Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 35:.1: Tương Tư Khắc Cốt

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chân Tô Cẩm Bình di chuyển, nhấc lên, rụt về. Hiện giờ nàng thể , vì với tính cách của Quân Lâm Uyên, nếu để bộ mặt yếu đuối đó của khác thấy, chắc chắn sẽ lấy mạng nàng vì tự trọng của . Người đàn ông ghét nhất kẻ vô dụng, đương nhiên cũng thể thích thú khi khác thấy vẻ mặt của .

Khi nàng còn đang do dự, Quân Lâm Uyên chậm rãi cúi đầu, biểu cảm mặt khiến khó . Gió thu thổi tóc bay lên, nét ưu thương mặt cũng dần nhạt . Hắn dậy, lạnh lùng cung điện , đưa tay lên lau vết m.á.u tren môi, ánh mắt lạnh như băng, tàn khốc đến khiếp , đột ngột một tiếng, sát khí bùng hết lên, đó, bước từng bước một về phía tẩm cung của .

Bóng áo màu ánh trăng bước trong bóng đêm dường như càng tiêu điều hơn, Tô Cẩm Bình theo một lúc lâu mới mang tâm trạng phức tạp về điện của .

Một đêm ngủ. Nàng lăn qua lộn suy nghĩ rốt cuộc tên mỹ nhân rắn rết đó trải qua chuyện gì, nàng cũng nếu là c.h.ế.t cũng sẽ mềm lòng nửa phần vì cái nhiều uy h.i.ế.p đến tính mạng của , vì sát thủ vốn m.á.u lạnh. cái c.h.ế.t của Lăng Viễn Sơn khiến nàng chấn động mạnh, vì thế cũng kích thích ít tính ‘thiện’ trong lòng nàng. Nàng khỏi suy tư, đầu tiên là cái c.h.ế.t của Lăng Viễn Sơn cảm hóa nàng, đó rơi xuống vực vặn Quân Lâm Uyên cứu lên, bây giờ vô tình để nàng thấy bộ mặt yếu đuối của . Tất cả những chuyện cũng giống như một sợi dây dẫn đường trong bóng đêm, dẫn dắt tình hình phát triển, nhưng chắc chắn là con sắp đặt.

Nghĩ tới đây, nàng chợt nở nụ , chẳng lẽ ông trời cố tình sắp đặt tất cả, để nàng đến hóa giải nút thắt trong lòng Quân Lâm Uyên ?

Có điều… nếu thật, hẳn sẽ thả đúng ? Nghĩ , nàng mới luồn tay lấy cây trâm phượng gối , là thứ Bách Lý Kinh Hồng đưa cho nàng ngày đại hôn. Chiếc trâm vẫn rời khỏi nàng, ngay cả ngày đó khi rơi xuống vực, nàng cũng vẫn cầm nó theo , Quân Lâm Uyên sai y phục cho nàng nhưng vẫn để chiếc trâm cho nàng. Dù xuất phát từ lý do gì nhưng đối với Tô Cẩm Bình mà , lấy nó là ân huệ với nàng . Có lẽ cũng quá xa…

Ngắm nghía cây trâm phượng một lúc lâu, cảm giác chua xót bỗng trào dâng trong tim nàng. Sắc nhọn, băng lạnh, khiến cho chóp mũi nàng cũng cay cay. Xa mấy hôm nay, cuối cùng nàng mới hiểu đối với nàng, là gì… Trước khi ở bên , nàng luôn cảm thấy mắt mờ nên mới trúng cái tên bụng đen tối đến cùng cực như thế, thậm chí đôi lúc nàng còn cảm thấy thật thừa thãi, là sự ràng buộc nên . mà, chỉ khi xa , nàng mới hiểu rằng, đối với nàng mà , sớm trở thành chỗ dựa trong lòng nàng. Ở Nam Nhạc, dù nàng gì, nàng cũng luôn rằng lưng , bảo vệ . Lúc còn cảm thấy gì, nhưng khi chỗ dựa đó đột ngột biến mất, nàng mới cảm nhận sâu sắc giá trị của … Giống như là… thể dứt bỏ !

