệt, nhưng đủ để khiến cho vẻ mặt của Hoàng Phủ Hoài Hàn từ tái mét chuyển thành xanh hóa đỏ, cuối cùng biến thành một màu sắc vô cùng quỷ dị mà đan xen nhiều lớp màu sắc rực rỡ

- màu cam tím! Màu sắc đó kết hợp với tròng mắt màu tím của khiến cho khuôn mặt hề cảm giác hài hòa.

Nhìn mặt trừ khôi hài cũng chỉ còn là khôi hài.

Hoàng Phủ Hoài Hàn nhất thời choáng váng mà im lặng! Hắn chỉ đối phương chú ý ngôn từ của , giờ biến thành khoan dung độ lượng cãi giữa đường, phong thái như phụ nữ chanh chua ? Ngược , cô lúc c.h.ử.i là chó, giờ chỉ cần một câu “câu vô tình”

bâng quơ như thế là xong chuyện ? Công bằng ở ?! Chẳng lẽ lúc đó vô cùng hòa ái xin đối phương, nhường đường, cũng nguyện ý giao chuyện giáo hóa dân chúng nước cho Nam Nhạc, như thế mới thể chứng minh cho thiên hạ thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn khoan dung độ lượng ? Cười lạnh một tiếng, giọng lạnh như băng của chậm rãi vang lên: “Trẫm khí độ thế nào, khoan dung độ lượng , tự nhiên con dân Đông Lăng nhận xét, ngược Hoàng hậu Nam Nhạc ở ngoài đường c.h.ử.i trẫm là chó, sợ là một câu “câu vô tình”

thể thông !”

“Bản cung chỉ , ch.ó ngoan cản đường.

cũng chỉ đích danh ai, nếu như Đông Lăng Hoàng quyết định chặn đường bản cung, nhận lấy danh hiệu ch.ó dữ, để cho trong thiên hạ cúng bái, kính ngưỡng thanh danh thì bản cung cũng hết sức vui vẻ thỏa mãn tư tưởng kỳ diệu và đam mê đặc biệt của Đông Lăng Hoàng, cũng nguyện ý nhường đường cho Đông Lăng Hoàng, để ngài dương danh thiên hạ từ đây.”

Nam Cung Cẩm tủm tỉm dồn ép Hoàng Phủ Hoài Hàn.

Lần , bốn phía đều nổi râm ran tiếng bàn tán và mỉa mai.

Từ bao giờ cái danh ch.ó dữ khiến cho trong thiên hạ cúng bái, kính ngưỡng thế? Hoàng hậu Nam Nhạc , đúng là ngươi khiến khác tức c.h.ế.t mà đền mạng! Mà Nam Nhạc Hoàng phong hoa tuyệt đại, diễm kinh thiên hạ trong truyền thuyết , đang ở trong xe ngựa, từng lộ diện, cũng chỉ là lúc đó vài tiếng, đó bất động thanh sắc châm chọc Đông Lăng Hoàng một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-35-than-la-hoang-de-nen-co-khi-do-phong-khoang.html.]

Mà bây giờ, khi thấy Nam Cung Cẩm thế, giọng thản nhiên mà lạnh lùng của cũng vang lên: “Cẩm Nhi, uống .”

Hắn xong, dân chúng liền thấy rèm xe vén lên, một bàn tay thon dài trắng noãn bưng một chén , chậm rãi đưa tới mặt Nam Cung Cẩm, hầu hạ chu đáo.

Nói mệt , thì uống ! Dân chúng đều Nam Cung Cẩm đầy hâm mộ, đáy mắt khỏi đều hiện vẻ sợ hãi và thán phục, đúng là Nam Nhạc Hoàng đối xử với Hoàng hậu thật.

Mà một màn , con mắt của Hoàng Phủ Hoài Hàn, đương nhiên là cực kỳ ngứa mắt! Chỉ trong chớp mắt, trong đầu liền hiện lên vô đoạn ký ức ngắn ngủi khi ở Đông Lăng, lộn xộn mà vụn vặt, khỏi bắt đầu tưởng tượng, nếu như năm đó, chính đối xử với nàng kiên quyết và căm ghét như thế mà đổi một cách đối xử khác, thì hiện giờ thể hiện tình cảm mặt bàn dân thiên hạ sẽ chính là và nàng ? Vốn tất cả nghĩ là, Hoàng hậu Nam Nhạc sẽ đỏ mặt, nhận lấy chén , chứ từng nghĩ tới, nàng chỉ nghênh ngang vươn tay cầm lấy, uống một ngụm! Sau khi uống xong, đôi mi thanh tú bất chợt nhăn , vô cùng vui đưa chén cả giận : “Trời nóng thế , cũng bỏ thêm một viên băng nữa! Không mới cho bốc hỏa nên nhu cầu hạ hỏa nhanh ?”

Mọi bất giác cảm thấy như mở rộng tầm mắt! Ở trong lòng tất cả đều ngửa mặt lên trời mà thở dài : Hoàng hậu đúng là hiếm thấy và nhất thiên hạ! Trong thiên hạ , Hoàng đế nào tự châm cho Hoàng hậu của chứ! Nàng độc hưởng vinh hạnh đặc biệt , còn phê bình , thật đúng là… Ngay cả khóe miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng chút co giật, ánh mắt về phía bên , bên trong ẩn ẩn mấy giọt nước mắt, đây là ánh mắt đồng tình của đối với Bách Lý Kinh Hồng, nghĩ nếu là lấy tính cách của mấy câu của Nam Cung Cẩm thì tám phần là sẽ nổi giận! cuối cùng, chuyện càng khiến nên lời phát sinh.