Đôi mắt phượng xuyên qua cửa sổ, lên vầng trăng sáng treo chín tầng mây. Ánh trăng lành lạnh trong trẻo tỏa , giống như con kiêu ngạo cô độc đó. Nhìn vầng trăng , nàng thầm nhủ trong lòng. Bách Lý Kinh Hồng, thật đủ năng lực để tự bảo vệ , dù bên cạnh . mà, vẫn hy vọng một như luôn lưng , vẫn luôn là chỗ dựa của , để sợ hãi, để khổ đau, để lang thang nghèo khổ, để nơi nương tựa…

Ở cổ đại thứ gì thuộc về , nơi nào , nơi đó là nhà của

Yêu nghiệt nàng, là Thần, là vị thần cao cao tại thượng thể vượt qua trong mắt nhiều . Nàng m.á.u lạnh, nàng bạo tàn, giống như đêm nay, hơn bốn trăm c.h.ế.t, tuy cũng chút liên quan đến nàng, nhưng nàng hề đau lòng chút nào, cũng hề áy náy chút nào, vì nàng cần những đó!!! Mà… vì chỉ thấy bộ dạng của nàng khi thì tỏa sáng, khi thì khát máu, khi thì tham tiền, họ sẽ tán thưởng, sẽ khuất phục, sẽ ôm bụng to, nhưng cũng dễ dàng quên mất rằng, thật nàng cũng chỉ là một phụ nữ, nàng cũng đời sẽ một thể trở thành chỗ dựa cho . Dù nàng luôn tự tin, chỗ dựa đó, nàng cũng thể sống , nhưng mà… nàng cảm nhận rõ rằng, nàng thật sự thật sự cần sự tồn tại của một như !!!

Có lẽ đây cũng là lý do ông trời bắt bọn họ chia xa một thời gian chăng, để cho nàng thể hiểu rõ ràng vị trí của trong lòng

Nàng siết chặt cây trâm phượng trong tay, chặt đến mức tay đau nhói, Bách Lý Kinh Hồng, với cá cược với ? Nếu bản lĩnh hơn , tự chạy thoát ngoài, thì sẽ bắt nạt cả đời. Nếu thắng , thể cứu , … sẽ bao giờ… đ.á.n.h nữa…

“Điện hạ, ngự trù đ.á.n.h giá qua món cá Thiên Tư Tuyết của ngài, ngự trù thể coi là thượng phẩm ạ.” Ánh mắt Diệt phức tạp mặt Bách Lý Kinh Hồng. Bàn tay của đàn ông tôn quý đến mức nào, chỉ vẽ mắt cài trâm cho phụ nữ yêu thôi cũng coi là sự sủng ái đến tột cùng , mà điện hạ còn học nấu ăn. Thân phận cao cao tại thượng như , tự hạ thấp tư thái của xuống tận mức , khiến nhất thời hành vi của điện hạ là đáng khen ngợi, là tự sa đọa nữa.

“Ừ.” Hắn thản nhiên đáp, động tác tay cũng dừng . Một lúc lâu , mới đưa thành phẩm mặt Diệt, hỏi: “Cây chổi lông gà , so với cái nàng thì thế nào?”

Hắn từng thấy cây chổi lông gà mà Hoàng t.ử phi ngày đó, rời rạc, lẻ tẻ, gì đặc biệt, nhưng cái mà điện hạ , mỗi một cọng lông đều gắn lên cẩn thận, chỉ chắc chắn mà còn . Vì , thật thà gật đầu: “Điện hạ, hơn cái Thái t.ử phi ạ.”

Nghe câu xong mới hài lòng đặt cây chổi lông gà trong tay xuống, tới bên chậu nước trong phòng để rửa tay, đó ôm Vàng ngủ say về phía thư phòng.

“Điện hạ, muộn thế ngài còn nghỉ ngơi ?” Diệt nhíu mày.

“Chính sự khá nhiều, dù cũng xử lý.” Hắn lãnh đạm đáp, giống như thực sự chuyện như thế .

Diệt theo bóng lưng , thôi. là chính sự nhiều cần xử lý, nhưng điện hạ cũng thể giày vò như thế ! Mệt mỏi cả ngày lẫn đêm, cũng sẽ lúc chịu nổi…

“Điện hạ…”

Hắn gọi một tiếng nhưng mặt như thấy, đáp tiếng nào, thẳng đến thư phòng.

Trong thư phòng, Bách Lý Kinh Hồng cầm bút, lật xem tấu chương. Làm hiểu sự lo lắng của Diệt, chỉ là, dám nghỉ ngơi, chỉ cần nhắm mắt , sẽ thấy khuôn mặt của nàng, đôi khi, khuôn mặt đó thậm chí còn nhầy nhụa m.á.u thịt, dường như đang tự với rằng, nàng còn ở đây nữa. Tin tức của nàng cũng biến mất, thể tìm một chút nào cả, thời gian càng lâu, càng dễ nghĩ lan man. Nếu nàng còn sống, chắc cũng sẽ tìm cách về bên , hoặc là tìm cách lộ cho chút tin tức chứ. gì cả…

Hắn ngừng tự hỏi , vì , vì hề chút tin tức nào cả?! Hắn cũng tự nghĩ nhiều đáp án. Rơi từ nơi cao như xuống , lẽ nàng mất trí nhớ, cũng thể là do gặp hơn , nên mới thể… biến mất như thế… Càng nghĩ, cảm giác tuyệt vọng trong lòng càng sâu hơn, vô âm thanh gào thét trong tim , nàng cần ngươi, nàng bỏ rơi ngươi … Âm thành khiến cho mấy suýt phát điên lên!

“Rắc” một tiếng, cây bút trong tay gãy đôi! Lúc mới chợt phát hiện thứ ngòi bút của là phê duyệt tấu chương gì gì đó, mà nội dung trong tấu chương cũng hề lọt đầu một chữ nào cả.

Những dòng chữ phóng khoáng, bay bay mắt , giống như đang tấu lên khúc nhạc bày tỏ sự nhớ nhung, nét mực còn khô, nhưng nét bút cũng rõ ràng…

Có mỹ nhân gặp chẳng quên.

Một ngày gặp, nhớ điên cuồng.

Phượng bay cao, khắp bốn biển tìm bạn.

Không ngờ giai nhân chẳng ở tường Đông.

Dùng thơ lời , đôi điều tâm sự.

Sao chẳng cho gặp an ủi lòng .

Bài thơ là vì mấy ngày đó nàng chịu gặp , nên mới gửi cho nàng. Lúc , nàng thành ý nên vẫn chịu gặp.

Ngón tay trắng thon dài nhẹ nhàng lướt những dòng chữ, màu mực đen dính lên tay, nét chữ, cũng nhòa . Cẩm nhi, nàng chịu về, là vì đủ thành ý ? Vậy, chờ khi nàng về, m.ó.c t.i.m cho nàng , ?

Tiếng mưa rơi tí tách vang lên bên tai, tim hỏi tháng thốt. Mưa , là mưa, là nước mắt của trời?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-35-1-tuong-tu-khac-cot.html.]

“Nếu nàng về, chìa khóa kim khố đều cho nàng hết. Không giữ một cái nào…”

“Chìa khóa quốc khố, cũng sẽ đưa cho nàng luôn…”

“Sau , chuyện gì cũng theo nàng, dù là cả đời chạm nàng, cũng cam lòng. Dù nàng nữ hoàng, cũng sẽ san bằng cả thiên hạ cho nàng.”

“Như … Cẩm nhi… nàng về …”

“Về ?”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Mưa, càng lúc càng lớn. Phong và Tu ngoài cửa, tiếng nỉ non khẽ truyền tới từ trong phòng. “Dù nàng Hoàng hậu, cũng sẽ san bằng cả thiên hạ cho nàng” ? Nữ hoàng?! Cả đại lục từ tới giờ từng nữ hoàng. Nữ hoàng, là sự tồn tại ngược với ý trời! chỉ cần Thái t.ử phi trở về, điện hạ thậm chí còn sẵn sàng lật úp cả thiên hạ ?!

Tu trầm mặc một lúc lâu, đột ngột .

Phong ngạc nhiên hỏi: “Tu, ?”

“Đi tìm Thái t.ử phi!” Hắn thể chịu khi điện hạ như nữa. Ở phủ Thái t.ử thêm một ngày, bọn họ sẽ khó chịu theo điện hạ một ngày, hơn nữa, cũng tìm Thái t.ử phi từ lâu . Đối với , Thái t.ử phi chỉ là chủ nhân, mà còn là sư phụ. Nếu Thái t.ử phi đào tạo, thì Tu cả đời cũng thể huấn luyện một đám sát thủ thành công như thế. Nàng, còn ơn với bọn họ!

Phong ngẩn nhưng cũng cản ! Tu vốn là thích Thái t.ử phi nhất nhưng bây giờ cũng lo lắng cho an nguy của Thái t.ử phi như . Thái t.ử phi, thực sự là một dễ dàng khiến đặt ở trong lòng, vì nếu nàng quan tâm ai, thì chắc chắn sẽ thật lòng thật đối xử với khác. Bọn họ thể dùng sự giả tạo để đáp ?! Mây đen che khuất ánh trăng, ánh mắt của Phong lên trung xuyên qua những hạt mưa tí tách. Thái t.ử phi, ngài mau về , nếu còn về nữa, điện hạ sẽ điên thật mất…

Sáng sớm, Tô Cẩm Bình mang một đôi mắt gấu mèo rời khỏi giường. Đêm qua nàng lăn lộn đến hết cả đêm ngủ, nghĩ chuyện Quân Lâm Uyên nghĩ đến . Nhìn trong gương, hai bọng mắt to tướng mắt, nàng khỏi thầm tự hỏi , Tô Cẩm Bình Tô Cẩm Bình, mày mà cũng nghĩ ngợi đến mất ngủ ? Rốt cuộc trong lòng mày đang mưu tính tới mức nào ?!!!