Đó là giọng lạnh lùng vang lên: “Là cân nhắc chu , nhất định .”

“Xét thấy thái độ nhận sai , bà đây liền tha cho một !”

Nam Cung Cẩm hài lòng gật đầu, vô cùng đắc ý với việc thành công ức h.i.ế.p thổ hào của , nàng tiếp tục nghiêng đầu Hoàng Phủ Hoài Hàn, sắc mặt trong nháy mắt biến đổi tám , bày bộ dáng âm trầm đáng sợ mà chanh chua: “Sao , Đông Lăng Hoàng thế là đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nhường đường ?”

Hoàng Phủ Hoài Hàn đang , một giọng lạnh lùng tàn bạo, trong đó mấy phần ý từ phía tây truyền đến: “Hiện giờ ngay cả Hoàng hậu của Nam Nhạc Hoàng cũng chăm sóc , vặn trẫm cũng mới phế Hoàng hậu, nguyện ý lấy ngôi vị trung cung tới đón Hoàng hậu Nam Nhạc.

Không ý của Hoàng hậu Nam Nhạc thế nào?”

Lời của cho dù là thật giả đều là sự vũ nhục và khiêu khích đối với Bách Lý Kinh Hồng.

Không đợi Nam Cung Cẩm đáp lời, Mộ Dung Thiên Thu tiếp tục : “Hơn nữa, trẫm nhất định sẽ nhớ kỹ, mùa hè thì thêm đá, mà mùa đông thì hâm nóng, chắc chắn sẽ như Nam Nhạc Hoàng, chút việc nhỏ đó cũng xong.”

Nói xong, màn xe vén lên, gương mặt tuấn mỹ của Mộ Dung Thiên Thu mang theo nụ sâu xa hiện mặt .

Phía đội xe nghi trượng phấp phới vương kỳ, đó còn đồ đằng đặc hữu của Tây Võ, thế nên tất cả trong phút chốc đều hiểu , đây là nghi trượng của Tây Võ Hoàng! Khóe miệng Nam Cung Cẩm khẽ giật run lên, nhưng nàng chỉ mím môi mà mỉm gì, chờ Bách Lý Kinh Hồng tự giải quyết.

Mội bàn tay như ngọc vươn , vén rèm xe lên, lộ một khuôn mặt như thần tiên, đúng như trong lời đồn đại, khuôn mặt đến chấn động cửu châu, đều một chút khuôn mặt tuấn dật vô song của Hoàng Phủ Hoài Hàn, tiếp tục khuôn vô cùng tuấn mỹ của Mộ Dung Thiên Thu đó vẻ phong hoa tuyệt đại của Bách Lý Kinh Hồng, trong lòng khỏi cảm thán, hôm nay thật đúng là ngày lành, chứng kiến cảnh tượng mỹ nam tề tụ như thế ! Chỉ cần thoáng qua, cũng uổng công sống đời ! Mà các cô gái xung quanh, thì che miệng kêu lên kinh ngạc, thì trong mắt đầy vẻ si mê, thì chảy đầy m.á.u mũi, hoặc là té xỉu vì hạnh phúc.

Gây một trận hỗn loạn xưa nay từng ! Bách Lý Kinh Hồng lộ mặt , đó sẽ bắt đầu cất lời.

Giọng như tiếng ca của mây trời, trong trẻo như tiếng nước chảy nhưng vô cùng lạnh lùng chậm rãi vang lên: “Lần chăm sóc , chắc chắn sẽ nữa.

Tây Võ Hoàng trẫm gây thương tích chiến trường, trẫm cũng cam đoan, tới, Tây Võ Hoàng vẫn sẽ là bại tướng tay trẫm.

Đàn ông chuyện bằng thực lực chứ mồm mép.”

Hắn xong, bưng đến mặt Nam Cung Cẩm một chén , dùng đến “Ngự Long Quy”

tầng thứ sáu, khiến cho nhiệt độ nước hạ xuống mức đóng băng, chậm rãi : “Thử một chén xem, ý của nương t.ử ?”

Nam Cung Cẩm cũng khách khí, bưng lên, uống một ngụm.

Nước lạnh buốt, thấm ruột gan, đúng là cho bớt nóng bức, tác dụng khiến cho tâm trạng thoải mái một cách kỳ diệu, nuốt qua yết hầu, còn một chút cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái khiến cho cánh mũi phập phồng, đều cảm thấy thần thanh khí sảng, tâm tình vui sướng! Nam Cung Cẩm hài lòng gật đầu tán thưởng: “Không tệ!”

Bộ dạng nàng vẻ nữ vương, khiến cho các cô gái đang đầy đường đều ghen ghét đến phát cuồng! Chỉ thấy khóe môi mỏng của Nam Nhạc Hoàng lộ một nụ nhạt, mặc dù rõ ràng, nhưng cũng mắt đến nỗi khác giận sôi lên.

Sau đó, giọng lạnh lùng, cao ngạo của chậm rãi vang lên: “Vi phu sẽ cố gắng đến thập thập mỹ, để cho Cẩm Nhi tán thưởng là: mỹ.”

“Có chí khí!”

Nam Cung Cẩm tán thưởng vỗ vai ! Vợ chồng ân ái, coi ai gì.

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...