Mộng phi cũng liếc nàng một cái khó hiểu, tuy chỉ mới ở chung với Tô Cẩm Bình vài ngày, nhưng nàng hiểu rõ tính cách kỳ quái của cô gái , tim phổi, mà sáng sớm nay thể xuất hiện hai con mắt đen thui mặt thế , đúng là khiến thể tưởng tượng !

Nhớ đến chuyện xảy đêm qua, nàng : “Tô Cẩm Bình, lời cô , tin ! Nói , thì còn nên cảm ơn cô nữa!” Quả thật, gần đây trong hậu cung nổi cuồng phong, nàng trốn ở đây mới giữ mạng, nếu , chừng đêm qua nàng liên lụy giống mấy phi t.ử

Tô Cẩm Bình mắt nàng , từng chữ một vô cùng chân thật: “Cô điều chứng minh cái gì ? Chứng minh rằng, tin , là bất tử!”

“…” Coi như nàng .

Hoàng Phủ Hoài Hàn tỉnh trong nước đá, mở mắt thấy ngay dung nhan tuyệt mỹ của Hoàng Phủ Dạ, đầu nhất thời vẫn đau, đưa tay lên day day.

Thấy tỉnh , Hoàng Phủ Dạ hỏi: “Hoàng , hơn ạ?”

Ký ức nhanh chóng ập tới, chỉ nhớ khi về uống một tách , lâu , chợt khô nóng, cảm thấy định gọi , nhớ hiện giờ đang ở Bắc Minh, trúng xuân d.ư.ợ.c cũng chuyện ho gì, nếu thể chịu thì nên chịu. ngờ d.ư.ợ.c hiệu của nó mạnh như , bao lâu , thấy tiếng mở cửa, đó kìm liền lao tới, đó… chuyện đó… nhớ rõ nữa!

Nghe Hoàng Phủ Dạ hỏi, mở miệng đáp: “Trẫm , chuyện là thế nào?”

Hoàng Phủ Dạ gượng gạo kể chuyện đêm qua, xong, gương mặt lạnh như núi băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn đen như mực! Yên lặng một lúc lâu, mới hỏi một câu mà chính cũng cảm thấy não tàn: “Đêm qua, trẫm gì Quân Lâm Uyên chứ?”

“Phụt…” Hoàng Phủ Dạ phì thành tiếng, xem , đầu óc của hoàng cũng mơ hồ cả , “Hoàng , nếu thực sự thì còn cần ngâm nước đá nữa ?”

Nghe , Hoàng Phủ Hoài Hàn mới chợt nhận cả đang trần truồng ngâm trong thùng tắm. Hoàng Phủ Dạ tiếp: “Hơn nữa, nếu thật sự , với tính cách của , chỉ e là dù ngày mai quân đội Đông Lăng đ.á.n.h kinh thành Bắc Minh thì nhất định cũng sẽ giữ tính mạng của !” Mấy lời mang theo vẻ trêu chọc, nhưng cả hai đều hiểu rõ, sự thật là như thế.

Hai đang chuyện thì Quân Lâm Uyên bước , giọng du dương lạnh lùng vang lên: “Hoài Hàn , việc hôm qua là do trẫm quản giáo hạ nhân nghiêm, xin Hoài Hàn thứ .”

Nhìn Quân Lâm Uyên hôm qua suýt vô lễ thê thảm, Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng hổ, ho khan một tiếng mới : “Hôm qua trẫm cũng thất lễ!”

Mấy lời khiến khéo môi Quân Lâm Uyên cứng trong chớp mắt, đôi mắt xếch hẹp dài cũng hiện lên tia sáng lạnh, nhưng nhanh chóng bình tĩnh , thản nhiên : “Không , trẫm ngoài , Hoài Hàn y phục .”

“Mời!” Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng đang hổ, sống hơn hai mươi năm, lúc nào hổ như bây giờ, vì thế, câu đó của Quân Lâm Uyên, lập tức giữ .

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...